MỊ LOẠN HỒNG NHAN

Edit: Uyển Nhi

Chương 89

“Ngươi nói đều là sự thật?”

 

Gió từ bên cửa sổ cọ vào, trong góc tường chiếu lá điếu tiên lan dài nhỏ rũ xuống bị gió thổi làm cho chậm rãi lay động, giống như vệt nắng loang lỗ tay áo màu tím.

 

Nạp Lan Mị đang ngồi bên cửa sổ, khuôn mặt trong ánh nắng tựa như mảnh vỡ kim loại trở nên mờ ảo, y chống khủy tay xoa trán, hai hàng lông mày xinh đẹp tuyệt trần lộ vẻ tái nhợt cùng uể oải nói không nên lời, trong ánh sáng trong suốt, nghe được thanh âm y như ảnh như vụ: “Có thật không có chuyện gì phát sinh?”

 

Cũng không biết nghĩ gì, chần chờ, Tu có chút nhắm mắt, cuối cùng là gật đầu.

 

Mi dài nhẹ nhấc lên, ngón tay thon dài theo ống tay áo hoạt hạ, đầu ngón tay nhẹ nhàng như tiên, “Tu, ngươi khi nào học được nói dối?”

 

Thân ảnh Tu có chút cứng đờ, thấp mi trầm tĩnh, “… Thiếu chủ minh giám, thuộc hạ nói đều là thật.”

 

“Thật sự?…”

Sâu kín liếc tới ánh mắt thâm trầm như biển, đôi mắt như mực, Nạp Lan Mị lẳng lặng nhìn Tu, sự tinh tường giống như muốn đem người nhìn thấu làm cho sống lưng Tu từng đợt phát lạnh, nhưng hắn vẫn căng thẳng sống lưng, vẫn gắt gao kiên trì: “Thiếu chủ minh giám.”

 

Nạp Lan Mị nhếch mày nhẹ, mặt mày như nước, “Hỏi một lần, có thật không có chuyện gì phát sinh?”

 

Tu hạ mắt, “… Không có.”

 

Nạp Lan Mị nhìn hắn trong chốc lát, đột nhiên thở dài, cười khổ, trong tươi cười có chút bất đắc dĩ, “Ta biết ngươi dấu diếm ta là tốt với ta, nhưng ngươi phải rõ, đối với Cửu nhi, ta không thể có một tia sơ sẩy, cho nên, ta hy vọng ngươi có thể đem hết thảy đều nói ra.” Nói xong, y nhìn Tu, nhưng Tu như trước cúi đầu, như trước không có ý định mở miệng, y thở dài, bỗng nhiên thấy vô lực, “Ngươi đã không muốn nói, ta cũng không tiện bức ngươi, ngươi trở về, sau đó đem động hướng của tất cả quan viên sau khi ta rời đi đến bây giờ thu xếp cho tốt, ngày mai đưa tới Hộ Quốc phủ.”

 

“Vâng.” Tu hơi buông lỏng chân mày, lại âm thầm thở phào nhẹ nhõm.

 

“Ngươi về cung trước đi.”

 

“Vâng.”

 

Tu lên tiếng, nâng mắt nhìn Nạp Lan Mị một cái, y đang nâng má ngắm nhìn ngoài cửa sổ, đáy mắt tràn ngập một loại thâm ám, thâm trầm như vực, tựa như tất cả thống khổ đều bị dung nạp trong đó, nồng nặc đến làm cho người không thể nhìn thấu… Nghĩ tới đây, đáy lòng Tu bỗng tràn ngập một trận trầm thống, hắn đã đi theo người trước mắt mấy chục năm, nhưng lại thủy chung không biết trong đôi mắt nọ đến tột cùng chôn dấu cái gì, lại càng không biết sau nụ cười vân đạm phong khinh đó cất dấu bao nhiêu thống khổ cùng chua xót. Thiếu chủ của hắn, văn võ song toàn, tinh thông huyền lý, nhưng lại thủy chung không học được cách lo lắng cho chính mình, càng không rõ, tận tâm hết sức chiếu cố người khác, đồng thời chính y càng cần được người chiếu cố…

 

Cho nên, lần này, cho hắn ích kỷ một chút, ở trong lòng hắn, không có gì quan trọng hơn thiếu chủ… Nghĩ tới, hắn chăm chăm chú chú khấu hạ đầu, cung kính xin lỗi, mang theo chân tướng bị giấu diếm, đứng dậy, rời đi.

 

Thẳng đến bóng lưng Tu biến mất ở ngoài cửa, Nạp Lan Mị sâu kín khép mắt, một loại cảm giác vô lực làm cho y cảm thấy thật uể oải, y động thủ xoa mi tâm, muốn lên tinh thần cho mình một chút, nhưng lại càng cảm giác mí mắt trầm nặng, đang lúc mơ hồ, một đạo thanh âm kéo về thần trí y, y nhẹ chậm nâng mắt, một đạo bóng dáng xuất hiện trong phòng.

 

Dật một thân hắc y, quỳ một gối xuống: “Thiếu chủ.”

 

“Điều tra ra rồi sao?” Nạp Lan Mị nhìn hắn, thu đi sự suy yếu trong thanh sắc, chậm rãi nói, “Cho ngươi thời gian vậy hẳn là đủ rồi.” Y hiểu rõ Tu, cho nên y đoán được Tu tất nhiên sẽ không cho biết chi tiết, y chiêu Tu xuất cung, mục đích cũng là cho Dật ngụy trang trở thành Tu, hảo ở trong cung xâm nhập điều tra.

 

“Ta muốn biết trong khoảng thời gian ta rời đi, Cửu nhi rốt cuộc xảy ra chuyện gì?”

 

Dật hạ thấp mắt, do dự lại thấp hoãn thanh âm, từ từ nói ra hết thảy hắn điều tra được, nói từ ngày đại hôn, hoan thanh tiếu ngữ khi Nguyệt Độc Cửu ham chơi, đơn thuần ngây thơ; có độc bá thái tử, lòng dạ độc ác khi bài trừ đối lập, lãnh huyết vô tình; sự vui sướng khi có hài tử trong nháy mắt đọa hóa thành cô tịch bất lực tuyệt vọng; rồi có sự buồn bã thần thương (vết thương tinh thần) phòng không gối chiếc khi thái tử nạp trắc phi…

 

Trong quá trình kể rõ, Dật tận lực hoặc vô ý nhảy qua nguyên nhân hài tử thiếu chút nữa sẩy thai, chỉ là nói Nguyệt Độc Cửu buồn bực không vui, khí huyết không đủ mới dẫn đến hài tử thiếu chút nữa sẩy thai, nhưng, cho dù Nạp Lan Mị không có sinh nghi tâm, nhưng khi nghe đến Nguyệt Độc Thấu bỏ lại Nguyệt Độc Cửu hàng đêm lưu túc Hạ uyển, đôi bàn tay thon dài trong suốt dùng sức nắm chặt.

 

Cửu nhi…

 

Là y hại Cửu nhi a! Đau đớn trùy tim chợt từ ngực truyền đến, mùi máu tanh nồng đặc nhắm thẳng dâng lên, một hơi không nhịn được dâng lên, bồi trong miệng mùi tinh ngọt, y bắt đầu kịch liệt ho khan, đau đớn như xé rách ngực làm cho y sắc mặt trắng bệch, nội thương chưa khỏi hẳn làm cho khí tức y bắt đầu rối loạn, mồ hôi lạnh lúc này nhân tiện đi ra.

 

“Thiếu chủ!” Dật sắc mặt trắng nhợt, vội vàng đứng dậy đỡ lấy y, thân thủ đem nội lực chuyển vận vào trong cơ thể y, khuôn mặt lo lắng, “Thiếu chủ thương thế ngươi chưa lành, chú ý thân thể.”

 

Nạp Lan Mị lắc đầu, ý kỳ y không đáng ngại, đang muốn nói gì thì nghe đến ngoài cửa truyền đến tiếng bước chân chạy vội, Nạp Lan Mị dừng miệng, liếc mắt Dật, Dật nhìn y một chút, lại nhìn ngoài cửa, đầu gật một cái liền biến mất ở trong phòng.

 

Sau một khắc, thân ảnh một vị thiếu nữ bỗng nhiên dừng tại cửa, có lẽ là quá mức vội vàng, tốc độ chạy quá nhanh, dừng lại rất đột ngột, bước chân cũng thoáng đập vào cánh cửa, chỉ thấy thân thể thiếu nữ mạnh ngã về trước, mắt thấy sẽ té ngã trên đất rồi, một bàn tay thon dài nhẹ nhàng kéo cánh tay nàng, đem nàng kéo khỏi mặt đất, nàng liền theo lực đạo ngã vào khuỷu tay người nọ.

 

Quen thuộc, thoang thoảng, hương thanh tuyền.

 

Thiếu nữ ngẩng đầu, khuôn mặt thanh tú, trán có mồ hôi tinh mịn, hai gò má mang theo đỏ ửng sau khi chạy, vạt áo hồng nhạt cũng có chút bừa bộn, nàng thở hồng hộc, ngực kịch liệt phập phồng, nàng ngưng thần nhìn Nạp Lan Mị, trong ánh mắt có vui mừng, có kinh hỉ, có lo lắng, cũng có đau tích. Nàng há miệng gọi y, cẩn cẩn dực dực: “Mị ca ca?…”

 

Khóe miệng mở ra một tia cười nhu hòa, Nạp Lan Mị nhẹ nhàng kéo nàng, mắt như sao sớm, ôn nhu hỏi, “Làm sao vậy Di nhi? Vội vã như thế, xảy ra chuyện gì sao?” Di trực giác mà lắc đầu, chỉ là nhìn y, hồi lâu không gặp thiên ngôn vạn ngữ tựa hồ cũng nghẹn trong cuống họng, cách hồi lâu mới hóa thành một mạt tươi cười, đau lòng nói, “Mị ca ca, ngươi gầy.”

 

“Thật sự?” Nạp Lan Mị mỉm cười mà chống đỡ, “Gầy rồi sẽ béo lên lại thôi.”

 

Di nhìn y cười, khóe miệng cũng không tự giác dương lên theo, trong tươi cười thêm tia ngọt ngào. Nạp Lan Mị nhìn nàng, nhẹ giọng hỏi: “Di nhi đến đây có chuyện gì sao?”

 

“… Không có việc gì.” Di khẽ lắc đầu, dương mắt nhìn hắn, trên hai gò má trắng noãn hiện ra hai đóa đỏ ửng nhàn nhạt, có chút ngượng ngùng nói: “Nghe nói Mị ca ca hồi phủ rồi, cho nên muốn đến xem Mị ca ca…”

 

“Mị ca ca, có thể bồi Di nhi đi một chút không?”

 

Nạp Lan Mị mỉm cười, tự nhiên đáp ứng, nhưng ngón tay thon dài chỉ chỉ kiện triều phục màu tím phiêu dật nho nhã trên người, “Ta trước đổi lại kiện xiêm y.”

 

Cánh cửa chậm rãi đóng, Nạp Lan Mị dựa vào cánh cửa, lấy tay đặt trên ngực, môi hoa vừa động, máu đỏ tươi liền dọc theo khóe miệng chảy xuống cằm vào áo, nhiễm đỏ đường vòng cung cổ ưu nhã của y, y nhẹ thở, ngực đau đến mức tận cùng, thậm chí trong đầu xuất hiện ngất huyễn trống rỗng, y cắn răng, thân thủ điểm trụ mấy chỗ 囧 vị trên mình, dùng để ức chế khí huyết nội bộ bốc lên, mặc dù cũng chỉ là tạm thời, nhưng cũng đủ chống đỡ đến khi Di nhi rời đi.

 

Y bế bế mắt, cười thầm vết thương lần này thật đúng là không phải nhẹ, không biết người kia… Thân ảnh Nạp Lan Mị đột nhiên cứng đờ, đôi mắt đen nhánh ảm hạ mấy phần sắc thái, bên trong có buồn bã không cách nào chạm đến.

 

Không biết người kia bây giờ, vết thương đã lành chút nào chưa? …

 

Bọn họ… Còn có thể gặp lại không? …

 

Đáy lòng hiện lên một cỗ đau khổ, Nạp Lan Mị lắc đầu, chán nản cười. Hẳn sẽ không gặp lại rồi, dù sao, giữa bọn họ không bất cứ dính dáng gì, người kia, hiện giờ chỉ là y phải quên, nhất định phải quên…

 

Một người hoàn toàn xa lạ…

 

Gió nhẹ từ từ, ánh nắng như kim.

 

Lưỡng đạo bóng dáng tà tà kéo dài trên đường đá, Nạp Lan Mị cùng Di bước chậm ở hậu viên, đón đầu gió mát dao động thổi bay mái tóc bọn họ, ngẫu nhiên sẽ giao quấn chồng lên nhau, sau khi tầng tầng hợp hợp lại lặng yên tách ra. Trong gió, có tiếng cười của Di, cũng đôi lúc có tiếng nói nhỏ của Nạp Lan Mị, góc miệng y khẽ nhếch lên nụ cười hình cung tựa như vui vẻ cùng làn gió nhẹ này.

 

Di đi ở bên người Nạp Lan Mị, khi thì nhìn lén người bên cạnh, y so với trước ốm đi rất nhiều, thân thể có vẻ đặc biệt thon dài, nhẹ như mây, tựa như một trận gió liền có thể dễ dàng mang y đi, mà sắc mặt y, cũng là tái nhợt không chút máu, trên vầng trán luôn tràn đầy ôn nhu kia, cho dù y lúc này như trước ôn nhu, như trước điềm tĩnh, nhưng lại như trước che dấu không được phần mơ màng lơ lửng.

 

Xảy ra chuyện gì sao?

 

“Mị ca ca, có thể nói kinh nghiệm mấy tháng này không?” Nàng nghiêng đầu hỏi hắn, “Nhất định rất đặc sắc đi?”

 

Nạp Lan Mị nghe vậy cười, từ chối cho ý kiến, nhưng lại nhẹ giọng hỏi ngược lại, “Vậy Di nhi muốn biết cái gì đây?”

 

“Không thể nhất kiện nhất kiện nói sao?”

 

Nạp Lan Mị mỉm cười, “Mấy tháng này chuyện đã xảy ra cũng không ít, nếu là nhất kiện nhất kiện nói, có thể sẽ mấy ngày đều nói không xong.”

 

“Như vậy a…” Di hơi nhíu đôi mày thanh tú, tự hỏi một lúc lâu, đôi mắt sáng chớp chớp, đột nhiên như nhớ tới cái gì, gương mặt toả ra một nụ cười phát sáng, “Mị ca ca, vậy nói Võ lâm minh chủ kia có được hay không?”

 

Mộ Dung U? … Nghe vậy, Nạp Lan Mị có chút sửng sốt, hồi lâu mới hồi thần, y hạ mắt nhìn nàng, trong mắt có nghi hoặc, “Tại sao muốn biết về hắn?”

 

“Bởi vì, sau khi Mị ca ca rời Tấn Dương, quanh thành Tấn Dương liền thỉnh thoảng xuất hiện rất nhiều lời đồn đãi, trong đó nhiều nhất chính là liên quan Mị ca ca cùng võ lâm minh chủ kia, nghe nói Mị ca ca cùng võ lâm minh chủ rất thân cận, thậm chí đã tới trình độ đồng tẩm cộng chẩm…” Nàng chuyển mắt nhìn về phía y, không có chú ý khi y nghe nàng nói tới “đồng tẩm cộng chẩm”, thần sắc có chút quái dị, tiếp tục nói, “Giang hồ cũng đồn đãi vị minh chủ này kiêu ngạo lạnh lùng, tàn bạo thị huyết, giết người như tê dại, căn bản không phải người tốt, Mị ca ca, kỳ thật đồn đãi này đều là giả đi?”

 

“Ngươi như thế nào biết đó là giả? Có lẽ là thật cũng không chừng.”

 

Di nhẹ nhiên cười, “Nếu như minh chủ thật sự là như trong đồn đãi, lấy hãnh cách (tính cách kiêu hãnh) của Mị ca ca, sẽ không cùng loại người này đến gần, càng đừng nói đồng tẩm cộng chẩm, Mị ca ca, Di nhi nói rất đúng phải không?”

 

Thói quen mà lấy tay xoa tóc nàng, Nạp Lan Mị nhẹ nhàng cười, mặt mày nhu hòa, “Hắn không phải người xấu.”

 

Di lẳng lặng nhìn y, trong nháy mắt, nàng lại có thể từ trong mắt y đọc ra một loại tình cảm khác thường, nhu hòa, bất đắc dĩ, đau khổ, còn có khắc sâu… Nàng đột nhiên mạnh giật mình, một ý niệm không hề có dấu hiệu loé vào đầu, một loại đáng sợ trong nháy mắt bao phủ nàng, chắc sẽ không là…

 

“Di nhi?” Nhìn ra nàng thất thần, Nạp Lan Mị lên tiếng gọi nàng, “Làm sao vậy?”

 

“Không… không có gì…” Nàng vội vàng lắc đầu, vội vàng dứt bỏ ý nghĩ trong đầu, cười thầm chính mình suy nghĩ miên man, loại chuyện này… sao có thể? … Tuyệt đối không có khả năng phát sinh, tuyệt đối!

 

“Mị ca ca, chúng ta không nói chuyện này nữa, ta gần đây học được ca khúc mới, nghe ta đánh đàn có được không?” Nàng lấy tay kéo tay y, bàn tay y thon dài, nhưng ngón tay lại lạnh như băng, mới vừa nắm chặt liền sờ thấy chỗ khác thường ở lòng bàn tay, nàng không cần nghĩ ngợi mà mở bàn tay y ra.

 

Lòng bàn tay trong suốt sáng long lanh như là bị lưỡi dao sắc bén xẹt qua, lòng bàn tay chỉnh tề nứt ra ra một đường vết thương, từ kẽ hở hé ra, không khó đoán ra vết thương này lúc ấy chảy bao nhiêu máu, chỉ cần nhìn lướt qua, trái tim Di liền hung hăng thu cùng một chỗ, này rất đau a!

 

“Mị ca ca, tay ngươi…”

 

“Không có việc gì.” Nạp Lan Mị bất động thanh sắc mà rút tay về, như không có việc gì lùi về trong ống tay áo, “Chỉ là vết thương nhỏ thôi, cũng không đáng ngại.” Còn hơn thương tổn y đối với người kia, điểm vết thương nhỏ ấy, căn bản không tính là gì.

 

Di che đậy lo lắng dưới đáy mắt, nói, “Mị ca ca, lần này quay về Tấn Dương, ngươi sẽ ở lại bao lâu?”

 

Sẽ ở lại bao lâu? Nạp Lan Mị dương mắt nhìn ra xa hướng chân trời, phía chân trời tầng mây mỏng manh, ánh mặt trời chói chang, khiến người không mở mắt ra được, nhưng y vẫn quật cường mà nhìn lên, thanh âm trầm tĩnh như lời nói mê, “Ta cũng không biết sẽ ở lại bao lâu…”

 

Có lẽ, sẽ phải cả đời…

 

Nàng bị sự tịch liêu cùng không tịch thật sâu nơi đáy mắt y làm cho hối tiếc, ngực căng thẳng, “Mị ca ca, ta…”

 

“Quốc sư đại nhân!”

 

Thanh âm đột nhiên tới cắt đứt lời của nàng, nghiêng đầu nhìn lại, chỉ thấy một người trang phục hạ nhân vội vã chạy tới, ngữ khí cung kính mà vội vàng: “Quốc sư đại nhân, bệ hạ có chỉ, cấp bách chiêu quốc sư vào cung!”

 

Hết chương 89

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: