PHONG ÁI

Edit: Uyển Nhi

Đệ nhất chương

Bố mạn màu trắng.

Hoa cúc màu trắng.

Rất nhiều nam nhân mặc tây trang màu đen vô thanh mà tiến đến linh đường thuần trắng như màu trắng của tuyết, như một tràng tràng u linh khiến kẻ khác ớn lạnh.

Hơn mười nam nhân cao lớn vẻ mặt trang nghiêm, động tác chỉnh tề hướng về phía hai bên khom người chào thật sâu, lấy quy cách cao nhất trong bang nghênh đón thiên thần trong tâm bọn hắn —— hoãn bước tiến đến linh đường, nam nhân cao to cứng rắn làm cho người ta không nhịn được mà ngừng thở.

Đôi đồng tử đen sẫm sâu không thấy đáy, sắc mặt u ám lãnh liệt. Hai môi mím chặt cùng mái tóc đen phía sau được chải chuốt gọn gàng hiển lộ quả quyết kiên nghị không thể nghi ngờ của nam nhân.

Trầm Quan Kiều, Vân Dật Hội hội trưởng.

Vân Dật Hội, một danh xưng nghe có vẻ phong nhã như thế, nhưng lại ngoài dự đoán là bang xã hội đen lớn nhất châu Á khiến người nghe đến liền khiếp đảm.

“Lão đại mời.” Đàn em bang hội Tiểu Châu phụ trách tiếp đãi thành hoàng thành khủng mà đưa một nén nhang.

Trầm Quan Kiều ánh mắt túc mục mà tiếp lấy nhang, hai mắt khép lại, hành lễ như nghi.

Nhất cử nhất động của hắn đều ung dung đại độ, chứa đầy phong phạm vương giả.

Tang gia môn quỳ trên mặt đất nhìn đến mắt không chớp, sau một hồi bình tĩnh trở lại, cuối cùng người ngoài nhắc nhở mới vội vã hồi lễ.

Lễ tất, Tiểu Châu lấy ngữ khí cực kì kính sợ khom người nói, “Lão đại, mời ngồi bên này.”

“Không cần.” Trầm Quan Kiều lông mày có chút cau lại, “Hạ đường chủ đâu?”

Xem sắc mặt lão đại trầm xuống, Tiểu Châu trong lòng đập liên hồi, “Báo cáo lão đại, mẫu thân đường chủ hắn quá thế, kế phụ của hắn đau đớn cho tang thê, bi thương quá độ, thể lực không thể chống đỡ, Hạ đường chủ vừa dìu hắn trở về phòng nghỉ ngơi.”

Trở về phòng? Trầm Quan Kiều tinh quang trong mắt lóa lên.

“Ở nơi nào?”

“A?” Tiểu Châu ngây ngẩn cả người, cái gì ở nơi nào?

“Đồ đần, lão đại muốn đi thăm Hạ đường chủ, còn không biết?”

“Ác ác, lão đại, tiểu nhân liền ngài đi.”

“Không cần, ta muốn tự mình đi an ủi Hạ đường chủ. Các ngươi tất cả đều lui ra, ai cũng không được đến quấy nhiễu, nghe rõ chưa?”

“Vâng, lão đại.” Mọi người đồng thanh ứng lại.

Woa, xem ra tin đồn là sự thật, lão đại cùng đường chủ chúng ta quả nhiên có…

Tiểu Châu trong lòng đập bịch bịch.

Trầm Quan Kiều mới vừa đến gần cửa phòng chính phía sau lầu hai, một trận âm thanh rên rỉ trầm thấp lập tức truyền vào lỗ tai.

“Thụy Thụy, không nên…”

“Cha, thư giãn đi, lúc này sẽ không có người lên đến đâu…”

“Không được… Không thể… A a…”

“Cha thật là, nói không được vì cái gì trong miệng ta còn trướng lớn như thế…”

“Không phải… Thụy Thụy —— cầu ngươi đừng tiếp tục nữa —— hôm nay không được… Thật sự không được… Hôm nay hôm nay là… Là…”

“Hôm nay là cái gì ta cũng mặc kệ… Cha không cần có cảm giác tội lỗi… Nữ nhân kia đã chết rồi thì không còn quan hệ gì nữa… Ngươi còn có ta a… Thư giãn… Nào, nhanh cho ta đi, cha…”

“A a —— không nên không nên —— trời ạ —— miệng nhả ra —— Thụy Thụy —— ”

“Đừng uh uh —— ”

Theo một tiếng thở dốc nặng nề cùng tiếng rên rỉ ngọt nị, hết thảy đều trở về bình tĩnh…

Trầm Quan Kiều tại ngoài cửa vì không thể tiếp tục nghe nữa mà thán một hơi.”Vũ Thụy, ngươi ra đây.”

“Vâng, hội trưởng.” Trong câu trả lời của Hạ Vũ Thụy không có một tia bị kinh hoảng vì chuyện bất luân bị phá vỡ, lộ ra trấn tĩnh tương đương.

“Trời ạ, là ông chủ của ngươi, Thụy Thụy, ta đi giải thích với hắn…”

“Không cần, cha cái gì cũng không cần lo lắng, hảo hảo ngủ một mình, ta đi ra ngoài một chút, đợi nói xong sẽ trở về với ngươi.” Thanh âm của nam tử vô cùng khinh nhu.

Không tới chốc lát, theo cửa phòng đi ra, một nam tử tuấn nhã diện mạo thanh tú xuất hiện ở trước mặt Trầm Quan Kiều.

Vẻ mặt của hắn lãnh đạm hờ hững, dường như cái gì cũng chưa phát sinh, thực tại rất khó cho hắn cùng con người quyến rũ vừa mới lớn mật phóng đãng trong phòng được ở bên nhau.

Nhưng biết rõ tính cách hai mặt và bí mật từ đáy lòng của hắn, Trầm Quan Kiều cũng sẽ không dễ bị lường gạt như thế.”Này là ngày gì, ngươi cũng quá tùy tiện rồi.”

“Hội trưởng giáo huấn phải.” Hạ Vũ Thụy đạm đạm cười, “Bất quá gia phụ mới vừa ngủ, hội trưởng có thể di giá đến thư phòng kế bên tiếp tục huấn?”

“Hừ.” Trầm Quan Kiều hừ lạnh một tiếng, dẫn đầu quay đầu đi.

Hạ Vũ Thụy quyến luyến không rời mà quay đầu nhìn nam tử trên giường liếc mắt một cái, nhẹ nhàng tắt đèn rồi đóng cửa.

“Nếu như vừa rồi người đến không phải ta, mà là người khác, ngươi biết sẽ có hậu quả gì không?” Ngồi trên ghế dựa lớn trong thư phòng, Trầm Quan Kiều trầm thanh hỏi.

“Xin lỗi.” Hạ Vũ Thụy cúi đầu xuống có chút khom người, ngữ khí lộ ra vô cùng thành khẩn nhưng lão đại quan sát trên khuôn mặt hắn lại không hề có chút ý hối lỗi.

“Một bên là đường chủ của Vân Dật Hội, cũng là trợ thủ đắc lực nhất của ta, hình tượng đoan chính, làm cho người ngoài không thể dị nghị, vốn là điều kiện cơ bản nhất, ngươi phải biết không cần ta tiếp tục nhiều lời.”

“Tổn hại đến hình tượng của bang ta vốn là thuộc hạ không đúng. Nói ra cũng là ta quá đắc ý mà quên mất, bất quá thật vất vả đợi được nữ nhân kia chết, lão đại, ngươi cho phép ta khánh chúc nho nhỏ một chút đi.”

“Khánh chúc? Dù sao người sinh ngươi cũng là mẫu thân ngươi, sao có thể làm càn như thế?”

“Ta không có mẫu thân, chỉ có phụ thân.” Hạ Vũ Thụy lạnh thanh nói.

“Hảo!” Trầm Quan Kiều hướng bàn vỗ một cái, “Ngươi nếu như thật đối hắn là phụ thân, sẽ không làm ra chuyện vi nghịch thiên luân như thế, ta khổ cực khuyên ngươi nhiều năm như thế, ngươi chẳng những không phiên nhiên tỉnh ngộ, còn càng hãm càng sâu, lẽ nào ngươi không sợ sự tình bị bại lộ, thân bại danh liệt sao?”

Trầm Quan Kiều trong mắt lãnh quang như điện, người xem đảm chiến kinh tâm.

Nhưng Hạ Vũ Thụy chỉ đạm đạm cười, thong thả đáp, “Lão đại này cả đời cho tới bây giờ, trong lòng chỉ có Vân Dật Hội, chờ lão đại thật rõ ràng thế nào là yêu một người, khi đó hỏi ta vấn đề này cũng không muộn… Bất quá ta tin tưởng chờ người quay lại, ngày này cũng sẽ không xa.”

Hạ Vũ Thụy để lại hai câu nói cực khinh, trên khuôn mặt hiện lên một mạt cười quỷ quyệt.

“Ngươi nói cái gì?” Trầm Quan Kiều lông mày có chút chau lại.

“Ác, không có gì, chỉ là muốn báo cáo lão đại một tin tức tốt.”

“Nói.”

“Có tin tức Hoắc thiếu gia rồi.”

“Thật sự?”

Hạ Vũ Thụy chứng kiến trong mắt lão đại lóe qua một tia ngạc nhiên, nhưng một hồi liền trở về bình tĩnh, khiến hắn muốn nhìn kịch hay mà có điểm thất vọng nho nhỏ.

Dù sao thiên chi kiêu tử Hoắc thiếu gia —— Hoắc Phi, nhi tử duy nhất của tiền nhậm bang chủ, đệ đệ duy nhất của vong thê của lão đại, đã mất tích ba năm rồi.

Tổ chức Vân Dật Hội khổng lồ như thế xuất động mọi nhân lực tìm tầm cũng không có âm tấn gì, hắn vốn cho rằng khi nghe thiên đại hảo tin tức này, ít nhất sẽ thấy được lão đại biểu hiện ra một tia mừng rỡ.

Đi, hắn hoài nghi trên đời không biết lão đại này có từng mở lòng mà cười qua chưa, hay trong đầu hắn vĩnh viễn chỉ có chuyện bang hội.

Hoắc Phi, ta mặc dù ghét ngươi, nhưng không khỏi đồng tình ngươi. Ngươi tự cầu phúc đi, hừ.

“Báo cáo lão đại, Hoắc thiếu gia sáng sớm hôm nay chủ động liên lạc ta, hắn nói ngày mai sẽ về nước.”

“Hắn chơi trò du hí rồi lẩn trốn cuối cùng cũng chịu hiện thân rồi? Hừ, Hạ đường chủ, ngươi ngày mai tự mình đi tiếp hắn, lần này phải không tổn một cọng tóc mà bắt hắn đến trước mặt ta.”

“Vâng. Lão đại, ngươi có phải không thể chờ đợi muốn gặp hắn rồi? Không nghĩ đến băng sơn thiết hán của chúng ta cũng sẽ quan tâm người khác a.” Hạ Vũ Thụy nói móc.

“Câm mồm! Ngươi nói đông tây lộn xộn cái gì. Hoắc Phi mặc dù cứng đầu khó lay chuyển thói phóng túng, nhưng dù sao ta cũng là tỷ phu của hắn, phụ thân cùng tỷ tỷ hắn đã quá thế, là thân nhân duy nhất còn lại trên đời của hắn, ta quan tâm là phải thôi. Hắn không trở về còn chưa tính, chỉ cần trở về, ta liền sẽ nghĩa vô phản cố (làm ơn mà không cần hồi đáp) mà chiếu cố hắn. Ta biết ngươi cùng hắn không hợp, nhưng lần này ngươi phải nghe theo —— trông coi hắn. Hắn mà biến mất vô tung nữa, ta sẽ hỏi tội ngươi.”

“Yên tâm, lần này ta sẽ cầm chổi đuổi theo không cho hắn đi.”

“Ác? Nói cái gì?” Trầm Quan Kiều khẽ nhíu mi.

“Thiên cơ không thể tiết lộ. Lão đại, ngươi hãy rửa mắt chờ xem, người xưng thần cơ diệu tính Hạ Vũ Thụy lần này có thể nói sai không.”

“Hảo, ta đây sẽ rửa mắt chờ xem.”

Sân bay quốc tế T thị.

Chờ đợi máy bay theo lịch trình hạ xuống.

Hạ Vũ Thụy dẫn đầu một đám người tại sân bay đợi đã lâu, chỉ thấy tất cả lữ khách trên cùng máy bay đều đã đi ra rồi, nhưng vẫn không thấy tung ảnh của Hoắc Phi.

Đáng chết, tên chết tiệt này nếu dám chuồn đi trước mắt ta, bổn đường chủ tuyệt đối cho hắn đẹp mắt.

“Tiểu Châu, đi hỏi chuyện thế nào.” Hạ Vũ Thụy không hài lòng mà nói.

“Vâng, Đường chủ.”

Tiểu Châu bước nhanh về phía trước, ngăn một vị tiếp viên hàng không mỹ lệ.

“Này, cô nàng xinh đẹp.” Tiểu Châu vuốt vuốt đầu tóc, bày ra nửa tư thái tự cho rằng chết người nhất.

“Tiên sinh, có chuyện gì ma?” Tiếp viên hàng không nhìn bĩ tử trước mắt lạnh lùng hỏi.

“Vốn là như vậy, không biết các ngươi có ấn tượng với một vị hành khách? Hắn luôn luôn ngồi hàng ghế thương nhân. Ác, hắn họ Hoắc.”

“Ngươi là chỉ Hoắc tiên sinh phải không?” Thanh âm của tiếp viên hàng không có một tia kinh hỉ.

“Phải phải, ngươi còn nhớ kỹ hắn chứ?”

“Đương nhiên nhớ kỹ rồi. Ai có thể quên Hoắc tiên sinh đây.” Tiếp viên hàng không trên khuôn mặt nổi lên một tia ráng hồng.

A, mị lực của Hoắc thiếu gia chúng ta đương nhiên thắng a. Cô nàng cao ngạo như thế cũng vì thiếu gia mà sắc mặt ửng hồng.

“Vậy hắn hiện tại ở nơi nào ngươi biết không?”

“Hoắc tiên sinh đối với thu thập máy bay mô hình rất có hứng thú, ta nghe cơ trưởng chúng ta muốn mời Hoắc tiên sinh đến sảnh VIP tham quan một tuyệt bản máy bay mô hình.”

Hạ Vũ Thụy ở một bên nghe rồi không khỏi cười lạnh.

Máy bay mô hình? Gì, chết cười, ta thấy tên này vốn là thu thập “kê kê” mô hình còn không sai biệt lắm.

Tiểu Châu nghe ngóng vị trí của sảnh VIP, lập tức lại đây hướng Đường chủ báo cáo.

Hạ Vũ Thụy trầm ngâm chốc lát, “Uh, vì không quấy nhiễu nhã hứng của Hoắc thiếu gia, một mình ta đi nghênh đón hắn là được. Các ngươi lên xe chờ trước.”

“Vâng, Đường chủ.”

Hạ Vũ Thụy đi nhanh về phía trước, trong lòng nguyền rủa Hoắc Phi vô số lần.

Mẹ nó, kể cả ngồi máy bay cũng có thể tham quan cả sân bay, Hoắc Phi, gia hỏa ngươi sẽ không toàn vẹn đâu! Bớt làm một lần kê kê của ngươi sẽ chín quá phải không?

Thật sự là không đổi được thói xấu! Ba năm rồi, kể cả một điểm phát triển cũng không có, đáng bị ông trời làm cho ngươi không chiếm được nam nhân ngươi muốn, hừ.

Hạ Vũ Thụy tràn đầy khiết phích phải sắm vai nhân vật “trảo gian” hết sức phiền toái, vốn hắn đã hết sức hỏa đại, vừa đi đến cửa sảnh VIP đã bị một vị đại hán lực lưỡng ngăn trở bên ngoài, càng lại nổi trận lôi đình.

“Tránh ra.”

“Thiếu gia có chỉ thị, loại người nhàn tạp không cho phép đi vào.” Đại hán lực lưỡng không ngần ngại mà nói.

“Ngươi đi cho thiếu gia các ngươi biết, ta là người mà tỷ phu của hắn phái tới, có dũng khí không gặp ta, hậu quả tự chịu.”

“Xin hỏi phải là Hạ đường chủ?”

“Hừ, đúng.”

“Thiếu gia có dặn, nếu như là Hạ đường chủ thì có thể đi vào, mời.” Đội vệ sĩ đánh khai cửa.

Hạ Vũ Thụy thực tại phi thường không muốn đi vào, nếu phải chứng kiến khuôn mặt tục tĩu sẽ làm cho hắn nôn ba ngày. Nhưng nghĩ đến lão đại còn đang đợi hắn mang tên gia hỏa chết tiệt này trở về, Hạ Vũ Thụy cũng chỉ hảo nhẫn nại hít thở nhẹ mà đi vào…

“Lâu không gặp, Hạ đường chủ.” Một tiếng nói từ tính trầm thấp nhẹ nhàng vang lên.

Nam tử tư thái lười nhác mà ngồi trên ghế sô pha, tứ chi thon dài, ngũ quan tuấn đĩnh phi phàm.

Hắn hai mắt khép hờ, trên khuôn mặt tự tiếu phi tiếu, chứa đầy mị lực phóng đãng phóng túng. Theo tỷ phu của hắn biết giữ nghiêm lệ, nói năng thận trọng thật là người của hai thế giới.

” Lâu không gặp, Hoắc thiếu gia.” Hạ Vũ Thụy cường nhịn xuống không chấp, thản nhiên ứng nói.

Không trung đầy khí tức XXOO, kiện tráng nam tử một nửa người trên mặc chế phục cơ trưởng, nhưng quần lại bị kéo xuống đến đùi, hai mắt thất thần mà xụi lơ trên mặt đất, một bộ hình dạng vừa bị hung hăng giày vò.

“Xem ra thưởng thức của Hoắc thiếu gia từ trước kia đến hiện tại cũng không thay đổi a, loại hình ngươi chọn thượng cũng vẫn tương tự như người chúng ta quen thuộc. Bất quá nếu như muốn nam nhân kia như cái người trước mắt cho Hoắc thiếu gia áp bức xếp đặt, ta xem trừ phi thiên địa nghịch chuyển, nếu không này đời không thể nào nhìn thấy, ôi.” Hạ Vũ Thụy cố ý dùng ngữ khí đồng tình nói.

“Hạ đường chủ lần này nói sai rồi. Khi ngươi đang yêu một người nào đó, thì sẽ không quan tâm là đang thượng hay đang hạ, ngươi lẽ nào không phải là ví dụ tốt nhất sao, ha ha…”

“Hoắc Phi ”

“Thế nào, Hạ đường chủ, xấu hổ rồi? Yên tâm, bổn thiếu gia sao cười ngươi, lần này trở về, ta còn có rất nhiều chỗ tốt hảo hướng ngươi học tập đây, nhưng đến lúc đó đừng có keo kiệt mà không chỉ cho.” Hoắc Phi láu lỉnh mà nháy mắt mấy cái.

“Hừ, muốn bị thượng cũng phải hỏi cái người đồng ý thượng ngươi. Ta sợ đến lúc đó dù có người thoát y hết quần áo chờ trên giường, cũng chờ không thấy người a, ha.” Hạ Vũ Thụy lập tức thống khoái ban phản kích.

“Này sẽ không lao nhọc Hạ đường chủ quan tâm.” Hoắc Phi đạm đạm cười, “Bổn thiếu gia tự có diệu kế.”

“Sớm biết ngươi lần này trở về không có hảo tâm rồi. Hoắc thiếu gia, ta đây liền rửa mắt chờ xem. Mời.” Hạ Vũ Thụy cố tình cung kính mà đưa tay.

Hoắc Phi thong thả ưu nhã mà đứng lên, cũng không thèm nhìn tới “thay thế phẩm” trên mặt đất một cái, xoay người nhanh rời đi.

Hoàn chương 1

Comments on: "[Phong Ái] Đệ nhất chương" (6)

  1. Đã ra lò bộ mới ^^. Tớ còn nghĩ sau Sở Gia Huynh Đệ thì Nhi sẽ nghỉ dưỡng chứ. Nay ra 1 bộ nữa, vui quá!

    Tớ hay theo dõi blog Nhi vì Nhi post rất chăm chỉ và hành văn dễ hiểu, chọn truyện nhẹ nhàng thoải mái, hoàn toàn hợp gu của tớ lắm lun.

    Chương 1 chưa có gì nhìu nhưng chắc chắn đây là 1 em thụ ‘thủ đoạn’ còn hơn cả hồ ly, xem văn án xong là tớ đã té ngửa rùi.

    Chúc Nhi 1 ngày vui vẻ nhé ^^!

    • tớ đã nghỉ dưỡng 1 tuần, tuy có lên mạng nhưng cực kì làm biếng, chỉ lang thang đây đó
      thanks bạn đã khen

  2. haibe1 thiệt là kịch liệt, miệng mồm lanh lẹ😉.

  3. Kho co the ngo ah, Phi Phi dinh dung cach gi du do Kieu ka nhi? Dang mong cho wa!

  4. hi nàng, đây là lần đầu tiên ghé thăm nhà nàng a ~ ;;).hoho theo lời chỉ dẫn, đọc song bộ ĐMAT liền bay wa nhà nàng đọc típ na =)). ta thích cặp này lúm ngaz =x =x.

  5. thanh nàng nha

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: