MỊ LOẠN HỒNG NHAN

Edit : Uyển Nhi

Đệ nhất quyển – Đệ tứ thập chương

Thế sự luôn luôn không như người nguyện, Nạp Lan Mị mặt trước mới vừa tự hỏi như thế nào cùng Mộ Dung U giữ một khoảng cách, ngày thứ hai, thân thể hắn luôn luôn khỏe mạnh lại như kỳ tích mà nhiễm phong hàn, đây chính là hậu quả của việc “hí thủy” ngày hôm qua.

Vốn chỉ là phong hàn nhẹ, nhưng sau đó lại cộng thêm việc gấp rút lên đường mấy ngày liền, nhiệt độ cơ thể hắn càng ngày càng cao hơn, sắc mặt lộ ra vài tia tái nhợt, đôi khi còn khụ khụ vài tiếng, nếu không phải Quân Liên trong lúc vô ý phát hiện, thì Nạp Lan Mị vẫn định bụng tiếp tục chịu đựng.

Hắn bộ dạng như vậy không thể một mình cưỡi ngựa, thế nhưng Mặc Liên mang theo Quân Liên, Hàn Phong lại là nữ tử, kết quả là, theo đề nghị của Quân Liên, Mộ Dung minh chủ liền gắng gượng cùng hắn ngồi chung một con ngựa, mà tư tưởng trước đó của Nạp Lan Mị không muốn trì hoãn lộ trình, cắn răng một cái hay là cứ đáp ứng.

Dọc theo đường đi Mộ Dung U cũng rất không khách khí mà ôm chặt thắt lưng Nạp Lan Mị, lâu lâu còn cạ mũi hít nhẹ mùi thơm dễ ngửi trên cơ thể hắn, hơi thở ấm áp phà vào bên tai Nạp Lan Mị, Nạp Lan Mị thân thể cứng ngắc rồi lại quá xấu hổ không thể nói, nhưng thật ra Mộ Dung U tâm tình rất tốt, dọc theo đường đi cười tà đầy mặt, chiếu sáng thiên nhật, dương quang tươi sáng.

Hôm nay ánh nắng như trước tươi sáng. . .

Thật vất vả tới được trấn lạc có khách sạn, buổi trưa, đúng lúc qua thời gian cơm trưa, Hàn Phong tùy ý tìm một nhà khách, Mộ Dung U nể tình Nạp Lan Mị phong hàn, khoan hồng độ lượng mà quyết định lưu lại qua đêm, vài người cơm nước xong liền tự có chút mệt nhọc mà trở về phòng nghỉ ngơi.

Nạp Lan Mị tắm rửa, thay đổi kiện quần áo, trời đã tối rồi, đang chuẩn bị nghỉ ngơi, ngoài cửa liền vang lên tiếng đập cửa, hắn mở cửa, đứng ngoài cửa chính là một vị thị nữ của Hàn Phong, bạch y thướt tha, lụa trắng che mặt, trên tay bưng mâm, trong mâm có bát dược, mùi dược thơm mát từ bên trong phiên bay ra.

Nạp Lan Mị khó hiểu nhìn nàng, thị nữ lễ phép hướng hắn cúi đầu thi lễ, thanh âm từ dưới mặt nạ truyền ra, có chút xinh đẹp, “Nạp Lan công tử, đây là chén thuốc trị phong hàn của chủ tử nhà ta chuẩn bị cho ngươi, thỉnh thừa dịp còn nóng mà uống.” Dừng một chút, còn nói, “Nạp Lan công tử có thể xưng hô ta là Bế Nguyệt, bế nguyệt của bế nguyệt tu hoa.”

Nạp Lan Mị ho nhẹ, khóe miệng ý cười nhu hòa, “Phiền Bế Nguyệt cô nương rồi, cũng xin thay ta hướng chủ tử nhà ngươi nói tiếng tạ ơn.” Bế Nguyệt gật đầu, nhưng không có ý định rời đi, Nạp Lan Mị cười cười, hỏi, “Bế Nguyệt cô nương còn có việc sao?”

Bế Nguyệt lời ẩn chứa tiếu ý nói, “Nạp Lan công tử, Bế Nguyệt muốn tận mắt thấy Nạp Lan công tử uống thuốc mới đi, vạn nhất Nạp Lan công tử không uống, tâm ý của chủ tử nhà ta có phải hay không uổng phí rồi?”

“Như vậy a.” Nạp Lan Mị cười cười, vừa lại nhẹ nhẹ ho khan vài tiếng, bưng lên chén thuốc trong mâm, thổi thổi, chờ độ ấm thích hợp liền một hơi uống xuống, vì thuốc đắng dã tật, nhưng Nạp Lan Mị vẫn như trước không có việc gì, mu bàn tay nhẹ nhàng lau đi dược thủy tràn ra khóe miệng, sắc mặt hắn thân hòa mà đặt chén trở lại mâm, cử chỉ ưu nhã, cười nói, “Như vậy được rồi chứ?”

“Vậy Nạp Lan công tử nghỉ ngơi đi, Bế Nguyệt sẽ không quấy rầy.” Bế Nguyệt lễ phép mà cười cười, lần nữa hướng hắn hành lễ, nhẹ bước rời đi.

Nạp Lan Mị nhìn thân ảnh của nàng biến mất, khép cửa, tựa vào trên cửa, khe khẽ thở dài, đầu có chút đau lên, hắn xoa mi tâm, đi tới bên giường vén chăn leo lên, nhưng trở qua trở lại vẫn ngủ không được, bỗng dưng, hai tròng mắt đột nhiên phát sáng lên, miệng hắn tương khởi một nụ cười êm ái, ngồi dậy, tựa lên cột giường, nhẹ giọng nói: “Các ngươi đã trở về?” ”

Bên giường hạ xuống hai bóng dáng đen nhánh, quỳ một gối xuống, một người khuôn mặt lạnh lùng, một người khuôn mặt thanh lệ. Nạp Lan Mị mỉm cười xuống giường lấy tay đỡ bọn họ lên, nhìn thấy mi gian bọn họ tràn ngập mệt mỏi sau chuyến bôn ba đường dài, có chút đau lòng nói, “Táng, Dật, khổ cực rồi.”

Táng cùng Dật đứng dậy, nghe vậy nhẹ nhàng lắc đầu, “Thiếu chủ ngôn trọng!” Nói xong, Táng từ trong lòng xuất ra một phong thư giao cho hắn, nói, “Thiếu chủ, đây là thư của Khanh vương gia.” Nạp Lan Mị gật đầu tiếp nhận, cũng không để cho bọn họ rời đi, mà đi tới bên cạnh bàn ngồi xuống, trực tiếp xé mở phong thư.

Táng cùng Dật đứng thẳng tắp, trong hoa nến yếu ớt, Nạp Lan Mị quần áo đơn bạc, hắn xem hết thư, đang hết sức an tĩnh mà tự vấn, sườn mặt tinh xảo nhiễm chút ấm sắc, ngay cả nhãn châu cũng nhiễm quầng sáng kim sắc, nhưng chốc chốc lại truyền ra tiếng khụ hết sức dồn nén, Táng cùng Dật nhìn nhau, Táng thì từ giá áo bên giường kéo áo ngoài xuống phủ thêm lên Nạp Lan Mị.

“Thiếu chủ, thân thể của ngươi. . .” Táng có chút lo lắng, Nạp Lan Mị từ trong thư nâng mắt, nhìn Táng, nhẹ nhàng lắc đầu, ý bảo hắn không có việc gì, bọn họ không cần lo lắng, sau đó hỏi, “Trên đường tới, phát sinh chuyện gì rồi sao?”

Dật trầm ngâm chốc lát, từ trong lòng móc ra một tiểu quyển trục đưa cho hắn, sắc mặt có chút nghiêm túc nói, “Thiếu chủ, đây là chúng ta từ trong tay một số hắc y nhân đoạt được.”

Nạp Lan Mị nhìn hắn một cái, thân thủ tiếp tới, mở ra, mắt đảo qua, hắn có chút lặng đi, một bức chân dung, người trong bức tranh tóc đen phiên nhiên, mày liễu anh sắc, đôi mắt như sao, da trắng như tuyết, một thân thâm tím cẩm bào, ngực y bào thêu kim tuyến hoa văn nguyệt, trên bức tranh còn đề tên người trong tranh —— Hộ quốc sư Nạp Lan Mị.

Nạp Lan Mị khép lại họa quyển nhẹ nhàng đặt lên bàn, thần sắc bình tĩnh mà cầm thư trong tay đưa cho bọn hắn, trong thư chỉ có bốn chữ: Ninh tương, Nghiễn tín. Nhưng bốn chữ này lại làm cho Táng cùng Dật trong nháy mắt ngưng sắc, Nạp Lan Mị mỉm cười hỏi, “Là người của hắn sao?”

Táng cùng Dật trầm mặc, tựa hồ là ngầm thừa nhận.

Nạp Lan Mị cười nhẹ hoãn, chỉ lơ đãng mà nắm chặt tờ thư, trên mặt hiện ra một tia ngẫm nghĩ. Nếu Ninh Hoàn Khoảnh thật sự là nội ứng với Kỳ Nghiễn quốc, sát thủ này vô luận là ai phái tới, kẻ đầu têu phía sau nhất định là Kỳ Nghiễn quốc, bất quá, nhìn bức chân dung này có thể thấy là đang trên đường chuyển giao, chuyện ám sát lần trước hẳn chỉ là hướng về thân phận Phó môn chủ Thần Miểu Môn.

Nghĩ tới, hắn lại nhẹ ho một tiếng, “Còn có tình huống khác sao?” Táng cùng Dật nhìn nhau, Táng nhấp nhấp môi, nhẹ giọng nói, “Thiếu chủ, Thần Miểu Môn Chu Tước đường Đường chủ một nhà bị diệt, mấy tên môn nhân trong đường không rõ nơi nào.”

Nghe vậy, Nạp Lan Mị khẽ thở dài nói, “Cuối cùng bắt đầu rồi. . .” Nói xong, lại ho khan vài tiếng, Dật có chút lo lắng, “Thiếu chủ. . .”

“Không có việc gì.” Nạp Lan Mị nâng tay chặn đứng lời hắn nói, vuốt vuốt mi tâm, từ trong lòng móc ra Thần Miểu lệnh đưa hắn, nói, “Dật, tìm đến các đường Thần Miểu Môn, để cho bọn họ phát ra thư mời mời tất cả môn phái giang hồ tiến tới Vô Lượng Sơn tụ họp. . .” Dừng một chút, ánh mắt hắn để lộ ra kiên quyết, “Nếu như muốn, có thể tiết lộ Mộ Dung U cũng sắp xuất hiện tại Vô Lượng Sơn. . .”

Dật hai tay tiếp nhận lệnh bài, thần sắc do dự, hỏi nói, “Thiếu chủ, Tiên Nhân Đàm có cần phải. . .”

Tiên Nhân Đàm? Nạp Lan Mị ánh mắt có chút sửng sốt, hắn dĩ nhiên từ đầu tới đuôi bỏ sót mất Tiên Nhân Đàm, hắn suy nghĩ một chút, trong ấn tượng, hình như quan hệ của Mộ Dung U cùng Tiên Nhân Đàm không có vẻ lý tưởng, ” Tiên Nhân Đàm phát sinh chuyện gì rồi sao?”

“Nam hộ pháp bị giết.” Táng nói. Nạp Lan Mị vi ngạc, “Điều tra ra hung thủ chưa?”

Táng trầm ngươi mắt, nói, “Giang hồ đồn đãi, Mộ Dung U.” Dừng dừng, hắn lại bổ sung, “Cũng có đồn đãi vốn là Mộ Dung thế gia giết chết.” Nạp Lan Mị cười cười, nói, “Đã như vậy, cũng nhất tịnh mời tới ba vị hộ pháp khác của Tiên Nhân Đàm đi, hiểu lầm vẫn phải ngay mặt mới có thể nói rõ.”

Dật lĩnh mệnh đi, lưu lại Táng đứng ở trước mặt Nạp Lan Mị, cúi đầu trầm mặc, Nạp Lan Mị nhìn hắn nói, “Táng, biết ý tứ của ta lưu lại ngươi chứ?” Táng chần chờ, lại lắc đầu, khuôn mặt thanh lệ có chút tái nhợt.

Nạp Lan Mị thở dài, nói, “Ngồi xuống.” Táng ngước mắt nhìn hắn, khi chạm đến ánh mắt của hắn lại cúi xuống, từ từ ngồi xuống, Nạp Lan Mị thân đứng lên, đi tới sau lưng hắn, duỗi ngón tay điểm vài cái trên lưng hắn, tay hóa chưởng áp vào lưng hắn, đem nội lực đưa vào trong cơ thể hắn, nhẹ giọng nói, “Bị thương, tại sao không nói?”

Táng trầm mặc, Dật muốn bảo tồn thực lực, thiếu chủ nhiễm phong hàn, chuyện hao phí nội lực này, hắn sao tiện mở miệng. Nạp Lan Mị tựa hồ nhìn ra tâm tư của hắn, khẽ lắc đầu, nhưng lại không nói gì thêm, tâm tư của Táng luôn luôn tinh tế, hắn tin hắn sẽ giữ đúng mực.

“Không có việc gì nói, Táng đi nghỉ ngơi đi.” Nạp Lan Mị thu hồi chưởng, khụ khụ, đi hướng bên giường, đi vài bước, nhưng lại cảm giác Táng không có di chuyển, quay đầu lại nhìn hắn, Táng đang cúi đầu, Nạp Lan Mị nhẹ nhàng hỏi, “Táng, còn có chuyện gì sao?”

Táng trầm mặc, mà Nạp Lan Mị thì kiên nhẫn chờ, sau hồi lâu, Táng ngẩng đầu lên, ánh mắt thật sâu, hắn rất nhẹ mà nói, “Thiếu chủ nghĩ tới hậu quả chưa? . . . Thiếu chủ làm như vậy, bảo vệ thái tử vị, Nguyệt Độc quốc an toàn rồi, nhưng, thiếu chủ đây? . . .”

Nạp Lan Mị ngẩn ra, đáy mắt hiện lên vài tia tâm tình, rồi lại trầm xuống, chỉ là nhìn hắn không nói. Táng lại thoáng trầm tư chốc lát, “Thiếu chủ nghĩ tới kết quả của công cao cái (cái = che) chủ chứ? . . .”

“Vậy Táng thấy ta phải làm như thế nào đây?” Nạp Lan Mị cắt đứt lời hắn, tươi cười nhu hòa, “Làm hay không làm, phỏng có gì khác biệt đây?” Táng trầm mặc không nói, nhưng tay lại gắt gao nắm chặt lấy. Nạp Lan Mị cười, vẫn một mực giữ nét ôn hòa   không hề cự tuyệt, “Táng chắc mệt rồi, đi nghỉ ngơi trước đi.”

“Vâng.” Táng cúi đầu lên tiếng, thân lặng lẽ rời đi.

Trong phòng đột nhiên tĩnh xuống, ánh mắt Nạp Lan Mị rơi lên thư cùng họa quyển trên bàn, đột nhiên chán nản mà cười cười, vung tay lên, thư cùng họa quyển nâng hướng về phía giữa không trung, một tiếng rất nhỏ, bọt trắng rơi xuống, Nạp Lan Mị lẳng lặng nhìn trên mặt đất, trong đầu vẫn là lời Táng nói, trong phòng tĩnh mật vang tiếng ho rất nhỏ của hắn.

Biết rõ không thể làm mà làm, gọi là gan dạ, mà biết rõ cần làm mà không làm? . . .

. . . Là tội.

Nạp Lan Mị khe khẽ thở dài.

Là thần tử, mang tội chi tâm, cùng công cao cái chủ có gì phân biệt? . . .

Hoa nến đồng dạng, Mộ Dung U ngồi ở trước án, khuôn mặt ẩn trong bóng tối, làm cho người ta thấy không rõ vẻ mặt của hắn, trong tay đang chơi đùa một họa quyển, ngón tay thon dài yêu dã, ngân giới ánh màu hoa nến ấm áp, tay hắn khẽ bóp chặt, bức tranh từ trên bàn bày rộng ra, người trong tranh khuôn mặt tuyệt mỹ, tóc đen ngươi sáng, môi mỏng anh sắc, tay áo tím thẫm, trên áo thêu bức bán nguyệt.

Nhìn bức tranh, Mộ Dung U trong mắt suy nghĩ không ngừng. Mặc Liên đứng ở phía sau hắn, một thân hắc y ẩn trong bóng tối.

Trầm trong suy tưởng cả buổi, thanh âm Mộ Dung U trầm lắng vang lên, ngữ khí không rõ, “Xác thực sao?”

Mặc Liên trả lời, “Không thể nghi ngờ.”

Mộ Dung U lần nữa trầm mặc, không khí tựa hồ đọng lại, một lát sau, hắn bá khai cây quạt trong tay, nhìn cây quạt, đôi mắt ở trong thâm sâu phiếm ra một vầng sáng u lam sắc, mơ hồ nở nụ cười, rất có ý tứ hàm xúc hứng thú thách thức, liếc mắt Mặc Liên một cái, hắn ý cười ngang nhiên, “Mặc Liên, từ hôm nay trở đi ngươi không cần tùy thân hầu hạ. . .”

Mặc Liên vi lăng, “Ý của công tử là. . . ?” Mộ Dung U dựa vào lưng ghế, dáng người mệt mỏi, ngữ khí tà nhiên, “Mặc Liên, bổn tôn tạm thời quyết định muốn liên hợp Thần Miểu Môn đối kháng ngoại địch.”

Mặc Liên lộ ra thần sắc khó hiểu, công tử không phải ngay từ đầu quyết định bàng quan sao? Vì sao hôm nay lại muốn. . . ? Mộ Dung U nhìn ra nghi hoặc của hắn, nhưng cũng không giải thích, chỉ là thản nhiên nói, “Được rồi, Mặc Liên, việc này ngươi không cần biết nhiều.” Hắn nhìn kỹ Mặc Liên, “Ngươi chỉ cần chuyên tâm làm tốt bổn phận của ngươi, hiểu chưa?”

“Thuộc hạ rõ.” Mặc Liên thấp giọng đáp.

“Đi xuống đi.”

“Vâng, công tử.” . . .

Trong phòng khôi phục tĩnh mật, doanh hỏa của nến lập lờ, ánh sáng ấm sắc ánh lên khuôn mặt của người trong tranh, ngón tay thon dài dọc theo đường nét tinh xảo trác tuyệt kia uốn lượn xuống, môi mỏng ưu mỹ câu ra hình cung độ ưu nhã, Mộ Dung U khóe miệng ý cười khắc sâu, đôi mắt ở chỗ sâu truyền ra một loại thị huyết muốn chinh phục dã hãnh (cơn giận hoang dã?).

“Lần này, ngươi có thể vì bổn tôn mang đến kinh hỉ gì đây? . . . Hộ quốc sư Nạp Lan Mị? . . .”

Hết chương 40

Comments on: "[Mị Loạn Hồng Nhan] Đệ nhất quyển – Đệ tứ thập chương" (7)

  1. thanks ban nhiu ^^

  2. mình xem bên yaoiland thấy nói ai đọc cái này thì wa đây lên tiếng. Ta xem từ đầu tới giờ rồi, wa tuyệt nàng ơi. Ta thấy nàng edit hay ghê chứ gặp ta là ta pó tay luôn.
    *cúi đầu* thank nàng edit truyện này… *lượn đi*
    *lượn lại* wen cái này có bao nhiu quyển, bao nhiu chương vậy nàng?
    *chớp chớp*

  3. Cam on ban Uyen Nghi nha.
    Bay gio Mi Loan Hong Nhan la` top list theo doi cua minh.
    Boi vi noi dung hay, nhan vat dep, tinh cach dac sac.
    Ma` quan trong nhat la ba.n dich rat deu dan va van phong rat troi chay mem mai.

  4. Sorry ban minh type hoi nhanh nen go nham ten ban Uyen Nhi.

  5. mình đọc tác phẩm này của cậu ở bên Yaoiland, quả thục rất hay và thu hút. Cậu viết mà mình có thể nghĩ trong đầu mọi thứ liên quan đến nó, nhưng chỉ tiếc là mình ko thể nói rõ là nó sống sộng đến mức độ nào. Hi vọng cậu sẽ hoàn thành nó 1 cách viên mãn nhất. Hi vọng cậu sẽ khôgn dừng đột ngột tác phẫm này – nó là một trong số ít truyện thuộc thể loại này bên Yaoiland mà mình thích. cố gắng lên nha
    HWAITIGNNNNGGGGGGGGGGGG!!!!!!!!!!!!

    • cám ơn bạn đã ủng hộ
      mình bảo đảm sẽ không ngừng edit
      thế nhưng do hoàn cảnh hiện h mình fải đi học, hầu như không có thời gian nghỉ
      nên có thể lâu lắm mới post đc, mong bạn thông cảm

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: