MỊ LOẠN HỒNG NHAN

Edit: Uyển Nhi

Đệ nhất quyển – Đệ tứ thập lục chương

Phốc.

 

Mùi máu tanh thản nhiên tràn ngập ra, gió đêm khuya rất nhẹ mạn tiến vào, khiến cho ánh nến trên bàn run rẩy, dục dũng bằng gỗ, dày nhiệt khí, Nạp Lan Mị toàn thân ngâm mình ở trong nước nóng, lông mi đen nhánh, cái trán trơn bóng thấm mồ hôi, khóe miệng đặc biệt có vết máu màu tím đen, sấn y trắng noãn quấn quanh mái tóc tại trong nước phập phồng, tôn lên thân thể đơn bạc, giống như tiên đàm nở rộ Dao Trì (nơi ở của Tây Vương Mẫu), kỳ ảo mà tuyệt mỹ.

 

Hoa nến chập chờn, Mộ Dung U thân ảnh bao phủ vầng hào quang vàng, nhiệt khí bốc hơi đập vào mặt, phủ ướt mái tóc trên trán hắn, đôi mắt trầm ám như vực sâu cũng nhiễm thượng vầng hơi nước, chiếu vào lông mi nhuận ẩm đen nhánh mà lóng lánh như sao, hắn đứng ở dũng biên, nắm tay để tại sau lưng Nạp Lan Mị, nội lực mạnh mẽ đang thông qua bàn tay chậm rãi thấu vào trong cơ thể Nạp Lan Mị, chờ Nạp Lan Mị lần nữa phun ra máu đen, hắn chậm rãi thu hồi tay, dường như bình phục nội lực mình mãnh liệt khởi lên, đem dược trên bàn đưa tới bên mép Nạp Lan Mị, không nói một câu.

 

Nghe thấy được dược hương, Nạp Lan Mị mở mắt, ánh mắt rơi vào chén thuốc trước mắt, chén sứ như tuyết, dược thủy dày đặc lay động, dược vị mùi thơm ngát, bàn tay kéo qua đáy chén, dược đã để một thời gian, độ ấm vừa phải, trong nhiệt khí, hắn ngẩng đầu nhìn hướng Mộ Dung U, vết máu tại khóe miệng nổi bật diễm lệ, ánh mắt đảo qua Mộ Dung U hơi ngưng thần sắc, hắn nhẹ nghiêng người uống một hơi cạn sạch.

 

Đem cái chén rỗng trả lại cho Mộ Dung U, Nạp Lan Mị nhìn hắn, thoáng chần chờ, nói, “Mộ Dung, độc đã toàn bộ bức ra.” Mộ Dung U liếc nhìn hắn một cái, thản nhiên lên tiếng, tránh ra thân, đem chén rỗng để lại trên bàn, tại bên cạnh bàn ngồi xuống, vạt áo vì đứng ở thành dũng bị tẩm ướt, màu đỏ thẩm như máu bộc hạ.

 

Nạp Lan Mị nói xong liền trầm mặc, Mộ Dung U nhìn hắn trầm mặc cũng tương đối trầm mặc, trong không khí tràn ngập hào khí kỳ diệu, nửa giống như quỷ dị nửa giống như mập mờ, sau một lúc lâu, Nạp Lan Mị khụ một tiếng, đang muốn mở miệng, nhưng Mộ Dung U lại trước một bước đánh vỡ trầm mặc, khẩu khí không kiên nhẫn, “Nếu ngươi thật để ý bị nhìn thấy cơ thể trần, vậy bổn tôn cũng chỉ hảo chịu trách nhiệm thú ngươi.” Như vậy nửa chết nửa sống, thật làm cho người ta khó chịu!

 

Nạp Lan Mị ngạc nhiên, “Mộ Dung. . .”

 

“Hay là nói. . . Ngươi không ngại?” Ánh mắt rơi vào sấn y trắng noãn của Nạp Lan Mị, vạt áo bị sóng nước khai lộ ra bên trong xương quai xanh tinh xảo cốt tuyến ưu mỹ, Mộ Dung U chọn mi, nếu thật không ngại, hẳn là còn cơ hội thưởng thức. . .

 

Lời nói nghẹn tại cuống họng, Nạp Lan Mị vẻ mặt có vẻ bất đắc dĩ, con ngươi đen nhánh không tiếng động mà dừng ở Mộ Dung U, một hồi lâu, hắn lắc đầu, nhợt nhạt thở dài, quyết định bỏ qua những lời của Mộ Dung U làm cho người ta giận dữ nói, “Mộ Dung, chuyện này là ta không đúng trước, muốn chịu trách nhiệm cũng là ta chịu. . .”

 

“Như thế nào chịu trách nhiệm? Lấy thân báo đáp?” Mộ Dung U mi mắt làm trò n. u. e. Nạp Lan Mị liếc nhìn hắn một cái, giọng nói dừng một chút, lần nữa lựa chọn lờ đi, nói nghiêm túc, “Mặc kệ nói như thế nào, Mộ Dung, cám ơn ngươi cứu ta, ta. . .” Giọng nói đình chỉ bởi động tác giơ lên của Mộ Dung U, Nạp Lan Mị khó hiểu mà nhìn Mộ Dung U, không biết hắn vì sao cắt đứt lời mình.

 

Mộ Dung U ngăn lại lời nói của hắn, lạnh lùng mà khinh thường cười cợt một tiếng, “Bổn tôn thân đứng đầu võ lâm, nếu ngay cả ngươi cũng bảo vệ không được, vậy cả võ lâm giang hồ còn có hà thể diện?” Trong đạm sắc quang mang, Mộ Dung U hồng y thắng huyết, khuôn mặt như yêu, tà khí diễm mỹ, khí phách hoành sinh, “Huống hồ, ngươi là người của bổn tôn, cho dù chết, cũng chỉ có thể chết trong tay bổn tôn.”

 

“Mộ Dung, ngươi là vì thế mới ra tay cứu ta? . . .” Nạp Lan Mị vi lăng sau khi hỏi như vậy.

 

“Ngươi đang chờ mong cái gì?” Mộ Dung U không đáp hỏi ngược lại, mâu quang sâu kín.

 

“Không có gì.” Nạp Lan Mị lắc đầu cười, đột nhiên cảm giác được nhẹ nhõm hơn nhiều, dương mắt nhìn chăm chú vào Mộ Dung U, hắn ngữ khí ấm nhiên nói, “Mộ Dung, mấy ngày này ngươi cũng hao phí không ít nội lực, ngươi đi trước nghỉ ngơi đi.” Từ sau khi bà bà nói qua, hắn liền không cho Mộ Dung U ở bên ngoài qua đêm, mặc dù hai người đồng giường cộng tháp có chút xấu hổ, nhưng kỳ thật cũng không có gì ghê gớm.

 

Nhẹ nhàng ứng thân, Mộ Dung U đứng dậy hướng cửa đi đến, cước bộ ngay lúc vén rèm lên dừng lại, “Nghỉ ngơi khá đủ rồi, cũng nên xuất phát.” Thời gian dài ngừng ở chỗ này chỉ mang đến cho người này nguy hiểm cùng bất tiện.

 

“Không được.” Nạp Lan Mị lại quả quyết lắc đầu, “Mộ Dung, ta đã không còn việc gì, nhưng thương thế của ngươi cần nghỉ ngơi, chờ vết thương ngươi khép lại chúng ta lại đi.” Mấy ngày này vì hắn chữa thương, Mộ Dung U quên đi vết thương trên cánh tay, làm cho vết thương khép lại được một chút lại rách ra, đang từ từ mở rộng, cho dù huyết lưu càng ngày càng ít, cũng có cảm giác đau đớn, Nạp Lan Mị cũng bị đả thương qua, biết sự đau đớn kia tuy không nguy hiểm đến tánh mạng cũng không chịu nổi.

 

“Đừng dài dòng, chăm sóc hảo chính ngươi là được.” Mộ Dung U lãnh hừ một tiếng, vén rèm ra, nếu không phải người này, hắn có thể bị thương sao? . . .

 

Rèm hạ xuống, Nạp Lan Mị dừng ở rèm thâm sắc còn đang lay động, đợi đến khi lông mi ẩm hơi nước trở nên nặng trĩu, hắn mới hoãn quá thần lai (chậm rãi) liễm hạ mắt, khe khẽ thở dài, ngừng thở chìm vào trong nước, mái tóc đen lềnh bềnh che khuất vẻ mặt của hắn, cùng với trên trán hiện ra một tia u buồn.

 

Vô luận như thế nào cũng phải thuyết phục Mộ Dung U lưu lại dưỡng thương, hắn nợ Mộ Dung U nhiều lắm. . .

 

Trên bàn, nến trắng lẳng lặng thiêu đốt, khói xanh chầm chậm.

 

Ngoài phòng trong sân có gió, thổi rối mái tóc dài mượt của thân ảnh trong góc, Mộ Dung U tựa vào chỗ ngoặt, hai tròng mắt sâu kín phản quang, ám lam như mực, chỗ tối nơi góc tường bất ngờ xuất hiện một mạt ảnh tử, nhưng lại cảm giác không ra chút khí tức dư thừa.

 

“Nói.” Mộ Dung U vẻ mặt lạnh nhạt.

 

“Chủ tử, Tây Bắc hộ pháp bị giết, Tiên Nhân Đàm xuất hiện hỗn loạn.”

 

“Tình huống như thế nào?” Mộ Dung U mắt như lam mực, trầm ám u lam, hai vị Mộ Dung Cảnh cùng Mộ Dung Hiên kia hẳn là sẽ nhân cơ hội làm loạn. . .

 

“Chủ tử. . .” Ngữ điệu ổn định như nước đọng, “Mộ Dung gia chủ thân vong.”

 

Không khí chợt yên lặng xuống.

 

Không khí lạnh lùng, cách một hồi lâu, Mộ Dung U khóe miệng cong lên hình cung độ, tôn lên khuôn mặt điềm tích mà yêu mỹ tạo ra vẻ xinh đẹp cực hạn, tựa như địa ngục Tu La cuồng bạo mà tàn nhẫn, nạp khí tức rồi lại bị lạnh lùng đè xuống, giống như mãnh thú bị giam vào lồng, thoáng qua sự thị huyết cùng cuồng bạo chỉ chờ đợi ra lồng.

 

“Lưu lại Mộ Dung Cảnh cùng Mộ Dung Hiên. . .” Nhẫn bạc trên ngón tay thon dài, quỷ quái mà tà khí, dưới ánh sao linh nhược, bàn tay da thịt bóng loáng như tuyết, tựa như xích từ (gốm đỏ) chỉ chờ đợi phủ lên lớp sơn đỏ cuối cùng.

 

“Vâng, chủ tử.” Tựa hồ bị khí thế Mộ Dung U phát ra dồn ép, thanh âm kia có một tia phập phồng, “Chủ tử, Kỳ Nghiễn quốc phái ra một số lượng lớn sát thủ lẻn vào.”

 

“Mục tiêu?”

 

“Nạp Lan Mị. . .” Vừa dứt lời, người trong góc liền đánh tan thân ảnh, gió đêm phất qua, mang đến tiếng bước chân khi nhẹ khi nặng, Mộ Dung U có chút xoay người, chỉ thấy bà bà mặc sấn y tay bưng nến đi tới, chờ khi bà bà nương ánh sáng của ngọn nến trong tay thấy rõ mặt Mộ Dung U, trên mặt hắn đã tan mất lãnh ý, miệng yết thượng nụ cười, đôi mắt rộ sáng.

 

“Đã trễ thế này sao còn chưa ngủ a?” Bà bà hiền lành mà nhìn hắn.

 

“Ngủ không được.” Mộ Dung U quay đầu đi, dời ánh mắt rơi vào phương xa, xa xa trong thôn yên lặng một mảnh, ngẫu nhiên có vài tiếng chó sủa thưa thớt, thôn trang bình yên như vậy không thích hợp nhiễm máu tanh, hôm nay người kia đã không có việc gì rồi, vốn là lúc rời đi. . .

 

“Có phải hắn còn đang cáu kỉnh không a?” Bà bà phảng phất như nhìn thấu, ánh mắt ôn hòa như nước, lấy tay lạp lạp vạt áo hơi rộng, nói, “Ngươi không nên so đo, trở về ngủ đi, đã khuya rồi.”

 

Mộ Dung U gật đầu, cất bước hướng phòng ngủ hắn đi đến, đi vài bước lại ngừng lại, hắn quay đầu lại nói, “Bà bà cũng sớm đi nghỉ ngơi.” Bà bà gật đầu, đưa mắt nhìn thân hình Mộ Dung U biến mất sau màn cửa.

 

Đêm khuya gió lạnh lẽo, Mộ Dung U vén lên màn cửa, trong phòng ánh nến nhu ấm, người trên giường ngủ ở sườn nội, mặt trước hướng sườn trong nằm, thân hình gầy gò chỉ phất chăn mền lên một đường vòng cung ưu mỹ, tóc dài vẩy mực (đen màu mực) tán loạn trên gối nổi bật hơi nước ướt sũng, có thể là cảm giác được hắn vào, người trên giường ngồi dậy, sấn y trắng nõn như tuyết ưu nhã.

 

Nhìn thẳng Mộ Dung U ở cạnh cửa, Nạp Lan Mị khuôn mặt thánh khiết, giống như tiên liên nở rộ tuyết sơn đỉnh (tuyết liên), kỳ ảo tuyệt mỹ, u tĩnh xuất trần, hoa nến ánh mơ hồ đôi mắt Mộ Dung U, y như lần đầu tiên gặp mặt dưới tang cây nhân duyên, ôn nhu điềm tĩnh, khí chất như tiên, nhưng lại bớt đi sự lạnh nhạt xa cách.

 

“Có việc?” Mộ Dung U liếc nhìn hắn một cái, thần sắc không thể đoán lấy.

 

Nạp Lan Mị gật đầu, “Mộ Dung, ta dời vài ngày lại đi.” Vết thương này ít nhất cũng phải bảy ngày.

 

“Lý do.” Mộ Dung U nhìn chăm chú hắn, ngữ khí lạnh nhạt.

 

“Cần thời gian để vết thương khép lại.” Nạp Lan Mị nhìn thẳng hắn, ngữ khí kiên trì, “Chúng ta có thể đi hậu sơn.” Như vậy, sẽ không hại đến dân chúng trong thôn.

 

Mộ Dung U lãnh ngưng nhìn hắn, không nói một câu, Nạp Lan Mị nhìn lại hắn, trầm mặc. Trong phòng yên tĩnh, hô hấp của hai người cũng nhẹ đến không thể nghe thấy, một hồi lâu, Mộ Dung U xoay người liền chuẩn bị xuất môn, Nạp Lan Mị sửng sốt, “Mộ Dung. . .”

 

“Tắm rửa.” Mộ Dung U lần nữa liếc nhìn hắn một cái, giọng nói nhẹ nhàng thản nhiên, đảo mắt liền biến mất ở trong cơn gió thổi vào.

 

Thanh âm rèm hạ xuống, trong phòng tĩnh mật, Nạp Lan Mị nhìn chăm chú cái rèm dày nặng, chậm rãi lộ ra tươi cười, hắn như vậy có phải hay không có ý nghĩa thỏa hiệp? . . .

 

Thủy quang lay động, Mộ Dung U da thịt trắng nõn như sứ, sợi tóc dài mượt ướt sũng mà áp vào ngực, cơ tuyến ưu mỹ, gầy gò mà hữu lực, cánh tay thon dài nghiêng khoát lên mép dũng có khắc một vết thương rộng bằng hai đốt tay, trên vết thương còn vương vết máu nhè nhẹ, liếc mắt một cái nhìn có chút dữ tợn, sương mù dày mơ hồ đường nét diện mục của hắn, dưới tóc mái buông xuống che khuất đôi mắt nửa khép kia, nhưng lại che không được suy nghĩ gợn sóng nơi đáy mắt.

 

Trong góc phòng lẳng lặng đứng một đạo ảnh tử khác, khí tức toàn bộ không có, hắn chính là bẩm báo tin tức bị cắt đứt trước đó, “Chủ tử, Kỳ Nghiễn quốc đã phái ra số lượng lớn sát thủ, mục tiêu vốn là Nạp Lan Mị.” Hoãn rồi hoãn, người nọ lần nữa nói, “Chủ tử, theo thám tử báo cáo, một vị Thừa tướng tuổi còn trẻ của Kỳ Nghiễn quốc một năm trước đã tiến vào Nguyệt Độc quốc.”

 

“Thừa tướng?” Mộ Dung U mê mắt, lộ ra có chút mệt mỏi, nhưng lại ngưng tụ kiên quyết nghẹn thở, hắn hứng thú cười, giơ giơ tay lên, “Tiếp tục nói.”

 

“Chủ tử, Ninh Hoàn Khoảnh trong triều thế lực tới lúc áp chế.” Ngữ khí cứng nhắc, có chút dừng lại, người nọ tiếp tục nói, “Không biết vì sao, trong triều nhân số quan viên ủng hộ thái tử đang từ từ gia tăng.”

 

“Việc này không cần nhúng tay, có người sẽ xử lí tốt.” Ngón tay thon dài bắn đạn thủy, Mộ Dung U ngữ khí hờ hững, “Thần Miểu Môn có gì động tĩnh?”

 

“Án binh bất động.”

 

“Thật sự?” Thật đúng là kiên nhẫn, Mộ Dung U có chút câu môi, không hổ là môn nhân của hắn, tình huống như thế cũng không có rối loạn trận tuyến, nói vậy tự có đường ứng phó, “Mặt khác, phái người quan sát Niêm Hoa Cung.” Lòng của nữ nhân nhất không thể cân nhắc, lần này Nạp Lan Mị trúng độc cùng nàng không thoát khỏi quan hệ, kế hoạch của hắn không cho phép sai sót.

 

“Vâng.” Thanh âm kia trả lời, “Chủ tử, Mặc Liên đang tiến về nơi đây, một ngày sau liền có thể tới.”

 

Nghe tiếng, Mộ Dung U khẽ nhíu mày, ánh mắt mơn trớn vết thương trên cánh tay, mâu quang hiện lên suy nghĩ, sau đó nói, “Cầm chân hắn, nơi này còn cần mấy ngày.”

 

“Vâng.” Mặc dù khó hiểu, nhưng vẫn là lĩnh mệnh làm theo, đang muốn rời đi, thanh âm Mộ Dung U lại vang lên, hàm chứa một chút huyết tinh: “Đem chung quanh rửa sạch sẽ, nếu ốc chủ ốc này có sơ suất gì, các ngươi cũng không cần thiết tiếp tục sống nữa.”

 

“Vâng.” Người nọ cung kính trả lời, thân ảnh chợt lóe liền biến mất ở trong phòng.

 

Ngọn nến màu vàng bao phủ sợi tóc, Mộ Dung U liễm hạ ngươi mắt, trong phòng lâm vào tĩnh mịch.

 

Kỳ Nghiễn quốc, Nguyệt Độc quốc. . .

 

Tất cả hết thảy, nên lúc hành động rồi. . .

Hoàn chương 46

 

Comments on: "[Mị Loạn Hồng Nhan] Đệ nhất quyển – Đệ tứ thập lục chương" (4)

  1. Tem~ Mãi mới có chương mới. Chờ dài cổ luôn rồi
    Cảm ơn đã edit nha:D

  2. GIang sinh vui ve nha nang:)

  3. “Mộ Dung U mi mắt làm trò n. u. e. ”

    Erm… cho tớ hỏi chỗ này là gì thế? Ko hiểu đc, mà là chính tả thì cũng ko thể đoán ra là cái chữ gì luôn.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: