MỊ LOẠN HỒNG NHAN

Edit: Uyển Nhi

Chương 88

Khi đó, hoa đào bay như những chiếc đĩa, vô số cánh hoa rơi trên sân rực rỡ. Hương hoa đào tràn ngập trên đường, bạch y thiếu niên vén áo bào trắng, hướng về người trẻ tuổi mặc thanh sam chậm rãi quỳ xuống, cung kính khấu đầu tại chỗ, thỉnh cầu nói: “Thỉnh sư phụ thu lưu Cửu nhi.”

 

Người trẻ tuổi hạ mi nhìn y chốc lát, chậm rãi nói: “Lưu lại Cửu nhi, sẽ mang đến cho ngươi thân là hộ quốc sư hậu quả gì, ngươi nghĩ tới chưa?” Bạch y thiếu niên thu mắt, ngữ khí nhẹ chậm hữu lực, “Cho dù tan xương nát thịt, đồ nhi cũng muốn lưu Cửu nhi lại.”

 

Gió mát chậm rải thổi qua, khơi dậy một sân hoa bay bay, trong đào tuyết phồn hoa như mộng, cũng chỉ nghe thấy người trẻ tuổi có chút thán một tiếng, “Mệnh Cửu nhi hiển lộ long tường (mệnh rồng cát tường), người có mệnh này, nhất định nếu không phải gút mắt ràng buộc cùng hoàng thất, thì chính là tự lập làm Vương.” Người trẻ tuổi sâu kín nhìn thiếu niên, “Cửu nhi đến tột cùng là thiên cổ công thần làm hưng vượng Nguyệt Độc hoàng triều, hay là tội nhân thiên cổ phá vỡ Nguyệt Độc hoàng triều, làm thầy cũng không có cách tìm hiểu, cho nên không cách nào chỉ rõ cho ngươi con đường phía trước, nhưng ngươi đã cố ý lưu lại Cửu nhi, vậy ngươi cần phải chuẩn bị gánh vác hết thảy hậu quả.”

 

Thiếu niên rũ mắt, “Đồ nhi rõ ràng, tạ ơn sư phụ chỉ điểm.”

 

Người trẻ tuổi lại một lần lắc đầu than nhẹ, nâng bước hướng ra sân, cho đến chỗ xa trong sân, theo cơn gió chậm rãi cánh hoa bay tới hắn nhẹ nói: “Nếu quyết định rồi, vậy cứ tiếp tục đi thôi.”

 

Trong sân, cánh hoa đào rơi khắp thân bạch y thiếu niên.

 

Mà ngoài cửa viện, một tiểu thiếu niên thanh tú đang len lén ghé vào ngoài cửa viện, từ khe cửa thật nhỏ nhìn lén bên trong, cậu lẳng lặng nhìn bóng lưng bạch y đơn bạc thẳng quỳ, cánh hoa đào đồng dạng rơi khắp thân cậu.

 

Đêm hôm đó, trăng rằm sáng trong đẹp đẽ, bạch y thiếu niên nhẹ xoa mái tóc thiếu niên thanh tú, đối mặt với ánh mắt hồn nhiên vô tà của thiếu niên thanh tú, y tươi cười nhu hòa như ánh trăng, có quang mang ấm áp, sau đó, y chậm rãi mà kiên định nói: “Cửu nhi, ta sẽ bảo vệ ngươi…”

 

Đêm hôm đó, hoa đào bay tán loạn như tuyết, ánh khắp đồng tử thiếu niên thanh tú.

 

Sư huynh, lúc ấy, ngươi nói, sẽ bảo vệ Cửu nhi…

 

Song…

 

Khi đó, ánh mặt trời như các mảnh kim loại, từ ngọn cây xuyên thấu xuống, thiếu niên thanh tú trốn sau cái cây, khi thì thăm dò nhìn phương hướng thư phòng ở xa, từ góc độ này có thể nhìn thấy rõ ràng một bóng trắng đang ngồi sau thư trác (bàn sách). Xa xa, cậu nhìn thấy người trong thư phòng xoa trán, mặt đầy mệt mỏi nghe mấy người bên cạnh bàn nói chuyện, loáng thoáng có thể nghe ra thanh âm bọn họ:

 

“Thiếu chủ, bệ hạ đang bất kể mọi giá điều tra Cửu thiếu gia…”

 

“Thiếu chủ, bệ hạ đã tâm sinh đoán nghi…”

 

“Thiếu chủ, thuộc hạ khẩn xin thiếu chủ đưa Cửu thiếu gia đi…”

“Thiếu chủ, …

Đứng dậy, bóng trắng đã phát hiện cậu, sau khi dùng ánh mắt ngăn lại những người bên cạnh bàn, đứng dậy ra cửa đi tới cậu, từ xa nhìn lại, cứ như trong bức tranh đi ra, chờ khi cậu hồi thần, một bàn tay nhẹ nhàng vuốt vuốt tóc cậu, cậu ngửa đầu, khuôn mặt người nọ mơ hồ trong ánh sáng ngược, nhưng cậu vẫn nhìn thấy nụ cười tại khóe miệng của người nọ, ôn nhu, sủng nịch, còn có một tia bất đắc dĩ cùng đau thương.

 

“Cửu nhi, không cần sợ, ta sẽ bảo vệ ngươi…”

 

Sư huynh, lúc ấy, ngươi nói, sẽ bảo vệ Cửu nhi…

Nhưng là…

 

Khi đó, gió có chút lạnh như băng, thiếu niên thanh tú ngồi xổm góc tường, nghiêng tai lắng nghe tiếng người ngoài tường.

 

“Đưa Cửu nhi vào cung?”

Sau sự trầm mặc dài dặc, cậu nghe được thanh âm quen thuộc của y, ôn nhu, nhẹ chậm, có sức mạnh chấn định tâm thần: “Tình hình bệ hạ cố ý điều tra Cửu nhi như thế, mục đích cũng chỉ vì muốn nắm giữ nhược điểm của ta, làm cho ta hoàn toàn bị hắn quản chế, cho dù không cách nào thao túng ta, ít nhất cũng có thể mượn điều này kiềm chế ta, từ khi hắn đăng vị tới nay, hắn chưa từng tín nhiệm ta, vẫn nghi kỵ ta không trung tâm nhận chủ…”

 

“Hắn không nghi kỵ, ta cũng không sao cả, đối với nỗi lo lắng Cửu nhi của ngươi… Vạn nhất bệ hạ đối với cậu ấy…”

 

“Cho nên ngươi muốn đưa Cửu nhi vào cung, mượn lực lượng hoàng thất bảo vệ Cửu nhi, cũng thuận tiện tiêu trừ nghi kỵ bệ hạ đối với ngươi?”

 

“Ân.” Bên kia truyền đến tiếng trả lời nhẹ khẽ, “Chỉ cần ta sinh thời trung tâm như một, bệ hạ cũng sẽ đem Cửu nhi làm lợi thế cẩn thận che chở.”

 

“… Ta biết rồi, ta sẽ thay ngươi an bài.”

 

“Khanh, phiền ngươi rồi.”

 

Khi đó, hoa hải đường chính trực đồ mỹ, phồn hoa như mộng cảnh, rơi xuống như tuyết đỏ.

 

“Cửu nhi, ngươi theo thái tử tiến cung đi…”

 

Thái tử, tiến cung, hết thảy đều là kế hoạch tốt…

 

“Ta nghĩ ngươi sẽ hiểu…”

 

Cậu hiểu, cậu có thể nào không biết? Này hết thảy, cũng là vì bảo vệ cậu a…

 

Nếu như hết thảy tất cả chỉ là một trò lừa gạt, vậy cậu nguyện ý ra vẻ không biết mà tiếp tục diễn, cho nên cậu chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời, ngoan ngoãn tiến cung, ngoan ngoãn đi theo con đường sư huynh an bài, sư huynh sẽ không tái vì cậu khó xử…

 

Nhưng cậu cuối cùng vẫn thấy giận…

 

Sư huynh, xin lỗi…

 

Gió thổi dậy màn sa, êm ái dao động lên vài đường sóng gợn, trong thái tử tẩm điện thanh lạnh như trước, tới rất nhiều người, thái tử điện hạ, hộ quốc sư, Khanh vương gia, còn có mấy vị ngự y, cùng với hơn mười vị cung nữ công công, mặc dù nhiều người, lại có vẻ an tĩnh tĩnh mật. Mà Nguyệt Độc Cửu, như trước an điềm ngủ say, như là bị hút vào nam kha, hồn trầm mộng hà, không cách nào tự chủ tỉnh lại.

 

Bên giường, có ngự y đang bắt mạch cho Nguyệt Độc Cửu.

 

“Đái ngự y, thái tử phi như thế nào?”

 

Thấy Đái ngự y thu tay lại, Nguyệt Độc Thấu hí mắt trầm hỏi. Đái ngự y xoay người lại chắp tay, “Hồi thái tử, thái tử phi thân thể cũng không khác thường, nhưng lại thủy chung không cách nào thanh tỉnh, thứ vi thần không biết tình hình cụ thể tỉ mỉ.”

 

Liên tiếp mấy người đều là như thế, Nguyệt Độc Thấu cuối cùng không ngồi yên được: “Một đám lang băm! Biến!”

 

“Thái tử thứ tội!”

 

Các ngự y tại sắc mặt xanh mét của Nguyệt Độc Thấu hoảng hốt trốn đi.

 

Trong tẩm điện lại một lần nữa yên tĩnh, Nguyệt Độc Thấu ngồi ở bên giường, ánh mắt lộ ra vô lực cùng buồn bã. Nạp Lan Mị hơi nheo mày, ánh mắt rơi lên khuôn mặt Nguyệt Độc Cửu, xem trong chốc lát sau đó chuyển về phía Nguyệt Độc Khanh, Nguyệt Độc Khanh vừa lúc đem ánh mắt từ trên người Nguyệt Độc Cửu kéo qua, bắt gặp ánh mắt Nạp Lan Mị, hắn rất nhẹ gật đầu.

 

Nạp Lan Mị có chút hạ mắt, tiếp theo liền đứng dậy đi tới bên giường, lạnh nhạt đối với Nguyệt Độc Thấu bên giường nói: “Điện hạ có thể trước tránh ra không?” Nguyệt Độc Thấu nâng mắt nhìn hắn, mắt ngậm nghi vấn, hơi suy nghĩ một chút sau đó đứng lên, tránh ra.

 

Nạp Lan Mị tại bên giường ngồi xuống, hạ mắt nhìn chăm chú khuôn mặt Nguyệt Độc Cửu, cậu so với trước gầy đi, khuôn mặt cũng so với trước trắng không còn chút máu, duy nhất có chút biến hóa, cũng chỉ là vầng trán hồn nhiên vô tà, lúc này phủ đầy u buồn, vô hình, nhưng lại dầy đặc.

 

Này hết thảy cũng nói cho y, cuộc sống của Cửu nhi, cũng không tốt… Lấy tay tinh tế xoa mái tóc Nguyệt Độc Cửu, động tác cũng như quá khứ nhẹ chậm ôn nhu, làm cho người an tâm, Nạp Lan Mị khom lưng đem Nguyệt Độc Cửu ôm vào trong lòng, trong giọng nói cũng có đau lòng nói không nên lời: “Cửu nhi, đã không có việc gì rồi…” Ngón tay thon dài cũng bắt đầu tại trước ngực Nguyệt Độc Cửu liên tiếp điểm mấy lần, sau đó kéo ra một khoảng cách, nắm tay để sau lưng Nguyệt Độc Cửu, sau mấy cái hô hấp, y đột nhiên dùng một chút lực, thân thể Nguyệt Độc Cửu chấn động, cái miệng nhỏ mở ra, một búng máu liền bắn ra ngoài, sau đó là ho khan kịch liệt.

 

“Cửu nhi!” Nguyệt Độc Thấu cực kỳ hoảng sợ, muốn qua, lại bị Nguyệt Độc Khanh ngăn đường, Nguyệt Độc Khanh lắc đầu với hắn, ý bảo hắn không nên vội vàng cấp bách vọng động, Nguyệt Độc Thấu trầm lắng con ngươi, cuối cùng dừng chân, chỉ là lạnh ngưng nơi đáy mắt càng khắc sâu.

 

Tựa hồ là bị khẩu huyết kia đè nén đã lâu, cũng có lẽ là bị sặc, Nguyệt Độc Cửu ho rất lợi hại, tựa hồ muốn đem cả phổi đều ho ra, Nạp Lan Mị một tay ôm cậu, một tay thay cậu thuận khí, “Cảm giác thế nào? Thư thái không?”

 

Tuy là ho lợi hại, nhưng thần trí chậm rãi tỉnh táo lại, đôi mắt hơi mở như trước trống rỗng từ từ rõ ràng, cậu suy nghĩ có chút rối ren mà nhìn bốn phía chung quanh, lúc tất cả trí nhớ ào vào trong đầu, cậu vô thức mà che bụng mình, hài tử, không có việc gì đi…

 

“Không cần lo lắng, hài tử không có việc gì.” Người phía sau tựa hồ đọc hiểu tâm tư cậu, nhẹ giọng trấn an nói, thanh âm cùng ngữ khí cậu đều quen thuộc, cậu nhất thời sửng sốt, đợi sau một lúc lâu mới không xác định mà ngẩng đầu lên, khi cậu thấy rõ Nạp Lan Mị, trong khoảng thời gian này tất cả ủy khuất liền cũng không nén được nữa, vành mắt nhất thời đỏ lên, xoay người liền nhào vào trong lòng người nọ, tiếng nức nở đảo mắt biến thành khóc sướt mướt.

 

Nguyệt Độc Cửu khóc ngã vào trong lòng Nạp Lan Mị, bàn tay nhỏ bé tế trắng gắt gao cấu áo Nạp Lan Mị, liền kêu khắp khắp, khóc không thành tiếng: “Sư huynh, sư huynh, sư huynh…” Nước mắt Nguyệt Độc Cửu kích đau Nạp Lan Mị, trái tim Nạp Lan Mị hung hăng thu nỗi đau lại, y ôm chặt Nguyệt Độc Cửu, trong mắt là nỗi bi thương không đi, giờ khắc này, y đột nhiên cảm thấy hối hận, nếu như lúc đầu không có lựa chọn đưa Cửu nhi vào cung, có lẽ Cửu nhi ngay lúc này đang ở Vô Lượng Sơn, sống cuộc sống nho nhỏ vô ưu tư lự.

 

Nhưng sự mong ước tốt đẹp này, là y làm hỏng, đưa cậu vào cung, không phải bảo vệ, ngược lại là một loại thương tổn…

 

Là y, đã thương tổn Cửu nhi… Trái tim đau như bị xé rách, Nạp Lan Mị một lần một lần mà nhẹ giọng an ủi, như là đang an ủi Nguyệt Độc Cửu, cũng như là đang an ủi chính mình: “Đã không có việc gì rồi, không có việc gì rồi…”

 

“Các ngươi ôm đủ rồi chưa?”

 

Một thanh âm lạnh như băng như hàn tuyết hạ xuống, tràng cảnh phòng trấp (khóc lóc) nguyên bổn ấm áp đau xót nhất thời giống như hầm băng mùa đông. Nguyệt Độc Khanh không dấu vết mà nhếch mày, mà Nạp Lan Mị cũng rõ ràng cảm thấy thân thể trong lòng đột nhiên cứng đờ, sự nghẹn ngào đã từ từ lắng lại kia mạnh dừng lại, bàn tay nhỏ bé nguyên bổn nắm chặt trên ngực càng thêm dùng sức.

 

Nạp Lan Mị như nghĩ tới cái gì mà nâng mắt nhìn về phía Nguyệt Độc Thấu, còn chưa mở miệng đã bị Nguyệt Độc Cửu cắt đứt. Nguyệt Độc Cửu rời đi cái ôm của Nạp Lan Mị, hơi cúi đầu nói: “Sư huynh, ngươi đi về trước đi, Cửu nhi… Không có việc gì, chỉ là thấy sư huynh, nhất thời quá cao hứng…” Nạp Lan Mị cúi đầu nhìn, nhưng lại nhìn không thấy vẻ mặt của cậu, “Thật sao? …”

 

“Sư huynh trở về đi, Cửu nhi không có việc gì… Thật sự không có việc gì…” Nguyệt Độc Cửu ngẩng đầu, khóe miệng nở ra một nụ cười thật to, “Cửu nhi thật sự không có việc gì, sư huynh không cần lo lắng.”

 

Nạp Lan Mị nhíu mày, đáy mắt chợt lóe qua sự thâm trầm cùng suy nghĩ, nhưng vẫn theo ý Nguyệt Độc Cửu, lấy tay xoa tóc cậu, cười khẽ dặn dò, “Được rồi, vậy sư huynh đi về trước, ngươi trong cung phải chú ý thân thể, chú ý hài tử, biết không?”

 

“Biết.” Nguyệt Độc Cửu vang dội mà đáp ứng, nhưng ngón tay lại hung hăng cấu cái chăn dưới thân.

 

Cậu không thể lộ tức giận ra ngoài, sư huynh vì cậu làm quá nhiều rồi…

 

Cậu chỉ cần ngoan ngoãn ở trong cung, thì tốt rồi…

 

Nạp Lan Mị cười cười, lại vuốt vuốt tóc cậu, lúc này mới cùng Nguyệt Độc Khanh rời đi, chỉ là lúc đi ra Đông cung, Nạp Lan Mị ngừng cước bộ, đối với một bóng dáng đang ẩn giấu, nhẹ chậm nói: “Tu, ta muốn biết hết thảy những gì Cửu nhi trải qua sau khi ta rời đi…”

 

Trong điện, đàn hương tràn ngập.

 

Giữa hai người trong điện, thời gian tựa hồ cũng dừng hình ảnh, đối diện nhau, đều không nói.

 

“Có thể thương lượng chuyện này không?” Nguyệt Độc Cửu mở miệng đầu tiên, đôi mắt trong veo, ngữ khí như trước đẹp đẽ như vậy, loại vẻ mặt này làm cho Nguyệt Độc Thấu có chút sửng sốt, hắn vô thức gật đầu.

 

“Ta dọn qua Đông uyển được không?” Nguyệt Độc Cửu nghiêng đầu hỏi hắn, mắt tựa lưu ly.

 

Bóng lưng Nguyệt Độc Thấu cứng đờ.

 

Đông uyển, ý nghĩa: lãnh cung.

 

“Tại sao?”

 

“Bởi vì… Ta không muốn nhìn thấy ngươi…”

 

Hết chương 88

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: