MỊ LOẠN HỒNG NHAN

Edit: Uyển Nhi

Đệ nhất quyển – Đệ tứ thập tứ chương

Du Nhiên thôn, cách Vô Lượng Sơn năm trăm dặm, dân chúng trong thôn mặt trời mọc thì làm mặt trời lặn thì nghỉ, cuộc sống chất phác an lạc cùng thế giới vô tranh, nhưng chính thôn trang như thế hôm nay lại nghênh đón quan binh. Từ miệng quan binh thôn dân biết được, ngày hôm trước trong trấn cách thôn năm mươi dặm xảy ra đại sự, trên trấn một tòa khách sạn nửa đêm thất hỏa, đa số nhân viên trong khách sạn đều bị chết cháy, đây vốn nhắm vào ngoại sự, quan phủ vốn chỉ muốn tra ra tổn thất bù đắp tài chính trấn an dân chúng cho xong việc, nhưng sáng sớm lại có người ở trấn ngoại phát hiện hàng loạt tử thi, quan phủ bị hai vụ tử thương quá lớn này mà kinh động, bởi vì thời gian hai vụ phát sinh vô cùng kỳ hoặc, quan phủ lập tức phái quan binh tìm kiếm ngoài trấn phạm vi năm mươi dặm, tìm kiếm nhân tích khả nghi.

Đây vốn là đại án tử, nhưng ở trong thôn trang bình đạm như nước này lại khá chấn động, thôn dân mở rộng đại môn tùy ý quan binh tìm tòi, tìm gần một ngày nhưng chưa phát hiện bất cứ đầu mối gì, chờ khi lục soát đến căn nhà cuối cùng, quan binh cơ hồ đã không còn ôm bất cứ hy vọng gì nữa, bọn họ chỉ là làm việc theo lệ tiến đến gõ cửa, chuẩn bị qua loa lục soát một phen liền rời đi.

Cuối cùng mở cửa chính là vị bà bà tuổi gần năm mươi, bà bà thân hình nhỏ gầy, khuôn mặt hiền lành, sau khi hỏi rõ ràng mục đích bọn họ đến thì tránh người để cho bọn họ đi vào, còn chu đáo mà vì bọn họ rót nước, tìm đã một ngày, bọn quan binh cũng mệt mỏi và khát, sau khi uống hết nước, bọn họ bắt đầu lục soát, chỉ bất quá lần này bọn họ nhẹ nhàng tay chân, không có lộng loạn hoặc lộng phá bài biện nhà bà bà.

Xốc lên màn cửa trong ốc, trong ốc có hai người, một vị nam tử trẻ tuổi mặc quần áo màu xanh nhạt đang ngồi ở bên giường, khuôn mặt tuấn mỹ, trong tay đang cầm chén thuốc, từ vẻ mặt xem tựa hồ là dỗ dành người trên giường uống dược, người trên giường áo ngủ bằng gấm chỉ đến xương quai xanh, sấn y trắng như tuyết, tóc dài đen nhánh uốn lượn trên gối, đối mặt với dỗ dành của nam tử bên giường không chút động lòng, chính diện hướng vào trong ngủ, từ mặt bên xem qua, xem bộ dáng rất giống nữ tử. Tràng cảnh này rơi vào trong mắt bọn quan binh, giống như là thê tử ngã bệnh không muốn uống dược, trượng phu đang ôn nhu khuyên nhủ.

Quan binh đến cắt đứt phần điềm tĩnh này, nam tử tuổi còn trẻ từ bên giường đứng lên, nhìn bọn quan binh ánh mắt chứa sự dò xét, người trên giường cũng quay đầu lại, liễu mục tinh mâu (mắt liễu con ngươi sáng như sao), thịt trắng như tuyết, hai gò má còn lộ ra đỏ ửng nhàn nhạt, nhìn thấy bọn họ nàng trong nháy mắt có tia kinh ngạc, sau đó kéo kéo chăn mền, cử động này rơi vào trong mắt quan binh bị giải thích thành phản ứng thẹn thùng tự nhiên của nữ tử, sau khi chúng lễ phép hướng bọn họ hỏi vài câu liền rời ốc.

Đến ngoài phòng, bà bà hướng bọn họ giải thích nói hai vị trong ốc vốn là con cùng con dâu của mình, hôm qua mới vừa thành thân, sáng nay liền có chút đau ốm nhỏ không được tự nhiên, để cho bọn họ chê cười, bọn quan binh cười cười, nhìn thấy trong viện phơi dưới nắng hỉ phục đỏ tươi, bọn họ không nghi ngờ gì sau khi xin phép liền ra cửa, bà bà hảo tâm còn tiễn bọn họ vốn không quen thôn lộ ra thôn.

Sau khi cánh cửa đóng lại, hào khí trong phòng lại chợt lạnh xuống.

Mộ Dung U ngồi ở bên giường, vết thương trên cánh tay đã băng bó, từ bên ngoài nhìn không ra một tia khác thường, hắn bưng bát, khí chất lạnh như băng, lạnh con ngươi nhìn chằm chằm người không chịu phối hợp trên giường, hừ nhẹ một tiếng, “Có thật không uống?”

“Sao dám làm phiền Mộ Dung minh chủ.” Nạp Lan Mị nhìn hắn, khuôn mặt tái nhợt không chút máu, hai tròng mắt hắc ám, con ngươi để hiện lên tức giận, nhưng vẻ mặt lại lạnh nhạt.

Sắc mặt của Mộ Dung U vì những lời này lại trầm vài phần, người này muốn chết sao? Hắn đường đường võ lâm minh chủ vì cứu hắn bị thương, hắn chẳng những không cảm giác biết ơn, ngược lại ở chỗ này cự tuyệt trị liệu, vậy máu của hắn chảy là vô ích sao? Mộ Dung U đáy mắt dần hiện ra sát khí, ngữ lộ nguy hiểm, “Ngươi cho rằng ngươi không uống, bổn tôn liền không cách nào cho ngươi uống sao?”

“Mộ Dung minh chủ lại muốn thừa dịp người chi nguy sao?” Nạp Lan Mị con ngươi lạnh lẽo, làm trò n.u.e trả lời, hắn chưa quên chuyện người này đêm qua làm thừa dịp hắn mất đi nội lực không có lực chống cự. Khóe miệng Mộ Dung U lại vì những lời này của hắn mà câu lên, ngữ mang trêu chọc, “Thừa dịp người chi nguy? Ngươi chắc không nghĩ tới chuyện tối hôm qua chứ?” Đối mặt loại thái độ này của Nạp Lan Mị, Mộ Dung U bất quá chỉ chọn mi hồi tưởng tối hôm qua.

Tối hôm qua khi đến nơi đây, Nạp Lan Mị sốt cao không lùi cả người toàn là mồ hôi, muốn tắm rửa tẩy trừ sạch sẽ, trên quần áo vừa lại đều là vết máu cần xử lý ra, vì thế quần áo này vô luận như thế nào đều phải cởi, nhưng Nạp Lan Mị chỉ mặc kiện đơn độc y, vừa cởi liền thấy hết, hơn nữa bà bà vừa là nữ tử, có thể trợ giúp Nạp Lan Mị gần như hôn mê tắm rửa cũng chỉ có Mộ Dung U, Mộ Dung U đường đường võ lâm minh chủ hôm nay phải tự tay hầu hạ người tắm rửa, vốn là ôm một bụng hỏa, thế nhưng khi phục thì Nạp Lan Mị lại tỉnh dậy, chết sống không phối hợp, Mộ Dung U cơn tức vừa tới, quần áo kia. . . Trực tiếp đã bị kéo xuống.

Nạp Lan Mị đương nhiên là xấu hổ tức giận không chịu nổi liều mạng phản kháng, Mộ Dung U cau mày không nhịn được mà duỗi ngón tay một điểm, Nạp Lan Mị chỉ có thể cứng người tùy ý Mộ Dung U bài bố, cả quá trình tắm rửa có thể nói là xấu hổ vô cùng, Mộ Dung U có thể là vì lần đầu tiên giúp người tắm rửa, không biết xuống tay như thế nào, liền đông sờ một chút tây niết một chút, mà Nạp Lan Mị từ từ nhắm chặt hai mắt, toàn thân da thịt cũng không biết là ngâm nước nóng lâu hay là nguyên nhân khác, mãi đến tắm rửa xong vẫn là đỏ bừng một mảnh, chờ sắp xếp xong hết thảy, Nạp Lan Mị liền phát cáu, chết sống không để ý tới Mộ Dung U, nghĩ đến là tức giận thật.

“Nếu như ngươi còn muốn tiếp tục, bổn tôn ngược lại không ngại tắm cho ngươi một lần nữa.” Mộ Dung U có thâm ý khác nhìn Nạp Lan Mị, khóe miệng hàm chứa nụ cười tà khí, không đề cập tới hoàn hảo, nhắc tới hắn lại nghĩ tới, Nạp Lan Mị tối hôm qua thật có thể nói là mê người, da thịt phấn hồng, khuôn mặt vì hơi nước dày, đẹp kỳ lạ, chỉ bất quá lúc ấy hắn bị thương, máu còn đang chảy, cũng không có nhiều tâm tư như vậy đi suy nghĩ cái khác, đổi lại bình thường, hắn đã không thể dễ dàng bỏ qua như vậy rồi, hắn phát hiện chính mình rất thích nhìn bộ dáng hoàn mỹ của người này.

Nghe vậy, Nạp Lan Mị hừ nhẹ một tiếng, quay đầu đi không có ý định để ý tới người này, nhưng vành tai lại lặng yên biến hồng, có thể cũng bắt đầu nhớ lại tràng cảnh đêm qua, “Mộ Dung minh chủ, ta mệt rồi, mời ngươi đi ra ngoài.”

“Đi ra ngoài?” Mộ Dung U cong mày, ánh mắt rơi ở cái bát trong tay khẽ nhíu, không có hảo ý mà nở nụ cười, “Bổn tôn đương nhiên muốn đi ra ngoài, bất quá phải đợi sau khi ngươi uống thuốc. . .”

Khi Nạp Lan Mị chưa ý thức được, hắn đã bị Mộ Dung U mò lên trên giường, không kịp nói chuyện, cằm đã bị chế trụ, bóng tối đè xuống, môi của Mộ Dung U đè xuống, tay chế trụ cằm dùng sức, Nạp Lan Mị chịu đau đớn, miệng mở ra, thủy dược trong miệng Mộ Dung U liền thuận lợi đổ tới.

Chờ dược toàn bộ cho vào, Mộ Dung U rời đi môi hắn thuận tiện liếm đi thủy dược tràn ra góc miệng hắn, Nạp Lan Mị đẩy Mộ Dung U ra, ho khan vài tiếng, khí tức ho ra cũng mang theo vị cay đắng đạm đạm của dược vật, hắn hai gò má đỏ bừng, đang cố nén tức giận, hai mắt thẳng tắp trừng nhìn Mộ Dung U, hai tròng mắt bốc hỏa.

Bất quá bộ dáng như vậy Mộ Dung U lại thấy có vẻ đáng yêu, không nghĩ tới hắn lạnh nhạt như tiên cũng có nét mặt phong phú như vậy, hắn duỗi ngón tay xóa đi thủy dược ở khóe miệng mình, ngữ khí hứng thú nhưng lại tùy ý, “Không phải là một cái hôn thôi, cũng không phải chưa thân qua, ngươi tỏ ra tính khí tiểu gia tử gì?”

Nạp Lan Mị nghiêng đầu, biết chính mình bây giờ bị vây ở thế yếu đấu không lại, nhưng hắn có thể lựa chọn không để ý. Mộ Dung U đưa thân thể hắn ôm gần lại, bàn tay để tại sau lưng hắn, sắc mặt chuyển sang nghiêm túc nói: “Được rồi, không nói nữa, trước giúp ngươi đem độc bức ra.” Đêm qua mặc dù Nạp Lan Mị bị thiệt thòi, nhưng cũng không phải không có lợi, ít nhất làm cho Mộ Dung U sau khi thấy ấm tím ở cổ hắn, rõ ràng nguyên nhân Nạp Lan Mị vì sao liên tục duy trì sốt cao còn không cách nào sử dụng nội lực, Nạp Lan Mị chính là trúng độc rồi.

Nạp Lan Mị khe khẽ thở dài, tình trạng bây giờ làm cho hắn có chút không biết theo ai, nguyên lai cảm giác không có lực chống cự chính là bất đắc dĩ như vậy, hắn nhắm mắt lại, loại bỏ khiếp niệm trong lòng, chuyên tâm dẫn nội lực Mộ Dung U vận cho hắn chậm rãi đi khắp toàn thân.

Mặt trời lặn xuống phía tây, sau khi Nạp Lan Mị phun ra một búng máu đen thì hôn mê trong lòng Mộ Dung U, Mộ Dung U sắc mặt cũng phiếm ra tái nhợt, vết thương trên cánh tay cũng không biết khi nào rách ra rồi, cả tay áo đều bị nhiễm đỏ, nhưng hắn lại hình như không có bất cứ cảm giác gì, chậm rãi sắp xếp mà đỡ Nạp Lan Mị nằm yên, còn ngồi bên giường một hồi mới rời đi, chờ sau khi Mộ Dung U rời đi, Nạp Lan Mị lại mở mắt, tay nhẹ nhàng sờ trên ngực, khe khẽ thở dài sau đó lại nhắm mắt.

Khói bếp lượn lờ, hoàng hôn dần dần dâng lên.

Lúc Nạp Lan Mị tỉnh lại, phía chân trời một mảnh đen nhánh, ánh nến trong phòng đã đốt sáng lên, phát ra quang mang yếu ớt nhưng ấm áp, hắn nhắm mắt vận khí, phát hiện trong cơ thể độc tố đã bị thanh trừ hơn phân nửa, khí tức cũng thông rất nhiều, lần này Mộ Dung U chỉ dùng nội lực đủ để giúp hắn bức độc, điều này tâm hắn rõ ràng, chỉ bất quá. . .

Hắn cười cười, không tiếp tục vương vấn, vén mền đứng dậy xuống giường, mới vừa mặc áo ngoài vào, màn cửa hiên động một chút, bà bà đi đến, trong tay bưng khay gỗ, trong khay có một chén cháo cùng mấy món ăn sáng, thấy Nạp Lan Mị đã xuống đất rồi, bà cầm khay gỗ trong tay đặt trên cái giường trong phòng, nhẹ giọng ngăn lại hắn, ngữ khí hòa ái, “Ngươi thân thể còn chưa khỏe, hay là nằm nghỉ ngơi.”

“Bà bà, ta đã không có việc gì rồi.” Nạp Lan Mị lộ ra tươi cười, ánh mắt ôn nhu, ngay cả mặt mũi nét mặt cũng trở nên nhu hòa, hắn đi qua ngồi xuống giường, cho dù không có hứng thú, hắn cũng phải ăn một chút.

Bà bà ngồi ở đối diện hắn, ánh mắt từ ái mà nhìn hắn bưng lên đĩa rau, trong ánh nến doanh diêu, Nạp Lan Mị sắc mặt tái nhợt, chiếu vào mái tóc mảnh lại có vẻ bạc mỹ (đẹp lạnh lùng), bà bà nhìn chăm chú hắn chỉ chốc lát, đột nhiên mở miệng nói, “Ban ngày quan binh vốn là tới tìm các ngươi?” Tuy là nghi vấn, nhưng ngữ khí là khẳng định.

“Ân.” Động tác ngừng lại, Nạp Lan Mị không có nâng mắt xem bà bà, nhẹ nhàng gật đầu, không có phủ nhận, sau đó vừa ngắm ngoài phòng một cái, nói, “Bà bà, chờ bầu trời tối đen một ít chúng tôi liền rời đi, sẽ không làm cho người ta biết chúng tôi từng đã tới.” Bà bà vốn là người vô tội, hắn không muốn liên lụy bà.

“Trong mắt ngươi, bà bà là người sợ chết như vậy sao?” Bà bà cười phúc hậu mà nói lại Nạp Lan Mị, không có một tia trách cứ, bà dò xét qua tay thuận thuận phần tóc có chút rối trên trán Nạp Lan Mị, nói, “Hai người các ngươi có phải vì cha mẹ không đồng ý cho nên trốn nhà rồi?”

Ngay từ đầu bà bà cũng tưởng rằng Nạp Lan Mị là nữ tử, nhưng khi Mộ Dung U muốn tự mình tẩy trừ Nạp Lan Mị không cách nào chiếu cố đến, Mộ Dung U liền lấy cớ bà đã bận bịu chăm sóc nhiều rồi, lúc ấy Nạp Lan Mị sốt cao hôn mê lần nữa thấm ra mồ hôi, bà bà liền hảo ý giúp Nạp Lan Mị lau mồ hôi, ai ngờ vén chăn lên, bà liền phát hiện hãnh biệt (…) chân thực của Nạp Lan Mị, dù lúc ấy kinh ngạc, nhưng lại cũng không có nhiều kinh hãi, thế giới to lớn không thiếu những cái lạ, bà bà vốn là một người thoáng, cũng không thấy điều này có gì không ổn, hơn nữa hôm nay quan binh tới nhà lục soát, bà bà liền phỏng đoán bọn họ có thể là vì cha mẹ không đồng ý cho nên bỏ trốn, chắc trong đó có một người là gia đình có quyền thế, cho nên tùy ý tìm lý do phái người tìm kiếm bọn họ.

Nạp Lan Mị tự nhiên là biết bà bà hiểu lầm cái gì, nhưng hắn lại không thể nào giải thích, trong đó có lắm băn khoăn, nói cho bà bà cũng chỉ hại bà bà, hắn liễm liễm con ngươi mắt, buông bát, khóe miệng mỉm cười, điềm tĩnh mà ôn hòa, lại nói, “Bà bà, nam nhân cùng nam nhân như thế nào có thể yêu nhau?”

“Tại sao không thể yêu nhau?” Bà bà vừa nghe, tưởng hắn kiêng dè cái gì, liền lắc đầu khuyên bảo, “Đương kim thái tử phi đều là thân nam nhi, hơn nữa đoạn hôn nhân này lại là hộ quốc sư đại nhân một tay xúc thành, ngay cả hộ quốc sư đại nhân cũng không ngại, ngươi còn để ý cái gì đây?” Bà bà lời nói thấm thía.

Đó là bởi vì Cửu nhi thân phận đặc thù. . . Giờ phút này Nạp Lan Mị cũng chỉ có thể trầm mặc, điều này làm cho hắn, nói không tán đồng coi như là hắn cho chính mình một bạt tai, nói tán đồng bà bà sẽ hiểu lầm, ngay cả chính hắn cũng rất buồn bực, tại sao hắn cùng Mộ Dung U vẫn dính không ngớt đây?

Cái trầm mặc của Nạp Lan Mị làm cho bà bà hiểu lầm hắn dao động rồi, bà suy nghĩ một chút, còn nói, “Trước không nói cái gì nam nam nữ nữ, trước tiên là nói về nói các ngươi bây giờ.”

“Chúng tôi bây giờ. . .” Nạp Lan Mị nâng con ngươi nhìn bà, không hiểu rõ lắm ý tứ của bà bà, hắn cùng Mộ Dung U có thể có cái gì? Bà bà dừng một chút, nói, “Bà bà ta già, không biết các ngươi bây giờ người trẻ tuổi suy nghĩ cái gì, cũng không biết các ngươi đều tự gánh vác cái gì, nhưng là, bà bà vẫn là nhìn ra được si tâm của hắn đối với ngươi.” Trong ánh mắt hơi kinh ngạc của Nạp Lan Mị, bà bà tiếp tục nói, “Ngày đó vừa vào cửa không để ý chính mình bị thương chảy máu, trước hết giúp ngươi rửa mặt, để cho ngươi có thể thoải mái một chút sớm đi ngủ, ngày thứ hai trời còn chưa sáng liền đến hậu sơn tìm thảo dược, xong hết rồi còn tự mình nấu dược bưng đến tận miệng ngươi, người yêu như vậy, ngươi phải quý trọng à. . .”

Nạp Lan Mị hơi giật mình, hắn không phải để ý hiểu lầm của bà bà ngày càng sâu, mà là Mộ Dung U vì hắn làm hết mọi chuyện, trong trí nhớ hắn tỉnh qua một lần, khi đó vừa lúc Mộ Dung U tháo đai lưng hắn, ngay lúc đó giật mình, kinh ngạc cùng ngượng ngùng làm cho hắn tiềm thức mà thầm nghĩ   thoát ly bàn tay Mộ Dung U, không có chú ý tới Mộ Dung U bị thương, càng không biết chính mình giãy dụa sẽ làm vết thương càng thêm nứt ra lớn, nói đến bị thương. . . Nạp Lan Mị ánh mắt ngầm hạ, con ngươi hiện ra áy náy, vết thương này, cũng là bởi vì hắn. . .

“Bà bà, vết thương của hắn. . . Nghiêm trọng sao?”

“Thật ra cũng không nghiêm trọng.” Bà bà nói làm cho Nạp Lan Mị an tâm, ngữ khí vừa chuyển, bà còn nói thêm, “Bất quá, bởi vì sau khi bị thương không có kịp thời băng bó, còn ôm ngươi đi quãng đường rất dài, dùng khí lực kéo theo động vết thương, cho nên có chút mất máu.”

Nạp Lan Mị trầm mặc, ánh mắt rơi vào bát cháo còn đang bốc lên nhiệt khí trước mắt, ánh mắt có chút lóe ra, cũng không biết đang suy nghĩ cái gì. Bà bà nhìn hắn, tưởng rằng hắn áy náy rồi, bà cười, ôn hòa hiền lành, vỗ vỗ tay hắn, an ủi nói, “Hắn đối với ngươi tốt, nói rõ hắn quan tâm ngươi, yêu ngươi, ngươi đấy, nếu đã quyết định cùng hắn một chỗ rồi, không cần suy nghĩ nhiều quá, nhân sinh trên đời, mưu cầu cũng chỉ là an lạc.”

“Bà bà nói như thế, ta nghĩ ta biết nên làm thế nào rồi.” Nạp Lan Mị ánh mắt mỉm cười, diện mục an điềm, “Giờ không còn sớm, bà bà đi nghỉ ngơi trước đi.”

“Tốt, rất tốt.” Bà bà thấy hắn rõ ràng rồi, trên mặt tươi cười thoải mái, bà chỉ chỉ bát cháo còn nóng trên giường nói, “Nhớ kỹ ăn xong nó, sáng sớm ngày mai ta đến lấy.” Nạp Lan Mị gật đầu đáp ứng bà, bà hài lòng cười cười, đứng dậy đi hướng ngoài cửa, hoa nến trong phòng chiếu lên thân người nhỏ gầy của bà, tản ra quang mang nhu hòa khác thường, bà bước chân ra, rồi lại ngừng lại, bà quay đầu lại nhìn Nạp Lan Mị, nói, “Nếu rõ ràng rồi, đêm nay đừng cho hắn một mình ngủ ở bên ngoài nữa, núi này ban đêm độ ấm thấp, hắn lại bị thương, ngủ lâu không tốt.”

Nạp Lan Mị sửng sốt, lập tức hai gò má bịt kín một tầng đỏ ửng, lại gật đầu, tỏ vẻ hắn biết rồi, bà bà lúc này mới yên tâm rời đi, Nạp Lan Mị trên mặt đỏ ửng còn chưa rút đi, Mộ Dung U liền vén rèm mà vào, trên người quần áo khôi phục như lửa hồng tươi đẹp, giống như mang máu anh túc, xinh đẹp trí mạng, hắn bưng chén thuốc, trong không khí tràn ngập dược hương đạm đạm, ánh nến ấm áp nhu hòa, Mộ Dung U thân hình vượt qua vầng hào quang vàng, nhưng sắc mặt lại trầm lạnh.

“Người nào cho phép ngươi xuống giường? . . .”

Hết chương 44

Comments on: "[Mị Loạn Hồng Nhan] Đệ nhất quyển – Đệ tứ thập tứ chương" (2)

  1. 😦 mong chờ chap new

  2. đi được một chặng đường dài rồi uyển nhi tỷ ha?
    tỷ dịch văn phong khá mượt và dễ hiểu nhưng đôi chỗ cũng cực kì khó hiểu
    nhưng mà vẫn rất hay
    chân thành cảm ơn tỷ

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: