MỊ LOẠN HỒNG NHAN

Edit: Uyển Nhi

Đệ nhất quyển – Đệ tứ thập nhất chương

Vừa đến đầu xuân, gió mát thổi nhẹ, trong không khí vươn chút se lạnh.

Trên tiểu lộ thôn quê u tĩnh, Mặc Liên lạnh lùng đứng, bên thắt lưng vắt trường kiếm, một thân khí tức lạnh ngưng vô cùng rõ ràng, hắn bình tĩnh nhìn chăm chú bóng người thoáng không xa phía trước, không thể giải thích, ở đây ngày xuân sau đông lạnh hơn, ở trên đây tìm không thấy đồng hoang xanh mầm, vì sao người trước mắt kia có thể chạy nhảy lâu như vậy, hình như không hề có một tia uể oải.

Cẩm bào xanh phấn tựa hồ làm cho xuân sớm thêm vài tia ấm áp, tay non mịn nhỏ bé đẩy ra bụi cỏ vàng úa, như là đang tìm cái gì, con ngươi long lanh trong suốt lanh lợi chớp, Quân Liên nhìn chằm chằm ngọn bụi cỏ, đột nhiên hưng phấn hô, “Mặc Liên, ngươi xem xem cái này, sắp nảy mầm rồi!”

Mặc Liên lạnh lùng nhìn, không có chút phản ứng, nhưng Quân Liên lại không chút nào để ý, bên này vừa mới chuyên theo nhìn bụi cỏ, bên kia lại nhảy tới dòng suối nhỏ bên cạnh, cầm một cây củi khô hướng dòng suối nhỏ chọc chọc, một bên tự tiêu khiển tự làm vui, một bên hết sức phấn khởi hô: “Mặc Liên! Xem nơi này xem nơi này! Có cá màu sắc rực rỡ!”

Nhưng Mặc Liên lại lạnh lùng trầm mặt, nghe tiếng gió vụt qua vành tai, tay cầm thanh kiếm trên thắt lưng, đi tới bên cạnh Quân Liên, trầm mặc không nói một lời.

“Mặc Liên. . .” Quân Liên một mạch hô tên Mặc Liên, trăm phương ngàn kế muốn lừa Mặc Liên chung quy có vẻ mặt không lộ ra bất cứ tâm tình gì cười một cái, nhưng lại như cũ tốn công vô ích, đột nhiên Mặc Liên đến gần, làm cho Quân Liên mừng rỡ như điên, hắn tiếp cận, muốn áp sát một ít nữa, lại nghe đến hơi thở lạnh lẽo của Mặc Liên đến gần, thanh âm không có chút hào hứng, “Rời đi nơi này.”

Chưa hề nhìn lại phía sau, sát khí lạnh như băng lan tràn ra, Mặc Liên tay cầm chặt trường kiếm trên thắt lưng, đốt xương dùng sức đến trở nên trắng. Nhưng Quân Liên lại không chút nào cảm giác được nguy hiểm, hắn nghe Mặc Liên nói, vẫn không cho là đúng, “Ta sẽ không đi, ngươi có thể bắt ta làm gì chứ?”

“Không muốn chết thì nhanh biến!” Mặc Liên cũng khó nhịn nghe hắn nói nhảm, cũng không quan tâm ý nghĩ của Quân Liên, trực tiếp tới xách hắn đi về phía trước, lực đạo cùng góc độ không nghiêng không lệch, Quân Liên vững vàng rơi đến trước đó không xa. Mới vừa rơi xuống đất, Quân Liên liền thở hỗn hển mà xoay người lại, nhưng tất cả lời nói kia tại lúc xoay người phút chốc đều nghẹn tại cổ họng, hắn mở to con mắt, nhìn phương hướng phía sau Mặc Liên, thần sắc ngốc lăng.

“Chạy!” Trong lúc ngây người, Quân Liên bị Mặc Liên quát lạnh bừng tỉnh, hắn vừa đem mắt chuyển hướng về phía Mặc Liên, con ngươi đen nhánh của Mặc Liên nhìn hắn, hắn đột nhiên gật đầu, rất nhanh chạy đi phía trước, cũng không quay đầu lại, một bên chạy trốn còn một bên thì hô, “Mặc Liên, ngươi chống giữ! Ta đi tìm người!”

Vài đạo bóng ảnh nhằm phía hắn, lại bị một đạo bóng ảnh khác ngăn lại, trong đao quang kiếm ảnh, Quân Liên cũng không quay đầu lại mà chạy như bay, hắn biết chính mình lưu lại chỉ liên lụy Mặc Liên, việc hắn có thể làm ngay lúc này là nội trong thời gian nhanh nhất tìm được người giúp đỡ, lòng hắn nghĩ thế, chịu đựng xúc động quay đầu lại xem, miễn cưỡng biến mất trong tầm mắt Mặc Liên.

Trường kiếm run lên bức khai mấy người, đôi mắt màu đen của Mặc Liên dõi theo bóng Quân Liên dần dần chạy xa, khóe miệng hơi nhếch, lại chậm rãi thở phào nhẹ nhõm, một cái chớp mắt, tươi cười lại thu về, biến mất vô tung, hắn ngưng thần tập trung, chậm rãi rút ra trường kiếm vẫn chưa ra khỏi vỏ, một thân lạnh lùng khí tức, lại làm cho mấy người phía sau như bị đứng hình trên bãi cỏ, không ai có dũng khí tiến về phía trước.

Gió nổi lên, cây cỏ xơ xát phiên động, không có bất cứ ngôn ngữ gì, run sợ thanh kiếm hàn khí từ chung quanh bay lại đây. . .

. . .

Khí trời quang đãng, ánh mặt trời mát lạnh nhu hòa.

Sáng sớm, nhiệt độ cơ thể của Nạp Lan Mị lại cao lên một ít, còn hơi sốt, trên mặt lộ vẻ tái nhợt, thoạt nhìn hầu như trong suốt, nhưng chính hắn lại như một người không có việc gì, chỉ là so với bình thường hơi dậy trễ hơn, cử động cũng không giống bình thường.

Sáng sớm khách sạn tràn đầy im lặng, trừ lâu lâu nghe thấy tiếng kêu chiêm chiếp đầu xuân của mấy con chim, còn có gió mát hiu hiu. Nạp Lan Mị đi tới ngoài cửa, tử y thâm sắc, dây tóc tím ngọc, bên hông vắt nghiêng một cây bích ngọc tiêu, phong tư thong thả, lại có chút vẻ đơn bạc, hắn nhìn quanh bốn phía, chưa thấy một nửa bóng người.

Có phải hắn dậy trễ, những người khác đều đi ra ngoài rồi? Hắn trực tiếp nghĩ, rẽ xuống lầu.

Dưới lầu, một bóng người da trắng đang từ hướng phòng bếp chậm rãi đi ra, tay áo rộng vãn khởi, cổ tay trắng nõn, bàn tay tinh tế đang cầm mâm, trong mâm đặt chén sứ, nàng nghe được thanh âm, ngẩng đầu, mặt che lụa trắng, nàng đem cháo để lên bàn, mi nhãn mỉm cười, “Nạp Lan công tử tỉnh dậy?”

Bế Nguyệt đem chén cầm lên, nhiệt cháo nóng hôi hổi, trong cháo trắng có màu xanh cùng phấn hồng nhạt, đó là hành lá xua hàn khí cùng thược dược tẩm bổ.

“Bế Nguyệt cô nương.” Nạp Lan Mị xuống lầu, mặt mang theo mỉm cười, ấm áp như thần ban mai, hắn nhẹ ho khan vài tiếng, trong tiếng khụ dấu chút ám ách, dù hắn tận lực hạ giọng, vẫn bị Bế Nguyệt nghe thấy được, nàng quay mặt lại, hỏi, “Nạp Lan công tử sau khi uống thuốc cảm giác như thế nào?”

“Đã không còn đáng ngại, nhờ có dược của Hàn môn chủ hôm qua rồi.” Nạp Lan Mị trong tươi cười lộ ra tái nhợt, nhưng vẫn như cũ thanh tú văn nhã, nói xong, hắn trực tiếp hướng ngoài cửa đi. Nhưng mới vừa khởi bước, góc áo đã bị kéo lại, hắn nghiêng người quay đầu lại, chạm phải ánh mắt có chút mỉm cười của Bế Nguyệt, “Nạp Lan công tử, cháo này là đặc biệt chuẩn bị cho ngươi, ngươi phải ăn mới có thể đi ra ngoài.”

Nạp Lan Mị có chút sửng sốt, còn chưa mở miệng nói chuyện, thanh âm Bế Nguyệt lại tiếp tục vang lên, “Nạp Lan công tử, ngươi sốt lên rồi!” Tức thì cách lớp áo, Bế Nguyệt cũng có thể cảm giác làn da dưới áo có chút nóng, nàng theo khuôn mặt hắn nhìn lại, Nạp Lan Mị ngày thường da trắng hơn tuyết ẩn hào quang, nhưng hôm nay tuyệt tái nhợt không chút máu.

“Bế Nguyệt cô nương, tại hạ chỉ là cảm phong hàn thôi, không có gì đáng ngại.” Nạp Lan Mị vô tình cười cười, thân hình vừa chuyển góc áo liền thoát ly lòng bàn tay của Bế Nguyệt, nhưng Bế Nguyệt lập tức lần nữa kéo hắn lại, kiên trì nói, “Không Nạp Lan công tử, bộ dạng ngươi như vậy không thể ra ngoài, ngươi phải nghỉ ngơi!”

“Bế Nguyệt cô nương. . .”

“Nạp Lan đại ca!. . .”

Thình lình tiếng khóc kinh vang tới chặt đứt cuộc đối thoại của hai người.

Nạp Lan Mị vừa quay đầu lại, đã bị Quân Liên nhào vào trong lòng, khiến hắn lui về phía sau nửa bước, còn chưa kịp mở miệng hỏi, chỉ thấy người trong lòng nghiêng nghiêng kéo, “Nạp Lan đại ca ngươi đi theo ta! Mặc Liên có nguy hiểm!” Trong ngữ khí nghẹn ngào mang theo bối rối khó tả.

Nạp Lan Mị đang ngây người đã bị Quân Liên kéo ra cửa, chờ nghe rõ Quân Liên nói, hắn trong nháy mắt liền rõ ràng tính nghiêm trọng của sự việc, hắn một bên bị Quân Liên lôi kéo chạy, một bên quay đầu lại đối Bế Nguyệt nói, “Bế Nguyệt cô nương, phiền ngươi thông tri Mộ Dung minh chủ cùng Hàn môn chủ!”

Bế Nguyệt bị Quân Liên làm cho khiếp sợ, khi lấy lại tinh thần chỉ thấy thân ảnh Nạp Lan Mị đã biến mất ở ngoài cửa, trong không khí phiên bay có tiếng nói hơi khàn của hắn, nàng thần sắc vội vàng, thân ảnh vọt ra ngoài cửa, nhưng nào còn thân ảnh hắn, nàng khe khẽ thở dài, ánh mắt rơi tại miếng cháo trên bàn, trong miệng rì rầm lời chưa nói ra khỏi miệng, “Nạp Lan công tử, ta đi thì tốt rồi, ngươi sốt, không thể vọng động nội lực. . .”

Nhưng là lời của nàng không cách nào truyền tới tai Nạp Lan Mị, nàng lại thở dài, thân ảnh biến mất trong khách sạn, “Hay là trước tiên tìm minh chủ cùng môn chủ. . .”

Mùi máu tươi ngưng trọng lan tràn bốn phía, gió thổi như thế nào cũng không tiêu tan, đồng quê vàng vọt, gió lạnh gào thét, xuy phất một mạt đen lung lay muốn ngã.

Chờ Nạp Lan Mị chạy tới, liền thấy được thi thể ngang dọc trên đồng hoang, hắn nhìn quanh hạ bốn phía, không có một tia hơi thở của người sống, giọt máu đỏ tươi vẩy trên cỏ khô vàng úa, gió thổi qua, máu kéo ra thành một đường, rơi vào mặt đất là một đạo vết máu.

Nạp Lan Mị đang tìm thân ảnh của Mặc Liên, dưới chân mới vừa đặt xuống đất, Quân Liên liền từ trong lòng hắn lao ra, thân thể hắn có chút lảo đảo, theo phương hướng hắn chạy, một bóng người y sam màu mực xuất hiện trong tầm nhìn.

Ngoại y vốn đã đen nhánh màu mực tối, lúc này như là ướt đẫm, màu sắc càng thêm ám trầm, nồng đậm mùi máu tươi theo gió phát ra, Mặc Liên nửa quỳ trên mặt đất, ánh mắt sắc bén, một tay cầm kiếm miễn cưỡng chống giữ thân thể, máu dọc theo cánh tay chảy xuống, nhỏ lên lên bụi cỏ nhuộm thành một mảnh màu đỏ.

“Mặc Liên, ngươi không sao chứ?!” Sợ làm đau vết thương của hắn, Quân Liên cẩn cẩn dực dực mà dìu Mặc Liên, trên mặt lộ vẻ đau lòng, “Mặc Liên, có phải rất đau không? . . .”

Mặc Liên sắc mặt cứng nhắc không chút sóng, không mảy may đem vết thương trên người để vào mắt, hắn mặc kệ mà động thủ xé khai vạt áo, lộ ra đầu vai vết thương rộng hai đốt tay, máu ồ ạt chảy ra, da thịt mật sắc đều nhiễm thượng đỏ tươi, đẹp đẽ mê người, hắn động thủ điểm trụ huyệt vị, kéo vạt áo xuống, động tác thuần thục mà tự mình băng bó.

“Mặc Liên, ngươi chảy máu rồi. . .” Quân Liên vừa thấy, hai tròng mắt đỏ lên lại muốn khóc, Mặc Liên chỉ là thản nhiên liếc mắt nhìn hắn, ngồi xếp bằng điều tức, Quân Liên lẳng lặng mà nhìn hắn, ánh mắt dịu ngoan, tay vì hắn kéo vạt áo, nhưng lại cảm giác trên vai bị người vỗ vỗ, hắn quay đầu lại, liền thấy đôi mắt ôn hòa trấn định của Nạp Lan Mị, hắn nghẹn ngào chu miệng, “Nạp Lan đại ca, Mặc Liên chảy thật nhiều máu. . .”

“Ta thấy rồi, ngươi không nên ầm ĩ.” Nạp Lan Mị nhẹ cười, nụ cười ấm như xuân phong phất qua lòng Quân Liên, hắn có chút an tâm, tiếp tục nâng mắt, chỉ thấy Nạp Lan Mị ngồi xếp bằng phía sau Mặc Liên, bàn tay thon dài nhấc lên nội lực đưa vào trong cơ thể Mặc Liên. Mặc Liên mở mắt ra, vốn định cự tuyệt, nhưng bên tai lại truyền đến thanh âm ôn hòa của Nạp Lan Mị, “Mặc Liên, ngươi mất máu quá nhiều, nội tức hỗn loạn, tiếp tục như vậy công lực của ngươi nhất định tổn thất bảy thành.”

“Mặc Liên, ta còn trông cậy vào ngươi dạy ta võ công đây, ngươi tổn thất nhiều lực rồi, ta rất dễ dàng sẽ đánh thắng ngươi, đến lúc đó ta sẽ bảo sư phụ dạy, không cần ngươi dạy nữa!” Quân Liên cũng ở một bên khuyên bảo. Mặc Liên liếc mắt nhìn hắn, khóe miệng khinh thường mà nhếch nhếch, lại nhẹ nhàng khép hai mắt. Nạp Lan Mị cười, ánh mặt trời thanh lãnh chiếu rọi, hắn da trắng như tuyết, nhắm mắt lại, lông mi đen nhánh, “Mặc Liên, dẫn nội lực của ta.”

Gió nhẹ chậm rãi qua, dắt vài tia u sầu, làm khi Mộ Dung U chạy tới, Mặc Liên sắc mặt mặc dù phiếm ra màu xanh, nhưng máu cũng đã ngừng rồi, tạm thời không có trở ngại. Lại nhìn Nạp Lan Mị, sắc mặt tái nhợt, phiến môi không chút máu, nhưng thần sắc vẫn điềm hòa như trước, hắn ánh mắt mỉm cười, cười khanh khách mà nhìn chăm chú vào hắn, “Mộ Dung, ngươi đã đến rồi?”

“Chuyện gì xảy ra?” Mộ Dung U ngắm Nạp Lan Mị một cái, lạnh giọng hỏi Mặc Liên, trên trán tràn ngập sát khí, giống như la sát đến từ địa ngục, thị huyết lạnh như băng, tà mỹ vô song.

“Hồi công tử.” Mặc Liên thanh âm như trước trầm tĩnh, “Tổng cộng mười bốn người, thân pháp quỷ dị vô ảnh, giỏi về kiếm thuật.” Mộ Dung U liễm ngươi mắt, đôi mắt u ám, nhưng không suy nghĩ sâu xa, mà là nói: “Có thể di chuyển được không?”

Mặc Liên nhẹ nhàng gật đầu, chậm rãi đứng lên, vết máu trên người đã đọng lại, liếc mắt nhìn lại, hết sức làm cho người ta sợ hãi. Quân Liên bên cạnh cẩn cẩn dực dực mà dìu hắn, sợ hắn té ngã, Mặc Liên có chút không kiên nhẫn mà muốn huy khai hắn, nhưng vừa cúi mắt liền nhìn thấy sự áy náy nơi mi gian hắn, lời nói ra đến miệng lại nuốt trở vào, thân hình thẳng thắn mà mặc hắn dìu.

Quân Liên nâng Mặc Liên chậm rãi rời đi.

Mộ Dung U ánh mắt khẽ nhíu, trực tiếp rơi vào Nạp Lan Mị còn ngồi tại chỗ, Nạp Lan Mị chú ý tới ánh mắt của hắn, chậm rãi đứng lên, tay phất phất vạt áo, tay áo tím sẫm trước kia bất nhiễm, tinh tế như tranh, hắn chậm rãi đi hướng Mộ Dung U, khóe miệng chứa ý cười, nhưng lại lộ ra một cỗ áy náy, “Mộ Dung, đây vốn là hướng về phía ta.”

“Đây là chính hắn không có năng lực, chẳng trách được kẻ nào.” Mộ Dung U nhìn hắn, ánh mắt thiêu lạnh, ngữ khí băng hàn, “Huống hồ, Mặc Liên vốn là người bổn tôn, vô luận là ai, dám động người bổn tôn, kết quả chỉ có một.”

“Nhưng là. . .” Mặc dù Mộ Dung U nói như vậy giảm bớt áy náy trong Nạp Lan Mị, nhưng hắn vẫn thấy có lỗi, hơn nữa hắn không biết đối phương vốn là hướng về phía Quân Liên hay là Mặc Liên, nếu vạn nhất là hướng về phía Quân Liên, nếu hôm nay Quân Liên không ở cạnh Mặc Liên, vậy hậu quả thật không tưởng nổi.

“Không có nhưng là! Dám động người bổn tôn. . .” Mộ Dung U lãnh nhiên cười, đáy mắt hiện ra sát ý tàn nhẫn, “Bổn tôn phải để cho bọn họ muốn sống không được, muốn chết không xong!”

“Mộ Dung. . .” Nạp Lan Mị thở dài, nhưng cũng chậm rãi thở phào nhẹ nhõm, ít nhất từ giờ trở đi, hắn cùng Mộ Dung U mới coi như chính thức đứng chung chiếc thuyền, nghĩ tới, hắn không được một trận dễ dàng, trước mắt trở nên tối sầm, thân thể mềm nhũn, hắn từ từ ngã xuống.

Mộ Dung U vừa quay đầu lại cũng chỉ kịp tiếp được thân thể ngã xuống của hắn, trong nháy mắt tiếp xúc thân thể hắn, Mộ Dung U lạnh ngươi mắt, nhiệt độ dưới áo truyền ra cứ nóng rực như thế! Hắn hạ mắt nhìn lại, Nạp Lan Mị nhẹ nhàng khép mắt, mi mắt lúc này tạo ra hình cánh quạt, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy, cái trán trắng nõn cùng chóp mũi thấm đầy mồ hôi, nhưng phiến môi không chút máu lại câu ra một nụ cười thoải mái.

Hắn ôm lấy Nạp Lan Mị, khuôn mặt tinh xảo áp vào ngực hắn, nhiễm thượng màu đỏ của quần áo hắn, tóc dài mềm mại tại giữa khuỷu tay hắn buông tả xuống, thấm   hương suối nhàn nhạt, khuôn mặt tái nhợt thần sắc an bình, tĩnh như tượng gỗ, tinh xảo trác tuyệt, rồi lại như mộng hư ảo, tựa như sẽ tùy thời biến mất theo gió. . .

Hắn cúi đầu dừng ở hắn, đồng tử sẫm màu thoáng hiện u lam suy nghĩ.

Rốt cuộc cái gì đáng giá cho ngươi như thế? . . .

Hết chương 41

Comments on: "[Mị Loạn Hồng Nhan] Đệ nhất quyển – Đệ tứ thập nhất chương" (3)

  1. Uyển Nhi đừng drop bộ này nhé *năn nỉ* còn nhìu người thích bộ này lắm đó, NHi mà drop, tớ đem bom đi khủng bố cho coi!

  2. đúng đúng đúng, bạn nì hợp ý ta nè, nàng Uyển Nhi chớ dại dột đưa ra quyết định “drop” nếu ko chuẩn bị mua áp giáp nhá ^^
    Cố lên nàng! Tuy ta ít com nhưng luôn luôn ủng hộ! ><

  3. Lâu rồi tớ mới đọc một tác phẩm đam mỹ vừa chân thực và hợp lí như thế này, không quá ngược luyến nhưng nhiều khi vẫn ẩn ẩn đau, đây mới chính là thể loại tớ thích a, nhẹ nhàng mà không nhạt.
    Tớ mong sẽ tiếp tục đọc phần edit của bạn?

    p/s: tớ thực sự tò mò là bộ này HE hay BE vậy bạn? Tớ đi mò mãi chả thấy gì😦

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: