MỊ LOẠN HỒNG NHAN

Edit: Uyển Nhi

Chương 53

Khí trời trong xanh, gió mát nhè nhẹ, không trung phiêu tán hương hoa đào ngọt thơm.

 

Đông cung xuân uyển.

 

“Điện hạ, đây là hoa đào nhưỡng đã phao ngươi ngày hôm trước thu thập trong sân hoa đào.”

 

Thanh âm dịu dàng trong điện nhẹ nhàng vang lên, Nguyệt Độc Cửu thiếp thân cung nữ Thấm Tuyết đem một vò rượu hoa đào đặt trên bàn trong điện, xoay người nhìn về phía Nguyệt Độc Cửu đang nằm trên thảng y ở góc, cười khanh khách nói.

 

Nguyệt Độc Cửu nghe vậy, từ thảng y nhảy dựng lên, thân thể nhẹ nhàng nhích tới, “Phao rồi sao? Mùi thơm cũng phao ra rồi sao?”

 

“Phao ra rồi.” Thấm Tuyết thân thủ đem miếng vải đỏ bịt trên miệng vò rượu tháo xuống, mới vừa mở ra, một cỗ hương hoa đào trong veo cùng mùi rượu thanh liệt bay tràn ra, làm cho Nguyệt Độc Cửu mạnh nuốt nước miếng, hắn liếm liếm phiến môi, cười phân phó, “Thấm Tuyết, ngươi đi chuẩn bị chút rượu và thức ăn.”

 

“Vâng, điện hạ.” Thấm Tuyết phất lui thân. Nguyệt Độc Cửu lấy tay đem vải đỏ một lần nữa che khuất miệng vò, phòng ngừa hương rượu bay đầy ra ngoài, lại đột nhiên mở miệng hỏi, “Có chuyện gì sao?”

 

“Cửu thiếu gia.” Tu lẳng lặng rơi vào góc phòng, y phục thâm sắc dính sát vào thân, hắn lặng đứng thẳng, nói, “Ninh Hoàn Khoảnh rời đi Tấn Dương.”

 

“Rời đi Tấn Dương?” Nguyệt Độc Cửu cau mày, “Hướng nào?”

 

“. . . Vô Lượng Sơn.” Tu trả lời.

 

Vô Lượng Sơn. . . Ngón tay vô thức mà vuốt ve bích ngọc trên cổ tay, đầu ngón tay truyền đến xúc cảm ôn nhuận, Nguyệt Độc Cửu tại bên cạnh bàn ngồi xuống, đôi mắt khinh nhiên, nói, “Phái người đi theo hắn, thuận tiện tìm hiểu sư huynh ở nơi nào.”

 

“Vâng.” Tu gật đầu, đang chuẩn bị rời đi, nhưng Nguyệt Độc Cửu lại trước một bước mở miệng dừng cước bộ hắn, “Tu, gần đây còn có người đề cập chuyện thái tử lập trắc phi không?”

 

Tu có chút trầm ngâm sau đó lắc đầu, “Tạm không có.”

 

“Bên phụ hoàng?”

 

Tu trầm mặc không nói. Nguyệt Độc Cửu liếc hắn một cái, sau đó huy phất tay, “Ngươi trước đi xuống đi.”

 

Tu lẳng lặng từ trong điện biến mất, Nguyệt Độc Cửu dừng ở bích ngọc trên cổ tay, đột nhiên cười, hai gò má lõm xuống má lúm đồng tiền nhợt nhạt, đáng yêu dị thường, hắn có chút hăng hái mà đô đô miệng, “Ta mặc kệ cái gì huyết mạch hoàng thất, Thấu. . . Chỉ có thể là của một mình ta. . .”

 

Nguyệt Độc Thấu bước vào cung điện đại môn, nghênh diện đã nghe thấy hương rượu hoa đào thấm nhân tâm tỳ, thanh thanh đạm đạm ẩn hương vị ngọt ngào của hoa đào, mà bóng người quen thuộc câu động thể xác và tinh thần hắn đang đứng bên cạnh bàn cười khanh khách mà nhìn hắn, trên bàn cung thiện (bữa cơm) đã bày đầy bao nhiêu trân hào.

 

Nguyệt Độc Thấu suy nghĩ, đi qua, khóe miệng dắt một tia cười yếu ớt, khuôn mặt nhất thời nhu hòa xuống, “Có chuyện gì vui vẻ sao?”

 

Nguyệt Độc Cửu đã chạy tới kéo tay hắn kéo hướng cạnh bàn, ấn hắn ngồi ở bên cạnh bàn, khuynh tay châm một chén rượu đưa cho hắn, mắt như trăng rằm, nói, “Đây là rượu nhưỡng số hoa đào lần trước chúng ta cùng nhau hái, ngươi thử xem xem.” Hắn đáy mắt biểu lộ hưng phấn.

 

Nguyệt Độc Thấu liếc hắn một cái, liền đem rượu Nguyệt Độc Cửu đưa tới uống vào, hương rượu trong nháy mắt tràn đầy vành môi, vị ngọt thanh liệt, cánh hoa đào thanh ngọt thanh đạm, “Không tệ.” Thần xỉ lưu hương (hương thơm lưu đầy miệng).

 

“Như vậy uống thêm vài chén.” Nguyệt Độc Cửu cười ngọt ngào, lại đổ một chén, “Uống xong hết rồi ta lại đi hái đến phao, dù sao hoa đào trong vườn nhiều như vậy, cũng hái không hết.”

 

“Hảo.” Nguyệt Độc Thấu sủng nịch cười, nhìn Nguyệt Độc Cửu khuôn mặt nhỏ nhắn tỏa ánh sáng, đôi mày che đậy phiền muộn chậm rãi buông ra, hắn đem Nguyệt Độc Cửu kéo vào trong lòng nhẹ nhàng siết vào, đáy mắt tràn ngập thản nhiên hạnh phúc, người này trong mắt rốt cục có hắn. . .

 

Nguyệt Độc Cửu từ trong lòng hắn ngửa đầu, mắt như hắc lưu ly, nói, “Thấu, ngươi nói, ta có nên cũng cùng lúc hái luôn phần sang năm? Rượu có thể phao càng lâu lại càng thơm?”

 

“Hảo.” Nguyệt Độc Thấu ôm sát hắn, nhẹ hôn đỉnh đầu hắn, mái tóc hắn có mùi thơm hoa đào, thanh thanh đạm đạm, thấm nhân tâm tỳ, thật thoải mái.

 

“Thấu. . .” Nguyệt Độc Cửu oa vào trong lòng hắn, liễm hạ mắt, sau đó nói, “. . . Chuyện phụ hoàng muốn thay Thấu nạp phi. . . Ta đã nghe nói rồi.” Thanh âm có điểm nhẹ, nghe không ra suy nghĩ.

 

Nguyệt Độc Thấu nhẹ ngẩn ra, liễm hạ mắt, hắn thần sắc buồn bã, có một tia bất đắc dĩ, nguyên lai hắn cũng biết rồi.

 

Nguyệt Độc Cửu tiếp tục nói, “Thấu, ta cũng biết huyết mạch hoàng thất phải kéo dài. . .” Dừng một chút, hắn nâng mắt xem vào sâu trong đáy mắt Nguyệt Độc Thấu, hai tròng mắt mỉm cười nói, “Nhưng ta tin tưởng Thấu, Thấu. . . Sẽ không không quan tâm ta. . .”

 

Nguyệt Độc Thấu có chút khổ sáp mà đưa hắn ôm chặt, oa mặt chôn ở cổ Nguyệt Độc Cửu, nhẹ ngửi hương đào trên người hắn, nhẹ nhàng hỏi, “. . . Nếu có trắc phi. . . Cửu nhi có phải sẽ rời đi?”

 

Nguyệt Độc Cửu tay ôm cổ hắn, làm cho chính mình càng thêm gần sát hắn, “. . . Ta không biết.” Hắn câu mi, con ngươi như mã não, “Nhưng ta biết, không có ngày đó.”

 

Nguyệt Độc Thấu không tiếng động hạp mắt, lại ôm sát hắn, cũng không nói cái gì nữa, trong điện tĩnh mật không tiếng động, chỉ có hương rượu thản nhiên phiêu đãng.

 

Đương nhiên, Nạp Lan Mị tại vùng núi sâu ở Vô Lượng Sơn cũng không biết.

 

Trong thành một gian khách sạn, trong phòng khách sạn, chỉ có hai bóng người đối lập nhau ngồi giữa bàn cơm, một người tay cầm bạc phiến, tao nhã lịch sự, một người thắt lưng dắt bích tiêu, ôn hòa tú nhã.

 

“Nạp Lan, Vô Lượng Sơn cơ hồ cũng bị người san bằng rồi. . .” Bạc phiến chậm chạp lay động, trước ngực mái tóc nhẹ nhàng đãng, nốt ruồi son nơi khóe mắt càng thêm bắt mắt diễm lệ, Vũ Vô Thương cười khẽ, ẩn một tia nghi hoặc, “. . . Ngươi chẳng lẽ không cấp bách sao?”

 

Tin tức từ Vô Lượng Sơn từng đạo truyền ra, giang hồ các phái cũng vì âm thầm tranh đấu tử thương vô số, ngay cả Thần Miểu Môn mang mác khuyên can cũng chiết tổn vô số, nhưng là, hôm nay người đảm đương Phó môn chủ Thần Miểu Môn lại vẻ mặt bình tĩnh mà tại khắp nơi trong thành du ngoạn.

 

“Vậy Vô Thương cảm giác được ta phải làm như thế nào đây?” Bưng chén nhấp trà, động tác ưu nhã, ngón tay thon dài cẩn thận, Nạp Lan Mị lẳng lặng mỉm cười, khuôn mặt như ngọc, điềm tĩnh hỏi ngược lại, “Cho dù bây giờ chạy tới Vô Lượng Sơn, chúng ta có thể ngăn cản cái gì đây?” Từ khi phát ra thỉnh hàm, loại cục diện hôm nay hắn đã nghĩ đến.

 

“Lấy uy danh của Mộ Dung minh chủ, hẳn là có thể ngăn chặn tình trạng trước mắt.” Vũ Vô Thương suy nghĩ một chút ấm tiếng nói.

 

Nhưng Nạp Lan Mị lại diêu diêu đầu, “Nếu Mộ Dung bây giờ xuất hiện Vô Lượng Sơn, cũng chỉ đưa tới cao thủ chỉ giáo, theo tính cách kiêu hãnh của Mộ Dung, số người đến đây lãnh giáo tính ra thì kết cục thê thảm, biện pháp duy nhất trước mắt, chỉ có làm cho những người đó tự mình đi nhận thức.” Nếu bọn họ đi, tràng diện sẽ càng thêm hỗn loạn, thương vong cũng chỉ tăng không giảm.

 

Vũ Vô Thương chợt hiểu, lại hỏi, “Chúng ta còn phải chờ bao lâu?”

 

Nạp Lan Mị mỉm cười nói, “Nói vậy. . . Sẽ rất nhanh.”

 

Vũ Vô Thương còn muốn nói cái gì, lại nghe trên lầu truyền đến thanh âm, theo tiếng nhìn lại, đoàn người đang từ trên lầu xuống tới, người cầm đầu một thân hồng y như máu diễm mục, phía sau hắn đi theo mấy vị, sáu nam ba nữ, trong đó có Vô Danh Tử Tiếu cùng Xích Hành Xích Hành nhị vị trưởng lão mấy ngày hôm trước tìm tới, sáu người khác là xa lạ, từ tiếng bước chân xuống lầu xem ra, cũng không phải nhược thủ.

 

“Nạp Lan đại ca.” Quân Liên dính bên người Vô Danh Tử Tiếu chạy hướng hắn, nhào vào trong lòng Nạp Lan Mị vừa lúc đứng dậy, hắn thuận đường hướng Vũ Vô Thương đánh chuyện, Vũ Vô Thương mỉm cười đáp lễ, ánh mắt lần nữa quay lại nhìn Mộ Dung U làm người khác chú ý trong đoàn người.

 

“Vô Thương bái kiến minh chủ, bái kiến các vị tiền bối.” Hắn lễ phép hành lễ.

 

“Miễn lễ.” Mộ Dung u thản nhiên lên tiếng, trực tiếp đi hướng Nạp Lan Mị, tại bàn bọn họ ngồi xuống, “Cũng ngồi đi.” Ngữ khí có chút lạnh lùng. Vũ Vô Thương sớm tri hiểu tâm Mộ Dung U, thần sắc cũng không thấy gì bực mình, theo những người khác đều tự đánh chuyện xong, lẳng lặng ngồi xuống.

 

Gọi thức ăn lên, hết thảy có vẻ hài hòa.

 

Cơm ăn đến một nửa, chỉ thấy Mặc iên chậm rãi đi vào khách sạn, không để ý đến ánh mắt đầu khách điếm tới, nhìn không chuyển mắt mà trực tiếp đi hướng Mộ Dung U, ba người khác ngồi cùng bàn cũng ngừng lại, nhất tề nhìn về phía Mặc Liên, thấy cúi người tại bên tai Mộ Dung U nói gì đó.

 

Mộ Dung U có chút mị mắt, hào khí đại sảnh theo đó ngưng trọng, nhất thời an tĩnh lại, rồi lại bật người theo mi sao hắn khơi mào vẻ hứng thú mà thư giãn xuống, Mộ Dung U ngừng đũa trúc, đang muốn đứng lên, lại bị một đôi tay thon dài đè lại cổ tay, hắn nghiêng đầu liền trông thấy một đôi ngươi nhu hòa dị thường.

 

“Ăn cơm trước đi.” Nạp Lan Mị nhìn hắn, tươi cười điềm tường, thêm một câu, “Nếu chuyện không vội nói.”

 

Mộ Dung U mê mắt nhìn hắn.

 

Bên kia Vũ Vô Thương thấy tình huống không đúng, vừa mới chuẩn bị xuất ngôn đánh giảng hòa, đã thấy Mộ Dung U nhìn chăm chú Nạp Lan Mị chốc lát, thật sự một lần nữa cầm lấy chiếc đũa, Vũ Vô Thương hơi kinh ngạc, Nạp Lan Mị ở đối diện liền gắp một miếng sen bỏ vào trong chén Mộ Dung U, khuôn mặt mỉm cười, thần sắc tự nhiên mà nói, “Ta gọi đầu bếp bỏ thêm chút đường, ngươi thử xem.”

 

Vũ Vô Thương lộ ra tươi cười, cúi đầu dùng thức ăn.

 

Mộ Dung U im lặng ăn củ sen trong chén, sau đó mở miệng nói, “Để cho bọn họ chờ thêm chút thời gian.” Mặc Liên phía sau cung kính lên tiếng, dương mắt liền chạm phải tầm mắt đối diện vọng tới, nhưng bên kia trái lại trong nháy mắt sau đó nhìn xuống, vùi đầu ăn cơm, Mặc Liên nhìn hắn, có chút mị mắt.

 

Trong đại đường khôi phục hài hòa, mọi người lẳng lặng hưởng dụng cơm ăn, chỉ có Mộ Dung U tiếp tục cúi đầu ăn cơm đôi ngươi nhìn xuống trong nháy mắt dần hiện ra u quang.

 

Gió từ cửa thổi vào, gia tăng mùi hương hoa đào.

Hết chương 53

 

Comments on: "[Mị Loạn Hồng Nhan] Chương 53" (1)

  1. Truyện này tâm kế dày đặc, ai làm gì cũng có mục đích riêng của mình lại còn liên quan đến nhau nữa chứ, không biết sau này hai bạn Nạp Lan Mị và Mộ Dung U thế nào??? Chờ mong những chương tiếp theo🙂

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: