PHONG ÁI

Edit: Uyển Nhi

Vĩ thanh

Trong lúc Trầm Quan Kiều ngồi ở ngoài phòng phẫu thuật chờ kết quả khám, mỗi một giây đối hắn mà nói đều là dày vò.

 

Hắn vô số lần khẩn cầu trời cao, khẩn cầu nhạc phụ cùng vong thê phù hộ A Phi bình an vô sự. Đương một lời vừa ra, cho biết viên đạn của hắn xém chút liền thương đến đại động mạch, trải qua phẫu thuật khẩn cấp, đã không còn nguy hiểm tánh mạng, Trầm Quan Kiều khóc.

 

Ngồi ở bên giường bảo bối yêu thương, cầm bàn tay lạnh như băng của hắn, Trầm Quan Kiều một đêm không ngủ. Hoắc Phi vẫn mê man đến giữa trưa cách ngày mới thanh tỉnh.

 

Hắn mở mắt, một khắc cùng tỷ phu bốn mắt nhìn nhau, nước mắt đã chảy dai dẳng lại nhịn không được chảy xuống… . . .

 

[ Phi, đừng khóc, rất đau sao? ] Trầm Quan Kiều tay run run, vuốt ve khuôn mặt thảm thương của hắn.

 

[ Tỷ phu. . . . . tha thứ ta… . . ] Hoắc Phi nội tâm sợ hãi vĩnh viễn mất đi nam nhân này khiến cho cả cơ thể đau đớn.

 

[ Hư, cái gì cũng không cần nói, hết thảy đều qua… ] Trầm Quan Kiều đau lòng mà nhìn hắn.

 

[ Tỷ phu. . . . . Ngươi còn yêu ta không? Còn yêu ta không? ] Vấn đề này đối Hoắc Phi mà nói so với tánh mạng còn trọng yếu hơn.

 

[ Ta yêu ngươi… . . . Ngươi bảo ta có thể nào không yêu ngươi. . . Phi, tỷ phu không bao giờ nữa muốn mất đi ngươi… ]

 

[ Ta không phải nằm mơ đi… . . Ô. Tỷ phu. . . Ôm ta một cái. . . . . ] Hoắc Phi khóc vươn hai bàn tay.

 

[ Bảo bối của ta… Tỷ phu ôm ngươi, vĩnh viễn ôm ngươi ]

 

Trầm Quan Kiều cũng chảy nước mắt, chặt chẽ ôm lấy bảo bối chính mình lần thứ hai mất đi đã quay trở về.

 

Mưa qua, trời trong.

 

Hôm nay khí trời cực tốt, Hoắc Phi cuối cùng có thể ra viện rồi.

 

Trải qua hai lần tu dưỡng tính khí, may là viên đạn không có thương đến gân cốt, miệng vết thương của Hoắc Phi đã dần dần lành lại.

 

[ Đến, ăn nhiều chút ] Trầm Quan Kiều ngồi ở bên giường, thổi bát canh trong tay, đang uy tâm can bảo bối của hắn.

 

[ Ngươi cho ta là heo a, mỗi ngày đều uy ta nhiều đồ ăn như thế. ] Hoắc Phi hấp hấp cái mũi, hắn chính là yêu nhất cái đẹp lại phi thường chú ý tới vóc người của mình.

 

[ Đúng vậy, heo con, nuôi ngươi mập mạp, đem ra chợ bán giá cũng cao. ] Trầm Quan Kiều trêu chọc nói.

 

[ Hừ, ngươi muốn đắc ý, muốn phì chúng ta cùng phì, bắt đầu từ bây giờ, ta ăn một cái, ngươi phải ăn một cái, nếu không ta sẽ không ăn! ] Hoắc Phi quyết định phải triển khai tuyệt đại phản công!

 

[ Phi, ngươi lại không ngoan rồi? ] Trầm Quan Kiều bất đắc dĩ mà cười khổ một chút.

 

[ Mặc kệ, đưa bát tới, nào, miệng mở to ra. . . . Uh, bảo bảo ngoan, uống nhiều một chút vậy mới mau chóng lớn lên oh. ] Hoắc Phi lấy khẩu khí hiệu suất cao dụ tỷ phu uống vài hớp.

 

Kỳ thật không phải hắn làm nũng, mà là cũng muốn bồi bổ cho người yêu. Tỷ phu đáng thương thời gian này ở bệnh viện chăm sóc hắn, đã gầy không ít, thấy vậy hắn đau lòng muốn chết, hai người cứ như vậy ngươi uy ta, ta uy ngươi, ngọt ngào đến không thể tách ra.

 

Thật không ngờ cảnh tượng ngứa ngấy cả người như thế đã bị Hạ Vũ Thụy cùng Giang Kiêu Long len lén vào phòng bệnh thấy tường tận. Hạ Vũ Thụy thấy vậy cực kì hứng thú, Giang Kiêu Long lại kinh hãi đến run rẩy. Đáng tiếc bọn hắn vẫn đánh giá thấp nhĩ lực từng chịu qua huấn luyện nghiêm khắc của lão đại bọn hắn có bao nhiêu nhạy cảm.

 

Trầm Quan Kiều ngay cả mắt cũng không buồn nâng, chậm rãi tư lý mà lên tiếng. [ Ta đếm đến ba, nếu không cút ngay, cẩn thận ta kêu sát thủ xử lý các ngươi ].

 

[ Ha hả, lão đại, chúng ta cũng là vừa mới tới, vừa mới tới mà thôi. ] Hạ Vũ Thụy vội vàng kéo theo Giang Kiêu Long đi ra.

 

[ Lầm bầm, có chuyện gì mau nói, A Phi còn phải ăn cơm đây. ]

 

[ Oh, không có gì, ta chỉ là tới đón Hoắc thiếu gia xuất viện, nhưng thật ra Giang đại đường chủ có việc tìm lão đại. ] Hạ Vũ Thụy vội vàng đẩy tên ngốc kế bên.

 

[ Ô… Đầu heo, tại sao ngươi đột nhiên đẩy qua đây, ta còn chưa nghĩ đến phải nói thế nào a? ] Giang Kiêu Long gấp đến độ nhảy chân.

 

[ Ngưng nói dài dòng đi, Kiêu Long, rốt cuộc chuyện gì? ] Trầm Quan Kiều cau mày.

 

Thừa dịp hai người đối thoại, Hạ Vũ Thụy len lén hướng Hoắc Phi nháy mắt, ám chỉ có lời muốn nói với hắn. Thời gian này lão đại nửa bước không ly mà chiếu cố Hoắc Phi, kể cả công ty cũng không đi, chính là như trẻ sinh đôi liền thân, hại hắn cũng chưa có dịp đơn độc gặp hắn bàn luận.

 

Hoắc Phi suy nghĩ, trầm ngâm chốc lát, suy nghĩ biện pháp rời tỷ phu. [ Tỷ phu, ta đột nhiên muốn ăn gia điếu chung thiêu ở phố đối diện. ] (chỉ biết là một loại bánh)

 

[ Được, tỷ phu đi mua. ] Trầm Quan Kiều sủng nịch mà xoa đầu hắn.

 

Mắt thấy biện pháp của Hoắc Phi có hiệu quả, một người vóc dáng cao lớn mặt trắng nhảy ra tự xung phong đi! [ Ta đi mua được rồi, chuyện chạy chân như thế sao có thể kêu lão đại đi làm đây? ]

 

Hạ Vũ Thụy thấy thế tức đến xém chút một cước đá bay hắn!

 

Còn may Trầm Quan Kiều khéo cự tuyệt,[ Không cần đâu, vẫn là ta tự mình đi. Đúng rồi, ngươi không phải có việc muốn nói với ta sao? Cùng nhau đi. ]

 

[ Vâng, lão đại. ] Giang Kiêu Long ngoan ngoãn theo lão đại đi ra ngoài.

 

[ Chuyện gì nói đi. ] Trầm Quan Kiều vừa ra phòng bệnh liền đối mặt thuộc hạ, vẻ mặt bất giác trở nên nghiêm túc.

 

Giang Kiêu Long xem đến vẻ mặt lão đại vốn dĩ lời khó có thể nói ra miệng, càng lại càng xém chút nghẹn chết trong cổ họng.

 

Nhưng là vì siêu tiểu quỷ kia liên lụy, hắn cũng chỉ hảo nhẫn nhịn trương mặt ra.

 

Ô. . . Giang Kiêu Long, tổ tiên ngươi rốt cuộc là thiếu hắn bao nhiêu hả?

 

[ Uh. . . Lão đại, vốn là như vậy, về họa của cháu ta gây nên, có thể hay không nể phần ta tha thứ hắn một lần? ] Giang Kiêu Long lo lắng nói.

 

Trầm Quan Kiều nhìn hảo huynh đệ hắn một khuôn mặt lo lắng, đột nhiên nổi lên ý niệm trêu cợt. Ôi, xem ra chính mình cũng bị A Phi dạy hư mất.

 

[ Uh, này sao. . . . ] Trầm Quan Kiều cố tình trù trừ.

 

[ Lão đại, chỉ cần ngươi có thể hết giận, dù là muốn hai phát bốn lỗ, hay bốn phát tám lỗ, ta cũng chịu! Thỉnh lão đại bỏ qua cho hắn đi. ] Trầm Quan Kiều nghe nói kinh ngạc,[ Kiêu Long, ngươi dĩ nhiên đồng ý vì hắn chịu đại tội như thế, lẽ nào ngươi đối hắn… ]

 

[ Không có, ta không có yêu hắn, ta thế nào có thể yêu hắn, ta. . . . ghét hắn còn không kịp… ] Giang Kiêu Long chính là thử địa vô ngân tam bách lưỡng (tương tự như câu ‘lạy ông tôi ở bụi này’).

 

Trầm Quan Kiều từng thấy qua hài tử kia, liếc mắt một cái liền nhìn ra không phải nhân vật đơn giản. Trong lòng âm thầm thán một cái, hảo huynh đệ của hắn nội tâm cương trực bị hắn coi trọng rốt cuộc là may mắn hay là bất hạnh đây? Ôi, quên đi, mỗi người có quyền chọn ý trung nhân cho riêng mình. Là phúc là họa, là khổ là ngọt cũng chỉ có chính mình có thể hiểu được. Như chính hắn không lâu thua trong tay A Phi, nói ra ai tin đây?

 

Trầm Quan Kiều nghĩ tới tâm can bảo bối của mình không nhịn được lộ ra mỉm cười,[ Được rồi, ngươi trở về cho hắn biết, nợ này ta tạm gác lại. Lần sau nếu hắn bắt nạt ngươi, ta liền gom hai chuyện lại tính một lần. ]

 

[ Cám ơn lão đại, cám ơn lão đại khoan hồng độ lượng. ] Giang Kiêu Long lúc này mới yên tâm bỏ tảng đá lớn trong lòng.

 

Y, không đúng, vừa rồi lão đại nói cái gì? Lần sau nếu hắn bắt nạt ta?

 

A a a a a. . Lão đại ngươi nghe cái gì rồi? ! ? !

 

Hạ Vũ Thụy, ta giết ngươi!

 

Trong phòng bệnh, Hạ Vũ Thụy đang cùng Hoắc Phi nói chuyện đột nhiên cảm thấy lỗ tai phát ngứa, không nhịn được lấy tay kéo kéo lỗ tai.

 

[ Uh, tiếp tục, Hoắc đại thiếu gia, ta xin hỏi ngươi a, ngươi ngày đó rốt cuộc vì cái gì đột nhiên muốn giữ đạn trong ổ đạn? Ta đưa ngươi rõ ràng là bao đạn không a ]

 

[ Bởi vì ta không nghĩ tiếp tục lừa hắn. . . . . ] Hoắc Phi lộ ra một nụ cười cay đắng,[ Ta tới nay vẫn thầm nghĩ như thế nào đạt được tỷ phu, mặc kệ bất cứ thủ đoạn gì ta cũng không quan tâm; nhưng ta đã quên, hắn cũng là người, hắn cũng sẽ bị thương, cũng sẽ khổ sở, mặc kệ ta có lý do vĩ đại thế nào, trong lòng hắn ta thủy chung đã phản bội hắn, cho nên, ta thà rằng không có đôi chân này, cũng không nghĩ muốn lừa hắn nữa. ]

 

[ Ngươi thật sự là điên rồi! Ngươi nếu như vạn nhất, tương lai lão đại biết là khổ nhục kế của ta, ta đây không phải tiêu tùng rồi! ]

 

[ Đúng vậy, ngươi tiêu tùng rồi. ] Trầm Quan Kiều đột nhiên từ hậu diện đi ra.

 

[ A a a a a… . . Lão đại ngươi sao trở lại mau thế? ] Hạ Vũ Thụy sợ đến từ trên ghế nhảy bật lên.

 

Ô. . . Lão đại, nghe trộm là độc quyền của người ta, ngươi thế nào có thể bắt chước ta?

 

[ Kiêu Long giúp việc sắp xếp đội, ta trở về trước, không được sao? ] Trầm Quan Kiều lạnh lùng cười.

 

[ Được được, thế nào không được, a, cái lão này rất ngu, nói không chừng sẽ gây lỗi, ta đi giúp hắn! ] Hạ Vũ Thụy cất bước định chuồn mất.

 

[ Đứng lại cho ta! ] Nghĩ muốn chuồn mất, không có cửa đâu! Dám ra chủ ý tệ hại này, cho bảo bối của ta làm chuyện nguy hiểm như thế, Hạ Vũ Thụy ngươi chết chắc rồi!

 

Hoắc Phi xem chuyện ngoài dự định, trong lòng cực kì sợ hãi,[ Tỷ phu… . . . . Ngươi đừng tức giận ]

 

Chứng kiến A Phi sợ đến mặt trắng không còn chút máu, Trầm Quan Kiều vội vàng ngồi vào bên cạnh hắn, ôm lấy hắn, hôn hôn an ủi,[ Đừng sợ, tỷ phu không giận ngươi, đừng sợ… . . ]

 

Hoắc Phi nghe tỷ phu nói lúc này mới yên tâm, vội vàng xin giúp,[ Ngươi cũng không nên giận Vũ Thụy, hắn cũng là muốn tác hợp cho chúng ta. ]

 

[ Đúng a đúng a ] Hạ Vũ Thụy gật đầu liên tục, Hoắc Phi, coi như ngươi có nghĩa khí!

 

[ Hừ,] Trầm Quan Kiều lạnh lùng mà quét mắt Hạ Vũ Thụy, [ Tội chết có thể miễn, tội sống khó tha ]

 

[ Ô. . . . . Tội sống là cái gì? ]

 

[ Đến lúc sau ngươi sẽ biết. ] Trầm Quan Kiều thần bí khó đoán mà cười.

 

Dự cảm không rõ nổi lên trong lòng, Hạ Vũ Thụy không khỏi chảy xuống một giọt mồ hôi lạnh. . .

 

Cách ngày vừa vào ca, một chồng công văn cùng con dấu của hội trưởng ngăn nắp đặt trên bàn làm việc của hắn —–

 

[ Bắt đầu từ ngày hôm nay, do Hạ Vũ Thụy đường chủ tạm quyền chức Vân Dật Hội hội trưởng, thẳng đến chờ ta về nước ]

 

Thẳng đến chờ ta về nước?

 

Khôn khéo như Hạ Vũ Thụy lập tức nhìn ra huyền cơ trong đó.

 

Ta… . . Ý nói là lão đại vẫn sẽ không tới, tiếp tục bên ngoài tiêu diêu, ta vẫn sẽ ở đây làm chức hội trưởng này a?

 

A a a a… . . Đừng a! Cha cứu ta!

 

Kỳ thật Trầm Quan Kiều căn bản không có mang Hoắc Phi ra nước, mà là đi tới một khu núi hẻo lánh phía đông.

 

Trầm Quan Kiều chạy xe quẹo sang bên phải đi vào một sơn đạo nhỏ phi thường ẩn tế, lại đi xuống phương hướng sườn núi mất mười phút, cuối cùng dừng ở một đáy sơn cốc nho nhỏ.

 

Trầm Quan Kiều kéo theo Hoắc Phi xuống xe, hai người đi bộ xuyên qua một rừng cây râm rạp.

 

[ Phi, tỷ phu có một món quà muốn tặng ngươi. ] Trầm Quan Kiều chỉ theo con sông nhỏ mỹ lệ uốn lượn chảy qua sơn cốc, ánh mắt chan chứa hoài niệm. [ Ngươi xem, sơn cốc này có phải hay không cảm giác rất quen thuộc? ]

 

Hoắc Phi sớm nhìn đến sơn cốc này, nước mắt đã không nghe sai khiến mà chảy xuống,[ Kể từ sau khi chúng ta về nước, ta liền bắt đầu phái người tìm, tìm hồi lâu thật vất vả mới tìm được. Ta dùng danh nghĩa của ngươi mua, ngươi thích chứ? ]

 

Trầm Quan Kiều ôn nhu cười, nhẹ nhàng hôn lên giọt lệ trên khuôn mặt hắn.

 

[ Không thích, ngươi hại ta khóc, xấu xa! ] Hoắc Phi vừa khóc vừa cười hướng cổ hắn cắn một cái.

 

[ Không thích hả? Ta đây tặng nó cho người khác được rồi. ] Trầm Quan Kiều một bộ vẻ mặt nghiêm chỉnh.

 

[ Ngươi dám? ] Hoắc Phi hung hăng mà trừng mắt một cái.

 

[ Vậy trung thực cho tỷ phu biết, có thích hay không? ]

 

[ Thích! Thích! Thích muốn chết ] Hoắc Phi lúc này mới vui vẻ kêu to lên, kéo theo nam nhân tâm ái hướng sông chạy trốn! [ Ha ha… Tỷ phu, chúng ta tới bơi đi! ]

 

Nam hài dưới ánh mặt trời cười thật đẹp, đã cấm dục hai tuần Trầm Quan Kiều đứng trong nước, không nhịn được kéo khai quần áo hắn, từ đôi môi gợi cảm của hắn, hôn thẳng một đường đến đầu nhũ hồng sắc dụ người…

 

[ A a. . . . . ] Hoắc Phi dùng tay luồn vào tóc nam nhân, ngửa đầu rên rỉ cuồng hỉ. . . . .

 

[ Bảo bối của ta… ] Trầm Quan Kiều vừa liếm vừa cắn, làm mềm tử huyệt mẫn cảm của nam nhân.

 

[ Hừ uh, thật thoải mái. . . . . Thoải mái muốn chết… Ô. . . Tỷ phu. . . . . Bên này cũng muốn… ] Hoắc Phi thở hổn hển dùng đầu nhũ kia khát vọng đến ngứa ngấy đưa vào miệng nam nhân. Nhưng nam nhân gian xảo tuyệt không nghe theo, vẫn kiên trì mút khỏa hồng sắc bên phải đã bị chơi đùa đến sưng lớn gấp hai lần.

 

[ Ô… . Tỷ phu thật xấu… Thật xấu ] Hoắc Phi lấy tay nắm rối rít mái tóc dày đen của nam nhân.

 

[ Dám mắng tỷ phu? Hừ, tỷ phu hảo hảo trừng phạt ngươi, nằm sấp lại cho ta! ] Trầm Quan Kiều chỉ tảng đá lớn phẳng bên bờ sông.

 

Hoắc Phi bị khẩu khí mệnh lệnh của nam nhân làm cho hưng phấn vô cùng.

 

Ngày thường tất nhiên thích được sự sủng nịch bảo hộ của tỷ phu yêu dấu, nhưng tại phương diện tình ái, Hoắc Phi càng thêm thích hành vi cường chế theo khuynh hướng ngược đãi của nam nhân.

 

Bò lên trên tảng đá, Hoắc Phi quỳ rạp trên bề mặt, vểnh cao mông mình.

 

[ Hài tử không ngoan sẽ tiếp nhận trừng phạt, này là trách nhiệm làm tỷ phu. ] Trầm Quan kiều vẻ mặt nghiêm túc nói,[ Tự mình cởi quần ra! ]

 

[ Vâng. . . . . ] Hoắc Phi hai mắt ướt át kéo quần mình xuống, âm hành sớm đã cương cứng liền nảy bật ra. . . . .

 

[ Đồ dâm đãng! ] Trầm Quan Kiều thấy tình trạng đó phi thường tức giận, ba ba mà tát lên cái mông đang cực kì khao khát, phát ra âm thanh dâm loạn. . . . .

 

[ A a a… . A a a… . ] Đau đớn khiến cho Hoắc Phi hưng phấn mà thét lớn, tính khí trong thời gian ngắn không ngừng rỉ ra dâm dịch đáng xấu hổ. . . .

 

[ Cái mông dâm đãng của ngươi không phải cũng ướt rồi? Hở? ] Trầm Quan Kiều vươn một ngón tay chen vào giữa mông nam nhân.

 

[ Ha a ha a. Ta không biết. . . . A a. . . . Tỷ phu… Xuyên vào đi… . ]

 

[ Không dễ dàng như thế, tự mình bài khai cái mông cho ta xem, nhanh! ]

 

[ Vâng… . . . ] Hoắc Phi nhịn xuống toàn thân ngứa ngấy, thở dốc dùng hai bàn tay duỗi đến hậu phương, bài khai cái mông của mình.

 

Hắn biết nam nhân đang xem.

 

Như con chó ngã quỳ trên mặt đất, dùng chính mình bộ vị khó coi nhất không chút nào che lấp mà trình hiện trước mặt nam nhân, loại cảm giác bị cường liệt thị gian (kiểu như tra tấn bằng mắt) quá mức dâm loạn, Hoắc Phi xém chút không nhịn được bắn ra…

 

[ Nhịn xuống cho ta, chưa có sự cho phép của tỷ phu, dám bắn ra, ta liền trói ngươi lên cây dùng dây da quất! Tại địa phương này vốn là không ai tới cứu ngươi. ]

 

Cho dù có, ta cũng không muốn cho người khác cứu, Hoắc Phi dâm đãng nghĩ.

 

[ Nghe rồi chứ? Thế nào không trả lời? ]

 

[ Vâng, nghe rồi… . ]

 

[ Tiếp tới mặc kệ tỷ phu thế nào trừng phạt ngươi, cũng nhịn xuống không được phép bắn tinh. ]

 

[ Biết rồi. . . ]

 

Bởi vì không được phép quay ra đằng sau nhìn, Hoắc Phi chỉ có thể bằng cảm giác cảm thụ hết thảy nam nhân đối hắn làm.

 

Cố gắng quên đi đoạn thời gian ở Tokyo (?), Hoắc Phi khát vọng đến sắp điên, một thứ nóng nóng mềm mềm liếm lên cúc huyệt của hắn… . . .

 

Hoắc Phi ngây dại. . . . Đầu hắn trống rỗng, chấn kinh đến xém chút ngất đi… Tỷ phu của ta… . Tỷ phu cao cao tại thượng, chính kinh uy nghiêm của ta mà lại đang liếm….của ta…..

 

[ Tiếp tục bài khai cái mông, muốn hay không tỷ phu dùng đầu lưỡi luồn vào? ]

 

Câu hỏi của nam nhân chính là dâm loạn đến làm cho người phát điên, Hoắc Phi gần như có thể dừng lại bắn một phát, nhưng nhớ tới mệnh lệnh kế nhập, vội vàng hít sâu một hơi, cường nhịn xuống dục vọng bắn tinh. [ Muốn… . Muốn đến chết rồi, tỷ phu. . . Cầu ngươi, dùng đầu lưỡi luồn vào! ]

 

Lỗ cúc hoa XXOO màu hồng tại dưới lưỡi chính mình tham lam vừa trương vừa hút, Trầm Quan Kiều ha ha cười, đầu lưỡi linh hoạt một chút liền có thể đi vào được cúc huyệt! !

 

[ Y a a a a… . . ]

 

Đầu lưỡi tà ác vạch qua mỗi một tấc nhục bích dâm đãng, rất nhanh mà tiến tiến ra ra, lặp đi lặp lại đâm vào rút ra, làm cho nam nhân tiếp tục theo lưỡi mình phát ra tiếng khóc dục tử… .

 

[ Ô. . . Thật đã thật đã. . . Đầu lưỡi tỷ phu sảng chết ta rồi. . . . Ô. . Làm sao bây giờ. . . Làm sao giờ. . . . Tỷ phu. . . Ta muốn chết… ]

 

Cảm giác được tuyên đạo kịch liệt co rút đột nhiên kẹp chặt đầu lưỡi hắn, một lượng lớn dâm dịch ngọt ngào tràn vào giữa hai môi hắn, Trầm Quan Kiều đột nhiên xấu xa rút đầu lưỡi ra, rời khỏi nhục thể sắp cao trào của nam nhân… .

 

[ A a a a. . . Đừng đi! Ô… Tỷ phu thật xấu. . . ]

 

Thể nội hư không khiến người phát cuồng làm cho Hoắc Phi khóc xoay người ôm chặt nam nhân tâm ái,[ Tỷ phu, van cầu ngươi. . . . ]

 

[ Cầu ta cái gì? ] Trầm Quan Kiều bắt được đầu nam nhân, hai mắt không chớp mà nhìn chăm chú hắn.

 

[ Yêu ta. . . . Thao ta! ! ]

 

[ Dùng cái gì thao? ]

 

[ Côn thịt… Ta muốn đại đầu bang của ngươi! ] Hoắc Phi mặc kệ xấu hổ mà nắm lấy hung khí hỏa nhiệt mềm dính thật lớn kia.

 

[Hoắc đại thiếu gia cao cao tại thượng có thể đối nam nhân nói ra chuyện như thế sao? ] Trầm Quan Kiều gian tà mà cười hỏi.

 

[ Hừ uh. . Chỉ có ngươi. . . . Ta chỉ có đối tỷ phu của ta nói….. ] Hoắc Phi đưa mặt chôn vào giữa hai chân nam nhân mình yêu, vươn đầu lưỡi dâm đãng mà liếm lên,[ Hừ uh. . . . Yêu ngươi. . . . Ta rất yêu ngươi… Yêu chết ngươi… ]

 

[ Đồ dâm đãng, ngươi là nói với côn thịt của ta, hay là nói với ta? ]

 

[ Hừ uh. . . . . Cái miệng ở trên là nói với tỷ phu… ] Hoắc Phi cong miệng lên tiếp tục tại quy đầu bạo trướng của nam nhân hôn,[ Bất quá… . . ]

 

Hoắc Phi di động cơ thể, bắt được côn thịt nam nhân đặt dưới cúc động phát nóng của mình,[ Cái miệng phía dưới này là nói với côn thịt của tỷ phu. . . . ]

 

Hoắc Phi nói xong liền mạnh hạ người xuống, cái miệng nhỏ nhắn tham lam từng chút liền nuốt lấy nhục kiếm thật lớn của nam nhân…

 

[ A a a a a. . . . ] Hai người đồng thời phát ra tiếng kêu to cuồng hỉ!

 

[ Chết tiệt! ] Trầm Quan Kiều thở hổn hển, lật ngược nam nhân lại, miễn cưỡng mở bắp đùi gợi cảm của hắn, bắt đầu điên cuồng xuyên vào mạnh rút ra. . . .

 

[ A a a a a a… . . ]

 

Hoắc Phi ngửa đầu dâm loạn kêu to, côn thịt vừa cứng vừa nóng trong cơ thể hắn không chút lưu tình mà công kích, làm cho hắn như bị tươi sống đâm thủng.

 

Trầm Quan Kiều nhìn khuôn mặt đầy đặn tuấn mỹ của nam nhân dưới thao cảm của mình vặn vẹo thành khoái nhạc vô cùng thống khổ, xanh đến làm cho người oán hận không thao chết hắn!

 

[ A a. . . ]

 

Nhục kiếm trong cơ thể càng đâm càng sâu, càng xuyên vào càng nhanh, Hoắc Phi cảm giác được nhục bích của mình bị thao đến sắp tan ra cùng tính khí của nam nhân mình yêu hợp thành một thể. Cũng không ai có thể chia tách bọn hắn. . . .

 

[ Ô. . . . . Ta yêu ngươi. . . . . Tỷ phu. . . . Ngươi yêu ta không? Ngươi yêu ta không? ]

 

Trầm Quan Kiều tiếp tục hạ xuống trên khuôn mặt của tâm ái bảo bối những nụ hôn cuồng nhiệt, càng không ngừng nỉ non,[ Ta yêu ngươi. . . . . Ta yêu ngươi… . Bảo bối của ta. . . Tỷ phu vĩnh viễn cũng sẽ như thế điên cuồng yêu ngươi. . . . . ]

 

[ Ô. . . . Tỷ phu. . . . Yêu ta. . ]

 

Hai người mang tình yêu vô tận, tiếp tục bên bờ sông mỹ lệ này trở nên tận tình ủng ôm hí hô… .

 

Có chút gió từ từ thổi tới, như là vì đoạn phong ái bất luân này gửi tặng lời chúc phúc sâu sắc nhất. . . . .

Hoàn Vĩ thanh

trong chương này câu văn hơi khó hiểu, có vài chỗ mình ko hiểu lắm nên phang đại. đây cũng là lý do chương này up hơi trễ T_T

còn 1 cái đặc điển nữa thôi ^^

 

Comments on: "[Phong Ái] Vĩ thanh" (12)

  1. Pandanus255 said:

    Thanks.
    Vậy sẽ hoàn trước tết nhỉ

  2. ღTiểu mỹ thụღ said:

    A, vĩ thanh rồi ^^

    Thanks bạn đã edit nhé, thích chương này quá cơ :”>

    Ngừi ta bẽn lẽn e lệ mà cứ vơ trúng H hoài à, ngại ghê *blushing*

  3. Trời ơi *lau mồ hoi* cuối cùng cũng đến vĩ thanh, chờ trong mỏi mòn, thank Uyen Nhi

  4. ôh, cuối cùng cũng gần xong rùi, chờ mãi ah, thanks nàng vì cái Vĩ Thanh này nha, nàng edit thế này cũng ok rồi mà ^_^

  5. A aaaaaaaaaaa~~~
    sung sướng quá đi… lâu rồj ta mới được đọc 1 cáj chương h đậm đặc thế nì… Ứ hự cuốj cùng qua ba0 sóng gió haj anh cũng đã thuộc về nhau. Đành phảj chja tay thêm một bộ nữa của chj dương rồj. Nàng ơj cố lên làm nốt cáj đặc đjển nàng nhé!
    *ôm ôm hôn hôn*
    nàng cho ta xjn nick yahoo của nàng nhé! Nhé!
    *chớp chớp mắt*
    *ôm lần cuối* rờ mó rờ mó

  6. keke, H tip, H ơi là H, ta iu H quá, cảm ơn nàng, chờ chương cuối

  7. chương kế chắc H típ

  8. Gan tet ma mat mau nhieu nhu vay,ko biet dau bat den do

  9. *mất máu trầm trọng* *bất tỉnh nhân sự* –> ôi tỷ Dương aaa

  10. end ùi, dễ thương ghê😀, cuối cùng chữ phong ái cũng xuất hiện😀

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: