MỊ LOẠN HỒNG NHAN

Edit: Uyển Nhi

Chương 66

Sáng sớm, Nạp Lan Mị dựa vào cửa sổ ngồi, trên trán sợi tóc êm ái quất vào mặt, trong cơn gió hơi ẩm ướt, hắn khép hờ mắt, tay đang cầm thư, an tĩnh và tường cùng, không khí ngoài cửa sổ tràn ngập   sương mù lất phất, hơi nước nồng đậm, trời như trước chưa tạnh mưa.

“Thiếu chủ, tín trong cung.” Thân ảnh Dật xuất hiện trong phòng, hai tay đệ lên một phong tín, mặt tín nạm vàng, hòa nhã sang trọng.

Nạp Lan Mị mi sao thoáng nhếch lên, ánh mắt vì nơi tín đến mà lóe ra một chút, trong cung người biết nơi đặt chân của hắn cũng chỉ có Nguyệt Độc Thấu, có thể làm cho Nguyệt Độc Thấu buông vẻ cao ngạo chủ động liên lạc hắn, tám chín phần mười có liên quan Cửu nhi, mà lúc này có liên quan Cửu nhi, hẳn là chuyện hoàng thất hậu duệ rồi.

Thoáng xuất thần, hắn gấp lại góc sách, chìa tay tiếp nhận, mới vừa mở tín, liền như cảm giác được gì, giấy tín tại đầu ngón tay uốn thành cuộn nhỏ nhét vào ống tay áo, Dật cũng đồng thời biến mất trong phòng, ngay sau đó tiếng đập cửa liền vang lên, ngoài cửa là thanh âm ấm nhã của Vũ Vô Thương.

“Nạp Lan, ngươi có ở trong không?”

Cánh cửa mở ra, Nạp Lan Mị trên trán gian ẩn ý cười, “Vô Thương, sớm.” Ngoài cửa Vũ Vô Thương y bào thanh trạm (trong trẻo), gọn gàng sạch sẽ, chiết phiến trong tay chập chờn ra gió mát. Nạp Lan Mị đạm đạm cười, người, mời Vũ Vô Thương đi vào, “Vào ngồi đi.”

Vũ Vô Thương phe phẩy cây quạt đi vào, nhìn chung quanh một vòng, ánh mắt rơi ở thư sách trên bàn, cười nói, “Nạp Lan đang đọc sách sao? Ta đây chẳng phải đã quấy rầy rồi?”

“Chỉ qua thời gian nhàn hạ thôi, chưa nói tới quấy rầy, Vô Thương khách khí rồi.” Nạp Lan Mị tại bên cạnh bàn ngồi xuống, mặt mày mỉm cười, sau đó nói, “Vô Thương tìm ta có việc à?”

“Cũng không phải chuyện lớn lắm.” Cầm lấy thư sách trên bàn lật lật vài cái rồi buông, Vũ Vô Thương thu hồi cây quạt, xoay người lại cười, trong ngôn ngữ có một tia khôi hài, “Chỉ cảm thấy trời suốt vẫn không tạnh, đứng trong khách điếm thật sự cảm thấy ngột ngạt, cho nên muốn hẹn Nạp Lan ra ngoài một chút, thư thả lòng.”

Ra ngoài sao? Nạp Lan Mị nhìn thoáng qua ngoài cửa sổ, ngoài cửa sổ thế mưa mênh mông, không lớn, nhưng lại phải đi ô, ra ngoài cầm ô hết sức phiền toái, hơn nữa. . . Ngón tay giấu trong tay áo giật giật, trang giấy trong tay áo cọ xát da thịt, mang đến một tia đau đớn, hơn nữa còn có chuyện chưa giải quyết, một khi ra ngoài. . .

Tựa hồ nhìn ra một tia do dự ở đáy mắt hắn, Vũ Vô Thương mâu quang lưu chuyển, có chút mỉm cười nói, “Nếu như không tiện vậy để hôm khác đi.” Nạp Lan Mị nghe vậy nhưng lắc đầu, “Không có gì tiện hay không tiện, đi ra ngoài một chút đổi khí kỳ thật cũng tốt.” Về phần Cửu nhi, có Khanh ở đó, hắn rất yên tâm. Đứng dậy hướng cửa đi, Nạp Lan Mị mắt ngậm cười khẽ nói, “Ta đi gọi Quân Liên, đứa nhỏ này luôn luôn không chịu ngồi yên, phỏng chừng cũng buồn bực lắm rồi.”

“Ngươi muốn dẫn Quân Liên sao?” Vũ Vô Thương trong giọng nói có một tia ngoài ý muốn, Nạp Lan Mị ngừng cước bộ, quay đầu lại nhìn hắn, hỏi nói, “Mang theo Quân Liên có vấn đề gì sao? Hay là địa phương Vô Thương muốn mang ta đi không thích hợp mang theo Quân Liên?” Không thích hợp mang theo Quân Liên đi chỉ có thể là hai địa phương phiêu đỗ (kỹ viện, sòng bạc). . .

Nạp Lan Mị ánh mắt hơi trêu chọc mà nhìn Vũ Vô Thương, Vũ Vô Thương nghẹn một chút, có vẻ cũng rõ ràng phản ứng của mình dễ làm cho người ta hiểu lầm, hắn ho nhẹ một tiếng, nói, “Đừng hiểu lầm, ta chỉ cảm thấy Quân Liên hẳn phải bên cạnh Vô Danh tiền bối nhiều, thời gian trước Vô Danh tiền bối vẫn vội vàng sự vụ giang hồ, bây giờ thật vất vả mới nhàn hạ, nên để cho hai thúc cháu bọn họ hảo hảo tự ôn chuyện, chúng ta không nên làm phiền bọn họ.”

Nạp Lan Mị lúc này mới chợt hiểu, gật đầu nói, “Nói cũng phải, là ta quên mất.” Ngữ khí vừa chuyển, hắn lại như nghĩ tới cái gì hỏi, “Bất quá, Vô Thương, vào ngày mưa này, chúng ta nên đi đâu đi?” Chung quy cũng không thể căng ô như kẻ đần độn, mà đi không có mục đích?!

Động tác đong đưa quạt thoáng dừng lại, Vũ Vô Thương khuôn mặt bao phủ vẻ bối rối, sau đó hỏi ngược lại, “Nạp Lan có hảo địa phương gì có thể không?”

“Hảo địa phương?” Nhếch cặp mày đẹp mắt, trong đầu đột nhiên hiện ra tình cảnh lần nọ ở hẻm Lưu Luyến, Nạp Lan Mị tự tiếu phi tiếu, “Trong mắt Vô Thương, cái gì mới gọi hảo địa phương?”

Vũ Vô Thương vốn định lắc đầu nói không biết, nhưng nửa đường lại như đột nhiên nhớ tới cái gì, vẻ mặt hiện lên một tia suy ngẫm, sau đó liền thả lỏng nét mặt, cười nói, “Nếu không, chúng ta nên đi Cố Xuân Lâu xem thử?” Cố Xuân Lâu vốn là xuân lâu khí phái nhất trong thành, bên trong thiếu nam thiếu nữ vô số kể, mỗi người cũng có tư sắc, chỉ cần đi vào, muốn dạng gì đều có. Bất quá, mục đích của Vũ Vô Thương không phải là điều này, hắn chỉ đột nhiên rất muốn biết, nếu Mộ Dung minh chủ biết Nạp Lan đi Cố Xuân Lâu. . .

Nạp Lan Mị tự nhiên không biết tâm tư Vũ Vô Thương, bất quá hắn cũng có cân nhắc của mình, xuân lâu trước nay là nơi chốn tốt nhất để thu thập tin tức, cho nên cơ hồ mỗi gian xuân lâu ở Nguyệt Độc quốc Thần Miểu Môn đều an bài tay trong, trong đó cũng kể cả Cố Xuân Lâu. Đương nhiên những tay trong này thuộc loại tự nguyện bán nghệ hoặc 囧囧, không có một tia ý vị bắt buộc.

“Cũng tốt, nên đi Cố Xuân Lâu xem thử.” Cũng thuận tiện tìm hiểu chút tin tức, chuyện hắn công đạo trước đó, không biết Thanh Liên hoàn thành như thế nào, chỉ cần bên kia Thanh Liên bố trí hết, hắn nhất định phải động thân đi vào Vô Lượng Sơn.

Lập tức, hai người liền cùng nhau đi ra khách sạn, hai thanh ô rất nhanh liền biến mất ở cuối phố.

Và trên lan can ngắm cảnh ở lầu hai khách sạn, một bóng dáng lẳng lặng nhìn bọn họ đi xa. Đợi bọn hắn đi xa, hắn xoay người liền trở mình vào trong cân lầu, nhẹ bước đẩy cửa đi tới trước phòng Nạp Lan Mị, mới vừa duỗi tay, bên người hắn liền có thêm một bóng dáng, khí chất rét lạnh, “Thị La, ngươi vượt qua phép tắc rồi.”

“Chủ tử cũng không công đạo không thể vào.” Thị La thản nhiên liếc mắt nhìn hắn, sau đó liền đẩy cửa ra đi vào, “Mặc Liên, chẳng lẽ ngươi không muốn biết chủ tử tại sao coi trọng Nạp Lan Mị này sao?”

“Này không phải chuyện chúng ta có thể nhúng tay.” Mặc Liên lạnh lùng nhìn hắn. Mà Thị La chỉ khinh miệt cười một tiếng, “Chức trách của ta chính là bảo vệ chủ tử an toàn, nguyên nhân chủ tử lần này mạo hiểm tánh mạng, nguy hiểm đi vào Vô Lượng Sơn cùng Nạp Lan Mị tránh không được liên quan, ngươi cảm thấy ta không nên điều tra Nạp Lan Mị sao?”

Mặc Liên đứng ngoài cửa, hí mắt nhìn hắn, ánh mắt hờ hững, “Thị La, công tử cũng không  có công đạo.”

“Không có công đạo thì sao?” Thị La đi tới bên cạnh bàn, duỗi ngón tay nhấc thư sách trên bàn, Hoa Gian Phái Uyển Ước Từ, hoa từ hàm súc du dương, miêu tả mối tình nam nữ, tâm tình ly biệt, lấy tình động người, nói hết thăng trầm nhân gian, hỉ nộ ái ố. Hắn tiện tay lật vài tờ, trang giấy lưu lại nếp gấp góc, không khỏi câu môi cười, hiện đầy vẻ trào phúng, hắn ba (tiếng đóng sách) khép lại sách, nói, “Mọi việc đều cần chủ tử công đạo, dùng tới thuộc hạ chúng ta đây làm cái gì?”

“Ngươi cảm giác được dùng tới làm cái gì?” Thanh âm thản nhiên từ cửa truyền vào, Thị La thoáng ngẩn ra, ánh mắt nhìn về phía cửa, mưa phùn sáng sớm sau thân tràn ngập thành đám sương mờ, càng nổi bật hắn một thân quần áo tiên diễm như máu, hắn nâng bước bắt ngang vào cửa, tư thế ưu nhã, khí chất biếng nhác, nhưng vô hình trung lại làm cho người ta một cỗ cảm giác áp bách, “Dùng để tự tác chủ trương sao?” Hắn nhìn Thị La, trên khuôn mặt rõ ràng phủ ý cười thanh đạm, nhưng sự lạnh lùng tràn ngập nơi đáy mắt kia lại làm cho Thị La từ đáy lòng lạnh run.

“Chủ tử thứ tội.” Thị La quỳ một gối xuống.

Mộ Dung U thản nhiên ngạo nghễ liếc nhìn hắn, chỉ là ngồi xuống bên cạnh bàn, nhưng chưa mở miệng cho hắn đứng lên. Mặc Liên phía sau giở chén châm nước, Mộ Dung U đột nhiên nhẹ ho một tiếng, đưa tới thanh âm lo lắng của Thị La cùng Mặc Liên.

“Công tử!” “Chủ tử!”

“Không cần kinh ngạc.” Hơi nâng tay, Mộ Dung U ngăn lại lời bọn họ, nương nước trà tinh ngọt nuốt xuống miệng, đáy mắt hiện lên một cỗ lạnh lẽo băng hàn, nợ này, sớm muộn phải trả về!

Mặc Liên nhìn Mộ Dung U, lặng lẽ trầm mặc. Thị La cúi đầu, che đậy đi sự tự trách, áy náy cùng hận ý dâng lên đáy mắt, “Chủ tử, là thuộc hạ vô năng hại chủ tử bị thương. . .”

“Không quan hệ ngươi, bọn họ chỉ là hướng về phía bổn tôn mà đến.” Mộ Dung U thản nhiên nói, từ trên bàn cầm lấy thư sách Thị La vừa mới lật qua, tiện tay lật lật, trang sách tự nhiên mở ra một mặt gấp góc, câu đầu tiên trên mặt giấy đập vào mắt hắn.

Tử sinh khế khoát, dữ tử thành thuyết. Chấp tử chi thủ, dữ tử giai lão. . . . (*)

Hai mắt thoáng chớp, hắn khép lại sách, thản nhiên hỏi, “Thị La, hắn đi đâu rồi?”

Thị La hơi cúi đầu, “. . . Cố Xuân Lâu.”

Cùng lúc đó, Nạp Lan Mị cùng Vũ Vô Thương cũng bao hạ nhã gian lầu hai Cố Xuân Lâu. Nạp Lan Mị dịch dung, mang nhân bì diện cụ khi lần đầu gặp Vũ Vô Thương, một thân bạch y tôn lên bích ngọc tiêu bên hông, có vẻ tuấn tú văn nhã. Mà Vũ Vô Thương như trước là lam sắc y bào, tay cầm cây quạt, huyết sắc dưới khóe mắt đẹp mắt.

Hai người đều điểm một linh quan (tiểu quan hát múa), hai thiếu niên thanh tú hết sức ấm thuận, linh quan vừa vào cửa không giống như địa phương khác chỉ cọ bám trên người khách nhân, mà rất an tĩnh bồi bên cạnh bọn họ rót rượu cho bọn họ, hơn nữa trong phòng màn tơ lớp lớp, đàn hương lan tràn, trong phòng còn có cầm sư gảy cầm, trong lúc nhất thời lại có vẻ ấm áp.

Bốn người thoáng hàn huyên một hồi, Vũ Vô Thương liền đến mang theo linh quan của hắn quay về một gian nhã phòng khác hắn bao hạ, lưu lại Nạp Lan Mị cùng linh quan của hắn.

Ánh nến lờ mờ, đàn hương ấm áp, Nạp Lan Mị nhìn thiếu niên đối diện, thiếu niên thanh tú động lòng người, cười rộ lên có hai má lúm đồng tiền, có vẻ rất ngại ngùng, Nạp Lan Mị rót chén rượu cho hắn, ôn hòa hỏi, “Ngươi tên gì?”

“Ta gọi là Huân Nguyệt.” Thiếu niên nhẹ nhàng đáp một câu, cung kính mà uống hết rượu.

“Tử huân ánh nguyệt, tên rất nhã trí.” Nạp Lan Mị ôn nhu cười, lại vì hắn rót một chén rượu, hỏi, “Huân Nguyệt, ngươi bao tuổi rồi?” Huân Nguyệt nhìn hắn một cái, nhẹ giọng trả lời, “Mười lăm.” Sau đó liền uống hết rượu, hai gò má nhiễm tầng đỏ ửng hơi mỏng.

Nạp Lan Mị lần nữa vì hắn rót đầy rượu, “Ngươi tới nơi này mấy năm rồi?”

“Năm năm rồi.” Huân Nguyệt nói xong lại uống rượu.

Sau đó Nạp Lan Mị lại hỏi một vài vấn đề rất nhàm chán, mỗi câu hỏi đều rót một chén rượu, một chén tiếp một chén, Huân Nguyệt rốt cục có điểm say ngà ngà rồi, hai gò má lộ ra ửng hồng xinh xắn như quả táo, thoạt nhìn hết sức đáng yêu. Kỳ thật, Huân Nguyệt có thể cự tuyệt rượu của Nạp Lan Mị, chỉ bất quá ở nghề này kinh nghiệm đã lâu, tự nhiên biết có một số khách nhân có sở thích đặc biệt, cho nên hắn tự nhiên mà tưởng rằng Nạp Lan Mị là thuộc loại khách nhân thích đem linh quan say mềm mới thi bạo, cho nên cũng thuận ý cố ý uống rượu.

Kỳ thật Nạp Lan Mị chuốc say hắn chỉ vì thoát thân, xong đi đến chỗ tay trong hỏi thăm tin tức, nếu Nạp Lan Mị biết Huân Nguyệt này có ý nghĩ như vậy, không biết có thể hay không trực tiếp dùng rượu chuốc chết hắn. [Au: Mị mỗ cảm thấy phỏng chừng sẽ làm thật.]

Rượu qua thu dọn bình, khi Nạp Lan Mị bắt đầu bội phục thậm chí hâm mộ tửu lượng của Huân Nguyệt, Huân Nguyệt rốt cục say ngã, một chén cuối cùng xuống bụng, thân thể hắn mềm ngã hướng Nạp Lan Mị, Nạp Lan Mị đưa tay tiếp được hắn. Thiếu niên thân thể thơm ngát mềm mại, trải qua điều giáo nhiều năm, chỉ cần vỏn vẹn đụng vào liền khiến cho hắn rung động cùng rên rỉ rất nhỏ, đôi tay mảnh trắng cũng đặt lên cổ Nạp Lan Mị, khuôn mặt đà hồng (đỏ vì say) chỉ ở trước ngực Nạp Lan Mị cọ xát.

Nạp Lan Mị thân thể đột nhiên cứng lại, vành tai trắng nõn trong suốt nhiễm thượng màu phấn hồng nhàn nhạt, hắn ho nhẹ một tiếng, chuẩn bị đem thiếu niên đẩy ra một chút, đang lúc tay hắn đỡ trên vai thiếu niên, cánh cửa bịch một tiếng bị đạp ra, thanh âm dày trêu tức truyền vào ——

“Đã đói khát như thế rồi sao?”

Hết chương 66

(*) Trích từ《 Thi kinh · bội phong · kích trống 》:

            Kích cổ kỳ thang, dũng dược dụng binh. Thổ quốc thành tào, ngã độc nam hành.

            Tòng tôn tử trọng, bình trần dữ tống. Bất ngã dĩ quy, ưu tâm hữu xung.

            Viên cư viên xử? Viên tang kỳ mã? Vu dĩ cầu chi? Vu lâm chi hạ.

            Tử sinh khế khoát, dữ tử thành thuyết. Chấp tử chi thủ, dữ tử giai lão.

            Vu ta khoát hề, bất ngã hoạt hề. Vu ta tuân hề, bất ngã tín hề. 

Dịch văn:

Tiếng trống đánh boong boong,hăng hái dụng binh .

  Người ở trong nước xây Tào thành, chỉ mình ta đi đến phía nam.

            Đi theo cháu trai tướng quân, phải đi điều đình Trần cùng Tống,

            Thời gian dài không cho ta về nhà, khiến ta buồn bực ưu sầu không vui,

            Dựng trại đóng quân làm nhà, buộc ngựa không chắc lạc mất ngựa

            Bảo ta đi đâu để tìm? Hóa ra ngựa đến dưới rừng cây.

            Vô luận hợp ly hay sống chết, ta từng thề với người.

            Kéo tay người nắm lại thật chặt, cùng người bạc đầu đến già.

            Than thở cùng người ly biệt đã lâu, tái khó cùng người gặp mặt.

            Than thở  cách nhau rất xa xôi, không thể thực hiện thệ ước kia.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: