MỊ LOẠN HỒNG NHAN

Edit: Uyển Nhi

Đệ nhất quyển – Đệ tam thập ngũ chương

Hữu đăng vô nguyệt bất ngu nhân, dũng vô đẳng bất toán xuân.

Xuân đáo nhân gian nhân tư ngọc, đăng thiêu nguyệt hạ nguyệt như ngân.

Mãn nhai châu thúy du thôn nữ, phí địa sanh ca tái táo thần.

Bất triển phương tôn khai khẩu tiếu, như hà tiêu đắc thử lương thần ——

(Trích Đường Dần: Nguyên Tiêu)

Một nhà nông trại ngoài trấn nhỏ cách Thương Viên thành khoảng mấy mươi km, mấy gian tường đất lợp cây cỏ làm thành một cái sân, phòng ốc đơn giản mà lại sạch sẽ, hai bên cánh cửa dán đối liễn màu sáng, trên cửa sổ còn có chữ phúc tân niên chưa lấy xuống, sân được thu dọn hết sức sạch sẽ, góc tường còn có vài bồn hoa cỏ xanh mơn mởn hết sức đẹp mắt.

Sau khi trải qua chuyện Chu Cẩn, mọi người nhất trí quyết định tránh quản đạo, thay vì đi đường nhỏ tiến về Vô Lượng Sơn, Vô Danh Tử Tiếu cùng ba vị trưởng lão đã đi trước một bước dò đường, gian nông trại này vốn là Vô Danh Tử Tiếu trước khi đi tìm được, ứng với tâm ý của Quân Liên, đoàn người Nạp Lan Mị cùng Mộ Dung U chờ qua nguyên tiêu tiếp tục rời đi.

Mười lăm tháng giêng âm lịch lễ nguyên tiêu, tết âm lịch trôi qua ngày lễ trọng yếu thứ nhất, còn gọi là tết nguyên tiêu, vốn là ngày lễ cổ truyền. Ngày này, ban ngày đến chợ, múa rồng, múa sư tử, đi cà kheo, ti trúc xướng nhạc cho đến lúc mặt trời lặn. Sau khi màn đêm phủ xuống, ăn xong bánh trôi liền bắt đầu đốt đèn, sau đó giải đố đèn, điểm dây đỏ, tặng quạt, thả thuyền sen, châm đốt pháo hoa, mức độ náo nhiệt không kém ban ngày.

Ngọc trâm màu tím vén gọn mái tóc dài, mặc áo ngoài màu tím nhạt, ngón tay thon dài giữ chặt đai lưng màu sậm bên hông, Nạp Lan Mị dương mắt nhìn về phía Quân Liên đang nằm ở cạnh bàn chấp bút đan thanh (cầm bút vẽ xanh đỏ), tiểu gia hỏa này sáng sớm liền xông vào phòng hắn, tuyên bố chẳng những phải tự tay làm đèn lồng, còn muốn tự tay họa bức tranh, nhưng cũng vẽ gần nửa canh giờ rồi.

Tiểu tử kia đến khuôn mặt nhỏ nhắn cũng nhăn lại, nghiêng đầu xem trái xem phải dường như không hài lòng, thuận tay vo lại ném qua bên cạnh, lại vùi đầu tiếp tục họa tranh. Nạp Lan Mị nhìn một đống giấy vo lại trên mặt đất, thuận tay nhặt lên mở ra, vốn là phó mẫu đơn đình vũ đồ (đôi mẫu đơn dưới mưa), màu sắc tươi sáng, lực bút khéo đưa đẩy, đẹp mắt vốn là đẹp mắt, nhưng lại thiếu vài phần khí chất tươi đẹp mà không kiêu của mẫu đơn, nữ hoàng trong các loài hoa, khó trách không hài lòng, phỏng chừng đã nhìn ra.

Lại nhìn tấm khác, thiếu nữ hí thủy đồ (thiếu nữ đùa nước), tĩnh dạ tư đồ (hoài niệm trong đêm tĩnh), kỹ thuật họa tranh cũng không tệ, đề tài cũng mới mẻ độc đáo, nhưng lại đều đều thiếu đi linh khí sống động, trọng yếu nhất của đan thanh pháp, hắn sửa sang lại mấy bức họa trong tay, nhẹ bước qua, đem bức tranh đặt lên bàn, “Quân Liên, vẽ xong chưa?”

“Thật khó a!” Quân Liên đáng thương hề hề mà ngẩng đầu nhìn Nạp Lan Mị bên cạnh, cái miệng nhỏ nhắn cong lên thật cao, “Rõ ràng cũng họa ra rồi, nhưng nhìn kỹ lại cảm giác thiếu cái gì, Nạp Lan đại ca, ngươi nói cho Quân Liên biết được không?”

Nạp Lan Mị sờ sờ đầu của hắn, ánh mắt nhìn xuống nét bút của hắn, “Quân Liên, ngươi họa bức lần đầu gặp trên cây cầu nhỏ sao?” Từ đường nét tổng thể trên bức tranh hẳn là chiếc cầu nhỏ, nước chảy dưới cầu cũng đã phác họa ra rồi, chỉ kém tại nhân vật, “Ngươi chuẩn bị họa tình huống gì đây?”

“Người yêu.” Quân Liên nói như vậy, “Loại như tiền sinh đã định, kiếp này nhìn qua một cái liền nhận ra cảm giác đối với nhau.”

“Vậy Quân Liên hiểu cảm giác này sao?” Nạp Lan Mị nhìn Quân Liên, ánh mắt nhu hòa, có chút khom lưng, sợi tóc mượt rơi trên vai càng nổi bật sườn mặt điềm tĩnh của hắn, tay lấy bút đỏ trong tay hắn, họa ra một nét thật to trên bức tranh, Quân Liên nghiêng đầu khó hiểu mà nhìn Nạp Lan Mị, Nạp Lan Mị có chút mỉm cười nói, “Quân Liên, họa bằng trái tim, trái tim nếu không có nhận thức, bức tranh sẽ không xuất hiện cảm giác ngươi muốn.”

Quân Liên nhìn bức tranh, vừa lại nhìn Nạp Lan Mị, có chút bối rối, “Vậy bây giờ làm sao a? Chẳng lẽ không làm đèn lồng nữa? Nhưng. . .” Nạp Lan Mị vỗ vỗ đầu của hắn, cắt đứt lời hắn nói, “Quân Liên, thay vì họa tấm này, có thể họa tranh khác, bức mẫu đơn đình vũ đồ vừa rồi cũng rất đẹp.”

“Ô, ta đây họa lại.” Quân Liên gật đầu, chuẩn bị lấy bút trong tay hắn, nhưng hắn lại tránh cái tay của Quân Liên đặt bút lên giá, cười, “Ngươi họa cũng đã lâu như vậy, nghỉ ngơi một chút trước, miễn cưỡng họa tranh sẽ không đẹp.” Hắn tự tay cầm lấy quạt trên bàn, cười hỏi, “Quân Liên, ngươi chuẩn bị làm cây quạt tặng người nào sao?”

Quân Liên ném xuống bức tranh bị Nạp Lan Mị gạch lên, ánh mắt cũng nhìn quạt trong tay Nạp Lan Mị, “Nạp Lan đại ca, đây là cây quạt làm cho ngươi.”

“Cho ta?” Nạp Lan Mị nghiêng mặt nhìn Quân Liên, cười hỏi, “Nguyên tiêu tặng quạt, nhưng đối tượng biếu tặng đều là người trong lòng, ta lại không có đối tượng ái mộ, làm cây quạt làm gì?”

“Nạp Lan đại ca không có người trong lòng?” Quân Liên cẩn thận đánh giá Nạp Lan Mị, tiêm bào màu tím nhạt, ngọc trâm màu tím đan vào tóc, mặt như bạch ngọc, trong suốt sáng long lanh, tinh xảo trác tuyệt, hắn cong miệng, “Nạp Lan đại ca nhìn đẹp như vậy, sao có thể chưa có người nào thích?”

Nguyên lai hàm nghĩa người trong lòng Quân Liên giải thích là như vậy, quả nhiên là tiểu hài tử, Nạp Lan Mị nhìn Quân Liên, ôn nhu cười như hoa đào tháng ba, thấy vậy Quân Liên hai mắt ngẩn ra, hắn ôn nhu nói, “Quân Liên, yêu một người cùng bề ngoài không liên quan, hơn nữa yêu một người cùng được một người yêu vốn là hai việc hoàn toàn khác nhau, hai người yêu thích lẫn nhau mới gọi người yêu, Quân Liên cũng không thể hiểu nhầm.”

Quân Liên vẻ mặt đâu cũng hiện nghi hoặc nhìn Nạp Lan Mị mỉm cười, khó hiểu hỏi, “Vậy yêu cùng được yêu đến tột cùng có gì khác nhau?”

Nạp Lan Mị bối rối, suy nghĩ một chút, nói, “Quân Liên, yêu là mình thích người khác, được yêu là người khác thích mình, về phần đến tột cùng có gì khác nhau, ta cũng chưa có kinh nghiệm, cho nên cũng không biết.” Nạp Lan Mị vỗ vỗ vai Quân Liên, “Bất quá, Quân Liên còn nhỏ, bây giờ không cần phiền não việc này, trưởng thành tự nhiên sẽ minh bạch.”

“Oh, đó là nói người Nạp Lan đại ca chưa thích. . .” Quân Liên cái hiểu cái không, “Vậy Nạp Lan đại ca có được người thích?”

Được người thích sao? Nạp Lan Mị đột nhiên nhớ tới dáng người hồng nhạt trong Khanh vương phủ, mỗi lần gặp mặt, trong mắt nha đầu kia toát ra sự ái mộ hắn một cách rõ ràng, chỉ bất quá, hắn cho tới bây giờ cũng chỉ xem nàng là muội muội.

“Nạp Lan đại ca?”

Nạp Lan Mị lấy lại tinh thần, hơi lắc đầu, cảm tình của nha đầu kia, hắn không cách nào hồi báo, cho nên chỉ có thể đặt tại trong lòng, làm bộ không biết mà cho qua, có lẽ nàng sẽ sớm hết hy vọng, tìm một phần hạnh phúc chính thức thuộc về nàng trong phần đời còn lại, “Không có, ít nhất là chính ta không biết.”

Quân Liên gật đầu trầm mặc, hình như tự hỏi cái gì. Nạp Lan Mị suy nghĩ một chút, không muốn tiếp tục đề tài này, liền nói sang chuyện khác, “Được rồi, Quân Liên, chúng ta không nói chuyện này nữa.” Hắn đem bút trên giá đưa cho Quân Liên, “Không phải muốn làm đèn lồng sao? Họa tranh trước đi, ta xem ngươi họa, hoàn thành bức mẫu đơn vừa rồi, bức tranh đẹp thì cùng nhau làm đèn lồng, được không?”

“Ân, được!” Quân Liên cũng bị thứ kia khiến cho hồ đồ, nghe Nạp Lan Mị chuẩn bị hỗ trợ làm đèn lồng, nhãn tình sáng lên, lập tức đem suy nghĩ phiền lòng này bỏ qua sau đầu, tiếp nhận bút trong tay Nạp Lan Mị nghiêm túc họa tranh.

Thời gian qua rất nhanh, dưới sự chỉ điểm của Nạp Lan Mị, một bức mẫu đơn đình vũ hoàn toàn mới được chậm rãi họa ra dưới nét bút, mưa phùn rực rỡ, mẫu đơn trông rất sống động xinh xắn, tựa hồ đang theo gió nhẹ nhàng lắc lư, trên cánh hoa đêm trắng nõn tô điểm bọt nước trong suốt long lanh, sống động như nở trước mắt.

Đang lúc Quân Liên dừng bút thưởng thức, ngoài phòng vang lên thanh âm thuần hậu của ốc xá nam chủ nhân, “Các vị công tử, điểm tâm đã xong, có thể ra dùng cơm rồi.”

“Biết rồi, lập tức sẽ tới!” Quân Liên vang tiếng, vừa lại quay đầu hướng bức tranh thổi vù vù, muốn thổi khô mực tích trên bức tranh, Nạp Lan Mị giúp hắn sắp xếp lại bàn, cười nói, “Đã họa tranh xong, Quân Liên hẳn đói bụng, chúng ta đi ăn cơm.”

“Ân.” Quân Liên cười gật đầu, đi ra cánh cửa trong tích tắc, tâm tình rất tốt. Nạp Lan Mị bật cười lắc đầu, cũng đi theo.

Trên bàn đá trong sân đã đặt đầy thức ăn, ốc xá nam chủ nhân đang dọn bát đũa, nhìn thấy Nạp Lan Mị lập tức hữu hảo về phía hắn cười, khuôn mặt thuần phác thành thật, Nạp Lan Mị cũng mỉm cười lại, Quân Liên bên cạnh đã trực tiếp chạy tới.

Gần đó cửa cũng kéo mở, Mặc Liên vẫn tiếp tục vận một thân màu đen, hắn mở cửa liền cung kính đứng một bên.

Mộ Dung U bước ra, trang phục màu đỏ bên ngoài thêm tầng nhu sa màu đen, thắt lưng hồng diễm như máu ngày thường cũng biến thành màu đen, ngay cả dây cột tóc màu đỏ cũng biến thành màu đen, hoàn lại khảm một viên bảo thạch màu thâm lam phía trên đang phiếm lam quang yếu ớt. Thay đổi đó chẳng những không giảm bớt đi khí chất lãnh diễm của Mộ Dung U, ngược lại trong tà mỹ ngày thường tăng thêm mấy phần trầm ổn, thoạt nhìn càng hiên ngang tuấn mỹ.

“Mộ Dung chào buổi sáng.”

Nạp Lan Mị tươi cười nhu hòa, hắn vẫn cảm giác xưng hô Mộ Dung U là Mộ Dung minh chủ hết sức phiền toái, cho nên tự tiện bỏ đi hai chữ minh chủ ở phía sau, xưng hô Mộ Dung vô luận như thế nào cũng cảm giác thân hòa.

Đối với việc này Mộ Dung U thật ra không để ý lắm, tay hắn thân mật mà đáp lên vai Nạp Lan Mị, thái độ như trước khinh cuồng, ánh mắt càn rỡ mà tà dị, “Tết nguyên tiêu, ngươi cũng nên có điều tỏ bày mới đúng.” Hắn ngạo nghễ nhìn chằm chằm Nạp Lan Mị, đôi môi đỏ mọng câu dẫn ra cái cười nhẹ, khó nén yêu mỹ ra ngoài, hắn nhẹ giọng nói, như là thì thầm bên tai, “Bổn tôn không ngại nhận cây quạt.”

Nạp Lan Mị vi lăng, sau đó cười, “Mộ Dung thực thích nói giỡn.” Cây quạt vốn là tín vật đính ước, có thể nào tùy tiện tặng người? Huống hồ, bọn họ cũng là nam nhân, nam nhân sao có thể tặng nam nhân cây quạt?

Mộ Dung U khẽ cau mày ngón tay bắn ra, một bả khiến cây quạt trước mắt Nạp Lan Mị mở ra, cử chỉ hắn nhẹ nhàng như của quân tử mà phe phẩy cây quạt, đi về phía trước vài bước, tiếng bước nhẹ nhàng phiên nhiên, lộ vẻ phong độ tột cùng, nhưng lại khó nén tà khí trong ý cười tại góc miệng hắn, chờ Nạp Lan Mị hoàn hồn, chỉ nghe thanh âm tứ nhiên của Mộ Dung U, “Nếu muốn lấy thân báo đáp, bổn tôn cũng không ngại khí.”

Nạp Lan Mị ngạc nhiên, nhất thời dở khóc dở cười, cũng không biết trả lời như thế nào, sau đêm hôm đó, người này tựa hồ thay đổi cái gì, nhưng thay đổi cụ thể ở chỗ nào hắn lại không cảm giác được, bất quá lời nói luôn làm hắn không thể chống đỡ, cũng may đúng lúc Hàn Phong xuất hiện, giải trừ hào khí có chút xấu hổ này.

Bào tử ngân hồng, tay áo vén lên, lộ ra cánh tay trắng nõn như liên ngẫu (củ sen), tay đang bưng mâm, trong khay có vài bát cơm, Hàn Phong một bên chỉ huy hai vị thị nữ phía sau bưng mâm hướng bàn đá, một bên nũng nịu, phượng nhãn nheo lại, chỗ mi sao phát ra ánh sáng chiết xạ.

“Đến đến đến, tất cả mọi người đừng đứng nữa, đến ăn cơm đi, vì bữa cơm này, Hàn Phong từ sáng sớm liền bắt tay vào làm, mất thời gian rất lâu!” Hoàn hồn thấy Nạp Lan Mị còn đang đứng mất tinh thần, móng tay màu đỏ của nàng hướng hắn vẫy vẫy, “Minh chủ cùng Nạp Lan công tử cũng đừng ngây người nữa, cơm nước xong mọi người còn phải lên phố xem náo nhiệt!”

“Làm phiền Hàn môn chủ rồi.” Nạp Lan Mị gật đầu, tiềm thức mà xem xét Mộ Dung U một cái, nhưng lại trùng hợp đụng với ánh mắt liếc tới không rõ ý đồ của đối phương, đôi mắt hắn phiến diện như không có việc gì tránh được, vành tai trắng nõn lại đỏ ửng, ho nhẹ một tiếng, Nạp Lan Mị khôi phục lạnh nhạt, nhẹ giọng nói, “Mộ Dung, chúng ta cũng quay lại đi.”

Mộ Dung U tựa hồ cũng chú ý tới biến hóa của hắn, ý cười nơi khóe miệng càng thêm thâm trầm, nhưng không đọng lại lời nói gì, chỉ phe phẩy cây quạt, khóe miệng trầm ổn tùy ý đi theo, “Ăn cơm.”

“Đến, cũng đói bụng rồi, đến rửa tay ăn cơm đi.” Ốc xá nữ chủ nhân cũng từ phòng bếp đi tới, trong tay bưng chậu sứ, chứa làn nước trong suốt. Bên kia, Quân Liên cũng ở trên bàn hô, “Nạp Lan đại ca, đến ăn cơm!”

“Tới liền.” Nạp Lan Mị cười cười, nhưng ánh mắt lại nhìn bóng lưng của Mộ Dung U, đôi mắt đẹp từ từ sắc lại.

Hết chương 35

comebackkk

không bik bản edit này có vừa lòng chưa

Comments on: "[Mị Loạn Hồng Nhan] Đệ nhất quyển – Đệ tam thập ngũ chương" (2)

  1. Ah, bạn đã come back ^^
    Mãi mới có chap mới đc edit.

    Sau khi trải qua chuyện Chu Cẩn, mọi người nhất trí quyết định tránh quản đạo, thay vì đi đường nhỏ tiến về Vô Lượng Sơn…

    => mình nghĩ chỗ này đã “tránh quan đạo” thì nên là “thay vào đó đi đường nhỏ…” nghe đúng hơn chứ nhỉ😉

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: