MỊ LOẠN HỒNG NHAN

Edit: Uyển Nhi

Đệ nhất quyển – Đệ tứ thập thất chương

Cuộc sống tựa hồ cứ như vậy bình bình đạm đạm, thoáng một cái liền qua bảy ngày, trong thời gian bảy ngày, nội lực của Nạp Lan Mị dần dần khôi phục, vết thương của Mộ Dung U dưới sự chăm sóc tỉ mỉ của bà bà cùng Nạp Lan Mị dần dần khép lại.

 

Hôm nay vốn là một ngày trước khi Nạp Lan Mị cùng Mộ Dung U đi, sáng sớm, Nạp Lan Mị phải đi ra sau núi.

 

Gió đầu xuân có điểm lạnh, có điểm lãnh đạm, cỏ cây sau núi Du Nhiên thôn bắt đầu đâm chồi, thanh phong thoáng lạnh mà tươi mát, trong không khí phiêu đãng mùi thơm nhàn nhạt của cỏ cây làm cho người ta tâm tình thư sướng, Nạp Lan Mị đón gió đi dạo trong rừng trúc thanh khô, bước chân giẫm lên lá trúc trên mặt đất phát ra thanh âm rất nhỏ, đan y trắng thuần nhẹ dương, bên hông nghiêng cắm bích ngọc tiêu, tóc dài như mực ở sau người nhẹ vũ, nghiễm nhiên khí chất như tiên, phong độ phiên nhiên.

 

Trong rừng, Nạp Lan Mị đang cẩn thận đánh giá mỗi một cây trúc mảnh mai bên người, còn lâu lâu lấy vài cây gậy trúc dài chừng ba thước ghép đối lại, nghiên cứu một hồi hắn lắc đầu, tiếp tục nghiên cứu cây trúc tiếp theo.

 

Nạp Lan Mị từ nhỏ học tập thiên văn địa lý, đối với huyền học mặc dù không tinh thông như Huyền Thanh pháp sư, đến chỗ Huyền Thanh pháp sư cũng học hỏi được tương đối bảy tám trên mười, hôm nay hắn làm những việc này cũng không có mục đích gì khác, hắn chỉ nghĩ muốn trước khi rời đi hồi báo bà bà một chút gì đó, thế nhưng hắn cùng Mộ Dung U hành tẩu vội vàng, ngay cả quần áo thay đổi ngày thường cũng không có, càng đừng nói tới bạc, bất quá, cho dù có bạc, dựa vào lòng kiêu hãnh của bà bà phỏng chừng cũng không tiếp nhận. Cho nên, hắn chỉ có thể làm một ít chuyện chính mình đủ khả năng, tận dụng tất cả điều kiện hiện giờ thay đổi phong thủy cho bà bà.

 

Mặt trời mọc ở dãy núi phía đông, nắng sớm nhẹ nhàng xuyên thấu qua lá tán vào trong rừng, xua tan phần nào khí ẩm trong rừng, gió thổi đến, lay động lá rừng, thân ảnh trắng thuần đang chần chừ trong trúc gian, tới tới lui lui mấy lần, Nạp Lan Mị chỉ tìm được sáu bảy chi, còn thiếu ba bốn chi, bên này đã tìm rồi, chỉ có thể đi vào sườn núi tìm kiếm thôi.

 

Nghĩ tới, Nạp Lan Mị liền hướng phía sơn đạo càng thâm sâu đi đến, gió tại phía sau hắn cuốn đi, kết hợp cùng lá khô bay khắp nơi, như một trận mưa bay tới tấp quanh người hắn, lại bị vô hình bức khai đi, không cách nào chạm đến thân thể hắn, trong màn lá rụng đầy trời, Nạp Lan Mị chậm rãi dừng lại cước bộ, tóc dài theo động tác xoay người của hắn phất ra, lột tả khuôn mặt tinh xảo trác tuyệt của hắn, hắn đối với chỗ không biết tên nói, “Nơi này không có ai, các ngươi có thể đi ra rồi.”

 

Gió chậm rãi dừng lại, trong rừng kỳ dị tĩnh xuống, sau đó vài tiếng thúc, cách phía trước Nạp Lan Mị không xa hạ xuống một vài nhân ảnh, toàn thân bọc hắc y, tay cầm trường kiếm, mặt che cái khăn đen chỉ lộ ra hai mắt lạnh lùng, bọn họ lẳng lặng đứng thẳng tựa như hắc thạch, hai tròng mắt nhìn chằm chằm Nạp Lan Mị, khí thế lẫm liệt.

 

Nạp Lan Mị lẳng lặng nhìn bọn họ, từ khi mới vừa tiếp nhận chức hộ quốc sư, hắn liền đem võ học bí tịch của chính mình học qua giao cho thủ lĩnh ám vệ, sau khi cho chính hắn lĩnh giáo cùng thuộc hạ, thân pháp của những người vừa mới rơi xuống đất đều xuất từ trong mấy quyển sách kia, mặc dù không rõ ràng, nhưng Nạp Lan Mị đã học thục thử pháp này rất dễ dàng nhìn ra những người trước mắt này chính là ám vệ từ trong cung.

 

Có thể đoán ra chuyện này, Nạp Lan Mị tự nhiên cũng có thể đoán ra chủ sự phía sau là ai, hắn vẻ mặt lạnh nhạt, ngữ khí êm ái, nhưng lại khó nén vẻ thất vọng, “Chính là Nguyệt Độc Thấu phái các ngươi tới sao?”

 

Mấy người kia tựa hồ cũng biết đã bị thấu rõ thân phận, ánh mắt cũng không có kinh ngạc, cũng có lẽ không cần kinh ngạc, cuộc chiến hôm nay không phải đối phương chết liền là bọn hắn chết, người chết sẽ không nói, cho nên việc này cũng không trọng yếu, một người trong bọn họ khẽ quát một tiếng, cùng mấy người khác đồng thời nhún người nhảy, nhất tề đánh về phía Nạp Lan Mị, trong tay trường kiếm ngưng tụ hàn quang đều hướng Nạp Lan Mị bắn ra, lá rụng trên mặt đất cũng bị kiếm phong khơi mào, như giăng thiên võng hướng Nạp Lan Mị tung đi.

 

“Ta phụng điện hạ chi mệnh làm việc, thỉnh hộ quốc sư thứ lỗi!”

 

. . .

 

Sáng sớm trong rừng phong khởi phong lạc, cuồn cuộn khởi lá rụng dưới đất như lang như hổ, trong mơ hồ, tựa hồ có tiếng kiếm phong lẫm liệt xé gió, có tiếng thanh thúy của kim loại tương kích, có âm thanh lá rụng, có âm thanh huyết nhục xuyên thấu, trong mơ hồ, tựa hồ lại có tiếng thở dài nhẹ nhàng của Nạp Lan Mị.

 

Gió dừng lá rơi, mềm mại trên mặt đất, vài người đang nửa quỳ trên mặt đất, trong mắt có có chút kinh ngạc, người này ngay từ đầu cũng đã nhìn thấu nước đi võ công bọn hắn, bọn họ ngay cả thân hắn cũng chưa đụng tới liền bại, bại bởi vài mảnh lá trúc bọn họ tị nhiên không bì kịp, mà ở trước bọn họ không xa, Nạp Lan Mị thân ảnh thon dài đứng yên, đầu ngón tay tiêm trường niêm vài mảnh lá trúc, bên hông ngọc tiêu chưa ra tay, bên người phân phân lá rụng ánh lên góc áo hắn nhẹ bay, xuất trần như trích tiên.

 

Mấy người ám vệ kia đưa mắt nhìn nhau, trong rừng chỉ sau chốc lát yên lặng, thanh âm mấy người ám vệ kia nhất tề vang lên, nhất trí nói không nên lời, “Thỉnh hộ quốc sư động thủ!” Nhiệm vụ không hoàn thành, bọn họ đã không còn thể diện hồi cung phục mệnh, tuy nói bọn họ chưa từng nắm chắc sẽ hoàn thành nhiệm vụ.

 

Nạp Lan Mị thản nhiên dừng ở bọn họ, vẻ mặt nhìn không ra suy nghĩ, nhưng ngữ khí lại như trước ôn nhu hiền hòa, “Ta chỉ là phong trụ nội lực các ngươi, các ngươi như trước có thể tự chủ hành động, kiếm đã ở trong tay các ngươi, muốn sinh muốn tử, các ngươi tự mình tác chủ, bất quá, các ngươi phải nhớ rõ hậu quả các ngươi lưu lại thi thể.” Vừa nói, liền hóa thành một đạo kinh hồng biến mất tại chỗ.

 

Trong rừng tĩnh mật thật lâu, ánh mặt trời thanh đạm mang đi hơi ẩm trong không khí, gió chậm rãi từ trong rừng phất qua, mùi thơm nhẹ của cỏ cây trong không khí tiêu tán vị tanh ngọt tràn ngập trong rừng, vài tên ám vệ không biết khi nào rời đi, trong rừng lá rơi chấm đất một mảnh vắng vẻ, ngẫu nhiên truyền đến vài tiếng chim kêu.

 

Chỗ sườn núi rậm rạp, Nạp Lan Mị thân ảnh vừa hạ, bên người liền hạ xuống một mạt bóng dáng, toàn thân hắc y, nửa quỳ trên mặt đất, khí tức lạnh lùng, “Thiếu chủ.”

 

“Dật.” Nạp Lan Mị cười dìu hắn đứng lên, cùng bốn người bọn họ nhấn mạnh đã rất nhiều lần không nên quỳ xuống, bọn họ như trước không muốn sửa, dần dần hắn cũng quen, “Chuyện làm như thế nào?”

 

“Thiếu chủ, yêu thỉnh hàm (thư mời) đã toàn bộ phát ra.” Dật tĩnh tiếng nói. Nạp Lan Mị vỗ vỗ vai hắn, mỉm cười, “Ân, vậy là tốt rồi, đã khổ cực.”

 

“Thiếu chủ nói quá.” Dật trả lời, tiềm thức nhìn về phía bốn phía, cũng không có khí tức quen thuộc. Nhìn ra sự chần chờ của hắn, Nạp Lan Mị thanh âm nhẹ hoãn mà tiêu trừ nghi ngờ của hắn, “Dật, ta cho Táng rời đi.” Vốn là rời đi, không phải phân vụ, ý tứ này Dật đương nhiên rõ ràng, hắn có chút sửng sốt, “Thiếu chủ, tại sao?” Táng làm sai cái gì rồi sao?

 

“Không có tại sao.” Nạp Lan Mị ánh mắt dời về phía cây gậy trúc trong tay, thân trúc trơn nhẵn mang theo vẻ khô vàng nhỏ bé, “Dật, hết thảy những việc của ta đến nay khiến hắn tưởng rằng đẩy ta vào tử lộ (chỗ này ko chắc lắm), hắn. . . Có chút dao động.”

 

Dật có chút trầm mặc, sau đó nói, “Thiếu chủ, chẳng lẽ không đúng sao?”

 

“Chính là cùng không đúng có thể ra sao?” Nạp Lan Mị than nhẹ, có một tia bất đắc dĩ, cũng không nghĩ muốn tái tiếp tục ở một đề tài này, hắn nói, “Dật, nếu như ngươi cũng cùng Táng có ý nghĩ giống nhau, ta không ngăn cản ngươi.”

 

Dật trầm ngâm lắc đầu, chỉ là nói, “Thiếu chủ, ta muốn biết tại sao.” Vì sao thiếu chủ đem quốc gia này thấy so với tánh mạng còn trọng yếu hơn, hắn muốn biết, thật sự muốn biết.

 

“Thật sự muốn biết?” Nạp Lan Mị lẳng lặng mà nhìn hắn.

 

Dật gật đầu.

 

Nạp Lan Mị dừng ở hắn sau một lúc lâu, sau đó nhẹ nhẹ nở nụ cười, Dật vĩnh viễn đều nhớ kỹ vẻ mặt lúc này của Nạp Lan Mị, khuynh quốc khuynh thành, như mộng như ảo, nhưng lại khó nén nét bi ai chợt lóe qua ở sâu trong đôi mắt kia, ưu thương cùng bất đắc dĩ, cũng vĩnh viễn nhớ kỹ trong rừng cây đầu xuân trong ánh mặt trời lành lạnh và có gió vọng lên chính là thanh âm tịch liêu và trống rỗng của Nạp Lan Mị.

 

“Bởi vì. . . Ta là hộ quốc sư.”

 

Bởi vì là hộ quốc sư, cho nên, không có quyền lựa chọn.

 

 

Thanh phong nhẹ hoãn, thanh dương ấm áp. Nạp Lan Mị sau khi bù khuyết phần còn lại của gậy trúc, dọc theo con đường nhỏ xuống núi, quanh quẩn quay về nhà bà bà từ sau cánh cửa tiến vọt vào sân.

 

Trong viện, bà bà đang cấp Mộ Dung U đổi lại dược, Mộ Dung U quần áo nửa mở, hồng y phi tới khuỷu tay, lộ ra xương quai xanh tinh xảo cùng bờ gầy gò hữu lực, y đỏ sẫm, da tuyết trắng, ánh lên ánh mặt trời thanh đạm của buổi sáng, hắn giống như dục huyết yêu cơ (dục huyết=tắm máu), tà mỹ đến mức tận cùng, cho dù lộ ra vết sẹo trên cánh tay, cũng chỉ là vì hắn tăng thêm mấy phần cuồng dã cùng thị huyết, cũng không tổn hại đến vẻ ngoài hoàn mỹ của hắn.

 

Mộ Dung U rất đẹp, Nạp Lan Mị không ngừng một lần nghĩ qua như vậy.

 

Xuất hiện của Nạp Lan Mị đưa tới sự ghé mắt của bà bà, bà bà ôn hòa hướng hắn cười cười, tới lúc Nạp Lan Mị lễ phép vấn an, vừa lại tiếp tục vì Mộ Dung U tẩy vết thương, Nạp Lan Mị nhìn về phía Mộ Dung U, Mộ Dung U không có nhìn hắn, chỉ là lẳng lặng từ từ nhắm hai mắt, loại trầm tĩnh ngăn cách, nhưng trên trán hơi nhíu lại tiết lộ hắn không kiên nhẫn.

 

Nạp Lan Mị cầm gậy trúc trong tay đặt ở góc tường, nhẹ bước tới, đến gần giếng trong viện lấy nước mát rửa sạch tay, nói, “Bà bà, ta về rồi.” Bà bà hòa ái cười, cầm khăn tay nhiễm huyết trong tay đưa cho hắn, đứng dậy hướng phòng bếp đi đến, “Hảo, ngươi tới giúp hắn thượng dược, ta đi chuẩn bị cơm trưa.”

 

Nạp Lan Mị tại bên người Mộ Dung U ngồi xổm xuống, nhẹ nhàng lấy khăn trắng trong tay lau lau vết máu hơi rướm ra trên vết thương, Mộ Dung U thản nhiên nhìn hắn, nhìn hắn thái độ cẩn cẩn dực dực phảng phất coi mình như đồ sứ chỉ cần thoáng dùng lực có thể chạm vỡ, tâm tình hắn chợt biến hảo.

 

Tia đau đớn nho nhỏ trên da thịt truyền đến cùng cảm giác mát lạnh kéo về ánh mắt Mộ Dung U, Nạp Lan Mị đã vì hắn tẩy trừ hảo vết thương, chính hắn thượng dược, ngón tay tế trắng như hành dính thượng màu xanh biếc của dược thảo cùng dược thủy, có một loại linh khí tự nhiên nói không nên lời, lại nhìn hắn, hắn đang nhẹ nhàng hướng phía vết thương thổi khí, muốn giảm bớt đau đớn khi phúc thượng thảo dược, ánh mặt trời rơi vào sườn mặt hắn, mái tóc mềm mại nhỏ mảnh, hây hẩy trên mặt hắn, ánh da thịt trắng nõn trong suốt.

 

“Mộ. . .” Nạp Lan Mị ngẩng đầu, không hẹn trước chạm phải tầm mắt của Mộ Dung U, Mộ Dung U đang nhìn hắn, con ngươi sâu như vực thẳm, chảy tràn sự tỏa sáng thâm thúy làm cho người ta không nhịn được trầm mê, Nạp Lan Mị sửng sốt, như là linh hồn bị hấp ăn không dời ánh mắt ra được, ngay cả lời muốn nói cũng chỉ ở tại môi gian. Mộ Dung U cũng không ngờ tới Nạp Lan Mị sẽ ngẩng đầu, nhìn chăm chú vào Nạp Lan Mị giống như hắc ngọc, con ngươi lưu quang tràn đầy, vẻ mặt cũng có chút lặng đi, nhưng lại như trước không dời ánh mắt.

 

Mộ Dung U cùng Nạp Lan Mị lẳng lặng nhìn nhau, thời gian tựa hồ đình chỉ tại thời khắc này, lại tựa hồ còn đang lẳng lặng chảy xuôi, trong thoáng chốc một cái chớp mắt lại tựa như ngàn năm, thẳng đến một tiếng khụ rất nhỏ kéo suy nghĩ bọn họ quay về, bọn họ mới hơi hơi giật mình, theo thanh âm nhìn lại, chỉ thấy bà bà đang đứng tại cửa phòng bếp, tiếu ý nhìn bọn họ, sau đó nhẹ nhàng lắc đầu, vừa lại xoay người vào phòng bếp.

 

Nạp Lan Mị tiềm thức mà quay đầu lại nhìn về phía Mộ Dung U, Mộ Dung U cũng đang hảo nhìn qua, ánh mắt hai người lại một lần nữa chạm vào nhau, Nạp Lan Mị rất nhỏ chấn động, bật người một bộ dáng không có việc gì cúi đầu tiếp tục động tác băng bó vết thương Mộ Dung U, mà Mộ Dung U thì hơi cúi đầu nhìn hắn băng bó, làm chứng kiến sườn mặt trắng nõn không tì vết kia lặng lẽ nhiễm thượng đỏ ửng, hắn đáy mắt hiện lên nồng đậm hứng thú, người này sẽ không động tâm rồi đi? . . .

 

“Được rồi.” Nạp Lan Mị nhẹ nhàng sửa sang lại bộ phận nhăn lại trên băng gạc, thấy vải trắng toàn bộ bằng phẳng dán lên da tay, hắn mới thu tay lại rửa tay trong nước mát bên cạnh người, trong miệng dặn dò nói, “Mộ Dung, nhớ kỹ vết thương không nên đụng nước.” Nói xong, hắn liền đứng dậy đi hướng gậy trúc đặt ở góc tường, chuẩn bị bắt đầu chuyện của chính hắn.

 

Mới vừa đi, cổ tay đã được kéo, một cỗ lực kéo hắn trở về, chỉ nhân kéo người hắn ngồi ở ghế, phương hướng lực đạo cũng nhân tiện xuống phía dưới, chỉ vì động tác Mộ Dung U đột nhiên nhanh chóng, hắn còn chưa phản ứng đã bị Mộ Dung U kéo ngồi vào trong lòng, hắn biết Mộ Dung U trên người còn có thương tích, cho nên không có giãy dụa, chỉ là dương mắt liền vọng vào đáy mắt hứng thú của Mộ Dung U, nói, “Mộ Dung, còn có việc sao?”

 

“Bổn tôn cứu ngươi hai lần, ngươi không phải nên có điều tỏ bày sao?” Mộ Dung U ôm hắn, khẩu khí cường thế lại ngạo nhiên.

 

Nạp Lan Mị sửng sốt, sau đó cười hỏi ngược lại, “Mộ Dung nghĩ muốn cái gì đây?”

 

“Ngươi sẽ cho sao?” Mộ Dung U cúi đầu nhìn chăm chú hắn, đem vấn đề ném trở về. Nạp Lan Mị mỉm cười nhìn hắn, đôi mắt nhẹ nhiên nhu hòa, lần nữa bất động thanh sắc đem vấn đề quay lại, “Muốn xem Mộ Dung muốn cái gì.”

 

Mộ Dung U lộ ra tươi cười, ngón tay thon dài sờ lên đường mặt tinh xảo của Nạp Lan Mị, ý cười tứ nhiên, lời nói không sợ hãi, không ngớt mà mở miệng nói, “. . . Lấy thân báo đáp thì sao?”

Hoàn chương 47

 

Comments on: "[Mị Loạn Hồng Nhan] Đệ nhất quyển – Đệ tứ thập thất chương" (1)

  1. Đây là “bốn mắt nhìn nhau toé lưả tình” ha?

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: