MỊ LOẠN HỒNG NHAN

Edit: Uyển Nhi

Chương 86

Mặt trời lặn về phía tây, Nạp Lan Mị chống ngồi ở bên cửa sổ lẳng lặng xuất thần, tàn dương ngoài cửa sổ như máu ánh vào con ngươi y, mắt y như bảo thạch sặc sỡ, sắc mặt như tuyết trong suốt không tì vết, thân ảnh khảm trong hồng quang như trước có vẻ đơn bạc, mấy ngày gần đây uống thuốc cùng nghỉ ngơi, thân thể y đã từ từ tươi sáng trở lại, môi sắc cũng bắt đầu khôi phục màu hồng nhuận lúc ban đầu.

Chuyện Vô Lượng Sơn tựa hồ vì vậy rơi vào quên lãng, Ninh Hoàn Khoảnh ngay đêm bị chộp thì phục độc tự vong, uổng hắn vì Kỳ Nghiễn quốc trung thành như thế, đến cùng, như trước rơi vào thân bại danh liệt, kết quả thân chết tha hương, về phần Vũ Vô Thương, may mắn Nguyệt Độc Khanh trước đó đã sớm chuẩn bị, tại đêm đi bắt đó liền cho hắn ăn nhuyễn cân tán, cho dù muốn tự sát, cũng là lòng có ý mà lực không đủ, bị người lẳng lặng giam giữ trong quán trọ, chỉ còn chờ Nguyệt Độc Khanh hồi triều diện thánh.

Lần này tranh đấu chôn vùi rất nhiều võ lâm cao thủ, không thể nghi ngờ, này đối với võ lâm mà nói là một vết thương nặng, mà Mộ Dung U, thân là võ lâm minh chủ, thân thể còn chưa hoàn toàn khôi phục, cũng đã bắt đầu bận rộn giải quyết tốt hậu quả chuyện lần này, sau đó hắn đối với việc này không thèm quan tâm. Mà bên cạnh hắn, vẫn như cũ không thiếu được một bộ hắc y Mặc Liên, Nạp Lan Mị tỉnh lại không vài ngày, Mặc Liên liền mang theo Quân Liên về Vô Lượng Sơn, nguyên nhân khi hắn đánh ra ngoài bị thương không nhẹ, trải qua nhiều ngày an dưỡng bảo đảm có năng lực tự bảo vệ mình mới hiện thân, lúc này mới chậm trễ thời gian mấy ngày, đối với chuyện này, Mộ Dung U cũng không nói gì thêm, chỉ là tại một khắc Mặc Liên xuất hiện, ánh mắt dấu diếm liếc về phía sau một cái, thần sắc hắn điềm nhiên như không, nhưng lại làm trong lòng Nạp Lan Mị có chút đau xót: thiếu niên xinh đẹp mà tà dị trong trí nhớ kia đã không còn tồn tại nữa.

Trời cuối xuân ban ngày rất ấm, ban đêm rất lạnh.

Ban ngày, Nạp Lan Mị sẽ bồi bên người Mộ Dung U, khi thì giúp đỡ xử lý một ít việc vặt giang hồ, khi thì sẽ cùng đi dạo khắp nơi, trong Vô Lượng Sơn to lớn cũng ít khi nhìn thấy thân ảnh bọn họ, nhưng chỉ cần xuất hiện, bọn họ nhất định sẽ đi cùng một chỗ với nhau. Ban đêm, Nạp Lan Mị sẽ bồi Mộ Dung U thẳng đến đêm khuya, sau đó tại thư phòng trầm lắng thiếp đi, khi tỉnh lại đã ở trong phòng Mộ Dung U, bên người cũng có dung nhan Mộ Dung U khi ngủ say.

Bọn họ, tựa hồ đã cam chịu cùng chung một quan hệ, đạm tĩnh như nước, đã có ràng buộc không thể giải thích, giống như khi Mặc Liên chuẩn bị thức ăn cho Mộ Dung U sẽ vô thức mà chuẩn bị phần thức ăn cho hai người, giống như khi Hàn Phong cắt vải chế y sẽ bất giác mà cắt ra xiêm y của hai người, sau đó ôm vải vóc một bộ đỏ một bộ tím có chút sững sờ, giống như khi Quân Liên mở miệng ngậm miệng là ” Nạp Lan đại ca của sư phụ nhà chúng ta. . .”

Thời gian cũng tựa hồ ở thời khắc này trở nên trên cả mỹ hảo.

Song, đôi mắt Nạp Lan Mị lại theo sự trôi qua của thời gian mà từ từ lắng đọng xuống, y trở nên thường xuyên ngồi ở bên người Mộ Dung U nhìn ngoài cửa sổ lẳng lặng xuất thần, thường xuyên đi ở bên người Mộ Dung U ngóng nhìn lá cây rơi xuống chân mà thất thần, cũng thường xuyên ngủ ở bên người Mộ Dung U từ trong giấc mộng sâu nhẹ nhàng u thán, đáy mắt thâm thúy nọ đến tột cùng chôn dấu cái gì, tựa hồ, không ai có thể xem hiểu. . .

Trăng sáng sao thưa, bóng đêm mênh mông.

“Thiếu chủ?”

Một tiếng nhẹ gọi Nạp Lan Mị khỏi luồng suy nghĩ, chậm rãi quay đầu, mâu quang nhìn Táng đứng ở một bên, tỉnh tỉnh đôi mi thanh tú, nhẹ giọng nói: “Tiếp tục nói.”

“Vâng, thiếu chủ.” Táng có chút ngẩng đầu nhìn thoáng qua Nạp Lan Mị, một bên cổ y da thịt như tuyết, mơ hồ có thể thấy được mạch máu màu nhạt, nhưng cũng lộ ra một tia suy yếu, trầm mặc một khắc, Táng mở miệng nói: “Tấn Dương đến nay cũng đang truyền lưu tin tức thiếu chủ bị thương hôn mê sinh tử không rõ, văn võ cả triều tâm bất an, liên tiếp làm cho lòng dân chúng trong nước tan rã, khắp nơi mỗi người cảm thấy bất an.”

“Triều đình xử trí thế nào?” Nạp Lan Mị nhẹ hỏi.

“Cùng lúc áp chế lời đồn đãi, về phương diện khác đã phái ra ám vệ chung quanh tìm kiếm thiếu chủ ở nơi nào.” Táng trầm ngâm, “. . . Mục đích là muốn thỉnh thiếu chủ ra mặt.” Vừa nói, hắn liền nhìn thấy Nạp Lan Mị hơi nhếch mày, sau khi tâm trạng cân nhắc, nói, “Thiếu chủ, ra mặt không?”

Nạp Lan Mị nâng mắt nhìn hắn, nhưng là hỏi ý kiến hắn, “Ngươi cảm thấy sao?” Táng có chút trầm tư, chần chờ sau một hồi, vẫn nói ra ý nghĩ của mình, “Thiếu chủ, thuộc hạ cảm thấy. . . vẫn là không nên. . .” Mới vừa nói, hắn tựa như chợt nhớ tới cái gì, đột nhiên nghẹn lời, cuối cùng không nói thêm gì nữa.

Nạp Lan Mị cười, để lộ bất đắc dĩ cùng uể oải, nhẹ giọng hỏi hắn, “Vậy Cửu nhi sao? Cửu nhi làm sao bây giờ?” Y câu khóe miệng, môi sắc thanh liệt, ôn nhuận nói không nên lời, ngóng nhìn đôi mắt nhuộm mực đen của Táng, “Là ta đích thân đem Cửu nhi đưa vào trong cung, nó hôm nay không hạnh phúc, ngươi muốn ta như thế nào an tâm chỉ mình ta cuộc sống tiêu dao? . . .”

“Cho nên thiếu chủ quyết định ra mặt sao?” Táng dở khóc dở cười, không biết mỉa mai ai, “Vậy sau khi ra mặt? Giải quyết tất cả, vậy còn thiếu chủ? Làm nhiều như vậy, thậm chí thiếu chút nữa đánh mất mạng, trừ công cao cái chủ ra, còn có thể thừa lại gì? Thiếu chủ, đó rõ ràng là bẫy, một khi người ra mặt, chắc chắn chỉ có một con đường chết a! . . .”

Nạp Lan Mị thu mắt, đầu ngón tay trong suốt, “Nhưng những việc này. . . Cũng không quan trọng bằng Cửu nhi. . .”

“Vậy minh chủ sao đây?” Táng đột nhiên nói, rõ ràng thấy Nạp Lan Mị thoáng giật mình.

“Thiếu chủ muốn rời khỏi minh chủ sao?”

Nạp Lan Mị mông lung suy nghĩ, nhất thời không biết trả lời thế nào, tiềm thức biết rõ, nếu như lúc này y lựa chọn rời đi, vậy y cùng Mộ Dung đời này liền không có bất cứ sự giao nhau nào nữa, thậm chí cả đời này cũng sẽ không gặp lại, nếu như có thể, y muốn lưu lại, lẳng lặng bồi bên cạnh người đó, cho dù là cả đời. . .

Nhưng, còn Cửu nhi? . . .

Cửu nhi làm sao bây giờ? . . .

Y xoa trán, uể oải trên trán tháo gỡ không đi, “Táng, ngươi trước đi xuống đi, ta mệt.” Táng nâng mắt nhìn về phía hắn, đọc hiểu sự vô lực trên thần sắc hắn, trong lòng đột nhiên cảm thấy xúc động dị thường, hắn khom người sau đó liền rất nhanh biến mất trong phòng.

Nạp Lan Mị đối với ánh nến sâu kín thở dài, nói, “Không vào sao?”

Trong ánh sáng lay động, một thân ảnh dài bước vào trong phòng, khí chất đạm nhã, khí vũ hiên ngang, xuyên thấu qua hoa nến mông lung, hắn dương mắt nhìn Nạp Lan Mị. Nạp Lan Mị chống cằm nhìn ngoài cửa sổ, ngoài cửa sổ ánh trăng như sa bạc, bao phủ quanh người Nạp Lan Mị, trong nhu hòa, hắn tựa như sau một khắc liền muốn mọc cánh thăng thiên, đẹp đến vô cùng hư ảo.

Nạp Lan Mị cũng không nhìn về phía Nguyệt Độc Khanh, nhưng Nguyệt Độc Khanh biết y đang đợi mình nói, hắn ngừng ngưng thần, trực tiếp nói thẳng vào vấn đề, “Ta ngày mai khởi hành.” Nạp Lan Mị nhẹ khẽ ân một tiếng, cũng không nói đoạn sau, đôi mắt lại tại góc độ Nguyệt Độc Khanh nhìn không thấy lặng lẽ tối đi, Nguyệt Độc Khanh nhìn thẳng y, bóng lưng thẳng tắp thon dài, lộ ra không cho phép cự tuyệt, “Theo ta quay về Tấn Dương.”

Nạp Lan Mị thủy chung nhìn ngoài cửa sổ, bầu trời đêm yên lặng trời cao màu mực phảng phất muốn nuốt hết tất cả, giống nhau tâm tình của y lúc này, yên lặng hắc ám, nhìn không thấy một tia quang minh, gió đêm lạnh lùng, ngón tay ở trên bàn lạnh như băng trắng bệch, sau hồi lâu trầm mặc, y nhẹ nhàng đáp lại: “Hảo, ta trở về với ngươi, bất quá, cho ta thêm thời gian một ngày, ta còn có việc. . . Muốn chấm dứt. . .”

Hắn thanh âm hạ thấp, ngực đột nhiên đau rút lợi hại.

Nguyệt Độc Khanh lẳng lặng nhìn y một cái, cũng không biết nghĩ gì, xoay người liền đi hướng cửa, nhưng cước bộ lại tại lúc muốn bước ra cánh cửa bỗng nhiên dừng, chợt nghiêng đầu, thấp giọng nói: “Cửu nhi đã có thai, cho nên ngươi phải trở về. . .”

Không vì Nguyệt Độc, chỉ vì Cửu nhi. . .

Bên trong cửa, Nạp Lan Mị nhẹ nhàng nhắm mắt lại, giọng nói thì thào: “Ta rõ. . .”

Nguyệt Độc Khanh vuốt cằm, cước bộ bước ra cửa phòng, rồi lại bật người dừng lại, bình tĩnh sinh tức, dương mắt nhìn về phía ngoài cửa.

Huyền nguyệt nhô lên cao, ngân bạch như tuyết, xuyên thấu qua ngọn cây loang lỗ bóng ảnh trên vách tường, Mộ Dung U không biết đứng bao lâu, trong tay có một vò mỹ tửu chưa sạch bùn (?),khuôn mặt hắn đan vào ánh sáng mông lung cùng bóng đêm hắc ám, làm cho người ta thấy không rõ vẻ mặt hắn, cũng đoán không ra ý nghĩ hắn lúc này.

Trong bóng tối, hắn chậm rãi xoay người rời đi, cũng lặng yên như khi hắn đến.

Phía sau hắn, Nạp Lan Mị đứng bất động ở cạnh cửa. . .

Đêm nay, tinh nguyệt trong sáng, yên lặng mà nhu hòa, Nạp Lan Mị đứng lặng trước cửa sổ, trắng đêm chưa ngủ.

Ngày thứ hai, y như trước khuôn mặt điềm tĩnh mà bồi bên người Mộ Dung U, an tĩnh mà cùng hắn xử lý chiết hàm chất đống như núi, giữa bọn họ, hài hòa đến tựa hồ cái gì cũng không có phát sinh qua.

Lúc chạng vạng, Nạp Lan Mị mỉm cười lui ra ngoài, thẳng đến màn đêm phủ xuống, Nạp Lan Mị mới chậm rãi xuất hiện, như trước trường sam màu tím, như trước tóc dài đen như mực, đáy mắt chứa đựng thứ không giống thường, y không nói hai lời mà đem Mộ Dung U kéo đi phòng ngủ của mình.

Rượu ngon, món ngon, hương bay khắp phòng.

Mộ Dung U hí mắt nhìn y, Nạp Lan Mị mỉm cười, cái gì cũng không nói thúc hắn ngồi xuống, khuynh thân rót đầy một chén rượu đưa cho hắn, đuôi lông mày có ý cười nhẹ điêu, “Rượu Quý phi.”

Mộ Dung U nhẹ nhếch mày.

Rượu Quý phi, nguyên từ triều đại thượng cổ có vị phi tử nổi tiếng một hơi khuynh túy mấy ngày, đặc biệt ban thưởng ngự danh rượu Quý phi truyền lưu đến nay, nổi danh rượu mạnh trong rượu mạnh, cũng không biết Nạp Lan Mị hôm nay vì sao đưa rượu này đến, quả nhiên là muốn túy sinh mộng tử sao?

Nạp Lan Mị bên người hắn ngồi xuống, cũng châm cho mình một chén, giơ hướng hắn, mặt mày mỉm cười, “Đêm nay, chúng ta không say không về, như thế nào?”

Mộ Dung U không trả lời, nhưng lại không tiếng động bưng lên chén rượu, ngửa đầu uống cạn, không thừa một giọt.

Nạp Lan Mị nhìn hắn, cũng uống cạn rượu trong chén, sau đó đổ đầy rượu cho Mộ Dung U, sau khi tửu quá tam bôi, Nạp Lan Mị rủ xuống lông mi, sau đó khe khẽ thở dài, nói, “Đã nghe qua Ly tộc chưa?”

Ngón tay có chút ngừng lại, động tác uống rượu dừng dừng, Mộ Dung U nhìn chằm chằm ly hao duẩn phiến (?) trước mặt, ngón tay thon dài đùa bỡn chén rượu tinh xảo khéo léo trong tay.

Lóe ra đôi mắt không biết đang suy nghĩ cái gì.

Nạp Lan Mị miễn cưỡng kéo ra vẻ tươi cười, nâng mắt nhìn về phía trăng bạc ngoài cửa sổ, trên khuôn mặt có sự tịch mịch giống như ánh trăng, “Cha mẹ ta đều là người Ly tộc, thuở nhỏ đính hôn, sau khi lớn lên ấn theo tâm ý tất cả các trưởng bối, thuận lợi thành chương thành thân, một năm liền có ta, khi ta sinh ra, mẹ ta mới mười sáu tuổi, mà cha ta mới qua sinh nhật hai mươi tuổi. . .”

“Mẹ ta kể, cha ta vốn là một người ôn nhu chăm sóc, ông mang tới cho mẹ ta một hạnh phúc cực hạn, lúc bà hạnh phúc đến không biết như thế nào cho phải, thì ta sinh ra, càng lại đem loại hạnh phúc này đẩy lên đỉnh điểm. . . .”

Nạp Lan Mị khuôn mặt dưới ánh trăng mộng ảo như tiên, đã có loại buồn bã nói không nên lời, Mộ Dung U hạ thấp lông mi, tựa hồ đang chăm chú nghe Nạp Lan Mị nói, “Ly tộc, vô luận nam nữ đều có thể sinh dục, bởi vì bọn họ thể chế dị thường, nam tử cùng nam tử kết hợp sau đó cũng sẽ ám hoài châu thai, mà cha ta. . . Cũng là. . .”

“Tại năm ta bốn tuổi, mẹ ta phát hiện sự dị thường của cha ta, cha ta. . . Dĩ nhiên mang thai rồi. . .” Hắn khó tin mà cười, tựa hồ ảo tưởng ra tràng cảnh ngày đó, hắn chậm rãi cười, ngữ khí sâu kín, “Dưới sự truy vấn của mẹ ta, cha ta giải thích vị phụ thân kia của hài tử là. . .”

“Hắn là trưởng tử tộc trưởng Ly tộc, tộc trưởng tiếp theo của Ly tộc. . .” Hắn mâu quang chuyển hướng Mộ Dung U, đáy mắt có trầm thống thật sâu, như là vết thương cũng không nguyện chạm đến, thoáng cái bị vạch trần mạnh mẽ, hắn nhẹ nhàng thở dài, “Mẹ ta yêu cha ta, nhưng cha ta lại yêu sâu đậm trưởng tử tộc trưởng kia, ông lấy mẹ ta cũng nguyên do một phần trách nhiệm, cùng tình yêu không hề liên hệ. . .”

“Sau khi mẹ ta biết, mang theo ta rời đi. . .”

“Ta đã cho mẹ ta sẽ oán hận, cuối cùng sẽ không tha thứ cha ta. . .”

“Kỳ thật ta sai lầm rồi. . .”

“Mẹ ta yêu cha ta, cho nên bà yêu tất cả của cha ta, kể cả trưởng tử tộc trưởng kia, kể cả hài tử chưa xuất thế kia. . .”

“Mẹ ta thậm chí trước khi chết cũng như trước dặn dò ta không nên đi nhận thân, không nên đi quấy rầy bọn họ. . .”

Ngón tay vô thức mà thu chặt, Nạp Lan Mị tươi cười tan nát.

“Thẳng đến năm năm trước, Ly tộc đưa tới họa diệt tộc. . .”

“Chờ lúc ta chạy tới, hết thảy cũng đã trễ, thôn xóm Ly tộc đã dấy lên đại hỏa, căn bản không cách nào dập tắt, bất đắc dĩ, ta ấn bức họa mẹ ta vẽ chung quanh tìm kiếm cha ta, nhưng chờ khi ta tìm được ông ấy, ông ấy cũng chỉ còn lại một hơi cuối cùng. . .”

“Lúc sau cùng sinh mạng ông ấy, ông ấy cho ta một đệ đệ. . .”

“Cửu nhi. . . chính là đệ đệ của ta. . .” Hắn thẳng tắp nhìn Mộ Dung U, vạn phần tan nát cõi lòng, “Thế gian này, Cửu nhi là thân nhân duy nhất của ta, cho nên ta vô luận như thế nào, cũng không thể, cũng không có cách bỏ hắn xuống. . .”

Mộ Dung U hung hăng không ngửa đầu, đem rượu trong chén nuốt vào bụng, cảm giác nóng ran từ cổ họng lan tràn đến cả thân thể, hắn mị mắt nhìn chén rượu, như trước trầm mặc.

Nạp Lan Mị hoãn mắt, hạ thấp mắt, đưa tay chuẩn bị rót rượu cho hắn, khoát tay nhưng lại phát hiện bầu rượu đã trống không, y ám cười một tiếng, đứng dậy, “Uống hết rượu rồi, ta lại đi lấy một ít. . .”

Vừa mới đứng dậy, trên cổ tay truyền đến một cỗ lực kéo, y ngã vào trong lòng người phía sau, ngay sau đó, một cái hôn chợt đè xuống!

Đậm hơn, cực nóng, như cuồng phong bạo vũ, mang theo sự điên cuồng sau khi say rượu, một tấc một tấc mà đem tất cả cảm quan của Nạp Lan Mị nuốt diệt!

Thế giới bắt đầu xoay tròn. . .

Nạp Lan Mị như là bị rút hết khí lực, vô lực mà tựa vào trên người hắn, ngửa đầu thừa nhận cái hôn của hắn, giữa trằn trọc lặp đi lặp lại, y tựa hồ như biết được cái gì, trong khoảnh khắc tựa hồ như bỏ quên cái gì, nguyên bổn hai tay để trước ngực Mộ Dung U chậm rãi mất đi lực đạo, y chậm rãi nhắm mắt lại, tùy ý Mộ Dung U ôm sát thắt lưng y, câu vào sau cổ y, không ngừng làm sâu cái hôn này, triền miên, đau xót.

Không khí nhiệt liệt tựa hồ muốn bốc cháy lên, thân thể bọn họ dính sát vào nhau hợp cùng một chỗ, trống ngực cùng hô hấp, ngay lúc này cũng dung hợp ở tại cùng nhau, vi diệu, mà kỳ dị.

“Ngươi là của ta. . .”

Nụ hôn của Mộ Dung U trượt xuống cổ y, hô hấp có chút nặng nề báo trước dục vọng cưỡng chế đã lâu của hắn, mà cánh tay hắn cũng gắt gao ghìm bên hông Nạp Lan Mị, như là muốn sinh động mà đem Nạp Lan Mị buột vào trong cơ thể hắn.

Nạp Lan Mị hơi thở gấp, hai gò má u trắng như liên hiện lên ửng đỏ, trong mê loạn trộn lẫn hỗn tạp không biết làm sao, mới nghĩ tới, sau một trận long trời lở đất, y bị hung hăng dựa vào giường tháp, vừa muốn giãy dụa đứng dậy, một đạo bóng đen đã đè xuống, y bị đè ép trở về, Mộ Dung U một tay chống giữ hai bên đầu y, một tay làm càn mà tới lui tuần tra trên khuôn mặt xuất trần của y, đôi mắt hẹp dài tà dị trêu tức mà lạnh lùng nhìn y: “Nhớ kỹ ta từng nói qua gì không?”

Nạp Lan Mị ánh mắt trong suốt mà nhìn hắn, “Sau này, ta còn tự do hay không?”

“Sau khi lấy thân báo đáp, ngươi liền tự do.” Mộ Dung U kiêu ngạo nhìn y, không mang theo bất cứ cảm tình gì.

Vốn là tình chi sở chí cùng chung giấc mộng, ngay lúc này trong miệng hắn, đổi thành một lần giao dịch, sau khi giao dịch xong, liền không hề có bất cứ quan hệ nào.

Gió thổi nổi lên mạn trướng, trùng trùng điệp điệp, lay động hai đạo thân ảnh bị hoa nến mông lung.

Nạp Lan Mị thản nhiên nhìn hắn, một tay nhẹ nhàng giựt lại đai lưng chính mình, “. . . Từ nay về sau, ngươi ta liền trở thành người dưng. . .” Y thanh âm êm ái như vũ, vừa lại như lời nói mê nỉ non trong giấc mộng sâu: “. . . Ngươi chính là ngươi, ta chính là ta, vĩnh viễn không thiếu nợ nhau. . .”

Mộ Dung U phủ thân thể xuống, “Nhớ kỹ lời ngươi. . .”

Hoa nến tại Nạp Lan Mị trong nháy mắt hóa thành một làn khói xanh lượn lờ lên không, mạn trướng trong ánh trăng nhu hòa chậm rãi hạ xuống, phủ lên một phòng kiều diễm.

Làm tình cùng dục kết hợp, hết thảy đều phát sinh tự nhiên đến như thế.

Trút bỏ xiêm y, □ thiêu đốt, giữa ảnh ảnh xước xước, hương rượu dây dưa giữa lời lẽ, từ mấy nụ hôn gần như hít thở không thông giải thoát ra, hai tròng mắt đen nhánh như mực của Nạp Lan Mị nổi lên một tầng sương mù, đôi môi đỏ mọng bị tàn phá bừa bãi mỹ lệ như điểm huyết son, thần trí y mê ly mà nhìn đỉnh giường, thân thể dưới bàn tay mang theo hỏa nhẹ nhàng run rẩy, trống ngực bắt đầu kịch liệt nhảy lên, hô hấp trở nên gian nan, hít thở không thông làm cho y vô thức mà cung người dậy, khó chịu mà than nhẹ.

Mộ Dung U ngón tay thon dài chạy trên da thịt trong suốt như tuyết của Nạp Lan Mị, dọc theo đường cung cổ ưu mỹ, cúi người tại đường nghiêng cổ Nạp Lan Mị khẽ liếm mút vào, từ cổ đến xương quai xanh, từ xương quai xanh đến trước ngực. . . Nạp Lan Mị tóm lấy chăn mền dưới người, trán chậm rãi thấm ra mồ hôi, cảm giác thân thể không thể kiểm soát làm cho y sợ hãi, khiến khi Mộ Dung U cúi người, y không khỏi ôm chặt cổ Mộ Dung U, muốn tìm kiếm một tia chân thật.

Mộ Dung U tựa hồ cảm giác được sự bất an của y, hắn ngẩng đầu nhìn Nạp Lan Mị, Nạp Lan Mị môi sắc màu sáng, nhưng lại khó nén sự căng thẳng trong mắt y, y đang sợ hãi. . . Nhìn, trong lòng đột nhiên hiện lên một cỗ mềm mại, Mộ Dung U lại hôn lên y, đột nhiên trở nên ôn nhu, dần dần, Nạp Lan Mị dưới thân hắn thư giãn thân thể, thân thể trắng nõn như ngọc dần dần tràn ngập dải lớn đỏ ửng, chỉ chốc lát sau, cả thân thể tựa như muốn thiêu cháy. . .

Mộ Dung U đôi mắt trầm ảm, giống như đêm tối khôn cùng, lúc Nạp Lan Mị ý thức được sẽ phát sinh cái gì, đau đớn như bị xé rách từ □ truyền đến, trong nháy mắt mang theo tất cả cảm quan của Nạp Lan Mị, sau một tiếng kêu đau đớn ngắn ngủi y cắn chặt môi, huyết châu đỏ sẫm dọc theo môi hoa hạ xuống, móng tay cũng thật sâu bóp vào lòng bàn tay, nguyên bổn gương mặt nhiễm hồng nhuận thoáng chốc trắng bệch.

“Đau không?”

Mộ Dung U liếm sạch máu đỏ sẫm, tham lam mút vào hương thơm của môi hoa nọ, cúi đầu nhìn y nhẹ hỏi, mà hô hấp thô suyễn của hắn nói rõ hắn cũng không hơn gì.

Nạp Lan Mị thở dốc nhìn hắn, môi sắc trắng bệch, đau đến nói không nên lời, đợi một hồi lâu, đợi đến hạ thân đau gần như tê dại, y nhẹ nhàng ôm Mộ Dung U, cắn môi, mặc cho hắn xâm lược.

Mộ Dung U khó nhịn nhắm mắt lại, bắt đầu một đêm điên cuồng.

Hương mồ hôi cùng dịch dính sệt hỗn tạp thản nhiên nhiễu loạn thần trí hai người, nơi đó tựa hồ ra điểm huyết, máu ướt bôi trơn, mặc dù đau như trước, nhưng cũng không kịch liệt như mới đầu.

Hai hàng lông mày của Mộ Dung U vì dục vọng xâm nhập mà gắt gao nhăn lại, lúc này nhắm mắt lại cũng nhiễm thượng ửng đỏ, trong thực cốt xinh đẹp lộ ra phong tình, trên vầng trán tinh tế hiện đầy một tầng mồ hôi, trên vẻ mặt phân không rõ là thống khổ hay vui sướng.

Nạp Lan Mị thân thể như ngọc mài kịch liệt run rẩy, mái tóc dài ướt đẫm mồ hôi của y áp vào hai gò má, hai tròng mắt hắc bạch rõ ràng lộ ra buồn bã, trong từng đợt từng đợt cảm giác phân không rõ là thống khổ hay khoái cảm, y từ từ lạc mất chính mình. . .

Ánh bình minh lờ mờ sáng, ánh rạng đông sơ hiện, trên đường chân trời kéo một sợi dây vàng.

Từ trong giấc mộng sâu kín Mộ Dung U chuyển tỉnh, trong phòng bài biện không có một tia biến hóa, trên bàn món ngon chưa di chuyển, rượu ngon một giọt không dư thừa, chỉ có một thân ảnh đi theo ánh mặt trời trong suốt trong phòng.

Ngày đó, Nạp Lan Mị biến mất trong thế giới của Mộ Dung U.

Cùng trong một ngày, Mộ Dung U cũng lên đường quay về Tiên Nhân Đàm. . .

Giữa bọn họ, tựa hồ cứ như lời Nạp Lan Mị ——

Cuộc đời này tái không cùng xuất hiện. . .

Hết chương 86

Bùn wá… mới được gần nhau không bao lâu mà giờ phải xa nhau rùi *chấm chấm nước mắt*

Comments on: "[Mị Loạn Hồng Nhan] Chương 86" (2)

  1. Kia, đừng làm cho ta nghĩ đến câu “1 lần dính chấu” nữa a~~~ Đầu óc đen tối quá rồi.
    Cám ơn bạn đã dịch truyện, hồi trước đọc đến chương 84 đang khúc hay mà không có QT, mò lên trang tiếng Trung chả hiểu mô tê gì, đến giờ đọc được mấy chương mới nên tâm tình quá hưng phấn.
    Cố lên nhé bạn!

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: