MỊ LOẠN HỒNG NHAN

Edit: Uyển Nhi

Chương 74

Bình minh tờ mờ sáng, ánh rạng đông như say.

 

Dật đem cửa sổ đẩy ra một ít, có thể làm sáng trong phòng phần nào, sau đó hắn nhìn bóng người trên giường cả đêm chưa di chuyển qua, nhẹ khẽ thở dài, nghiêng người từ cửa sổ nhảy ra.

 

Mặt trời mọc núi đông, trong phòng như trước im ắng, ánh mặt trời màu vàng lướt qua song cửa sổ rắc vào phòng, một đạo hư ảnh bay tới bên cửa sổ, hắn nhẹ nhàng nâng đầu lên, khuôn mặt tuyết trắng không có một tia huyết sắc, sâu kín giương mắt, hai tròng mắt hắn đen nhánh mà nhìn ngoài cửa sổ, đen rỗng như mã não.

 

Bên cửa sổ mở rộng, vài cành cây đào theo gió mát thư hoãn đong đưa, trên đầu cành, hoa đào không biết khi nào đã tan mất, cũng không biết lá đào khi nào đã tươi tốt như thế. Gió nhẹ vi vu, hắn chậm rãi vươn tay xoa xoa vuốt ve đường vân không có trật tự trên lá đào, khóe miệng thì thào cười, êm ái như sương.

 

“Bất tri bất giác, hoa kỳ cũng đã qua đi. . .”

 

“Thiếu chủ, trước ăn một chút gì đi.” Dật từ bên kia cửa sổ trở mình tiến vào, đưa bánh bao còn nóng hổi trong tay đặt trên bàn, nâng mắt nhìn Nạp Lan Mị chợt mỉm cười bên cửa sổ, nhẹ nhàng mở miệng nói: “Ngươi như vậy thân thể sẽ chịu không nổi.”

 

“Ta ăn không vô, ngươi trước đặt đó đi.” Nạp Lan Mị đưa lưng về phía hắn nói, thanh âm sâu kín ngẩn ngơ.

 

Dật dừng ở bóng lưng hắn trầm mặc chốc lát, sau đó nói, “Thiếu chủ nếu cảm thấy áy náy, không bằng ngay mặt nhận lỗi, có lẽ. . .”

 

“Không cần, kỳ thật như vậy rất tốt. . .” Nạp Lan Mị quay người lại nhìn về phía hắn, trên ngọc dung hàm chứa ý cười như tiên, hư hư ảo huyễn, làm cho người ta nhìn không rõ ràng, “. . . Ta không cần khổ não như thế nào cùng hắn bảo trì khoảng cách nữa, sau này. . . Cứ như vậy ở chung đi, là địch cũng tốt, là hữu cũng được. . .”

 

“Nhưng vạn nhất hắn nếu lựa chọn rời đi? Nếu như hắn vì vậy không lên Vô Lượng Sơn. . . Thiếu chủ nghĩ tới hậu quả chưa? . . .”

 

“Rời đi sao. . .” Nạp Lan Mị có chút bần thần, sau đó khẽ cười, từ từ yên tĩnh, “Như vậy cho hắn rời đi đi. . .”

 

“Vậy kế hoạch. . .”

 

“Hủy bỏ.” Nạp Lan Mị nhẹ cười, đôi mắt ôn nhu như nước, “Tất cả kế hoạch có liên quan Mộ Dung U. . . Toàn bộ hủy bỏ.”

 

Dật kinh ngạc trừng to mắt, tỉ mỉ bố trí lâu như vậy, chẳng lẽ cứ như vậy buông tha sao? Đây là thiếu chủ lấy thiên hạ làm nhiệm vụ của mình đây sao? . . .

 

Quả nhiên là vì Mộ Dung U? . . . Dật có chút cười khổ, “Thiếu chủ, ngươi hà tất. . . Ngươi quên thân ngươi mang trách nhiệm của hộ quốc sư rồi sao? . . .”

 

Nạp Lan Mị lẳng lặng nhìn ngoài cửa sổ, ánh mắt trong suốt dịu dàng, “Dật, ta mới là hộ quốc sư, tất cả trách nhiệm hộ quốc sư. . . Cũng cùng hắn không quan hệ. . . Hắn chỉ là người ngoài cuộc, căn bản không cần phải gánh chịu. . .”

 

“Nhưng là thiếu chủ, nếu như lần này không có hắn tương trợ, chỉ bằng thiếu chủ độc thân một người. . .” Không đợi Dật nói xong, Nạp Lan Mị cả cười, đẹp như ảo ảnh, hắn nhìn cảnh sắc ngoài cửa sổ, đôi mắt trống không, “Ta vốn vì Nguyệt Độc mà sinh, từ sinh ra liền ôm ý niệm vì Nguyệt Độc mà chết để sống, nếu như lần này thật sẽ táng thân Vô Lượng Sơn. . .”

 

Dật nâng mắt, đáy mắt Nạp Lan Mị có cỗ ý cười nhẹ nhiên, “Nếu như thật sẽ táng thân Vô Lượng Sơn, kia cũng là một chuyện tốt. . . Ta không làm thất vọng Nguyệt Độc, không làm thất vọng lê minh bách tính, cũng không làm thất vọng lịch đại hộ quốc sư, mà ta. . . Cũng có thể vì vậy giải thoát. . .”

 

“Vậy thiếu chủ không làm thất vọng chính mình sao?” Thanh âm đột nhiên phủ xuống, đúng là Táng vẫn bảo vệ Quân Liên, đã lâu không có xuất hiện, hắn nhìn Nạp Lan Mị, khó nén đau xót nơi đáy mắt, “Thiếu chủ chỉ biết vì người khác suy nghĩ, thiếu chủ lúc nào chịu vì chính mình suy nghĩ một chút? Thiếu chủ. . . Chẳng lẽ không có chuyện mình muốn làm sao? . . .”

 

Chuyện mình muốn làm. . .

 

Nạp Lan Mị con ngươi thoáng lóe lên, lại lặng yên tối xuống, hắn ngưng mắt lẳng lặng nhìn xa xa hồi lâu, ánh mắt sâu rỗng vô tận tịch liêu.

 

“Ta là hộ quốc sư, ta đã. . . Không có tư cách rồi. . .”

 

Ánh mặt trời buổi trưa êm ái như sa, lẳng lặng mà vẩy vào u lan thảo xanh biếc ở góc phòng, lá cây dài theo gió nhẹ nhẹ nhàng diêu đãng tại không trung.

 

Trong không khí phiêu đãng dược vị nhàn nhạt, Mộ Dung U tĩnh tĩnh dựa vào giường trụ, buổi sáng hắn tỉnh lại, mặc dù sắc mặt tái nhợt như trước, nhưng tinh thần đã tốt hơn rất nhiều, hắn có chút suy nghĩ, tựa hồ đang suy nghĩ cái gì, mà bên giường, Lân trưởng lão đang vì hắn bắt mạch.

 

“Lân trưởng lão, tình trạng như thế nào?”

 

Hàn Phong trắng đêm chờ đợi trong phòng sắc mặt có chút tiều tụy, đáy mắt nàng hiện đầy lo lắng cùng lo âu, ánh mắt dao động giữa lão nhân tóc bạc cùng hồng y nhân trên giường, trong không khí nặng nề tĩnh mật làm cho nàng thủy chung ngồi không yên.

 

Lân trưởng lão nghiêng đầu nhìn Hàn Phong một cái, ngón tay phủ lên uyển mạch (cổ tay) Mộ Dung U, hỏi người sau khi tỉnh lại liền vẫn trầm mặc, cung thanh hỏi, “Minh chủ, ngực đau đớn như thế nào?”

 

Mộ Dung U nhẹ nhàng tĩnh mắt, thản nhiên liếc nhìn hắn, kéo ống tay áo, chậm rãi đứng dậy, “Không sao.”

 

Hàn Phong gặp hắn đứng dậy, vội vàng cầm quần áo trên bình phong đi qua, đỏ bừng như máu, xinh đẹp như hỏa, nàng vì hắn nhẹ nhàng khoát lên, hắn chỉ thoáng liếc nhìn nàng, cũng không có cự tuyệt.

 

Lân trưởng lão nhìn hắn rời giường, muốn nói cái gì, cuối cùng lại nuốt xuống, chỉ nói, “Chỉ cần minh chủ đúng hạn dùng dược, đau đớn sẽ từ từ giảm nhỏ, nhưng thiết không thể tức giận, hoặc tái vận dụng nội lực, để tránh lần nữa câu động cổ độc làm cho đau đớn khó nhịn, mong minh chủ ghi nhớ.”

 

Mộ Dung U trực tiếp mặc quần áo, khẩu khí băng lãnh lạnh nhạt, “Ngươi đi xuống đi.” Sau đó lại chuyển hướng Hàn Phong, “Ngươi cũng đi xuống.”

 

Lân trưởng lão cung kính ứng một tiếng, cái gì cũng không nói liền mở cửa đi ra, Hàn Phong yên lặng nhìn chăm chú hắn, sau mấy phen muốn nói lại thôi, nhẹ nhàng đi ra cửa.

 

Mộ Dung U nhẹ nhàng ngồi xuống cạnh bàn, đau xót khó chịu ở ngực đã không còn rõ ràng nữa, song ngất huyễn mơ hồ trong đầu vẫn như trước không có tán đi, hô hấp cũng không thông thuận, hắn nhẹ nhàng nhắm mắt, lần đầu tiên cảm nhận rõ ràng sự suy yếu của mình như thế, một chưởng kia, thật sự là không nhẹ. . .

 

Hắn thị cốt mà cười, ngón tay thon dài theo thói quen hướng bên hông sờ, bên hông trống rỗng, có cảm giác lạnh của gió, hắn rõ ràng có chút sửng sốt, lúc này mới chợt nhớ tới quạt lụa tím sau khi xuất hiện liền vẫn tùy thân mang theo đã bị hắn ném. . .

 

Thời gian tựa hồ dừng lại khoảnh khắc.

 

Một lúc lâu, hắn thoáng liễm khởi đôi mắt có chút thất thần, nâng mắt nhìn về phía hai thân ảnh ngoài cửa, thanh âm lạnh như băng thạch, trầm giọng nói: “Mặc Liên, tiến vào.”

 

Mặc Liên ngoài cửa vì ngữ khí hắn có chút cứng đờ sống lưng, hắn trầm ngâm một chút, sau đó xoay người vào phòng, tiếng bước có vẻ chần chờ so với bình thường, tựa hồ không muốn đối mặt hồng y nhân đang ngồi ngay ngắn trong phòng.

 

“Công tử.” Hắn một đầu gối chạm đất, cung kính hành lễ. Mộ Dung U nhếch mày nhìn hắn, ánh mắt lạnh mai (mai=khói mù), ngữ điệu thanh đạm, “Không cần bổn tôn tự mình hướng ngươi thỉnh cầu chứ?”

 

Mặc Liên thân hình cứng đờ, coi như còn đang kiên trì cái gì, trầm mặc một hồi, hắn mới có chút cúi đầu, nhẹ giọng nói: “Công tử thứ tội, thuộc hạ không dám. . .”

 

U lan thảo ở trong góc ung dung tán mùi thơm ngát, ánh mặt trời trong suốt mà thanh liệt, miễn cưỡng chiếu rọi mấy hộp gấm trên bàn, hé ra một tờ giấy rơi xuống từ đầu ngón tay Mộ Dung U, xếp trên chồng thư trên bàn, con ngươi ẩn hàm sát khí lẳng lặng nhìn Mặc Liên đang đứng thẳng tắp, đáy mắt hiện lên ra một đợt quầng sáng lam sắc.

 

“Mặc Liên, có phải đợi đến khi đầu Mộ Dung Hiên đưa tới đây, ngươi mới có thể bẩm báo phải không?”

 

Mặc Liên nửa quỳ trên mặt đất, thủy chung trầm mặc không nói.

 

Mộ Dung U trong mắt hàn quang chợt lóe, ống tay áo phất một cái, mấy hộp gấm trên bàn đều rơi xuống đất, cái hộp rơi xuống mở bật ra, bên trong lần lượt rớt ra mấy ngón tay, huyết lâm lâm, tựa hồ huyết còn chưa chảy khô, văng đến bên người Mặc Liên, ánh mắt hắn vẫn chưa hề động qua, coi như trước mắt hết thảy chẳng đáng để liếc tới, “Công tử, cho dù đầu Mộ Dung Hiên được đưa tới, thuộc hạ cũng sẽ như nhau che đậy.”

 

Mộ Dung U cười lạnh nhìn hắn, “Mặc Liên, lá gan ngươi thật sự càng lúc càng lớn rồi.”

 

Mặc Liên lại bắt đầu trầm mặc, Mộ Dung U nhìn hắn trong chốc lát, sau đó đứng dậy, trong giọng nói ít đi vài phần rét lạnh vừa rồi, thêm vài phần bất đắc dĩ, “Mặc Liên, ngươi đừng quên, Mộ Dung Hiên cùng Mộ Dung Cảnh đều là người Mộ Dung gia. . .”

 

“Mà người Mộ Dung gia. . . lại có thể nào chết trên tay người khác? . . .”

 

Mặc Liên ngẩng đầu nhìn hắn, mặt hắn hướng ngoài cửa sổ, khuôn mặt trong ánh mặt trời tản ra quang mang, sau một hồi, hắn hỏi Mặc Liên, “Mặc Liên, nhân mã đến đông đủ rồi sao?”

 

Mặc Liên gật đầu trả lời, “Ba ngày trước đã đến đủ cả.”

 

“Hảo.” Mộ Dung U nheo lại hai tròng mắt, quần áo nhiễm kim sắc quang mang, cả người tựa hồ muốn bốc cháy lên, hắn sâu kín lộ ra một tia cười, câu hồn nhiếp phách, tức thì làm tối đi ánh nắng vàng.

 

“Mặc Liên, chuẩn bị ngày mai xuất phát. . .”

 

Xuất phát đi Vô Lượng Sơn. . .

 

Mặc Liên nhất thời ngạc nhiên không ngừng, “Công tử. . .”

 

Không thể không đi sao? . . .

 

Cước bộ dừng lại tại một cạnh cửa sổ khác, Hàn Phong lẳng lặng dựa vào tường đứng, trên khuôn mặt xinh xắn uốn lượn ra hai đường lệ ngân, theo nàng từng giọt tí tách rơi vào bát súp trong mâm, xao động vài đạo sóng gợn.

 

Cũng đã như vậy, tại sao còn cố chấp muốn đi Vô Lượng Sơn như thế? . . .

 

Có cái gì trọng yếu hơn so với mạng? . . .

 

Nàng bất động mà rơi lệ, mà trong phòng người nọ lại đưa lưng về phía nàng, coi như không biết sự tồn tại của nàng, lẳng lặng nhìn ngoài cửa sổ, coi như cảnh sắc ngoài cửa sổ đã không đáng hắn quay đầu lại liếc mắt một cái, hoặc là, hắn biết rõ nàng ở sau lưng, nhưng lại như trước không quay đầu lại. . .

 

Trong lòng đau thành từng mảnh, nàng hai mắt đẫm lệ nhìn hắn, gắt gao cắn môi, liều mạng không cho chính mình khóc thành tiếng.

 

Phải làm sao mới có thể khiến hắn từ bỏ đi Vô Lượng Sơn? . . .

 

Phải làm sao mới có thể khiến hắn quay đầu lại nhìn nàng, dù chỉ là liếc mắt một cái? . . .

 

Nàng ngẩng mặt, nhắm chặt mắt, bỗng nhiên xoay người rời đi, nước mắt trong suốt long lanh khóe mắt tại không trung họa ra một đạo cầu vồng, cuối cùng vỡ rơi xuống đất.

 

Chỉ cần có thể bảo vệ hắn, nàng cái gì cũng nguyện ý. . .

 

Cho dù là. . .

 

Gió nhu như nước, thanh dương trong ấm, lá đào bích lục ở trong gió lay động ra phong tư.

 

Quạt vải tím tại đầu ngón tay hoạt khai, thu hồi, hoạt khai, thu hồi, Nạp Lan Mị nhẹ khẽ thở dài, nhẹ nhàng đặt cây quạt trên bàn, đầu ngón tay trong suốt như tuyết tinh tế vẽ lên mặt quạt, trăng trắng khiết, cánh hoa đỏ tươi, khi đầu ngón tay vuốt ve đến đoạn chữ thanh tú phiêu dật, hắn lại bắt đầu trầm mặc.

 

Một trận đập cửa kinh nhiễu suy nghĩ của hắn, hắn còn chưa mở miệng hỏi, ngoài cửa liền truyền đến tiếng nói khàn khàn của Hàn Phong, “Nạp Lan công tử, ngươi bây giờ có tiện không?”

 

Nạp Lan Mị bừng tỉnh tâm tư, hắn đem cây quạt thu lại, đứng dậy mở cửa.

 

Ngoài cửa, Hàn Phong vẫn cúi đầu, tóc mái dài mảnh che khuất khuôn mặt nàng, thấy không rõ lắm vẻ mặt nàng, nhưng lại có thể từ đôi tay cứng ngắc mà nắm chặt bên người của nàng nhìn ra, nữ tử này nội tâm ba đào mãnh liệt. Nghe được tiếng mở cửa, thân thể nàng thoáng động nhẹ, vừa lại rất nhanh khôi phục bình tĩnh, sau đó, nàng vén áo choàng, chậm rãi, tại cửa phòng Nạp Lan Mị quỳ xuống, Nạp Lan Mị còn chưa nhìn rõ, nàng liền đã quỳ xuống đất.

 

Chỉ cần có thể bảo vệ hắn, nàng cái gì cũng nguyện ý, cho dù là. . . Quỳ xuống. . .

 

“Hàn môn chủ, ngươi đây là. . .” Hắn kinh ngạc trôi qua, theo bản năng đưa tay đỡ nàng đứng lên, song ngón tay vươn ra lại vì lời kế tiếp của nàng mà cứng ngắc giữa không trung.

 

“Nạp Lan công tử, cầu ngươi đừng thương tổn minh chủ nữa. . .”

 

Thương tổn. . .

 

Đầu ngón tay tại không trung lạnh lẽo thấu xương, đôi mắt Nạp Lan Mị hiện lên đau đớn, tựa hồ trong chốc lát hồi tưởng lại tình cảnh hôm qua, huyết đỏ sẫm, mắt lạnh như băng. . .

 

“Nạp Lan công tử, ta biết ngươi tiếp cận hắn chỉ muốn lợi dụng vũ lực của hắn, nhưng minh chủ hắn bây giờ đã mất toàn bộ nội lực rồi, hắn đã không còn giá trị cho ngươi lợi dụng, cầu ngươi buông tha  hắn đi. . .”

 

Mất toàn bộ nội lực. . .

 

Nạp Lan Mị vù một tiếng, tựa hồ có cái gì tan vỡ. . .

 

Là bởi vì một chưởng hắn ngày hôm qua? . . .

 

Hàn Phong mạnh ngẩng đầu, hai tròng mắt thẳng tắp nhìn hắn, hai mắt đỏ bừng như tẩm huyết, đan xen vô lực, thê oán, hận ý, khẩn cầu, giống nhau đêm đó dưới ánh trăng, so với dưới ánh trăng đêm đó còn muốn thâm trầm mãnh liệt.

 

“Lấy tình huống minh chủ bây giờ, hắn đã không thể đi Vô Lượng Sơn, cho dù đi hắn cũng không giúp được ngươi cái gì, ngươi hãy bỏ qua hắn đi. . . Nếu như đi, hắn sẽ chết, sẽ chết. . .” Nói xong lời cuối cùng, Hàn Phong đã nghẹn lời.

 

“Ta biết. . . Ta đều biết. . .” Thanh âm thanh đạm như nước từ đỉnh đầu truyền đến, Hàn Phong hai mắt đẫm lệ nhìn hắn, nước mắt làm cho mặt Nạp Lan Mị trong mắt nàng một mảnh mơ hồ, chỉ có thể cảm giác hắn đang cười, ảo ảnh huyễn diệt.

 

Một đôi tay nhẹ nhàng nâng cánh tay nàng lên, nàng không tự chủ được theo sát lực đạo kia đứng dậy, sau đó đôi tay kia buông nàng, sau đó bóng trắng trước mắt lui lại mấy bước, nhìn nàng, ôn nhu nói: “Hàn môn chủ, ta đã hủy bỏ tất cả kế hoạch, tuyệt đối sẽ không tái liên lụy đến hắn, ngươi yên tâm đi.”

 

Hàn Phong ngốc lăng nhìn hắn, chợt bừng tỉnh không biết phải nói như thế nào. Nạp Lan Mị như nhìn ra tâm tư nàng, hắn cười êm ái, ảo như mộng sương, “Hàn môn chủ, ngươi có thể đi nói cho minh chủ, nói Nạp Lan Mị ta hôm nay ngay cả võ lâm minh chủ cũng không cần nữa. . .”

 

“Hắn. . . sẽ hiểu. . .”

 

Nhưng ngày thứ hai, Mộ Dung U như trước rời khách sạn đi Vô Lượng Sơn. . .

Hết chương 74

Comments on: "[Mị Loạn Hồng Nhan] Chương 74" (1)

  1. woa, chờ mãi mới thấy ban edit tip,thanks bạn nhìu nha

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: