Mị Loạn Hồng Nhan

Edit: Uyển Nhi

Chương 85

Ánh mặt trời sau giờ ngọ ôn nhu mà yên bình, như sự tiếp xúc của người yêu, xuyên thấu qua tầng tầng mạn sa nghiêng ánh vào trong điện, ôn nhu bao phủ thân ảnh gầy gầy đang ung dung ngủ say trên chiếc giường lớn xa hoa, cậu sắc mặt trắng tịnh, thanh tú đáng yêu, lông mi dài mảnh như cánh quạt, góc miệng cậu không nhếch lên, thần sắc an điềm tựa hồ đang trầm nịch trong mộng đẹp khôn cùng không muốn tỉnh lại.

 

Mà bên giường, một bong dáng thon dài bị ánh mặt trời tà tà kéo dài trên mặt đất, lớp sa mạn theo gió nhẹ bay lên, thời gian phảng phất không tiếng động. Hài tử cuối cùng giữ lại được, nhưng Nguyệt Độc Cửu vẫn chưa tỉnh lại, có lẽ cậu đang trốn tránh, lại có lẽ, cậu không cách nào đối mặt. . .

 

Nguyệt Độc Thấu ngồi ở bên giường, hắn không biết đã ngồi bao lâu, đợi bao lâu, chỉ biết là từ khi Nguyệt Độc Cửu ngủ say, hắn liền vẫn canh giữ ở bên giường chưa từng rời đi nửa bước, sống lưng hắn như một dây cung kéo căng đến mức tận cùng, phảng phất chỉ cần nhẹ nhàng chạm sẽ bị đứt, ngón tay hắn cứng ngắc nắm tay Nguyệt Độc Cửu, ánh mắt không động mà chăm chú trên người Nguyệt Độc Cửu, nhìn không ra là trống rỗng hay mờ mịt, suy nghĩ cuồn cuộn hỗn độn, tựa như dạo chơi trong mộng, hắn không biết phải như thế nào tiêu hóa sự thực trước mắt,

 

Hắn cùng Cửu nhi. . . lại có thể có hài tử. . . Hơn nữa thiếu chút nữa bị hắn. . .

 

Hắn nặng nề nhắm mắt, trên trán tràn ra một loại không diễn tả thành lời là tự trách hay chỉ có đau đớn, hài tử đã hai tháng rồi, nhưng hắn lại không biết gì cả, hắn không biết Cửu nhi vì sao phải giấu diếm hắn, nếu như sớm biết rằng Cửu nhi có hài tử, hắn sẽ không nạp trắc phi, nếu như không có nạp trắc phi, cũng sẽ không tới tình trạng hôm nay. . .

 

Nói đến cùng, là lỗi của ai. . .

 

Hắn không biết, cũng không ai nói cho hắn. . .

 

Ngoài cửa sổ, phong cảnh như trước tựa như bức tranh.

 

Ánh mặt trời vàng kim, lúc Mộ Dung U tỉnh lại, ngoài cửa sổ là ánh nắng chói mắt, trời màu lam tinh khiết, trong suốt mà không nhiễm một hạt bụi, thậm chí cảm giác được rất đẹp, hắn mê mắt, thần chí như trước cảm thấy chìm chìm nổi nổi, nhất thời không biết thân ở chỗ nào, chỉ là vô thức nâng tay muốn che khuất ánh sáng chói mắt kia, ai ngờ khẽ động vết thương trên bả vai mới vừa băng bó, khoảnh khắc đau đớn truyền đến làm cho trán hắn nhẹ nhăn, ngay sau đó, đau đớn không ức chế được cuốn lấy toàn thân hắn, trước mắt nổi lên vầng đen, hắn nhẹ giọng một tiếng, trên trán nhất thời mồ hôi lạnh ri rỉ.

 

Song, cảm giác đau đớn sắc nhọn kích thích trí nhớ hắn, trong trí nhớ trận đại hỏa hừng hực thiêu cháy trong mắt hắn, trong không khí cực nóng hít thở không thông có một bóng người gắt gao ôm lấy hắn, rất chặt rất chặt, tựa như một khắc cũng không muốn buông tay. . .

 

Đầu hắn đau muốn nứt ra.

 

Không ngủ mà canh giữ suốt ở bên giường, Hàn Phong đã mệt đến mức tận cùng, nhưng bởi vì tiếng kêu rất nhỏ của hắn mà đột nhiên từ trong mộng nông kinh tỉnh lại, khi xác định Mộ Dung U thật sự tỉnh lại, nàng vừa mừng vừa sợ, nước trong đôi mắt đánh chuyển, nụ cười nơi khóe miệng lại ôn nhu sáng lạn, “Hồng Nhan, ngươi rốt cục tỉnh dậy. . . Ngươi hôn mê đã năm ngày, ta tưởng rằng. . . Ta tưởng rằng. . .” Nàng nói không được, vẻ mặt vừa khóc vừa cười làm cho nàng rất là chật vật, nhưng cũng không có cách nào, nước mắt đã lau đi trong nháy mắt lại tuôn ra, không tiếng động kể rõ sự lo lắng cùng sợ hãi mấy ngày nay của nàng.

 

Mộ Dung U nhắm mắt, rồi lại mở mắt, sau đó giãy dụa ngồi dậy, Hàn Phong thấy thế vội vàng dìu hắn ngồi dậy, đỡ hắn tựa vào cột giường, sau đó xoay người đi bưng nước, Mộ Dung U thân thể mềm oặt dựa vào cột giường có chút thở hào hển, thân thể liên tiếp bị thương nặng làm cho tinh thần hắn rất mệt mỏi, thể lực không chống đỡ nổi, ngay cả thần chí cũng có vẻ hơi mơ hồ.

 

Hắn híp mắt nhìn Hàn Phong rót nước, khi nàng duỗi tay đến uy hắn uống nước, lấy tay đẩy tay nàng ra, thanh âm vì đã lâu chưa mở miệng mà trở nên khàn khàn trầm thấp, đôi mắt hắn gắt gao nhìn chằm chằm nàng, cố gắng tập trung lại tiêu cự, “Y đâu? . . .” Nghe vậy, ngón tay Hàn Phong có chút cứng đờ, đôi mắt có chút ảm đạm, thoáng trầm mặc xuống, Mộ Dung U sắc mặt vô huyết, có vẻ hết sức uể oải và tiều tụy, “Người khác đâu? . . .”

 

“Nạp Lan công tử y. . .” Hàn Phong sâu kín mà cười, tựa oán tựa bi ai, lại có một loại bất đắc dĩ cùng thỏa hiệp, “Nạp Lan công tử sốt cao không lùi, còn chưa tỉnh. . .”

 

Mộ Dung U khóe miệng hơi nhếch, dắt một đạo châm chọc, khép mắt, như đang ngưng tụ tinh thần cùng thể lực, sau một khắc lại vén chăn chuẩn bị đứng dậy xuống giường, Hàn Phong có chút sửng sốt, sau đó chìa tay ngăn chặn bờ vai hắn, không cho hắn đứng dậy, “Ngươi không cần lo lắng, có Khanh vương gia ở đó, Nạp Lan công tử sẽ không có việc gì.”

 

“Buông ra.” Mộ Dung U lãnh lạnh quét mắt nàng, khuôn mặt nàng cứng đờ, tay không tự chủ mà buông ra, Mộ Dung U vung tay lên, Hàn Phong bị hắn đẩy qua bên cạnh, hắn đứng dậy xuống giường, mới vừa xuống đất, trong đầu một trận chóng mặt mãnh liệt làm cho thân ảnh hắn nhoáng một cái, thân thủ đỡ lấy cột giường mới không bị ngã xuống, Hàn Phong nhìn hình dạng này của hắn, đột nhiên lắc đầu, trong nháy mắt cảm thấy người này thật ngu ngốc, nhưng đáy lòng lại chua xót đến đau đớn, hơi nước từ đáy mắt dồn lên, nàng rưng rưng mà cười: Nạp Lan Mị trong lòng ngươi tột cùng quan trọng đến bao nhiêu?

 

“Ta đỡ ngươi đi.” Nàng lấy tay đỡ hắn, hắn hạ mắt nhìn nàng, nàng nhìn lại hắn, mắt phượng nhiễm ánh mặt trời vàng chói, đôi mắt như nước, “Ngươi hẳn không biết y ở chỗ nào rồi.”

 

Hồi lâu cúi đầu thanh âm hắn vang lên trong phòng, “Mang ta đi. . .”

 

Gió nhẹ không tiếng động, trong viện lá xanh giữa cơn gió lay động rất nhẹ, ánh nắng mặt trời chiếu xuống giữa lá cây lay động, hư hư thực thực, chập chờn trong trướng khuôn mặt tái nhợt giống như trong suốt, hai mắt y gắt gao nhắm, mặt như tờ giấy trắng, môi hoa khô nứt, lông mi đen nhánh bởi vì mồ hôi trở nên đen sáng, tựa như thân rơi xuống luyện ngục, đôi mi thanh tú y nhăn lại, khi thì giãy dụa vài cái, thân thể cũng bởi vì nhiệt độ cực nóng mà run nhè nhẹ.

 

Trong giấc mộng của y, đồng dạng có đại hỏa đỏ rực, như ác ma địa ngục nét mặt dữ tợn, hướng y làm càn cười nhạo, y cuộn tròn thân thể, như là mộng thấy chuyện sợ hãi, mồ hôi dọc theo trán y trượt xuống, thấm ướt tóc mái trên trán, tay y cũng gắt gao cáu cái chăn, mu bàn tay vì vô cùng dùng sức mà nổi lên gân xanh.

 

Một thanh kim châm chậm rãi rút ra từ dưới da hắn, sắc mặt Nguyệt Độc Khanh có chút uể oải, Nạp Lan Mị sốt cao mấy ngày, hắn cũng theo đó mấy ngày trắng đêm không ngủ, hắn đem châm thả lại vào bao châm cứu, rồi rửa tay ở chậu nước sạch bên giường, Dật vẫn thủ ở một bên thấy hắn đã thi hết châm, ức không được sự lo lắng nơi đáy lòng, hỏi ra miệng.

 

“Khanh vương gia, thiếu chủ y. . .”

 

Nguyệt Độc Khanh thản nhiên liếc nhìn hắn một cái, lại đem ánh mắt dời về phía Nạp Lan Mị, đang muốn nói gì, thì ánh mắt liếc tới thân ảnh thon dài tại cửa, hai tròng mắt đen nhánh mà bình tĩnh chợt sâu sắc thêm, cũng có chút híp lại.

 

Dật nghiêng người nhìn.

 

Cửa, một đạo bóng dáng thẳng tắp đứng thẳng, quần áo diễm lệ như nhiễm huyết, dưới ánh mặt trời chiếu thẳng xuống dị thường chói mắt, khuôn mặt hắn tinh xảo trác tuyệt, trong yêu dã mang theo một loại tà khí không cách nào bỏ qua, vốn chỉ là đứng ở nơi đó, liền làm cho người không thể nhìn thẳng, song, mặt hắn rất tái nhợt, môi hoa không chút máu, trên quầng trán tà dị cũng che giấu sự suy yếu vô cùng.

 

Mà ánh mắt hắn, từ một khắc xuất hiện đó, liền vẫn chăm chăm tại thân ảnh bị tầng tầng mạn sa che lại, Nguyệt Độc Khanh nhìn kỹ hắn, cũng không khách khí mà nói: “Minh chủ tới vừa lúc.”

 

Ánh mắt Mộ Dung U chuyển hướng hắn, mâu quang sâu kín.

 

Nguyệt Độc Khanh chậm rãi rút ra bố khăn lau khô hai tay, thong thả mà buông bố, thần sắc lãnh đạm tĩnh như nước mà nhìn về phía hắn, “Cổ độc trong cơ thể Minh chủ bổn vương đã giúp minh chủ dẫn ra, về phần tiễn độc trong Minh chủ viện, quốc sư trước khi độc chưa khuếch tán cũng đã giúp minh chủ bức ra, minh chủ hiện nay đã hết trở ngại, chỉ cần tĩnh dưỡng liền khỏi, nơi này là chút dược khôi phục huyết khí, mong minh chủ không nên ngại khí.” Vừa nói, hắn từ trong người móc ra một bình sứ ném tới Mộ Dung U, Mộ Dung U không có tiếp, trái lại Hàn Phong thân thủ tiếp được, ánh mắt khó hiểu dời về phía Nguyệt Độc Khanh, tựa hồ cũng không hiểu hành động của hắn.

 

“Minh chủ đã hết trở ngại, chúng ta đây trước tiên xem như huề nhau.” Nguyệt Độc Khanh chuyển thành nghiêm mặt, “Hôm nay, quốc sư bổn quốc vì thay minh chủ bức độc mà hao hết nội lực lâm vào hôn mê, mà đến nay chưa tỉnh, mặc dù sinh tử của quốc sư bổn quốc cùng minh chủ không can hệ, nhưng quốc sư như thế cũng là vì minh chủ, mong rằng minh chủ ra tay tương trợ.”

 

Tuy là lời thỉnh, nhưng từ lời Nguyệt Độc Khanh, Mộ Dung U vẫn nghe ra vài phần khí thế gây sự, hắn thoáng cau mày, ánh mắt lại chuyển hướng thân ảnh được che dấu dưới lớp mạn, ngữ khí nhẹ nhiên, “Phương pháp của ngươi?”

 

“Quốc sư đến nay dược thạch (thuốc + châm cứu) chưa vào, minh chủ chỉ cần đem thuốc này uy y uống, đêm nay sốt lui liền khỏi.” Nguyệt Độc Khanh lại từ trong người xuất ra một bình sứ, giống như bạch ngọc không tì vết, chuyển tay ném cho Mộ Dung U, Mộ Dung U thoáng chụp lấy, bình sứ liền rơi vào lòng bàn tay hắn, vào tay đúng là lạnh thấu xương, hắn thu mắt nắm chặt bàn tay, nâng mắt nhìn về phía Nguyệt Độc Khanh, Nguyệt Độc Khanh trái lại nhìn ra thần sắc đáy mắt hắn, khởi bước đi ra cửa, lúc đi ngang qua Mộ Dung U bỗng nhiên dừng chân, bất động thanh sắc mà nhếch môi cười, “Hai chưởng thương và phế phủ, ứ đọng huyết không tiêu tan, tiếp theo lại hao hết nội lực, thiếu chút nữa tẩu hỏa nhập ma, minh chủ, quốc sư như thế đều cho ngươi, cái nhân tình này ngươi vô luận như thế nào đều phải hoàn lại. . .” Nói xong, hắn liền không để ý tới Mộ Dung U, xoay người rời đi.

 

Hàn Phong nhìn Nguyệt Độc Khanh rời đi, kéo ánh mắt nhìn về phía người bên cạnh, hắn đang híp mắt nhìn chăm chú bình sứ trong tay, trên vẻ mặt nhìn không ra bất cứ suy nghĩ gì.

 

Trong phòng thẳng tắp đứng Dật giương mắt nhìn Mộ Dung U, lại quay đầu nhìn thoáng qua thiếu chủ trên giường, sau đó có chút trầm ngâm, hướng về Mộ Dung U hơi ôm quyền rồi biến mất trong phòng, sau đó, Mộ Dung U đỡ cửa bắt đầu ho khan mãnh liệt.

 

Hàn Phong vội vàng từ trong bình sứ vừa rồi Nguyệt Độc Khanh cho bọn hắn đổ ra vài viên dược hoàn đưa cho hắn, lại bị hắn một tay phất đi, như ngọc châu rớt lăn trên mặt đất, Hàn Phong nhìn dược hoàn rơi trên mặt đất, đột nhiên thở dài, rồi lại đổ ra vài viên đưa tới miệng hắn, nhẹ giọng nói, “Nạp Lan công tử còn chờ dược của ngươi, bộ dáng ngươi như vậy sao được?”

 

Mộ Dung U nghe vậy, đột nhiên trầm mặc, hắn nâng mắt nhìn về phía trong phòng, một lát sau, lấy tay tiếp nhận dược hoàn, chậm rãi ngậm vào miệng nuốt xuống, sau đó nhấc chân bước vào trong phòng, Hàn Phong vốn định dìu hắn đi theo vào, nhưng mới vừa nhấc chân, thanh âm Mộ Dung U liền truyền đến, mang theo thái độ không cho phép cự tuyệt, “Ngươi đi xuống trước.”

 

Hàn Phong nhìn hắn một chút, lại nhìn thoáng qua trong phòng, thoáng trầm mặc sau đó lui ra ngoài, cũng thuận tay khép cánh cửa lại, nàng cũng không có rời đi, mà là nhẹ nhàng dựa vào cửa, ngửa đầu nhìn trời, nàng còn không kịp cười, nước mắt đã trước một bước rơi xuống nơi khóe mắt.

 

Nàng thương hắn, cho nên muốn cho hắn cả đời hạnh phúc cùng ấm áp, thế nhưng, nếu có người so với nàng còn mang cho hắn càng nhiều hạnh phúc cùng ấm áp, vậy nàng, nguyện ý buông tay. . .

 

Bởi vì, nàng yêu, yêu đến cho dù rời đi. . .

 

Ánh mặt trời trong suốt, rơi lên khuôn mặt Nạp Lan Mị, xuyên qua lông mi lúc này ánh ra vầng sáng, một tay vuốt lên tóc mái ẩm ướt của y, chậm rãi phủ lên trán y, dừng chốc lát, dọc theo đường vòng cung trên khuôn mặt y trượt xuống, tại góc chăn chần chờ dừng lại rồi kéo chăn lên, nhẹ tay khẽ vén sấn y nhẹ mỏng của Nạp Lan Mị lên, trên da thịt giống như bạch ngọc, bất ngờ hằn một đạo chưởng ấn, lộ vết ứ đọng huyết màu tím nhạt, dị thường đập vào mắt.

 

Mộ Dung U có chút cau mày.

 

Tựa hồ cảm giác được cái gì, Nạp Lan Mị đột nhiên bất an mà tránh đi, y vô thức vén chăn, trong lúc giãy dụa sấn y mỏng manh hoạt khai, lộ ra bả vai y trắng noãn không tì vết, sau đó, y đột nhiên cảm thấy lạnh, thu hai cánh tay ôm chính mình, khó chịu mà run rẩy, nói mê, mồ hôi lạnh làm lông mi y tẩm đến ẩm ướt, đen lấp lánh, như là nhiễm sương mù kỳ ảo, hoặc như là y đang bất lực mà khóc không tiếng động.

 

Mộ Dung U đưa tay cầm lấy cổ tay y, tái nhẹ lực kéo, Nạp Lan Mị liền chậm rãi co vào trong lòng hắn, Mộ Dung U ôm sát y, kéo cái chăn bao bọc y, không biết vì sao, Nạp Lan Mị liền như vậy trong lòng hắn dần dần an tĩnh lại, Mộ Dung U xuất ra bình dược kia, bật nắp bình, mùi thơm ngát kỳ dị nhất thời tràn ngập ra, hắn cũng không thèm nhìn tới mà ngậm vào miệng, không chút nào tốn công mà nâng cằm Nạp Lan Mị, cúi mặt xuống ——

 

Lúc này, Nạp Lan Mị tỉnh táo lại, suy yếu lại hư không, ánh mắt hắn tan rã, nhưng vẫn như trước phát sáng thần kỳ, tiêu cự không rõ mà nhìn Mộ Dung U, cách một hồi lâu mới không dám xác định mà vươn tay xoa mặt hắn, ngón tay cực nóng chạy trên gương mặt tương đối lạnh lẽo, Nạp Lan Mị đột nhiên nở nụ cười, tái nhợt mà tuyệt mỹ, “Ngươi không có việc gì. . . ?”

 

Mộ Dung U khẽ ân một tiếng, sau đó liền cái gì cũng không nói mà hôn y, khiêu khai miệng y, đem dược hoàn trong miệng đẩy qua, Nạp Lan Mị nhẹ nhàng khép đôi mắt, lông mi khẽ run, rất thuận theo mà tiếp nhận hắn hôn, đợi đến khi môi Mộ Dung U rời đi, y liền trong lòng Mộ Dung U trầm lắng thiếp đi.

 

Màn đêm buông xuống, cơn sốt của Nạp Lan Mị liền lui xuống. . .

 

2 ngày sau, Nạp Lan Mị hoàn toàn từ trong giấc ngủ mơ tỉnh lại, mặc dù sắc mặt như trước tái nhợt, nhưng tinh thần lại hết sức tốt, chưởng ấn trên ngực cũng mờ đi, Hàn Phong nhìn thấy Nạp Lan Mị tỉnh lại, khóe miệng cũng không khỏi cong lên vài phần, chợt, nàng lại chuyển mắt nhìn về phía Mộ Dung U, hắn đang thờ ơ nhìn ngoài cửa sổ, nhưng từ bên mặt có chút nhu hòa của hắn không khó nhìn ra, tâm tình của hắn kỳ thật không tồi.

 

Lại qua hai ngày, Nạp Lan Mị đã có thể xuống giường, một bộ nho sam màu tím, phong tư thư thả như trước, phong hoa trác tuyệt như trước, đứng ở bên người Mộ Dung U, bất cứ lúc nào chỗ nào cũng sẽ không trở thành vật làm nền, tựa hồ hôm nay, có thể cùng Mộ Dung U sóng vai dắt tay cũng chỉ có y.

 

Nhìn vào, Hàn Phong trước sau đều cười, nhưng che đậy không được buồn bã nơi đáy mắt. Mà này hết thảy, đều rơi vào trong mắt Nguyệt Độc Khanh, hắn nhìn hai người xa xa, có chút thu mắt, rồi có chút chần chờ, lại cầm tín hàm trong tay lặng lẽ để vào trong người. . .

 

Tấn Dương lúc này, ánh mặt trời như trước tươi đẹp, gió cũng nhẹ nhàng chậm chạp thổi qua.

 

Nguyệt Độc Cửu như trước ngủ say, khuôn mặt an điềm đáng yêu, nhưng Nguyệt Độc Thấu lại như thay đổi con người, cả người gầy rất nhiều, sắc mặt cũng tiều tụy không chịu nổi, ánh mắt hắn buồn bã, tràn đầy trầm thống cùng tự trách, hắn không nghe vào khuyên can của bất cứ ai, cứ như vậy vẫn canh giữ ở bên giường, nắm tay Nguyệt Độc Cửu, một tấc cũng không rời, mấy ngày lâm triều cũng không có hiện thân.

 

Chứng kiến thế, Kính Ninh âm thầm lắc đầu, cách ngày, trong Tấn Dương lặng yên bắt đầu truyền lưu một tin tức: Thái tử phi, bệnh tình nguy kịch.

 

Vì vậy, xa tại Vô Lượng Sơn, tử y thiếu niên rơi xuống tách trà trong tay ——.

 

Hết chương 85

Comments on: "[Mị Loạn Hồng Nhan] Chương 85" (1)

  1. Cho mong maj, cuj cug da thay dc chap moj. Tks ban nhju nha

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: