MỊ LOẠN HỒNG NHAN

Edit: Uyển Nhi

Đệ nhất quyển – Đệ tam thập cửu chương

Đầu xuân ánh mặt trời nhẹ nhàng thanh lạnh, cây cối thấp thấp trên núi rừng trút đi vẻ tiều tụy của mùa đông, cành lá bắt đầu có dấu hiệu hồi xuân, trên con đường thênh thang uốn lượn tại chân núi, tiếng vó ngựa không quy luật từ xa đến gần, thoáng cái, vài con khoái mã đã bay như tên bắn, tro bụi vung trên mặt đất, gió thổi trước mặt lập tức phất bay mái tóc dài cùng góc áo tứ vũ ở sau người. . .

Mặt trời lặn về phía tây, trời chiều ở chân trời kéo thành một đường ánh sáng mờ nhạt, hoàng hôn dần dần dâng lên, hồ nước nhợt nhạt giữa trời chiều vẫn trong suốt thấy đáy, cho dù đứng ở bên bờ cũng có thể nhìn thấy cá bơi qua bơi lại dưới đáy nước, bên bờ, con ngựa cúi đầu uống nước, mặt nước chậm rãi tản động ra.

Mặc dù ngựa chạy liên tục một ngày đường, nhưng khoảng cách tới thôn làng kế tiếp vẫn còn một đoạn lộ trình rất dài, nếu thật muốn chạy suốt đêm phỏng chừng cũng phải đến hừng đông mới có thể tới, chạy đi trong bầu trời tối đen mặc dù hết sức tiết kiệm thời gian, nhưng lại phi thường nguy hiểm, mà bọn họ lúc này còn có Quân Liên, trước không nói võ công, chỉ thể lực là không được rồi, cho nên vẫn quyết định dừng lại qua đêm, chờ hừng đông lại xuất phát.

Dưới bóng cây lay động, trên tấm vải đen được trải ra, Mộ Dung U nhắm mắt nằm, một tay gối dưới gáy, một tay phe phẩy cây quạt, hai chân thon dài ưu nhã bắt chéo lên nhau, thần sắc thích ý. Nạp Lan Mị ngồi ở bên người hắn, bên hông cắm bích sắc ngọc tiêu, trong tay đang dùng một thanh chủy thủ tước một cây trúc thô dài hai đốt, thần sắc yên lặng, sườn mặt điềm nhiên.

Mặc Liên cùng Quân Liên lên núi hái trái cây, cũng thuận tiện chuẩn bị thịt thú rừng trở về, Hàn Phong cùng hai người thị nữ của nàng đi tìm củi, ở ngọn núi thôn dã này, chẳng những nhiệt độ sẽ hạ xuống đến thấp nhất, dã thú cũng sẽ tại đêm khuya đi ra kiếm ăn, nhóm lửa, không chỉ vì thiêu nướng thực vật cùng xua lạnh, cũng vì đuổi tránh dã thú.

Nạp Lan Mị đột nhiên thở dài khe khẽ, thân đứng lên, phất phất áo mang lạc tiết (chắc là cây chông) sau khi tước lên, đem theo cây gậy trúc nhẹ bước đi đến bên hồ. Hắn cũng không phải không làm được chuyện, hắn muốn xuống nước bắt cá, nhưng mấu chốt là, hắn chưa từng xuống nước bắt cá qua, hắn sẽ không. . . Bắt đầu vén quần vắt vạt áo vào đai lưng, hắn cởi giày, cúi người quấn ống quần lên, để lộ ra hai chân trắng nõn như ngó sen không có khuyết điểm, hắn nhẹ chân bước vào trong hồ, nước hồ trong suốt thấy đáy, hắn nhịp bước nhẹ nhàng, cũng chỉ xao động vài đạo vằn nước.

Làn nước dâng đến đầu gối, hắn dừng bước chân lại, cúi mắt nhìn chăm chú cá bơi thỏa thích trong nước, chiếu theo quyển sách đọc qua lúc trước miêu tả, tìm một góc độ cá bơi lại mạnh đâm tới, cá rất linh hoạt, thân thể trơn nhẵn vừa chuyển liền chuồn mất, Nạp Lan Mị nhấc cây gậy trúc lên, thử lại mấy lần, kết quả chưa một lần thành công, hắn thoáng nghi hoặc, bên bờ truyền đến tiếng cười, hắn theo tiếng nhìn lại.

Dưới tàng cây, Mộ Dung U không biết khi nào đã ngồi dậy, cánh tay khoát lên trên đùi, cây quạt phiến ra gió nhẹ nhẹ bay sợi tóc trước ngực hắn, hai tròng mắt tà mị hoành sinh đang bình tĩnh dừng ở Nạp Lan Mị, đón sự nghi hoặc nơi đáy mắt hắn, Mộ Dung U câu dẫn đôi môi mỏng, phong tư xinh đẹp, “Ngươi bình thường không phải rất thông minh sao?”

“Mộ Dung, ta lần đầu tiên bắt cá. . .” Nạp Lan Mị nhìn hắn, hơi thấy thất thanh, nhìn nhánh cây trong tay mình, vừa lại như điều khiển kiếm huy hai cái, hắn đứng ở trong nước, tóc dài khoác vai, tóc đan bạch ngọc trâm, bạch y phiên phiên bay, tựa như xuất thủy thiên tiên, nhưng vẻ mặt là tự mình cảm thấy bất đắc dĩ mà buồn cười, “. . . Phỏng chừng hôm nay chúng ta không có cá để ăn rồi. . .”

Tiếng nước rất nhỏ ba động, Nạp Lan Mị ngẩng đầu, Mộ Dung U đã trực tiếp xuống nước, vạt áo đỏ sẫm bị tẩm ẩm liền trở thành màu tối hơn, hồ nước phía sau vẩn đục một mảnh, hắn không thèm để ý mà đi hướng Nạp Lan Mị, tại bên người hắn dừng lại, cúi đầu nhìn hắn một cái, nói, “Nhìn.”

Dứt lời, Mộ Dung U vung tay lên, mặt nước bắn tung tóe bọt nước, một con cá tươi sống nhảy khỏi mặt nước, bị bám tích tích bọt nước, Nạp Lan Mị còn đang ngơ ngác nhìn, bỗng dưng cảm giác bàn tay nắm cây gậy trúc của mình bị cầm, cây gậy trúc trong tay mạnh đâm tới về phía trước, tiếp theo trong tay liền truyền đến cảm giác nhẹ trầm cây gậy trúc xuyên thấu vật gì đó, tập trung nhìn vào, cây gậy trúc đã xuyên thấu thân cá, vững vàng kéo nó lên không trung, cái đuôi còn không cam lòng mà vẫy lung tung.

Nạp Lan Mị cảm thấy thần kỳ, nhưng không đợi hắn thần kỳ hết, Mộ Dung U lại chém ra vài chưởng, mặt nước lại bắn tung tóe bọt nước, hắn (Nạp Lan Mị) sửng sốt, mắt thấy mấy con cá bị mang ra mặt nước, Uyên Minh chưởng pháp tự nhiên lưu chuyển, chỉ một cái chớp mắt, mấy con cá đã bị sắp xếp chỉnh tề trên cây gậy trúc, cái đuôi còn tích nước, bạch bạch nhảy loạn. Nạp Lan Mị nhìn đám cá đó, lẳng lặng cười, buổi tối hôm nay vẫn có cá ăn.

“Thủ pháp không tệ.” Mộ Dung U trong nháy mắt đã ngừng động tác ngắm nghía Nạp Lan Mị, cũng xem thủ pháp của Nạp Lan Mị tinh tường rõ ràng, Nam Hải Uyên Minh chưởng, cương như kim châm, nhu như hoa lan phóng ra, cương nhu cũng ngang bằng, hỗ trợ lẫn nhau, không hổ là cao thâm võ học.

Nạp Lan Mị vừa nghe có chút kinh ngạc, lúc này mới ý thức được chính mình nhất thời không chú ý liền bại lộ thân pháp, Uyên Minh chưởng pháp vốn là do mỗi đời hộ quốc sư truyền xuống, cho đến hiện tại, tính ra rất ít người, chỉ cần Mộ Dung U có ý, chỉ cần theo đầu mối này, thân phận của hắn nhất định bại lộ không còn gì nghi ngờ, đến lúc đó. . .

Hắn chuyển mắt nhìn về phía Mộ Dung U, người sau đang khoanh tay lẳng lặng đánh giá hắn, mâu sắc nhẹ điêu mà ám trầm, rành rành khi nãy hết thảy đều là vì cố ý dẫn ra thực lực của hắn mà làm, Nạp Lan Mị thầm than một tiếng, nhưng trong lòng lại chuẩn bị đáp án tốt để cho hắn hỏi, chỉ bất quá, thật hay giả thì không biết được.

Mộ Dung U miết môi, nhưng cái gì cũng chưa nói, ánh mắt khôi phục khinh điêu, tay giơ lên, mặt nước bắn tung tóe bọt nước, mấy con cá từ dưới mặt nước nhảy ra, Nạp Lan Mị cũng không kịp đoán ý nghĩ của Mộ Dung U, vung tay lên, nơi cây gậy trúc đi qua, cá chưa rơi xuống, nhưng nước lại đều ào vào người hắn, trên ngực, ống tay áo, vạt áo đều ướt đẫm, ngay cả tóc cũng ẩm ướt, gió thổi qua, hắn có chút run rẩy, mặc dù đã là mùa xuân, nhưng sau khi mặt trời lặn nhiệt độ vẫn có chút thấp, hơn nữa nơi này lại là gần ngay núi rừng, gió tự nhiên càng thêm lạnh.

“Mộ Dung, ngươi vừa lòng rồi đúng không?” Nạp Lan Mị mỉm cười nhìn hắn, trong cơ thể tự nhiên bắt đầu lưu động nội lực giúp hắn xua tan cái lạnh, tay hắn giương lên vùng nào, hồ nước hóa thành rồng nước nghênh hướng Mộ Dung U, cái này chỉ cần nghiêng người có thể tránh công kích, Nạp Lan Mị sử dụng đến cũng chỉ là dạng đơn điệu, nhưng đơn giản như thế này mới khiến Mộ Dung U kết luận Nạp Lan Mị sẽ không ra tay đánh, hồ nước trút từ trên đầu xuống, nước dọc theo sợi tóc mượt mà xuống thành hình cung độ ưu mỹ, ngay cả trên lông mi cũng dính bọt nước, lần này, hai người cũng sửng sốt.

Mộ Dung U trầm mặt, Nạp Lan Mị cũng phản ứng lại, nhìn tóc vương giọt nước, Mộ Dung U giống như con gà rơi xuống nước, muốn xin lỗi nhưng ý cười lại không thể ức chế xuất ra khỏi miệng, hắn ho nhẹ, đến cuối cùng chống đỡ không được, có chút cúi đầu, che miệng cười khúc khích, hắn lần đầu tiên chứng kiến bộ dáng chật vật như thế của Mộ Dung U, đặc biệt là cái ngơ ngác ban đầu kia, thật sự rất buồn cười.

Thấy thế, mặt Mộ Dung U càng trầm hơn, nhưng hình cung độ nơi khóe miệng lại càng lúc càng lớn, “Rất buồn cười phải không? . . .” Chờ lúc Nạp Lan Mị ý thức được nguy hiểm, thân thể hắn đã bị đẩy mạnh về phía sau, cái chân dưới nước cũng bị tóm lấy, thân thể sau một trận khốn đốn liền ngã ra đằng sau, hắn trực giác mà lấy cây gậy trúc trong tay làm vật chống đỡ, nhưng Mộ Dung U coi như đã phát hiện ý đồ của hắn, đẩy hắn đồng thời duỗi tay ra, cây gậy trúc từ trong tay Nạp Lan Mị trượt xuống, sau đó lại giương lên, cây gậy trúc đã rơi vào bên bờ.

Mắt thấy Nạp Lan Mị sẽ ngã vào trong nước, cuối cùng lúc rơi xuống nước đã thấy ánh mắt Mộ Dung U thoáng dời về phía cây gậy trúc, thân thủ kéo cái tay của Mộ Dung U đoạt cây gậy trúc của hắn, muốn mượn xung lực của hắn đứng lên, Mộ Dung U bị kéo lảo đảo, nhưng cũng phản ứng nhanh chóng một lần nữa đem Nạp Lan Mị ấn xoay người lại, Nạp Lan Mị thầm hô một tiếng, thân thể ngửa ra sau, chân vừa lúc trượt về phía trước, vừa lúc đá trúng cái chân trọng tâm chống đỡ thân thể của Mộ Dung U, thân thể Mộ Dung U ngã ra phía trước, đáp lên người Nạp Lan Mị, tiếp theo phịch một tiếng, mặt nước bắn tung tóe bọt nước cao cao.

Nước rất cạn chỉ đến đầu gối, Nạp Lan Mị bị Mộ Dung U đặt ở dưới thân, tóc dài bên người nổi lơ lửng, dưới thân hắn là đáy hồ, dưới làn nước yên ả, hắn trợn tròn mắt, hai mắt nhìn gần trong gang tấc có chút vô pháp phản ứng, trên môi có sức nặng ấm áp, ánh mắt Mộ Dung U cũng có chút mê mông, trong nháy mắt mới vừa rồi hắn ngã xuống, môi rất không đúng dịp mà đặt trên môi Nạp Lan Mị, hai tay cũng rất tự nhiên mà chế trụ tay Nạp Lan Mị, tình hình này xem ra. . .

Tĩnh vài giây, Nạp Lan Mị nhẹ khẽ đẩy đẩy Mộ Dung U, ý bảo hắn đứng lên, ai ngờ Mộ Dung U lại hất mày lên, đáy mắt hiện ra ý cười xấu xa, Nạp Lan Mị trực giác biết sẽ phát sinh chuyện gì, không đợi hắn phản ứng, sức nặng đặt trên môi có chút tăng thêm, hắn thoáng sửng sốt hàm răng mím chặt đã được liếm khai, đầu lưỡi linh hoạt đúng lúc tiến vào, còn pha trộn một ít nước hồ, cảm giác mát lạnh của nước hồ lan tràn đến cổ họng, làm cho Nạp Lan Mị có loại bản năng muốn nuốt nuốt, điều này làm cho Mộ Dung U có cơ hội thừa dịp, hắn đùa giỡn với đầu lưỡi ngây ngô thơm ngát của Nạp Lan Mị, Nạp Lan Mị vô thức tránh né, nhưng cũng xem như là gián tiếp đáp lại khiêu khích của Mộ Dung U.

Hai người cũng có thể nói là võ công cao thủ, nội lực cũng có thể nói là thâm hậu, tại dưới nước nín thở nhất thời cũng sẽ không có việc gì, vì vậy, Mộ Dung minh chủ lần này chiếm đủ tiện nghi, mãi đến khi hai người đều sắp hít thở không thông mới lưu luyến không rời mà buông ra, hai người ngồi dậy, mái tóc ướt sũng mà áp vào trên trán, quần áo trên người cũng dính sát vào thân thể nhau, cũng may quần áo đông quý không mỏng manh như hạ quý, cho dù dính sát vào thân cũng không nhìn thấy gì.

Nạp Lan Mị hít một hơi thật sâu, còn chưa mở miệng nói chuyện, môi của Mộ Dung U lại lần nữa đè ép tới, rất thuần thục mà khiêu khai hàm răng của hắn xâm nhập mút, trằn trọc mà triền miên, Nạp Lan Mị chưa kinh qua chuyện tình yêu hoàn toàn bị hôn đến hồ đồ, xương sống như muốn bị rút đi, không dậy nổi chút khí lực phòng ngự kháng cự, chỉ có thể tùy ý Mộ Dung U tìm lấy, chờ sau khi nụ hôn dài dằng dặc kết thúc, Nạp Lan Mị đã thượng khí bất tiếp hạ khí, trên mặt ửng hồng một mảnh.

Mộ Dung U cười nhìn hắn, mập mờ mà ôm lấy hắn, nâng cằm hắn, ngón cái thân mật mà miết lên đường môi ưu mỹ của hắn, khóe miệng tươi cười nhẹ tứ, “Cảm giác như thế nào?. . .”

Không biết vì thiếu dưỡng khí hay là vì cái khác, trên hai gò má của Nạp Lan Mị lộ ra màu phấn hồng nhàn nhạt, nhìn qua hết sức quyến rũ, “Mộ Dung, nam nhân như thế nào có thể đối với nam nhân. . . Làm chuyện này. . .” Nói đến đây, thần sắc hắn xấu hổ.

“Chuyện gì?” Mộ Dung U biết rõ còn hỏi, khóe miệng mỉm cười, ánh mắt tà khí mà theo dõi hắn, nhưng ánh mắt lại cực kỳ giống mèo lấy trộm cá, vẫn còn muốn tiếp tục. Vẻ mặt này làm cho Nạp Lan Mị nuốt lời nói xuống miệng, chuyển sang ho nhẹ một tiếng, giãy tránh Mộ Dung U, quyết định không ở đây tiếp tục nói đề tài này, hắn đứng lên, quần áo trên người hút nước có hơi nặng, hắn cất bước đi hướng bên bờ.

Mộ Dung U trong lòng đột nhiên không còn, trong nháy mắt lại cảm thấy đáng tiếc, hắn cười cười tự giễu, đứng lên, rút ra quạt tím đồng dạng ướt sũng cắm ở bên hông, vung tay lên, thủy ý bị nội lực chưng khô, hắn phe phẩy cây quạt, chậm rãi lên trên bờ cao, nhưng dư quang trong đôi mắt lại chú ý đến một bóng người ngân đỏ cách đó không xa, miệng tương khởi một mạt cười quỷ dị.

Chờ Nạp Lan Mị cùng Mộ Dung U đều tự dùng nội lực chưng khô quần áo, chẳng được bao lâu, Quân Liên cùng Mặc Liên đã trở về, Quân Liên nhảy nhảy mà đi ở phía trước, trong lòng ôm rất nhiều dã quả, Mặc Liên đi theo phía sau hắn, trường kiếm cắm ở đai lưng, một tay cầm theo vài con thỏ hoang, tay kia cầm một bó củi khô, xem bộ dáng bọn họ là khi đi săn thuận tiện đi nhặt củi.

Nạp Lan Mị cùng Quân Liên nhóm lửa, sợ nhiệt độ không đủ, cố ý đốt ba thêm nhánh tre, mà Mặc Liên thì làm chín vài con thỏ hoang cùng cá, chia đều thịt thỏ cùng cá sắp xếp đặt trên lửa đỏ, Hàn Phong cùng hai người thị nữ đã trở về, trong tay hai người thị nữ cũng cầm theo củi đốt, Hàn Phong nâng vạt áo lên, bên trong đầy các loại dã quả.

Theo bóng đêm phủ xuống, mùi thịt thỏ cùng cá thơm ngon cũng chậm chậm tỏa ra, bên kia Quân Liên cùng Mặc Liên đã bắt đầu rồi, Hàn Phong cùng hai người thị nữ của nàng cũng bắt đầu, nhưng Nạp Lan Mị vẫn ngồi cạnh ngọn lửa, không chuyển mắt mà nhìn chằm chằm đống lửa, mâu sắc nhiễm ấm sắc của ngọn lửa, thần sắc như nghĩ tới cái gì, Mộ Dung U tại trên cây phía sau hắn, dựa thân cây, hai chân bắt chéo ưu nhã, vạt áo động nhẹ trong gió, đồng mâu trong bóng tối lóe ra, cũng không biết đang suy nghĩ cái gì.

Thịt thỏ cùng cá càng thêm thơm ngon tuyệt trần, nhưng Nạp Lan Mị vẫn chưa hề nhúc nhích, bên người một bóng người lại ngồi xổm xuống, thanh âm yếu ớt ngay sau đó vang lên, “Nạp Lan công tử ngây người gì à? Cái này cũng ăn được rồi.” Suy nghĩ của Nạp Lan Mị bị kéo về, hắn nhìn lại, Hàn Phong một bộ sa bào ngân hồng, một tay vén tay áo tay kia, bàn tay mềm mại xoay xoay thịt thỏ cùng cá trên giá trúc, nơi chân mày để lộ ra nhiễm nhu sắc của hỏa.

“Làm phiền Hàn môn chủ.” Nạp Lan Mị khẽ cười cười.

“Thừa dịp nóng ăn đi, lạnh rồi sẽ có mùi.” Hàn Phong dùng chủy thủ của mình cắt lấy một khối thịt thỏ đưa cho hắn, mùi thịt nóng hổi bốn phía, ánh lên nụ cười của nàng ấm áp như hỏa, Nạp Lan Mị nói cảm tạ rồi nhẹ nhàng tiếp nhận, chậm rãi cắn một cái. Hàn Phong nhìn hắn ăn, mỉm cười, hướng trên cây phía sau Nạp Lan Mị liếc mắt một cái liền đứng dậy tránh ra.

Nạp Lan Mị mắt nhìn kỹ Hàn Phong trở lại bên cạnh thị nữ của nàng, xem trong chốc lát, ánh mắt lại kéo về, trong đầu nhớ tới tình huống trong nước trước đó không lâu.

Hắn đột nhiên ho nhẹ một tiếng.

Hàn Phong lưu luyến si mê Mộ Dung U, nhưng hắn lại cùng Mộ Dung U mập mờ không rõ, nếu Hàn Phong biết, sợ không những sẽ sinh ra hiểu lầm, cũng sẽ đả thương trái tim của nàng, hắn hơi ưu phiền mà thở dài, chuyện hôm nay như vậy không thể tái phát sinh lần thứ hai, không, vốn là không thể tái phát sinh lần thứ ba, vẫn là cùng Mộ Dung U bảo trì một ít khoảng cách. . .

Hết chương 39

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: