MỊ LOẠN HỒNG NHAN

Edit: Uyển Nhi

Chương 64

            Nguyệt Độc Cửu là ai?

 

            Ai cũng biết hắn là thái tử phi mà đương triều thái tử cực kỳ yêu thương, vốn là sư đệ mà đương triều hộ quốc sư bảo bối nhất, là nhâm hộ quốc sư tiếp theo được dân chúng ủng hộ, vinh hoa phú quý hắn hưởng dụng không hết, hắn là người được sủng ái nhất thiên hạ.

 

            Nhưng là có ai biết được, hắn hy sinh quyền lợi làm nam nhi, ủy thân vào thái tử, chỉ vì dẫn xuất nội ưu ngoại hoạn ẩn nấp trong Nguyệt Độc quốc, hắn vứt lại thiên chân vô tà, dấn thân vào quyền lợi phân tranh, chỉ vì kiềm chế nhiễu nhương nội bộ triều đình, làm cho thái tử vị ổn định xuống, bảo vệ căn cơ Nguyệt Độc quốc. . .

 

            —— Nguyệt Độc Cửu chính là công thần lớn nhất Nguyệt Độc quốc.

 

            Người biết điểm ấy không nhiều lắm, trong đó Kính Ninh đế là người rõ ràng nhất, nhưng dù vậy, hắn như trước đem Nguyệt Độc Cửu bỏ qua, chỉ vì Nguyệt Độc Cửu không cách nào kéo dài huyết mạch hoàng thất. Nhất vô tình đế vương gia, Khanh đến giờ khắc này mới có thể khắc sâu cảm nhận được.

 

            Trong đình im ắng, chỉ có thanh âm gió thổi di chuyển sợi tóc, Khanh lặng yên không một tiếng động mà đặt đũa, đang muốn mở miệng, nhưng Nguyệt Độc Thấu bên cạnh đã bất ngờ đứng dậy, cả người khí chất rét lạnh như băng, ngữ khí cũng băng hàn mà kiên quyết.

 

            “Phụ hoàng, nhi thần nói qua không cần trắc phi.”

 

            “Thấu nhi, phụ hoàng biết ngươi đối với Cửu nhi dụng tình sâu, không nghĩ cô phụ hắn.” Kính Ninh đế nâng mắt nhìn hắn, trên khuôn mặt có bất đắc dĩ, “Nhưng mà Thấu nhi, ngươi phải suy nghĩ cẩn thận, tương lai ngươi là vua của một nước, có thể nào không có con nối dòng? Huống hồ, lấy thế cục bây giờ, ngươi nếu muốn củng cố hảo thái tử vị của ngươi, cách này nhanh nhất, cũng là bước đường nhất định phải kinh qua. . .”

 

            “Nhi thần tự có biện pháp, không nhọc phụ hoàng phí tâm.” Nguyệt Độc Thấu thái độ không thể thỏa hiệp.

 

            Kính Ninh đế quyết định thối một bước, “Thấu nhi, như thế nào ngươi mới bằng lòng nạp trắc phi?”

 

            “Nhi thần không cần trắc phi.” Nguyệt Độc Thấu liễm mi, hắn có Cửu nhi đã đủ rồi, mà hoàng thất huyết mạch. . . Chung quy sẽ có biện pháp. . .”Thứ nhi thần vô lễ, cáo lui.” Nguyệt Độc Thấu bước đi ra đình, bóng lưng dứt khoát.

 

            Khanh bị ngữ khí kiên quyết kia thoáng xúc động, hắn nâng mắt nhìn về phía bóng lưng Nguyệt Độc Thấu, ánh mặt trời phác họa dáng người hắn cao ngất, quân vương khí thế tẫn lộ vẻ không thể nghi ngờ, Khanh thoáng mị mắt.

 

            Kính Ninh đế nhìn bóng lưng Nguyệt Độc Thấu dần dần biến mất, thở dài nặng nề, sau đó chuyển hướng Khanh, “Khanh nhi, ngươi đi khuyên nhủ hắn, cũng thuận tiện nói cho hắn, trắc phi này, hắn vô luận như thế nào đều phải nạp, hoàng thất huyết thống không thể đoạn trong tay hắn!”

 

            Hoàng thất huyết thống sao? . . . Khanh lộ ra một tia tiếu dung không thể nhận ra cũng không thể minh hàm nghĩa, nhã nhặn điều lý (làm có thứ tự) đứng dậy, hành lễ cáo lui: “Hoàng chất đã rõ, cũng nên đi, hoàn lại thỉnh hoàng thúc trân trọng long thể.”

 

            Xuân dương mặc dù ấm áp, nhưng đi ở chỗ bóng vẫn có luồng lãnh ý, hành lang gấp khúc thiên hồi bách chuyển, Nguyệt Độc Thấu đứng ở góc hành lang gấp khúc, nhìn hoa bay đầy sân, thân ảnh thẳng tắp mà cô tịch. Khanh đứng ở sau người nhìn hắn thật lâu, cuối cùng đi tới, thanh âm thanh đạm như nước, không hề rung động, “Hoàng đệ cùng thái tử phi thương lượng qua chưa?”

 

            Nguyệt Độc Thấu nghe tiếng bước chân từ xa đến gần, ngữ khí lạnh nhạt, “Này không cần thương lượng.” Chuyện không có khả năng phát sinh không cần thương lượng.

 

            “Không thương lượng hoàng đệ làm sao biết thái tử phi không đồng ý?” Thân ảnh bên người hắn dừng lại, trong thanh âm Khanh có một tia thâm ý, “Cho dù thái tử phi không đồng ý, hoàng đệ cũng có thể cùng hắn thương lượng mới phải, dù sao các ngươi là phu thê, có khi giấu diếm ngược lại là loại thương tổn.” Sợ hãi Cửu nhi bị thương, cho nên lựa chọn giấu diếm, cũng không biết Cửu nhi sớm đã biết việc này, hơn nữa vì sự giấu diếm của hắn mà suy nghĩ miên man, suy tính hơn thiệt, Ninh tam tiểu thư đó là chứng minh tốt nhất, nếu Nguyệt Độc Thấu nói rõ thú hay thú, Cửu nhi sẽ không vì không xác định được tâm ý Nguyệt Độc Thấu mà xuống nặng tay.

 

            Nguyệt Độc Thấu nắm chặt hai tay, trong con ngươi liễm là sóng cả cuộn trào.

 

            Quá mức quan tâm, cho nên tình nguyện chính mình gánh vác hết thảy, cũng không nguyện cho Nguyệt Độc Cửu bị một tia thương tổn, nhưng hắn lại quên giữa phu thê phải thẳng thắn thành khẩn, phải chia sẻ, cũng phải tín nhiệm, Nguyệt Độc Cửu vốn là tín nhiệm Nguyệt Độc Thấu mới không mở miệng truy hỏi, chỉ là chờ Nguyệt Độc Thấu tự mình mở miệng nói cho hắn, mà Nguyệt Độc Thấu vẫn do dự mà hoài nghi Nguyệt Độc Cửu có hay không thật sự quan tâm mình, hắn sợ hãi vạn nhất nói ra, Cửu nhi sẽ rời đi hắn, trở lại bên cạnh người kia, từ đầu đến cuối, không phải Cửu nhi không tin hắn, mà là hắn không tin Cửu nhi. . .

 

            Trầm mặc sau một lúc lâu, Nguyệt Độc Thấu mở miệng, uể oải chưa từng có, “Cửu nhi thủy chung tin tưởng ta sẽ không nạp trắc phi, nếu mở miệng thương lượng sợ sẽ làm tổn thương hắn, ta không muốn cô phụ tín nhiệm của hắn.” Khanh nghe vậy hạ thấp lông mi, đầu ngón tay trong ánh mặt trời giống như trong suốt, nhưng là hỏi, “Hoàng đệ định như thế nào?”

 

            Trong viện nổi lên gió, cánh hoa đào bay xuống trên người hai người, Nguyệt Độc Thấu vẫn không nhúc nhích mà trầm mặc. Khanh vươn bàn tay, cánh hoa màu đỏ rơi vào lòng bàn tay, mang theo noãn ý (sự ấm áp) ngày xuân, mâu sắc hắn chuyển lãnh đạm, “Hoàng đệ, không có con nối dõi, thái tử phi khó tránh vạ lỗi.” Nguyệt Độc Thấu nghe vậy ngẩn ra, Khanh nhìn hắn một cái, tiếp tục nói, “Hoàng đệ muốn cho thái tử phi trở thành tội nhân Nguyệt Độc quốc sao?”

 

            Nguyệt Độc Thấu sắc mặt chợt tái nhợt, đột nhiên, hắn tựa hồ lại nghĩ tới cái gì, bàn tay nắm chặt nới lỏng ra, trên mặt hắn lại xuất hiện tươi cười, hắn nhìn Khanh, đáy mắt có cỗ thư thái cùng dứt khoát, “Nếu đúng như lời Vương huynh, hoàng đệ nguyện ý buông tha thái tử vị để bảo toàn Cửu nhi.”

 

            Khanh hơi ngẩn ra sau đó lắc đầu, nói như nước lạnh, “Nếu hoàng đệ không phải thái tử, liền không chiếm được thái tử phi.” Cánh hoa từ lòng bàn tay rơi xuống, rơi xuống đất không tiếng động, “Hoàng đệ vứt bỏ thái tử vị, tự nhiên cũng sẽ mất đi thái tử phi.” Cửu nhi vốn làm một quân cờ vì Nạp Lan Mị gả cho Nguyệt Độc Thấu, nếu quân cờ mất đi tác dụng, kết quả liền chỉ có hai, một là thu hồi, hai là tử kỳ (thế cờ chết), Nạp Lan Mị đương nhiên sẽ lựa chọn vế trước, nhưng vô luận vế trước hay vế sau, Nguyệt Độc Thấu cũng giống nhau không chiếm được Nguyệt Độc Cửu.

 

            Nguyệt Độc Cửu cùng thái tử vị, hoặc là kiêm được, hoặc là kiêm mất, đó là thủ đoạn của hộ quốc sư Nạp Lan Mị, làm cho người ta không một tia lực phản kháng. Nguyệt Độc Thấu trong lòng dâng lên cảm giác vô lực rồi lại đồng thời dâng lên một cỗ hận ý, Nạp Lan Mị, lại là Nạp Lan Mị, bất cứ lúc nào, Nạp Lan Mị cũng như một cái gai cản trở giữa hắn cùng Cửu nhi, cái gai này, sớm muộn có một ngày hắn sẽ đích thân nhổ!

 

            Hắn trầm khẩu khí, mâu sắc lạnh lùng, “Sự tình cho tới bây giờ, kế duy nhất cũng chỉ có kéo dài, kéo dài tới khi phụ hoàng thỏa hiệp.” Hoặc là Cửu nhi đồng ý. . .

 

            Khanh sắc mặt như nước, thanh sắc cũng bình thản, “Hoàng đệ kéo dài, không biết thái tử phi có hay không kéo dài được.” Còn chưa đợi Nguyệt Độc Thấu phản ứng lại, liền xoay người rời đi. Nguyệt Độc Thấu nhìn bóng lưng hắn nhíu mày, “Vương huynh nói thế ý gì?” Cái gì gọi Cửu nhi kéo dài không nổi?

 

            Khanh văn sở vị văn (nghe điều chưa từng nghe), nhưng đi chưa được mấy bước sau đó liền dừng lại cước bộ, nhìn hướng giả sơn ngoài sân, ánh mắt như nghĩ tới cái gì. Nguyệt Độc Thấu theo ánh mắt hắn nhìn qua, vừa lúc có thể nhìn thấy thân ảnh đơn bạc cạnh giả sơn ngoài sân, hắn đang lẳng lặng dựa vào giả sơn ngẩn người, quần áo màu đen càng hiện ra vẻ gầy yếu của hắn.

 

            Nguyệt Độc Thấu nhíu mày, cũng bất chấp Khanh ở đây liền đi qua, nhưng ngoài sân tiếng cung nữ đi ngang qua nói chuyện với nhau mơ hồ truyền đến lại làm cho cước bộ hắn miễn cưỡng dừng tại chỗ, một tia cũng không thể động đậy.

 

            “Nghe cung nữ bên ngự hoa viên nói, bệ hạ tại ngự hoa viên cùng điện hạ vì chuyện nạp trắc phi nổi lên tranh chấp, còn nói điện hạ ngay tại chỗ liền trở mặt rời đi, không lưu bệ hạ một điểm tình diện (tình cảm+thể diện).”

 

            “Điện hạ thật là chuyên tình, trong cung ai chẳng biết thái tử điện hạ đem thái tử sủng lên trời, bệ hạ lệnh điện hạ nạp trắc phi chính là sai lầm, thái tử không phát hỏa mới là lạ.”

 

            “Nhưng cho dù thương yêu thái tử phi, thái tử phi cũng không thể vì điện hạ sinh hạ người thừa kế, điện hạ vốn là Ninh quân, Ninh quân không thể không có hậu, cho nên chuyện điện hạ nạp trắc phi là nhất thiết.”

 

            “Nhưng thế thì thái tử phi thật đáng thương rồi, ta cảm giác được thái tử phi sẽ không đồng ý điện hạ nạp trắc phi.”

 

            “Này đã không tới phiên thái tử phi có đồng ý hay không rồi, ai kêu thái tử phi không phải nữ tử, hắn hẳn sớm nên giác ngộ điều này mới đúng.”

 

            “Ân, nói cũng phải, vô luận như thế nào, thái tử phi cuối cùng vẫn là thân nam nhi, không cách nào sinh dục, nhưng là, ta cảm giác được theo mức độ sủng ái mà điện hạ đối với thái tử phi, nếu thái tử phi không đồng ý, điện hạ tuyệt đối sẽ không nạp trắc phi.”

 

            “Vậy nếu thật là như thế, thái tử phi này chính là tiểu hài tử gia vô lý làm nháo, không bằng thừa dịp sớm hưu cho rồi.”

 

            “Tại sao nói như vậy?”

 

            “Thái tử phi nếu thật suy nghĩ cho điện hạ, sẽ không làm một người giữ chặt điện hạ, sau đó nhìn điện hạ đoạn tử tuyệt tôn, bị người đời sau thóa mạ. . .”

 

            “Cũng không thể nói như vậy. . .”

 

            Thanh âm dần dần đi xa, gió đứng, hoa ngừng, thế giới yên tĩnh như kỳ tích, tịch nha không tiếng động, càng nghe rõ ràng thanh âm của mấy người cung nữ vừa rồi. Nguyệt Độc Thấu cứng ngắt tại chỗ, một cỗ hàn khí từ lòng bàn chân chạy lên, cả người huyết dịch lạnh lẽo, hắn đã không có tâm tư truy cứu mấy lời khua môi múa mép của những cung nữ vừa rồi, hắn lo lắng chính là lời vừa nãy, Cửu nhi có hay không cũng nghe thấy được. . .

 

            Nguyệt Độc Cửu lẳng lặng dựa vào giả sơn, thân ảnh bị ánh mặt trời làm ngơ ngẩn, gầy yếu đến làm cho người ta đau lòng, hắn ngửa mặt, trong đôi mắt trong veo như lưu ly mịt mờ một mảnh, rất hiển nhiên, những lời vừa rồi hắn mỗi chữ mỗi câu đều nghe thấy được, hơn nữa nghe phi thường rõ ràng, rõ ràng đến thậm chí khắc vào tâm lý.

 

            Nguyệt Độc Cửu nhìn yếu ớt như thế, tựa hồ một cái chạm sẽ vỡ tan, Nguyệt Độc Thấu trong lòng đau như đao cứa, hô hấp nghẹn tại hầu gian, cước bộ mất đi dũng khí tiến về phía trước, đi qua hắn có thể nói cái gì đây? Hiện tại lúc này, nói cái gì đều là phí công. . .

 

            Đột nhiên hắn rõ ràng hàm nghĩa trong câu nói của Khanh, hắn kéo dài được, nhưng Cửu nhi kéo dài không được, lời đồn đãi vô căn cứ chỉ biết đem Cửu nhi tổn thương càng sâu, nhưng là, hắn thật sự phải thỏa hiệp sao? . . .

 

            Hắn quay đầu lại, Khanh không biết khi nào đã rời đi, chỉ còn lại có xuân phong từ từ thổi qua, trong cái ấm gia tăng phần lãnh ý, hắn suy sụp tự cười, tựa như không đành lòng nhìn Nguyệt Độc Cửu lúc này, hắn nhắm nhắm mắt, dứt khoát xoay người rời đi.

 

            Vì bảo vệ Cửu nhi mà thương tổn Cửu nhi, tình yêu của hắn dùng cái gì kham? . . .

 

            Ánh mặt trời chói chang mà thanh lãnh, Nguyệt Độc Cửu sắc mặt trắng nõn trong suốt, hắn nhìn trời, trong đầu ông ông vang lên, trống rỗng, chỉ còn lại có Thấu phải thú thê, sẽ cùng những người khác như keo như sơn, sẽ làm chuyện kia. . .

 

            Trong dạ dày trong một trận co thắt, cảm giác buồn nôn đánh úp về phía ngực, hắn khom thắt lưng bắt đầu nôn mửa, nhưng cái gì cũng nôn không được, hầu gian tựa hồ bị cái gì nghẹn ứ, ngực buồn bực đến phát hoảng, trước mắt nổi lên từng đợt màu đen, hắn vịn giả sơn, hai tròng mắt rát phát đau.

 

            “Ta không có sai. . .”

 

            Dưới dương quang thanh liệt là thanh âm yếu ớt của thiếu niên.

Hết chương 64

Comments on: "[Mị Loạn Hồng Nhan] Chương 64" (1)

  1. Thiên Dương said:

    rất ngưỡng mộ bạn! Cố gắng lên! Mình đọc chùa nhiều nhưng đây là lần đầu tiên mình com đó!!! tóm lại là cảm ơn và yêu bạn nhiều Đừng drop ha~

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: