MỊ LOẠN HỒNG NHAN

Edit: Uyển Nhi

Chương 59

            Ánh trăng tựa bạc, như đám sương lờ mờ bao phủ bầu trời con phố, trong thiên địa một mảnh yên tĩnh.

 

            Hai bóng người kéo dài trên mặt đất đường phố đêm khuya. Nạp Lan Mị cùng Hàn Phong sóng vai đi, gió đêm nhẹ nhàng chậm chạp, sợi tóc nhẹ bay, trắng bạc hai sắc tay áo nhu hòa dưới vầng trăng.

 

            “Nạp Lan công tử gần đây khỏe không?”

 

            Sau thời gian dài trầm mặc, Hàn Phong nhẹ nhàng mở miệng đánh vỡ vẻ trầm mặt khiến người không hô hấp được.

 

            “Nhờ Hàn môn chủ quan tâm, mấy ngày này cũng không tệ lắm.” Nạp Lan Mị đôi mắt nhu phát sáng, giống như bóng đêm ôn nhu, “Không biết Hàn môn chủ gần đây như thế nào?” Từ khi thất lạc tại Kiền trấn, đã cách xa nhau gần như một tháng, trong khoảng thời gian này, Hàn Phong so với trước gầy một ít, trên trán có tỏa ra nét u buồn không dứt, nhưng này cũng không phải Nạp Lan Mị có thể dính dáng đến, có một số việc, chỉ cần tâm lý rõ ràng là tốt rồi, đặc biệt cái gọi là cảm tình.

 

            “Cũng không tồi.” Hàn Phong nói như vậy, cũng không biết đang suy nghĩ cái gì, có vẻ hơi không yên lòng.

 

            Nạp Lan Mị thấy nàng lại trầm mặc, trong lòng than nhẹ một tiếng, mỉm cười thiết vào chủ đề chính, “Hàn môn chủ hẹn ta ra là muốn đàm chút gì đây?”

 

            Hàn Phong thân thể nhẹ thoáng giật mình, tựa hồ còn đang giằng co có nên mở miệng hay không, Nạp Lan Mị kiên nhẫn chờ chốc lát, Hàn Phong ngước mắt, đáy mắt như trước có do dự, nhưng ngữ khí thì kiên định vạn phần, “Nạp Lan công tử, ngươi có người yêu chưa?”

 

            Trong thanh âm nàng dẫn theo tia đau thương nhàn nhạt, làm cho Nạp Lan Mị không khỏi thở nhẹ, hắn có chút sửng sốt sau đó tươi cười như nguyệt, phiêu hốt vài tia ôn nhu, “Hàn môn chủ tại sao muốn hỏi như vậy?”

 

            “Thứ ta đường đột.” Hàn Phong lại hạ mắt, “Ta chỉ muốn biết Nạp Lan công tử có thể hay không nhận thức cảm giác yêu một người.”

 

            Nạp Lan Mị cười, “Hàn môn chủ có chuyện không ngại nói thẳng.”

 

            Đêm lạnh như nước, ánh trăng như sa, Hàn Phong nhìn một bên lá cây có chút chập chờn, sau đó trầm mặc rất lâu, nàng hỏi thế này: “Nạp Lan công tử nguyện ý nghe một đoạn ẩn sự (bí mật) của Hàn Phong chứ?”

 

            Nạp Lan Mị lãnh đạm cười không nói, xem như thầm đồng ý.

 

            Hàn Phong nhìn nền trời đính những ngôi sao như những hạt châu, thanh âm ngẩn ngơ, giống như chìm vào hồi ức, trên trán lộ ra phong tình làm cho trăng lặng lẽ trốn vào mây: “Ta vốn có một gia đình rất hạnh phúc, có cha cùng nương rất yêu ta, cho dù một nhà chúng ta sinh hoạt tại giang hồ lưỡi đao liếm máu, nhưng lại như trước dưới sự bảo hộ của cha mẹ ta mà sống vô ưu tư lự, hoàn toàn không biết ưu sầu là vật gì, khi đó, ta tưởng rằng có lẽ có thể như vậy khoái khoái lạc lạc qua hết cả đời, nhưng, mãi đến một ngày, ta gặp gỡ một người, cuộc sống như vậy cũng chậm chậm biến mất. . .”

 

            “Ta tám tuổi năm ấy, vừa dịp sinh nhật ba mươi tuổi của Mộ Dung phu nhân, ngay lúc đó Mộ Dung thế gia mặc dù cũng không hiển hách, nhưng khách nhân được mời đến tất cả đều là nhân vật phong vân có đầu có mặt trong chốn giang hồ. Cha ta vốn là Niêm Hoa Môn môn chủ, cho nên chúng ta một nhà đã được đưa vào danh sách mời. . . .”

 

            Trên mặt Hàn Phong dần hiện ra ý cười thanh đạm.

 

            “Ngày đó, người lui tới rất nhiều, mấy người gọi là nhân vật phong vân tại đại đường cũng đều vì ích lợi của riêng môn phái bọn họ mà tranh luận không ngớt, cha ta cũng thế. Mà nương ta cùng Mộ Dung phu nhân vốn là hảo hữu của nhau, lúc vào cửa đã được dẫn vào nội đường mà ngoại nhân không được tiến vào, ta một tiểu nữ hài tử, cái gì cũng không hiểu, cho nên cũng chỉ hảo theo nương ta đi vào nội đường, sau đó, ta liền gặp hắn. . . .”

 

            Tươi cười ngẩn ngơ như mộng, tựa hồ là nhớ lại tình cảnh ngày đó lần đầu tiên gặp Mộ Dung U.

 

            “. . . Đó là ta lần đầu tiên nhìn thấy hắn.”

 

            Nạp Lan Mị lẳng lặng nhìn nàng, hắn đương nhiên biết trong miệng nàng chỉ chính là người nào, cũng không biết chân ý nụ cười ẩn dấu sau lưng nàng là yêu hay là hận, cũng có thể bao gồm cả hai. Hàn Phong cùng Mộ Dung U gặp nhau, ai cũng không biết là tốt hay xấu.

 

            Hàn Phong cười đến rất ôn nhu, làm cho người ta cảm giác rất hạnh phúc, nàng tiếp tục nói: “Lúc ấy, hắn đang vì Mộ Dung phu nhân họa tranh, nhận thấy chúng ta đến, quay mặt sang, trong nháy mắt ta nhìn rõ mặt hắn, ta liền chấn động, nguyên lai người cũng có thể đẹp đến làm cho người không cách nào hình dung, bởi vì trên người hắn mặc hồng y mang theo hỉ khí (không khí vui mừng), ta khi đó còn tưởng rằng hắn là nữ hài tử, cho nên vẫn ầm ĩ muốn hắn họa tranh cho ta, nhưng vô luận cầu khẩn như thế nào hắn cũng không chịu, cuối cùng còn lạnh lùng trừng mắt nhìn ta một cái quay đầu đi, sau Mộ Dung phu nhân giới thiệu, ta mới biết được hắn gọi Mộ Dung U, vốn là Tam công tử của Mộ Dung gia.”

 

            “Trong lời đồn đãi, Mộ Dung Tam công tử chất phác mà không biết thế sự, cũng không giống Đại công tử và Nhị công tử trong đại sảnh được Mộ Dung gia chủ dẫn đi bao quanh trong đám đông như chúng tinh ủng nguyệt (các vì sao vây quanh mặt trăng), là hài tử không có sở trường bị Mộ Dung gia chủ bỏ quên, ta cũng bị cha nhắc nhở không nên đến gần Mộ Dung Tam công tử, sau lần gặp mặt đó, ta liền không còn gặp qua hắn nữa.”

 

            Hàn Phong đột nhiên ngừng lại, tiếp theo liền trầm mặc xuống, yên lặng hướng phía trước đi, thủy bào màu bạc lẫn trong sự mông lung của ánh trăng. Nạp Lan Mị lẳng lặng đi bên người nàng, tay áo màu trắng trong vầng trăng mờ ảo như mộng.

 

            Đi tới một cái đình, Hàn Phong lại mở miệng, lần này nàng như trước cười, chỉ là trong sắc mặt đang cười lộ ra một loại tình cảm tên là thương tiếc.

 

            “Lần thứ hai gặp hắn, là sau khi Mộ Dung phu nhân gặp phải bất trắc.”

 

            Trong đình im ắng, chỉ có thanh âm Hàn Phong khẽ run rẩy hạ thấp.

 

            “Giang hồ đó là như thế, chỉ cần bị nắm một tia nhược điểm sẽ gặp hôi phi yên diệt (bị diệt như khói bụi), Mộ Dung gia vì địa chất ưu thế của Tiên Nhân Đàm bị người dòm ngó đến nỗi đưa tới họa diệt môn, khi cha ta cùng nương ta chạy tới, Mộ Dung phu nhân đã bị giết, cách xa nhau bốn năm, lần nữa gặp hắn, hắn ôm Mộ Dung phu nhân, quần áo bị huyết nhiễm đến đỏ tươi, ta tưởng rằng hắn sẽ sụp đổ, hắn từ ngày ra đời liền không được xem trọng, chỉ có Mộ Dung phu nhân gần gũi hắn, là người duy nhất tốt đối với hắn, hắn cùng ta giống nhau chỉ là một hài tử, như thế nào chịu được? . . .”

 

           “Sẽ không.” Nạp Lan Mị nhẹ nhàng cắt đứt lời của nàng, tựa hồ muốn đem nàng trong mơ màng không tốt lôi ra, “Hắn sẽ không bởi vậy sụp đổ.” Tái cười, Nạp Lan Mị trong thanh âm có cỗ hiểu rõ, “Hắn sẽ cầm lấy kiếm, cố sức trả thù trở về, sau đó thay Mộ Dung phu nhân hảo hảo sống sót, ‘thủ thân tức tẫn hiếu’ (sống là tận hiếu), hắn sẽ không thể không biết.”

 

            “Ân.” Hàn Phong gật đầu, “Ta chính mắt thấy hắn thân thủ giết sạch tất cả người xâm nhập, cứu Mộ Dung gia cả nhà trên dưới hơn ba trăm khẩu, hắn ôm Mộ Dung phu nhân đi qua trước mặt ta mang theo một trận vị máu tươi, ta đến nay cũng không quên, ta xem hắn mệt mỏi cực điểm nhưng lại như trước cố gắng thẳng lưng chậm rãi đi ra tầm mắt ta, chậm rãi khắc vào tâm lý ta, ta bị cha mang về Niêm Hoa Môn, nhưng trong lòng vẫn nhớ thương hắn, ta muốn biết hắn có ổn không, có hay không từ trong đả kích về Mộ Dung phu nhân khôi phục lại, sau khi ta kế thừa Niêm Hoa Môn, ta lập tức trước tiên tìm hắn, bồi hắn cho đến hôm nay. . . .”

 

            Trăng lên ngọn cây, Hàn Phong đột nhiên ngẩng đầu nhìn Nạp Lan Mị, gương mặt nhiễm thượng màu sắc của trăng, “Nạp Lan công tử, ta yêu tám năm, đợi tám năm, cho nên mặc kệ phát sinh cái gì, ta cũng sẽ không buông tha.” Cho dù cùng hắn là địch.

 

            Làm như bị kiên quyết trong ánh mắt kia đâm tới, Nạp Lan Mị thoáng chếch đi tầm mắt, sườn mặt nhu hòa, con ngươi màu mực tĩnh như nước lặng nhưng lại phiếm ra nhè nhẹ rung động, hắn liễm hạ mắt, thần sắc bình tĩnh, “Hàn môn chủ, ngươi muốn ta làm như thế nào?”

 

            Hàn Phong thẳng tắp theo dõi hắn, “Rời đi.”

 

            Nạp Lan Mị lại cười, ánh nhu nguyệt huy (huy: chiếu sáng rực rỡ), “Ta rời đi có thể thay đổi cái gì?” Hắn dời mắt nhìn về phía nàng, đáy mắt trong suốt một mảnh, “Đông hộ pháp giết Mộ Dung gia chủ lại bắt cóc Mộ Dung gia hai vị công tử, mà giờ đây Đông hộ pháp đến Vô Lượng Sơn, Hàn môn chủ cảm giác được Mộ Dung sẽ vì vậy buông tha cho sao?”

 

            “Hắn sẽ không buông tha, nhưng, nếu như ngươi buông tha?” Hàn môn chủ cười ra tiếng, “Đông hộ pháp xuất hiện tại Vô Lượng Sơn, đều là ngươi một tay an bài có phải không?”

 

            “Không sai.” Nạp Lan Mị thản nhiên thừa nhận, sau một khắc lại mím chặt đôi môi, nhẹ giọng nhưng lại quả quyết nói, “Nhưng, ta sẽ không buông tha, cũng không thể buông tha cho, Thần Miểu Môn cần Mộ Dung.” Nguyệt Độc quốc cũng cần Mộ Dung U, mà hắn. . . cũng cần Mộ Dung U.

 

            Lời hắn vừa dứt, một bả chủy thủ từ cổ tay áo Hàn Phong hoạt ra, nguyệt quang màu bạc tán trên khuôn mặt Nạp Lan Mị không một tia rung động, Hàn Phong cả người run rẩy, một lòng nghĩ tới chỉ cần giết đi hắn thì tốt rồi, nhưng đao để tại yết hầu, mà không cách nào tái xâm nhập một phân, nàng buồn bã cười, quả nhiên là không hạ thủ được, tay lệch đi, chủy thủ tại trên cổ ưu nhã lưu lại một đường huyết ngân nhợt nhạt, đinh một tiếng đóng vào cột nhà phía sau Nạp Lan Mị.

 

            “Nạp Lan công tử, chúng ta nhất định thành địch nhân.”

 

            Hàn Phong lộ ra nụ cười buồn bã, tiêm bào dưới ánh trăng vẽ ra một đạo hình cong ưu mỹ, “Ngươi là kiếp của hắn, cũng là kiếp của ta.”

 

            Nạp Lan Mị thật sâu thở dài, nâng mắt ngóng nhìn đêm đen nhánh, nhẹ nhàng lẩm nhẩm một câu nói, “Ai là kiếp của ai, người nào lại biết?” Ngưng mắt nhìn về phía thân ảnh màu bạc đang dần dần đi xa, Nạp Lan Mị nhẹ nhàng mở miệng, hai tròng mắt chứa đầy lắng đọng, ‘Hàn môn chủ, ta không thể rời Mộ Dung, nhưng ta có thể đáp ứng ngươi. . . .”

 

            Hàn Phong nhẹ nhàng dừng cước bộ, không có quay đầu lại.

 

            “Hàn môn chủ, ta đáp ứng ngươi, cùng hắn bảo trì khoảng cách.”

Hết chương 59

sau khi thi nếu có thể (kiếm được đam mỹ hay) sẽ edit truyện mới, h chỉ có thể edit 1 truyện, ko thì fải lãnh nợ khá nhiều T_T

Comments on: "[Mị Loạn Hồng Nhan] Chương 59" (1)

  1. Thiên Dương said:

    yêuuuu!!!! bạn

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: