PHONG ÁI

Edit: Uyển Nhi

Đệ tứ chương

Ánh mặt trời chiếu rọi, Trầm Quan Kiều đột nhiên cảm thấy có chút không hiểu.

Ngẩng đầu nhìn trên ngọn cây.

Kỳ quái, không có gió a.

Trầm Quan Kiều sắc mặt ngưng trọng mà bắt đầu cau mày.

Không hiểu gì cả…

Chết tiệt hết thảy đều không hiểu gì cả!

Từ “Phá Vân Bang” quái lạ kia đến lục lục (ám chỉ con rắn) quái lạ nọ, rồi lại đến hành vi không bằng cầm thú quái lạ của mình làm ra…

Hồi tưởng hết thảy tất cả, như thể có một đôi tay vô hình đang âm thầm thao túng!

Đương nhiên điểm hiềm nghi nhất chính là nhân vật thần bí đang ẩn ở sau mọi chuyện!! Phá Vân Bang bang chủ!

Một cỗ lửa giận trước nay chưa từng có tại trong lòng Trầm Quan Kiều hừng hực đốt cháy.

Có dũng khí tính kế với ta… Tính kế người nhà của ta… Ta tuyệt đối sẽ không tha ngươi!

Cho dù trời cao có sập xuống đất, ta cũng nhất định phải bắt được ngươi!

Chưa từng có một địch thủ nào làm cho hắn hận đến nghiến răng nghiến lợi như thế. Bởi vì trong lòng Trầm Quan Kiều, Hoắc Phi vốn là con trai duy nhất của người nhạc phụ có đại ân với hắn lưu lại, là người nhà duy nhất còn sót lại của hắn.

Mà chính mình… Lại theo con đường của địch thủ, làm ra chuyện thị phi vi nghịch thiên luân như thế!

Vậy hắn phải giải thích như thế nào với nhạc phụ cùng vong thê dưới cửu tuyền?!?!

Hắn từng đáp ứng bọn hắn sẽ chăm sóc tốt A Phi, nhưng hôm nay… Nhìn hắn chăm sóc hắn thế nào, đáng chết!

Trầm Quan Kiều mặc dù đang ở hắc đạo, nhưng nội tâm có quan niệm về gia đình hết sức truyền thống, thống khổ mà nhíu chặt mày.

Hắn rốt cuộc nên làm thế nào mới có thể chuộc lại lỗi lầm của hắn?

Ôi, sự tình cho tới bây giờ trước tiên vẫn chăm sóc tốt A Phi, phải nghĩ biện pháp mang hắn thoát vây, sau này còn dài sẽ nghĩ cách tiếp.

Vết thương của hắn hình như rất nghiêm trọng.

Trầm Quan Kiều tại ven suối ngồi chồm hổm xuống, tẩy sạch sấn sam bị rách của mình bằng nước, bước nhanh để về kịp.

Hoắc Phi từ xa xa thấy tỷ phu trở về, vội vã bò lại chỗ trước đó nằm xuống.

“A Phi, ta về rồi, ngươi thế nào? Có đau không?”

“Tỷ phu… Ngươi về rồi…” Hoắc Phi cố hết sức mà mở mắt, dùng thanh âm cực độ “hư nhược” nói.

“A Phi, có nước rồi, ta giúp ngươi lau miệng vết thương.”

“Đừng!” Kỳ thật trong bụng Hoắc Phi thầm muốn sự va chạm của tỷ phu muốn chết, nhưng chỉ cố ý ‘nghĩa chính nghiêm từ’ mà cự tuyệt.

“Nghe lời, miệng vết thương tại nơi đó chính ngươi không lau tới.” Trầm Quan Kiều luôn luôn chỉ biết hạ mệnh lệnh, rất ít dùng khẩu khí thương lượng như thế để nói.

Hoắc Phi đương nhiên cũng biết điểm này, nội tâm đen tối, nhưng mặt ngoài vẫn mạnh miệng, “Chết cũng không muốn! Ngươi tránh ra!”

Trầm Quan Kiều lo lắng cho thương thế của hắn nhưng khi bị nói ngược lại, rất nhanh liền mất đi tính nhẫn nại, sắc mặt trầm xuống.”A Phi!”

“Ngươi làm dữ cái gì?” Hoắc Phi cũng không cam yếu thế mà phản kháng lại, “Ta bị ngươi ăn sạch sẽ rồi, ngươi bây giờ lại hung hăng?”

Nghe đến mấy chữ “ăn sạch sẽ”, Trầm Quan Kiều đột nhiên sắc mặt ửng hồng, khó khăn mà trở nên cà lăm, “Ngươi… Ngươi nói bậy cái gì… Tỷ phu thế nào lại…”

“Thế nào? Ngươi còn muốn phủ nhận? Lẽ nào tự ta thoát y cầu ngươi thượng ta?” Hoắc Phi đến lý không tha người từng bước khẩn bức.

“… Đương nhiên không phải.” Trầm Quan Kiều bất đắc dĩ mà thở dài, “Xin lỗi, đều là tỷ phu không tốt, vừa nãy không nên đối ngươi hung hăng như thế.”

Hoắc Phi hiếm khi nghe người mình yêu xin lỗi, trong lòng đắc ý cười như hoa nở.

Bất quá hắn cũng biết đạo lý kiến hảo tựu thu (gặp điều tốt liền thu vào).”Không, là ta không tốt. Không nên nói những lời như thế. Tỷ phu, ngươi sẽ không trách ta chứ?”

“Ngươi không trách ta sẽ không thấy lỗi, ta thế nào trách ngươi?” Trầm Quan Kiều cười khổ.”Được rồi, ngoan, cho tỷ phu giúp ngươi lau?”

“Được.” Hoắc Phi đối với ngữ khí ôn nhu của người yêu hết sức hài lòng, lập tức như con cừu nhỏ ngoan ngoãn nằm sấp xuống.

“Cái mông vểnh cao lên. Được, bây giờ tỷ phu sẽ nhẹ nhàng bài khai, có thể hơi đau, ngươi nhẫn nại chút.”

“Uh.” Hoắc Phi cúi đầu xuống, khép mắt lại.

Trầm Quan Kiều đối với việc xử lý vết thương máu chảy cũng không xa lạ, nhưng lần này hắn phải xem chính là cái mông của tiểu cữu tử mình, hơn nữa là do hắn đầu sỏ làm ra, không khỏi cảm thấy hơi hồi hộp.

Nhưng dù sao hắn trời sinh tính trầm ổn, sau một hồi liền ép buộc bản thân trấn tĩnh xuống.

Hít vào thật sâu, Trầm Quan Kiều kỹ lưỡng mà kiểm tra miệng vết thương, lại dùng vải ẩm nhẹ tay nhẹ chân mà lau chùi.

“A…” Hoắc Phi phát ra một tiếng rên rỉ.

“Thế nào rồi?” Trầm Quan Kiều có chút cả kinh, “Rất đau sao?”

Mặc dù đau thì đau, nhưng kỳ thật Hoắc Phi là vì khoái cảm tối qua quá cường mãnh, dư âm còn sót lại còn chưa hoàn toàn thối lui, cho nên vừa bị tiếp xúc liền nhạy cảm mà kêu ra.

Bất quá hắn không ngu đến tự tố cáo mình.

“Ta là nam nhân, không sợ đau, ngươi cứ làm tiếp.”

Trầm Quan Kiều biết tiểu cữu tử này của hắn cá tính cực kì ngang bướng, nghe hắn nói như thế, ngược lại nhận định hắn nhất định cảm giác phi thường đau đớn, ngữ khí nói chuyện không khỏi càng thêm ôn nhu, “Tỷ phu sẽ làm rất nhanh thôi, ngươi nhẫn nại nhẫn nại.”

Bàn tay ôn nhu ngay tại cúc động mẫn cảm của mình xoay xoay, trong lòng Hoắc Phi một trận rung động, bắt đầu không nhịn được lớn tiếng rên rỉ. Nhưng vì không được tỷ phu đâm vào, hắn không thể làm gì khác hơn là dùng sức cắn môi dưới của mình.

Kỹ lưỡng tẩy kỹ miệng vết thương, Trầm Quan Kiều phát hiện cơ thể A Phi có chút run rẩy, tưởng nhầm hắn đau vô cùng, lập tức không đành lòng mà mặc quần cho hắn, ôm lấy hắn đặt trên đùi mình, “Nằm trên mặt đất khẳng định rất đau, trước khi vết thương ngươi ổn, an vị trên đùi tỷ phu đi.”

Hoắc Phi luôn ước được cùng người trong lòng giờ giờ khắc khắc đính vào một khối, vừa nghe nói trái tim như muốn bay lên trời, trong lòng không nhịn được cười trộm, nhưng mặt ngoài vẫn muốn vờ mạnh mẽ, “Ta cũng không phải tiểu hài tử, cần ngươi ôm a?”

Nam tử trong lòng khóe mắt hơi chọn, trong lời nói đầy ý cười.

Trầm Quan Kiều thấy vậy không khỏi sửng sốt.

Bản thân nhất định đã phạm lỗi nơi nào rồi?

Tiểu cữu tử này của hắn cặp mắt đặt trên đỉnh đầu, cũng không đặt ai trong mắt, là đang làm nũng với hắn sao?

Cả ngày tiếp theo Hoắc Phi hạnh phúc như tiên.

Tỷ phu chỉ luôn bề bộn việc bang, rất ít có thời gian quan tâm hắn, dường như lại đem hắn trở thành bảo vật, cả ngày ôm hắn ở trong lòng bồi hắn nói chuyện phiếm, điều này cứ như là lễ vật rớt từ trên trời xuống.

“Tỷ phu, ta vẫn muốn hỏi ngươi, lúc đó tỷ tỷ thể nhược nhiều bệnh, bác sĩ nói nàng căn bản không thể sinh con, ngươi vì cái gì còn muốn kết hôn với nàng hay là nói như vậy với tỷ tỷ để ngươi không thất lễ, “Trầm Quan Kiều nhẹ nhàng thở dài, “Nhưng ta lúc đó là vì báo ân mới lấy Hoắc Kỳ.”

“Báo ân? Báo ân gì?”

“Mẫu thân ta vừa sinh hạ ta thì qua đời, ta là một tay phụ thân nuôi dưỡng lớn lên. Mười năm trước hắn bị bằng hữu bày kế, nợ nần chồng chất, nếu không có lão bang chủ đã cứu phụ thân ta một mạng, hắn đã sớm chết dưới sự đánh đập của bọn cho vay nặng lãi. Hắn còn giúp phụ thân ta hoàn trả tất cả nợ, sau khi phụ thân ta u uất thành bệnh, hắn vẫn mang gánh nặng tất cả dược phí, mãi đến khi hắn qua đời mới thôi… Phụ thân ngươi hắn là đại ân nhân của Trầm gia chúng tôi.”

“Cho nên ngươi vì báo ân mới cưới tỷ tỷ?”

“Chỉ cần là chuyện lão bang chủ dặn dò, ta vạn lần chết không từ.”

“Cho nên… Ngươi có yêu tỷ tỷ không?” Đây vốn là đáp án mà Hoắc Phi vẫn muốn biết.

“Hoắc Kỳ vốn là một thê tử tốt.” Trầm Quan Kiều cũng không trả lời trực tiếp vấn đề này.

Nhưng Hoắc Phi thông minh đã biết được đáp án từ trong câu trả lời của tỷ phu.

Tâm trạng một trận buồn bã.

Nam nhân này biết cái gì gọi là “yêu” sao?

Hắn có biết được yêu không mong hồi báo có bao nhiêu khiến lòng người tan nát không?

Tỷ tỷ, ta chỉ không muốn như ngươi, đến chết cũng không chiếm được trái tim của nam nhân này.

Ta phải có được hắn, cho dù dùng hết tất cả thủ đoạn hèn hạ, người của hắn, trái tim của hắn, trong tương lai không xa, tất cả đều sẽ là của ta!

Bầu trời nổi lên mưa to.

Nam nhân đang ngủ an tĩnh mà nằm trong lòng Trầm Quan Kiều.

Cứ lâu lâu hắn lại sờ sờ trán của hắn, xác định hắn có bị sốt không.

Trầm Quan Kiều dường như đăm chiêu mà nhìn ngoài sơn động.

Kỳ quái, bọn hắn đã mất tích một ngày một đêm, theo lý mà nói anh em phải biết và đã sớm tìm đến bọn hắn mới đúng, thế nào đến hiện tại còn chưa thấy đội ngũ tìm kiếm?

Lẽ nào là địch thủ của hắn cố ý giăng bẫy, làm cho bọn hắn tìm sai phương hướng?

Trầm Quan Kiều có thể trở thành bang chủ của Á châu đệ nhất đại bang, quả nhiên không phải con người tầm thường.

Chuyện xác thực như hắn sở liệu, thiếu niên thần bí lấy xe của bọn hắn, đẩy vật xuống con sông cách hàng chục km, hắn tiếp đó xuống hạ du thả kiện quần áo của bọn hắn, tạo thành hiện trường bọn hắn rơi xuống sông, khiến “Vân Dật Hội” kinh hãi đến xém chút đảo lộn mọi thứ!!

“Hừ uh… Uh…”

“Thoải mái chứ? Cha, thoải mái hay không?”

“A a… Thật thoải mái… Thụy Thụy…”

“Hôm nay vốn là sinh nhật của cha, ta mới học được một chiêu thức, bảo đảm làm cho cha sảng khoái lên trời…”

“A a… Thụy Thụy, ngươi làm gì? Đừng liếm bên trong, chỗ đó dơ lắm…”

“Một điểm cũng không dơ a… Chỉ cần là cơ thể của cha, ta đều cảm thấy rất tuyệt… Cho ta liếm, ta muốn liếm đến khi cha bắn ra…”

“A a… Thụy Thụy… Đầu lưỡi đừng ngọ nguậy nữa… Trời ạ… A a…”

Ling!!

Ngay tại thời khắc Hạ Vũ Thụy dùng đầu lưỡi làm cho cha của mình đạt cao trào, chiếc điện thoại phi thường phá hoại bầu không khí bắt đầu vang lên ——

Số kia chỉ có Vân Dật Hội cấp cao mới biết được.

Đáng chết!

Đúng là trăm thứ không như ý muốn, Hạ Vũ Thụy vẫn lập tức đứng dậy tiếp điện thoại.

“Ngươi nhất định có việc gấp, nếu không ta sẽ cho ngươi chết rất khó coi.”

“Ô… Không tốt rồi, lão đại đã xảy ra chuyện! Đường chủ, ngươi nhanh trở về a!”

“Cái gì? Không được phép khóc! Nói rõ ràng!”

Hạ Vũ Thụy một bên gửi ánh mắt xin lỗi đến cha, một bên nhanh chóng xuống giường, mặc quần áo vào.

“… Được, ta biết rồi. Lập tức gọi ‘quản lý Giang’ trở về, ta nội trong mười phút sẽ đến.”

Ngắt điện thoại, Hạ Vũ Thụy phi thường áy náy mà xoay người lại hôn cha yêu dấu.

“Cha, xin lỗi, ta phải đi công ty một chuyến.”

“Công ty phát sinh việc gì gấp rồi?”

“Cũng không có gì, chính là có một lô hàng hóa xuất ra có chuyện, ta phải về kịp xử lý. Ngươi cũng biết ông chủ này của ta vài ngày không có ở đây, nhân viên cấp dưới không dám quyết định, ta tự mình đi một chuyến.”

Kế phụ của Hạ Vũ Thụy vốn là học giả nổi tiếng trong và ngoài nước, cuộc sống hết sức đơn thuần, cho nên hắn mới không cho kế phụ hắn biết mình làm việc cho bang xã hội đen.

“Khổ cực ngươi rồi, Thụy Thụy. Việc buôn bán chính là phải từng giây định tranh, ngươi mau đi đi, không nên nghi ngại ta.” Nam nhân hiền từ mà vuốt ve mặt hắn.

“Xin lỗi, cha, hôm nay là sinh nhật ngươi a.”

“Không sao, năm nào cũng có sinh nhật mà, ngươi mau đi đi.”

“Cha đối với ta tốt nhất. Hôn một cái.”

Thập vạn hỏa tốc tới kịp tòa tổng bộ, Hạ Vũ Thụy một bước tiến phòng làm việc, trên đường hắn một đống người lập tức vây tới.

“Đường chủ, ngươi cuối cùng tới rồi!”

Chứng kiến vẻ mặt của Tiểu Châu sắp khóc tới nơi, Hạ Vũ Thụy không hảo khí mà đánh hắn một cái!”Khóc cái gì? Đồ ăn hại! Báo cáo tất cả chuyện xảy ra với ta một lần.”

“Vâng, Đường chủ.” Tiểu Châu lau hai mắt, “Lão đại cùng Hoắc thiếu gia nguyên bổn dự định lúc hai giờ chiều sẽ cùng huynh đệ của Giang Kiêu Long quốc hội hợp, không nghĩ đến bọn hắn đợi đến trời tối đen vẫn không thấy bóng dáng bọn họ. Gọi điện cũng không thông, lúc này bọn hắn mới kinh sợ cảm thấy xảy ra chuyện, lập tức phái một số đông người đi tìm, kết quả… Kết quả… Ô…”

“Kết quả cái gì, mau nói a!”

“Kết quả phát hiện xe của lão đại bọn hắn rơi xuống sông rồi!” Tiểu Châu nói đến chỗ này không nhịn được gào khóc lớn!”Ô… Lão đại, Hoắc thiếu gia, các ngươi bị chết thật oan uổng a!”

“Ầm ĩ muốn chết!” Hạ Vũ Thụy hung hăng vỗ xuống bàn, ” Có tìm được thi thể bọn hắn không?”

“Ô… Không có, chỉ có tại hạ lưu sông tìm được quần áo, nhưng người địa phương đó nói từ nơi cao như thế té xuống, không ngã chết cũng chết đuối rồi…”

“Câm miệng cho ta! Lão đại là người nào a, hắn là bang chủ của Á châu đệ nhất đại bang chúng ta! Vốn là nghĩa tử của Quan Đế gia! Nào chết dễ dàng như thế? Lão đại chúng ta cùng Hoắc thiếu gia nhất định còn sống! Nghe rõ rồi chứ?”

“Nghe rõ!” Mọi người lớn tiếng đáp!

“Chuyện bang chủ mất tích không ai được phép nói ra, người vi phạm xử lý theo bang quy!

“Tuân mệnh!”

“Các ngươi đi xuống đi, nên làm gì thì làm đi!”

“Vâng!”

Chờ mọi người đi hết rồi, một nam tử cao lớn mới nhịp bước ngang nhiên từ một cửa khác đến.

“Còn may lão đại thông minh, trước đó phái ngươi ngồi trận, nếu không thiên hạ đại loạn rồi.”

Nam tử làn da ngăm đen, rám nắng thô ráp, khí vũ hiên ngang, pha chút dáng vẻ hào hiệp cổ đại.

“Ngươi còn biết trở về a, ta còn cho rằng ngươi trốn người nào đó đến sao hỏa, đời này cũng không có ý định xuất hiện tại địa cầu nữa chứ, tiểu Long Long.” Trầm Quan Kiều cười thô bỉ.

“Giang Kiêu Long ta đi không đổi tính, ngồi không đổi danh, ngươi không được kêu ta tiểu Long Long gì đó có được hay không? Ác tâm muốn chết!”

Đúng vậy, nam tử cao lớn uy phong mãnh mẽ trước mắt chính là một trong tả hữu hộ pháp nổi tiếng vang danh của Vân Dật Hội —— Giang Kiêu Long!

“Ta gọi là ác chúa, ta thấy từ khi tiểu quỷ kia gọi ngươi, ngươi rất vui vẻ a.” Hạ Vũ Thụy trêu chọc mà nói.

“Ta… Ta vui khi nào chứ? Con mắt nào của ngươi chứng kiến?” Giang Kiêu Long không phục giận dỗi hỏi.

“Hừ, không chỉ hai con mắt ta chứng kiến rồi, kể cả người mù không thấy đường cũng nghe ra chỉ cần có tiểu quỷ kia ở bên cạnh, ngươi cũng có thể vui đến bay lên trời cao.”

“Nói xạo! Ta ghét tiểu quỷ kia muốn chết, ước gì đời này không gặp hắn nữa, làm thế nào có thể vui vẻ bên nhau?”

“Ai yêu, ngươi sao thiếu được tiểu cữu cữu thân ái của ngươi, chuyện đại nghịch bất đạo như thế, ngươi cũng nói ra được?”

“Ta thế nào đại nghịch bất đạo? Hắn đối lão tử ta làm chuyện mới là đại nghịch bất đạo, hắn —— ”

Xém chết! Tại trước mặt Hạ Vũ Thụy so với quỷ ranh ma hơn, ta nhảm nhí cái gì a?

Giang Kiêu Long tức tối mà tát chính mình một cái.

“Ha ha, quả nhiên không ngoài ta sở liệu, Giang đại đường chủ anh dũng cái thế của chúng ta quả thật bị ăn đến kể cả xương cũng không còn.”

“Hạ Vũ Thụy!”

“Ha ha, yên tâm, sự kiện này ta sẽ câm như hến, không cho lão đại biết.”

“Nói nhảm, ngươi nếu dám cho lão đại biết, ta liền làm thịt ngươi!”

Hạ Vũ Thụy nghe nói lập tức ôm bụng cười to.

Giang Kiêu Long trên khuôn mặt nhất thời đỏ một trận.

Trời ạ, ta… Ta không phải chưa đánh đã khai rồi sao?

Ô… Hạ Vũ Thụy ngươi là Vương bát đản gian manh xảo trá!

“Lão tử không thèm nói với ngươi!” Giang Kiêu Long từ thẹn thành giận mà rống to một tiếng! “Nói về chuyện lão đại, ngươi hiện tại dự định làm sao?”

Hạ Vũ Thụy lau lau nước mắt chảy ra từ khóe mắt, “Lương phan (salad với gia vị).”

“Cái gì… Ngươi nói lại lần nữa.” Giang Kiêu Long đối với Trầm Quan Kiều hết sức tận trung bắt đầu ma quyền lau chưởng.

“Nghe không hiểu a? Lương phan rán trứng gà.”

“Hạ Vũ Thụy, gan ngươi thật lớn!” Giang Kiêu Long vừa nghe không nhịn được hùng hổ tiến lên, nắm chặt cổ áo hắn, “Lão đại ở nơi nào không rõ, sinh tử chưa biết, ngươi còn ở trong này nói lời mỉa mai, lẽ nào ngươi muốn soán vị?”

“Soán vị? Não ta chưa bị hư!” Hạ Vũ Thụy không nhịn được đảo cặp mắt trắng dã.

Nếu không vì lão đại cần hắn, hắn đã sớm vỗ vỗ cái mông cùng cha đi tiêu diêu, ai muốn đảm đương cái gì bang chủ xã hội đen a, phiền chết người đi được!

“Ngươi nếu như không nghĩ soán vị, vì cái gì bất ngờ như thế đối với chuyện lão đại?” Giang Kiêu Long hoài nghi mà nhìn hắn.

“Nói đến khi ngươi hiểu, chắc râu cũng buộc được rồi.” Hạ Vũ Thụy không hảo khí mà nói.”Thả ra, nắm chặt như thế, muốn hôn ta a?”

“Thần kinh!” Giang Kiêu Long nghe nói xém chút bị dọa chết, vội vàng buông tay, lùi ra ba bước.

Hắn thà đi hôn rắn đuôi chuông cũng không nguyện đi hôn Hạ Vũ Thụy so với quỷ còn ranh ma hơn, như vậy ít nhất hắn còn biết mình chết như thế nào.

“Bớt nói nhảm nhí, lão đại phái ta ngồi trấn tổng bộ, ta cũng không đi được nơi nào. Cho nên… Giang đại đường chủ, phiền ngươi tự mình đi một chuyến rồi.”

“Ta đi? Được a được a, chính là hợp ý ta.” Giang Kiêu Long gật gật đầu.”Không tự mình tìm đến lão đại, ta căn bản không an tâm.”

“Khi ngươi đi, không nên hướng sông tìm.”

“Lão đại chính là rơi xuống sông mất tích, thế nào không hướng sông tìm?”

“Trong bang chúng ta, luận kế mưu là ngươi thông minh hay là ta thông minh?”

“Đương nhiên là ngươi thông minh a.”

“Vậy ngươi còn trong đây dài dòng cái gì.” Hạ Vũ Thụy lạnh lùng trừng mắt liếc hắn.

“Hắc hắc, vâng vâng, Hạ đại đường chủ ngươi thỉnh nói tiếp.”

“Hừ. Sau khi ngươi tới, thuận theo tuyến đường lão đại bọn hắn dự định đi kỹ lưỡng tìm, ta đoán rằng manh mối nhất định ẩn giấu tại nơi đó.”

“Biết rồi, cứu người như cứu nữ, ta liền chuẩn bị xuất phát.” Giang Kiêu Long không thể chờ đợi được mà chạy ra ngoài.

Hạ Vũ Thụy như nghĩ tới cái gì mà nhìn ngoài cửa sổ.

Hoắc Phi, nếu như hết thảy chuyện đều có liên quan tới ngươi, ta đây thật phải bội phục dũng khí của ngươi rồi.

Chỉ bất quá… Ngươi cũng không nên xem thường trí tuệ cùng ngạnh khí của lão đại.

Chờ ngày nào đó chân tướng vạch trần, tai nạn của ngươi cũng nhất định ập xuống…

Mưa vẫn rơi.

Trầm Quan Kiều càng không ngừng dùng vải ướt lau lau cơ thể của Hoắc Phi.

Chuyện đáng lo ngại đã phát sinh… A Phi bị sốt.

“Uh… Tỷ phu…”

“Thế nào rồi? A Phi.”

“… Tỷ phu… Đừng đi…” Hai bàn tay Hoắc Phi ôm chặt lấy hắn.

“Tỷ phu không đi, tỷ phu ở lại trong này.” Trầm Quan Kiều an ủi mà vỗ vỗ lưng hắn.

“Ngươi lừa ta… Ta thường thường mộng đến ngươi không để ý tới ta… Ngươi luôn đối ta lãnh đạm như thế… Ta rất hận ngươi…”

Trầm Quan Kiều cười khổ một chút.”Là tỷ phu không tốt, tỷ phu bận quá rồi.”

“Đều là cái cớ… Ngươi căn bản không quan tâm ta…”

“Ta đương nhiên quan tâm ngươi, ta là tỷ phu ngươi a.”

Hoắc Phi nghe rồi thống khổ như ngực bị châm.

Hắn chính là hy vọng thế nào nghe được tỷ phu nói vì yêu hắn mới quan tâm hắn, mà không phải vì thân phận của hắn…

“A Phi, có phải rất khó chịu không?” Trầm Quan Kiều thấy Hoắc Phi thống khổ cắn môi dưới.

“Uh, ta rất khó chịu… Ta đói bụng rồi, tỷ phu, ngươi đi kiếm thứ gì ăn được không?”

“Được, ta đi. Ngươi chờ ta, ta sẽ lập tức trở về.”

“Uh. Tỷ phu cẩn thận, trời mưa đường trơn.”

“Yên tâm.”

Đợi đến khi tỷ phu đi xa rồi, Hoắc Phi lập tức vùng vẫy bò tới nơi sâu nhất sơn động, tại một góc mắt không nhìn đến đào ra vài trái màu đỏ.”Thật tốt quá, may là chưa nát.”

Hoắc Phi mừng rỡ mà nhìn cứu mạng chi quả của hắn.

Nguyên bổn kế hoạch hôm nay sẽ cho tỷ phu ăn thêm một hồng quả, không nghĩ đến hắn tự nhiên bị sốt, thật sự là tính toán sai lầm.

Mặc kệ, ngày mai bất luận như thế nào phải làm cho tỷ phu ăn một quả! Thời gian của hắn không nhiều lắm, mặc dù địa phương này hắn tìm được rất ẩn mật, nhưng Hạ Vũ Thụy cũng không phải người hiền lành, dễ lừa như thế.

Hắn phỏng chừng còn nhiều nhất một tuần nữa, bọn hắn sẽ bị tìm được.

Trước tiên lúc này, hắn phải làm cho tỷ phu thật sâu trầm nịch trong cơ thể mình, không ly khai hắn…

Đã qua một đêm, mưa cuối cùng ngừng.

Cơn sốt của Hoắc Phi cũng lui.

Trầm Quan Kiều đặt bẫy bắt được trở về một con thỏ hoang.

Tay chân nhanh nhẹn mà nhóm lửa nướng thịt, chuẩn bị cho A Phi đã hai ngày đều dựa vào quả rừng để no bụng, hảo hảo ăn no nê.

“Tới, A Phi, chân này cho ngươi.”

“Cám ơn tỷ phu.” Hoắc Phi một bên ăn thịt nướng, một bên động não.

Phải đợi thời cơ cho tỷ phu ăn tiếp một hồng quả mới được, phải làm thế nào đây…

A, cứ làm như thế.

“Tỷ phu, thịt này hình như là lạ.” Hoắc Phi nhăn mày nhìn chân thỏ nướng đến thơm ngon mềm mềm trên tay.

“Là sao?” Trầm Quan Kiều tiếp lấy nhìn một chút, “Không có gì cả, thoạt nhìn chín rồi.”

“Không tin ngươi ăn một cái xem sao.”

“Uh.” Trầm Quan Kiều không nghi ngờ gì, tiếp lấy ăn một cái.

Tân quả (Bingo)! Hoắc Phi trong lòng cười thầm không thôi.”Thế nào? Có phải là lạ không?”

“Đúng thật có một vị ngọt ngọt… Kỳ quái, miếng ta ăn không có…”

“Ta thấy vẫn phải ăn cái chân này. Tỷ phu, ngươi đổi miếng thịt cho ta.”

“Được.”

Doanh hỏa cháy lên trong sơn động cho người ta cảm giác vô cùng ấm áp, hai người vừa ăn vừa hàn huyên trò chuyện.

Có thể là vì rời xa chuyện phiền tạp trong bang, một thân vô sự nhẹ nhõm, Trầm Quan Kiều luôn luôn nghiêm túc cả vẻ mặt cũng dần dần dịu xuống, “A Phi, trung thực cho tỷ phu biết, ba năm trước đây ngươi vì cái gì không báo một tiếng đã bỏ đi?”

“Bởi vì… Ta đáp ứng cha.” Hoắc Phi cầm lấy khúc cây khều khều doanh hỏa, “Ta đáp ứng sau khi hắn qua đời phải rời khỏi ba năm.”

“Vì cái gì?” Trầm Quan Kiều khó hiểu mà nhíu mày.

Hắn biết rõ nhạc phụ có bao nhiêu thương yêu đối với A Phi, vì lý do to lớn gì mà hắn lại muốn nhi tử duy nhất này xa quê nhà ba năm?

Hoắc Phi cười khổ một chút, “Bởi vì hắn cho rằng ta bị điên rồi… Hắn nhận ra ta cần thời gian bình tâm, không bị bất cứ thứ gì quấy nhiễu mà hảo hảo tỉnh táo lại.”

Hoắc Phi vĩnh viễn không cách nào quên vẻ mặt phụ thân khi nghe chính miệng hắn thừa nhận yêu tỷ phu…

Nếu như có thể, hắn cũng không muốn tổn thương người thân yêu quý của hắn… Nhưng hắn không thể, không thể nói dối với một người già sắp chết…

“Nguyên lai là ý của nhạc phụ.” Trầm Quan Kiều nghiêm túc mà gật gật đầu, “Ngươi thế nào không nói sớm, nếu như tỷ phu sớm biết sẽ không trách tội ngươi. Bất quá ngươi cho dù cần tỉnh táo tự vấn, nhưng vẫn có nhiệm vụ bảo trì liên lạc với tỷ phu, ngươi biết ba năm nay tỷ phu lo lắng cho ngươi biết bao nhiêu?”

Tỷ phu, ngươi chính là người cha tuyệt đối cấm ta liên lạc a! Hoắc Phi trong lòng thở dài.”Xin lỗi tỷ phu.”

“Hứa lần sau đừng như vậy, ngươi nếu như một lần nữa —— đừng ——” Trầm Quan Kiều đột nhiên nắm vội ngực, khuôn mặt lộ vẻ thống khổ.

“Tỷ phu!” Mặc dù trong lòng sớm có chuẩn bị, nhưng Hoắc Phi vẫn giật mình, vội vàng ôm lấy hắn.”Tỷ phu, ngươi thế nào rồi?”

“Kỳ quái… Ta đột nhiên cảm thấy toàn thân thật nóng…”

“Tỷ phu, ta đột nhiên cảm thấy toàn thân rất nóng…”

“Tỷ phu, có muốn uống nước không?”

“Được, A Phi… Đưa nước tới…”

“Tới đây.” Hoắc Phi cầm lấy gáo nước làm bằng vỏ cây dừa trút cho hắn một ngụm nước, “Thế nào? Tỷ phu, có ổn hơn chút nào không?”

“A a… Nóng quá… Hình như càng nóng…”

Đáng thương Trầm Quan Kiều thông minh một đời, nhưng vẫn lần nữa thua dưới tay của tiểu cữu tử hắn.

Hoắc Phi đương nhiên biết uống nước xong sẽ càng nóng.

Xà độc qua hai ngày gần mất hết tác dụng, chỉ có ăn hồng quả sau đó uống nước, mới có thể lần nữa kích phát dư độc bên trong cơ thể.

Mà hồng quả kia… Vừa mới bị Hoắc Phi thừa dịp bóp nát, dùng chất lỏng len lén bôi lên thịt chân thỏ, ngay sau đó bị Trầm Quan Kiều ăn vào bụng.

Toàn thân nóng giống như có lửa thiêu, nhưng Trầm Quan Kiều bởi vì có kinh nghiệm lần trước, trong lòng đã có cảnh giác.

Lẽ nào là… xà độc lại phát tác?

Trầm Quan Kiều trong lòng run sợ, vội vàng đẩy khai người ôm lấy mình.”A Phi, mau đi!”

“Tỷ phu, ngươi rốt cuộc thế nào rồi?” Hoắc Phi dùng vẻ mặt lo lắng nhìn hắn.

“Độc của ta hình như lại phát tác rồi, mau đi… Trước khi ta tổn thương ngươi, mau đi!” Trầm Quan Kiều toàn thân thiêu trong dục vọng, một bên la hét, một bên khó có thể khống chế mà lột bỏ quần áo trên người.

“Không được, ta không thể đi, ta không thể bỏ ngươi một mình trong này!”

“Ngốc! Mau đi!” Trầm Quan Kiều một mực dùng hết lực ý chí, mới có thể nắm chặt nắm tay không cho chính mình đánh ngã nam nhân trước mắt.

“Dù sao cũng làm qua một lần rồi… Làm thêm một lần nữa cũng không sao a. Chỉ cần có thể giải độc của tỷ phu, ta thật sự không có gì.”

Hoắc Phi đau lòng mà tiến lên ôm lấy người mình yêu.

Cơ thịt nóng như lửa vừa tiếp xúc nhục thể, dục vọng lập tức như củi khô bị điểm liệt hỏa, lý trí của Trầm Quan Kiều ba một tiếng liền đứt đoạn, phát ra tiếng kêu gào đói khát, mạnh mẽ hôn nam tử trong lòng!

“Đừng… Hừ uh…”

Đầu lưỡi nóng bỏng kịch liệt giao quấn, hai người không thèm để ý mà nuốt nước bọt của nhau, phát ra tiếng rên rỉ tiêu hồn…

“A a… Nóng quá… Ta muốn… Ta muốn…” Trầm Quan Kiều một bên điên cuồng mà hôn mặt và môi của nam nhân, một bên kéo tính khí bộc phát của bản thân ra, kịch liệt mà sáo lộng…

Đầu nhũ mẫn cảm vừa bị nam nhân mút cắn vừa không ngừng bị nhây nghiến, Hoắc Phi khóc đến ưỡn cong người, ôm lấy đầu tóc nam nhân khóc hạnh phúc…

“A a… Tỷ phu… Tỷ phu của ta…”

“Ha A a a…. Ta chịu không được rồi… Cho ta vào…”

Tính khí trướng đến mức như sắp nổ mạnh, Trầm Quan Kiều thống khổ mà mở rộng bắp đùi nam nhân, gác lên vai mình, không hề cảnh báo mà đâm vào ——

“Ô a a!!” Hoắc Phi đau đến thảm gọi thất thanh, cơ thể như bị rút gân mà điên cuồng run rẩy.

Không có trải qua bất cứ chuẩn bị làm trơn nào lại lần nữa chịu sự xâm nhập, không hề có một tia thương xót mà cuồng loạn va chạm làm cho Hoắc Phi kêu đến sắp đoạn khí.”A a… Nhẹ chút… Tỷ phu… A a… Ngươi sắp đâm chết ta rồi!”

Nội tạng như bị đau đớn đâm thủng đau đến khiến người ta phát điên, vì cái gì hắn vẫn cảm thấy hạnh phúc đến khó diễn tả bằng lời?

Hoắc Phi tại thời khắc này lại lần nữa thấy rõ bản thân vốn yêu nam nhân này điên cuồng thế nào!

Vươn đầu lưỡi liếm mồ hôi chảy xuống từ trán tỷ phu, Hoắc Phi chặt chẽ ôm lấy hắn, kích động mà khóc hô, “Cũng chỉ có ngươi! Trừ ngươi ra, ai ta cũng không muốn! Tỷ phu… Tỷ phu…”

Trầm Quan Kiều mất đi khống chế, nhưng khi chứng kiến hắn khóc đột nhiên đình chỉ luật động, hắn nhíu mày, lau nước mắt trên khuôn mặt hắn, nghi hoặc mà hạ giọng, “Ngươi khóc… Ngươi khóc vì cái gì?”

Hoắc Phi khẽ cười, cầm tay hắn, dùng gò má cọ xát vào, “Bởi vì ta rất hạnh phúc… Rất hạnh phúc…”

“Ta không hiểu…”

“Ngươi không cần phải hiểu, chỉ cần yêu ta, tỷ phu…” Hoắc Phi ôm chặt khuôn mặt của hắn, thẳng tắp mà nhìn hắn, như muốn xem thấu linh hồn hắn, “Ta đợi đến sắp chết rồi, nhanh yêu ta, nhanh yêu ta a! Tỷ phu.”

Đôi mắt nam nhân trong như bảo thạch màu hổ phách, mỹ lệ đến trái tim run động, trống ngực Trầm Quan Kiều đột nhiên lỗi nhịp, dòng nhiệt quen thuộc từ dưới bụng một hơi chảy dọc lên tâm tạng cả người, làm cho hắn thở dốc một cách khó khăn, “Hừ uh… Ta rất khó chịu…”

“Đừng sợ, tỷ phu, ta ở đây… Ngươi muốn cái gì thì lấy đi…” Hoắc Phi dùng hai đùi kẹp chặt thắt lưng của nam nhân không buông nói, “Ngươi động đi, lộng hư ta cũng không sao…”

Dũng đạo trơn mềm như tơ lụa bao vây chính mình đột nhiên dâm loạn mà siết chặt, Trầm Quan Kiều a một tiếng kêu to, khoái cảm cường liệt lần nữa xâm nhập toàn thân, hắn vội nắm thắt lưng của nam nhân, bắt đầu mất khống chế mà mãnh liệt quất xuyên vào!!” ”

“A a ——” Hoắc Phi ngã đầu cuồng loạn mà hí hô, xoay động cái mông phối hợp tiết tấu của nam nhân, “Ưm —— chính là như vậy!! Vì ta điên cuồng —— tiếp tục thao tràng (ruột) ta thao ta!”

Trầm Quan Kiều bị tiếng rên rỉ dâm loạn của nam nhân kích thích mà càng thêm điên cuồng, mỗi lần đều dùng kiếm thịt cự đại quất xuyên vào huyệt khẩu, rồi lại mạnh mẽ cắm vào nơi sâu nhất trong đường ruột!!

“Ô a a a —— ”

Điểm yếu huyệt lần nữa bị hung khí của nam nhân kích phá, Hoắc Phi thất thanh kêu to, hai con ngươi vừa trợn, một chút đã bắn tiết! Tinh dịch dày sệt phún đến dưới bụng nam nhân một mảnh hoa râm ——

Quy đầu bão trướng bị dũng đạo chấn động chặt chẽ hấp trụ, khoái cảm như điện giật làm cho Trầm Quan Kiều tê rần sống lưng, rống to một tiếng, cũng theo phún ra một cỗ thanh dịch nóng như lửa…

Doanh hỏa mỹ lệ vẫn đốt cháy, đêm dâm loạn, mới đang bắt đầu…
Hoàn chương 4

Comments on: "[Phong Ái] Đệ tứ chương" (3)

  1. giỏi chớ linh nhi🙂 bà làm dài cả tóc cũng tới chương 4 rùi kìa *vỗ tay*
    cứ típ tục, xong bộ này ti chỉ điểm cho bà edit tiếp🙂 toàn là của mê dương tỉ tỉ nhá *đắc ý*
    cảm ơn đi🙂

  2. thank nàng nha

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: