Mạng bị điên, ko onl lấy bản raw của mấy chương kia được. May là ở trong máy có phiên ngoại nên edit phiên ngoại trước. Chương 7 chắc là cuối tuần.

PHONG ÁI

Edit: Uyển Nhi

Phiên ngoại

Sơ luyến chứng hậu quần (Di chứng tình đầu)

 

Tỷ phu Trầm Quan Kiều × Hoắc Phi

 

Tình đầu của Trầm Quan Kiều đến đặc biệt muộn.

 

Nhưng vừa nhanh vừa vội.

 

Luyến tình điên cuồng lúc hắn ba mươi, như loại bão táp không tiếng động mà đột kích, trong nháy mắt liền xoay chuyển hắn cả thể xác lẫn tinh thần.

 

Hắn nhiều khi cảm giác được chính mình hình như có bệnh.

 

Lúc không thấy người ta, trong lòng tựa như một khối không khí, cái trống rỗng làm cho người ta hận không thể ngừng hô hấp.

 

Nhưng lúc nhìn thấy người ta, trái tim lại hình như bị cái gì tắc đến tràn đầy, đầy đến như muốn nổ tung, làm cho người ta khó có thể hô hấp.

 

Dựa theo Hạ Vũ Thụy nói, đây chính là “di chứng tình đầu” so với người khác chậm hơn rất nhiều năm của hắn…

 

“A a… Thật đã… Thật thoải mái a… Tỷ phu…”

 

Tại trên người mình dâm loạn mà lay động cái mông, trong miệng phát ra tiếng rên rĩ đích mỹ nam tử, chính là đối tượng tình đầu của Trầm Quan Kiều, cũng là tiểu cữu tử duy nhất của hắn.

 

Quan hệ bất luân giữa hai người đã duy trì nhiều năm, tin tưởng cũng sẽ duy trì liên tục đến ngày tính mạng chấm dứt mới thôi.

 

Oh, không, Phi từng nói qua, cho dù kiếp sau, hắn chết cũng nhất định phải quấn quít lấy ta. Cho nên duyên phận giữa chúng tôi sợ là đời đời kiếp kiếp đều đã gắn kết cùng một chỗ rồi.

 

Trầm Quan Kiều lộ ra mỉm cười yêu thương, giúp tâm can của mình xóa đi mồ hôi tích lạc trên trán.

 

Hai người sau khi đạt tới cao trào tình ái, A Phi vô lực mà ngã lên người hắn.

 

“Hừ uh… Tỷ phu… Không được… Thắt lưng của ta xót muốn chết…”

 

“Thắt lưng xót? Là ai nói muốn làm ở trên xe hả, tiểu tao hóa.” Trầm Quan Kiều cười nhéo mũi hắn.

 

“Ai kêu tỷ phu nói đáng yêu như vậy.” Hoắc Phi cũng cắn xuống cái mũi cao thẳng của nam nhân.

 

“Ta nói cái gì rồi?” Trầm Quan Kiều cười khổ một chút.

 

“Mới vừa rồi lúc chúng ta rời tiểu sơn cốc, tỷ phu nói, sau trăm năm, chúng ta còn muốn ở chỗ này.” Hoắc Phi vì hàm nghĩa trong lời nói của nam nhân, cảm động đến run người, đã ngay lập tức bảo tỷ phu đậu xe ở ven đường, điên cuồng mà cỡi lên.

 

“Tiểu phong (điên) tử.” Trầm Quan Kiều làm việc luôn luôn đâu ra đấy có khi thật sự cảm giác được, tiểu bảo bối của hắn vốn là Thượng Đế phái tới khảo nghiệm định lực của hắn.

 

“Ôi…hì hì, tỷ phu không phải điên cuồng yêu ta sao.” Hoắc Phi đắc ý khoe khoang.

 

“Chớ đắc ý.” Trầm Quan Kiều một bên giễu cợt, một bên lấy ra khăn tay, nghĩ muốn giúp hạ thân của hắn sửa sang lại sạch sẽ.

 

“Đừng lau, ta thích cảm giác tinh dịch của tỷ phu trong cơ thể ta.”

 

Trải qua vô số sóng to gió lớn đích hắc bang lão đại lại vì câu nói của nam nhân lần đầu tiên đỏ mặt.

 

“Ngươi. . . Hài tử ngươi…”

 

“Ha ha, tỷ phu thật sự hảo đáng yêu oh!” Hoắc Phi chứng kiến bộ dáng nam nhân yêu mến vì chính mình đỏ mặt, thật sự là đáng yêu đến hận không thể đem hắn một cái nuốt vào, bất quá hắn còn có nước cờ mạnh mẽ hơn.”Tỷ phu, cái này lấy đi.”

 

“Đây là cái gì?” Trầm Quan Kiều từ trên tay A Phi tiếp nhận một cái gì đó tròn tròn màu đen.

 

“Nút chai.”

 

“Nút chai? Nút nơi nào?”

 

“Nút cái mông của ta a.” Hoắc Phi mặt không đỏ khí không suyễn mà nói.”Đến, tỷ phu, giúp ta nút vào. Ta muốn cả ngày cũng cảm giác tinh dịch của ngươi lưu chuyển trong cái mông ta…”

 

Nghe đến lời nói dâm đãng tới cực điểm của A Phi, lại nhìn đến cái mông tại trước mắt mình vểnh cao cao, trái tim của Trầm Quan Kiều quả thực sắp nhảy ra khỏi lồng ngực, lộ ra khuôn mặt tuấn tú càng đỏ đến không thể tả.

 

“Tỷ phu, mau đi, mau giúp ta nút chặt, nếu không tinh dịch ngươi bắn ở bên trong sẽ chảy xuống…”

 

“Được… Ta nút là được.”

 

Đôi tay trong thương chiến kịch liệt cũng chưa từng run rẩy, nhưng hôm nay lại run rẩy không ngừng, Trầm Quan Kiều từng chút từng chút đem nút chai chậm rãi nhét vào ——

 

“Đừng uh…” Hoắc Phi phát ra một tiếng rên rỉ, thân thể nhẹ nhàng run rẩy một chút.

 

“Nút. . . Nút xong rồi.”

 

“Hừ uh, quá tuyệt vời. Cám ơn tỷ phu.” Hoắc Phi xoay người lại tại trên mặt hắn hôn một cái.

 

Chứng kiến A Phi như không có việc gì ngồi trở lại trên ghế, Trầm Quan Kiều có chút lo lắng hỏi, “Phi, như vậy sẽ không khó chịu chứ?”

 

“Vừa mới bắt đầu có chút không quen, bây giờ cảm giác tốt hơn nhiều.” Hoắc Phi điều chỉnh tư thế ngồi.”Tỷ phu, lái xe đi, Hạ Vũ Thụy bọn họ không phải còn đang ở đường khẩu chờ chúng ta họp.”

 

“Được rồi…” Xe khởi động tiến về phía trước được một lát, Trầm Quan Kiều lại ngừng lại, “Phi, thật sự sẽ không khó chịu?”

 

“Tỷ phu! Cái của ngươi lớn như vậy ta cũng có thể nuốt vào, cái nút chai nhỏ bé này thì tính cái gì, ngươi đừng hỏi nữa, mau lái xe!” Hoắc Phi giống như làm nũng mà mở to mắt nhìn nam nhân một cái.

 

“Được được, tỷ phu không hỏi nữa.”

 

Khi cho xe đến trung bộ đường khẩu, mọi người đã tại cửa chờ đã lâu.

 

Hạ Vũ Thụy cùng Đường chủ Trung Nhất Đường suất lĩnh một đám người, cung kính mà nghênh đón lão đại Trầm Quan Kiều hội trưởng Vân Dật Hội của bọn họ, cùng Hoắc Phi thiếu gia con trai độc nhất của tiền nhậm bang chủ.

 

“Lão đại, Hoắc thiếu gia, hôm nay có chút trễ oh.” Hạ Vũ Thụy mập mờ mà xem bọn hắn một cái, “Ta còn tưởng rằng các ngươi vui vẻ đến quên tới đây.”

 

“Xe xảy ra chút chuyện.” Trầm Quan Kiều giải thích.

 

“Ta xem vốn là người trong xe có chút chuyện a.” Hạ Vũ Thụy thấy Hoắc Phi khóe mắt mang xuân, quần áo lại có chút bừa bộn, lập tức đoán ra tám chín phần.

 

“Ôi…hì hì, quả thật là xảy ra chút chuyện làm cho người ta hết sức vui vẻ, có phải không, tỷ phu?” Hoắc Phi hướng hắn tinh nghịch mà nháy mắt mấy cái.

 

Trầm Quan Kiều trên đầu hắn gõ nhẹ một cái, “Chỉ biết nói  càn. Mau vào đi thôi.”

 

“Được sao.”

 

“Phi, là như thế này đi thong thả một chút, miễn cho cái kia. . . Cái kia. . . Rơi ra…” Trầm Quan Kiều dán sát vào lỗ tai hắn nhỏ giọng mà nói.

 

“Cái gì? Ngươi nói cái gì? Tỷ phu nói lớn tiếng chút, ta nghe không rõ lắm.” Hoắc Phi cố ý kéo kéo cái lỗ tai.

 

“Ngươi ——” Trầm Quan Kiều không khỏi chán nản.

 

“Đúng vậy, lão đại, có chuyện gì nói ra mọi người hảo thương lượng chứ, các huynh đệ, các ngươi nói đúng không?” Hạ Vũ Thụy căn bản là cố ý quấy rối.

 

“Phải, lão đại, ngươi có vấn đề gì, giao cho huynh đệ chúng tôi là được rồi!”

 

“Không sai, chúng ta nguyện ý vì lão đại xông pha khói lửa, vạn tử không chối từ!”

 

Chứng kiến các huynh đệ nói ngày càng khẳng khái hăng chí, Trầm Quan Kiều vốn là vẻ mặt xấu hổ, Hoắc Phi thì đã ở một bên cười đến không thể đứng thẳng người.

 

Chứng kiến bộ dáng Hạ Vũ Thụy còn ở bên kia ra vẻ vô tội, Trầm Quan Kiều hung hăng trừng liếc hắn một cái.

 

Sau khi đi vào phòng hội nghị, Đường chủ Trung Nhất Đường bắt đầu làm báo cáo thường lệ mỗi tháng.

 

Nhưng Trầm Quan Kiều lại một chút cũng không cách nào chuyên tâm, đôi mắt liên tiếp nhìn chằm chằm bảo bối ngồi ở phía trước hắn.

 

Nghĩ đến cái mông của A Phi bây giờ quán đầy tinh dịch của mình, hắn liền miệng khô lưỡi khô, đứng ngồi bất an.

 

“Lão đại, như vậy không được oh.” Hạ Vũ Thụy nhỏ giọng mà nói.

 

“Ngươi đang nói cái gì?”

 

“Ngươi nhìn chằm chằm vào cái mông của Hoắc thiếu gia, còn một bộ dáng hồn không tuân thủ xác, như vậy người khác sẽ nhìn ra.”

 

“Nói. . . Nói bậy, ta mới không có.”

 

“Lão đại, ở trước mặt ta ngươi cũng đừng giả bộ nữa. Ôi, ta thật sự tuyệt đối không nghĩ tới “di chứng tình đầu” của ngươi sẽ nghiêm trọng như vậy.”

 

“Câm miệng cho ta!” Trầm Quan Kiều nghiến răng nghiến lợi mà nói.

 

“Đừng lo lắng, đã có Hạ Vũ Thụy ta ở đây, tuyệt đối sẽ làm lão đại đạt thành mong muốn, hắc hắc.”

 

“Hạ Vũ Thụy, ngươi đừng làm loạn cho ta.”

 

“Oh, không, người muốn làm loạn không phải ta, vốn là lão đại ngươi, nếu không ngươi sẽ làm sao chuyên tâm họp đây.” Hạ Vũ Thụy lộ ra một nụ cười cao thâm khó lường.

 

“Xin lỗi, cắt đứt mọi người một chút. Lão đại, bụng Hoắc thiếu gia hình như có chút không thoải mái, ngươi cùng hắn đi vào toilet đi, hảo hảo “chiếu cố” hắn oh.”

 

Hoắc Phi cùng Hạ Vũ Thụy đối mắt thoáng qua, rất có ăn ý mà cười cười.”Đúng vậy, tỷ phu, ngươi theo ta đi thôi.”

 

“Hảo hảo, tỷ phu cùng ngươi đi.” Trầm Quan Kiều tưởng cái nút chai kia làm cho A Phi khó chịu rồi, vội vàng đứng lên bồi hắn đi ra ngoài.

 

Sauk hi đi ra phòng hội nghị, Hoắc Phi cố ý lấy tay che khuất cái mông, làm bộ gian nan mà bước đi.

 

“Làm sao vậy? Phi, có phải rất khó chịu?” Trầm Quan Kiều lo lắng nói.

 

“Tỷ phu, nút chai hình như sắp tụt ra rồi. Ngươi dẫn ta đến toilet, giúp ta xem một chút.”

 

“Hảo, chúng ta nhanh đi.”

 

Vừa vào đến toilet, Trầm Quan Kiều lập tức giữ cửa khóa lại. “Phi, mau, cho tỷ phu giúp ngươi nhìn một cái.”

 

“Ta không còn khí lực nữa, tỷ phu giúp ta cởi…” Lấy tay chống trên bồn rửa tay, Hoắc Phi quay đầu gửi đến tỷ phu một ánh mắt đáng thương hề hề.

 

“Hảo, tỷ phu giúp ngươi.” Trầm Quan Kiều đau lòng mà nhanh chóng lột quần hắn xuống.

 

“Tỷ phu… Bài khai cái mông của ta, giúp ta xem một chút nút chai còn hay không?”

 

“Hảo…” Trầm Quan Kiều nuốt hạ nước miếng.

 

Đem cái mông tròn vểnh rắn chắc nhẹ nhàng bài khai, Trầm Quan Kiều chứng kiến một cái nút chai màu đen còn vững vàng nhét tại động khẩu.

 

“Còn đang…”

 

“Hình như vị trí không được thích hợp. Tỷ phu, ngươi giúp ta rút nút chai ra.”

 

“Hả?”

 

“Mau đi, khó chịu muốn chết.”

 

“Phi, đừng đùa, rút ra thì không cần bỏ vào lại, cần gì khiến cho chính mình khó chịu thế.”

 

“Ta mặc kệ, ta muốn!”

 

“Hài tử ngươi…” Trầm Quan Kiều biết bảo bối của hắn một khi bắt đầu vui đùa tính tình căn bản không quản được, không thể làm gì khác hơn là làm theo.

 

Trầm Quan Kiều nhẹ nhàng đem tay mình nhét vào nút hậu môn màu đen, từ huyệt khẩu đỏ tươi chậm rãi rút ra…

 

Hoắc Phi cúi đầu mà rên rỉ, dưới bụng dùng sức, lượng lớn tinh dịch nam nhân bắn vào hỗn hợp cùng dâm dịch của chính hắn lập tức từ huyệt khẩu tuôn ra ——

 

“A a a ——” Hoắc Phi ưỡn cong người phát ra tiếng thét khoan khoái ——

 

Toilet nho nhỏ tràn đầy mùi dâm tao làm cho người ta phát cuồng…

 

“Hừ uh… Tỷ phu thật xấu, sao không đem nút chai nhét trở về? Bây giờ tinh dịch ở bên trong cũng chảy xuống rồi. Ta mặc kệ, tỷ phu phải chịu trách nhiệm.”

 

“Như thế nào chịu trách nhiệm?” Hô hấp của Trầm Quan Kiều không nhịn được dồn dập lên…

 

“Chịu trách nhiệm bắn một pháo vào nữa a. Ta muốn tỷ phu sẽ đem cái mông của ta quán đầy tinh dịch…” Hoắc Phi ngoe nguẩy cái mông, vừa nói dâm đãng tới cực điểm.

 

Nói cũng nói đến trắng trợn như vậy, muốn một nam nhân vốn thương yêu hắn đến điên cuồng làm sao nhẫn nại xuống?!

 

Trầm Quan Kiều phát ra một tiếng gầm nhẹ, lần nữa tiến nhập thân thể hắn mê luyến nhất ——

 

“A a a —— tỷ phu —— rất đã a —— ta yêu ngươi —— ta rất yêu ngươi —— ta là của ngươi —— vĩnh viễn đều là người của ngươi…”

 

“Phi… Bảo bối của ta… Ngươi là của ta… Ta cũng vậy. Của ngươi… Tỷ phu rất yêu ngươi… Vĩnh viễn chỉ yêu ngươi…”

 

Nam nhân dưới thân luôn dễ dàng khiến cho hắn thần hồn điên đảo, trống ngực gia tốc, thở dốc không ngừng.

 

Trầm Quan Kiều biết rất rõ ràng, “di chứng tình đầu” của hắn sợ rằng đời này đều không thể khỏi hẳn rồi…

 

《 Di chứng tình đầu 》 Hết

 

Comments on: "[Phong Ái] Phiên Ngoại" (8)

  1. ta đc cái tem *hề hề*

  2. _Phương Nam công tử_

    Chà, lâu lớm mới thấy nàng chồi lên, lại còn làm 1 phát ngoạn mục nựa chớ lại =))))))))))))~
    Chương nầy khộ ông anh rể, em vợ râm quớ mờ (tình trạng chung cho mấy anh công chị Dương có thụ bịn vầy)
    Vậy là cúi tuần lại gặp lại 2 anh XD~
    Ngày lành nha nàng ^^

  3. ế chưa xong hết mà sao nàng đã “mần” Pn rùi?anyway,cám ơn nàng nhìu (ta tg nàng bỏ rùi chớ!)Nàng post mí chap kia nha

  4. Bằng hữu , xin cho phép ta được dẫn link blog của nàng về 4rum TCG để làm thành list đam mỹ , thỉnh nàng ưng thuận .

    http://tuchangioi.com/index.php

    nếu chấp nhận phiền nàng gửi mail đến địa chỉ heorunghongnao@yahoo.com

    Trong mail phiền nàng ghi rõ tên truyện nàng cho phép ta dắt lnik , nếu có thể cho phép ta post thì vô vàn cảm tạ ta hứa sẽ ghi nguồn đầy đủ , không thì cũng không sao.

    đa tạ .

  5. ôi xôi thịt wa đi mất! coi mà máu mũi chịu hẻm có nổi lun ah!
    thanks bạn nhìu lém ah! cuồi cùng cũng hoàn cái PN òi, làm ta đỡ ko nổi :))

  6. Đã xong, thanks nàng *hôn thắm thiết*
    Bao nhiu máu của ta cũng chảy ra hết rùi, thật sự là bội phục sự dâm đãng vô bờ bến của bé thụ, chưa thấy bé nào dâm đãng hơn *đỏ mặt*

    • Ai, tớ thì thấy mấy bé thụ của Dê tỷ có em nào đc thóng sáng từ đầu đến cuối đâu? Dù lúc đầu có như thế nào thì kiểu j đến cuối chả dâm đến khó đỡ? Mà truyện hay quá! Thanks chủ nhà nhiều nhiều nha!

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: