MỊ LOẠN HỒNG NHAN

Edit: Uyển Nhi

Chương 56

“Công tử.”

Cánh cửa nhẹ nhàng đẩy ra, ánh mặt trời từ cửa sổ vẩy tiến vào, trong viện đối diện cửa sổ cây lê nở hoa, màu phấn hết sức đẹp mắt, mùi hoa theo gió thổi vào cửa sổ, trong phòng tràn ngập một cỗ hương thơm thanh ngát, rất là dễ ngửi. Gần cửa sổ, Mộ Dung U ngồi ở trước bàn, tay áo đỏ bừng phủ lên tầng kim vựng, cái bàn trước mặt hắn đặt vài điệp văn kiện, nghe được thanh âm, hắn mặt mày bất động, “Tiến vào.”

“Công tử, thư tới.” Mặc Liên đến gần, cầm thư trong tay đưa qua. Mộ Dung U tiếp nhận, thuận thế nhìn Mặc Liên một cái, gặp hắn sắc mặt có chút ngưng trọng, liền phất tay cho hắn lui ra ngoài.

Mặt thư thếp vàng, để vân ấn hoa, hình như anh túc, chính giữa mặt giấy họa vài nét mực, chữ viết thanh tú, giống như nữ tử tao nhã. Mộ Dung U nhìn phong thư, mày kiếm nhẹ nhàng chau lại, trong ánh mặt trời trong suốt, ngón tay thon dài mở thư ra.

Ánh mặt trời lẳng lặng chiếu vào khuôn mặt tà lạnh như yêu, ánh mắt từ trên thư dời đi, hắn đứng dậy dựa cửa sổ, nhìn ngoài viện đối diện cửa sổ lê hoa như xơ bông, hắn có chút mị mắt, mày chưa giãn ra, đôi mắt trong sâu thẳm phiếm ra một cỗ tâm tình, giống như ôn nhu, giống như cô đơn.

“Công tử, Hoa Sơn chưởng môn Lý Thanh Phương cầu kiến.”

Ngoài cửa thanh âm truyền đến bức quay về, suy nghĩ nơi đáy mắt bắt đầu gợn sóng, hắn giãn mày, lời thư thu vào trong lòng, một lần nữa ngồi xuống, trầm giọng nói: “Cho hắn vào.” Mặc Liên đẩy cửa ra, một thân hắc y đứng ở ngoài cửa, mặt không chút thay đổi, phía sau là một vị trung niên tuổi chừng bốn mươi, khuôn mặt nghiêm cẩn, sau khi hắn vào cửa Mặc Liên liền khép cánh cửa, ôm kiếm thủ ngoài cửa.

“Hoa Sơn chưởng môn Lý Thanh Phương bái kiến minh chủ.” Lý Thanh Phương hướng Mộ Dung U hành lễ.

“Miễn.” Mộ Dung U phất tay ngăn lại, thân thể dựa về phía sau, hơi dương mắt ngó hắn, trong tươi cười có cỗ thâm sâu, “Lý chưởng môn mời ngồi.”

“Tạ ơn minh chủ.” Lý Thanh Phương sau khi thi lễ cung kính tại trong phòng hạ tay ngồi xuống, còn chưa đợi hắn mở miệng, thanh âm Mộ Dung U liền trước một bước vang lên, ngữ khí trêu chọc nghe lên có chút áp lực, “Bổn tôn còn chưa đối bên ngoài công bố nơi dừng chân của bổn tôn, Lý chưởng môn liền trước tìm tới cửa, tin tức Lý chưởng môn thật đúng là linh thông a.”

Lý Thanh Phương đầu tiên là sửng sốt, sau đó đứng dậy, chắp tay nói: “Minh chủ. . .”

Mộ Dung U phất tay ngăn lại, bưng lên trà còn ấm trên bàn, thanh âm nắp sứ cọ xát mép chén, “Ngồi xuống, trước không nói chuyện đó.” Thổi khai lá trà cản trên mặt, tư thế uống trà tiếp theo che đậy đi đáy mắt thâm trầm, “Trước tiên là nói về mục đích ngươi tới.”

Lý Thanh Phương ngồi xuống, sau đó nói, “Minh chủ, tệ phái một thời gian trước đến Vô Lượng Sơn, hôm qua chỉ thấy minh chủ hai vị huynh trưởng cùng Đông hộ pháp đi theo cũng xuất hiện tại Vô Lượng Sơn, trùng hợp trước đó không lâu tệ phái nghe nói Đông hộ pháp ý muốn phản bội minh chủ, tái nghe nói minh chủ nghỉ chân ở đây, liền mạo muội đến đây quấy rầy, hoàn lại thỉnh minh chủ thứ lỗi!”

Mộ Dung U liếc nhìn hắn một cái, buông chén, cử chỉ ưu nhã, “Nói như vậy, Mộ Dung Cảnh cùng Mộ Dung Hiên lúc này đã ở Vô Lượng Sơn?” Bóng lưng bị ánh sáng nhu hòa, “Vậy Lý chưởng môn tới ý là muốn hiểu rõ chân tướng Đông hộ pháp có hay không phản bội?”

“Phải.” Lý Thanh Phương chần chờ, sau đó gật đầu.

Bạc môi câu dẫn ra, Mộ Dung U liễm hạ mắt, ngón tay thon dài giữa kim quang trong sáng long lanh, “Nếu là thật sự, vậy Lý chưởng môn tính thế nào?”

“Một lòng thề chết đi theo minh chủ.” Lý Thanh Phương đứng dậy cung thắt lưng, thái độ chí thành. Mộ Dung U đạm đạm cười, khiến ánh sáng buồn bã, nhưng chỉ phất phất tay, “Ngươi đi về trước, hết thảy những gì hôm nay muốn biết, ngày sau ngươi tự sẽ minh bạch.” Nói xong, không đợi Lý Thanh Phương nói cái gì nữa liền mở miệng gọi Mặc Liên ở ngoài cửa vào, “Mặc Liên, tiễn Lý chưởng môn.”

“Minh chủ. . .” Lý Thanh Phương còn muốn nói cái gì, nhưng đã thấy Mặc Liên đẩy cửa vào, cũng hướng hắn hữu lễ ôm quyền, làm ra tư thế mời, “Lý chưởng môn thỉnh.” Thái độ cường ngạnh.

Nuốt xuống lời đến miệng, Lý Thanh Phương lần nữa hướng Mộ Dung U thi lễ, sau đó cất bước đi ra cửa, nửa chừng đi khỏi trong nháy mắt lại nghe thanh âm từ phòng truyền đến, thâm như ánh mặt trời buổi trưa: “Lý chưởng môn, trông nom hảo môn hạ, bổn tôn cũng không muốn lúc nào cũng bị người nhìn chằm chằm.”

Lý Thanh Phương cước bộ dừng đột ngột, hô hấp cũng có chút cứng lại, sau đó không quay đầu cất bước rời đi.

Mặc Liên nhìn thân ảnh Lý Thanh Phương xuống lầu, xoay người trở về phòng, công tử của mình đang nhàn nhã chơi đùa chén sứ, “Công tử, muốn đem người chung quanh làm rõ sao?” Gần đây người mai phục chung quanh càng ngày càng nhiều, công tử rõ ràng đã không nhịn được, cũng không biết tại sao vẫn không chịu động thủ.

“Tạm thời giữ lại.” Mộ Dung U buông chén sứ, đứng lên, góc áo yên sắc (đỏ thẫm) nhiễm hồng quang mặt trời, hắn kéo cửa, ánh mặt trời bắn thẳng vào đáy mắt, hắn lấy tay ngăn cản, ánh nắng từ giữa các ngón tay xuyên qua, “Chúng ta còn cần một ít thời gian, trong khoảng thời gian này không cho phép bất cứ gió thổi cỏ lay gì, biết không?”

“Vâng, công tử.” Mặc dù không biết dụng ý công tử, Mặc Liên vẫn gật đầu tỏ ý.

“Mặc Liên, có chuyện thật ra đã quên hỏi.” Tránh đi tia nắng, Mộ Dung U chậm rãi xoay người, quanh người khắc huyết vựng (màu máu bầm), giống như thiên đường lại như yêu cơ, dung hợp quang minh cùng hắc ám, “Vì sao người nào cũng có thể tra ra điểm dừng chân của chúng ta?!” Gần đây bên người xuất thêm nhiều người dư thừa, có chút chướng mắt.

Mặc Liên nội tâm rùng mình, quỳ một gối xuống, “Thuộc hạ thất trách, thuộc hạ sẽ bắt tay vào điều tra, thỉnh công tử khoan hạn một ngày.”

“Ngươi còn biết thất trách?” Liếc người một cái, Mộ Dung U lạnh hừ, “Cho ngươi thời gian một ngày, đứng lên.”

“Vâng, công tử.” Mặc Liên lên tiếng đứng dậy.

“Thật sự là càng ngày càng vô dụng.” Mộ Dung U cất bước ra, Mặc Liên trầm mi, nhìn chằm chằm tấm lưng kia một hồi lâu, chần chờ rồi vẫn là mở miệng nói, “Công tử, ngươi nghỉ ngơi chốc lát, ngươi đêm qua chưa ngủ đủ.” Tối hôm qua sau lúc công tử nhìn thấy Nạp Lan Mị cùng Vũ Vô Thương say rượu, liền một mình ngồi một đêm trong phòng tạm thời coi như thư phòng xử lý chuyện, đến bây giờ đã tới gần trưa, công tử như trước không có ý định nghỉ tạm.

Mộ Dung U nghe vậy cười, bỗng nhiên say xuân sắc, nhưng lại hàm chứa giá lạnh chưa rút đi của đông ý, “Mặc Liên, đối với hậu quả ngươi thất trách tạo thành, ngươi tựa hồ còn chưa ý thức được.” Điểm dừng chân dễ dàng bị người tra chỗ, này nói rõ bên người có ngoại giới nội ứng, nếu sớm tra ra, trong khách sạn bất luận kẻ nào đều có nguy hiểm, “Ngươi cảm giác được bây giờ có thời gian nghỉ ngơi sao?”

“Thuộc hạ thất trách, thỉnh công tử thứ tội.” Mặc Liên thanh âm trầm thấp.

Mộ Dung U hừ một tiếng, mới vừa bước ra một bước, cửa phòng phía trước lại kéo ra, một đạo nhân ảnh đi ra, bạch y như tuyết, như tiên phiêu dật, bên hông còn cắm một cây bích ngọc tiêu. Nhìn thấy Mộ Dung U ngoài cửa, hắn có một tia kinh ngạc, sau khi thoáng thẩn người, Nạp Lan Mị đáy mắt như nước, khóe miệng vung lên nụ cười, như xuân quang tháng ba, “Mộ Dung.”

Nhưng Mộ Dung U lại đem ánh mắt dời về phía một trường ảnh khác bước ra ngay sau đó, lam bào rũ xuống, tay cầm quạt giấy, khí tức nhàn song ôn hòa, nhìn thấy Mộ Dung U, hắn trong nháy mắt cũng có thần sắc ngoài ý muốn, sau đó liền phản ứng lại, chắp tay hành lễ, thái độ tao nhã lịch sự, “Minh chủ.”

“Ừ.” Mộ Dung U thản nhiên lên tiếng, thái độ không lạnh không đạm, sau đó khởi bước lướt qua vai, như một trận gió phất qua Nạp Lan Mị, làm tung góc áo bạch y của Nạp Lan Mị, xoay người liền biến mất ở chỗ rẽ, tới cuối cùng, hắn cũng chưa ngó Nạp Lan Mị một cái. Mặc Liên đi sau một bước hơi có thâm ý nhìn Nạp Lan Mị cùng Vũ Vô Thương bên cạnh hắn, thân ảnh vừa chuyển cũng theo biến mất chỗ cầu thang.

“Xem ra minh chủ tâm tình không phải tốt lắm.” Vũ Vô Thương phe phẩy quạt nói.

“Ừ.” Nạp Lan Mị nhẹ nhàng gật đầu, Mộ Dung U như vậy làm cho hắn có chút không thích ứng.

“Nạp Lan đại ca!” Chỗ góc ngoặc chạy tới một thân ảnh nhỏ gầy, màu lam cẩm sam bay lên, đuôi ngựa bó cao thoáng vụt qua, hắn vừa chạy tới, cũng không quản Nạp Lan Mị phản ứng gì, kéo Nạp Lan Mị đi, “Nạp Lan đại ca, ngươi đi theo ta!”

“Làm sao vậy? Xảy ra chuyện gì?” Nạp Lan Mị kéo Quân Liên.

“Xảy ra chuyện gì?” Quân Liên nhếch cao đuôi lông mày, hai tròng mắt mang theo tức giận, “Nạp Lan đại ca, ngươi suốt ngày đều cùng người này, ngươi có phải hay không cũng quên sự tồn tại của Quân Liên rồi?!” Nói xong lại lôi kéo Nạp Lan Mị, lần này dùng tới toàn lực, bộ dáng thề không bỏ qua.

Vũ Vô Thương bật cười, đứa nhỏ này mấy ngày trước đây còn vây quanh bên cạnh mình chơi đùa nháo, nhưng hôm nay lại như lâm đại địch, “Quân Liên, ngươi đừng hiểu lầm, chúng ta chỉ là có chuyện bàn luận.”

Quân Liên lại trừng mắt liếc Vũ Vô Thương, “Ngươi thật đáng ghét! Luôn chiếm Nạp Lan đại ca!”

Vũ Vô Thương hơi sững, Nạp Lan Mị cười khổ không được mà tùy ý Quân Liên lôi kéo đi, chỉ có thể mỉm cười quay đầu lại nói, “Vô Thương đừng để ý, chỉ là tiểu hài tử hồ đồ thôi.” Vừa muốn nói không ngại, chỉ thấy thân ảnh thon trắng kia đã biến mất tại chỗ rẽ, mơ hồ có thể nghe được thanh âm Quân Liên nổi giận đùng đùng cùng thanh âm bật cười nhu hòa như nước của Nạp Lan Mị.

“Cái gì hồ đồ! Nạp Lan đại ca vốn là của sư phụ!”

“Quân Liên, đừng nói lung tung, ta lúc nào là của sư phụ ngươi? Mặt khác, Mộ Dung nhận ngươi làm đồ đệ rồi sao?”

Xuống lầu âm thanh truyền đến, Vũ Vô Thương có chút ngây người, đứa nhỏ này động tác thật nhanh, mặt khác, hắn như thế nào cảm giác vừa rồi ánh mắt hài tử kia nhìn hắn như là phòng sói? . . . . Còn có câu kia, Nạp Lan đại ca là của sư phụ hắn, nghe bọn hắn nói chuyện với nhau, sư phụ đứa nhỏ này tựa hồ là Mộ Dung minh chủ, nói cách khác Nạp Lan vốn là người của Mộ Dung minh chủ?

Hắn cả kinh, đột nhiên nhớ tới chuyện Nạp Lan Mị vẫn cùng Mộ Dung U đồng phòng, hắn cười, thu hồi cây quạt nhẹ gõ cái trán mình, thầm than sự hồ đồ của bản thân, “Cũng cùng nhau đồng giường cộng chẩm rồi, ngươi như thế nào lại không nhìn ra?”

Nếu Nạp Lan Mị cùng Mộ Dung minh chủ thật sự là. . . quan hệ tình nhân, thái độ lãnh đạm của Mộ Dung minh chủ mới rồi hẳn là ghen tị nhìn thấy mình và Nạp Lan Mị cùng một chỗ, vậy còn Nạp Lan Mị? Hắn tựa hồ vô tri vô giác. . . .

Vừa nghĩ, bên cạnh thân lại đột nhiên hiện lên một tia gió, một thân ảnh lặng yên không một tiếng động đứng ở sau hắn, hắc y nhân kia ghé vào lỗ tai hắn nói vài câu rồi lại biến mất như khi tới, Vũ Vô Thương bá khai cây quạt, hăng hái dư dật, “Có thể có trò hay để xem.”

Hết chương 56

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: