PHONG ÁI

Edit: Uyển Nhi

Đệ nhị chương

 

Ánh mặt trời xán lạn.

 

Xe hơi phi nhanh từng hàng trên phố, hàng cây trên đường nhìn từ cửa kính xe cứ vụt qua như bay.

 

“Tiểu Châu, chạy nhanh lên. Có biết lão đại đang đợi không?” Hạ Vũ Thụy trầm thanh nói.

 

“Vâng vâng, ta sẽ nhanh.”

 

“Dừng xe!”

 

Đột nhiên từ chỗ ngồi phía sau truyền tới một tiếng quát lạnh, Tiểu Châu sợ đến run run, dưới chân ý thức mà hãm phanh đột ngột, chiếc xe phát ra âm thanh ma sát chói tai, kít một tiếng, kinh hiểm vạn phần mà thắng tại trung ương mã lộ.

 

Bát bát ——

 

“Vương bát đản! Không muốn sống?”

 

“Cán (tiếng chửi)! Muốn sớm đi đầu thai a?”

 

Loa thanh sát khí đằng đằng từ bốn phía cùng lúc vang lên tiếng chửi ——

 

“Tiểu Châu chết tiệt! Ngươi muốn hại chết chúng ta a?” Hạ Vũ Thụy kinh hồn chưa bình tĩnh, giận dữ mà đánh Tiểu Châu một cái bốp dữ dội!

 

“Ô… Oan uổng a, Đường chủ, là… Là Hoắc thiếu gia bảo ta dừng xe, lời của Hoắc thiếu gia tiểu nhân nào dám không nghe a.”

 

“Hoắc thiếu gia, xin hỏi ngươi tại sao bắt chúng ta dừng xe ở giữa mã lộ, vốn là dụng ý gì?” Hạ Vũ Thụy phải cường áp lửa giận vạn trượng trong lòng, mới có thể không mở miệng chửi mắng.

 

Hừ, gia hỏa chết tiệt này, muốn chết cũng không cần kéo ta đi lót đường chứ, bổn thiếu gia còn phải cùng cha yêu dấu của ta sống một trăm năm đây.

 

“Cái công viên.”

 

Hạ Vũ Thụy thuận theo phương hướng ngón tay của Hoắc Phi nhìn lại, “Xem, cái công viên như thế nào?”

 

“Bãi cỏ rất đẹp.”

 

“Phải, bãi cỏ xinh đẹp thì thế nào?” Hạ Vũ Thụy gần như phải cắn răng cắn lợi mà nói.

 

“Không thế nào, chỉ bất quá… Làm cho ta nghĩ tới làm một chuyện.”

 

“Ngươi muốn làm cái…”

 

Hạ Vũ Thụy còn chưa hỏi hết, liền chứng kiến Hoắc Phi mở cửa xuống xe, dung dăng dung dẻ mà băng ngang con đường lớn, hướng công viên đi đến ——

 

“Tiểu Châu! Còn đơ ra làm gì? Còn không nhanh chóng đuổi theo!” Hạ Vũ Thụy hổn hển ra lệnh, “Lỡ như người biến mất, chúng ta mang cái gì đi gặp lão đại?”

 

“Vâng vâng.” Tiểu Châu vội vàng xuống xe đuổi theo.

 

A a a! Tức chết ta rồi! Hoắc Phi, ta với ngươi bát tự xung khắc có phải không? Ngươi không hành hạ ta, trong lòng ngươi không thoải mái có phải không?

 

Ngay lúc Hạ Vũ Thụy sắp phát điên, bất chợt điện thoại reo lên ——

 

Vừa nghe nhạc chuông, hắn liền biết là ai gọi tới.

 

“Lão đại.” Hạ Vũ Thụy mặc kệ tiếng chửi mắng xung quanh mình, để chiếc xe cứ như vậy đậu tại trung tâm con đường, nghe điện thoại, ven hướng công viên đuổi theo.

 

“Làm cái gì vậy? Vì cái gì còn chưa đến?”

 

“Có sự tình xảy ra rồi.”

 

“Ta không cần nghe lý do. Mặc kệ sự tình gì, nội trong nửa giờ trở về gặp ta.”

 

“Ôi, vậy cũng cần người nào đó phối hợp mới được a, lão đại.” Hạ Vũ Thụy bất đắc dĩ mà thán.

 

“A Phi vừa lại gây chuyện rồi? Gọi hắn nghe điện thoại.”

 

Hạ Vũ Thụy xuyên qua mã lộ, chạy vào công viên.”Được, ta kêu hắn nghe. Hoắc thiếu —— ”

 

Một chữ cuối cùng còn chưa thoát ra khỏi cửa miệng, tiếng kêu a bị ngắt lại ——

 

“Thế nào rồi? Vũ Thụy?”

 

“Lão đại… Hoắc thiếu gia hiện tại có thể không có thời gian nghe điện thoại.”

 

“Ý gì? A Phi làm gì?”

 

“Nhảy múa.”

 

“Cái gì?”

 

“Nhảy múa. Tại một mảnh cỏ vô cùng xinh đẹp. Nhảy điệu waltz.”

 

“Waltz? Cùng ai?”

 

“Một mình.”

 

Không, có thể là hai người.

 

Hạ Vũ Thụy nhìn Hoắc Phi giơ tay lên, lấy tư thái vô cùng ưu mỹ cùng bạn nhảy tàng hình trong không khí, tại trên cỏ càng không ngừng xoay tròn bay múa…

 

Ánh mặt trời xán xán chiếu màu vàng kim lên khuôn mặt say mê thế gian cùng thân hình hoa lệ của nam nhân, thật đẹp mắt đến nói không nên lời.

 

Nam nam nữ nữ đi qua tất cả đều không nỡ di khai hai mắt, không nhịn được dừng chân thưởng thức.

 

Tên điên này!

 

Hạ Vũ Thụy tức giận mà lắc lắc đầu, nhưng ngược lại, đột nhiên phát ra tiếng cười khúc khích.

 

Thật muốn thấy hình dáng lão đại nghiêm túc vô cảm bị tên điên này kéo theo nhảy điệu waltz, khẳng định là khung cảnh kỉ niệm đáng giá nhất lịch sử Vân Dật Hội.

 

Lão đại a lão đại, đáng thương cuộc sống của ngươi đã đến hồi kết thúc rồi, ngươi còn không tự biết a…

 

Còn may “vũ hưng” của Hoắc đại thiếu gia cũng không lâu dài, Hạ Vũ Thụy cuối cùng nội trong nửa giờ an toàn vận chuyển được “hóa phẩm” lên đến phòng hội trưởng tại tầng cao nhất của tòa tổng bộ “Vân Dật Hội”.

 

“Lão đại, hàng ta đã mang tới rồi, ta đi.” Hạ Vũ Thụy đã sớm bị một bụng tức giận, chỉ hận không thể ngay lập tức vứt cái thứ gây đau đầu này ra.

 

Trầm Quan Kiều gật gật đầu, “Khổ cực ngươi rồi, ngươi đi nghỉ ngơi đi.”

 

Hạ Vũ Thụy đi tới cửa đột nhiên dừng bước, “Lão đại, trước tiên hảo hảo tẩm bổ một chút đi.”

 

“Cái gì?”

 

Hạ Vũ Thụy không trả lời, cười ha ha mà đi ra ngoài.

 

Trầm Quan Kiều cau mày. Hạ Vũ Thụy này, hai ngày nay tại sao câu nào nói ra cũng mang vẻ bí mật.

 

Thật sự là, hôm nào nhất định phải hảo hảo vấn.

 

Bất quá hiện tại hắn có chuyện trọng yếu hơn phải làm.

 

Trầm Quan Kiều xoay người, im lặng mà nhìn nam nhân trở nên có điểm xa lạ trước mắt.

 

Tóc của hắn dài rồi.

 

Ánh mắt trở nên trầm ổn hơn nhiều.

 

Khí diễm ngang ngược kiêu ngạo ngày xưa tựa hồ cũng bớt đi không ít.

 

Trầm Quan Kiều trong lòng không khỏi cảm khái.

 

Nhưng cá tính việc công ra việc công vẫn làm cho hắn vừa lên tiếng thì xuất ra giọng điệu giáo huấn, “A Phi, ngươi còn biết trở về? Những năm ngươi biến mất đến vô tăm vô tích, có biết toàn bộ trên dưới bang vì tìm ngươi mất bao nhiêu thời gian cùng tiền bạc, ngươi biết lỗi chưa?”

 

Hoắc Phi trên khuôn mặt mang nụ cười mỉm, “Vâng, tỷ phu, ta biết lỗi rồi.”

 

Trong mắt Trầm Quan Kiều léo qua một tia kinh ngạc.

 

Tiểu tử này, từ khi nào trở nên ngoan ngoãn như thế? Nếu là hắn ba năm trước đây khẳng định phải đối hắn cười cợt nói móc một phen, chết cũng không nhận tội.

 

“Tốt lắm, xem ra tính khí ngươi sửa đổi không ít, cho tỷ phu biết, ba năm trở lại, ngươi rốt cuộc đi nơi nào?”

 

Hoắc Phi hai tròng mắt không chớp mà nhìn hắn, trong mắt hình như có ngàn ngôn vạn ngữ, nhưng trên khuôn mặt vẫn như cũ bảo trì cái mỉm cười làm cho người khác không đoán được đang nghĩ gì, “Cũng không đi đâu, ra nước ngoài tùy tiện đi đây đó.”

 

Trầm Quan Kiều biết tiểu cữu tử này của mình bị người nhà làm hư rồi, từ nhỏ ngang ngạnh ngông cuồng, đối với lời hắn nói tuy không khỏi hoài nghi, nhưng cũng không có lý do gì không tin, “Lần này trở về không đi nữa?”

 

“Không đi…” Ánh mắt của Hoắc Phi đột nhiên trở nên vô cùng nhu hòa, “Chỉ cần tỷ phu đối ta tốt, ta sẽ không bao giờ đi nữa.”

 

“Tỷ phu trước kia đối ngươi rất tệ sao?” Trầm Quan Kiều cười khổ một chút.

 

“Không tệ…”

 

“Vậy ngươi còn —— ”

 

“Nhưng là không tốt.”

 

Nếu không thì trước kia ta cũng không trốn đi. Hoắc Phi nội tâm một trận khổ sáp.

 

Hài tử này… Trầm Quan Kiều vô lực mà thán.

 

Mười năm trước, khi hắn hai mươi lăm tuổi cùng Hoắc Kỳ kết hôn, Hoắc Phi mới mười lăm tuổi.

 

Hài tử trước kia luôn theo sát phía sau hắn, gọi “tỷ phu tỷ phu” không ngừng, quấn đến hắn thấy phiền toái, hôm nay đã không thấy rồi…

 

Không, phải nói là một ngày nào đó thật lâu trước kia sẽ không gặp nữa.

 

Ngay lúc hắn không chú ý, không cách nào hình dung tiểu hài tử xinh đẹp, trên khuôn mặt luôn mang nụ cười vô cùng kiêu ngạo, đột nhiên không bao giờ theo gần gũi hắn nữa, thậm chí có thì cũng chỉ có thể bắt gặp ánh mắt chứa đầy hận ý của hắn.

 

Khi đó hắn bận quá, hắn vừa phải tiếp nhận Vân Dật Hội trong tay nhạc phụ, thậm chí rất ít có dịp về nhà hảo hảo ăn bữa cơm. Bởi vậy cũng không nhận thấy được những tâm tư nơi hài tử.

 

Nhưng hiện tại không giống. Nhạc phụ cùng thê tử cũng đã quá thế, Vân Dật Hội cũng đã bước lên quỹ đạo, đã đến lúc hắn bắt đầu thực hiện trách nhiệm của một tỷ phu.

 

“A Phi, lần này trở về hảo hảo ở bên cạnh tỷ phu. Có rất nhiều chuyện Vân Dật Hội ngươi cũng có thể tiếp nhận, ngươi có thể —— ”

 

“Được.”

 

Một chữ đơn giản của Hoắc Phi làm cho Trầm Quan Kiều chấn kinh đến mở to mắt.

 

Hắn đang chuẩn bị hảo hảo thuyết phục tiểu cữu tử bất cần đời này, chưa từng kinh qua một ngày làm chuyện kinh doanh, hảo hảo hạ quyết tâm học tập sự vụ trong bang, không nghĩ đến hắn không nói bất cứ điều gì ngoài lời hứa.

 

Kỳ quái, thật sự là rất kỳ quái rồi.

 

Trầm Quan Kiều không nhịn được cau mày, “A Phi, ngươi có cần đi về nghỉ ngơi một chút trước, ngồi máy bay đã lâu, ngươi có thể mệt mỏi quá rồi.”

 

Hoắc Phi nghe nói thì ha ha cười.”Tỷ phu, ba năm qua ta đã làm những công việc mà ngươi chưa từng tưởng tượng tới đâu, nên ngươi cũng đừng xem thường ta.”

 

“Thật sao?” Trầm Quan Kiều có chút nhíu mày, “Vậy ngươi đáp ứng lưu lại?”

 

“Phải.”

 

“Tốt lắm.” Trầm Quan Kiều hài lòng gật đầu, “Đêm nay chúng ta hảo hảo ăn mừng.”

 

“Chờ một chút, tỷ phu, ta có một điều kiện.”

 

“Điều kiện gì?”

 

“Ta không đi nơi khác, đầu tiên ta muốn bắt đầu làm thiếp thân trợ lý đi theo cạnh tỷ phu.”

 

“Trợ lý? Này rất ủy khuất ngươi rồi. Tỷ phu vốn định trước tiên cho ngươi tiếp nhận mấy đường khẩu.”

 

“Không, tỷ phu, ta lang thang nhiều rồi, không thích theo sau người nhiều tiền (?), ngươi cho ta chuyên tâm bên cạnh ngươi, học bản lãnh thật sự đi.” Hoắc Phi ngữ khí thành khẩn mà nói.

 

Trầm Quan Kiều nghe nói cũng có cảm giác an ủi, “Ngươi có thể nghĩ như vậy thì tốt lắm, kỳ thật Vân Dật Hội sớm muộn gì ngươi cũng phải tiếp nhận. A Phi, sau này ngươi ở bên cạnh tỷ phu, tỷ phu sẽ khiến ngươi cũng được như ta.”

 

“Cám ơn tỷ phu.” Hoắc Phi khóe miệng câu dẫn ra một ý cười hàm chứa ý tứ sâu sắc.

 

Tỷ phu, yên tâm, ta sẽ đem ngươi ép đến cán cán (từ lóng, tương đương với fuck *tội lỗi*), làm cho ngươi chính thức “Khuynh nang tương thụ”!

 

Những ngày kế tiếp Hoắc Phi gần như không có thời giờ nghỉ ngơi, làm thiếp thân trợ lý của hội trưởng, mỗi ngày phải xem tư liệu, kiểm tra các đường khẩu cùng tham dự hội nghị gần như khiến hắn bề bộn hơn hết.

 

Nhưng cho dù cơ thể mệt mỏi thế nào, khao khát kia trong lòng vĩnh viễn cũng không cách nào thỏa mãn, để rồi vào những lúc “người nào đó” không có ở đây, hắn luôn làm ra hành vi vô cùng hèn tiết…

 

“Hừ uh… Hừ uh…”

 

Vươn đầu lưỡi say mê mà liếm theo cái ly của “người nào đó” dùng qua, Hoắc Phi một bên điên cuồng mà sáo lộng tính khí đã trướng đến cực điểm của mình, một bên phát ra tiếng rên rĩ tục tĩu.

 

“Ô… Tỷ phu… Hôn ta… Ta rất muốn ngươi… Nghĩ đến sắp điên rồi… A a… Tỷ phu tỷ phu…”

 

Cái ly Vân Dật Hội hội trưởng chuyên dùng bị liếm đến đầy nước miếng, mặc kệ cái gì hào hoa công tử luôn có tuấn nam mỹ nữ vây quanh, giờ phút này chỉ có thể trong phòng làm việc không người làm những hành vi hạ lưu không để người khác thấy.

 

Nương theo lửa dục nâng cao nhanh chóng, tiếng rên rỉ trong miệng Hoắc Phi cũng càng ngày càng lớn, “Hừ uh… Không được… Tỷ phu… Ta muốn bắn cho ngươi… Tỷ phu…”

 

Tiếng hét to chứa đầy ái ý bộc phát trong cao trào, Hoắc Phi bắn một luồng tinh dịch dày đặc vào trong cái ly của người mình yêu—— Hoắc Phi thở hổn hển xụi lơ trên chiếc ghế lớn uy quyền cao nhất của hội trưởng Vân Dật Hội, trên miệng xuất ra nụ cười khổ tự giễu.

 

Ta nhất định là điên rồi…

 

Nhìn dịch thể màu trắng trong cái ly, Hoắc Phi lại lần nữa thấy rõ từ khi hắn trở về bang hội, tình cảm không có nơi nào để đặt vốn là hành hạ bản thân mình đến thế nào.

 

Lâu lắm rồi… Mười năm nay từ lúc mười lăm tuổi phát giác ái ý cấm kỵ vô vọng của mình đến khi ra nước ngoài xa xôi, chính mình thật sự khao khát lâu lắm rồi…

 

Ba, ta sẽ không nói tiếng xin lỗi.

 

Ta đã tuân thủ ước định, đã rời khỏi ba năm.

 

Nhưng tâm ý của ta vẫn như cũ không có mảy may thay đổi.

 

Ngươi đừng thất vọng, đừng thở dài.

 

Hết thảy đều là sự lựa chọn của ta, là khao khát chân thành của ta.

 

Con trai bất hiếu này của ngươi cho dù sau khi chết phải xuống mười tám tầng địa ngục, cũng phải đạt được nam nhân này!

 

Tầng thứ hai mươi chín của tổng bộ Vân Dật Hội.

 

Trong phòng hội nghị năm góc quyết định hết thảy quyết sách trọng đại, ngồi quanh bàn hội nghị dài là mười vị phụ trách đường khẩu đến từ toàn bộ Á châu, sắc mặt ngưng trọng mà nhìn hội trưởng bọn hắn ngưỡng mộ nhất.

 

Đầu tóc vẫn y như trước được chải chuốt không chút cẩu thả, Trầm Quan Kiều ngồi ở thủ vị, trên khuôn mặt nhìn không ra biểu tình, hình như cho dù phát sinh chuyện gì cũng không thể khiến hắn nảy ra một chút dao động.

 

Hoắc Phi trời sinh tính phóng đãng, người yêu nhất trong lòng lại chính là người thuộc tuýp khí độ trầm ổn bất động như núi, hắn ngồi ở bên cạnh cùng nhau tham dự hội nghị, thấy vậy tim không khỏi đập dồn dập, miệng lưỡi khô khốc.

 

“Lý tổ trưởng, ngươi trình bày những chuyện phát sinh vào tuần trước.” Trầm Quan Kiều không chút nào hay biết bản thân từ đầu đến chân đều bị người khác suy tính dâm loạn triệt để, chầm chậm mà lên tiếng.

 

“Vâng, hội trưởng.” Lý Bưu để đầu hói cua làm thanh cổ họng, ánh mắt kích phẫn mà nói, “Cảnh sát đem vụ kiện buôn lậu vũ khí gán lên đầu Vân Dật Hội chúng ta, tuần trước đường khẩu Thủ Nhĩ của chúng ta đã bị cảnh sát bắt đi một nhóm huynh đệ.”

 

“Uh.” Trầm Quan Kiều xuất hồ ý liêu (ngoài dự đoán) mà không tiếp tục truy vấn tình huống sau đó, “Triệu tổ trưởng, nghe nói đường khẩu Tokyo vài ngày trước cũng đã xảy ra chuyện?”

 

“Thuộc hạ hổ thẹn…” Triệu Thiên mặc vest màu đậm đứng lên cúi người thật sâu. “Chúng ta tổn thất rất nhiều vào mấy quán rượu mới mở bị tạc đạn ở Tokyo, mặc dù kịp thời phát hiện,, nhưng tin tức vừa đi ra, cảnh sát cùng rất nhiều người giới truyền thông cũng tới canh gác, khách trong thời gian này cũng không dám bước tới, chuyện làm ăn cũng chịu ảnh hưởng lớn.”

 

“Uh.” Tiếp đến Trầm Quan Kiều lại lần lượt hỏi mấy đường khẩu khác, quả nhiên cũng là thất bại lặp đi lặp lại.

 

“Hội trưởng, kẻ thù rõ ràng muốn chống lại Vân Dật Hội chúng ta, nếu như Vương bát đản chết tiệt bị ta bắt được, ta nhất định phải xé xác hắn thành ngàn mảnh!” Lý Bưu nhảy lên đập bàn chửi lớn.

 

“Xé xác ai? Ngươi tra rõ đối phương là ai chưa?” Trầm Quan Kiều lạnh lùng mà trừng mắt hắn một cái.

 

“Này…” Lý Bưu cứng họng.

 

“Tuổi đã lớn như vậy rồi còn xúc động như thế. Ngồi xuống cho ta.”

 

“Vâng…” Nam nhân cao lớn tuổi bán diện bị hội trưởng trừng mắt liếc, lập tức như là cậu học sinh làm chuyện có lỗi, ngồi trở xuống.

 

“Mấy năm nay Vân Dật Hội một mình đứng vững, mấy dưỡng tôn các ngươi sống dư dả quen rồi, căn bản không có bất cứ ý thức nguy cơ gì, lại không chú ý một tổ chức mới vùng dậy, đã một cước giẫm lên đầu các ngươi rồi.”

 

Mọi người nghe nói không khỏi nhìn nhau dò xét, “Tổ chức gì?”

 

“A Phi, ngươi nói cho bọn hắn nghe.”

 

“Vâng.” Hoắc Phi đối một đám lão đầu trước mắt một điểm hứng thú cũng không có, kể cả mắt cũng không buồn nhìn, “Chúng ta trước mắt đối với tổ chức thần bí này biết đến không nhiều lắm, chỉ biết bọn hắn làm việc quái dị, hình như có chỗ dựa đằng sâu cực kỳ vững chắc, tự xưng ‘Phá Vân Bang’!”

 

“Phá Vân Bang?!” Mọi người vừa nghe cái tên này không khỏi nổi trận lôi đình!

 

Lý Bưu tính tình nóng nảy nhất phát hỏa đầu tiên, “Lão đại, cái bang buồn nôn này, thật sự là mượn gan trời! Cũng dám lấy cái tên đại nghịch bất đạo như thế, chúng ta nhất định phải nhanh bắt được hắn, đem hắn ngàn đao vạn quả!”

 

Trầm Quan Kiều cười thản nhiên.”Yên tâm, A Phi đã nắm giữ manh mối, bọn hắn có chạy cũng không thoát. Lần này A Phi tìm ra căn cứ của đối phương, lập công lớn, các ngươi phải biết theo hắn hảo hảo học tập, sau này ai cũng không được phép khinh tâm.”

 

“Thuộc hạ tuân mệnh.” Có thể được lão đại tán thưởng thực khó đạt được, chư vị tiền bối luôn luôn không xem nhị thế tổ (tổ tiên thứ hai) Hoắc Phi này trong mắt, cũng không ngăn nhìn hắn bằng cặp mắt khác.

 

“Hoắc thiếu gia lần này trở về, biểu hiện có thể nói sĩ biệt ba ngày, khiến kẻ khác thay đổi cái nhìn triệt để a.” Hạ Vũ Thụy nhếch mày, cười chế nhạo mà nhìn Hoắc Phi.

 

“Không dám nhận, ta chỉ là theo bên cạnh tỷ phu ra ngoài học tập thôi.” Hoắc Phi mỉm cười.

 

Trầm Quan Kiều đối với biểu hiện khiêm nhường của tiểu cữu tử hài lòng mà gật gật đầu.”Bắt giặc trước tiên là bắt vua. A Phi đã tra ra ông chủ của tổ chức đó thường lui tới cửa phía bắc Giang Kiêu Long quốc. A Phi dũng cảm tự ứng cử muốn đi gặp nhân vật thần bí này, làm tỷ phu của hắn như ta sao có thể khoanh tay bàng quan, ta quyết định tự mình cùng hắn đi một chuyến.”

 

Câu nói cuối cùng của Trầm Quan Kiều như châm ngòi cho quả bom uy lực cường đại, mọi người nhất thời một trận kinh hô.

 

“Hội trưởng, tuyệt đối không thể!”

 

“Không được, rất nguy hiểm!”

 

“Hội trưởng ngươi không thể đi a!”

 

“Đúng vậy, tỷ phu, chuyến này nguy cơ trùng trùng, ngươi thân phận tôn quý như thế sao có thể dẫn thân vào nguy hiểm đây? Ta vẫn là nên đi một mình thôi.” Hoắc Phi ánh mắt lo lắng mà nói.

 

“Hội trưởng, chúng ta cùng Hoắc thiếu gia đi là được rồi, ngươi đừng đi.”

 

“Hội trưởng, ngươi ngàn vạn lần không nên xúc động a.”

 

“An tĩnh.” Trầm Quan Kiều nhẹ nhàng hai chữ, nguyên bổn mọi người đang ba hoa nhất thời im lặng.”Ta đã quyết định rồi, các ngươi không cần nói thêm gì nữa. Ta không ở đây vài ngày, chức vụ tạm do Hạ đường chủ tạm quyền.”

 

“Cái gì?! Không được a, lão đại, ta thật vất vả lập kế hoạch cùng gia phụ đi nghỉ phép, chức vị tạm quyền có thể tìm Giang Kiêu Long a!”

 

Trên giang hồ ai cũng biết Vân Dật Hội hai đại tả hữu hộ pháp, Hạ Vũ Thụy chưởng văn, thông minh tuyệt đỉnh, liệu sự như thần. Giang Kiêu Long chưởng võ, hào khí nghìn trùng, trong vạn người khó kiếm địch thủ.

 

“Kiêu Long có nhiệm vụ khác trong người. Vũ Thụy, thư xin phép nghỉ của ngươi hủy bỏ, trung thực đợi tại tổng bộ cho ta, không đi thì biết!”

 

“Lão đại!”

 

“Uh?”

 

Vẻ mặt hơi nheo mắt của Trầm Quan Kiều thực sự quá kinh khủng, Hạ Vũ Thụy mặc dù có vạn lần không mong, vẫn không thể làm gì khác hơn là cường nhịn ủy khúc đầy bụng xuống.”… Biết rồi, lão đại.”

 

Ô… Hoắc Phi chết tiệt! Tên gia hỏa vô năng ngươi cùng người ta trổ tài cái gì? Trang cái gì anh hùng? (trang anh hùng)

 

Ta mới không tin tên lang thanh ngươi sẽ đột nhiên chuyển tính, dũng cảm tự ứng cử đi cái gì địa phương chim không đẻ trứng bắt giặc, khẳng định có điều mờ ám!

 

Hừ, ngươi dám hại ngày nghỉ ngọt ngào tại Địa Trung Hải của ta cùng cha bị hủy bỏ rành rành như ban ngày, mối thù này bổn đường chủ sẽ tính với ngươi!

 

Để tránh đả thảo kinh xà, chuyên cơ tư nhân của hội trưởng Vân Dật Hội không bay thẳng đến Giang Kiêu Long quốc, mà đáp xuống lân quốc, đổi sang chiếc jeep khó lòng nhận biết len lén tiềm nhập biên cảnh.

 

Hoắc Phi tay cầm vô lăng, khi tiến vào khu đường núi, hắn không cách nào chuyên tâm, thỉnh thoảng nghiêng mắt trộm ngắm nam nhân ngồi ở bên cạnh.

 

Tháo gỡ bộ vest nghiêm túc, chuyển sang mặc áo sơ mi trắng cùng quần bò nhẹ tiện, nam nhân đẹp trai đến làm cho người khác không cách nào hô hấp.

 

“A Phi, nhìn cái gì? Chuyên tâm lái xe.” Trầm Quan Kiều mắt không nghiêng qua mà nhìn chăm chú đường phía trước.

 

“Vâng, tỷ phu.” Hoắc Phi lắc lắc đầu, ép buộc chính mình tập trung lực chú ý.

 

“Làm liên lụy tỷ phu, thật có lỗi.”

 

“Biết rồi. Tỷ phu nếu như ngươi mệt thì ngủ một chút đi.”

 

“Ta không mệt. Huống hồ chúng ta hiện tại tiến vào khu núi này nói không chừng có đối phương mai phục, tuyệt đối không thể khinh tâm, biết chưa?”

 

“Uh, ta sẽ cẩn thận.”

 

Lúc này sắc trời dần dần tối sầm.

 

Chiếc xe chạy đã ba giờ đồng hồ, chậm rãi tiến vào núi rừng uất uất.

 

Dựa theo kế hoạch của bọn hắn, thêm hai giờ chạy xe nữa, bọn hắn có thể đến đầu kia của núi, Vân Dật Hội huynh đệ bọn hắn hội hợp và bí mật ẫn nấp tại quân đội Giang Kiêu Long quốc, đến lúc đó bọn hắn sẽ có hỏa lực cường đại một phát diệt tên trùm của đối phương.

 

Đường núi càng ngày càng khó đi, ngay lúc chiếc xe vừa chuyển qua một khúc cua, ngay lập tức gặp phải rắc rối lớn.

 

Một gốc cây tiểu thụ nằm ngang trên đường núi, hoàn toàn trở ngại đường đi của bọn hắn.

 

“Đáng chết.” Hoắc Phi hung hăng vỗ vô lăng, “Chắc là do cơn bão mấy ngày trước đổ bộ xuống. Tỷ phu, ta đi xuống dời cây đi.”

 

“Chờ một chút.” Trầm Quan Kiều móc ra cây súng trên người, sau đó lấy cây súng trường giao cho Hoắc Phi, “Cẩn thận có trá. Ta đi, ngươi yểm hộ ta.”

 

“Nhưng tỷ phu —— ”

 

Trầm Quan Kiều không đợi Hoắc Phi phản đối liền mở cửa xe, từ từ đi đến phía trước.

 

Hắn vẻ mặt tỉnh táo, bất động thanh sắc mà quan sát động tĩnh vây quanh.

 

Thời gian từng phút từng giây mà trôi qua.

 

Hoắc Phi tay cầm súng trường, ngừng thở, nhìn tỷ phu an toàn mà đi tới bên cạnh cái cây bị đổ.

 

Ngay lúc Trầm Quan Kiều gập thân xuống muốn dời cây đi thì, đột biến bất thình lình ——

 

Một bóng nhỏ màu xanh trong nhánh cây vọt ra, nhanh như tia chớp, hướng hắn tấn công ——

 

Trầm Quan Kiều phản ứng cũng không chậm, thế nhưng vẫn chỉ kịp vươn cánh tay ngăn cản.

 

Chỉ trong một phần vạn giây thắng thua được quyết định——

 

Một con rắn nhỏ toàn thân màu xanh, đỉnh đầu dài như hình dạng cái mào kỳ quái cắn lên cánh tay Trầm Quan Kiều!

 

Bên tai truyền tới tiếng kinh hô của Hoắc Phi, Trầm Quan Kiều toàn thân một trận tê liệt kỳ dị, trước mắt dần dần mơ hồ, hắn muốn lên tiếng cảnh báo? Hoắc Phi không nên lại đây, nhưng ý thức trong nháy mắt bị bóng tối nuốt chửng ——

 

“Ôi…hì hì, cán thật là tốt.”

 

Một thiếu niên mái tóc dài đến thắt lưng, tướng mạo tuấn tú phi thường, trên người xích lõa, hạ thân chỉ mặc một kiện quần short màu đen, từ trên cái cây cao bằng ba tầng lầu nhẹ nhàng thư giãn mà nhảy xuống.

 

“Lục nhi, lại, chủ nhân có thưởng.”

 

Tiểu lục xà vừa nhìn thấy quả màu đỏ chủ nhân cầm trong tay, lập tức hưng phấn mà bò lên trên cánh tay của chủ nhân, như sói nuốt hổ yết mà bắt đầu ăn.

 

“Đợi ăn no rồi, có phải lại muốn đi tìm lão thúy hoa thân mật của ngươi?”

 

Tiểu lục xà như nghe hiểu lời nói mà gật gật đầu. Sau khi nó ăn quả màu đỏ, lại ẩn ẩn phát ra hồng quang, thân thể kỳ dị mà xoay động lại.

 

“Đi thôi, tiểu dâm trùng ngươi.” Thiếu niên buồn cười mà nắm Lục nhi ném lên khoảng không phía sau cây vứt đi, tiểu lục xà bay vào trong đám lá màu xanh biếc, một chút liền biến mất tung ảnh ——

 

“Tốt lắm, hiện tại nên tới xem Vân Dật Hội hội trưởng đỉnh đỉnh đại danh của chúng ta rồi.” Thiếu niên cười cười mà ngồi chồm hổm xuống bên cạnh nam nhân đã mất đi ý thức nằm trên mặt đất.”Khâm phục, nhìn cũng không tệ.”

 

Ngay lúc ngón tay thon dài xinh đẹp của thiếu niên sắp đụng tới gò má của nam nhân thì——

 

Tạp sát ——

 

Thanh âm của viên đạn lên nòng tại bên tai thiếu niên vang lên, một cây súng để ở phía sau đầu hắn ——

 

“Lấy cái tay bẩn thỉu của ngươi ra.”

 

“Ôi…hì hì, nếu như ta không lấy ra.”

 

“Vậy ngươi hãy ném thử tư vị đầu bị khai hoa đi.”

 

“Ha ha…” Thiếu niên nghe nói không sợ hãi ngược lại cười to lên, “Yên tâm, ta làm sao dám chạm đến người yêu trong lòng ngươi đây, hắn cũng không phải thức ăn của ta.”

 

Thiếu niên khí định thần nhàn mà đứng lên, xoay thân lại, dùng một ngón tay nhẹ nhàng đẩy súng ra.”Được rồi, ta đáp ứng thực hiện chuyện của ngươi, vậy ngươi có đáp ứng chuyện của ta? Hoắc đại thiếu gia.”

 

Hoắc Phi không hảo khí mà trừng mắt nhìn tổn hữu một thời quỷ mê tâm khiếu thác giao, “Hừ, Hoắc Phi ta đáp ứng chuyện nhất định làm được, ngươi chờ nhận ‘hàng’ đi.”

 

“Ta đây chờ đợi tin tốt. Không quấy nhiễu chuyện tốt của ngươi, ngươi chậm rãi hưởng dụng đi.” Thiếu niên nói xong rời đi.

 

“Đứng lại! Hồng quả của ngươi còn chưa cho ta.”

 

“Ác ác, xém chút quên.”

 

“Ta thấy là ngươi cố ý đi.” Hoắc Phi lạnh lùng mà trừng liếc hắn một cái.

 

“Ai da, ngươi sao lại nói như thế, dựa vào giao tình của chúng ta, ta thế nào có dũng khí làm hỏng xuân mộng nhiều năm của ngươi, hắc hắc…”

 

Thiếu niên một khuôn mặt vô tội mà từ trong lòng móc ra một nắm quả màu đỏ giống như quả đã đưa Lục nhi.” Cho hắn ăn nhiều quá, cẩn thận cái mông ngươi khai hoa.”

 

“Câm miệng!”

 

“Này, ta là hảo tâm khuyên giải, lần trước ta không cẩn thận ăn đến hai quả, tiểu cữu cữu yêu quý của lòng ta xém chút bị ta làm muốn chết, nếu không thế nào đến hiện tại còn trốn ta. Ôi…”

 

“Ngươi tự làm tự chịu.”

 

“Ngươi nói ta, ngươi mới chính xác là tự làm tự ‘thụ’ (chịu). Đường đường một tiểu công anh tuấn tiêu sái học người ta làm cái gì tiểu thụ, hừ, còn không bằng học ta, nếu dám phản kháng trước hết hảo hảo thao hắn một trận, đem hắn thao đến ba ngày không xuống giường được, xem hắn còn dám mạnh miệng hay không.”

 

“Bớt nói xằng bậy đi, ngươi cho rằng tỷ phu của ta là người gì? Hắn mới không giống tiểu cữu cữu ngoại cường trung càn (ngoài mạnh trong nam tính) của ngươi. Ta nếu có dũng khí làm như thế, tỷ phu của ta dù đánh chết cũng sẽ không quan tâm ta nữa.”

 

“Coi như hết, ta xem ngươi căn bản là có sắc vô đảm. Được rồi, trời tối, ta phải đi, tự ngươi hảo hảo bảo trọng.”

 

Thiếu niên nhảy lên chiếc xe của Hoắc Phi, rời đi ngay lập tức ——

 

Hoàn chương 2

Edit ngày 29/1/2011

Đọc lại mới thấy sai sót rất nhiều, thứ lỗi cho *rưng rưng nước mắt*

Comments on: "[Phong Ái] Đệ nhị chương" (8)

  1. cảm ơn bạn rất nhiều, mình rất thích cách dịch của bạn, đọc rất mượt, những đoạn xxx dịch không thô chút nào, mình đã đọc qt bây giờ đọc bản edit của bạn thấy rất khác nhau, đọc rất hay và dễ hiểu nữa, (ôm cảm ơn cái nữa :x)

  2. A A A! Có cả Kỷ Tử Hạo và Giang Kiêu Long kìa! =]]

  3. vậy là có đủ ùi, em Thụy, em Phi, em Hạo -“-

  4. Kho co the ngo ah, Phi Phi dinh dung cach nay du do Kieu ka that ba cham… Nhat cu ly nhi toc do, em ra tay nhanh that. Dang mong cho wa, chuong sau Phi Phi bi Kieu ka an sach se ah!

  5. thì ra là do bé Phi làm a =)). bé Phi cũng giỏi wa’ ta =x =x. khâm phục na :))

  6. thì ra là có âm mưu từ trc

  7. Không ngờ Hạo Hạo lại thành bà mối!!! Còn em Phi thực là một phúc hắc thụ nha

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: