MỊ LOẠN HỒNG NHAN

Edit: Uyển Nhi

Đệ nhất quyển – Đệ tứ thập nhị chương

Quang ảnh bị cửa giấy hấp thụ từ từ thấu vào trong phòng, gió từ cửa sổ tràn vào hiu hiu mang theo vài tia thanh lạnh, trong không khí tràn ngập mùi hương nhàn nhạt của dược vật, cái chăn màu sáng, sấn y (quần áo lót) màu trắng, phiến môi đạm sắc khô khốc không chút máu, trên vầng trán trắng tịnh đặt một cái khăn trắng tẩm ẩm, hai gò má tinh xảo bạch nhược trong suốt lại lộ ra màu đỏ ửng mỹ lệ, Nạp Lan Mị lẳng lặng nằm, mặt ngủ điềm tĩnh.

Muỗng sứ chậm rãi thu hồi, Hàn Phong cầm cái chén trong tay đặt lên ghế dài bên giường, tay lấy xuống khăn trắng trên trán hắn, vừa lại tiếp nhận khăn trắng Bế Nguyệt truyền tới một lần nữa đặt lên, quay đầu nhìn về phía hồng ảnh bên cạnh bàn, trong phượng mâu ẩn nỗi lo lắng, “Minh chủ, dược này không hạ xuống.” Dược này không hạ xuống thì biểu thị cơn sốt này không giảm.

Mộ Dung U lạnh tựa hàn điêu (đại bàng lạnh lùng), một tay đáp ở trên bàn, ánh mắt ngưng tại phương hướng chiếc giường, trong ánh mắt như đang suy nghĩ, nghe được Hàn Phong nói, hắn có chút thu mắt lại, thần sắc lộ ra sốt ruột, nhưng lại dị thường dằn bực mình phất phất tay, ngữ khí lạnh lẽo, “Tất cả đi xuống.”

“Vâng, minh chủ.” Hàn Phong quay đầu lại nhìn thoáng qua Nạp Lan Mị trên giường, sắc mặt hắn như trước lạnh nhạt điềm tĩnh, tựa hồ đối với hết thảy ngoại giới phát sinh không hề hay biết, nàng thu hạ ánh mắt đứng lên, chậm rãi đi ra ngoài, Bế Nguyệt cũng đi theo ra ngoài, thuận tay khép cánh cửa.

Trong phòng an tĩnh lại, trong không khí tràn ngập mùi hương dược thanh thanh, Mộ Dung U ngồi ở bên cạnh bàn, mâu quang nhìn chằm chằm bóng người tái nhợt trên giường, trầm mặc không nói, một lát sau, hắn đứng dậy thong thả đi đến bên giường, từ trên nhìn xuống người trên giường, đôi mắt hẹp dài hơi nhếch, ngữ khí hơi chuyển lạnh lẽo, làm trò n.u.e nói, “Có thật muốn bổn tôn tự mình uy ngươi?”

“Không cần. . .” Thanh âm có chút suy yếu nhẹ nhàng vang lên, lông mi đen nhánh rung động mấy lần, Nạp Lan Mị chậm rãi mở mắt, hai tròng mắt không có một tia hồn độn, rất hiển nhiên, hắn từ sớm đã tỉnh dậy, chỉ là vẫn giả bộ ngủ, về phần tại sao làm như vậy, chính hắn cũng không biết, có thể là không muốn tham gia gút mắt tình cảm giữa Hàn Phong cùng Mộ Dung U trong lúc đó.

Nghĩ tới, hắn khe khẽ thở dài, khởi động thân thể muốn ngồi, mới vừa động thân, liền mang lại cảm giác choáng váng nghiêng trời lệch đất, hắn nhắm chặt con ngươi xuất ra tiếng rên rỉ khó chịu, chờ choáng váng qua đi hắn mới mở mắt, hắn nâng mắt, tóc dài tán loạn trên gối, khuôn mặt lộ ra bệnh thái ửng hồng, nhưng con ngươi lại đen nhánh mà nhìn về phía Mộ Dung U, thanh âm rất nhỏ, có chút ám ách, “Mộ Dung, ta không có việc gì.”

Mộ Dung U mi dài khẽ nhíu, miệng tương khởi nụ cười yếu ớt, gương mặt tà nhiên, bất chợt nhìn, tươi cười lại hòa hỉ như gió, “Không có việc gì là tốt rồi.” Nói xong, Mộ Dung U bước nhanh đạp cửa đi ra, chỉ một cái chớp mắt, thân ảnh đỏ sẫm biến mất ngoài cửa, bị quán lực khép cửa ngăn cách thanh âm trầm thấp phiên bay ra, “Ngày mai chuẩn bị lên đường.”

Nạp Lan Mị đem ánh mắt từ chỗ cánh cửa kéo về, tay sờ lên trán mình, cho dù cách lớp vải, cái trán như trước truyền đến nhiệt độ cực nóng, hắn nhìn tay kia của mình, bàn tay trắng nõn dài nhỏ linh khí mười phần, nắm thử, bàn tay có chút vô lực, đáy mắt hắn tuôn ra nghi hoặc, hắn khi nào suy yếu đến thế? . . .

“Táng.”

Bên giường hạ xuống bóng dáng, Táng một thân hắc y thân hình đơn bạc, khuôn mặt thanh lệ lộ ra khí sắc khỏe mạnh, xem ra thân thể đã khôi phục rồi, hắn đáp xuống đất không tiếng động, “Thiếu chủ.”

“Từ hôm nay, ngươi phụ trách bảo vệ Quân Liên, không cần đi theo ta nữa.” Nạp Lan Mị có chút nghiêng mặt, chỉ chốc lát trong đầu truyền đến choáng váng, hắn nhắm chặt mắt, nhìn thấy Táng có chút giật mình, nhẹ ho khan vài tiếng, đinh ninh nói, “Nhớ kỹ, không nên bị Mặc Liên phát hiện.”

“Thiếu chủ, tại sao?” Táng hỏi, trong giọng nói hàm chứa sự không tình nguyện, bộ dáng thiếu chủ như vậy, hắn sao yên tâm rời đi? Huống hồ. . . Nạp Lan Mị nhìn hắn, mặt trắng như ngọc, con ngươi đen nhánh, trong đồng tử tràn đầy hiểu rõ, nhưng lại là cái gì cũng chưa nói, chỉ xoay người, dùng thanh âm uể oải nói, “Táng, ta mệt rồi, ngươi đi xuống đi.”

Trong phòng lặng im hồi lâu, chén thuốc trên ghế dài chậm rãi lạnh đi, Táng vẫn không nhúc nhích mà đứng ở bên giường, hắn nhìn bóng lưng điềm nhiên của Nạp Lan Mị, đáy mắt vụt qua những suy nghĩ lộn xộn, sau một lúc lâu, trong không khí truyền đến tiếng bước chân rất nhỏ, Táng như khi tới rời đi lặng yên không một tiếng động.

Tiếng thở dài nhẹ nhàng vang lên, Nạp Lan Mị mặt hướng trong giường nhẹ nhàng mở mắt, sắc mặt thương hồng, đồng nhân trầm đen, lặng chốc lát rồi lại nhẹ nhàng nhắm lại, khinh ngữ như có như không lần lượt tràn ra bên môi, “Táng, đừng cho ta thất vọng. . .”

Thanh dương hơi mỏng ánh vào trong phòng, chập chờn vài tia yên lặng.

Trong căn phòng kế bên, nhân ảnh đỏ thẫm tựa bên cửa sổ, tóc dài tán tại trước ngực, khí chất thản nhiên, ngón tay thon dài chơi đùa quạt lụa màu tím, như nghĩ tới cái gì mà ánh mắt rơi xuống đường phố dưới lầu, trên đường người đi như nước chảy, nhìn qua hết sức náo nhiệt. Xem qua một chút, tựa hồ chứng kiến chuyện gì thú vị, phiến môi khinh bạc câu dẫn ra, cây quạt trong tay cũng bá một tiếng mở ra, gió mát nhẹ thổi, sợi tóc nhẹ dương.

“Đi ra.” Mộ Dung U thản nhiên mở miệng, hai tròng mắt vẫn như cũ không chuyển mắt mà nhìn chằm chằm dưới lầu, phía sau truyền đến vài thanh âm khó nghe thấy, hắn giọng điệu cười cợt, có thể nghe ra hắn lúc này tâm tình rất tốt, “Là ai?”

Bóng dáng màu đen rơi xuống một góc, thân ảnh bị ánh sáng chiếu rọi, “Hồi chủ tử, nhân mã ở hai phương.”

“Ô?” Chuyện này cũng có thú vị rồi, Mộ Dung U cười nhạt, không rõ thâm ý, “Nói.”

“Một phương nghi là Tiên Nhân Đàm, một phương khác. . .” Bóng đen do dự rồi tiếp, “. . . là đương triều thái tử.”

Mộ Dung U nghe vậy hưng nhiên nhếch mày, động tác trong tay không thay đổi, nhưng trong miệng lại hỏi: “Tin tức tiết lộ ra ngoài như thế nào?” Trong góc trầm mặc một lát sau đó truyền đến ngữ điệu không chút gợn sóng, “. . . Niêm Hoa Cung.”

Cây quạt ba khép lại, Mộ Dung U ngữ khí bình thản, “Ngươi đi xuống trước đi.” Chờ khi trong phòng chỉ còn lại có khí tức của một mình hắn, hắn liền ngối xuống chiếc ghế gỗ hoa bên cửa sổ, duỗi tay rót nước cho chính mình, khí tức thản nhiên.

Phụ nữ quả thật quá đố kị, bất quá chỉ thoáng khiêu khích một chút thôi, dĩ nhiên đã dễ dàng như thế đem chân tướng của hắn bán cho Tiên Nhân Đàm.

Hắn bưng chén lên nhấp một ngụm trà, Tây Hồ Bích Loa Xuân, mùi thơm ngát tràn đầy môi, cỗ dày nhiệt khí lượn lờ trước đôi mắt tựa như suy nghĩ của hắn.

Thần Miểu Môn Phó môn chủ, Thần Miểu Môn nhận việc lấy tình báo là chính, môn hạ đông đảo khắp cả Nguyệt Độc quốc, trong môn nắm giữ tin tức cơ mật của triều đình giang hồ các môn các phái vô số kể, chỉ cần đắc đạo còn lợi dụng mấy tin tức này, minh chủ vị có thể nói là nằm trong tầm tay.

Hắn cười, trong nụ cười có lãnh ý. Vốn định để cho bọn họ tự giết lẫn nhau, hắn sẽ ngồi thu lợi, nhưng là, giờ đây Thần Miểu môn chủ này, hắn bắt đầu cảm thấy hoàn toàn hứng thú rồi.

Nói đến đây, Mộ Dung U lại tò mò, Tiên Nhân Đàm muốn lấy hãnh mạng của hắn coi như còn có thể hợp lý, nhưng thái tử vì sao cũng muốn trí hắn vào chỗ chết? Thái tử phi không phải sư đệ của hắn sao? Huống hồ hắn tới nay vẫn vì Nguyệt Độc quốc tận tâm hết sức, cho dù thái tử là vì củng cố thái tử vị, hắn theo lý thường cũng phải mượn tài lực đối phương, thái tử này làm như vậy là vì cái gì?

Mộ Dung U suy nghĩ, đột nhiên trong đầu sáng ngời, bốn chữ công cao cái chủ như tia chớp xẹt qua đầu hắn, hắn cười khẽ, thái tử này phỏng chừng sĩ kỵ (thuộc loại đố kỵ) rồi, chuyện Kỳ Nghiễn quốc lần này vừa chấm dứt, hắn nguyên bổn chịu sự ủng hộ sâu sắc của dân chúng danh tiếng tất nhiên vượt xa thái tử, đây rất có khả năng ảnh hưởng đến tương lai đế vị của thái tử, làm thái tử, đây là uy hiếp, tất nhiên trừ chi.

Đáy mắt toát ra khinh tiết, Mộ Dung U hừ nhẹ, người uy hiếp đến đế vị hoàng đế không có khả năng hạ thủ lưu tình, đến lúc đó, hoàng đế thì sẽ vì thái tử thanh trừ lộ chướng, lập tức người nọ vì quốc gia xuất sinh nhập tử, hoàng đế cũng sẽ vung bút son, sau đó nhanh chóng giết chết.

Mộ Dung U chậm rãi cười, ngón tay thon dài vân vê chén ngọc sứ trong suốt, đồng sắc hắc ám, trong nháy mắt này, hắn không phủ nhận chính mình rất muốn biết, đến tột cùng là cái gì làm cho hắn dù biết rõ kết quả như thế nào vẫn còn muốn tiếp tục đi phía trước. . .

Nhưng là, mặc kệ như thế nào. . .

Buông chén trà, bóng người kỳ trường miễn cưỡng đứng dậy, hắn lại tà tà tựa vào bên cửa sổ, ánh mặt trời nhiễm thượng đỏ ửng, hắn xinh đẹp yêu cơ, hạ mắt nhìn dưới lầu, người đi trên đường như trước lui tới, hình như có một loại cộng thức (cùng chung nhận thức), trong đám người chưa người nào lớn tiếng xôn xao, có vẻ hết sức hài hòa, Mộ Dung U hai tay khoanh lại, nhìn chăm chú vào thắt lưng của từng người đi trên đường, mi sao nhẹ điêu ánh ra ý cười thâm trầm nơi đáy mắt hắn.

Nạp Lan Mị, Mộ Dung U hắn phải định rồi!

Ngoài cửa sổ, ánh mặt trời đang lạnh đi.

. . .

Bóng đêm như nước, sát khí mãnh liệt kinh nhiễu che mờ nguyệt ảnh, tiếng xé gió cấp tốc bao phủ cả khách sạn, vô số cung tên từ bốn phương tám hướng bắn vào, đầu mũi tên mang theo nhiều đốm lửa, cung tên đinh vào bàn gỗ trong lâu, hỏa thế nhanh chóng lan tràn ra, ánh lửa tận trời khói đặc cuồn cuộn, kèm theo tiếng kêu sợ hãi cùng tiếng chạy trốn mọi nơi trong lâu, cả tòa khách sạn lâm vào biển lửa.

Một tiếng hét thảm vang lên, thân hình bị vứt ra ngoài, máu tươi tại không trung lan ra quỹ tích, Mặc Liên chậm rãi đi ra, trường kiếm trong tay hướng ra, từng giọt từng đoạn đường huyết, hắn trên lưng còn cõng Quân Liên, tiểu tử kia hô hấp vững vàng, xem bộ dáng là bị đánh hôn mê, Mặc Liên vẫn cứ đứng bình tĩnh, lại có bóng đen đánh tới, Mặc Liên lạnh nghiêm mặt, coi như chưa từng chịu qua đả thương, trường kiếm trong tay hóa thành lãnh quang tránh lui chúng nhân.

Một lát sau, Hàn Phong cùng hai vị thị nữ của nàng nhảy vọt ra, Hàn Phong y bào sạch sẽ, hai vị thị nữ thì có chút chật vật, xiêm y tuyết trắng bị huyết nhuộm thành màu đỏ.

Ngay sau đó, lại một đạo nhân ảnh đi ra, bước vào đoạn đường máu, tiếng bước hết sức ưu nhã, mái tóc đen nhánh tung bay ở sau người, tay áo đỏ tươi tung bay, ánh biển lửa rừng rực phía sau, giống như Tu La tắm máu đến từ địa ngục, diễm mỹ tuyệt luân, có người đánh về phía hắn, cổ tay hắn vừa chuyển vô số phiến ảnh bắn ra, kèm theo sự vẩy ra của máu tươi, khoảng không chung quanh lập tức lay động.

Mộ Dung U chậm rãi đi ra, quạt tím trong tay trơn bóng như mới, hắn nhìn chung quanh một vòng, mặt hướng một phương hướng chếch xéo, Mặc Liên khẽ gật đầu, bắt đầu xách theo Quân Liên vọt ra ngoài, vài cái chớp mắt liền biến mất ở xa xa. Mộ Dung U nhìn thoáng qua phương hướng Mặc Liên biến mất, vừa lại đem ánh mắt kéo trở lại Hàn Phong đứng cách đó không xa.

Mộ Dung U ánh mắt suy ngẫm mà nhìn nàng, nhưng Hàn Phong lại tránh ánh mắt của hắn, ngẩng đầu nhìn hướng lầu các hỏa thế mãnh liệt, nói, “Minh chủ, Nạp Lan công tử còn chưa đi ra.” Lời của nàng vừa nói, thân ảnh của Mộ Dung U đã biến mất tại chỗ. Hàn Phong yên lặng nhìn kỹ lầu các hãm sâu biển lửa kia, khẽ thở dài một cái, mũi chân một điểm, thân ảnh hóa thành ngân hồng biến mất phương xa, hai vị thị nữ nhìn nhau một cái, thi triển khinh công đuổi theo.

Bóng đêm bị ngọn lửa nhiễm hồng, tiếng thét trong lâu cùng tiếng chạy trốn đã phai nhạt xuống, nhiệt độ trong lâu cực nóng đến tựa hồ ngay cả không khí cũng bốc cháy lên, chỗ ngoặc sâu nhất trong lầu hai, cũng may phòng Nạp Lan Mị ở lại ở đầu ngọn gió, hỏa thế cũng chưa hoàn toàn lan tràn ra.

Mùi khói sặc mũi, mùi máu tươi nồng nặc, Nạp Lan Mị toàn thân vô lực mà tựa vào trên tường, khí tức trong cơ thể rối loạn không chịu nổi, trong tay nắm chặt bích ngọc tiêu để trước người, hắn lẳng lặng mà nhìn vài mạt bóng đen gia tăng trong phòng, trong lòng có chút cười khổ, chỉ bất quá là cảm phong hàn thôi, vì sao hắn bây giờ ngay cả một tia nội lực đều không thể sử xuất? Không có nội lực, phải như thế nào bình yên trở ra?

Mới nghĩ tới, vài đạo nhân ảnh tựa hồ biết hắn đã kiệt lực, hai mặt nhìn nhau liền một lượt nhảy về phía hắn, đao quang kiếm ảnh lần lượt đan xen tức thì chiếu sáng cả căn phòng, Nạp Lan Mị nắm chặt ngọc tiêu trong tay, chuẩn bị toàn lực ứng phó, nhưng tận sâu thẳm đáy lòng than nhẹ một tiếng, xem ra hôm nay không thể không bị thương rồi. . .

Khi Nạp Lan Mị thân ảnh hoàn toàn bị bao phủ trong sát khí lẫm liệt, nóc nhà lại đột nhiên truyền đến một tiếng bịch, chúng nhân còn chưa phản ứng lại, thân ảnh đỏ sẫm đã từ trên trời giáng xuống, tay áo phiên nhiên mang theo vài mảnh ngói đỏ, quạt tím trong tay nhẹ lực phe phẩy, cả cái bàn đều bị nổ tung ra, mảnh nhỏ văng ra mọi nơi, chờ hoàn toàn né tránh ra, Nạp Lan Mị cùng đạo ảnh đỏ tươi kia nghiễm nhiên biến mất trong phòng, mọi người sửng sốt, sau khi phản ứng lại bật người nhảy ra, gắt gao đuổi theo.

Gió đêm thoáng lạnh, phất khởi sợi tóc bên tai Nạp Lan Mị, hắn cuộn lại trong lòng Mộ Dung U, nhiệt độ cơ thể cao đến đáng sợ, biết hắn chịu không được sự lao nhanh như bay, Mộ Dung U ôm hắn đứng ở bãi đất trống trải ngoài trấn cách đó không xa, một tay ôm hắn, một tay bá mở quạt lụa tím, phía sau vài đạo bóng đen theo chân tới trực tiếp phác tiến lên. . .

Trong đêm đen, mùi máu tươi tràn ngập.

Hết chương 42

Comments on: "[Mị Loạn Hồng Nhan] Đệ nhất quyển – Đệ tứ thập nhị chương" (3)

  1. Wa, cuối cùng bạn cũng quay trở lại. Không uổng ngày nào mình cũng canh me. Cố lên bạn ơi🙂

  2. Hey. Thế này có phải là đươc tem ko nhỉ? Chào chủ nhà. Tớ đọc ké lâu lắm rồi mà h mới com, chủ nhà bỏ quá cho nhé. Tớ rất hi vọng sẽ nhanh có chương mới. Hehe

  3. Hu hu. Đợi lâu lắm rồi? Ko lẽ nàng dừng rồi sao?

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: