Hôm nay rảnh nên đã cố gắng edit cho xong chương. Enjoy!

PHONG ÁI

Edit: Uyển Nhi

Đệ thất chương

Qua hai ngày, Giang Kiêu Long cùng một máy bay lên thẳng được chọn lựa tốt nhất, đón lão đại cùng Hoắc thiếu gia trở về.

 

Máy bay cất cánh lập tức đưa hai người về nước.

 

Hạ Vũ Thụy suất lĩnh một tốp huynh đệ tại cửa khẩu tổng bộ đứng xếp trật tự, nghênh đón lão đại thoát nạn trở về.

 

Chiếc xe đến cửa khẩu, nam nhân im lặng mà ngồi ở trên xe, trên khuôn mặt góc cạnh rõ ràng nhìn không ra bất cứ biểu tình gì. Đã hoán sang tây trang hắn tựa hồ khôi phục lại là một nam nhân tự chủ nghiêm túc trước kia.

 

Hoắc Phi nội tâm dần dần tràn ngập khủng hoảng nói không nên lời, đột nhiên cầm tay hắn, cố gắng lộ ra nụ cười nhẹ nhõm, “Tỷ phu, ta…”

 

“Có chuyện gì về nhà nói.” Trầm Quan Kiều cắt đứt lời hắn, nhẹ nhàng vỗ vỗ tay hắn.

 

Tùy tùng mở rộng cửa xe, Trầm Quan Kiều vừa đứng lộ ra, mọi người lập tức khom người đồng thanh hô lớn, “Cung nghênh hội trưởng về nước.” Trầm Quan Kiều hơi gật đầu, thản nhiên nói, “Các vị khổ cực rồi.”

 

“Chào lão đại, ngươi cuối cùng trở về rồi, có một đống hội nghị chờ ngươi bắt đầu đây.” Hạ Vũ Thụy cười cười nói.

 

Hoắc Phi đứng ở một bên nghe rồi rất không cao hứng, “Tỷ phu vừa mới trở về, ngươi phải biết cho hắn nghỉ ngơi nhiều mới đúng.”

 

“Ác, Hoắc thiếu gia, thật xin lỗi, ta dĩ nhiên đã quên chúc mừng ngươi. Xem trí nhớ của ta này.” Hạ Vũ Thụy khoa trương mà vỗ vỗ đầu mình.

 

Hoắc Phi không hảo khí mà nhìn hắn, “Chúc mừng ta cái gì?”

 

“Chúc mừng Hoắc thiếu gia đại nạn không chết, lại được túc nguyện a.”

 

Đối mặt với ánh mắt cùng lời nói hàm xúc ý tứ thâm trường của Hạ Vũ Thụy, Hoắc Phi trong lòng giật mình, hung hăng trừng liếc hắn một cái.

 

Hạ Vũ Thụy cũng không quản hắn, chuyển hướng Trầm Quan Kiều, giả vờ nói xin lỗi, “Lão đại, ngươi ngày đầu tiên trở về ta liền an bài một đống hội nghị rồi, hy vọng ngươi chớ kiến trách. Bất quá ngươi cũng nghỉ ngơi nhiều ngày như thế, chắc hẳn rất có tinh lực?” Hay là tinh lực của ngươi đều bị người nào đó trá sạch rồi? Hạ Vũ Thụy trong lòng cười trộm.

 

“Không sao, ngươi cứ sắp xếp hết.” Trầm Quan Kiều gần như là cảm kích mà nhìn trợ thủ đắc lực của mình.

 

Hắn hiện tại, muốn nhất chính là bận rộn. Tốt nhất là bề bộn đến thiên hôn địa ám, làm cho hắn không nhàn rỗi đi suy nghĩ miên man.

 

“Được, ta đây liền đi từ cái đầu tiên đi, lão đại, ngươi trước xem tư liệu này…”

 

Hai người bên nói bên hướng thang máy đi đến.

 

Chặt chẽ đi theo sau tỷ phu, đáy mắt của Hoắc Phi chiếu ra đích thị nam nhân đi nhanh về phía trước xa hơn, tiếng bước kiên quyết.

 

Nam nhân hắn yêu đến phát cuồng, từ đầu đến cuối, cũng chưa quay đầu liếc hắn một cái…

 

Kể từ ngày quay về nước, Trầm Quan Kiều liền dùng mọi phương cách cực lực tránh né Hoắc Phi.

 

… Tránh né luôn đôi tinh nhãn bao hàm ngàn ngôn vạn ngữ kia.

 

Hắn chẳng những kể cả nhà cũng không dám trở về, còn lấy lý do chính mình ra ngoài tuần thị đường khẩu nam bộ.

 

Ta rốt cuộc đang sợ cái gì?

 

Đứng nhìn xuống mặt đất phía trước cửa sổ, nhìn góc đường đèn đóm xán lạn, xe cộ tấp nập, Trầm Quan Kiều cười khổ mà vấn chính mình.

 

Thân là long đầu Á châu đệ nhất đại hắc bang, hắn cho tới bây giờ chưa sợ qua bất luận kẻ nào.

 

Nhưng hiện tại… Hắn sợ hãi rồi.

 

Sợ cái luôn nhiễu loạn tâm thần hắn, làm cho con người hắn lâm vào vực thẳm bất luân.

 

Ta rốt cuộc phải đối mặt hắn như thế nào?

 

Cộc —— cộc ——

 

Ngay lúc Trầm Quan Kiều nghĩ đến không còn là chính mình, tiếng gõ cửa cắt ngang mối nghĩ của hắn.

 

Trầm Quan Kiều vuốt vuốt mặt, hít một hơi thật sâu. “Vào đi.”

 

“Lão đại.” Giang Kiêu Long mở cửa tiến vào.

 

“Muộn như thế, sao còn chưa nghỉ ngơi?”

 

“Lão đại, ta… Ta có lời muốn nói.”

 

“Chuyện gì? Ngươi nói.”

 

“Ta… Ta…” Muốn chết, muốn hắn lên tiếng thế nào a.

 

“Rốt cuộc chuyện gì? Sao ấp a ấp úng, thật không giống ngươi.” Trầm Quan Kiều nhíu mày.

 

A a a, nhưng hắn, vì một đời anh danh của lão đại, Giang Kiêu Long hắn thông suốt!

 

“Lão đại, chuyện ngươi cùng Hoắc thiếu gia ta cũng biết rồi!”

 

“Cái gì?” Trầm Quan Kiều chấn kinh mà trừng lớn mắt.

 

Chuyện lòng hắn lo nhất rốt cuộc vẫn phát sinh rồi, Trầm Quan Kiều mị mắt, lạnh lùng lên tiếng, “Ngươi làm thế nào phát hiện?”

 

“Ngày đó ta ngồi trực thăng đi tìm ngươi, dùng kính viễn vọng mà thấy được ngươi cùng Hoắc thiếu gia tại bờ sông làm —— ”

 

“Đủ rồi!” Trầm Quan Kiều hét to một tiếng.

 

Giang Kiêu Long bị hung hăng dọa nạt mà giật mình. Hắn vẫn là lần đầu tiên thấy lão đại dỡ xuống cái mặt nạ tỉnh táo, lộ ra tình tự nội tâm.

 

“Lão… Lão đại, xin thứ lỗi, ta không phải cố ý chứng kiến. Ta cũng muốn coi như chưa thấy qua. Nhưng không được… Vì thanh danh Vân Dật Hội, vì thanh danh lão đại, ta không thể làm như thế. Lão đại, coi như ta cầu ngươi, đừng cùng Hoắc thiếu gia bên nhau nữa. Lão đại!” Giang Kiêu Long hốc mắt hóa đỏ, ‘ba’ quỳ xuống.

 

“Ngươi như vậy là sao?” Trầm Quan Kiều giận dữ.

 

“Lão đại, giấy không gói được lửa, chuyện kinh thế hãi tục như thế, một khi sau này bị người biết, lão đại ngươi sẽ thân bại danh liệt!”

 

Ha ha, thế sự sao mà buồn cười, lúc đó lời Hạ Vũ Thụy khuyên hắn, lại làm cho người nguyên phong bất động mà đáp trả.

 

Trầm Quan Kiều khép mắt lại, “Ngươi đứng dậy trước.”

 

“Không, lão đại, ta hôm nay chính là liều chết cũng muốn nói xong. Ở cùng nam nhân mặc dù không phải thiên đại sự gì, nhưng Hoắc thiếu gia không giống. Hắn không chỉ là tiểu cữu tử của ngươi, còn là nhi tử duy nhất của Hoắc lão bang chủ, các ngươi tiếp tục như vậy, Hoắc gia đã có thể đoạn hương khói rồi, ngươi không thể như vậy báo đáp người xem ngươi như con ruột Hoắc lão bang chủ a!”

 

Trầm Quan Kiều sắc mặt trắng toát.

 

Nhạc gia… Nhạc phụ đối ta ân trọng như núi…

 

Đúng vậy… Ta không thể… Ta chết cũng không thể xin hắn thứ lỗi!

 

Ép buộc chính mình phải bỏ qua những tâm tư trong đôi mắt như biết nói ấy, bỏ qua lời tỏ tình ngọt ngào kia, Trầm Quan Kiều dùng móng đâm vào lòng bàn tay mình thật sâu, từng chữ từng chữ nói, “… Ta biết nên làm thế nào.”

 

Có sự việc gì, tại một khắc này bác ly tính mạng của mình, đau đến làm cho người không cách nào hô hấp.

 

Trầm Quan Kiều cuối cùng rõ ràng, chỉ bất quá mấy ngày ngắn ngủn, nam hài tại bờ sông cười xán lạn như dương quang, đã thật sâu chiếm cứ trái tim hắn rồi…

 

Hoắc Phi cả đêm ngồi ở sofa hút thuốc, mãi đến bầu trời sáng rõ.

 

Người đó… Đến tột cùng trốn ta đến lúc nào?

 

Lời hẹn ước của chúng ta? Lời hứa hắn đáp ứng ta?

 

Vì cái gì chưa lâu hắn liền biến dạng?

 

Không thể… Hắn không thể đổi ý, ta không cho phép hắn đổi ý!

 

Hoắc Phi lấy ngón tay niết tắt thuốc, mặc kệ lửa kia đốt thương da thịt mình. Hắn như đau đớn tự ngược đãi chính mình, trong lòng điên cuồng gào thét, tỷ phu, ngươi trở về! Ngươi trở về!

 

“Hoắc thiếu gia, hội trưởng trở về rồi.” Tiếng thông báo của quản gia cứ như mưa hạn trong sa mạc, làm cho Hoắc Phi khát vọng đến sắp phát cuồng bắt được cứu sinh.

 

“Trở về rồi… Tỷ phu trở về rồi!”

 

Hoắc Phi nhanh chân liền hướng cửa chạy, trùng hợp lúc nam nhân vào cửa đụng một cái đủ.

 

“Tỷ phu!” Hoắc Phi chặt chẽ mà ôm lấy người yêu, cái ôm chặt khoan dung quen thuộc kia làm cho hắn không phí sức đã đỏ hốc mắt, không nhịn được trong lòng thầm mắng chính mình.

 

Mẹ nó! Hoắc Phi, ngươi thật sự là vô dụng!

 

“Sao dậy sớm thế?” Trầm Quan Kiều thản nhiên nói. Hắn phải cường bách chính mình không thể động tay ôm lấy người trong lòng.

 

“Sớm cái gì? Ta căn bản là không ngủ.”

 

“Vì cái gì?”

 

“Ngươi biết rõ còn hỏi, ngươi biết rõ ta đang đợi ngươi.” Hoắc Phi bắt được vạt áo của hắn, giả vờ giận mà nhìn hắn, “Tỷ phu, ngươi có phải trốn ta không?”

 

“Ta không biết ngươi nói cái gì, ta mệt rồi. Ta muốn đi tắm rửa, sau đó còn phải mở cuộc họp.”

 

“Chúng ta cùng nhau tắm.” Hoắc Phi dụ dỗ mà vòng lấy cổ hắn, “Ngươi không quên lời hứa ngày chúng ta cùng nhau tắm rửa bên sông chứ?”

 

“Đừng nháo nữa.” Trầm Quan Kiều không mở mắt, “Ta không có thời gian cùng ngươi hồ nháo.”

 

“Ngươi thế nào không biết tình thú a? Hừ, không tắm thì không tắm.” Hoắc Phi tức đẩy khai hắn, “Tự ta tắm được rồi.”

 

Trầm Quan Kiều chán chường mà nhìn hắn, “Ngươi cũng đi tắm đi, ăn mặc trang trọng chút. Hôm nay có một hội nghị trọng yếu, ngươi đi theo ta.”

 

“Ta có thể đi theo ngươi? Thật sự?” Hoắc Phi gần đây hay bị đơn độc phái đi làm việc, đã thật lâu chưa được danh chính ngôn thuận theo tỷ phu cùng tham dự rồi.

 

Không phải hắn thích loại hội nghị nhàm chán đó, mà là hắn thích ngồi ở một bên, ánh mắt nghiêm chỉnh nhìn tỷ phu khai hội, đơn giản là đẹp trai ngây người!

 

“Uh, nhanh đi chuẩn bị.” Trầm Quan Kiều chứng kiến vẻ mặt cực kì hưng phấn của hắn, trong lòng đau xót, không nhịn được lấy tay vuốt ve khuôn mặt tuấn mỹ của hắn, “A Phi, xin lỗi.”

 

“Xin lỗi cái gì a?” Hoắc Phi cười cười nói, “Dự hội cũng không khổ cực a.”

 

A Phi, xin lỗi, tỷ phu không thể tiếp tục phạm lỗi nữa.

 

Tỷ phu không thể tiếp tục làm ngươi lâm vào chuyện tình bất thường như thế, không thể tiếp tục gây tội với vị nhạc phụ đối ta ân trọng như núi.

 

Xin lỗi xin lỗi…

 

Trầm Quan Kiều không cách nào bày tỏ lời xin lỗi khỏi miệng, chỉ có thể nghẹn ngào trong lòng…

 

Vụt một cái lên đến phòng hội nghị ở tầng hai mươi chín, Hoắc Phi mới phát hiện người phụ trách tất cả đường khẩu đều tới rồi. Xem ra tràng hội nghị hôm nay thật sự rất trọng yếu.

 

Đợi hội trưởng ngồi vào ghế chủ tịch, hội nghị chính thức bắt đầu.

 

“Vân Dật Hội” sau khi Trầm Quan Kiều tiếp nhận, đã hoàn toàn thoát ly phương thức làm ăn truyện thống của hắc bang, chọn kinh doanh xí nghiệp hóa, tại Á châu các nơi đều có đầu tư lớn.

 

Sau khi nghe xong hết một loạt báo cáo kế hoạch thiết lập casino tại Macao, cùng với báo cáo tài chính mới nhất của mấy đường khẩu, Trầm Quan Kiều hoãn hoãn mà lên tiếng, “Hôm nay, ta có một tuyên bố trọng yếu.”

 

Mặc dù vẻ mặt của lão đại rất bình tĩnh, nhưng đi theo bên cạnh hắn nhiều năm, Hạ Vũ Thụy vẫn mơ hồ nghe ra tia bất ổn trong thanh âm của hắn, trong lòng âm thầm cả kinh.

 

Lão đại, ngươi chắc sẽ không làm việc gì ngu ngốc chứ?

 

“Mấy năm nay, sự phát triển của Đông Kinh (Tokyo) đường càng ngày càng lớn, ta quyết định vì tổng bộ phái ra một người, tăng thêm một phó tổ trưởng dưới tổ trưởng Triệu Thiên.”

 

Mọi người nghe nói một trận bất ngờ. Đông Kinh đường đầu ngày hôm nay mới vừa tăng lập một phó tổ trưởng, muốn tăng một người nữa sao? Hơn nữa lại là vì tổng bộ phái ra, chuyện này thật sự là trước giờ chưa từng có, thật sự là kỳ quái.

 

Chỉ có Triệu Thiên phảng phất biết chuyện từ trước đó, cũng không có lộ ra bất cứ vẻ mặt giật mình nào.

 

“Ứng cử viên này gần đây thực sự xuất sắc, tương lai đủ để đảm đương chuyện lớn, ta cảm thấy là nên cho hắn càng nhiều thời gian rèn luyện nữa… Hoắc Phi, ngươi ngày mai tới ngay Đông Kinh nhận chức.”

 

Tiếng nói trầm thấp của nam nhân vẫn như thế động lòng người, nhưng trong khoảnh khắc này, mỗi câu mỗi chữ hắn nói lại như là một lưỡi dao bén vô tình, ngay lúc Hoắc Phi không phòng ngự, một dao đâm xuyên qua trái tim hắn ——

 

Hoắc Phi không lộ ra bất cứ biểu cảm gì.

 

Không có mừng rỡ. Cũng không có bất mãn.

 

Nhưng đôi mắt của hắn đã bán đứng hắn rồi, làm cho Trầm Quan Kiều không thể không trốn… Trốn tránh đôi mắt trong nháy mắt đã cạn kiệt hào quang. Hạ Vũ Thụy một bên cũng chứng kiến hết thảy hai người.

 

“Lão đại, ngươi làm như vậy khác nào dùng dao giết chết hắn”

 

Hạ Vũ Thụy đồng tình mà nhìn Hoắc Phi, trong lòng nhẹ nhàng thán. Quên đi, giúp hắn một tay.

 

“Thế sao, Hoắc thiếu gia mới vừa vào tổng bộ chưa bao lâu, rất nhiều việc thật vất vả mới nắm vững. Chính ta cũng có rất nhiều chuyện muốn giao cho hắn làm, hội trưởng có phải nên cân nhắc tuyển lại cá nhân?”

 

Hoắc Phi như cũ không phát ra âm thanh, chỉ là vẫn chuyên chú mà nhìn nam nhân.

 

Trầm Quan Kiều trong lòng siết đau, nhưng trên khuôn mặt nhìn không ra một tia dao động.”Ta quyết định làm cái gì thì như thế nấy đi?”

 

“Lão đại ngươi —— ”

 

“Sự kiện này cứ quyết định như thế.” Trầm Quan Kiều không hề phân thuyết mà cắt lời Hạ Vũ Thụy, đứng dậy, “Giải tán.”

 

“Hội trưởng, ta có thể bàn bạc riêng chứ?” Hoắc Phi cuối cùng lúc này lên tiếng rồi.

 

Thanh âm của hắn ám ách làm cho người không đành lòng nghe.

 

Trầm Quan Kiều thống khổ nhắm mắt.

 

Nhiều người cũng là lão giang hồ, cũng rõ ràng phát hiện không khí giữa hai người này không phù hợp. Dưới ám chỉ của Hạ đại đường chủ, rối rít bước nhanh ra ngoài.

 

Phòng hội nghị to như vậy một chốc liền chỉ còn lại hai người bọn họ.

 

Hồi lâu, hai người chưa lên tiếng nói một chữ.

 

Cuối cùng vẫn là Trầm Quan Kiều phá vỡ không khí trầm muộn, hoãn hoãn mà lên tiếng.”Đi Đông Kinh trải luyện nhiều một chút, tốt cho ngươi, chờ ngươi trở về có thể —— ”

 

“Ta nếu như đi rồi, liền sẽ không bao giờ trở về nữa.” Hoắc Phi không có bất cứ biểu tình gì mà nhìn hắn, “Dù như vậy, ngươi cũng không có gì sao?”

 

Trầm Quan Kiều trong lòng chấn động, “Không nên nói bậy. Nơi đây vẫn là nhà của ngươi.”

 

Hoắc Phi cũng nhẫn nại không được mặt nạ hư giả này của hắn, cứ như bọn hắn lúc đó cái gì cũng chưa phát sinh qua.

 

Hắn đột nhiên đứng lên, một cước đá lăn cái ghế, cuồng nộ mà nhìn hắn, “Ta hỏi lại một lần nữa, dù như vậy, ngươi cũng không có gì sao?”

 

“Đủ rồi, A Phi.” Trầm Quan Kiều nắm chặt nắm tay, cố gắng đè nén tình cảm dằn vặt nội tâm.”Hai người chúng ta vốn là không có khả năng. Tới đây ngừng thôi. Vì phụ thân ngươi, vì Hoắc gia, vì tốt cho ngươi, ta cũng không thể tiếp tục kéo ngươi xuống vực…”

 

“Vì tốt cho ta? Ha ha…” Hoắc Phi đột nhiên cười to lên, “Ta xem vốn là vì chính ngươi? Sợ bị người biết rồi thân bại danh liệt đúng hay không? Sợ bị người biết rồi ngươi liền không bao giờ có thể làm lão đại người ta nữa, đúng hay không? Ngươi nói!”

 

“Phải, là ta nghĩ như thế.” Trầm Quan Kiều hít một hơi thật sâu, lạnh lùng mà nhìn hắn, “Ta nghĩ như vậy có lỗi sao?”

 

Hoắc Phi nhìn vẻ mặt kiên quyết của nam nhân, cơ thể khắc chế không được mà run rẩy, nước mắt cũng không nhịn được từ hốc mắt chảy xuống, “Ta chưa từng muốn ngươi hi sinh cái gì, ta chỉ muốn ở bên cạnh ngươi, cũng chỉ là ở bên cạnh… Như vậy không được sao? Ngươi từng đáp ứng ta a, tỷ phu, đừng đẩy ta đi… Coi như ta cầu ngươi…”

 

Trầm Quan Kiều nghe lòng đau như quặn.

 

Hắn biết nam nhân này tâm cao khí ngạo, chưa bao giờ chấp nhận lên tiếng cầu người. Nhưng hôm nay… Hắn không thể không ra tay, tàn nhẫn mà dứt lời thỉnh cầu của hắn.

 

“Đối với ta mà nói, bên cạnh ngươi chính là một loại hi sinh. Ngươi vẫn là nên đi đi.”

 

Hoắc Phi cả người trong một khắc này đã tứ phân ngũ liệt. Tốn hết mọi tâm tư, dùng toàn bộ khả năng bản thân, đổi lại chính là câu nói vô tình không hơn không kém sao? Hoắc Phi, ngươi vì cái gì yêu cầu hắn? Hắn vì cái gì phải hạ tiện như thế?!?! Tuyệt vọng cùng sỉ nhục không cách nào chấp nhận làm cho hắn thống khổ chỉ muốn phát cuồng, Hoắc Phi mạnh hất cao đầu căm hận mà nhìn nam nhân ích kỷ vô tình này, từng chữ từng chữ mà nói, “Trầm. Quan. Kiều. Ta. Hận. Ngươi!”

Hoàn chương 7

 

Comments on: "[Phong Ái] Đệ thất chương" (7)

  1. _Phương Nam công tử_

    8-> Ồi dù bik là thế nào cụng có chiện nhưng xao chap nầy xem thấy đau quá, đau cho cả 2 ngừi 8->
    Tôi rút trc đêy. Hảo hảo đa tạ Uyển nhi na~

    • _Tử An tiên sinh_

      Cuối cùng cũng tới cao trào rồi.
      Sao lại đẩy người ta đi Tokyo chớ (mặc dù mình thích Tokyo lém)!??

  2. Ờ, ta copy về đọc nên hẻm comt đc rì cho nàng, nàng thông cảm nha ^_^

  3. vithanphuongdong said:

    tội Phi ghê. anh Long kì wa’ đi, thật thà chi dữ vậy rùi khiến người ta tan đàn xẻ nghé

  4. Mong chương tiếp vào một ngày gần nhất :”>
    Ta nghĩ sao không để Tokyo lun, lại để Đông Kinh :”>
    Đến đoạn gay cấn quá. Mong chờ các nàng nhá.

  5. Hàn Băng Yukari said:

    Ai da, 2 bạn chẻ sao nại đau nòng như thế a *rưng rưng*

    Tội bé Phi Phi thế, hức

    Ta mún chap mới a, ta mún 2 bạn bên nhau chứ ko dư lày *lăn lóc*

  6. bé phi khổ vì tình, tội nghiệp

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: