BỐI ĐỨC HỮU LÝ

Edit: Uyển Nhi

Đệ thất chương

Trên tấm dra trải giường màu, một thân hình trắng như tuyết.

Dáng người tuyệt mỹ đẹp đẽ hai chân đại mở mà phát ra tiếng thở dốc dâm đãng, mặc cho lỗ nhỏ phía sau bị nam nhân trên người hung hăng đâm qua…

“A a…”

“Vù vù… Sảng khoái quá… Ta sớm phải làm như vậy rồi… Ngươi có biết không… Từ ngày đó mỗi đêm ta đều bắt đầu mơ tới ngươi… Mơ tới bộ dáng ngươi dưới thân ta dâm đãng như vậy… Ha a ha a… Ta rốt cục đạt được ngươi rồi! Ta rốt cục đạt được ngươi rồi! Nói, ta làm được ngươi sảng khoái hay không? Nói!”Toàn bộ cây rút ra tới huyệt khẩu, rồi lại hung mãnh mà cắm vào, nam nhân lay động thắt lưng rắn chắc kêu to.

“A a… Sảng khoái… Sảng khoái… Sảng khoái chết ta rồi!”

“Ta muốn nghe ngươi gọi tên ta, ngươi mau gọi, gọi a!”

“Ô… Viễn… Viễn… A… Mạnh quá mạnh quá a… Viễn… Ngươi muốn giết chết ta… Giết chết ta rồi!”

Tiếng khóc kêu của người dưới thân quả thực làm cho nam nhân điên cuồng!”Nói ta so với hắn tốt hơn! Nói ngươi không cần hắn! Nói ngươi chỉ cần một mình ta!”

“A a… Viễn… Ngươi là tốt nhất… Trong lòng ta ngươi là tốt nhất… Ta không cần người khác, toàn bộ thế giới ta chỉ muốn một mình ngươi a… Ô… Ta yêu ngươi… Ta yêu ngươi…”

“Ngươi… Ngươi nói cái gì? Ngươi lập lại lần nữa! Lập lại lần nữa!”

“Viễn… Ta yêu ngươi! Ta yêu ngươi!”

“A…”Vừa nghe ái ngữ không hề kiềm nén kia của người dưới thân, toàn thân nam nhân run lên, lập tức liền thét lớn bắn ra…

Hai người kiệt sức vừa lại cảm thấy mỹ mãn mà gắt gao ôm.

“Ta thật là cao hứng… Thật là cao hứng… Thận Chi…”

Nam nhân nỉ non thâm tình nhưng lại làm cho người dưới thân toàn thân cứng đờ…

“Ngươi… Ngươi bảo ta cái… Cái gì?”

“Thận Chi, ngươi không thích ta gọi ngươi như vậy sao? Ta gọi ngươi Thận, có được không? Thận…”

“Thận cái đầu ngươi! Lâm Trí Viễn! Ngươi Vương bát đản này! Nhìn kỹ ta là ai!”

Một cước đem sắc phôi mắt mờ, uống say không còn biết gì kia đá xuống giường, Lâm Ân Bảo không để ý đau nhức cùng mệt mỏi, khóc lóc mà quan hệ lần đầu mang đến, chính là một trận tay đấm chân đá!

“Tiểu… Tiểu bảo? Trời ạ! Sao… Sao lại là ngươi?”Mãi đến giờ phút này, Lâm Trí Viễn cuối cùng mới tỉnh táo lại, không khỏi bị hù ra mồ hôi lạnh.

Trời ạ! Ta làm cái gì với tiểu bảo? Ta đã làm cái gì với hắn!

“Sao? Ta không phải Sở Thận Chi khiến ngươi rất thất vọng, có phải không?”Lâm Ân Bảo nắm chặt hai đấm, vừa tức vừa lại thương tâm mà khóc kêu: “Nếu ngươi không uống say một mực ôm ta, luôn nói muốn ta, ta cũng không vội vã theo ngươi lên giường như vậy! Không nghĩ tới… Không nghĩ tới ngươi từ đầu tới đuôi căn bản đem ta trở thành người khác! Đại ca… Ngươi sao có thể… Sao có thể đối với ta như vậy… Ngươi biết rõ ta yêu ngươi từ nhỏ… Vẫn luôn luôn yêu ngươi… Ngươi tại sao… Tại sao phải đối với ta như vậy?”

Bộ dáng thiếu niên chảy nước mắt làm cho Lâm Trí Viễn vừa đau lòng vừa áy náy mà không biết làm sao cho phải, hắn không phải không biết tiểu hài tử từ nhỏ đã đi theo phía sau hắn này đối với mình có loại tình cảm khác thường, nhưng trước kia hắn tự nhận đối với đồng tính tuyệt đối không có khả năng có hứng thú, huống chi bọn họ lại có thêm quan hệ anh em họ huyết thống!

Nhưng từ khi hắn tới Đài Loan, bắt đầu gặp phải hai huynh đệ Sở Thận Chi kia, thừa nhận của hắn đối với đồng tính trước kia đã bị phá vỡ hoàn toàn rồi, hắn không biết nguyên lai nam nhân cùng nam nhân trong lúc đó cũng có thể ma sát ra hoa lửa kịch liệt như thế, tình dục chi hỏa kia kịch liệt đến đủ để đốt hết tất cả lý trí của hắn, làm cho hắn mỗi đêm mỗi đêm đều chìm đắm trong mộng xuân cuồng dã, không cách nào tự kềm chế…

Biết rõ người kia vĩnh viễn không có khả năng đáp lại khát vọng của mình, lại mỗi thời mỗi khắc đều nghĩ tới hắn, biết hắn ngã bệnh thì chạy tới bệnh viện thăm hắn lại bị hung hăng xua đuổi ra, đến cuối cùng chỉ có thể thất vọng mà uống rượu say bí tỉ, mượn rượu giải sầu, nhưng không nghĩ tới uống rượu lại xảy ra vấn đề lớn, chính mình thật sự tội đáng chết vạn lần, dĩ nhiên đối với em họ hắn thương yêu nhất xuống tay, làm ra loại hành vi không bằng cầm thú này, hắn nên làm gì bây giờ? Làm gì bây giờ?

“Tiểu bảo… Xin lỗi… Xin lỗi… Ngươi giết ta đi… Ta xin lỗi ngươi…”Trừ xin lỗi với xin lỗi ra, Lâm Trí Viễn thật sự không biết mình còn có thể nói gì để đền bù lỗi lầm của hắn.

“Ta không thích nghe ngươi nói xin lỗi! Ta muốn nghe ngươi nói… Nghe ngươi nói… Ô…”Khóc nhào vào trong lòng nam nhân, Lâm Ân Bảo ôm chặt lấy hắn, “Đại ca… Ta không được sao? Ngươi chỉ cần ta không được sao? Ô… Ta sẽ ngoan, ta sau này đều ngoan, ta sẽ không bao giờ vì muốn thu hút sự chú ý của ngươi mà gây ra tai họa nữa, ta sau này đều nghe lời ngươi nói, ngoan ngoãn nghe lời ngươi nói, có được không? Có được không? Đại ca…”

“Tiểu bảo…”

“Đại ca… Ta rất yêu ngươi… Rất yêu ngươi…”

Nâng đôi môi đỏ mọng của mình lên, thiếu niên si mê mà nhất nhất hôn ngũ quan anh tuấn của nam nhân, nước mắt đau lòng rơi xuống.

“Tiểu bảo… Không thể… Chúng ta không thể như vậy…”

“Có thể! Có thể! Ta biết ngươi muốn ta! Ngươi muốn ta! Xem, ngươi không phải lại cứng rồi? Ngươi bây giờ đã biết ta là ai rồi, cũng không phải như nhau muốn ta sao? Đại ca, ngươi ôm ta, ngươi ôm ta một cái nữa a!”

“Tiểu bảo, không được, không được, a…”

Cúi đầu nhìn thấy côn thịt cương cứng của mình lần nữa bị cái miệng nhỏ nhắn hồng tươi diễm diễm ngậm trụ, Lâm Trí Viễn quát to một tiếng, trái tim thiếu chút nữa bị dọa đến hững nhịp.

“Uh… Thật lớn lại thật nóng a…”Quỳ trên mặt đất, ngước nhìn chằm chặp nam nhân đã ý loạn tình mê, thiếu niên không để ý liêm sỉ mà dùng toàn bộ mưu kế dụ dỗ huynh trưởng từ nhỏ mình đã cuồng nhiệt mê luyến này.

Sở Thận Chi, hồ ly tinh ngươi không biết xấu hổ! Ta sẽ không đem đại ca giao cho ngươi! Đại ca là của ta! Là của ta!

“A… A…”Chỗ hiểm bị thiếu niên dâm đãng mà hút, hai mắt bị thiếu niên thâm tình mà nhìn chăm chú, Lâm Trí Viễn cảm giác hắn hình như đứng bên bờ cạm bẫy nguy hiểm nhất, biết rõ bước vào sẽ vạn kiếp bất phục, lại khát vọng đến không còn là chính mình.

“Đại ca, cắm vào, đem côn thịt vừa lớn vừa cứng kia của ngươi cắm vào! Ta muốn ngươi! Ta muốn ngươi!”

Mắt thấy thiếu niên xoay người sang chỗ khác bài khai tiểu huyệt bị giày vò mà sưng đỏ của mình, mặc cho tinh dịch trắng đục kia cùng tơ máu dâm tà nhàn nhạt mà chảy ra, Lâm Trí Viễn không khỏi hít một hơi, tựa như bị thôi miên, hai tay run rẩy cầm côn thịt đã cương đến sắp nổ mạnh của mình để ở huyệt khẩu nho nhỏ kia đi vào…

Ling…

Tiếng điện thoại vang sắc nhọn phút chốc đánh vỡ không khí kiều diễm, Lâm Trí Viễn mạnh run lên, lập tức tỉnh táo lại, một tay lấy chăn kéo qua người thiếu niên, không dám nhìn thân thể xinh đẹp kia một cái nào nữa.

Thiếu niên bị cắt đứt chuyện tốt, không khỏi giận đến sôi lên, cầm lấy điện thoại liền mắng to…

“Tên Vương bát đản nào có gan phá hư chuyện tốt của bổn thiếu gia? Ngươi không muốn sống sao?”

“Xin lỗi, xin hỏi Lâm tổng tài ở nhà sao? Ta từ bệnh viện Hoằng Sở, có chuyện khẩn cấp tìm hắn.”

“Bệnh viện?”Thiếu niên vừa nghe biết tình huống không đúng, lập tức ngồi dậy, không dám lung tung phát giận nữa, “Đại ca, ngươi mau tới nghe, là bệnh viện điện thoại tới.”

Lâm Trí Viễn nghe xong trong lòng căng thẳng, vội vàng tiếp nhận điện thoại, “Ta là Lâm Trí Viễn.”

“Trí Viễn, ta là Sở bá mẫu.”

“Bá mẫu, sao là bà?”

“Trí Viễn, ta và Sở bá bá ngươi vừa vặn tại bệnh viện thăm cha ngươi, nhưng bệnh tình của hắn đột nhiên chuyển xấu, trước mắt tình huống nguy cấp, hắn nói… Hắn nói…”

“Cha ta nói cái gì?”Lâm Trí Viễn khẩn trương trong lòng hồi hộp.

“Hắn nói ngươi vô luận như thế nào cũng phải đem Thiên Ngọc đến, hắn sợ… Hắn sợ hắn không có thời gian rồi… Ô…”

“Sao… Tại sao có thể như vậy?”

“Trí Viễn, ngươi trước tới bệnh viện thăm cha ngươi, sau đó chúng ta cùng đi đem Thiên Ngọc đến có được không?”

“Bá mẫu, vậy Sở Thận Chi làm sao bây giờ? Hắn sẽ không có khả năng đáp ứng chuyện này a!”Vừa nghĩ đến con người nhẫn tâm kia, Lâm Trí Viễn không biết sao cho phải.

“Ta đã thuyết phục hắn rồi! Sở bá bá ngươi cũng ủng hộ ta làm như vậy, chúng ta lần này nhất định phải đem Thiên Ngọc đến! Bằng không cha ngươi sợ rằng… Sợ rằng… Ô…”

“Hảo… Quyết định như vậy! Bá mẫu, ta lập tức đến liền, bà chờ ta.”

Vừa dập điện thoại, Lâm Trí Viễn đã bị thiếu niên từ sau lưng ôm chặt lấy.

“Ta cũng muốn đi!”

“Tiểu bảo đương nhiên phải đi rồi, cha ta thương ngươi như vậy, ngươi đương nhiên phải đi nhìn hắn rồi.”

“Bá bá không có việc gì? Ta sợ hắn có việc, hắn tốt như vậy, người tốt như vậy, ta không muốn hắn có việc a! Ô…”

“Tiểu bảo… Ngoan, không có việc gì, hết thảy đều không có việc gì…”

Ngay cả chính mình cũng khó nhịn đau xót, nhưng Lâm Trí Viễn vẫn như trước kia, gắt gao đem thiếu niên kéo vào trong lòng, càng không ngừng nhẹ giọng an ủi hắn…

“Ngọc nhi, ngươi đừng giận ca ca, có được không? Ngươi mấy ngày nay cũng không quan tâm ta, ca ca sắp khổ sở muốn chết, Ngọc nhi…”

Nhìn đệ đệ đưa lưng về phía mình, cùng mình ngủ chung trên một cái giường, nhưng lại như thế nào cũng không chịu chạm hắn một chút, Sở Thận Chi nhẹ nhàng nỉ non, lòng chua xót mà nước mắt cũng sắp rơi xuống.

Mặc dù vài ngày trước hắn lợi dụng đệ đệ say rượu, thuận lợi mà đưa hắn về nhà, nhưng đệ đệ đến nay lại lạnh ra mặt, ngay cả nói cũng không chịu nói với hắn một câu, hiển nhiên là tàn nhẫn quyết tâm không để ý tới ca ca này rồi.

“Không sao, chỉ cần ngươi bên cạnh ca ca là được rồi, chỉ cần ngươi không hề biến mất không gặp, ca ca cái gì cũng không quan tâm…”

Nhưng sao có thể thật sự không quan tâm đây? Người mình từ nhỏ che chở lớn lên, rõ ràng tùy thời tùy chỗ cũng có thể tận tình ôm , nhưng hôm nay lại giống như người xa lạ đối với mình như “băng”, Sở Thận Chi quả thực một lòng khó chịu như bị ngàn đao vạn xuyên.

Cốc… Cốc…

“Thiên Ngọc, ngươi đã ngủ chưa?”Bà bà gõ cửa nhẹ giọng hỏi.

“Bà bà, Ngọc nhi đã ngủ, ngươi nhỏ giọng chút. Đã trễ thế này có chuyện gì sao?”Sợ đệ đệ bị đánh thức rồi không vui, Sở Thận Chi vội vàng xuống giường mở cửa phòng.

“Thận Chi a! Mẹ ngươi tới, ngươi mau gọi Thiên Ngọc dậy, mẹ  ngươi có việc gấp tìm hắn a!”

“Mẹ?”Sở Thận Chi nghe vậy giật mình, liền tranh thủ đóng cửa phòng, không phân trần mà kéo bà bà xuống lầu, “Mẹ đã trễ thế này tới làm gì?”

“Hình như là… Là cha ruột Thiên Ngọc hắn sắp không được…”

“Cái gì? Bà bà, ngươi… Ngươi đã sớm biết chuyện này?”Sở Thận Chi khiếp sợ mà nhìn trưởng bối từ nhỏ nhìn hắn lớn lên này.

“Ngốc tử, mẹ của Thiên Ngọc trước khi chưa gả cho lão gia vốn là y tá của phu nhân, nhất cử nhất động của nàng ở nhà sao ta có thể không biết? Cha ruột của Thiên Ngọc vốn là bạn thân của cha ngươi, hắn mặc dù đã kết hôn sinh con, nhưng cảm tình của hắn cùng vợ hình như không tốt lắm, cho nên thường lợi dụng cơ hội đến Đài Loan công tác tới nhà tìm cha ngươi nói chuyện phiếm giải sầu. Hắn cùng mẹ của Thiên Ngọc cứ như vậy quen biết rồi mến nhau. Vốn hắn hứa hẹn sẽ chấm dứt cuộc hôn nhân không thoải mái của mình, cùng nàng ở chung. Nhưng không nghĩ tới cuối cùng hắn không thể cách lập gia đình, mà mẹ của Thiên Ngọc khi đó cũng phát hiện mình mang thai rồi. Lúc nàng bàng hoàng bất lực, thường thường khóc tìm ta cùng phu nhân thổ lộ hết. Nàng cùng phu nhân tình như tỷ muội, sau khi phu nhân biết mạng mình sống không còn lâu, lại thấy nàng chưa lập gia đình mà mang thai, cuộc sống sau này khẳng định cơ khổ không có chỗ dựa, vì vậy liền cầu lão gia sau khi mình chết thì cưới nàng làm vợ kế, cũng tốt cho ngươi cùng hài tử chưa ra ra đời kia từ nhỏ thì có đầy đủ cha mẹ a!”

“Thì ra là thế…  Vậy khi nàng quyết định bế Ngọc nhi vào cánh cửa Sở gia ta, nên biết Ngọc nhi từ nay về sau chính là người của Sở gia ta, ta tuyệt đối không cho phép bất luận kẻ nào mang hắn đi nữa!”

“Thận Chi, bây giờ chuyện khẩn cấp, ngươi có thể tỉnh táo lại, đừng hành động theo cảm tình như vậy được không? Ngươi đáp ứng cho Thiên Ngọc đi gặp cha hắn lần cuối một lần, có được không?”

“Không được! Ta không đáp ứng! Ta chết cũng không đáp ứng! Ngọc nhi là đệ đệ ta, là đệ đệ ta! Hắn cùng Lâm gia một điểm quan hệ cũng không có!”

Cho dù toàn bộ thế giới đều mắng mình lãnh huyết vô tình, bạc tình quả nghĩa, hắn cũng không cần! Dù sao hắn đã tình nguyện chết cũng không cho Ngọc nhi rời Sở gia, rời bên cạnh mình đi!

“Sở Thận Chi! Ngươi đủ rồi không? Ngươi còn muốn bá đạo ngang ngạnh như vậy tới khi nào? Ngươi chẳng lẽ không biết chuyện này liên quan tới mạng người sao?”Lâm Trí Viễn tại phòng khách kế bên nghe cũng không nổi nữa, nhịn không được liền chạy tới.

Vừa nhìn đến tên này nói xong đạo lý rõ ràng, tự nhận là chính nghĩa lẫm nhiên, Sở Thận Chi nhất thời nổi trận lôi đình!”Hỗn đản ngươi không biết xấu hổ tới làm gì? Nhà của ta không chào đón ngươi! Ngươi cút cho ta!”

Vừa nghĩ đến đệ đệ đối với mình lạnh lùng như thế đều là tên hỗn đản này làm hại, Sở Thận Chi liền hận không thể cầm “Xán lôi” một đao giết hắn!

“Muốn ta đi cũng được, nhưng lần này vô luận như thế nào ta cũng phải mang đệ đệ ta cùng nhau đi!”

“Câm mồm! Câm mồm! Ai là đệ đệ của ngươi!? Ngọc nhi là đệ đệ của Sở Thận Chi ta, là của ta! Ngươi lập tức cút cho ta! Bà bà, người nào cho phép ngươi cho tên hỗn đản này vào? Ngươi lập tức đuổi hắn ra ngoài cho ta!”

“Thận Chi, ngươi tỉnh táo lại, nghe bà bà nói…”

“Là ta dẫn hắn vào!”Lâm Bình Bình đã đi tới, ánh mắt kiên định mà nhìn chăm chú vào kế tử của mình, “Thận Chi, đây là ý của ta và cha ngươi, ngươi đừng trách Trí Viễn, hôm nay mặc kệ ngươi phản đối, ta cũng nhất định phải đem Ngọc nhi đi gặp cha ruột hắn!”

“Thật sự?”Sở Thận Chi nghe vậy lạnh lùng cười, “Có bản lãnh các ngươi cứ giết ta! Trừ phi bước qua thi thể ta, nếu không hôm nay các ngươi ai cũng đừng nghĩ chạm Ngọc nhi của ta một chút!”

“Sở Thận Chi, ngươi đừng lấn áp người quá mức! Trước đó ngươi chuẩn bị kế hoạch đả kích chi nhánh tập đoàn Hoàng Gia chúng ta thiết lập tại Đài Loan, hại chúng ta tổn thất thảm trọng, ta nể mặt Sở gia nuôi dưỡng Thiên Ngọc lớn lên, cũng không so đo với ngươi, ngươi lại muốn thế nào? Chúng ta vốn dĩ tôn trọng ngươi mới thuyết phục ngươi, bây giờ ngươi đã bỏ mặc lời cầu khẩn đau khổ của chúng ta, lãnh huyết tuyệt tình như thế, đừng trách ta tàn nhẫn! Bá mẫu, ta đến ngăn trở hắn, bà nhanh lên lầu đem Thiên Ngọc xuống, ta sợ cha ta không còn thời gian rồi.”

“Ngươi dám? Mẹ, ngươi hôm nay nếu dám làm theo lời hắn, đời này, ta tuyệt đối sẽ không tha thứ ngươi!”

“Thận Chi… Xin lỗi, hôm nay ta nhất định phải làm như vậy, cha con bọn họ đã bỏ qua nhiều năm của nhau như vậy rồi, ta không thể để cho bọn họ mất đi cơ hội cuối cùng nhận nhau này, từ nay về sau người trời vĩnh cách. Tiếc nuối như vậy, tất cả mọi người chúng ta không chấp nhận nổi a! Thận Chi, chờ sau đó, mặc kệ ngươi đánh ta mắng ta ra sao, mẹ cũng không hề oán hận một câu!”Lâm Bình Bình dứt lời hướng lên lầu.

“Không…”Sở Thận Chi bối rối muốn ngăn cản nàng, lại bị Lâm Trí Viễn động thủ dùng sức ngăn.

Hai người trong mấy giây đã qua, nhưng công phu quyền cước của Sở Thận Chi dù sao cũng không bằng Lâm Trí Viễn, lập tức đã chống đỡ không được rồi.

“Dừng tay cho ta! Ai dám đụng ca ca ta một chút nữa, ta tuyệt đối không tha cho hắn!”

Mọi người nghe tiếng tất cả đều cứng lại ngay tại chỗ, ai cũng không biết Sở Thiên Ngọc từ khi nào đã xuống lầu rồi.

“Ngọc nhi!”Sở Thận Chi chỉ cảm thấy cả người lạnh như băng, trước mắt một trận thiên toàn địa chuyển, “Ngọc nhi… Ngươi… Ngươi nghe được… Ngươi đều nghe được tất cả?”

Tuyệt vọng như thủy triều xâm nhập, nỗ lực nhiều ngày qua của mình đến lúc này như nước chảy mây trôi, chẳng lẽ đệ đệ hắn từ nhỏ một tay nuôi lớn, yêu hơn tánh mạng từ nay về sau sẽ phải rời mình?

“Vốn là, ta cũng nghe thấy được, kỳ thật từ lúc bà bà đến gọi ta ta đã tỉnh dậy.”Nhẹ nhàng mở vòng tay ra, Sở Thiên Ngọc ôn nhu mà gọi người có vẻ vô cùng yếu ớt trước mắt, “Ca… Ngươi lại đây.”

Sở Thận Chi nghe vậy cơ hồ vô ý thức mà chậm rãt bước đi hướng phảng phất như con đường cứu rỗi cho sự sống của mình.

“Ngọc nhi… Ngọc nhi… Ngọc nhi…”

Vừa mới bắt đầu chỉ là nhẹ nhàng gọi cái tên không lúc nào không quanh quẩn trong lòng, nhưng sau lại dần dần biến thành cái gọi tan nát cõi lòng! Sở Thận Chi nhào vào trong long đệ đệ yêu mến, gần như suy sụp mà gào khóc lớn!

“Ca ca ngốc… Ca ca ngốc của ta… Ngươi tại sao cái gì cũng không nói cho ta biết… Tại sao muốn ta hiểu lầm ngươi, một mình ngươi chịu ủy khuất a?”

“Bởi vì ta sợ hãi… Ta sợ hãi sẽ mất đi ngươi a… Ô… Ngọc nhi… Ngọc nhi… Ca ca van cầu ngươi… Ngươi đừng theo chân bọn họ đi… Đừng đi…”

“Không… Ta muốn đi.”

Sở Thận Chi nghe vậy phút chốc ngẩng đầu lên, oán hận mà trừng mắt nhìn đệ đệ của mình, tại trong lòng hắn giãy dụa khóc lớn kêu to, “Ta không cho phép ngươi đi! Ta không cho phép ngươi đi! Ta không cho phép! Ta không cho phép!”

“Ca, ngươi hãy nghe ta nói…”

“Ta không nghe! Ta không nghe! Ta không cho phép ngươi đi! Ta không cho phép ngươi đi!”

“Oh! Câm miệng!”Sở Thiên Ngọc khẽ quát một tiếng, một tay ôm ca ca liền hung hăng mà hôn xuống.

Sở Thiên Ngọc đã biết chiêu này vĩnh viễn mười lần chẳng sai, hơn nữa mặc dù bây giờ hắn đã rõ ràng nguyên nhân trước kia ca ca cùng Lâm Trí Viễn len lén gặp mặt rồi, nhưng Sở Thiên Ngọc hắn cũng không phải đứa ngu, ánh mắt của Lâm Trí Viễn nhìn ca ca tuyệt đối không đơn giản, hắn phải tóm lấy cơ hội tự nhiên ở trước mặt hắn ra sức diễn.

“Uh…”Căn bản không cần có những người khác ở đây, Sở Thận Chi bị hôn đến lòng say thần mê, mềm nhũn mà ngã vào lòng đệ đệ, mềm như con mèo nhỏ, không còn điệu bộ con cọp phát uy vừa nãy.

“Mẹ, các ngươi trước tới cửa chờ ta. Ta cùng ca ca hảo hảo đàm chuyện, đợi sau đó liền đi với các ngươi vào bệnh viện.”Sở Thiên Ngọc nhìn mẹ thản nhiên mà nói.

“Thiên Ngọc… Ngươi… Ngươi trách mẹ sao?”Chứng kiến đứa con nàng luôn luôn tính tình bất định hôm nay biết được thân thế của mình mà lại có thể trấn định như thế, Lâm Bình Bình không khỏi có chút sợ hãi, cũng có chút mê hoặc.

“Việc này sau này giải quyết! Ta đáp ứng ngươi sẽ đi gặp người kia, liền nhất định sẽ đi. Ca, chúng ta lên lầu trước đi.”Ôm ngang lầy dáng người mềm nhũn mà rúc vào lòng mình, Sở Thiên Ngọc đi nhanh lên lầu, không nhìn những người khác một cái.

Oa trên ghế sa lon bọn họ thường xuyên ngồi tán dóc tại phòng ngủ, hai người chỉ gắt gao ôm thật lâu không nói một câu.

“Ngọc nhi, ngươi thật sự muốn theo chân bọn họ đi sao?”

Một lúc lâu, Sở Thận Chi mới phá vỡ trầm mặc, dùng đầu ngón tay bất an mà xoa nhẹ ngũ quan tuấn lãng của đệ đệ, nhẹ nhàng mà hỏi.

“Vốn là, ta muốn đi. Dù sao ta cũng không nhận ra người kia, đối với hắn cũng chưa nói tới cảm tình gì, nhưng chuyện thực trước mắt chính là sự thật, ta sẽ không trốn tránh. Nếu như ta đi nhìn hắn có thể khiến hắn cùng cha mẹ an tâm, ta sẽ đi. Bất quá… Cũng không phải chỉ có ‘ta’ phải đi, mà là ‘chúng ta’ phải đi!”Cầm ngón tay xinh đẹp của ca ca tinh tế mà hôn, Sở Thiên Ngọc thật sâu mà nhìn hắn, “Ngươi phải đáp ứng ta, từ nay về sau, mặc kệ phát sinh chuyện gì, đều phải cho ‘chúng ta’ cùng nhau đối mặt, được không? Nếu như ngươi có thể sớm một chút cảm nhận được ý nghĩa của hai chữ ‘chúng ta’ này, có thể cho ta nhiều tin cậy hơn, hai người chúng ta cũng không nhất định chịu khổ sở cùng thương tổn nhiều ngày nay rồi.”

“Ngọc nhi… Xin lỗi, đều là ca ca không tốt, đều là ta không tốt. Nhưng ta sợ hãi mất đi ngươi như vậy, sợ hãi bọn họ sẽ như vậy cướp đi ngươi, huống chi vạn nhất nói ra thân thế của ngươi, đối với ngươi tạo thành bất cứ thương tổn gì, ca ca chính là chết cũng không muốn a!”

“Trên thực tế, nếu như không có chuyện đã xảy ra mấy ngày nay, có lẽ khi ta đột nhiên biết được thân thế của mình sẽ có chút khó tiếp nhận. Nhưng bây giờ… Ca, ngươi biết trên đời này cái gì đối với ta mới là trọng yếu nhất? Khi ta biết được ngươi cùng Lâm Trí Viễn một chút cũng không có quan hệ, ngươi cùng hắn gặp mặt cũng vì chuyện của ta, thành thật mà nói, ta cao hứng đến độ sắp điên rồi… Sắp điên rồi! Hết thảy những thứ khác đối với ta mà nói còn có gì quan trọng hơn?”Sở Thiên Ngọc kích động mà càng không ngừng hôn lên khuôn mặt đẫm lệ của ca ca, thì thào mà nói: “Chỉ cần tâm ngươi vĩnh viễn chỉ yêu một mình ta, chỉ cần một mình ta, vậy sẽ không có bất luận kẻ nào, không có bất cứ chuyện gì có thể thương tổn ta, ngươi biết không?”

“Ô… Ngọc nhi, Ngọc nhi của ta!”Sở Thận Chi rơi lệ đầy mặt mà ôm lấy người mình yêu nhất trên đời này, kích động mà không biết nên nói cái gì.

“Huyết thống là cái gì? Ca, chẳng lẽ ngươi không biết cái hai người chúng ta bây giờ có được vượt xa  cái này a! Đời này, mặc kệ ta là hài tử của ai, trong lòng ta, ta vĩnh viễn đều là đệ đệ của một mình ngươi, ngươi cũng vĩnh viễn là ca ca của một mình ta!”

“Ô… Thật vậy? Thật vậy? Ngọc nhi, Ngọc nhi của ta, van cầu ngươi đừng rời ca ca, vĩnh viễn không xa cách ca ca!”

“Ngốc tử, ta sao bỏ ngươi rời đi được? Chẳng lẽ ngươi không biết ta từ nhỏ đã… Đã…”Nói đến điểm mấu chốt nhất, Sở Thiên Ngọc đột nhiên mặt đỏ tới mang tai mà nói không được nữa.

“Từ nhỏ thì cái gì? Ngọc nhi, ngươi nói ngươi nói đi! Ca ca muốn nghe a!”Sở Thận Chi chớp chớp đôi mắt to đẫm lệ, làm nũng mà nói.

“Hảo hảo, ta nói ta nói. Ta… Ta từ nhỏ đã…  Đã… Yêu ngươi…” Sở Thiên Ngọc bình thường luôn tự tin tràn đầy, miệng lưỡi lưu loát cũng có lúc cà lăm.

Mặc dù Sở Thận Chi thường thường trước mặt người khác khoe khoang đệ đệ mình thương hắn muốn chết, nhưng kỳ thật cho tới bây giờ hắn cũng chưa từng nghe chính miệng Ngọc nhi tỏ bày với mình, hôm nay rốt cục chính tai nghe được ái ngữ của đệ đệ thật vất vả nói ra miệng, Sở Thận Chi chỉ cảm thấy đầu trống rỗng, toàn thân run rẩy không thể kiểm soát chính mình.

Một lúc lâu sau hắn mới rốt cục khóc thành tiếng cố sức mà ôm chặt người tỏ bày thẹn thùng nhưng dễ thương trước mắt này, cũng hận không thể đem tâm phế của mình móc ra đưa cho hắn, “Ô… Ngọc nhi… Bảo bối của ta… Ca ca cũng yêu ngươi, rất yêu rất yêu ngươi, không có ngươi ca ca căn bản không biết phải sống sót như thế nào a…”

Sở Thiên Ngọc nghe vậy đột nhiên như điên mà hôn người trong lòng, dường như người nói cho hắn không có ngươi sống không nổi hẳn phải là ta mới đúng a!

Hai người tận tình mà ôm hôn, khổ sở ủy khuất, hiểu lầm cùng thương tổn trải qua nhiều ngày nay cũng vì vậy tan thành mây khói.

Hoàn chương 7

Comments on: "[Bối Đức Hữu Lý] Đệ thất chương" (4)

  1. Ô! Đáng yêu quá..:”>
    H mới comm cho nàng thật là có lỗi..:”>
    Ta mong sớm có chương mới lắm đó nàng.XD
    Không biết bao h anh Ngọc mới chịu đi khi cứ tập trung chuyên môn thế này.:”>
    Cảm ơn nàng đã làm bộ này.XD
    Ngày lành.

  2. minh tranh said:

    hihih thanks nha…

  3. _Phương Nam công tử_

    Trí óc đen tối đáng thương cụa ta =]], lúc 2 anh em lên lầu cứ tưởng họ lại tập trung chuyên môn =]] =]], ai ngờ lại cải lương xến xúa =]] =]] =]]

  4. _Tử An tiên sinh_

    A! A! Chịu hết nổi rồi! Dễ thương quá a!😄 *chạy tán loạn* *tung hoa* *tung hoa*

    P/s: @Phương Nam công tử: trong đầu chú chỉ có mỗi chiện ấy =]]

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: