BỐI ĐỨC HỮU LÝ

Edit: Uyển Nhi

Đệ thập nhị chương – Kết thúc

“Nai Con lười, nhanh rời giường, thời gian không còn sớm, chúng ta đáng lẽ phải xuất phát rồi, nếu như chúng ta đến muộn, nhất định sẽ bị cô dâu chém chết.”Âu Dương Đạo Đức một bên xốc chăn bông lên, một bên cười cười nói.

“Nhưng ta rất buồn ngủ oh…”

“Làm sao vậy? Hôm qua chủ nhân ta không phải nghe lời ngươi nói nên chỉ làm một lần thôi? Sao còn có thể vây?”Âu Dương Đạo Đức yêu thương mà đem Nai Con ôm vào trong lòng.

“Ta… Ta…”

Đáng ghét, hắn như thế nào không biết xấu hổ mà nói cho chủ nhân được, là mình tối qua cứ ngây ngốc mà nhìn bộ dáng hắn ngủ mãi đến khi trời sáng mới ngủ đây!

Có thể do cảm xúc sắp tham gia hôn lễ của người khác ảnh hưởng! Vừa nghĩ đến lúc đầu hắn cùng chủ nhân trải qua đủ loại gian khổ, rốt cục mới có thể kết hôn, tâm lý sẽ không tránh khỏi vừa cảm kích vừa sợ hãi.

Người này… Thật sự thuộc về ta rồi sao? Càng thêm dùng sức mà ôm chặt thân người phía trên, dù hai người kết hôn đã ba năm, cuộc sống trải qua so với hắn như giấc mộng mà còn ngọt ngào hơn vạn phần, nhưng Phan Tuấn Vĩ khó tránh có khi cảm thấy sợ hãi bất an.

“Nai Con tối hôm qua không ngủ được phải không?”Âu Dương Đạo Đức nâng khuôn mặt nhỏ nhắn của Nai Con nhìn một chút, quả nhiên phát hiện quầng mắt đen nhạt.

“Uh…”

“Ta biết rồi, Nai Con nhất định không đủ mệt, muốn tìm bất mãn, cho nên mới ngủ không được có đúng không? Ai! Chủ nhân ta quả nhiên không thể đối với Nai Con quá chăm sóc a! Như vậy ngược lại sẽ hại ngươi. Không sao, chúng ta bây giờ làm thêm hai lần, chủ nhân ta cam đoan Nai Con đêm nay nhất định ngủ vù vù, thoải mái đến hừng đông! Đến đây!”

“Đến cái đầu của ngươi! Người nào muốn tìm bất mãn a? Ngươi cho ta mê sắc a? Xin đừng dùng sắc lang chi tâm của ngươi đọ với ngây thơ nam chi phúc của ta!”

“Ta là sắc lang? Ngươi là ngây thơ nam? Là ai buổi tối hôm qua liều mạng lắc lắc cái mông, đem đại côn thịt của ta kẹp quá chặt, khóc cầu ta mạnh hơn a? Người kia thật đúng là ngây thơ a!”

“Người nào… Người nào có lắc… Lắc cái mông a? Ngươi… Ngươi đừng nói lung tung oh.”Mỗi lần vẻ mặt Phan Tuấn Vĩ hồng thì bắt đầu cà lăm.

“Còn không thừa nhận? Không sao, lần sau chủ nhân ta sẽ nhớ kỹ đem trình diễn trên giường của chúng ta tỉ mỉ quay lại, cho ngươi hảo hảo thấy rõ.”

“Đừng! Ta chết cũng không muốn!”

“Ai! Ngẫm lại chúng ta quả thật cũng lâu rồi không quay phim, thật có điểm hoài niệm đây…”Nghĩ đến quá trình lúc đầu quay lại “thể nghiệm lần đầu yêu” oanh oanh liệt liệt của hắn cùng Nai Con, Âu Dương Đạo Đức không khỏi lộ ra ánh mắt hoài niệm.

“Chính ngươi đi hảo hảo chậm rãi hoài niệm đi! Biến thái!”Một con nai con tức giận đến hung hăng cắn chủ nhân một cái!

Làm Lý Sa cũng được mời tham gia hôn lễ khi chứng kiến trên khuôn mặt luôn luôn tự hào của Âu Dương Đạo Đức xuất hiện hai dấu răng cắn, nhất thời không chút lưu tình mà cười bạo ra tiếng.

“Oa ha ha…”Lý Sa cười đến ngả trước cúi sau.

Hừ! Đáng đời. Phan Tuấn Vĩ ở một bên nhìn có chút hả hê.

“Du tiên sinh, phiền coi phừng vợ ngươi được không?”Âu Dương Đạo Đức tức giận mà nói.

“Xin lỗi, Âu Dương tiên sinh, là nhà ta dạy bảo không nghiêm, ta sẽ đem vợ của ta về hảo hảo quản giáo. Nhưng ngươi như vậy quả thật…” Du Dịch Dương luôn luôn tao nhã lịch sự thấy thế cũng không nhịn được cười.

“Không có biện pháp, có thể là theo cô dâu của hôm nay dây dưa đã lâu, con nai con nhà chúng ta cũng theo hắn càng lúc càng làm tới rồi.”Âu Dương Đạo Đức không để ý Nai Con với cặp mắt phẫn nộ, nghịch ngợm mà trừng mắt nhìn, “Được rồi, sao chưa thấy Diệp Phương Diêu? Hắn không phải chết cầu sống cầu mới khiến Sở Thận Chi đáp ứng hắn giả mạo làm cha sứ chứng hôn sao? Sao đến bây giờ còn chưa xuất hiện a?”

“Ta vừa mới nhìn thấy hắn a! Người kia của hắn cũng tới. Bất quá tướng mạo người kia a! Thiếu chút nữa đem Sở bá bá cùng Sở bá mẫu hù chết, ha ha ha…”Lý Sa lần nữa thất thanh cười to.

“Tần tiên sinh vốn cao lớn rất giống lão đại băng xã hội đen, bất quá ta cảm giác được người kia hoàn lại rất ôn nhu, đối với a Diêu hình như cũng tốt lắm a!”Phan Tuấn Vĩ nhớ tới có lần chứng kiến bộ dáng hắn lừa Diệp Phương Diêu uống thuốc.

“Đúng vậy! Hắn đối với a Diêu tốt lắm, tốt đến kẻ khác sởn gai ốc a…”Lý sa không phải không biết qua loại thủ đoạn kinh khủng một tay roi da, một tay kẹo đường của hắn đối với Diệp Phương Diêu, không khỏi đối với chính mình gả cho một người chồng trong ngoài như một, ôn nhu chăm sóc cảm thấy vạn phần may mắn.

“Nguyên lai các ngươi cũng ở chỗ này a!” Sở Thiên Ngọc mặc lễ phục màu trắng ca ca tự tay xếp đặt vội vã mà chạy tới, “Thấy Diệp đại ca chưa?”

“Không thấy a! Chúng ta cũng đang bắt đầu nói về hắn cùng người kia của hắn đây!”Lý Sa nhún vai.

“Nguy rồi, hôn lễ sắp bắt đầu, cha sứ cũng không thấy, ca ca nếu biết, không chém chết lá đại ca cũng lạ.”

“Ha hả, chúng ta đây thật sắp có trò hay nhìn. Bộ phim cô dâu huyết nhận cha sứ chứng hôn như vậy không phải mỗi ngày cũng có thể nhìn.”Lý Sa sắc mặt không đổi mà nhìn có chút hả hê.

“Vương thư ký, tìm được người chưa?”Sở Thiên Ngọc chứng kiến Vương Gia Vĩ từ trên lầu vội vã chạy xuống, không khỏi sốt ruột hỏi.

“Báo cáo tiểu thiếu gia, chưa tìm được. Ta cũng lục soát khắp cả tòa nhà, khắp nơi cũng không tìm được người, gọi điện cũng không được a!”

Xong hết rồi, lần này khẳng định sắp phát sinh vụ án giết người rồi.

Diệp Phương Diêu ngươi chết ở nơi nào vậy? Sở Thiên Ngọc không khỏi tuyệt vọng mà hô to trong lòng.

Trong nhà kính hoa viên phía sau toàn nhà, giấu trong bụi hoa rậm rạp, một người thân bào phục cha sứ màu đen, nam tử tuấn mỹ tướng mạo trắng nõn đang vểnh cái mông ngã quỳ trên mặt đất ai ai mà cầu xin tha thứ.

“Ta van ngươi ngươi thả ta… Chúng ta về nhà làm tiếp có được không? Hôn lễ sắp bắt đầu rồi, ta không thể đến muộn.”

“Quan tâm hắn nhiều như vậy, ai kêu ngươi phải thay quần áo dâm đãng này, ngươi nghĩ ta thấy rồi sao chịu được?”

“Bào phục thần thánh như vậy dâm đãng chỗ nào? A…! Ngươi đừng tiến vào! A a… Đi ra ngoài, nhanh đi ra ngoài!”

“Bảo ta đi ra ngoài còn hút ta chặt như vậy? Sư phụ Thần học viện các ngươi không dạy ngươi, cha sứ nói dối sẽ xuống địa ngục sao?”

“Ta sớm đã ở trong địa ngục rồi! Ô… A a… Nhẹ chút… Van cầu ngươi… Đau quá đau quá a!”

“Sao làm nhiều lần như vậy rồi ngươi vẫn không quen a?”

“Ai kêu của ngươi lớn như vậy! Căn bản không phải là của loài người!?”

“Sách! Thiên phú của mình còn tự lừa gạt mà mắng ta là cầm thú, ngươi muốn chết a!”

“Ô a a… ! Đau… Đau a! Ngươi muốn giết ta sao? Ô… Đáng ghét, người nào cần thiên phú gì a? Ngươi nghĩ rằng ta là nhân viên kỹ viện của ngươi oh? Đừng… Uh uh ha hả… Không… Đừng… A a…”

“Bắt đầu sảng khoái rồi? Người có tiếng rên dâm đãng như vậy có tư cách làm cha sứ sao? Ta thật muốn cho viện trưởng Thần học viện đạo mạo trang nghiêm của các ngươi đến xem bộ dáng ngươi bị ta thao sảng khoái đến như vậy, hỏi hắn rốt cuộc đã dạy như thế nào? Ta cũng sẽ cho nhân viên kỹ viện của ta đi học.”

“Ô… Ngươi là đồ bại hoại… Ta hận chết ngươi! A a… Ta… Ta sau này nếu như thật sự xuống địa ngục tuyệt đối phải kéo ngươi cùng đi! A a… Không được… Ta không được… A a…”

“Bắn nhanh vậy? A! Còn bào phục trọng yếu nhất cũng bị ô uế? Chậc chậc! Tiểu cha sứ tiết sớm đáng yêu của ta, ngươi xác định ngươi như thế này có thể đi chủ trì hôn lễ sao?”

“Ô… Ngươi ác ma… Ta hận chết ngươi… Hận chết ngươi…”

Cha sứ bị ác ma giày vò đến hấp hối rốt cục khi hiện thân trước mặt mọi người, cách thời gian hôn lễ chính thức bắt đầu không tới ba phút.

“Trời ạ! Diệp đại cha sứ của ta ngươi cuối cùng xuất hiện rồi!” Vương Gia Vĩ đã sắp vội đến điên cuồng, vừa thấy Diệp Phương Diêu thiếu chút nữa quỳ xuống lạy, “Ngươi… Ngươi làm sao vậy? Đi đường khó chịu sao? Muốn ta đỡ ngươi đi đến trên đài không?”

“Ngươi chạm hắn thử cho ta xem.”

Vương Gia Vĩ vừa thấy nam tử kia tại phía sau Diệp Phương Diêu tản mát ra loại khí tức nguy hiểm của dã thú, lập tức sợ đến lui xuống ba bước!

“Hắc hắc, Tần lão đại, không dám không dám, toàn bộ thế giới ai chẳng biết Diệp tiên sinh là người của ngươi? Ta sao dám can đảm chạm hắn một chút, ta… Ta còn có việc phải làm, ta đi trước!”Vương Gia Vĩ nói vừa xong liền như đại cát mà chuồn mất!

“Tần đại ca, Diệp đại ca, các ngươi đã tới, nhanh lên, hôn lễ sắp bắt đầu, ca ca chờ đến độ không nhịn được rồi.”Sở Thiên Ngọc vừa thấy hai người xuất hiện, lập tức chạy lên.

“Sở lão đệ, xin lỗi, chúng ta đã tới trễ, bất quá ngươi cũng biết, nam nhân có một số việc vốn không thể chờ.”

“Vâng vâng, ta hiểu rõ.”Sở Thiên Ngọc nghe vậy không khỏi cười khổ, “Ca ca một mực thúc dục, sợ làm trễ ngày đẹp giờ lành mà một vị đại sư hắn mời đặc biệt tính cho chúng ta, nếu ngươi chậm trễ thời gian, sợ rằng…”

“Ô… Đều là ác ma ngươi làm hại rồi! Ngươi cũng không phải không biết Sở Thận Chi mong chờ gả cho đệ đệ hắn muốn chết, nếu hôm nay ta làm phá hủy hôn lễ này, ta nhất định sẽ bị hắn thiến sống!”Diệp Phương Diêu biết rõ tính tình của bạn thân, không khỏi vẻ mặt đau khổ nói.

“Yên tâm, có ta ở đây! Ai dám động ngươi? Hảo hảo, hôm nay cũng là ta sai, nhiều lắm ta tặng thêm vài tấm vé ưu đãi của câu lạc bộ cho hai vợ chồng bọn hắn chơi đùa thống khoái là được! Còn không được? Vậy tặng thêm hai VCD mới nhất vừa phát hành? Sao còn trừng ta? Vậy cộng thêm hai bộ đạo cụ phát minh tối tân nhất? Còn chưa được? Vậy cộng thêm… @#$%*&…”

“Hôn lễ chính thức bắt đầu!”

Trời còn chưa sáng liền rời giường chuẩn bị, đích thân Sở Thận Chi tự tay xếp đặt lễ phục màu trắng ở ngoài cửa đợi cả buổi, thật vất vả đợi đến những lời này, lập tức lôi kéo cha gấp rút đi vào!

Tất cả mọi người vốn lần đầu tiên chứng kiến có cô dâu vội vã như vậy, không khỏi đều cười nghiêng ngả!

“Thận Chi, đi thong thả một chút, thong thả một chút, cha cũng đã đáp ứng các ngươi kết hôn, ngươi gấp cái gì a?”

“Cha, ngươi không biết ta đã đợi ngày làm tân nương tử của Ngọc nhi cũng vài chục năm rồi, ta căn bản ngay cả một giây cũng chờ không nổi nữa, ngươi đi nhanh ma!”

“Hảo hảo, đừng kéo đừng kéo, xương cốt của ta đều sắp bị ngươi kéo rời rồi.”

Người ta vốn là con gái lớn lên không thể lưu lại, chính mình thật vất vả sinh được một đứa con trai, sao cũng phải gả đi giống như vậy a? Sở Trọng Thu bất đắc dĩ mà nghĩ.

Bất quá quên đi, chỉ cần bọn nhỏ bình an vui sướng là tốt rồi, từ sau tai nạn hỏa hoạn lần trước, chính mình cuối cùng cảm nhận được sự bất định của sinh mệnh, cái gì đạo đức, cái gì luân thường, so với sinh mệnh quý giá của hài tử mình, căn bản không đáng kể. Bọn họ muốn cùng một chỗ thì cùng một chỗ! Dù sao hai người đều là tâm can bảo bối của mình, người nào cưới người nào, người nào lấy người nào, cũng xem như nước phù sa không rơi xuống ruộng người ngoài!

“Chú rể, cô dâu xin mời đến vị trí.”

Sở Trọng Thu đi lên phía trước đem tay con đặt vào bàn tay đứa con khác của mình.

“Cha, cám ơn ngươi. Cám ơn dưỡng dục chi ân của ngươi, cám ơn ngươi giao ca ca cho ta.”Sở Thiên Ngọc nắm tay ca ca, đối cha khom người chào thật sâu.

“Ngốc tử, nói cái gì đây…”Sở Trọng Thu hốc mắt phiếm hồng, giọng điệu nghẹn ngào mà nói.

“Hai người các ngươi sau này phải càng hiếu kính cha ngươi, không có hắn, sẽ không có các ngươi hôm nay, biết không?”Lâm Bình Bình tiến lên dìu đỡ chồng nàng, hốc mắt cũng đỏ theo.

Nếu như lúc đầu không phải nam nhân này lòng dạ rộng rãi tốt bụng tiếp nạp mẫu tử nàng, nếu như hôm nay không phải hắn bỏ mặc hết thảy quy phạm thế tục mà tiếp nạp hai huynh đệ bọn hắn, bọn họ sao có thể có phúc phận kết thành liên lý như hôm nay?

“Mẹ, chúng ta biết. Chúng ta sau này nhất định sẽ càng hiếu kính hai người các ngươi.”Sở Thận Chi cũng đối cha mẹ khom người chào thật sâu.

“Tuyên đọc lời thề.”Diệp Phương Diêu xuất ra bài đọc mà cô dâu trước đó giao cho hắn, bắt đầu lớn tiếng đọc chậm: “Đệ đệ Sở Thiên Ngọc tiên sinh, xin hỏi ngươi có nguyện ý lấy ca ca Sở Thận Chi tiên sinh làm vợ, mặc kệ hắn già nua hay tàn tật, béo hay gầy, vĩnh viễn đều yêu hắn, giúp đỡ hắn cũng như bảo bọc hắn, mãi đến đời đời kiếp kiếp, cho dù cái chết cũng không thể tách bọn ngươi?”

“Ta nguyện ý.”Sở Thiên Ngọc nhìn ca ca xinh đẹp mang theo nét mặt tươi cười vô cùng chờ mong, cũng cười theo.

“Ca ca Sở Thận Chi tiên sinh, xin hỏi ngươi có nguyện ý gả cho đệ đệ Sở Thiên Ngọc tiên sinh làm vợ, mặc kệ phú quý hoặc nghèo khó, mặc kệ khỏe mạnh hoặc bệnh tật, vĩnh viễn cũng sủng nịch hắn, che chở hắn cũng như chịu sai khiến vô điều kiện của hắn, mãi đến đời đời kiếp kiếp, cho dù cái chết cũng không thể tách bọn ngươi?”

“Ta đương nhiên nguyện ý!”Sở Thận Chi lớn tiếng mà trả lời.

Mọi người nghe được câu trả lời không thể chờ đợi được của cô dâu không khỏi lần nữa ôm bụng cười to.

“Hảo, các vị có mặt phía dưới có phản đối gì khác không, nhưng ta sợ nếu như người nào dám ra đây trở ngại tiến hành hôn lễ này, hại cô dâu không gả đi được, sợ rằng sẽ máu tươi tại trận, thân thể khác chỗ, bị hủy thi diệt tích, cho nên vì tánh mạng quý giá của các vị mà suy nghĩ, chúng ta vẫn là nên bỏ bớt bước này đi!”

Cha sứ lời này vừa nói ra, dưới đài lập tức ầm lên cười to.

“Hảo, bây giờ bổn cha sứ thay mặt chúa chính thức tuyên bố các ngươi kết làm vợ chồng. Chú rể, ngươi có thể hôn…”

Cha sứ nói còn chưa hết, cô dâu cũng đã không thể chờ đợi được mà nhào vào trong lòng chú rể, ôm sát cổ hắn, hôn lên thật sâu…

Hai người hôn đến khó mà chia lìa, cha sứ cùng mọi người chờ đến thiếu chút nữa ngáp ngủ rồi, hai người vẫn chết không xa rời nhau, đến cuối cùng, cha sứ rốt cục chịu không được, lần đầu tiên tự mình tuyên bố giải tán, mọi người nhanh như chớp mà chạy đến bữa tiệc rượu phía sau ăn!

Cây bạch đàn được gấu koala từ nhỏ che chở tưới tiêu đã cao lớn khỏe mạnh, hắn đã trở thành chỗ dựa vĩnh viễn của gấu koala, mặc kệ đời đời kiếp kiếp, bọn họ đều đã gắt gao dựa chặt lẫn nhau, gắn bó tương ôi, bất ly bất khí.

Hoàn toàn thư

mấy bữa sau sẽ post bản download

Comments on: "[Bối Đức Hữu Lý] Đệ thập nhị chương" (8)

  1. _Phương Nam công tử_

    Chời ôi chương cuối rầu xao, thiệt nà cảm động chết ta mất
    Cực ưa hình ảnh cây bạch đàn vs gấu koala trong này, iêu iêu~
    Ta đi khóc vì xung xướng đây
    p/s: Uyển nhi nàng có tính mần bộ nào khác cụa Mê tỷ nữa ko? Có thì lại cho ta xin 1 góc be bé trong nhà để tự kỉ nhớ~

  2. Cảm ơn bạn đã hoàn. Hihi, lâu nay đọc k com, thật ngại, vì mỗi lần có mở ra đọc vội đọc vàng, đọc xong thì mất máu nên k biết com sao nữa.
    Ôi nói đến Mê tỷ tỷ thì còn nhiều bộ lắm a, mà đọc QT thì thật là giảm đến 70% “cái đẹp”. Nếu bạn tiếp tục thì mình ủng hộ 2 tay 2 chân luôn á.

  3. Bạn thân mến ui, bộ Sở Gia huynh đệ nài còn mấy cái phiên ngoại, đặc điển trong Mê Mê tập nữa mà, pạn ko có ý định mần lun hả? Dù sao cũng đã mần xong 2 cuốn ùi còn tiếc chi mấy chương
    *nắm áo mắt rom róm năn nỉ*
    cái fiên ngoại còn có sự góp zui từ anh công thần bí của em thư kí Tiều Vĩ, thiệt hảo muốn xem
    *nắm áo tiếp tục năn nỉ*
    Wên nửa, lo xin xỏ hem. Love u, chụt chụt….

  4. xumuoi304 said:

    thank nàng thiệt nhìu nha

  5. gấu koala =)) dễ thương wá! Ta kũng muốn có 1 con =))

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: