PHONG ÁI

Edit: Uyển Nhi

Đệ lục chương

 

        Theo lời hứa tại ven suối ngày đó, trái tim của Trầm Quan Kiều cùng Hoắc Phi càng gắn chặt lại với nhau.

        Nút thắt trong lòng nhiều năm qua dường như biến mất không thấy.

        Hai người trò chuyện thiên nam địa bắc, dĩ nhiên phát hiện bọn hắn đối với rất nhiều sự việc có cái nhìn giống nhau đến kinh người.

        Có thể do dỡ xuống phòng vệ trong lòng, Trầm Quan Kiều mới phát hiện diện mạo đa dạng của tiểu cữu tử hắn.

        Nói về bóng đá thì vui vẻ đến hai mắt phát quang, động đến trường học thì chán ghét đến ác cảm mà khinh khỉnh cái mũi.

        Trầm Quan Kiều dạt dào hứng thú mà thưởng thức một mặt khả ái của đại nam hài này.

        Hai ngày nhẹ nhàng cứ như thế trôi qua, Trầm Quan Kiều đợi cơ thể của A Phi tương đối tốt, liền mang hắn du tẩu đến nơi nào đó phụ cận sơn cốc, tìm phương pháp thoát vây.

        Đương nhiên trong lòng Hoắc Phi vạn lần không mong rời khỏi địa đàng ngoài thế giới này, nhưng vì tránh cho tỷ phu sinh nghi, vẫn giả vờ tích cực mà phối hợp.

        “A Phi, ngươi lúc đó làm thế nào đi đến trong đây? Nếu như chúng ta có thể tìm được con đường ban đầu, có thể đi trở về.” Trầm Quan Kiều nhìn khắp chung quanh, kỹ lưỡng quan sát địa thế phụ cận.

        “Ta nào nhớ kỹ a, khi đó ta cõng ngươi chạy trối chết, cũng không chú ý phương hướng, chân lại không cẩn thận trượt, liền rơi xuống sơn cốc này.” Hoắc Phi nhún nhún vai, đang nói những lời thoại đã nghĩ ra trước đó.

        Sự thật vốn là, lúc đó hắn theo sự an bài của bạn tốt, đáp máy bay phồn vinh hưng thịnh trực tiếp xuống sơn cốc này, bốn phía căn bản không có đường đi ra ngoài.

        Trầm Quan Kiều nghe nói cau mày, “Chúng ta thật sự là mạng lớn, cư nhiên ngã không chết. Địa thế sơn cốc này dốc dựng đứng, sợ rằng kể cả khỉ cũng trèo không ra, xem ra chúng ta chỉ có thể chờ đợi cứu viện rồi.”

        “Đúng vậy, ta cũng nghĩ như thế. Quên đi, tỷ phu, chúng ta coi như đang nghỉ phép đi, dù sao ngươi luôn luôn bề bộn như thế, khó có dịp nghỉ ngơi một chút, là hảo hảo thư giãn chính mình, đừng suy nghĩ thêm nhiều như thế. Dù sao mấy ngày không có ngươi, Vân Dật Hội cũng sẽ không sụp đổ, sợ cái gì?”

        “Ta là sợ anh em lo lắng. Hơn nữa cái người ẩn mặt đằng sau Phá Vân Bang nói không chừng sẽ thừa dịp ta không có ở đấy đối anh em bất lợi, ta không thể không phòng ngự a.” Trầm Quan Kiều trầm thanh thuyết phục.

        “Ông chủ đúng là ông chủ, nghĩ nhiều như thế có ích gì? Lẽ nào ngươi có thể chắp cánh bay ra ngoài sao? Hừ, mặc kệ ngươi, ta phải đi bơi lội rồi!” Hoắc Phi ở phía sau tỷ phu làm mặt quỷ, một bên đá kéo quần, một bên trần truồng chạy tới bờ sông.

        “Tiểu tử này, căn bản còn chưa khôn lớn.” Trầm Quan Kiều ngoài miệng cười rủa, nhưng hai tròng mắt lại chuyên chú, chỉ chốc lát nhìn A Phi không chớp mắt.

        Hoắc Phi trời sinh yêu sự tự do, thích nhất trải qua cuộc sống không trói buộc không gò bó, dưới nước bơi lội lỏa thể càng nhất đại yêu thích, hắn khoái chí mà lặn xuống nước bơi một vòng, sau đó trồi lên mặt nước kêu la, đối Trầm Quan Kiều quơ quơ tay, “Tỷ phu, ngươi cũng xuống đây a.”

        “Không được, ta phải đi sang phụ cận thăm dò, xem có thể phát hiện đường nào ra ngoài không.”

        Hoắc Phi nghe nói trong lòng phi thường không thoải mái.

        Tỷ phu, ngươi không thể chờ đợi muốn rời khỏi đến như thế sao? Tất cả những chuyện phát sinh nơi đây đối với ngươi mà nói không hề có ý nghĩa sao?

        Vì cái gì vĩnh viễn chỉ có ta không nỡ, không bỏ xuống được?

        Ngươi là con người vô tâm! Ta lại càng không cho ngươi hài lòng như ý!

        Hoắc Phi thanh quang lóe qua trong mắt.

        “A —— tỷ phu —— cứu mạng a ——” Hoắc Phi đột nhiên chìm trong nước vẫy vùng, bắt đầu giơ tay kêu to.

        “A Phi, đừng nháo.” Trầm Quan Kiều cho rằng hắn nói giỡn, cười lắc lắc đầu.

        “Thật sự —— tỷ phu —— chân ta chuột rút rồi!” Hoắc Phi hô xong, đột nhiên chìm xuống phía dưới, nháy mắt biến mất tung ảnh.

        Trầm Quan Kiều thấy tình trạng đó đại kinh, liều lĩnh nhảy xuống nước bơi về phía hắn.

        Tốn hết sức lực chín trâu hai hổ mới đem A Phi cứu lên bờ, nhìn hắn không ngừng ho khan nôn nước, Trầm Quan Kiều trong lòng đau xót, lo lắng bất an không ngừng vỗ lưng hắn.”A Phi, ngươi không thế có chuyện gì, A Phi?”

        Hoắc Phi vừa rồi là chân thật bác mạng diễn, xác thực ăn không ít đau khổ, hôm nay nghe người yêu quan tâm, ủy khuất trong lòng mà vỡ òa khóc lớn, bắt đầu dùng sức vùng vẫy.”Ngươi đi! Ta chết cũng không muốn ngươi cứu, ngươi đi!”

        Trầm Quan Kiều mặc hắn phát tiết, cũng không tính toán, chỉ là nhẹ giọng bên tai hắn an ủi, “Đừng khóc, ngoan, đừng khóc…”

        “Ô… Tỷ phu… Ngươi không tới cứu ta, ta xém chút chết rồi…” Hoắc Phi tính cách cực đoan, ý định nguyên bổn nếu như tỷ phu hắn không đến cứu, hắn liền như thế trầm dưới đáy nước, chết quên đi.

        “Nói gì ngốc thế, có tỷ phu ở đây, thế nào cho ngươi chết.” Trầm Quan Kiều đau lòng mà lau lệ ngân trên khuôn mặt hắn.

        Hai người ngu ngốc si tâm vọng tưởng mà chăm chú nhìn nhau, trống ngực càng ngày càng dồn dập.

        Cuối cùng Hoắc Phi rốt cuộc nhịn không được nội tâm ái hỏa đốt cháy, ôm cổ người yêu, điên cuồng mà hôn lên, “Hôn ta, tỷ phu, hôn ta!”

        Tiểu cữu tử chủ động tác hôn, làm cho Trầm Quan Kiều trong lòng chấn động.

        Ngay lúc hắn còn do dự không quyết, đôi môi nóng bỏng đã áp lên rồi, cuốn đi tất cả ý chí.

        Xà độc rõ ràng đã thối lui, nhưng cơ thể lại như trúng độc mà cảm thấy khát vọng điên cuồng.

        Hoắc Phi kịch liệt mà mút đầu lưỡi nam nhân, phát ra tiếng rên rỉ dụ người…

        “Hừ uh… Tỷ phu… Ôm ta… Tỷ phu…”

        Hắn khó kìm nhẫn nại mà vặn vẹo thân thể, hai bàn tay không an phận mà xé quần áo của nam nhân, móc ra tính khí đã bộc phát của hắn, từ đỉnh đầu tròn nhẵn vuốt ve đến nhục cầu bão trướng, cũng bắt đầu dâm đãng mà sáo lộng.

        Khoái cảm cường mạnh tập kích Trầm Quan Kiều, làm cho hắn không cách nào ngăn cản mà lớn tiếng thở dốc. Trải qua vài ngày cùng nam nhân va chạm, khoái cảm tiêu hồn còn tàn tồn dưới đáy vực thẳm bên trong cơ thể, chỉ cần một khiêu khích, là có thể làm cho dục vọng của hắn nhanh chóng phá vỡ…

        Suốt tại trên giường bị giày vò hai ngày hai đêm.

        Giang Kiêu Long mãi cho đến khi bị ôm lên trực thăng vẫn trong trạng thái thất thần.

        Thiếu niên yêu thương mà vuốt ve cữu cữu yêu dấu, trên khuôn mặt vẫn ôn nhu mỉm cười. Một điểm cũng nhìn không ra hắn chính là đầu sỏ khiến đường đường Giang đại đường chủ Vân Dật Hội chết ngất mấy lần.

        “Cữu cữu, dậy đi.”

        “Đừng… Tha ta đi… Đừng tới đây…” Giang Kiêu Long đáng thương trong hôn mê còn không quên hướng thiếu niên cầu tha.

        “Cữu cữu, mau tỉnh lại.” Thiếu niên chụp vỗ gò má hắn.

        “Đừng…” Giang Kiêu Long từ từ tĩnh khai hai mắt, thật vất vả mới thanh tỉnh một chút.

        “Ôi, cữu cữu đáng thương của ta… Ngươi nhất định rất đau?”

        Thiếu niên ngoài miệng nói thương xót, nhưng trong ngữ khí vốn đầy đắc ý kiêu ngạo.”Bất quá ai kêu ngươi muốn chạy trốn? Một điểm trừng phạt nho nhỏ như thế, ngươi cứ vui vẻ tiếp nhận đi.”

        Một điểm trừng phạt nho nhỏ?

        Vui vẻ tiếp nhận?

        “Thả cái mông mẹ ngươi!” Giang Kiêu Long nghe nói trong lòng dậy sóng, một bàn tay huy hướng tiểu quỷ đại nghịch bất đạo.

        Bởi vì hai ngày này tại trên giường sung sướng mà phát tiết dục hỏa tích áp nhiều ngày, tâm tình thiếu niên cực tốt, thấy tình trạng đó cũng không để ý.

        Hắn ôm chặt bàn tay nam nhân, cười cười mà nói, “Oh, cữu cữu không ngoan oh, coi chừng ta không mang ngươi đi tìm lão đại ngươi.”

        “Ngươi dám không mang ta đi? Hai ngày này không phải ta làm không công rồi?” Giang Kiêu Long bùng nổ mà chửi nói.

        “Làm công?” Cái gì tâm tình tốt đẹp cũng bay biến, thiếu niên nghe nói nhãn tình mờ mịt, ngữ khí hỏi lạnh lẽo, “Ngươi xem việc lên giường với ta trở thành làm công?”

        “Làm công coi như nghe còn được, ta cảm thấy căn bản ngươi là làm…” Giang Kiêu Long đột nhiên cắn chặt răng thấp dần giọng nói.

        “Làm cái gì? Nói rõ ràng cho ta.” Thiếu niên dùng sức mà bắt xương hàm của hắn.

        “Thả ra!” Giang Kiêu Long tức tối mà vứt tay hắn ra, “Ngươi từ trước tới nay chính là như vậy, cái gì đều phải làm theo ý của ngươi, ai không theo ngươi liền đày đọa người đó, ta căn bản là đang làm món đồ chơi tiết dục của ngươi! Lão tử cho ngươi biết, ta không chơi! Ngươi muốn cho gia gia biết cũng được, cho mẹ ngươi biết cũng được, tùy ngươi!”

        Chứng kiến nam nhân một bộ dáng vẻ thông suốt đi ra ngoài, thiếu niên ngược lại tiêu tan khí giận, vội vàng cười kéo tay hắn, làm nũng mà nói, “Được rồi, đều là ta không tốt. Cữu cữu chớ tức giận, ta đây liền mang ngươi đi tìm lão đại ngươi có được không?”

        “Hừ, lão tử không đi.” Giang Kiêu Long xoay đi, cũng không thèm liếc nhìn tới hắn một cái.

        Nam nhân uy mãnh mà thần tình giận dỗi như hài tử đặc biệt khả ái, thấy vậy thiếu niên xém chút lại xúc động mà cứng lên.

        Phát giác ánh mắt cháu mình thiêu nhiệt mà nhìn hắn, Giang Kiêu Long trong lòng cảnh giác kêu to, sợ đến không dám chơi trò giận hờn, vội vàng lấy tay che dấu nhãn tình của hắn, kêu to, “Ta đi, ta đi, mau mang ta đi.”

        “Được được, ta đây không phải dẫn tới rồi sao?” Thiếu niên cười cười mà kéo hạ tay hắn, nắm chặt.”Trực thăng này sẽ đưa chúng ta tìm kiếm gần toàn bộ phụ cận đỉnh núi.”

        “Ngươi thế nào kiếm được trực thăng? Giang Kiêu Long quốc không phải không thể có máy bay tư nhân sao?” Giang Kiêu Long hoài nghi mà nhìn hắn. Chính là vì phá quy định đáng chết này, bọn hắn mấy ngày nay mới soát cứu cật lực như thế.

        “Không có gì, vương tử bọn hắn là bạn tốt của ta. Ta tùy tiện nói một tiếng, bọn hắn liền đem trực thăng của hoàng thất dùng cho ta mượn.”

        Thiếu niên nói một cách nhẹ nhàng đơn giản.

        “Sao không nói sớm, còn để cho nó bay nhanh chút!” Giang Kiêu Long nóng lòng như nói mà nói.

        “Cữu cữu, đây là trực thăng, không phải tên lửa, OK?”

        “Mặc kệ, cứu người như cứu hỏa, cứ theo tốc độ như rùa này, muốn soát hết một ngọn núi lớn như thế cần bao nhiêu thời gian a, như vậy khi nào mới kịp tìm lão đại?”

        “Yên tâm, ta tự có biện pháp.” Thiếu niên thần bí cười.

        Hoắc Phi nằm quỳ trên tảng đá lớn ven suối.

        Nam nhân huy vũ nhục kiếm thật lớn, từ phía sau thật sâu đâm thủng hắn, khoái cảm không cách nào chịu đựng làm cho hắn ngửa đầu kích động quát to.

        “A a… Tỷ phu… Thật đã… Tỷ phu…”

        Cái mông đẹp đẽ dâm đãng lay động làm cho lòng người kinh sợ, bí lôi (nụ hoa kín) màu diễm hồng chặt chẽ siết chặt cự bổng thô đen, Trầm Quan Kiều không ngừng cảnh cáo chính mình không thể trầm luân, nhưng chỉ có thể nhìn tính khí của mình tại nơi cúc huyệt yêu mị mất khống chế mà xuyên toạc.

        “A a… Thật chặt thật chặt a… Phi…” Lời này vốn là Trầm Quan Kiều lần đầu tiên vô thức mà cùng nam nhân dưới thân làm tình, lúc này mới thật sâu hiểu được tư vị này có bao nhiêu tiêu hồn.

        “A a… Tỷ phu… Đừng sợ ta bị thương, dùng sức —— lại dùng lực thao ta ——” Hoắc Phi vung vung mái tóc ngăn ngắn, mười ngón bấu vào tảng đá phía dưới, vểnh cao cái mông, hồ loạn mà kêu to.

        “Đáng chết, ngươi thế nào tao thành như vậy?” Ghen tuông chưa từng trải qua làm cho Trầm Quan Kiều bất thị tư vị mà giao hợp với Hoắc Phi sắc mặt phủ đầy dục vọng, ngữ khí lạnh lẽo mà hỏi, “Ngươi trước kia có từng bị nam nhân thao qua?”

        “Hừ uh… Không có…” Hoắc Phi hai mắt ẩm ướt, lấp lánh quang mang đáng thương hề hề, hắn vươn đầu lưỡi coi như cầu xin mà liếm liếm hai phiến môi của nam nhân, “Đều là tỷ phu khiến cơ thể ta biến thành như vậy, tỷ phu muốn trách ta.”

        Nam nhân luôn luôn cao ngạo bất ngờ dùng tư thái nhu nhược một tiễn bắn trúng trái tim Trầm Quan Kiều, làm cho hắn không nhịn được vội ôm hắn, áy náy mà trầm hô, “Tỷ phu thật đáng chết.”

        Tính khí thật lớn của nam nhân cắm ở trong XXOO mẫn cảm, nhưng động cũng không động, Hoắc Phi khó chịu mà xoay động cơ thể, đau khổ rên rỉ, “Ô… Đừng quản nhiều như thế… Tỷ phu… Van cầu ngươi, ta rất muốn ngươi… Nhanh… Ta chịu không được rồi…”

        “Phi… Phi…” Trầm Quan Kiều cũng không phải chưa từng nhẫn nại đến hết sức khổ cực, nghe lời cầu của nam nhân, lập tức nắm vội vòng eo rắn chắc của hắn bắt đầu điên cuồng mà quất động…

        “A a —— chính, chính là như vậy —— a a —— thật tuyệt —— tỷ phu —— tỷ phu…”

        Dục vọng đẩy đưa Hoắc Phi vô thức mà thu rút dũng đạo hỏa nhiệt, mỗi lần bị cự bổng đâm trúng điểm yếu mệnh kia, tràng bích liền sẽ tiết ra lượng lớn tràng dịch, giống như chấn động mà hút vội tính khí của nam nhân.

        “A a ——” Khoái cảm đến não tủy cũng muốn bị hút ra làm cho Trầm Quan Kiều thất thanh kêu to, huy mồ hôi như mưa mà càng thêm dùng sức quán xuyên nhục thể mỹ vị dưới thân ——

        “Ô a a —— ta muốn chết —— ta muốn chết —— tỷ phu ——” Hoắc Phi càng không ngừng ngửa đầu kêu to, tràng tử đều bị đau đớn đâm xuyên, chỉ biết làm cho hắn càng thêm lâm vào điên cuồng.

        “A a —— phi… Đừng hút vội như thế, ta sắp tiết ra rồi…”

        “Ta muốn ta muốn —— tỷ phu —— bắn cho ta —— tất cả đều bắn vào trong ta —— a a ——” đồng thời Hoắc Phi dùng cái miệng nhỏ nhắn phía sau tham lam mà ăn tiến tinh dịch của tỷ phu tâm ái, ngạnh đĩnh phía trước cũng bắn ra dục vọng mỹ mãn…

        Qua cao trào, hai người hỗn hển mà nằm chồng cùng một chỗ.

        Bị nam nhân tâm ái nặng nề mà áp ở trên người, Hoắc Phi chẳng những không thấy khổ cực, ngược lại hạnh phúc mà thở dài…

        Nếu như có thể vĩnh viễn như vậy cùng tỷ phu kết hợp một thể, không biết tốt bao nhiêu?

        Nhưng tiếng thở dài của hắn khiến Trầm Quan Kiều dần dần khôi phục lý trí, hiểu lầm đang chửi mắng chính mình.

        “A Phi, đều là tỷ phu không tốt, tỷ phu không thể kìm chế, ngươi đừng khổ sở…” Trầm Quan Kiều kể cả vội vàng rụt lại, xoay người Hoắc Phi lại, thấy có lỗi mà nhìn hắn.

        Chứng kiến nam nhân nhăn mày, vẻ mặt vô cùng trầm trọng, Hoắc Phi xém chút cười lộ ra.

        Hắn tinh nghịch mà chuyển sang biểu tình ai thương, mắt cụp xuống buồn thiu nói, “Tỷ phu thật xấu, hình như lại làm ta bị thương rồi…”

        Trầm Quan Kiều trong lòng cuống lên.”Cái gì? Bị thương nặng lắm sao?”

        “Tỷ phu giúp ta xem một chút chẳng phải sẽ biết…”

        Hoắc Phi nâng cao hai đùi của mình, ép vào trước ngực, làm cho XXOO bị thao sưng đỏ đến không chịu nổi kia, không hề che lấp mà trình hiện trước mặt nam nhân ——

        Trầm Quan Kiều hít sâu một hơi, bàn tay nguyên bổn nên tỉnh táo kiểm tra miệng vết thương lại có chút run rẩy, hắn mê muội mà phủ lên nhục lôi diễm hồng sắc kia, lấy ngón tay đùa bỡn nếp nhăn khả ái kia.

        “Hừ uh… Tỷ phu… Ngươi phải đâm vào kiểm tra a…” Hoắc Phi thở dốc câu dẫn hắn.

        “A Phi…”

        Điều này vốn không đúng… Dừng tay, Trầm Quan Kiều ngươi mau dừng tay!

        Mặc dù lý trí trong đầu não lớn tiếng la hét, nhưng tay của Trầm Quan Kiều phảng phất có ý thức của riêng nó, một thân ngón tay thô to mạnh đâm vào vũng lầy tội ác kia ——

        “Ai nha ——” Hoắc Phi cong dậy, phát ra tiếng rên hưng phấn ——

        Hoa lôi chịu sự xâm nhập bắt đầu phun ra chất lỏng dày trắng, chảy đầy lòng bàn tay nam nhân…

        Không thể tưởng tượng mà nhìn nắm dâm dịch của mình, Trầm Quan Kiều bị khí vị tình sắc nồng đậm kia triệt để mê hoặc, cũng bởi vậy làm ra hành vi lớn mật mà hắn bình thường tuyệt đối sẽ không làm ——

        “Tới…” Rút ra bàn tay khỏi hai phiến mông xinh đẹp kia, Trầm Quan Kiều cất lên mệnh lệnh tục tĩu, “Vươn đầu lưỡi tới, liếm sạch tất cả cho ta…”

        Mệnh lệnh đầy sắc dục của nam nhân làm cho Hoắc Phi hưng phấn mà gia tăng hồi phục, lập tức nghe lời mà vươn đầu lưỡi bắt đầu liếm ——

        “Hừ uh… Tỷ phu… Tỷ phu…”

        Nhìn đầu lưỡi màu đỏ kia dâm loạn mà liếm theo, âm hành của Trầm Quan Kiều cứ thế sắp nổ tung!

        Hắn hưng phấn mà thở hổn hển, bắt được mái tóc của Hoắc Phi ác liệt mà hỏi, “Ăn ngon chứ? Tao thủy của ngươi cộng thêm tinh dịch của tỷ phu có ăn được hay không?”

        “Hừ uh… Ngon ngon… Ăn rất ngon…” Hoắc Phi sắc mặt đầy si mê, tinh dịch trên tay nam nhân ăn đến sạch sành sanh, cuối cùng còn chưa mãn nguyện mà liếm xuống môi dưới, phát ra tiếng rên rỉ đầy bất mãn, “Uh… Tỷ phu… Ta còn muốn…”

        “Yêu tinh đáng chết! Ta liền làm cho ngươi ăn đến no bụng!” Âm hành trướng đến phát tím mạnh đâm vào cái miệng nhỏ nhắn đói khát nhuyễn động dưới thân kia…

        Tiếng thét hưng phấn cùng tiếng la hét khoái cảm đồng thời hưởng khởi, hai đùi Hoắc Phi chặt chẽ giáp trụ thắt lưng nam nhân, cuồng loạn mà xoay động cái mông, nghênh đón cái vật đâm vào càng lúc càng tàn nhẫn kia ——

        “Sảng khoái không? Tỷ phu có hay không đâm đến nơi ngươi tao nhất?” Trầm Quan Kiều toàn thân phủ toàn mồ hôi, mất khống chế mà dùng sức đâm xuyên nhục huyệt càng siết càng chặt kia ——

        “Có… Có… A a —— tỷ phu —— rất sảng khoái—— sảng khoái chết ta rồi ——” tiếp nhận khoái cảm thấm vào xương cốt kia, Hoắc Phi ôm lấy nam nhân lớn tiếng thét lên.

        Trầm Quan Kiều chưa bao giờ biết chính mình tại phương diện ái dục lại có khuynh hướng ngược đãi, hắn cùng vong thê thể nhược lúc đó cá nước chi hoan mặc dù không phải hết sức nóng bỏng, nhưng hắn cũng chưa từng cảm thấy bất mãn, nhưng hôm nay…

        Chứng kiến nam nhân trên người bị chính mình làm tình đến hình dạng phát cuồng, Trầm Quan Kiều mới biết được chính mình trước kia thực sự quá ngây thơ rồi…

        Nguyên lai đây mới chân chính là ta sao?

        Vi phạm thiên lý, trầm nịch tại vũng lầy thâm sâu dục ái loạn luân này, chờ ta sẽ là loại địa ngục gì?

        Khoái cảm đủ để kẻ khác bỏ qua hết thảy kia làm cho Trầm Quan Kiều cảm thấy hoảng sợ thật sự…

        Nhưng Hoắc Phi cũng không biết nam nhân giờ phút này đang đấu tranh nội tâm, chỉ là chặt chẽ mà ôm lấy hắn, liều lĩnh mà bày tỏ tiếng lòng chân thành nhất của mình…

        “Tỷ phu… Ta thích ngươi… Ta rất thích ngươi…”

        “Ngươi đáp ứng ta… Phải vĩnh viễn ở bên cạnh ta… Vĩnh viễn ở bên cạnh…”

        “A Phi… A Phi…”

        Vẻ mặt nam nhân đái lệ tỏ bày Trầm Quan Kiều đời này cũng quên không được, hắn không cách nào đưa ra bất cứ lời xác nhận gì, chỉ có thể càng thêm dùng sức mà đâm vào cơ thể hắn, coi như hồi ứng trầm thống…

        Giang Kiêu Long ngồi trong trực thăng, cầm theo kính viễn vọng phi thường nghiêm chỉnh mà tìm kiếm bất cứ manh mối khả nghi gì trên mặt đất, lo lắng mà hy vọng có thể phát hiện tung ảnh của lão đại.

        “Kỳ quái, Hạ Vũ Thụy rõ ràng bảo ta đừng đi nơi phát hiện xe lão đại tìm, mà phải tìm men theo tuyến đường lúc đó lão đại dự định đi, thế nào ta cũng chưa thấy cái gì hả?” Giang Kiêu Long cau có, phiền não mà thì thào tự nói.

        “Hạ Vũ Thụy thật nói như thế?” Thiếu niên ngồi ở bên cạnh hắn hỏi. Hạ Vũ Thụy, ngươi thật sự thông minh đến khiến ta mở rộng tầm mắt a.

        “Đúng vậy, hắn là dặn dò ta như thế. Nói cái gì sợ địch thủ giăng nghi trận. Chết tiệt, chắc không phải hắn lại đùa giỡn ta chứ?” Giang Kiêu Long đã tìm cả buổi sáng rồi, vẫn chưa phát hiện bất cứ manh mối gì, không khỏi có điểm phiền lòng nóng nảy.

        “Hắn không đùa giỡn ngươi.” Thiếu niên thần bí mà cười cười, “Phải có kiên nhẫn, nói không chừng đợi chút ngươi sẽ liền thấy.”

        Hoàn toàn bị thiếu niên nói trúng, khi trực thăng bay qua một lòng chảo vách đứng, tại trên đầu tảng đá lớn bờ sông, trong ống kính của kính viễn vọng thật sự xuất hiện hai thân ảnh nam nhân…

        “Ha ha, tìm được rồi! Tìm được rồi!? Ta thấy lão đại cùng Hoắc thiếu gia rồi!”

        Giang Kiêu Long nguyên bổn mừng rỡ mà kêu to, nhưng vừa nhìn rõ ràng tư thái của hai người, hơi chuyển sang líu ríu nghi hoặc, “Kỳ quái, bọn hắn làm tình sao… Trần truồng mà ôm vào nhau a?”

        Giang Kiêu Long tựa hồ đối với cảnh tượng trước mắt hết sức khó hiểu, nghệch đầu lộ ra vẻ mặt ngốc trệ.

        “Ngươi nói đi, cữu cữu?” Thiếu niên lộ ra nụ cười hạ lưu, tại trên cặp đùi dụ nhân của nam nhân sờ soạng, “Bọn hắn đang làm chuyện giống như chúng ta làm hai ngày qua a. Nếu như ngươi quên mất, ta không ngại lần nữa nhắc nhở ngươi một chút, ôi…hì hì, sớm đã nói với ngươi lão đại ngươi đang vui vẻ xuyên vào cái mông nam nhân rồi, ngươi còn không tin.”

        Thiếu niên không mất dư lực mà đánh kích vào hình tượng cao quý của nam nhân trong lòng cữu cữu.

        “Lừa… Lừa người…” Giang Kiêu Long hoàn toàn không cách nào tiếp nhận mà trừng lớn mắt.

        Lão đại của hắn, lão đại hắn sùng bái nhất lại cùng Hoắc thiếu gia…

        “Ô… Ta không tin, ta không tin.”

        “Chật, sự thật cũng bày ra trước mắt rồi, ngươi còn không tin? Có phải muốn tại chỗ bắt gian ngươi mới vừa lòng? Vậy cứ gọi phi công trực tiếp bay xuống bắt bọn hắn, ngươi nói thế nào?”

        “Hả?” Giang Kiêu Long đối với đề nghị này sửng sốt ba giây, trong não đột nhiên nghĩ tới hậu quả đáng sợ khi làm như thế ——

        “A a a a!! Mau đi! Bằng tốc độ nhanh nhất rời khỏi nơi này!” Giang Kiêu Long ôm đầu kêu to! Hắn cuối cùng nhớ tới rồi, nếu như lão đại phát hiện hắn phá vỡ “gian tình” của hai người tại trận, Giang Kiêu Long hắn không muốn toi mạng!

Hoàn chương 6

Comments on: "[Phong Ái] Đệ lục chương" (4)

  1. xin cái phong bì
    chậm chân

  2. mimila1996 said:

    ô , ô
    thâtk là đag sợ à nha
    nàg à , các em thụ sức quá dai
    ko thấy đau đớn hết trơn

  3. sita này *sịt xirô* a~
    mất máu là bắt đền bạn í

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: