MỊ LOẠN HỒNG NHAN

Edit: Uyển Nhi

Chương 60

            Nguyệt quang từ cửa sổ thấu vào, mang theo một trận mùi thơm nhàn nhạt trong veo, trong phòng chập chờn hoa nến, quét qua thân ảnh yêu diễm như máu đang lơ đãng bên cạnh bàn, hắn đang nghiêm túc thẩm duyệt tín hàm trong tay, quầng sáng màu vàng mờ nhạt chiếu vào mấy chồng tín hàm trên bàn, phản xạ ra quầng sáng kim sắc, lờ mờ nhuộm sườn mặt hắn vẻ nhu hòa, lông mi sợi đen.

 

           Tiếng đập cửa vang lên, Mộ Dung U cũng không ngẩng đầu lên, “Tiến vào.” Cánh cửa kẽo kẹt, Mặc Liên đi vào, trong tay bưng mâm, trong mâm đặt thức ăn, hắn vào cửa, nhìn thân thể đơn bạc tuyên khắc trong hoa nến, trong ánh mắt hiện lên một tia dị sắc, hắn đóng cửa lại, đi qua đem thức ăn đặt lên bàn, trong tầm tay của Mộ Dung U, thanh âm bình tĩnh nói: “Công tử, trước dùng thiện.”

 

            Buông tín hàm trong tay, ngay lúc Mặc Liên nghĩ lầm hắn chuẩn bị dùng bữa thì hắn lại tự cầm lấy một phong khác, Mộ Dung U thản nhiên đáp một tiếng, “Để đó đi.”

 

            “Công tử, ngươi đã một ngày không dùng thiện rồi.” Mặc Liên khẽ nhíu mày, còn tiếp tục như vậy, thân thể công tử sẽ không chịu nổi. Làm như nghe ra trong thanh âm hắn có sự quan tâm, Mộ Dung U nâng mắt nhìn về phía hắn, khuôn mặt tà mị tứ hoặc được hoa nến rọi qua, lại có vài tia ủ rũ.

 

            Ánh mắt dời về phía thức ăn trên bàn còn phả ra nhiệt khí, nhẹ nhàng hoãn giọng, buông tín hàm trong tay, phất tay ý bảo Mặc Liên đem tất cả tín hàm mang đi, “Mang đến thư phòng.” Chỗ này phỏng chừng còn cần một đêm, tối nay sợ rằng lại phải tại thư phòng vượt qua.

 

            Võ lâm minh chủ, võ lâm chí tôn, giống như một hoàng đế, mà võ lâm đó là giang sơn của hắn, thân là võ lâm thống trị, trong chốn võ lâm tất cả sự tình lớn nhỏ hắn cũng muốn thân lực thân vi (tự làm).

 

            Tuy nói quyền lực minh chủ của Mộ Dung U tạm thời bị minh chủ hộ pháp tạm thay mặt, nhưng thân phận vốn là vẫn như trước là võ lâm minh chủ, mà từ khi Đông hộ pháp mưu phản Mộ Dung U, lời đồn đãi ý muốn cướp lấy võ lâm minh chủ vị trên giang hồ truyền ra, cộng thêm ba vị minh chủ hộ pháp khác đều bỏ mình, trong chốn giang hồ lòng người một cách kỳ diệu lại hướng về phía Mộ Dung U dựa dẫm, vì vậy, trong tiềm thức, Mộ Dung U lặng yên khôi phục quyền lực bao gồm cả hai địa vị võ lâm minh chủ, võ lâm chi chí tôn danh phó kỳ thực (danh xứng với thực).

 

            Mà từ khi điểm dừng chân của hắn bị tiết lộ, trong chốn giang hồ tất thảy những chuyện phát sinh sau khi hắn rời Tiên Nhân Đàm đều trong mấy ngày này tống tới trước mặt hắn, về triều đình, về Tiên Nhân Đàm, về Đông hộ pháp, về Thần Miểu Môn, như mây tới tấp, như núi chất đống trên bàn hắn, làm cho hắn không thể không trắng đêm xử lý, nhưng dù vậy, mỗi ngày tín hàm chất đống trước mặt chẳng những không giảm bớt, ngược lại có xu thế gia tăng.

 

            Mặc Liên nghe xong chỉ khẽ lắc đầu, hắn nói, “Công tử tối nay hảo hảo nghỉ ngơi, mấy thứ đó ngày mai xem cũng không chậm trễ bao nhiêu canh giờ.” Nói xong, hắn liền đi ra ngoài, rồi khi trở về trong tay có thêm một chậu nước.

 

            Rửa sạch tay, mới vừa cầm lấy đũa trúc, động tác Mộ Dung U lại ngừng lại, hắn nâng mắt hỏi Mặc Liên, con ngươi thoáng chốc trầm hạ, “Điều tra ra rồi sao? Người tiết lộ tin tức là ai?”

 

            Trong phòng hào khí trầm xuống.

 

            Mặc Liên có chút liễm mi, trầm ngâm một lát sau nói: “Công tử, theo điều tra, Người tiết lộ tin tức là. . . Nạp Lan Mị.”

 

            “Là hắn?” Mộ Dung U câu môi cười, có chút mị mắt, mâu quang bịt kín một tầng lam quang, sau đó nói, “Mặc Liên, thỉnh Hàn môn chủ đi thư phòng.”

 

            Mặc Liên sửng sốt, tựa hồ không rõ mục đích công tử làm như vậy, chuyện này Hàn Phong bị cho là một người ngoài cuộc, bất quá, sau khi nhìn thấy đáy mắt Mộ Dung U chợt lóe qua quầng sáng u lam, hắn nhẹ nhàng nhấp môi, “Vâng, công tử.”

 

            Nhìn cánh cửa đóng, Mộ Dung U đột nhiên lành lạnh cười, đối với khoảng không trong phòng thản nhiên công đạo một câu, “Liên lạc tất cả nhân mã, sau mười ngày khởi hành Vô Lượng Sơn.” Trả lời hắn chính là một tiếng điếm cước cực không thể nghe thấy, hắn chuyển mắt ngóng nhìn bóng đêm từ cửa sổ tràn vào, trên khuôn mặt hòa tan một tầng ý cười minh diễm, “Nạp Lan Mị, thời gian mười ngày, ngươi hẳn vậy là đủ rồi.”

 

            Cũng không biết nghĩ tới cái gì, Mộ Dung U trong nháy mắt lại cười đến lạnh lẽo, sau đó liền trực tiếp cầm lấy đũa trúc dùng thiện, vừa muốn động đũa, cánh cửa lại đột nhiên đẩy ra, một bóng trắng thon dài đi vào, mang đến mấy phần nguyệt sắc cùng lương ý. Nhắc Tào Tháo, Tào Tháo tới ngay.

 

            Nạp Lan Mị đứng ở ngoài cửa, áo bào trắng dính lất phất sương đêm, nhìn thấy Mộ Dung U trong phòng, cước bộ hắn chỉ thoáng dừng một chút liền khôi phục tự nhiên, mặc dù Mộ Dung U gần đây rất ít trở về phòng nghỉ ngơi, nhưng hắn vẫn không quên y dùng riêng một phòng, thậm chí ngay cả khi đi ngủ hắn cũng tự giác mà ngủ ở bên trong, để dành ra một nửa giường.

 

            Nạp Lan Mị lẳng lặng nhìn Mộ Dung U, đổi lại bình thường, hắn hẳn là tươi cười đầy mặt mà nói một tiếng: “Mộ Dung, sao trễ như vậy mới dùng thiện?” Nhưng trong nháy mắt vừa mới nhìn thấy mặt hắn, trong đầu liền hiện ra gương mặt cầu khẩn tràn đầy phẫn nộ bi thương của Hàn Phong, vì vậy, có chút cong khóe miệng rồi lặng yên ổn định lại.

 

            Bảo trì khoảng cách a. . .

 

            Nhớ tới cam đoan đối với Hàn Phong, Nạp Lan Mị cười nhẹ, khuôn mặt nhìn không ra một tia khác thường, nhưng trong tiềm thức thêm vài phần xa cách, “Mộ Dung, ngươi ở đây a.”

 

            “Ân.” Mộ Dung U dừng lại đũa trúc, thản nhiên lên tiếng, ngước mắt nhìn về phía hắn, trong vầng kim sắc lãnh đạm, hắn tay áo như tuyết, góc áo trong cơn gió cửa sổ thổi vào bay bay, uốn lượn như bạch hạc giương cánh muốn bay, bất quá. . . Mộ Dung U dừng ở cái cổ thon mảnh ưu nhã của hắn, vết máu đã đọng lại, vết thương có vẻ hơi chướng mắt, ngữ khí lạnh nhạt hỏi, “Này là chuyện gì xảy ra?”

 

            Ngón tay thon dài xoa cổ, sau khi đầu ngón tay chạm đến có chút hơi đau đớn, Nạp Lan Mị đột nhiên cười hạ, thán phục hắn ngay cả điểm thương như vậy cũng có thể phát hiện, bất giác nhếch khóe miệng, đôi mắt hắn nhiễm thượng ý cười, “Chỉ là vết thương nhỏ, không có gì đáng ngại.”

 

            Mộ Dung U đôi mắt lóe lóe, cũng không đọng lại gì để nói, ánh mắt chuyển hướng thức ăn trên bàn, đầu ngón tay khẽ đẩy, quạt lụa tím ở trong tay bá khai, hắn thùy hạ lông mi, thanh âm lãnh đạm đen như đêm, nhưng là hỏi, “Biết ta tại sao đi Vô Lượng Sơn không?”

 

            Nạp Lan Mị nhìn về phía hắn, khó hiểu hắn tại sao đột nhiên nói điều này.

 

            Mộ Dung U câu hồn cười, đứng dậy đi hướng hắn, duỗi ngón tay khơi mào cằm hắn, ngón tay yêu dã nhẹ điêu mơn trớn hai gò má hắn, truyền lại ấm áp cùng bá đạo trên đầu ngón tay, “Bằng năng lực của Thần Miểu Môn ngươi, hẳn là không khó tra ra quan hệ Mộ Dung thế gia cùng ta, năm đó bọn họ như thế đối với ta, ngươi cảm giác được ta sẽ vì bọn hắn báo thù sao?”

 

            Nạp Lan Mị nhìn hắn, giật mình trong ngữ khí hắn, không rõ hàm nghĩa trong nụ cười của hắn, nếu như không phải đi báo thù. . .”Vậy Mộ Dung vì sao đi Vô Lượng Sơn?”

 

            Bạc môi cong thành hình cung, hắn lấy tay ôm Nạp Lan Mị, cười như xuân phong, “Ta đi Vô Lượng Sơn chỉ là vì thấy một người. . .” Mi sao khơi mào, ngón tay thon dài lướt qua kiểm mâu ưu mỹ thiên tiên của người trong lòng, Mộ Dung U ánh mắt mỉm cười, “Muốn biết là ai không?”

 

            Nạp Lan Mị an tĩnh nhìn hắn, con ngươi sắc như mực, nụ cười trên mặt thật là đạm nhã, “Mộ Dung nếu muốn nói sẽ không hỏi như vậy.”

 

            “Kỳ thật cũng không có gì, chỉ là tò mò thôi.” Đầu ngón tay tinh tế đồ theo đôi mi uyển ước thanh tú của hắn, “Cũng vì nói người kia dung mạo khuynh quốc khuynh thành, cho nên ta rất muốn biết, ngươi cùng hắn so sánh, người nào sẽ đẹp hơn.” Hắn ý cười nhẹ điêu làm càn.

 

            Nạp Lan Mị thản nhiên cười, mặt tựa tinh họa (bức tranh tinh mỹ), “Cho nên Mộ Dung đi Vô Lượng Sơn là vì gặp người kia?”

 

            Mộ Dung U thản nhiên cười, ngón tay thon dài nâng cằm hắn, “Ngươi cũng muốn, có phải không?”

 

            Nạp Lan Mị nhìn hắn, đột nhiên liễm hạ mắt, mặt thoáng nghiêng đi liền thoát ly đầu ngón tay hắn, hắn xoay người đi, lẳng lặng nói, “Mộ Dung, ngươi hiểu lầm rồi, ta muốn chính là võ lâm minh chủ. . .” Hắn khép đôi mắt, khóe miệng dắt vẻ tươi cười, “Bởi vì ngươi vốn là võ lâm minh chủ, cho nên ta muốn ngươi. . . Chỉ là như thế. . .”

 

            Nếu không phải võ lâm minh chủ, liền không cần. . .

 

            Gió từ cửa sổ thổi vào, trong phòng hỏa chúc nhẹ nhàng rung động, quang sắc đong đong đưa đưa, hai thân ảnh thon dài trong phòng lần lượt đan xen vào nhau, quần áo đỏ tươi kia càng có vẻ chói mắt.

 

            “Võ lâm minh chủ a. . .”

 

            Khóe miệng khẽ dương lên góc độ tà dị, tử phiến tại đầu ngón tay xinh đẹp, Mộ Dung U nửa liễm hạ mắt, sau đó nhẹ cười một tiếng, liền trầm mặc xuống.

 

            Không khí càng phát ra vẻ trầm ngưng.

 

            Sự trầm mặc của người phía sau làm cho Nạp Lan Mị thoáng nghiêng thân, đổi lại bình thường, Mộ Dung U lúc này hẳn là nổi giận lôi đình mới phải. . .

 

            Trong hoa nến lay động, Mộ Dung U hơi nghiêng đầu, đôi mắt giấu dưới bóng của lưu hải (phần tóc ở trán), thấy không rõ vẻ mặt của hắn, thân hình càng phác ra nét đơn bạc, như có sự cô tịch ngăn cách, nhưng lại càng phát ra vẻ xinh đẹp diễm mỹ.

 

            Trong trí nhớ, Mộ Dung U trầm mặc như vậy hắn đã gặp qua một lần, bắt đầu hồi tưởng vào đêm nguyên tiêu đó nỗi buồn bã khi hắn vừa ngắm trăng vừa thổi tiêu, Nạp Lan Mị đáy lòng nổi lên một cỗ đau lòng. Võ lâm minh chủ. . . vốn là vinh quang, cũng là hổ thẹn, quá mức chói mắt mà bao phủ đỉnh đầu con người, làm cho người ta quên mất (bản ngã) dưới quang mang chói mắt, cũng che dấu đi dưới quầng sáng tất cả cố gắng trong khoảnh khắc đều trôi theo dòng nước.

 

            Chính mình xem như đánh trúng điểm yếu của hắn rồi đi. . . Dưới quầng sáng vinh quang, quên đi bản thân. . . Nạp Lan Mị thuỳ hạ (rủ xuống) lông mi, ngón tay thon dài nắm chặt bên người, bọn họ sao mà giống nhau thế, giống nhau bị sự chói mắt bao phủ, giống nhau quên đi cố gắng của bản thân. . .

 

            “Xin lỗi, vừa rồi ta. . .” Nạp Lan Mị muốn nói cái gì, đột nhiên dừng lại, trong phòng lại lập tức an tĩnh, ngoài cửa tiếng bước chân trên hành lang truyền rõ ràng vào trong tai hai người, tiếp theo tiếng đập cửa liền vang lên, cộng thêm thanh âm trầm ngưng của Mặc Liên.

 

            “Công tử, Hàn môn chủ đã thỉnh đến thư phòng.”

 

            Cánh cửa kéo ra, góc áo chiếu ra huyết sắc, “Đi thôi.” Góc áo chợt lóe liền biến mất ở ngoài cửa trong bóng đêm. Mặc Liên ở phía sau nhìn thoáng qua Nạp Lan Mị trong phòng đang lẳng lặng nhìn ngoài cửa, có chút xoắn lông mày, hành lễ sau đó nghiêng người kéo cánh cửa, lúc cánh cửa đóng lại trong nháy mắt chứng kiến trên bàn thức ăn chưa động qua, trên trán có chút nhíu lại, biết công tử vừa lại không dùng thiện.

 

            Cánh cửa nhẹ nhàng khép lại, trong phòng khôi phục tĩnh mật, gió đêm giao tạp hương khí nhạt nhạt phất qua khuôn mặt Nạp Lan Mị, vén loạn mái tóc bên tai, trong gió nhẹ chậm, Nạp Lan Mị khẽ khép lông mi, sắc mặt thắng tuyết.

 

            “Chỉ là muốn giữ khoảng cách, nhưng lại cảm giác tổn thương hắn. . .”

 

            Trong góc phòng xuất hiện một bóng đen, Dật khuôn mặt thanh dật (tĩnh lặng thanh nhàn), có chút lo lắng, “Thiếu chủ.”

 

            “Đến bây giờ ta mới phát hiện, kỳ thật ta đối với Mộ Dung U một chút cũng không hiểu rõ. . .” Nạp Lan Mị mỉm cười nhìn Dật, tuyệt mỹ nói không nên lời, nhưng lại có một cỗ tịch liêu khó nén.

 

            Dật có chút trầm tư, sau đó nói, “Mộ Dung U, họ Mộ Dung, danh U, tự Hồng Nhan, Mộ Dung thế gia Tam công tử, từ nhỏ. . .”

 

            “Tự Hồng Nhan. . . ?” Nạp Lan Mị sửng sốt, nhẹ nhàng cắt đứt lời hắn nói, “Dật, ngươi vừa mới nói. . . Mộ Dung U tự Hồng Nhan. . . ?”

 

            “Ân.” Dật gật đầu, “Nguyên nhân Mộ Dung U từ nhỏ dung mạo xinh đẹp, thiên vị hồng y, Mộ Dung phu nhân liền lấy hai chữ này, sau lại cũng vì dung mạo vô cùng diễm lệ, bị cười nhạo thành hồng nhan họa thủy, từ đó về sau khi hành tẩu đều đội mặt nạ.”

 

            “Nguyên lai là như vậy, ta mới đầu còn tưởng rằng hắn là muốn bảo trì thần bí. . .” Nạp Lan Mị muốn cười, nhưng là cười không ra, hắn thán một tiếng, con ngươi trầm xuống một mảnh buồn bã, “Hồng Nhan a. . .”

 

            “Thiếu chủ. . .”

 

            “Hồng nhan loạn, si hồng trần, tầm tầm mịch mịch chung bất kiến. . .” (hồng nhan loạn, si hồng trần, tìm tìm kiếm kiếm đến cuối/chung quy không gặp)

 

            Nạp Lan Mị bất đắc dĩ cười, có vẻ đau thương, “Dật, này là kiếp của ta. . .”

 

            Loạn hồng nhan, hồng trần si, tầm tầm mịch mịch, chung bất hiện kiến. . . (loạn hồng nhan, si hồng trần, tìm tìm kiếm kiếm chung quy đến giờ vẫn không gặp)

 

            Hắn liễm mi mỉm cười.

 

            “. . . Tình kiếp của ta. . .”

Hết chương 60

không hiểu sao trong chương này, câu chữ khá dài dòng và rối rắm, mình đã cố gắng edit sao cho đủ nghĩa và dễ hiểu hơn, dù rằng cũng chưa được suôn sẻ lắm. Nếu các bạn đọc thấy có gì kì lạ, góp ý cho mình nhé.

Comments on: "[Mị Loạn Hồng Nhan] Chương 60" (1)

  1. Thiên Dương said:

    bạn edit rất ổn yêuuuuu!!!!1

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: