MỊ LOẠN HỒNG NHAN

Edit: Uyển Nhi

Đệ nhất quyển – Đệ tam thập lục chương

Xem qua vũ long vũ sư vừa náo nhiệt vừa long trọng, trong sự chờ mong của mọi người, hoàng hôn bắt đầu phủ xuống, giắt trên tường trấn là một loạt đèn lồng được bố trí cho trò giải đố đèn, cũng lần lượt thắp sáng ánh đỏ mặt tường. Ở sạn kiều (cầu tàu) trên trấn dùng để thả liên đăng, những đèn lồng nho nhỏ ở trên cũng bắt đầu phát sáng, nối tiếp nhau thành một hàng dài màu hồng phấn, trông rất đẹp mắt, đêm nguyên tiêu cứ như vậy mà bắt đầu.

Bóng đêm vừa tới, cư dân trên trấn bắt đầu giơ đèn lồng chậm rãi tụ tập tại cửa trấn, đốt đèn treo lên tường cung chúc nguyệt viên bình an, sau đó trưởng trấn sẽ lấy từng cái đèn lồng được móc trên thành tường, lấy câu đố trong đó ra, mọi người liền bắt đầu đoạt đáp câu đố, tổng cộng năm mươi câu đố, chỉ cần trả lời mười cái liền thì đạt được một sợi dây đỏ từ tay trưởng trấn, dây đỏ chỉ có năm sợi, cơ hội lấy được có thể nói ít lại càng ít.

Sau khi đạt được bắt đầu điểm dây đỏ, nói đến điểm dây đỏ, trong dân gian cũng có truyền miệng một truyền thuyết, chỉ cần đeo sợi dây đỏ thắt nút này vào ngón áp út của người mình ái mộ, có thể răng long đầu bạc, gần nhau cả đời, tương tự như điểm phổ uyên ương, cho nên vừa có thể dùng để điểm chữ cũng vừa cầu nhân duyên.

Đương nhiên nếu không đạt được dây đỏ, sau khi đoán câu đố, còn có thể tại sạn kiều thả liên đăng, rất nhiều người sẽ đề tên người trong lòng mình bỏ vào tim sen, chỉ cần sau đó liên đăng có thể theo nước chảy tới chân cầu bên kia, nguyện vọng liền có thể thực hiện. Nếu vẫn không thành công, còn có thể tặng quạt cho nhau, đương nhiên, trên cây quạt phải đề tên hai người, chỉ cần đối phương có thể nhận lấy, vậy nhân duyên cũng có thể tác thành.

“Nạp Lan đại ca, ngươi xem, náo nhiệt quá a!”

Trên đường biển người tấp nập, đôi kim long Bạch Nhật Lý đuổi theo long châu kim sắc, vài hoa sư (sư tử đầu hoa) sát theo phía sau nguy nga hí rống, phía sau vũ sư là một đoàn người đi cà kheo, cao cao trên tường treo đầy đèn lồng đỏ tươi, dưới một tàng cây phía sau đám người, Quân Liên lôi kéo ống tay áo Nạp Lan Mị, quơ hai tay, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng mà cao giọng hô lớn, cả người hưng phấn dị thường.

Nạp Lan Mị sờ sờ đầu hắn, cảm giác bất đắc dĩ mà nói, “Quân Liên, ngươi đã hô hoán nửa canh giờ rồi, còn tiếp tục gọi như vậy, một lát cổ họng sẽ rất đau.”

“Không có việc gì!” Đôi mắt của Quân Liên dưới ánh trăng một mảnh đen nhánh, hắn cười xán lạn, buông Nạp Lan Mị, chạy đi hướng đám người, phút chốc liền biến mất trong đám người đông đúc, “Nạp Lan đại ca, ta đi đoán câu đố, ngươi cứ đi chơi!”

Nạp Lan Mị lắc đầu, đang muốn theo sau, nhưng phía sau lại có một bóng người đi ra, một thân đen ám, diện mục lạnh lùng, trong tay cầm theo trường kiếm, Mặc Liên ngưng mắt nhìn Nạp Lan Mị, thân ảnh thoáng cái cũng biến mất trong biển người, Nạp Lan Mị có chút ngẩn người, vừa lại vô thức nhìn về bốn phía.

“Nạp Lan công tử, không cần tìm nữa, minh chủ không buồn tới đây đâu.” Thanh âm yêu kiều của Hàn Phong từ trên đỉnh đầu truyền đến, kèm theo một trận gió nhẹ, Hàn Phong từ trên cây nhảy xuống, mang một cỗ mùi thơm dễ ngửi, ngân hồng y phục bị nguyệt quang chiếu lên một tầng vầng sáng, nàng nhẹ nhàng phủi bụi bặm trên tay, mỉm cười nhìn Nạp Lan Mị nói, “Nạp Lan công tử, chúng ta đi chơi một mình, không cần lo minh chủ, minh chủ mỗi khi đến nguyên tiêu đều sẽ ở một mình, hôm nay cũng không ngoại lệ.”

Nạp Lan Mị cười lắc đầu, “Hàn môn chủ hiểu lầm rồi, Nạp Lan chỉ là tò mò Mặc Liên vì sao đến.” Mặc Liên một tấc cũng không rời người Mộ Dung U, hôm nay hắn xuất hiện cũng đương nhiên mà cho rằng Mộ Dung U chỉ ở gần đây.

“Chẳng lẽ Nạp Lan công tử đã quên?” Hàn Phong đem phần tóc dài trước ngực chơi đùa, sợi tóc tại đầu ngón tay uốn một vòng liền nghịch ngợm mà trượt xuống, mắt phượng hơi ươn ướt phong tình vô hạn, “Ngày đó trong Thương Viên thành minh chủ đã ra lệnh muốn Mặc Liên tùy thân chiếu cố tiểu gia hỏa kia, vì thế Mặc Liên theo sau tiểu tử kia cũng rất bình thường a.”

Nạp Lan Mị lúc này mới lộ ra thần sắc chợt hiểu, hắn cơ hồ thật sự quên rồi, mâu quang hơi chuyển, ánh mắt hắn phát sáng mỹ lệ, Mộ Dung U ngoài miệng không nói, nhưng trong tâm kỳ thật hẳn rất thích Quân Liên, từ lúc tự mình hứa hẹn giáo sư võ nghệ, đến đáp ứng lưu lại qua lễ nguyên tiêu, cũng là một loại phương thức sủng ái Quân Liên, mà cho Mặc Liên tùy thân chiếu cố kỳ thật cũng là vì suy nghĩ cho an nguy của Quân Liên, dù sao tình cảnh bọn họ nguy hiểm như thế, Quân Liên lúc nào cũng phải có người trông coi mới được.

“Nếu Hàn môn chủ không nhắc nhở, Nạp Lan ta thật sự quên rồi.” Nạp Lan Mị cười nói, sườn mặt dưới ánh trăng mông lung mơ hồ không rõ, khóe miệng dưới ánh trăng tản ra khí tức nhu hòa, “Mộ Dung, kỳ thật rất ôn nhu. . .”

Tiếng hoan hô ở cửa trấn cất cao, che lấp đi thanh âm của hắn, ánh mắt bọn họ dời đến hướng cửa trấn, tại cửa trấn đã bắt đầu đoán câu đố rồi, tiếng hoan hô bất ngờ này hẳn có người đoán được câu đố, khiến đám người tới vây xem reo hò như vậy, Nạp Lan Mị có chút nghiêng đầu, mỉm cười hỏi, “Hàn môn chủ không đi đoán câu đố sao? Chỉ cần trả lời mười đề có thể đạt sợi dây đỏ, Hàn môn chủ không muốn sợi dây đỏ kia sao?”

“Ta trước giờ không tin chuyện đó, hơn nữa, cho dù đạt được thì sao? . . .” Hàn Phong cười, nhưng thần sắc lại biểu hiện ai sắc thanh đạm tĩnh nhã, “Nếu như dễ dàng bị dây đỏ nho nhỏ này trói buộc, hắn. . . sẽ không phải là hắn rồi.” Giống như hùng ưng (chim ưng mạnh mẽ) giữa khoảng không sẽ không vì bất cứ lý do gì mà ngừng bay lượn, Mộ Dung U quá xa xôi, cho dù nàng hao hết tánh mạng đuổi theo cũng không kịp.

Nạp Lan Mị lẳng lặng mà nhìn vị nữ tử phong tư trác tuyệt bên cạnh, Hàn Phong vô luận dung mạo hay dáng vẻ cũng đều sáng ngời, nam nhân quỳ gối vì nàng cũng có thể nói là nhiều vô số kể, nhưng nàng lại chung tình với duy nhất Mộ Dung U một cách vô vọng, có lẽ cũng vì cảm giác ban đầu của Hàn Phong càng không chiếm được càng muốn đạt được mà chú ý Mộ Dung U, nhưng vô luận là nguyên nhân như thế nào, nữ tử này đã bị hãm sâu trong biển tình không cách nào tự kềm chế rồi.

“Hàn môn chủ, thời gian thả liên đăng sắp đến rồi, nghe nói quang cảnh thả liên đăng rất đẹp, cũng không biết có phải là thật không.” Nạp Lan Mị hoà hoãn hào khí, cười nhẹ đề nghị, “Dù sao sạn kiều cách nơi này cũng không xa, chúng ta thuận đường đi xem một chút đi.”

“Không đợi tiểu tử kia sao?” Hàn Phong mắt nhìn hướng Nạp Lan Mị, quần áo nhẹ nhàng phiêu dật, sợi tóc tại trước ngực theo gió đêm nhẹ phiêu tạo nên cảm giác yên ả, làm cho người ta thấy nhu hòa một cách khác thường, bất cứ lúc nào, người này cũng như trích tiên giáng trần, “Nạp Lan công tử cũng chuẩn bị thả liên đăng sao? Có người trong lòng rồi?”

“Hàn môn chủ hiểu lầm rồi.” Nạp Lan Mị bất đắc dĩ bật cười, nói, “Quân Liên nhất thời cao hứng làm liên đăng, chỉ là muốn đưa ta bồi hắn cùng thả đăng, bất quá ta cũng chỉ hảo đáp ứng.”

“Nhìn ra được Nạp Lan công tử rất yêu thích tiểu gia hỏa kia.” Hàn Phong cười nói, “Đã như vậy, dù sao cũng không có việc gì, vậy Hàn Phong cũng đi xem náo nhiệt một chút.”

Nghe vậy Nạp Lan Mị dẫn đường cho Hàn Phong, trên đường có rất nhiều người, cơ hồ trong tay mỗi người cũng đều cầm một liên đăng hồng nhạt, Hàn Phong cũng chịu không được tò mò mà mua một trản liên đăng, Nạp Lan Mị nhìn nàng đem tờ giấy viết tên Mộ Dung U bỏ vào liên tâm, lãnh đạm cười không nói.

Cửa sạn kiều, bọn họ gặp phải Quân Liên, tiểu tử kia xa xa nhìn thấy Nạp Lan Mị cùng Hàn Phong liền hướng đi tới, dương dây đỏ hồng diễm trong tay lên, giơ hướng Nạp Lan Mị tựa như muốn khoe, “Nạp Lan đại ca, Quân Liên lấy được dây đỏ rồi!”

“Lắc nữa cánh tay sẽ gãy mất.” Nạp Lan Mị mỉm cười đến gần Quân Liên, kéo hạ hai tay của hắn, thuận tay tiếp nhận dây đỏ truyền thuyết trong tay hắn, chỉ là một sợi vải đỏ rất bình thường, chiều rộng khoảng ngón tay, chiều dài sáu tấc, nhưng màu sắc thật rất sáng, hắn trả lại cho Quân Liên, cười hỏi, “Quân Liên là muốn chuẩn bị đưa cho người nào đây?”

“Không thể giữ lại cho bản thân sao?” Quân Liên lấm la lấm lét mà làm một mặt quỷ, nhìn thấy Hàn Phong bên cạnh Nạp Lan Mị, rất nhu thuận mà kêu một tiếng, “Hàn tỷ tỷ.”

“Ngoan.” Hàn Phong lấy tay xoa tóc Quân Liên, nhìn hắn hai tay trống trơn, nói, “Các ngươi còn phải đi cầm đăng, ta đây đi trước.”

“Hảo.” Nạp Lan Mị cười nhìn Hàn Phong biến mất trong dòng người, mới vừa quay đầu lại đã bị tiểu tử kia nắm lấy ống tay áo, kéo chạy hướng trong đám người, vừa chạy vừa nói, “Nạp Lan đại ca, Quân Liên tìm được một địa điểm tốt lắm, Mặc Liên còn đang thay ta trông coi đăng!”

Nạp Lan Mị bị hắn kéo xuyên qua đám người, đi tới ven sông cách thượng du sạn kiều một khoảng, dưới bóng cây lay động, hai ngọn liên đăng được đặt đứng, Mặc Liên một thân đen như tương khắc vào bóng tối, nếu không phải trường kiếm trong tay hắn phản xạ nguyệt quang, thì từ xa xa nhìn chỉ có thể thấy hai ngọn liên đăng không có thắp sáng.

Bên này Nạp Lan Mị hướng Mặc Liên bắt chuyện, Mặc Liên khẽ gật đầu đáp lại, bên kia Quân Liên đốt sáng liên đăng, cánh sen nhọn nhọn, màu hồng đào, lộ ra hoa nến nhiễm màu hồng phấn, thoạt nhìn hết sức mộng ảo.

Quân Liên đem một cái đưa cho Nạp Lan Mị, Nạp Lan Mị tiếp nhận, học bộ dáng của Quân Liên, nửa ngồi xổm tại ven đường sông, nhẹ nhàng cầm liên đăng trong tay đẩy ra ngoài, hai ngọn liên đăng theo nước chậm rãi chảy đi, Quân Liên bước bước nhảy nhảy theo sát liên đăng.

Nạp Lan Mị lẳng lặng mà theo ở phía sau, Mặc Liên tại phía sau hắn tựa như không tồn tại mà trầm mặc đi theo.

Liên đăng nhẹ nhàng xuống phía hạ du một khoảng, chung quanh các liên đăng khác từ từ nhiều lên, bất quá Nạp Lan Mị có thể vừa nhìn liền nhận ra liên đăng của bản thân, hắn không nhanh không chậm theo sát, nhưng Quân Liên lại duỗi cổ dài trông ra xa, đang sợ không còn thấy được liên đăng của mình.

Nước sông lẳng lặng chảy xuôi, liên đăng phiên động, lộ ra hoa nến màu hồng phấn, giống như mang ánh sáng của những điểm sao trang điểm thiên hà, thần bí, kỳ dị, đẹp đẽ.

Chung quanh người đi theo càng ngày càng nhiều, theo thời gian trôi qua, có liên đăng dưới trở ngại của liên đăng khác bị đánh vào bên bờ, nhẹ nhàng va chạm ánh nến liền tắt, sau đó từ từ tẩm ướt chìm xuống, trong đám người có người thở dài. Dần dần, liên đăng càng ngày càng ít, cuối cùng chỉ còn lại có sáu bảy trản đăng xuyên qua sạn kiều bên kia, trong đó có liên đăng của Nạp Lan Mị cùng Quân Liên.

Quân Liên hoan hô đứng lên, Nạp Lan Mị cũng khẽ cười, vớt liên đăng lên, Quân Liên vội vàng thổi tắt ngọn nến, xuất ra tờ giấy trong tim sen, mừng khấp khởi mà chạy đến bên người Mặc Liên khoe khoang, “Ngươi xem, trên này viết tên của ngươi.”

Nạp Lan Mị ngạc nhiên, Mặc Liên cũng ngẩn ngơ, lập tức sắc mặt trầm xuống, lạnh lùng xuất ra hai chữ, “Hoang đường!” Thân ảnh thoáng cái biến mất, Quân Liên bị bỏ lại lại dương lên nụ cười đắc thắng, nói “Ta nói chúng ta sẽ bên nhau, ngươi còn không tin!”

“Quân Liên, tên sao có thể tùy tiện viết.” Nạp Lan Mị vừa bực mình vừa buồn cười, cũng không biết nói như thế nào.

Quân Liên vừa nghe, xoay người lại, nhìn Nạp Lan Mị vừa lại nhìn liên đăng trong tay hắn, quỷ quyệt nói, “Nạp Lan đại ca, ngươi sao không mở ra xem một chút? Ta cũng giúp ngươi viết.”

Của hắn cũng viết? Nạp Lan Mị hơi kinh ngạc, “Ngươi viết người nào?” Hắn xem xét Quân Liên, chậm rãi thổi tắt ngọn nến, mở tim sen ra, bên trong đúng là có tờ giấy, chậm rãi mở ra, giấy trắng chữ đen, chữ viết rõ ràng thấu mực, có ba chữ, vừa nhìn, Nạp Lan Mị liền ngây ngẩn cả người.

“Còn có thể viết người nào a?! Đương nhiên là sư phụ tương lai của Quân Liên a!” Quân Liên kiêu ngạo mà ưỡn ngực, “Bây giờ, sự thật cũng chứng minh Quân Liên đoán đúng!”

Nạp Lan Mị cười khổ lắc đầu, “. . . Quân Liên, ngươi sao lại nghĩ viết Mộ Dung minh chủ?”

Quân Liên lại gần Nạp Lan Mị, tinh nghịch mà nháy mắt, “Nạp Lan đại ca cùng sư phụ giống nhau đẹp mắt, nếu cùng một chỗ khẳng định càng thêm đẹp mắt.”

Nạp Lan Mị hoàn toàn không biết nói gì, hắn lấy tay xoa đầu Quân Liên, nói, “Quân Liên, chờ một chút trở về nếu người khác hỏi, ngươi coi như chưa từng phát sinh chuyện gì, biết không?”

“Tại sao?” Quân Liên hỏi, “Chẳng lẽ Nạp Lan đại ca không thích sư phụ sao?”

“Cái đó và thích không quan hệ, Quân Liên chỉ cần nhớ kỹ cái gì cũng không được nói, hiểu không?” Nạp Lan Mị hỏi lại một lần, chuyện này nếu như bị Hàn Phong biết, khẳng định sẽ lại bị hiểu lầm.

“Sư phụ cũng không thể sao?” Quân Liên lại hỏi,

Nạp Lan Mị quả quyết lắc đầu, “Không thể.”

“Ô.” Quân Liên gật đầu, “Quân Liên đã hiểu, người nào cũng không nói.”

“Không còn sớm nữa, chúng ta trở về đi thôi.” Nạp Lan Mị sờ sờ đầu Quân Liên, ôn nhu nói.

“Hảo.” Quân Liên gật đầu, rất tự nhiên mà nắm tay Nạp Lan Mị, tay hắn thon dài mà sạch sẽ, da thịt trắng nõn, cốt lễ cân xứng, móng tay mượt mà trơn nhẵn, phiếm ngọc thế hồng nhạt bóng loáng, Quân Liên mừng khấp khởi, ngay cả tay Nạp Lan đại ca của hắn cũng đẹp mắt như thế.

Nạp Lan Mị một tay dắt Quân Liên, nhưng một tay kia lại tại góc độ Quân Liên nhìn không thấy, đem tờ giấy vê thành nắm trong lòng bàn tay, khi xoay người bột phấn màu trắng từ lòng bàn tay hắn tung bay ra, vài cái nháy mắt liền biến mất sau lưng trong đêm đen.

Hết chương 36

Comments on: "[Mị Loạn Hồng Nhan] Đệ nhất quyển – Đệ tam thập lục chương" (1)

  1. Mềnh thích em Quân ghê gớm! Tinh thần fanboy đối với U Mị rất đáng biểu dương XD~~

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: