MỊ LOẠN HỒNG NHAN

Edit: Uyển Nhi

Đệ nhất quyển – Đệ tam thập tứ chương

Đàn hương réo rắt, màn vải lụa tơ tằm màu vàng, hỏa bồn trong góc tản ra nhiệt khí, hàn khí bên trong ngự thư phòng bị xua tan, nhưng lại tăng thêm một chút áp lực, mấy vị bồi thị công công cung kính đứng ở hai bên long án, vẻ mặt cứng nhắc, thân ảnh minh vàng ngồi ngay ngắn sau long án, ánh mắt hữu thần sâu sắc đánh giá Khanh, vương chất này luôn luôn thanh nhàn mà không để ý tới triều chính.

Phụ vương của Khanh vốn là hoàng đệ cùng mẹ với Kính Ninh đế, nhưng từ trước khi Kính Ninh đế chưa đăng cơ đã qua đời, mẫu thân đã bị ức úc vì phụ vương qua đời sau đó thì hương tiêu ngọc vẫn (mất), sau đó Tường Ninh đế tại tuổi nhỏ mất cha liền giữ Khanh ở bên người tỉ mỉ chăm sóc, mãi đến khi Khanh mãn mười ba tuổi xuất cung lập phủ mới rời hoàng cung.

Có lẽ do Khanh tại thâm cung nhiều năm dưỡng thành hãnh tình lầm lì lạnh lùng, trước khi tham chính hắn thân cư vương phủ ru rú trong nhà, cho dù sau khi tham chính cũng xa cách với chính sự, nói rõ muốn làm hưu nhàn vương gia không nhiễm hồng trần. Nhưng trầm tĩnh lãnh đạm như thế này chung quy cũng cấp Kính Ninh đế một loại cảm giác: hắn đang ẩn dấu. Trên buổi lâm triều hôm nay biểu hiện của Khanh làm cho loại cảm giác này của hắn mãnh liệt hơn, tựa như cảm giác Nạp Lan Mị cho hắn, thoạt nhìn ôn hòa tú nhã, vô hại cầm súc (không có hại), kì thực suy nghĩ thâm trầm, cơ trí phi phàm.

Khanh thẳng tắp mà đứng giữa điện, tư thái cung khiêm, liễm mi thấp, tựa hồ không nhận thấy được tầm mắt dò xét của Kính Ninh đế, dung mạo tuấn tú đạm nhã như mai.

“Vương chất đối với chuyện lâm triều hôm nay thấy thế nào?”

Trầm mặc gần nửa khắc, Kính Ninh đế mở miệng hỏi. Khanh nghe vậy nâng mắt, hướng Kính Ninh đế chậm rãi hành lễ, bình tĩnh nói: “Bệ hạ, hai vị Thừa tướng đều có lý, vương chất cũng không có ý kiến.” Lấy tình trạng trước mắt, chỉ có thể do Ninh Hoàn Khoảnh kiêu ngạo.

Không muốn nói sao? Kính Ninh đế âm thầm thở dài, từ trên án xuất ra một phần tấu chương, Mục công công hiểu ý tiếp nhận, đi xuống điện hai tay đưa cho Khanh. Khanh chậm rãi tiếp nhận, mở ra, ánh mắt Kính Ninh đế ngưng kết trên mặt hắn, quan sát mỗi một động thái trên mặt hắn.

Lời lẽ trên quyển sổ chính là nội dung của Mạc Ân tham tấu Ninh Hoàn Khoảnh hôm nay, chỉ bất quá ngoại trừ danh sách thu mua quan viên, hoàn lại có nhiều chuyện phía sau đã xảy ra trên giang hồ gần đây, một loạt sắp xếp này nhìn như không liên quan với nhau ngay cả chuyện ở bản sổ con màu vàng này, nhưng lại có thể thấy được một ít điểm giống nhau: có liên quan Ninh Hoàn Khoảnh.

Khanh chậm xem một lần, sau đó nhã nhặn mà khép lại tấu chương, Mục công công bên cạnh tiếp nhận, đi trở về long án cung kính đưa cho Kính Ninh đế, Kính Ninh đế tay tiếp nhận đặt trên án, ánh mắt tập trung tại trên mặt Khanh.

“Vương chất đối với chuyện này thấy thế nào?”

Khanh liễm ngươi, mặt mày thanh nhã, tiếng rõ ràng nói: “Bệ hạ, vương chất đối với chuyện giang hồ không biết nhiều lắm, sợ rằng nan giải sầu lo bệ hạ, thỉnh bệ hạ thứ tội.”

“Vương chất thật sự không biết?” Kính Ninh đế thẳng tắp nhìn chằm chằm Khanh, như muốn nhìn thủng hắn, “Biết mà không nói, là tội khi quân.”

Khanh nghe vậy, nhã nhặn dắt bào quỳ xuống, chắp tay, hành bái lễ quân thần, “Vi thần bội lần có tội.”

Thật sự là mình nghĩ nhiều sao? . . . Kính Ninh đế nhìn thân ảnh huyền sắc quỳ lạy trên mặt đất, từ khi tiến vào điện đến giờ, hắn cũng không phát hiện một tia khác thường, bộ dáng Khanh giống ngày thường trong triều, bình thản như nước, lạnh lùng như băng. Có lẽ, thật sự là mình nghĩ nhiều rồi. . .

“Khanh nhi đứng dậy đi.” Kính Ninh đế thanh âm ôn hòa, lại nói tiếp, mình là thân thúc thúc của đứa nhỏ này, mặc dù đứa nhỏ này trước kia ra cung gặp mình qua vô số lần, nhưng không một lần nói chuyện riêng với nhau qua, mấy năm nay, mình lại bề bộn quốc sự, liền dần dần lãng quên đứa hài tử hoàng đệ lưu lại này, hôm nay nhớ tới, hắn cảm giác có chút áy náy với hoàng đệ.

“Tạ ơn hoàng thúc.” Khanh chậm rãi đứng dậy.

Kính Ninh đế cười cười, như một người thúc thúc hiền lành bình thường, ấm tiếng nói, “Khanh nhi, canh giờ bây giờ không còn sớm, không bằng ở lại trong cung bồi hoàng thúc ăn sáng.”

Nhưng Khanh lại khẽ lắc đầu, lạnh nhạt nói, “Hoàng thúc ưu ái, chỉ là trước khi vương chất xuất môn đã đáp ứng nghĩa muội, hồi phủ cùng nàng dùng bữa, vương chất không quấy rầy hoàng thúc dùng bữa.”

Kính Ninh đế thở dài, xem ra hoàng chất này cũng không thích mình, cho dù mình là thân hoàng thúc của hắn, cùng huyết thống ruột thịt cuối cùng cũng không đánh lại nhiều năm xa cách, lại so với nghĩa muội bất quá không có huyết thống gì, “Vậy hoàng thúc không giữ lại Khanh nhi, Khanh nhi lui ra đi.”

Khanh hành lễ quỳ an, Mục công công dẫn hắn ra cung.

Hết mưa, không khí trong hơi nước lất phất phiêu tán, mặt đất có chút lầy lội, trên quản đạo rộng mở, xe ngựa trang trí tố nhã chậm rãi hành qua, Khanh ngồi trong xe ngựa, nhắm mắt trầm tư, trên trán gian ẩn suy nghĩ nhàn nhạt.

Chuyện, mặc dù trong dự liệu nhưng cũng ngoài ý liệu. Hắn không biết chuyện này Ninh Hoàn Khoảnh rắp tâm ra sao, tham dự một chân ở phía sau, chẳng lẽ là muốn nhân cơ hội nắm giữ quyền hành giang hồ, nương trong triều nội loạn soán vị? Nhưng Ninh Hoàn Khoảnh này ngay cả thu mua quan viên cũng chỉ dưới thất phẩm, hắn nhát gan như thế sẽ có lá gan kia? Nhưng, nếu không phải như thế, vậy sẽ là cái gì? Còn có tử sĩ viết trong thư của Nạp Lan. . .

Nửa khắc sau, hai mắt hắn bỗng dưng mở, ánh mắt lạnh như hàn quang, chẳng lẽ là. . .

Xe ngựa lúc này dừng lại, mã phu ngoài xe xốc màn lên, đỡ Khanh đã khôi phục lạnh nhạt xuống xe, hắn sửa sang lại quần áo thật tốt rồi chậm rãi đi vào phủ, nha hoàn trong phủ thấy thế, vội vàng đi hâm nóng thức ăn, Khanh trong phòng ngủ đổi lại y phục thường, liền một mình vào thư phòng, phân phó không cho phép ngoại nhân quấy rầy.

Khanh ngồi ở trước bàn sách, tay bắt đầu chống cằm, ám sắc nhãn hiện lên ưu sầu.

Quả thật như hắn đoán, thân phận Hộ quốc sư của Nạp Lan rất có khả năng đã bị lộ, đối tượng tử sĩ này muốn giết hại có lẽ không chỉ có Phó môn chủ Thần Miểu Môn, cũng có khả năng hướng về phía thân phận Hộ quốc sư, nếu quả thật như thế, vậy Nạp Lan nguy hiểm rồi.

Nhưng đó cũng chỉ là hắn đoán, không có chứng cớ, nếu như lúc này đi điều tra, có thể sẽ gây chú ý, như vậy ắt sẽ phải kinh xà, như vậy mối nguy của Nạp Lan lại càng không nhỏ.

“Di nhi, vào đi.”

Khanh trầm lắng mi, đột nhiên nói như vậy, ngoài cửa tĩnh lặng liền vang lên tiếng đập cửa, sau đó truyền đến tiếng mở cửa, Khanh cũng không dư để ý tới, trực tiếp từ trên bàn cầm lấy sách mở ra vài tờ, cũng không ngẩng đầu lên.

Cánh cửa đẩy ra, bóng người hồng nhạt đi đến, trong tay bưng một mâm, phía trên có cháo cùng mấy thứ ăn vặt, Di hướng phía Khanh cười cười, nói, “Ca, ngươi hôm nay trở về so với trước kia trễ rất nhiều, hơn nữa vừa hồi phủ liền vào thư phòng, ta lo lắng ngươi cho nên đến xem, cũng thuận tay bưng đồ ăn sáng tới, ca, còn không ăn đi?”

Đặt mâm trước mặt, tầm mắt đọc sách bị ngăn trở, Khanh nâng mắt nhìn cô gái trước mắt, cô gái mười lăm mười sáu tuổi, mặt trắng tịnh dịu dàng tao nhã, mắt hạnh nhân trong suốt như nước, lộ ra một cỗ khí chất ranh ma, nàng đang cười mễ mễ mà nhìn chằm chằm Khanh, trong mắt để lộ ra rằng Khanh phải ăn.

Khanh có chút bất đắc dĩ, bắt đầu lấy muỗng sứ múc một ít cháo thổi thổi, lãnh đạm hỏi, “Có chuyện gì sao?” Vô sự mà ân cần, không phải gian trá cũng là vụng trộm, ở chung mấy năm, về điểm tâm tư này của nha đầu kia hắn sao không rõ.

Bị xem thấu tâm tư, Di có chút ngượng ngùng, con ngươi doanh chuyển, sắc mặt lại nổi lên ửng đỏ khả nghi, nàng dạo thân dựa lưng vào bàn, hai tay tạo thành chữ thập đặt trên môi, vẻ mặt có chút mong đợi, “Ca, ngày mai chính là lễ nguyên tiêu rồi, ta muốn đi chùa Nguyệt Lão ngoài thành.”

“Đi chỗ đó làm gì?” Khanh uống xong cháo, bình thản hỏi.

“Nghe nói sâm nơi đó rất linh, ta nghĩ cầu khai bùa bình an cho Mị ca ca. . .” Di đỏ mặt, xấu hổ cúi đầu, trong mắt lộ ra vầng sáng hạnh phúc, “Cũng muốn cầu lĩnh sâm nhân duyên. . .”

Thủ đứng ở giữa không trung, Khanh dương mắt nhìn về phía Di hạnh phúc mà mặt khó xử, vẻ mặt trong nháy mắt có hoảng hốt, trong đầu nảy lên dáng người tú nhã xuất trần kia, còn có cái cười điềm tĩnh như ngọc đó, hắn có chút trầm tư, nói, “Di nhi, nếu ta nhớ không lầm, ngày mai là ngày ngươi niệm thơ.” Muỗng sứ trong tay chậm rãi buông, chậm nói, “Niệm hết tất cả thi từ ta giao cho, ngươi mới có thể xuất môn.”

“Tại sao a?” Di xoay người, tức giận bất bình, “Ca, niệm hết tất cả thi từ trời đã tối rồi! Ngươi chẳng lẽ muốn một nữ hài tử ta buổi tối xuất môn sao?”

“Như vậy không xuất môn.” Khanh ngữ khí lo lắng, “Huống hồ, này cũng không đáng tin, không đi cũng được.”

“Ca!” Di cảm thấy ủy khuất, “Thi từ ta có thể niệm khi trở về, nhưng chùa Nguyệt Lão sâm linh nhất chỉ có ngày đó, ca, ngươi cho ta đi đi.”

Khanh bất vi sở động, mất tinh thần tự đẩy mâm trước mặt ra, lần nữa mở sách, “Di nhi, nói xong rồi trở về phòng, hơn nữa một trăm bài lần trước nợ ta, tổng cộng bốn trăm bài, sáng sớm sau bữa thiện ngày mai lại thư phòng.”

Di vốn còn định nói gì nữa, nhưng thái độ xa cách của Khanh làm cho nàng mở mồm không nói được, bưng mâm trên bàn lên, tâm tình sa sút mà đi ra ngoài.

Cánh cửa nhẹ nhàng khép lại, ánh mắt Khanh từ trên sách ngước lên, hắn dừng ở cánh cửa đóng chặt, khe khẽ thở dài, Di nhi, hy vọng ngươi sớm rõ ràng, người kia, không thích hợp tình ái. . .

Trong góc phòng có thêm một mạt bóng dáng, người đến thân hình gầy yếu, dung mạo nhưng lại tuấn tú trắng nõn, có vẻ đẹp thanh lệ thoát tục, hắn là thủ vệ thay Nạp Lan Mị đưa tin đến, Táng.

Khanh khép lại sách, dựa lưng vào ghế, “Chuyện gì?”

Táng mân mân môi đỏ mọng, đêm qua Dật đã tìm được hắn, hắn biết, thiếu chủ phi thường coi trọng hồi âm của Khanh vương gia này, hắn phải nội trong một thời gian ngắn hoàn thành nhiệm vụ quay về bên người thiếu chủ, “Khanh vương gia, thiếu chủ đang chờ hồi âm.”

Đã chờ không kịp rồi sao? Khanh xoa mi tâm, nhưng thời gian khẩn cấp như thế, hắn cũng không có mười phần nắm chắc, lẳng lặng suy nghĩ chốc lát, quấn tay áo cầm bút chấm mực, đầu lông bút đỏ thắm tiếp xúc mặt giấy, kéo ra một hàng chữ viết đoan chính, chữ viết tiêu sái phiêu dật, âm thanh quý khí vô hình, sau khi viết xong, hắn cầm giấy thổi khô vết mực, bỏ thư vào phong thư.

Phong thư như một đạo hồng nhạn đáng sợ bắn về phía hắn, Khanh thản nhiên nói, “Đích thân giao cho hắn.”

Táng tay tiếp được, hắn cùng Dật từ nhỏ là tùy thân hộ vệ của Nạp Lan Mị, tự nhiên lĩnh giáo qua thực lực của Khanh, đối với chuyện này cũng không cảm thấy kinh ngạc, chỉ lễ phép chắp tay về phía hắn, liền lập tức biến mất tại chỗ, “Cáo từ.”

Khí tức của Táng biến mất, Khanh sâu kín thở dài, thần sắc có chút mệt mỏi an ủi, ánh mắt rơi lên sách đặt vô trật tự trên bàn, trên bề mặt có mấy chữ kiểu màu đen: Hàn hưu tương.

Hắn nhìn chằm chằm mấy chữ kia hồi lâu, sau đó tay lật sách qua, hướng trên mặt trái sách, hắn lại trầm mặc chốc lát, đứng dậy đi tới bên cửa sổ, nhìn xuyên qua cửa sổ, trong viện hàn mai xinh xắn lệ lệ mà nở ra đầu cành, mùi thơm mơ hồ tán trong không khí, hắn nhẹ nhàng hít.

Nạp Lan, người bề tôi, phải tránh những người quyền lực cao. Minh quân, chắc chắn giết.

Hết chương 34

cám ơn các bạn đã nhắc nhở

thật xin lỗi cho những sai sót trong quá trình tự beta lại

mình sẽ để ý kỹ những lần sau, lần này thật thiếu sót :((

Comments on: "[Mị Loạn Hồng Nhan] Đệ nhất quyển – Đệ tam thập tứ chương" (11)

  1. “Gió rất nhỏ phất qua, nhiều mạt bóng dáng trong góc, người đâu thân hình gầy yếu…”

    Câu này trong bản raw là “轻微的风拂过, 角落里多了抹影子, 来人身形瘦弱”

    角落里多了抹影子 (giác lạc lý đa liễu mạt ảnh tử) nghĩa là trong góc phòng có thêm 1 mạt bóng dáng.
    Còn 来人 (lai nhân) mình nghĩ là “người đến” đúng hơn là “người đâu”, với lại kết hợp với cụm trước “có thêm 1 mạt bóng dáng” thì “người đến” cũng là thích hợp.

    • cám ơn bạn đã góp ý, mình sẽ sửa lại

      • Hy vọng bạn ko cho mình nhiều chuyện, đa sự nhưng

        “Trong góc phòng có thêm một mạt bóng dáng trong góc”

        cảm giác câu này có chỗ bị thừa, chỉ 1 cụm “trong góc phòng” ở đầu đã đầy đủ rồi.

        Ngoài ra thì bản dịch Mị Loạn Hồng Nhan của bạn hành văn rất lưu loát, chúc phong độ vẫn như vậy nha🙂

      • không có gì đâu, những góp ý của reader rất quan trọng
        lần sau mình có làm chưa hay chỗ nào, bạn cứ tự nhiên chỉ ra
        mình sẽ cân nhắc và chỉnh lại cho hay

  2. nàng ơi link 23,24 die ùi …T-T

  3. godseventeen said:

    bạn ơi
    sao có mấy chương mị loạn hòng nhan bỗng dưng biến mất vậy
    mình nhớ là đến tam thập lục rồi sao bây giờ lại chỉ còn đến tam thập tứ ?

    • bữa trước mình chỉ post tới chương 35 thoy
      nhưng dạo này mình bận nên edit có hơi tệ, vì để giữ chất lượng của truyện nên mình đã tạm xóa chương này
      khi nào rảnh mình sẽ edit lại kĩ hơn

  4. hic.. mong chờ MLHN quá UN uiiii >”'<

    • xin lỗi, dạo này mình ko có rảnh cho lắm
      sau những truyện mình edit, mình thấy mình hok hợp với cổ trang lắm nên edit hok dc hay
      có thể sẽ post chương kế sau

  5. Bạn ơi bao giờ lại có Mị loạn hồng nhan thế. Mình thích bộ này quá, hay cực kỳ. Chờ mãi mà không thấy chap mới. Bùn

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: