MỊ LOẠN HỒNG NHAN

Edit: Uyển Nhi

Chương 67

Tiếng đàn đột ngột ngừng lại, trong căn phòng yên tĩnh chỉ nghe thấy tiếng giọt nước tích trên mái hiên rơi xuống, thời gian như là dừng lại.

Nạp Lan Mị nhìn thân ảnh đỏ sẫm miễn cưỡng bước vào cánh cửa, bất giác sửng sốt, nhẹ buông tay, Huân Nguyệt ngã vào lòng hắn, sự lay động đột nhiên tới làm cho thiếu niên say rượu này tràn ra rên rỉ khó chịu, cũng làm cho hắn rất tự nhiên mà bấu víu vào Nạp Lan Mị để ổn định bước chân phù phiếm của mình, cứ như vậy, tư thế Nạp Lan Mị cùng Huân Nguyệt liền càng thêm thân mật.

“Mộ Dung. . . Ngươi như thế nào tới nơi này?” Nạp Lan Mị có chút ngoài ý muốn về sự xuất hiện của hắn, hắn không phải bị thương sao, sao gặp phải ở chỗ này?

Mộ Dung U thản nhiên liếc mắt nhìn hắn, cũng không trả lời hắn, miễn cưỡng đánh giá phòng một vòng, màn tơ nhẹ lay, đàn hương thấm mũi, thật là kiều diễm, ngắm nhìn một chút nam hài trong lòng Nạp Lan Mị, ánh mắt lại trở về trên người Nạp Lan Mị, Mộ Dung U thân thể dựa vào cánh cửa, “Những lời này hẳn là ta hỏi ngươi đi?” Môi nổi lên nụ cười câu hồn, đoan chính nhìn bách mỵ khuynh sinh, “Ngươi tại sao lại ở chỗ này?”

Nạp Lan Mị có chút sửng sốt, cúi đầu nhìn một chút thiếu niên trước ngực, thiếu niên như con con mèo nhỏ cọ xát trước ngực hắn, tư thế thân mật nói không nên lời, hắn chợt hiểu rõ ràng hiểu lầm mình gây nên, vốn định vì vậy đẩy thiếu niên ra, đã có thể trong nháy mắt, nhưng trong đầu lại hiện ra mạnh dần thân ảnh Hàn Phong, nếu như Mộ Dung U vì vậy hiểu lầm. . .

Hắn ngẩng đầu, khuôn mặt mỉm cười, tươi cười có chút uể oải, có vẻ phong liu, “Mộ Dung, chúng ta đều là nam nhân, tại sao ở đây, còn cần làm rõ sao?” Chỉ cần làm cho Mộ Dung biết hắn là người háo sắc, lấy tính tình Mộ Dung, hắn hẳn là khinh thường cùng mình tương giao, như vậy, quan hệ có phải hay không sẽ không phức tạp như vậy? . . .

Nhưng Mộ Dung U chỉ nhếch mày, tươi cười miễn cưỡng, như trước nhìn không ra lửa giận, “Biết chính ngươi đang làm cái gì không?”

Nạp Lan Mị mỉm cười, khom lưng ôm Huân Nguyệt đặt trên giường, hắn ngồi bên giường, như thích ý làm cho hắn xem, ngón tay thon dài tịnh trắng như ngọc nhẹ nhàng đẩy ra vạt áo Huân Nguyệt, “Mộ Dung đã có thể nhìn ra phải không?” Hắn hạ thấp lông mi, sườn ảnh nhiễm lên vầng sáng ấm của ánh nến, ngón tay thon dài chậm chạp cởi ra ngoại y của Huân Nguyệt, nhưng ngón tay không ngừng lạnh đến phát run lại tiết lộ dao động nơi đáy lòng hắn, nếu như muốn bảo trì khoảng cách, thì nhất định phải dùng phương thức này kéo lại khoảng cách sao? . . . Đáng giá sao? . . .

Ánh nến trên bàn có chút run rẩy, mờ mịt vẻ mặt Mộ Dung U có vẻ huyễn mỹ (đẹp mờ ảo), hắn nhàn nhã mà bá khai quạt lụa tím, ánh mắt hưng nhiên mà nhìn Nạp Lan Mị chậm rãi quất hạ vạt áo thiếu niên, đang nhìn đến khi tay Nạp Lan Mị đặt trên khuy áo thiếu niên bồi hồi không tiến, hắn ưu nhã khép quạt, hảo chỉnh dĩ hạ (dù bận rộn vẫn ung dung), “Muốn hỗ trợ không?”

Tay cứng đờ, Nạp Lan Mị hai gò má lộ ra một tia ngượng ngùng, biết hành động của mình đã bị xem thấu, nhẹ thở dài nhưng cũng thở phào nhẹ nhõm một cách khó hiểu, hắn kéo chăn mền phủ lên Huân Nguyệt, nâng mắt nhìn về phía Mộ Dung U, đáy mắt có nghi hoặc, “. . . Tại sao không tức giận?” Hắn trước kia hẳn là giờ sẽ giận dữ, chỉ cần khi hắn phát hỏa xuất ngôn chống đẩy vài câu, làm cho hắn tức giận té cửa đi, vậy mục đích của chính mình cũng đạt tới, nhưng hôm nay. . .

Mộ Dung U nhìn hắn cười khẽ một tiếng, bất chợt liếc mắt một cái câu hồn nhiếp phách, “Ta tại sao phải tức giận?” Nạp Lan Mị an tĩnh nhìn hắn, “Ta. . . Không có tuân thủ ước định, ta tự tiện rời đi cạnh ngươi rồi.” Từ sau khi Vũ Vô Thương xuất hiện, hắn liền vẫn tự tiện chủ trương chạy khắp nơi, vô luận có thích ý hay không, nhưng quả thật là đi ngược lại ước định giữa bọn họ, không có qua sự đồng ý của Mộ Dung U không cho tự tiện rời đi.

Quạt lụa tím tại đầu ngón tay linh hoạt xoay tròn một vòng, sau đó lại ở đầu ngón tay phách ra, như khổng tước xòe đuôi trong tay hắn huyến lệ (rực rỡ) ra cao quý ưu nhã, Mộ Dung U mâu quang ngưng hướng hắn, khóe miệng có chút ý cười không hiểu, “Không sai, ta hẳn là tức giận, dù sao ngươi không có ta cho phép liền cùng những người khác như hình với bóng, còn bây giờ loại địa phương này. . .”

Nạp Lan Mị bảo trì trầm mặc, nhìn hai tròng mắt Mộ Dung U đen nhánh như mực, Mộ Dung U nhìn lại hắn, đáy mắt là vầng lam sâu kín, hắn phe phẩy cây quạt, sợi tóc lượn lờ ở giữa, khóe miệng tươi cười cong ra góc độ tà khí mị hoặc, “Bất quá, dù sao ngươi là Thần Miểu Môn môn chủ, vô luận như thế nào cũng cần một ít tự do, trước ngươi sở tác sở vi ta mặc cho phép, ngươi không cần cảm thấy áy náy.”

Nạp Lan Mị nhíu mi, Mộ Dung U hôm nay sao nói chuyện khách sáo thế? Chung quy cảm giác được địa phương nào không thích hợp, nhưng lại phát hiện không ra cái gì, chậm lại khẩu khí cũng không muốn để ý tới có chỗ nào không thích hợp nữa, hắn cúi thấp mày, ánh mắt rơi vào cổ tay, ống tay áo trắng nõn, cổ tay áo khâu kim tuyến, tú nhã rất khác biệt, ngón tay thon dài theo cổ tay áo hoạt hạ, khuôn mặt Nạp Lan Mị hiện lên một tia u buồn, “Mộ Dung, mấy ngày nay, ta phát hiện, kỳ thật ta có ở nhà bên cạnh ngươi hay không, đối với ngươi mà nói cũng không sao cả, đã như vậy, sao không cho ta tự do? . . .”

Mộ Dung U dựa vào cánh cửa, khuôn mặt diễm lệ, nghe vậy tươi cười liễm đi mấy phần, hắn nhắm mắt, ngữ khí như trước tà khí, hỏi ngược lại, “Ta tại sao cho ngươi tự do?” Nạp Lan Mị nâng mắt nhìn hắn, lặng lẽ nắm chặt tay, “Mộ Dung, chúng ta như vậy có ý nghĩa gì?”

“Ý nghĩa?” Mộ Dung U tiếp theo cười, nhưng lại lạnh lẽo băng hàn, “Nạp Lan Mị, ngươi đừng quên, ngươi là người của ta, ở trước mặt ta, ngươi không có bất cứ quyền lực nói chuyện gì, cho dù không có ý nghĩa cũng là chuyện của ta, mà ngươi, chỉ cần tuân thủ.” Hắn khép lại cây quạt, thoáng mị mắt, trong mắt ý cười chưa từng tới đáy mắt, “Mặt khác, ngươi tựa hồ đã quên một điểm, võ lâm minh chủ ngươi cần cũng là ta, sinh tử tồn vong của Thần Miểu Môn còn giữ trong tay ta, ngươi sẽ không muốn vì một điểm chuyện riêng của ngươi làm cho Thần Miểu Môn chịu khổ họa diệt môn đi?”

“Ngươi đang uy hiếp ta?” Chấn động, Nạp Lan Mị nheo lại mắt, hiển nhiên cũng động cơn tức.

Mộ Dung U cũng không thèm đưa cơn tức của hắn vào mắt, hắn cười lạnh một tiếng, có vẻ châm chọc, “Uy hiếp? Chỉ bằng ngươi một cái Thần Miểu Môn?” Hắn liếc mắt một cái, khinh miệt xem thường, “Nói cho ngươi, cho dù cả giang hồ biến mất cũng không quan hệ ta. Ta chỉ nhắc nhở ngươi, ta là nghĩ ngươi là người của ta mới ra tay tương trợ, nếu ngươi ở trước mặt ta chỉ là Thần Miểu Môn phó môn chủ, ta chỉ sẽ trơ mắt nhìn Thần Miểu Môn đều diệt môn, nếu hứng thú, nói không chừng ta còn sẽ tự mình ra tay diệt Thần Miểu Môn, dù sao Thần Miểu Môn đối với ta mà nói cũng là một uy hiếp lớn, bỏ rồi cũng sẽ yên tâm một ít.”

Nạp Lan Mị nói không nên lời, hai tay gắt gao nắm chặt, trống ngực kỳ dị nhảy lên rất nhanh, “Nói như vậy, nếu như ta không phải người của ngươi, ngươi sẽ vì vậy dừng lại, sẽ không đi Vô Lượng Sơn?”

“Đi chịu chết?” Mộ Dung U cười một tiếng, lần này đi Vô Lượng Sơn không phải long đàm cũng là hổ, hôm nay hắn lại bị thương, muốn toàn thân trở ra, tựa hồ có điểm khó khăn, bất quá, có thể tận mắt thấy người trước mắt mặc thành bộ dáng hộ quốc sư, cho dù thật sự bất hạnh táng thân Vô Lượng Sơn, vậy tựa hồ cũng là một loại hưởng thụ. . . Mới nghĩ tới, Mộ Dung U tự mình sửng sốt, không biết khi nào, ở trong lòng hắn, mục đích đi Vô Lượng Sơn chỉ còn lại có ý nghĩ muốn chính mắt nhìn thấy người trước mắt mặc thành bộ dáng trong bức tranh xuất hiện trước mặt hắn. . .

Cho dù là chết. . .

“Nói cách khác. . .” Bên kia, Nạp Lan Mị lại như là thoát lực buông đôi tay nắm chặt, nhẹ xuống ngữ khí, như cười như thán, “Nói cách khác. . . Bởi vì ta là người của ngươi, mà ta là Thần Miểu Môn phó môn chủ. . . Cho nên ngươi mới đi Vô Lượng Sơn chịu chết? . . .

“Ngươi. . . Là vì ta đi Vô Lượng Sơn? . . .” Nạp Lan Mị nhẹ giọng hỏi, sợ là kinh nhiễu cái gì, hoặc như đang hi vọng cái gì, “Mộ Dung, là như thế này sao?”

Mộ Dung U trầm mặc nhìn hắn thật lâu, cuối cùng nhíu hạ mi, sau đó xoay người, chỉ nói, “Ta không cách nào phản bác.” Hắn chuẩn bị rời đi, bước chân mới vừa bước ra lại vì thanh âm Nạp Lan Mị dừng lại.

“. . . Ngươi sẽ chết.” Nạp Lan Mị nhìn bóng lưng thẳng tắp của hắn, nhẹ giọng nói, “Nếu như chúng ta vẫn dây dưa không rõ, ngươi sẽ chết tại Vô Lượng Sơn.” Tam trọng tử kiếp, vong trong hồng nhan huyết, nếu như Mộ Dung U thật là Nạp Lan Mị mệnh định tình kiếp, vậy hành trình Vô Lượng Sơn lần này, Mộ Dung sẽ. . . Mộ Dung U chỉ nhẹ nhàng quay đầu, liễm mắt cười, bỗng nhiên trút hết vầng sáng thái dương (?), “Yên tâm, nếu thật sự chết, ta sẽ cho ngươi chôn cùng, chúng ta sau đó tiếp tục dây dưa.”

Hắn chợt lóe liền biến mất ngoài cửa, cước bộ có vẻ phù phiếm thất thần, Nạp Lan Mị đang muốn đuổi theo, Dật liền xuất hiện trong phòng, trên khuôn mặt bao trùm vẻ ngưng trọng ngừng cước bộ hắn muốn đuổi theo ra ngoài, hoàn toàn làm cho hắn bỏ lỡ Mộ Dung U ở ngoài cửa chốc lát xoay người khóe miệng hoạt hạ huyết sắc.

Mộ Dung U nhẹ nhàng lau vị tanh ngọt tại khóe miệng, nhìn ngón tay dính đầy máu mình, khóe miệng không ngọn nguồn mà lộ ra nụ cười, dũng cảm và kiên cường, “Chết thì chết, dù sao sống cũng đã đủ lâu.”

“Công tử!” “Chủ tử!” Mặc Liên cùng Thị La một trước một sau xuất hiện phía sau Mộ Dung U, Mặc Liên chìa tay điểm trên người Mộ Dung U mấy lần, Thị La lấy từ trong lòng móc ra dược hoàn, lại bị tay Mộ Dung U huy khai, hắn thần sắc hờ hững, lộ ra không kiên nhẫn, “Còn chưa suy yếu như thế, không cần phải như thế.” Mộ Dung U đưa tay đẩy ra bọn họ, cước bộ chậm rì mà hướng đi phía trước.

“Nhưng chủ tử. . .” Thị La còn muốn nói cái gì, đã thấy Mặc Liên hướng hắn nhẹ nhàng lắc đầu, vì vậy lời đến miệng lại nuốt đi xuống, nhìn thân ảnh Mộ Dung U dần dần đi xa, đôi môi đỏ thẵm gắt gao bậm lại, ánh mắt trong phút chốc lạnh xuống, Mặc Liên im lặng, nhưng đáy mắt đen như mực hiện ra lãnh ý rõ ràng, Thị La câu môi cười, “Chủ tử thân thể bây giờ không thể tức giận, nhưng Nạp Lan Mị kia lại lần nữa khơi mào lửa giận ở chủ tử, Mặc Liên, ngươi biết không? Ta lần đầu tiên muốn giết một người như vậy.”

“Đừng xằng bậy.” Mặc Liên trầm tiếng, “Hơn nữa chuyện này trách nhiệm tại ngươi.” Nhìn hắn, Mặc Liên đáy mắt một mảnh lạnh lùng, “Nếu như không phải ngươi, công tử sẽ không tới đây, cũng không nhìn thấy Nạp Lan Mị, tự nhiên cũng không bị tức giận tác động độc phát, trước khi giận cá chém thớt người khác trước hết nghĩ xem lỗi lầm của chính ngươi.” Nói xong, Mặc Liên liền trước một bước đuổi theo Mộ Dung U.

Thị La chỉ ở tại chỗ liễm mi, đáy mắt một mảnh lạnh lẽo.

Trong phòng, Nạp Lan Mị nhìn Dật trên trán cau nhẹ, “Xảy ra chuyện gì?”

Dật nhìn hắn, thanh âm phảng phất.

“Thiếu chủ, Lam Mịch quốc phế Trữ.”

Hết chương 67

Comments on: "[Mị Loạn Hồng Nhan] Chương 67" (1)

  1. đang trông mong một màn oánh ghen dữ dội, hông ngờ hai anh bình tĩnh nói chuyện như thế làm người ta ăn dưa bở.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: