MỊ LOẠN HỒNG NHAN

Edit: Uyển Nhi

Chương 76

Hoàng thành Tấn Dương ánh mặt trời sáng lạn, trong Đông cung Xuân uyển tràn ngập một hơi thở tươi mới, sa mạn màu ấm trong điện theo gió phiêu đãng, Nguyệt Độc Cửu như một con mèo nhỏ lười biếng oa trên ghế nằm, trên người phủ một tấm chăn mỏng, trên chăn thêu một đóa hoa hải đường đỏ tươi, càng tô điểm cho khuôn mặt nhỏ nhắn tuyết trắng sạch sẽ của hắn, chỉ là giữa đôi mi thanh tú kia có chút nhăn lại, dường như có ưu sầu lẩn quẩn không ra chiếm cứ trong lòng hắn.

 

Thấm Tuyết mới vừa vào điện, thì nhìn thấy gương mặt ngủ bất an của Nguyệt Độc Cửu, nàng nhẹ nhàng lắc đầu, cầm canh cá trong tay đặt lên bàn, vén lên sa mạn nhẹ bước đi qua, khom hạ thân, đưa tay đặt lên trán hắn, làn da dưới tay thoáng lạnh, như trước không có dấu hiệu nóng sốt, cũng không biết vì sao gần đây ăn cái gì cũng nôn, nhẹ tay chỉnh lại phần tóc mái loạn điệu trên trán hắn, Thấm Tuyết ôn nhu nói, “Điện hạ, có thấy khá hơn chút nào không? Có muốn triệu ngự y không. . .”

 

“Không cần. . .” Nguyệt Độc Cửu còn buồn ngủ mà trở mình, giọng điệu nỉ non, “Ta chỉ là ăn bất ngon thôi, qua vài ngày sẽ hảo, việc nhỏ ấy không cần kinh động ngự y.”

 

“Điện hạ là sợ thái tử điện hạ lo lắng đi?” Thấm Tuyết nhẹ giọng điểm phá tâm tư Nguyệt Độc Cửu.

 

Nguyệt Độc Cửu đưa lưng về phía nàng, bóng lưng yên lặng, như là ngủ thiếp đi, nhưng chính diện hắn vẫn nửa mở mắt, vô tình lại có tâm nghe Thấm Tuyết nói. Thấm Tuyết biết hắn cũng không có ngủ, giọng nói của nàng lo lắng tiếp tục nói, “Điện hạ, thái tử điện hạ lo lắng là nhỏ, thân thể điện hạ mới là lớn, nếu vạn nhất điện hạ có gì không hay xảy ra, nô tỳ phải hướng thái tử điện hạ công đạo như thế nào?!”

 

Nguyệt Độc Cửu nhẹ nhàng khép hai mắt, dùng bóng lưng kể rõ sự trầm mặc của hắn. Thấm Tuyết vì hắn kéo kéo chăn, đột nhiên thở dài, nói, “Điện hạ mặt ngoài nói không lo lắng thái tử điện hạ sẽ nạp trắc phi, kỳ thật trong lòng rất lo lắng đi, nếu không cũng không lo lắng đến ăn không ngon ngủ không yên. . .”

 

“Chưng cái gì? Cầm lại đây, ta ăn.” Từ ghế nằm ngồi dậy, ánh mắt trong suốt mà nhìn Thấm Tuyết, mắt tựa lưu ly, trong suốt như nước, “Như vậy ngươi sẽ không nói nữa nhé?”

 

Vừa nghe Nguyệt Độc Cửu chủ động muốn ăn, Thấm Tuyết nhãn tình sáng lên, biết mục đích của mình đạt được, vội vàng đứng dậy đi đem canh cá bưng tới, thuận tay mang một cái ghế đặt bên ghế nằm, rất có điệu bộ chuẩn bị đưa tay đem canh cá cho Nguyệt Độc Cửu uống sạch sẽ.

 

Ai ngờ, nắp chén mới vừa mở ra, vị canh cá xộc tới, Nguyệt Độc Cửu sắc mặt liền thay đổi, hắn tránh ra Thấm Tuyết, không nói hai lời liền lao ra điện, Thấm Tuyết sửng sốt, vội vàng đi theo lao ra điện, “Điện hạ?!”

 

Nguyệt Độc Cửu đang dựa lên lan can ngoài điện vừa khom thắt lưng nôn mửa không ngừng, nhưng cái gì cũng nôn không ra, hắn duỗi tay đỡ trên lan can, trước mắt là một cảm giác ngất huyễn sóng sóng mãnh liệt mà lóa mắt, hắn gắt gao từ từ nhắm hai mắt, sắc mặt xoát trắng không còn chút máu.

 

“Điện hạ?!” Thấm Tuyết luống cuống tay chân mà dìu hắn, bối rối trong giọng nói thêm vài phần thương tiếc cùng đau lòng, “Điện hạ, nô tỳ hay là triệu ngự y đi, ngươi như vậy sao không có việc gì chứ?!”

 

“Không cần.” Nguyệt Độc Cửu miễn cưỡng đứng lên, lấy tay lau lau khóe miệng, nhẹ nói, “Đỡ ta vào điện.”

 

“Điện hạ. . .” Thấm Tuyết lo lắng nhìn hắn, Nguyệt Độc Cửu nhắm mắt, lặp lại một lần, “Ta nói không cần, đỡ ta vào điện.”

 

“. . . Vâng, điện hạ.”

 

Mới vừa vào điện, Nguyệt Độc Cửu ngửi thấy mùi cá tràn ngập trong điện, trong cổ họng lập tức lại bốc lên một đợt chua, hắn che miệng lại, phất tay, ý bảo Thấm Tuyết đem canh cá đổ đi, Thấm Tuyết bất đắc dĩ nhìn Nguyệt Độc Cửu một cái, cân nhắc hay là đem canh cá bưng xuống.

 

Đột nhiên trong tẩm điện yên tĩnh đến tựa hồ chỉ còn lại có tiếng gió, Nguyệt Độc Cửu ngồi bên cạnh bàn, nắm tay nâng má, ánh mắt lẳng lặng rơi trên sa mạn màu quất, góc độ từ từ lay động bừng tỉnh tầm mắt hắn, cũng bừng tỉnh suy nghĩ của hắn.

 

Tiến vào cung xôn xao truyền tin tức Độc Thấu sắp nạp trắc phi, hắn không muốn nghe, nhưng lời đồn đó như là bám theo hắn, vô luận hắn đi tới nơi nào cũng có thể nghe được bọn cung nữ thị vệ lén nghị luận, mỗi lần nghe, hắn đều cảm giác nan kham vô cùng.

 

Nếu như Nguyệt Độc Thấu không có con nối dòng, là lỗi hắn sao?

 

Chỉ là không nghĩ Nguyệt Độc Thấu nạp trắc phi, sẽ nghiêm trọng đến nỗi Nguyệt Độc quốc đều hủy trong tay hắn sao?

 

Tại sao Nguyệt Độc Thấu nạp trắc phi mới là theo lý thường phải làm?

 

Hắn thái tử phi Nguyệt Độc Cửu thì xem là gì đây?

 

Bàn tay tế trắng tại mặt bàn gắt gao nắm thành quyền, ngừng một chút lại buông ra, Nguyệt Độc Cửu hoãn khẩu khí, có chút cong khóe miệng, hắn nhẹ giọng an ủi chính mình, hoặc như là đang cố gắng thuyết phục chính mình, “Ta hẳn phải tin tưởng Thấu, Thấu. . . sẽ không nạp trắc phi, tất cả đều là đồn đãi, ta. . . không tin, ta tin tưởng Thấu, chỉ tin tưởng Thấu, trừ phi hắn tự mình nói. . . Những người khác nói, ta. . . một mực không tin. . .” Song ngón tay lần nữa cầm chặt lại chân thật tiết lộ phần hoài nghi sâu tận đáy lòng hắn.

 

Nếu như Thấu thật sự nạp trắc phi. . .

 

Hắn nên làm cái gì bây giờ? . . .

 

Khi Nguyệt Độc Thấu bước vào tẩm điện đầu tiên mắt nhìn thấy, đó là sườn mặt Nguyệt Độc Cửu yên lặng xuất thần, ánh nắng sáng rỡ từ cửa sổ giấy dán chữ hỉ thấu vào, màu đỏ mang theo không khí vui mừng chiếu lên gương mặt trắng tịnh của hắn, từ xa nhìn lại, như là điểm lên màu hồng phấn son, thanh thuần đáng yêu, lại kiều diễm ướt át.

 

Nguyệt Độc Cửu ngẩn ra, một điểm cũng không có nhận thấy Nguyệt Độc Thấu đến, Nguyệt Độc Thấu đứng ở cửa điện, thân ảnh hắc sắc mạ lên ánh sáng kim mang, trong băng lãnh đan xen tình cảm ấm áp. Hắn đứng ở địa phương quang ảnh giao tiếp, yên lặng nhìn chăm chú vào thân hình rõ gầy kia, đáy mắt màu mực là nồng đậm thâm tình ái luyến, hắn cố gắng nhìn thật kĩ, nghĩ muốn tại giờ khắc này xem đủ cả đời, nhưng lại phát hiện, thân ảnh này thật sâu khắc vào tận đáy lòng, cho dù xem cả đời, cũng vẫn như cũ xem không đủ.

 

“Cửu nhi?”

 

Nguyệt Độc Thấu nhẹ giọng mở miệng gọi, sợ thanh âm đột ngột hù dọa đến Nguyệt Độc Cửu, nhưng Nguyệt Độc Cửu như trước càng bị hoảng sợ, mạnh đứng lên xoay người lại nhìn về phía hắn, đáy mắt có kinh ngạc cùng hoảng sợ không hiểu được, “Ngươi hôm nay. . . thật sớm.” Nguyệt Độc Cửu nhẹ nhàng nói, con ngươi đen như mã não.

 

“Ân, tấu sớ phụ hoàng lưu không nhiều lắm.” Nguyệt Độc Thấu trả lời hắn, sau đó liền có chút liễm khởi trầm mặc, không biết là nhất thời không biết nên nói cái gì cho phải, hay là không biết như thế nào mở miệng. Nguyệt Độc Cửu lẳng lặng đứng ở bên cạnh bàn, có chút quay đầu đi, nhận thấy được Nguyệt Độc Thấu trầm mặc, cũng theo trầm mặc.

 

Không biết khi nào, giữa bọn họ còn lại cũng chỉ là trầm mặc đối lập nhau không nói gì.

 

Qua hồi lâu, Nguyệt Độc Thấu nói chuyện, tiếng nói ngoài ý muốn khàn khàn mà chần chờ, “. . . Cửu nhi, ta có việc muốn cùng ngươi nói.” Nguyệt Độc Cửu nao nao, sau đó hạ con ngươi, nhẹ giọng nói, “Ngươi còn chưa ăn đi, ta cho Thấm Tuyết chuẩn bị thức ăn, chờ chúng ta ăn xong đã, ta không muốn ảnh hưởng hứng thú.”

 

Vừa nói, Nguyệt Độc Cửu liền muốn đi ra ngoài, khi đi ngang qua người Nguyệt Độc Thấu, lại bị một đôi tay kéo vào vòng tay quen thuộc, nhiệt độ cơ thể ấm áp, mùi vị mát lạnh, nhưng hơi thở phả vào bên tai lại xa lạ như thế, hắn có chút giãy dụa lên.

 

Nguyệt Độc Thấu không để ý đến hắn giãy dụa, nhưng lại vì hắn giãy dụa mà buộc chặt song chưởng, gương mặt tuấn tú chôn ở cổ oa Nguyệt Độc Cửu, hai hàng lông mày lạnh lùng lộ ra nồng đậm uể oải, bất đắc dĩ, cùng xin lỗi, “Cửu nhi, xin lỗi. . .”

 

Hắn thanh âm trầm thấp, như ống tiêu trong thâm cốc đêm khuya thổi tấu ra, bi tuyệt, thê lương.

 

Thân thể Nguyệt Độc Cửu nghe đến một tiếng “Xin lỗi” kia chợt rung động nhẹ, sau lúc trong lòng hắn như kỳ tích mà an tĩnh lại, hắn ngẩng đầu, con ngươi đen như mực nhìn Nguyệt Độc Thấu, như muốn đem hắn nhìn thấu, “Tại sao phải nói xin lỗi? Ngươi làm sai cái gì sao?”

 

Nguyệt Độc Thấu trong ánh mắt tựa hồ mất đi dũng khí thật vất vả mới ngưng kết được, hắn quay đầu đi, tầm mắt do dự, hít sâu khẩu khí, bắt buộc chính mình nói tiếp, “Cửu nhi, ta. . . chuẩn bị nạp trắc phi. . .”

 

Sự tranh luận ầm ĩ trong dự liệu không có đến, Nguyệt Độc Cửu sau khi nghe qua, chỉ có chút trầm mặc, nhìn đôi mắt Nguyệt Độc Thấu, bình tĩnh hỏi hắn, “Ngươi quyết định rồi sao?”

 

Nguyệt Độc Thấu nhìn hắn, đột nhiên lại mất đi khí lực gật đầu, chỉ chốc lát trầm ngưng sau đó dứt khoát gật đầu.

 

Nguyệt Độc Cửu nhìn hắn, đột nhiên đỏ hai mắt, “Nếu như nói, ta muốn ngăn cản ngươi? Ngươi có thể nghe theo hay không?”

 

Nguyệt Độc Thấu ngẩn ra, sau đó cắn răng một cái, nhẫn tâm nói, “Ta đã quyết định nạp trắc phi rồi, cho dù ngươi ngăn cản ta. . . Cũng không có tác dụng.” Vừa nói hết, hắn buông ra Nguyệt Độc Cửu, như muốn trốn tránh bước ra cửa rời đi, tựa hồ sợ hãi chính mình nếu như lưu lại sẽ không nhịn được đáp ứng yêu cầu hắn, chỉ giữ một mình hắn cả đời. . .

 

Nhưng, hắn phải bảo trụ thái tử vị, chỉ có bảo trụ thái tử vị, hắn mới có thể hoàn toàn bảo vệ Độc Cửu, cho dù điều kiện tiên quyết là —— thương tổn Nguyệt Độc Cửu!

 

Tựa hồ Nguyệt Độc Thấu rời đi rút đi tất cả khí lực của Độc Cửu, trong nháy mắt Nguyệt Độc Thấu đẩy hắn ra, hắn coi như đột nhiên mất đi trọng lực, chỉ là thoáng ngừng lại liền hoạt ngồi xuống, sau đó, một trận cảm giác buồn nôn kịch liệt đến, trong nháy mắt bao phủ tất cả giác quan của hắn.

 

Hắn quỳ ngồi dưới đất, giương miệng từng ngụm từng ngụm mà nôn khan, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch như tờ giấy, hắn từ từ nhắm hai mắt, thật sâu hấp khí, lung lung lay lay mà đứng lên, vừa nhấc mắt, trước mắt hiện lên trận trận sương mù trắng mịt mờ, thiên địa tựa hồ cũng xoay tròn, hắn nhắm mắt, lấy tay xoa trán, một hồi sau, sương trắng tán đi, mà nổi lên là từng đợt màu đen.

 

Thân thể mềm nhũn, hắn chậm rãi ngã xuống.

 

Trước khi lâm vào hắc ám, hắn tựa hồ nghe thấy thanh âm vật gì rớt trên mặt đất, thanh thúy, tan vỡ, sau một khắc, hắn liền rơi vào một vòng tay, không phải mùi mát lạnh của Thấu, cũng không phải hương nước suối tươi mát của sư huynh, vòng tay này nhu nhu nhuyễn nhuyễn, hàm chứa thể hương đặc biệt của nữ tử.

 

Như thế nào có thể là Thấu cùng sư huynh? Bọn họ đều không cần hắn rồi. . .

 

“Thấm Tuyết, đừng nói cho thái tử. . .” Hắn đầu nghiêng qua, ngất đi trong lòng Thấm Tuyết.

 

“Điện hạ?!”

 

Trời chiều trên bậc thang trước điện phản ánh chiều tà, ánh nắng chiều tại chân trời hồng diễm như hỏa thiêu, nhiễm hồng phía chân trời.

 

Trong điện.

 

“Phốc!”

 

Một ngụm trà mới vừa vào miệng phun ta, Thấm Tuyết từ trong khiếp lấy lại tinh thần vội vàng lau đi nước trà ở khóe miệng Nguyệt Độc Cửu, ánh mắt vừa kinh ngạc vừa lấy làm lạ mà nhìn ngự y quỳ ngồi ở bên giường, sau đó kéo trở lại trên người Nguyệt Độc Cửu, ánh mắt mới lạ mang theo tìm tòi nghiên cứu, mà trong ánh mắt Nguyệt Độc Cửu cũng đồng dạng mang theo không thể tin, ngoài ra tỏ thêm một phần nghi hoặc.

 

“Ta. . . vừa rồi nghe chưa rõ, ngươi lập lại lần nữa?”

 

Ngự y cúi người trên mặt đất, cung kính nói, “Hồi điện hạ, mạch tượng điện hạ quả thật là hỉ mạch, tái căn cứ thần sắc trạng thái điện hạ mấy ngày nay, vi thần kết luận, điện hạ đã có. . . Có thai hai tháng.”

 

Nguyệt Độc Cửu co rút khóe miệng, dở khóc dở cười nói, “Ngươi già hồ đồ rồi đi, ta là nam nhi hàng thật giá thật, như thế nào có thể mang thai?” Vừa nói, hắn đưa tay duỗi hướng hắn, “Ngươi tái cẩn thận chẩn chẩn xem.”

 

Ngự y nghe vậy, hăng hái lại thăm mạch nghe chẩn một phen, nhưng câu trả lời vẫn nhất trí như trước, “Điện hạ, mạch tượng điện hạ quả thật là hỉ mạch, vi thần nguyện lấy đầu đảm bảo!”

 

“Hoang đường!” Nguyệt Độc Cửu lạnh mặt, “Lâm lão ngự y, ngươi chẳng lẽ là thật sự già đến ngay cả mạch tượng cũng sờ không rõ? Nam tử như thế nào có thể có mang?!”

 

“Điện hạ xin trước bớt giận, cho phép thần nói tỉ mỉ.” Lâm ngự y run rẩy mà quỳ rạp xuống, cúi xuống mặt đất, thành khẩn nói, “Nam thân sinh tử, quả thật đi ngược lại dương pháp, nghe thấy làm cho người ta sợ hãi, tại thường nhân xem ra chỉ là câu chuyện hoang đường, nhưng theo y sử gần trăm năm ghi lại, thế gian quả thật có dị tộc nhân vô luận nam tử hoặc nữ tử đều có thể sinh dục, điện hạ. . . sợ rằng trực thuộc kỳ tộc huyết hệ. . .”

 

“Điều này thật hiếm thấy, nam nhân cũng có thể sinh tử.” Nguyệt Độc Cửu nhẹ nhàng cười, “Lâm lão ngự y, ngươi nói, cái này gọi là tộc gì?”

 

“. . . Ly tộc.”

 

“Ly tộc. . .” Nguyệt Độc Cửu có chút liễm mắt, trầm tư một lát sau con mắt nhìn về phía Lâm ngự y, ý có điều chỉ mà nói, “Lâm ngự y, ta hy vọng chuyện này ta có thể tự mình nói cho thái tử điện hạ, ngươi rõ ý của ta chứ? Nếu rõ rồi trước hết lui ra đi.”

 

Lâm ngự y cung kính lên tiếng sau đó liền bị Thấm Tuyết dẫn đi tiền điện khai dược đơn, mà Nguyệt Độc Cửu thì ngồi ở trên giường lẳng lặng nhìn Lâm ngự y rời đi.

 

“Ngày mai trước khi mặt trời lặn, ta muốn biết hết thảy có liên quan Ly tộc.”

 

“Vâng.” Thủ đáp nhẹ một tiếng, biến mất như khi tới.

 

Nguyệt Độc Cửu ngơ ngác dựa vào giường trụ, tâm lý thoáng chốc trống rỗng, hắn đưa tay sờ sờ cái bụng bằng phẳng của mình, khó tin bên trong có lẽ đang sinh ra một sinh mạng nho nhỏ, sửng sốt một hồi lâu, hắn đột nhiên ngây ngốc mà cười rộ lên.

 

Nếu như thật có hài tử, đó chính là hài tử của hắn cùng Thấu, có hài tử, Thấu có phải sẽ không cần nạp trắc phi kéo dài huyết mạch hoàng thất nữa? . . .

 

Hắn bên trong trái tim mãnh liệt chờ đợi, hài tử này, hắn chân thật tồn tại.

 

Đêm hôm sau, Thủ đem một trục quyển giao Nguyệt Độc Cửu, Nguyệt Độc Cửu còn chưa kịp lật xem, Nguyệt Độc Thấu liền trở về, Nguyệt Độc Cửu lúc này buông quyển ra, cười tủm tỉm mà quấn lên cánh tay Nguyệt Độc Thấu, đang chuẩn bị đem tin tức tốt nói cho hắn, ai ngờ, Nguyệt Độc Thấu lại trước một bước mở miệng, ngữ khí hiu quạnh mà kiên định: “Cửu nhi, ta chuẩn bị ngày mai nghênh lấy trắc phi, ngay tại Đông cung Xuân uyển. . .”

 

Sau khi nói xong, hắn dứt khoát xoay người rời đi, lưu lại Nguyệt Độc Cửu như thạch điêu lạnh lùng đứng ở trong điện, tay vẫn duy trì động tác ôm lấy cánh tay Nguyệt Độc Thấu, tươi cười thẳng thấu đáy mắt cũng trong nháy mắt đọng lại bên môi, hắn đáy mắt có loại mờ mịt, hình như chưa nghe hiểu ý tứ câu nói vừa rồi của Nguyệt Độc Thấu.

 

Hồi lâu trôi qua, hắn đột nhiên cười ra tiếng, thanh âm rất lớn, tựa hồ muốn đem đỉnh hiên rơi xuống, cười đến cuối, nước mắt cũng cùng nhau chảy ra, sau đó, một búng máu thẳng tắp phun ra ngoài, phun đỏ sa mạn, cũng nhiễm đỏ hai tròng mắt hắn, thậm chí toàn bộ thế giới hắn, hắn che ngực, chậm rãi ngã xuống.

 

Thấu không cần hắn rồi. . .

 

Còn có hài tử. . .

 

Bóng đêm thâm trầm như mực, hơi lạnh gió bên cửa sổ khép hờ thổi vào, Nạp Lan Mị thình lình từ trong mộng bừng tỉnh, trong bóng tối, hắn mạnh ngồi dậy, phía sau lưng từng đợt lạnh cả người, hắn che trái tim kịch liệt nhảy lên, tâm hoảng ý loạn, trong lòng hiện ra dự cảm bất hảo chưa từng có.

 

Sắp phát sinh chuyện gì sao? . . .

 

Hắn nhẹ nhàng xoa trán, nhắm mắt lại, đoán có khả năng phát sinh chuyện, mới nghĩ tới, thân ảnh Dật liền xuất hiện bên cửa sổ, ôm kiếm cung kính nói, “Thiếu chủ, Thanh đường chủ mang lời nhắn đến nói, chuyện thiếu chủ công đạo đều đã an bài hảo, thiếu chủ tùy thời lên đường.”

 

Nạp Lan Mị nhãn tình sáng lên, đáy mắt hiện ra một cỗ mừng rỡ, trong nháy mắt lại bị dự cảm bất hảo vừa rồi đè xuống, hắn trầm ngâm chốc lát, cuối cùng buông tha suy nghĩ, nói, “Dật, chuẩn bị ngày mai lên đường.” Dật ứng một tiếng liền biến mất ngoài cửa sổ, Nạp Lan Mị nhìn ánh trăng phát sáng ngoài cửa sổ, từ từ thở dài, trong tịch liêu cùng cô đơn nói không nên lời, thêm vài phần phiền muộn, không biết vì ai.

 

Sáng sớm ngày thứ hai, Nạp Lan Nị liền mang theo Quân Liên tiến về Vô Lượng Sơn, đi theo tự nhiên có Vũ Vô Thương, lúc ấy lúc mặt trời lặn, bọn họ liền chạy tới địa phương ngày đó Mộ Dung U dừng lại nghỉ tạm, nơi đó Thần Miểu Môn chờ đợi đã lâu.

 

Mà từ trong miệng Thần Miểu Môn, Nạp Lan mị ngoài ý muốn biết được, võ lâm minh chủ Mộ Dung U bị Đông hộ pháp biến tướng giam lỏng tại Vô Lượng Sơn.

 

Đến tận đây, Nạp Lan M tự nhiên mang tâm sự đầy bụng bước vào Vô Lượng Sơn. . .

Hết chương 76

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: