MỊ LOẠN HỒNG NHAN

Edit: Uyển Nhi

Đệ nhất quyển – Đệ ngũ thập chương

Bóng đêm thâm trầm.

 

Cơn gió rất nhẹ đem bóng người trên giường nhẹ nhàng thức tỉnh, trong bóng tối Mộ Dung U mở mắt, chờ thích ứng ánh sáng chung quanh, hắn có chút nghiêng đầu nhìn về phía hướng gió thổi tới, vị trí trên gối bên cạnh có dấu vết lõm xuống.

 

Bên cửa sổ dũng quang mơ hồ thấu tiến vào, bao quanh bóng trắng thon dái đứng ở cạnh cửa sổ, trong gió dìu dịu mơ hồ có thể thấy được sợi tóc nhẹ nâng lên, người nọ tựa hồ nghe thanh âm, có chút nghiêng đầu trở về, trong bóng tối truyền đến thanh âm êm ái của người nọ, bao hàm một tia xin lỗi, “Xin lỗi, đánh thức ngươi rồi.”

 

Cho dù đã rời nhà bà bà, Mộ Dung U như trước chiếm lấy nửa giường còn lại của Nạp Lan Mị, cho dù có chứa nhiều bất tiện, nhưng dù sao cũng cùng nhau đồng giường qua, cho nên Nạp Lan Mị cũng không có lắm so đo, cũng liền thuận theo Mộ Dung U.

 

“Đã đánh thức rồi, nói xin lỗi còn tác dụng sao?” Mộ Dung U hai tay gối lên sau đầu, con ngươi đen nhìn đỉnh giường đen nhánh, con ngươi trong mơ hồ thoáng hiện lam quang sâu kín, “Nửa đêm không ngủ được, ngươi lại muốn cái gì?”

 

Nạp Lan Mị ánh mắt lại dời về phía ngoài cửa sổ, bị nguyệt quang phía chân trời vân vê, mặt hắn mờ nhạt không rõ lại có vẻ ôn nhu khác thường, gió nghênh diện có chút ấm áp, hắn hí mắt nhìn phía chân trời, nhẹ nói, “Bão táp sẽ tới.”

 

Mộ Dung U hừ nhẹ một tiếng, không cho là đúng, “Dù sao cũng không dậy nổi được bao nhiêu sóng gió.” Những người có năng lực cũng không lật được trời.

 

Nạp Lan Mị quay đầu nhìn về phía hắn, khuôn mặt ẩn trong nghịch quang (ngược ánh sáng), lộ ra vài tia do dự cùng đấu tranh, “. . . Nhưng sẽ có rất nhiều người vô tội chết.” Mộ Dung U lại dừng ở hắn, câu hồn cười nói, “Diêm Vương bắt người canh ba chết, sẽ không lưu người đến canh năm.” Người sắp chết muốn chạy cũng chạy không thoát.

 

Nạp Lan Mị đột nhiên an tĩnh lại, ánh mắt sâu kín mà nhìn chăm chú vào Mộ Dung U, trầm mặc một lúc lâu mới không xác định hỏi, “Mộ Dung, ngươi. . . vốn là đang an ủi cùng ủng hộ ta sao?”

 

Mộ Dung U nhẹ giễu cợt, “Ngươi có thể cho là như vậy.” Bỗng nhiên cho ăn một trận, hắn đột nhiên cười tà rộ lên, bổ sung, “Điều kiện tiên quyết chính là nếu như ngươi yêu ta.” Nếu như yêu hắn, đại khả cho rằng đây là an ủi cùng ủng hộ.

 

Nạp Lan Mị cười, “Vậy có thể là ta hiểu lầm rồi. . .”

 

“Coi như ngươi thông minh.” Mộ Dung U lại khẽ cau mày, xoay người hướng trong, thanh âm trầm lắng truyền đến, “Xem đủ rồi thì ngủ.”

 

“Hảo.” Trong bóng tối bạch ảnh đi về phía bên giường, sau tiếng cởi giày rất nhỏ truyền đến tiếng vén chăn, một lát sau trong phòng quay về yên lặng, gió từ cửa sổ thổi vào, phủ lên vài phần ấm áp.

 

Chỉ là cảnh đẹp không kéo dài, bọn họ chưa ngủ một hồi trời liền sáng.

 

Phía chân trời bụi mưa lất phất, không bao lâu liền hạ nổi cơn mưa, mưa càng rơi xuống càng lớn, sắp tới tối, trong thành nghiễm nhiên một bộ tình cảnh mưa sa gió giật tiếng sấm dềnh vang, mưa như trút nước, chớp vầng như rồng, theo ánh trắng chói mắt hiện lên, bầu trời truyền đến một tiếng vang lớn tựa như bị xé rách!

 

Bão táp tới. . .

 

“Nạp Lan đại ca, đêm nay ta cùng ngươi ngủ có được không?”

 

Sau khi màn đêm phủ xuống, trời mưa rất lớn, chân trời lại như trước tia chớp không ngừng, ban đêm ban ngày luân phiên lóe ra, gió thổi không ngừng, ánh trong nhà trọ lúc sáng lúc tối, quỷ dị dị thường, khí trời như vậy làm cho người không thể xuất môn, Nạp Lan Mị trong đại sảnh cùng Quân Liên hàn huyên một trận, đang chuẩn bị trở về phòng, Quân Liên liền kéo góc áo hắn, đáng thương hề hề mà nói, “Nạp Lan đại ca. . . Ta sợ. . .”

 

Lúc xế chiều mưa không lớn, Mộ Dung U bởi vì có việc đã xuất môn, do Nạp Lan Mị ở lại bên cạnh Quân Liên, cho nên Mặc Liên cũng đi theo Mộ Dung U xuất môn, cũng không biết lúc nào sẽ trở về. Nạp Lan Mị sờ sờ tóc Quân Liên, ánh mắt dời về phía ngoài cửa sổ, tâm lý đã có một tầng suy nghĩ khác. Tuy nói Mộ Dung U có phòng riêng, nhưng mỗi đêm đều đi phòng hắn ngủ, mà chuyện này những người khác cũng không biết, nếu hắn cùng Quân Liên ngủ chung, nếu Mộ Dung U trở về nhìn thấy chỗ của mình bị chiếm đi, có thể hay không giận dữ? . . .

 

Nhưng, hắn cũng không có cách cự tuyệt Quân Liên, suy nghĩ một chút hắn mỉm cười, nói, “Được rồi, vậy chờ Quân Liên tắm rửa xong cứ tới.” Giường kia hẳn là có thể ba người đồng thời ngủ, cũng chỉ hảo ủy khuất Mộ Dung U rồi.

 

Vì vậy, đêm nay trên giường Nạp Lan Mị lại thêm một người.

 

Phía chân trời như trước tia chớp không ngừng, ầm ầm rung động, trong phòng hoa nến chập chờn, lẳng lặng bao phủ lưỡng đạo bạch sắc nhân ảnh trên giường, không khí có vẻ an tường. Quân Liên đang trợn tròn mắt nhìn đầu giường, mục quang lấp lánh, không hề buồn ngủ, hắn trở mình, nhìn về phía người bên cạnh an tĩnh điềm hòa, nháy mắt mấy cái, “Nạp Lan đại ca, ngươi ngủ thiếp đi sao?”

 

“Làm sao vậy?” Nạp Lan Mị nhẹ nhàng mở mắt, cũng trở người nhìn Quân Liên, khuôn mặt nhu hòa, đôi mắt ôn nhu, “Ngủ không được sao?” Lấy tay kéo chăn đắp lên cho hắn, nói, “Là vì tiếng sấm sao?” Tiểu hài tử tựa hồ cũng rất e ngại tiếng sấm.

 

Quân Liên lắc đầu, khuôn mặt vui vẻ luôn luôn cười đùa lúc này lại bịt kín một tầng sầu bi thanh đạm, đối mặt Nạp Lan Mị rồi lại bất đắc dĩ không biết nói từ đâu, cuối cùng chỉ có thể khe khẽ thở dài, đột nhiên lại có loại ảo giác hắn đã lớn.

 

“Là bởi vì chuyện Mặc Liên à.” Nạp Lan Mị nhìn, nhưng tựa hồ như sớm đã biết, gần đây đứa nhỏ này mặc dù bộ dáng như trước vô ưu tư lự, nhưng trong nụ cười lại cất dấu một cỗ cô đơn, lại nhìn Mặc Liên, mặc dù như trước lạnh như băng như sương, cũng không tái đối Quân Liên lời nói lạnh nhạt, thậm chí ngay cả nhìn cũng không liếc nhìn một cái, cảm giác như đem Quân Liên coi như người xa lạ, có thể có, có thể không, bọn họ bây giờ, hẳn là trong mấy ngày tách ra xảy ra chuyện gì.

 

“Ân.” Quân Liên liễm hạ mắt, vừa lại dương mắt nhìn về phía Nạp Lan Mị, đáy mắt có cỗ yếu ớt, “Nạp Lan đại ca, ta thích Mặc Liên rồi.”

 

“Ta biết.” Nạp Lan Mị trong ánh mắt kinh ngạc của Quân Liên êm ái cười, trong nụ cười có sự thấu hiểu, “Thả liên đăng, đêm nguyên tiêu đề thơ tặng quạt, còn có sợi dây đỏ kia cũng là vì Mặc Liên mà điểm đi?”

 

Quân Liên gật đầu, tâm sự bị xem thấu nhưng dường như không có ngượng ngùng, ngược lại ngữ khí cô đơn phiền muộn, “Nạp Lan đại ca, ngươi nói Mặc Liên có phải rất chán ghét ta không? Nếu không hắn tại sao luôn tránh ta, sau khi cùng các ngươi hội hợp, trừ ra tuân thủ mệnh lệnh của sư phụ buổi tối canh giữ ở ngoài phòng, thời gian khác hắn sẽ luôn điều quân trở về bên người sư phụ, ngay cả nhìn cũng không liếc nhìn một cái.”

 

Nạp Lan Mị lẳng lặng nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn hết sức tú khí kia, ngữ khí nhẹ nhàng chậm rãi, nhưng chưa nói thêm gì, chỉ là nói, “Quân Liên, chuyện tình cảm chỉ có chính mình đi nắm chặt, ta không cách nào giúp ngươi.” Không phải không giúp, mà là không cách nào giúp. Nói xong, thấy Quân Liên trầm mặc, hắn liền nhẹ giọng chuyển đề tài, nói, “Quân Liên, ngươi biết không? Ngươi lớn lên rất giống đệ đệ ta.”

 

“Đệ đệ?” Lực chú ý của Quân Liên quả nhiên bị xoay chuyển, nhưng phản ứng lại như là nghe được tin tức gì kinh người, bật người từ trên giường ngồi dậy, kinh ngạc dị thường, “Nạp Lan đại ca còn có đệ đệ? Trước đó như thế nào không nghe ngươi nói qua?”

 

Nạp Lan Mị cũng ngồi dậy, tươi cười nhu hòa dị thường, “Quân Liên cũng chưa hỏi qua a.”

 

“Đệ đệ của Nạp Lan đại ca tên là gì? Tuổi có hơn Quân Liên không?” Quân Liên cọ xát vào trong lòng hắn, cười cười nói, “Có phải hay không lớn lên cùng Nạp Lan đại ca xinh đẹp như nhau a?”

 

“Cửu nhi, hắn gọi Cửu nhi.” Nạp Lan Mị lấy tay sờ sờ tóc Quân Liên, như là vuốt ve Cửu nhi trong trí nhớ, động tác hết sức nhu hòa, nhãn châu đen nhánh vì lâm vào hồi tưởng mà trở nên mê ly, “Cửu nhi mười ba tuổi, giống như ngươi nước da trắng tịnh gầy gầy nho nhỏ, khi cười rộ lên còn có hai má lúm đồng tiền, hết sức đáng yêu, bất quá, ” ngữ khí vừa chuyển, có chút bất đắc dĩ mà buồn cười, “Hắn rất nghịch ngợm, hơn nữa thích dính người không tha, mỗi lần cũng như miếng cao dược dán dính trên người ta, kéo cũng kéo không xong.” Miễn cưỡng nói đến từ kéo lại hết sức đau đớn, tựa như hôm nay, nói về Cửu nhi cũng đã kéo đau trái tim hắn.

 

Quân Liên nâng mắt nhìn hắn, nhưng lại bắt đến nỗi đau đớn chợt lóe qua đáy mắt, làm cho hắn không khỏi thở nhẹ nói khẽ, “Nạp Lan đại ca có phải rất thích Cửu nhi hay không?”

 

“Ân.” Nạp Lan Mị gật đầu, “Cửu nhi đối với ta mà nói rất trọng yếu, vì hắn, ta có thể ngay cả mạng cũng không cần.” Cho nên lần này, cho dù chết, hắn cũng muốn giải quyết tất cả nội ưu ngoại hoạn (loạn trong giặc ngoài) tồn tại trong Nguyệt Độc quốc, cấp Cửu nhi một tương lai bình an tốt đẹp, hy sinh hạnh phúc hắn có thể theo đuổi đổi lại hắn yên ổn tương lai, xem như một loại chuộc tội của hắn đi.

 

“Cửu nhi có ca ca là Nạp Lan đại ca như vậy thật hạnh phúc!” Quân Liên hâm mộ nói, nhưng lại đưa tới cái giật mình rất nhỏ của Nạp Lan Mị, hắn đã tỉ mỉ nhận ra, ngẩng đầu, ánh mắt nghi hoặc, “Làm sao vậy?” Hắn nói không đúng sao?

 

“Không có.” Nạp Lan Mị cười cười che dấu, vỗ vỗ đầu của hắn, nói, “Được rồi, không nói nữa.” Hắn lấy tay ấn hạ Quân Liên, thay hắn sửa chăn mền, “Đã khuya rồi, ngủ đi.” Vừa nói, chính hắn cũng nằm xuống, ngón tay bắn ra, ánh nến trên bàn nhất thời dập tắt, trong phòng đột nhiên ám xuống.

 

Ngoài cửa sổ lôi điện như trước, trong phòng lúc nào cũng tối, đợi đến tiếng hít thở ở đối diện trở nên vững vàng, Nạp Lan Mị lẳng lặng mở mắt, trong bóng đêm nhìn Quân Liên điềm tĩnh ngủ, nhìn một lúc lâu lấy tay phúc qua nhẹ nhàng vuốt ve, mang theo áy náy cùng thương tiếc, hắn khe khẽ thở dài.

 

Quân Liên tựa hồ cảm giác được cái gì, nhẹ nhàng giật giật rồi tiến vào trong lòng Nạp Lan Mị, tựa như Cửu nhi trước kia, khuôn mặt nhỏ nhắn dán vào ngực hắn nhẹ nhàng cọ cọ, thốt ra vài câu mớ, hô hấp lại từ từ miên man, Nạp Lan Mị lấy tay ôm hắn, ngón tay thon dài nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc mềm mại của Quân Liên, mâu quang đáy mắt tựa hồ bị nhu toái, “Ngươi còn nhỏ, sao có thể hiểu. . .”

 

Thanh âm của hắn trầm thấp dẫn theo vài tia run rẩy, như dây tơ kéo đến mức tận cùng bắn ra huyền âm, lại dùng một ít lực dây tơ sẽ đứt.

 

“. . . Cửu nhi. . . Đã bị chính tay ta bị phá hủy. . .”

 

Ngoài cửa sổ tiếng sấm thấp xuống, ngẫu nhiên mấy lần tia chớp lập lòe rồi qua, không còn dội vang không trung, tựa hồ là cảm giác được tâm tư của hắn, lão thiên tựa như khóc, mưa ngoài cửa sổ càng rơi xuống càng lớn, mưa như trút, giống như muốn nhấn chìm thế gian này.

 

Ngoài cửa sổ tia chớp thoáng một cái mà qua, quang mang trong nháy mắt chiếu sáng phòng, nhưng trong phòng trong nháy mắt lại xuất hiện thêm một bóng dáng cao lớn, quần áo đỏ tươi như máu, sợi tóc cùng góc áo trong cơn gió ngoài cửa sổ thổi vào bay lên, ánh điện quang tựa như dục huyết yêu cơ đến từ địa ngục, xinh đẹp yêu diễm nhưng lại ngoan lệ thị huyết.

 

Khí tức quen thuộc làm cho Nạp Lan Mị phản ứng ngừng lại một chút, còn chưa ngồi dậy đã bị một đạo lực lượng kéo, một trận bay lên không sau đó liền mạnh đánh lên tường, phía sau lưng lập tức truyền đến cảm giác đau đớn sâu sắc, hắn nhẹ khàn một tiếng, Quân Liên trên giường tựa hồ cũng bị bừng tỉnh, mạnh từ trên giường ngồi dậy, sau một khắc tại hồng ảnh nhẹ giương tay lên lại thẳng đờ té xuống.

 

Lực chú ý của Nạp Lan Mị lúc này hoàn toàn tập trung trên thân thể bất ngờ tức giận trước mắt, không biết luồng tức giận này từ đâu đến. Đạo hồng ảnh kia lại gắt gao chế trụ hai cổ tay hắn, mang theo sự tức giận lạnh buốt khó nén đưa hắn đặt trên tường, trong bóng tối chỉ có thanh âm vô cùng lạnh lẽo của người nọ, “Ngươi là đang khiêu chiến ta sao?”

 

Nạp Lan Mị vẻ mặt vi lăng, hoàn toàn không biết người này nói có ý gì, đang muốn mở miệng hỏi, một tay không chút nào thương tiếc mà khấu khởi cằm hắn, miệng nói lại nuốt xuống, ở cự li gần, hắn nghe được Mộ Dung U đột nhiên hừ lạnh một tiếng, lần đầu tiên mở miệng gọi tên của hắn, ngữ khí băng hàn, nhưng giọng nói lại bình tĩnh, “Nạp Lan Mị, ta nói qua không giết ngươi, nhưng cũng không có nghĩa ta không giết người.” Ngón tay dùng sức, cằm truyền đến đau đớn, “Ngươi nếu không tin, ta có thể lập tức đem cái tên kia làm thịt!”

 

Cái tên kia? Nạp Lan Mị trong lúc nhất thời không có phản ứng lại, trong phòng này chỉ có ba người bọn họ khi nào lại thêm một người. . . Ba người. . . Hắn chợt hiểu, chẳng lẽ cái tên kia trong miệng Mộ Dung U chỉ chính là Quân Liên? . . . Hắn tức giận là bởi vì trong phòng có thêm Quân Liên? . . . Quả nhiên vẫn là tức giận. . .

 

“Mộ Dung, ngươi đem Mặc Liên mang đi rồi, loại khí trời này làm cho một hài tử như Quân Liên như thế nào dám một mình ngủ?” Nạp Lan Mị có chút điều chỉnh tư thế, hắn hiện tại bị Mộ Dung U nhốt cùng tường, hai tay còn bị chế trụ cố định bên người, thân thể Mộ Dung U cũng chặt chẽ dán hắn, thân mật đến thậm chí có thể cảm nhận được nhiệt độ cơ thể cùng tiếng tim đập đối phương, điều này làm cho hắn cảm giác bị áp bách.

 

“Ngươi đây là đang trách ta sao?” Mộ Dung U nhìn gần hắn, hô hấp ấm áp phác chiếu vào mặt hắn, nhiệt độ ấm áp, gia tăng hương sen tươi mát nhàn nhạt, thanh âm nói ra mặc dù so với vừa rồi hoà hoãn rất nhiều, nhưng lại như trước lạnh lùng, “Ta nói rồi, không có sự cho phép của ta không cho phép ngươi đến gần bất luận kẻ nào, có phải thời gian đã lâu ngươi cũng quên rồi? Muốn ta nhắc tỉnh ngươi một lần nữa sao?”

 

“Mộ Dung. . .” Tĩnh mật sau một lúc lâu, thanh âm mang chút chần chờ tại trước người Mộ Dung U vang lên, trong bóng tối, ngữ khí Nạp Lan Mị mang theo ý cười trong trẻo, hô hấp như thanh phong lạnh lạnh phất qua hai gò má Mộ Dung U, truyền đến một cảm giác khô nóng xa lạ, “Ngươi đây là đang. . . ghen sao?”

 

Mộ Dung U thân thể đột nhiên cứng đờ, tức giận cũng trong nháy mắt bị dừng lại, rõ ràng là bị những lời này chấn động. Nạp Lan Mị cũng cảm giác được, vì vậy ý cười tại khóe miệng càng thêm nồng hậu, thanh âm trêu chọc cũng tiếp tục vang lên, “Mộ Dung, ngươi sẽ không yêu ta rồi chứ?”

 

“Hoang đường!” Mộ Dung U hừ nhẹ một tiếng, nhưng lại buông tay thả hắn ra, sửa sang lại quần áo mình sau đó liền lược thân từ cửa sổ nhảy ra ngoài, trước khi biến mất lại lạnh lùng ra lệnh một câu, “Không cho phép có lần sau!”

 

Trong căn phòng tĩnh hạ Nạp Lan Mị cười dịu dàng, hắn xoa cổ tay vừa mới bị gắt gao chế trụ, ánh mắt nhìn chằm chằm cửa sổ mở rộng, ý cười thẳng đáy lòng, chỉ trong cự li gần mới có thể nghe thấy tiếu ngữ rất nhỏ của hắn: “Vẫn bị áp chế, cũng nên kịch thời phản kích một chút. . .”

 

Lúc này ngay cả chính hắn cũng không chú ý tới, tâm tình ưu thương trước đó đã vì sự xuất hiện của Mộ Dung U mà biến mất, thẳng đến thật lâu sau mới phát hiện, trên đời trừ ra Khanh hiểu rõ hắn nhất, còn có một người hiểu hắn, mà người kia, chính là Mộ Dung U.

 

Một đêm này làm cho Mộ Dung U liên tiếp vài ngày cũng xử vu bị động, Nạp Lan Mị chiếm thượng phong, thường xuyên không sợ chết mà tóm Mộ Dung U trêu chọc, tựa hồ muốn đem toàn bộ những gì Mộ Dung U trước kia khi dễ hắn hoàn trở về, mà Mộ Dung U thì mặt lạnh tương hướng, lại không ứ đọng phát hỏa.

 

Cuộc sống như vậy duy trì gần nửa tháng, chỉ đến khi sự xuất hiện của một người mới đưa sự yên tĩnh nhìn như gió lốc này cắt đứt, cũng giữa lặng yên mở ra màn trướng huyết sắc trong tam trọng kiếp nạn đã chú định trong mệnh Nạp Lan Mị.

 

Người nọ một thân màu lam cẩm sắc trường sam, tay cầm bạc phiến, dáng người phiêu dật, khí chất ôn hòa, khóe mắt hơi xếch tô điểm một ít sắc chu hồng say lòng người, người nọ thấy Nạp Lan Mị, thu quạt chắp tay hành lễ, tao nhã hữu lễ nói:

 

“Nạp Lan công tử, đã lâu không gặp. . .”

 

Hết chương 50

Hết quyển 1

 

Comments on: "[Mị Loạn Hồng Nhan] Đệ nhất quyển – Đệ ngũ thập chương" (3)

  1. tem
    hoàn q1 *tung hoa*

  2. chuc nang co 1 ngay 8/3 dzui dze +hanhphuc , phat huy tenh than hu nu bat dziet nha nang *um um hun hun* *tang hoa*

  3. yeu ban! co len minh cung dang hoc 12

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: