BỐI ĐỨC HỮU LÝ

Edit: Uyển Nhi

Đệ nhị chương

Tầng thượng vương quốc của Doanh nghiệp Sở thị, tổng tài Doanh nghiệp Sở thị nắm quyền lực chí cao vô thượng, nhưng giờ phút này lại đang hoảng sợ bất an mà đi qua đi lại vòng vòng.

“Tổng tài, không phải tiểu tổ tông Sở gia chúng ta vừa lại có chuyện gì rồi?” Vương Gia Vĩ mang danh xưng ‘thiên tài thư ký’ thấy thế cơ trí mà nói.

“Đúng vậy đúng vậy! Vương thư ký, ngươi mau giúp ta nghĩ biện pháp, ta bây giờ cũng không biết phải làm sao?”

Rõ ràng là một đời kỳ tài luôn hùng tài vĩ lược, túc trí đa mưu, xưng bá một phương, mặc kệ nan đề gì đến tay hắn cũng có thể thoải mái mà nghênh nhận giải quyết, tại sao mỗi lần đụng đến chuyện đệ đệ nhà mình, liền phiền não đến như trời sắp sập tới nơi, một bộ dáng thúc thủ vô sách đây?

Vương Gia Vĩ vừa lại lần nữa ở đây thể nghiệm đến chân lý tuyệt đối “Trời sinh vạn vật, một vật khắc một vật”.

“Tổng tài, ngươi đừng vội, đem chuyện trải qua cẩn thận nói rõ, ta mới hảo giúp ngươi phân tích lý giải a!”

“Hảo, ngươi hãy nghe cho kỹ, chuyện là như thế này, ngươi cũng biết, Ngọc nhi nhà ta yêu ta muốn chết, cho nên hắn đã xăm trên người ta cái hình xăm lần trước ta cho ngươi xem a! Bất quá chuyện này ngươi ngàn vạn lần không thể cho hắn biết oh! Sau đó ngày kia… Ta liền… $@%& thước…”

Đợi lời giải thích của tổng tài sau khi tự biên tự diễn ít nhất ba trăm lần “Ngọc nhi nhà ta yêu ta muốn chết”, Vương Gia Vĩ cuối cùng rất nhẫn nại mà nghe xong chân tướng ngọn ngành so với vải bó chân của bà ngoại (tục bó chân của phụ nữ TQ xưa) còn muốn dài hơn.

“Uh… Tổng tài, thứ ta ngu muội, sau đó? Sau đó tiểu thiếu gia về nhà rốt cuộc tính sổ với ngươi như thế nào?”Vương Gia Vĩ thật muốn đến gần lớn tiếng nói tổng tài anh minh một câu, “Nói trọng điểm!”

“Vương thư ký, ngươi sao ngu như vậy a?”Sở Thận Chi hung hăng mà thưởng hắn một cái bốp!”Nếu như Ngọc nhi nhà ta có tính sổ như ta nói, ta còn cần ở cạnh rầu rỉ sao? Vấn đề chính là Ngọc nhi hình như xem chuyện gì cũng không phát sinh qua, một điểm động tĩnh cũng không có, cho nên ta mới bất an như vậy a! Này! Ngươi nói xem, Ngọc nhi nhà ta có thể… Có thể giận quá, giận đến không quan tâm ta rồi?”

Ôi…hì hì! Là ai vừa mới ba hoa nói Ngọc nhi nhà hắn thương hắn muốn chết, bây giờ lại ở chỗ này phiền não sẽ bị người ta vứt bỏ, ha ha…

Vương Gia Vĩ chứng kiến tổng tài một bộ dáng bỏ cuộc như đàn bà, cười thầm đến thiếu chút nữa ruột thắt lại.

“Vương Gia Vĩ! Ngươi ngứa da rồi? Có muốn ta gọi chồng của Diệp Phương Diêu giới thiệu mấy người cao thủ SM đến giúp ngươi gãi ngứa a?” Sở Thận Chi làm thế nào cũng là một nhân vật, xem cái cười xấu xa trên vẻ mặt gian trá kia của thư ký hắn chỉ biết khẳng định “tâm tình rối loạn”. (bây giờ đã rõ ràng anh Diêu làm thụ a =)) )

“Hắc hắc, tổng tài, ngài bớt giận bớt giận, ta trung trinh không hai lòng, một lòng là việc chính, ngươi sao có thể oan uổng ta như vậy? Theo ta thấy! Tiểu thiếu gia chỉ là yêu tổng tài muốn chết, căn bản không nỡ tính sổ ngài, cho nên đến nay mới chưa từng hành động, tổng tài có thể yên tâm rồi!”

“Thật sự? Ngươi cũng hiểu được Ngọc nhi nhà ta yêu muốn chết sao? Hắc hắc.”

Ai! Thật sự là ngàn mặc vạn mặc, mông ngựa không mặc a! Vương Gia Vĩ nhìn vẻ mặt tổng tài cười khúc khích, không khỏi lần nữa khắc sâu thể nghiệm cái danh ngôn chí lý đến thiên cổ cũng không thay đổi này.

Cọc… Cọc…

“Chuyện gì?”Tiến lên mở cửa lớn phòng làm việc tổng tài, nhìn thấy thủ hạ Lâm thư ký của tổng quản lý cung kính mà đứng ở trước cửa, Vương Gia Vĩ lập tức đứng đắn nghiêm túc mà đội mặt nạ trợ thủ đắc lực nhất của tổng tài Doanh nghiệp Sở thị.

“Thư ký đã lâu, tiểu thiếu gia bày người đưa tới một lễ vật, nói là cấp cho tổng tài, hoàn lại trịnh trọng dặn dò nhất định phải tự mình ngài giao vào tay tổng tài. Nơi này còn có một phong thơ, mời ngài xem qua.”

“Biết rồi, ngươi đi xuống đi! Ta sẽ xử lý.”

Tiếp nhận một hộp lễ vật thật to, Vương Gia Vĩ không khỏi âm thầm hưng phấn.

Ha ha! Lại sắp có trò hay nhìn. Tổng tài, ta xem lần này ngươi tai kiếp khó thoát a!

Không thể chờ được mà mở thư đọc, nhưng Vương Gia Vĩ lại nhất thời xanh cả mặt.

“Vương Gia Vĩ:

Ngươi thật to gan, ta khẳng định ngươi xem qua hình xăm ta lưu lại trên người ca ca. Ta rất tức giận, tức giận phi thường, ngươi cũng biết ta một khi nóng giận, không biết sẽ phát sinh bi thảm kịch gì. Có lẽ là chiếc xe yêu quý của ngươi ngày mai được tiếp xúc đáy sông Đạm Thủy, cũng có lẽ ái khuyển ny ny (chỉ con cái) của ngươi ngày mai được đặt trong ổ con chó đực nhà ta.

Bây giờ ta cho ngươi một cơ hội lấy công chuộc tội. Đem lễ vật ta cấp ca ca đích thân giao cho hắn, theo thời gian địa điểm ta chỉ định, hảo hảo hộ tống hắn lại đây. Trước khi ta xuất hiện, ngươi một tấc cũng không rời người hắn, hắn nếu mất đi một cọng lông, ta sẽ xử mạng ngươi!”

Xem xong lời nhắn lại của tiểu tổ tông Sở gia, Vương Gia Vĩ thiếu chút nữa sợ đến khóc rống chảy nước mắt.

Ô… Xe yêu quý của ta, ái khuyển của ta a!

Xuyên thấu qua hai mắt đẫm lệ mông lung của Vương Gia Vĩ, hắn thấy được tổng tài đáng thương đang mở hộp lễ vật, nhìn gì đó bên trong, vẻ mặt trắng bệch gia tăng xanh thảm thương…

Buổi tối mười giờ, lên một chuyến tàu điện ngầm đến trước Đạm Thủy.

Bởi vì cũng không phải giờ cao điểm đi làm tan ca, cho nên hành khách cũng không phải rất nhiều, nhưng một nữ tử từ ngoài toa xe đi vào, lại lập tức khiến cho một trận tao động không nhỏ.

Chỉ thấy nữ tử này mặt như phù dung (hoa sen), da thịt thắng tuyết, khuôn mặt cao quý động lòng người cộng thêm mái tóc màu trà vừa dài lại vừa xoăn càng khiến nàng tuyệt mỹ nói không nên lời. Bộ ngực ưỡn cao được bọc dưới lớp áo sơmi trắng đơn giản, cái váy màu đậm ngắn ngủn bó sát quanh cái mông căng vểnh đẹp đẽ, hai chân trên giày cao gót mặc tất da màu đen càng lại thon dài thẳng tắp, thẳng khiến các nữ nhân nhìn ghen ghét không thôi, còn lại các nam nhân nhất trí trong lòng đối với nam nhân có thể cùng OL (Office Lady) xinh đẹp như vậy làm cùng một chỗ, cảm thấy vạn phần hâm mộ a!

Mặc cho các nam nhân trong lòng cầu khẩn thiên tiên mỹ nữ này sẽ lựa chọn ngồi ở chỗ trống bên cạnh mình, nhưng nàng lại không nhìn ánh mắt khao khát của mọi người, cũng không nhìn kỹ trong xe còn có chỗ trống khác, lựa chọn lẳng lặng mà đứng bên cạnh một người thiếu niên.

Đoàn xe chậm rãi tiến lên, nhất cử nhất động của tiểu mỹ nhân cũng là tiêu điểm thu hút ánh mắt mọi người.

Mới đầu, thiếu niên tựa hồ không ý thức được chính mình đi cẩu thỉ vận (mỉa mai người có số may mắn mà không biết hưởng), đứng bên cạnh một tuyệt sắc mỹ nữ, nhưng đại khái cuối cùng là phát hiện rồi ánh mắt vừa ghen ghét vừa lại hâm mộ của mọi người, cho nên mới nghiêng thân đi, không chuyển mắt mà nhìn chằm chằm nữ tử trước mắt.

“Tiểu thư, ngươi ngày thường thật thu hút!”Thiếu niên một mở miệng chính là vui vẻ phun ra tiếng quốc ngữ Đài Loan.

Con mẹ nó, đây là tên quê mùa ở nông thôn đâu, dĩ nhiên dùng loại thủ pháp bắt chuyện quá lạc hậu này. Một phiếu bầu trong tâm trí của nam nhân với nhau đều khinh thường.

Chỉ thấy tiểu mỹ nhân khuôn mặt đỏ lên, xấu hổ mà cúi đầu, lộ ra đoạn cổ ưu mỹ trắng như tuyết.

Các nam nhân thấy lập tức mạnh nuốt nước miếng.

“Tiểu thư, ‘tạp thặng’ (mông) ngươi rất vểnh oh!”Vừa nói tay vừa bắt đầu vuốt ve cái mông gợi cảm của tiểu mỹ nhân, thiếu niên hình như định ăn tại chỗ rồi mỹ nữ không dám phản kháng, liền được voi đòi tiên mà bắt đầu ăn đậu hủ.

Tiểu mỹ nhân khẳng định là bị cử chỉ hạ lưu của thiếu niên hù dọa, thân thể đột nhiên có chút run rẩy, cũng phát ra tiếng thở dốc rất nhỏ.

Động tác của thiếu niên càng lúc càng lộng hành, một tay lại ôm thắt lưng mỹ nhân đem nàng kề sát vào lòng mình.

“Không… Uh… Uh a…”

Tiểu mỹ nhân khóe mắt lóe ra lệ quang, tiếng rên rỉ kháng cự nhỏ nhẹ kẻ khác nghe xong trống ngực gia tốc rồi tâm lại không đành lòng. Nhưng các hành khách thấy thiếu niên một dạng lưu manh đều sợ gặp phải phiền toái, cho nên cũng do dự có nên thấy nghĩa dũng cảm tiến lên giải cứu.

Thiếu niên cười hắc hắc, ngày càng táo tợn hơn mà một tay bò lên trên ngực nàng dùng lực mạnh mà xoa bóp. Mọi người ở đây tưởng rằng lần này mỹ nữ khẳng định phải thưởng thiếu niên bất lương háo sắc coi trời bằng vung này một bạt tai hoặc đạp hắn một cước, không nghĩ tới…

Tiểu mỹ nhân xem ra đau đớn đáng thương này phát ra một tiếng thở gấp khó nhịn, trở tay ôm chặt lấy thiếu niên.

Nguyên bổn mọi người vi nàng lo lắng không thôi thấy thế nhất thời một mảnh sụp đổ.

“Ca, ngươi có lầm không, ngươi bây giờ đang sắm vai là mỹ nữ gặp rủi ro chịu làm nhục thảm thương, không phải kỹ nữ đói khát có được không? Còn không mau bắt tay ta quăng ra!”Sở Thiên Ngọc tại bên tai ‘mỹ nữ’ nghiến răng nghiến lợi nói.

A! Thì ra vở kịch diễn thiếu niên bất lương đùa giỡn con gái đàng hoàng quá tự do dĩ nhiên là do Sở gia huynh đệ làm chủ diễn a!

“Nhưng ca ca không nhịn được ma! Ngọc nhi sờ ca ca thật thoải mái oh…”Thở dốc mà tại trên người thiếu niên mè nheo cọ xát, cho dù giả trang thành mỹ nữ khí chất kiều nhược hay là Sở Thận Chi không đổi được thói quen phát tao, làm nũng mà nói: “Làm sao bây giờ… Ca ca hảo muốn oh…”

“Muốn cái đầu của ngươi!”Sở Thiên Ngọc tức giận đến âm thầm nhéo hắn một cái, “Ngươi như vậy trò chơi của chúng ta sao chơi đùa đến cùng được?”

“Ô… Ngọc nhi sao có thể trách ta, đều là kịch bản ngươi viết không hợp lý, trên đời này sao có thể có người bị Ngọc nhi sờ tới sờ lui như vậy còn có thể giãy dụa kháng cự? Căn bản không có khả năng ma!”

Đối với Sở Thận Chi mà nói, chỉ cần đệ đệ yêu mến xấu xa mà liếc hắn một cái cũng có thể làm cho hắn hô hấp khó khăn, toàn thân yếu mềm, huống chi là lớn gan vuốt ve khiêu khích như vậy! Cũng khó trách hắn diễn thục nữ đứng đắn nghiêm túc không nổi nữa.

“Tức chết ta rồi! Không chơi, không chơi!”

Đáng ghét, Âu Dương đại ca rõ ràng nói hắn cùng Nai Con chơi sắm vai nhân vật rất kích thích, rất hảo ngoạn, tại sao trò này đến lượt huynh đệ bọn họ chơi liền khác toàn bộ?

“Hảo ma hảo ma! Ngọc nhi đừng nóng giận, đều là ca ca không tốt, nếu không chúng ta chơi lại một lần nữa, lần này ca ca nhất định cố gắng giãy dụa có được không?”Sở Thận Chi lấy lòng nói.

“Không được! Ta đã mất hứng thú rồi!”Sở Thiên Ngọc dùng sức mà tránh khai ngực của hắn, thở hỗn hển mà hướng một đầu toa xe khác đi.

“Ngọc nhi, ngươi đừng nóng giận ma!”Sốt ruột mà đuổi theo phía sau đệ đệ, nhưng lại quên mang trên chân mình chính là giày cao gót cao mười cm, Sở Thận Chi đột nhiên một cái lảo đảo, một tiếng thét kinh hãi, bịch mà bổ ngã xuống đất.

“Đáng chết, ngươi có sao không?”Vừa nghe đến tiếng kêu thảm của ca ca Sở Thiên Ngọc liền sợ đến ngực đau đớn, vội vàng xoay người chạy lại bên người ca ca.

“Ô… Ngọc nhi… Đau quá oh…”

“Nơi nào đau? Trật chân rồi sao?”Cẩn cẩn dực dực mà đem dáng người bị thương ôm lên ngồi vào một chỗ trống cạnh cửa, Sở Thiên Ngọc ngồi xổm xuống đem mắt cá chân của ca ca trong tay thổi thổi nhẹ nhàng mà vuốt ve, cũng cẩn thận xem.

“… Ngọc nhi, giày cao gót của ta rớt…”

“Rớt thì rớt, đều là ta không tốt, không nên cho ngươi mặc giày cao như vậy.”Đau lòng mà tại mắt cá chân bị thương của ca ca thổi khí, Sở Thiên Ngọc tự trách nói.

“Ngọc nhi… Đau quá a… Đầu gối của ta cũng rất đau oh…”

“Thật sự? Hảo, ta xoa oh…”

Thừa dịp lúc đệ đệ buông tay khỏi mắt cá chân, Sở Thận Chi nắm chắc khoảnh khắc này, giảo hoạt mà lần đi xuống, dùng chân tại chỗ hiểm của đệ đệ dùng sức mà xoa bóp.

“Ngươi… Ngươi…”Cúi đầu nhìn chân ngọc đang linh hoạt chuyển động trên quần của mình, Sở Thiên Ngọc biết mình vừa lại bị mắc mưu của tên yêu tinh này, không khỏi vừa bực mình vừa buồn cười.

“… A… Cự đại lại cứng quá oh…”Không nhịn được mà thở gấp, không tự giác mà vươn cái lưỡi hồng tươi đẹp đẽ liếm môi dưới thoa đầy son, Sở Thận Chi tại giờ khắc này đã không còn quan tâm nơi nào, chỉ hy vọng sinh vật cực nóng dưới chân này có thể nhanh mãnh liệt mà đâm vào mình, dẫn hắn một lần nữa thể nghiệm tuyệt đỉnh khoái cảm dục tiên dục tử kia!

“Chết tiệt…”Tính khí thật lớn đã bị chà đạp mà cứng rắn vô cùng, Sở Thiên Ngọc cũng khó nhịn dục hỏa hừng hực thiêu đốt kia, chịu không nổi mà tiến lên cắn nuốt phiến môi hồng tươi đẹp kia.

Hai người gắt gao mà ôm lấy đối phương hôn đến khó chia lìa, môi lưỡi đói khát quét lần mọi ngõ ngách trong miệng đối phương, điên cuồng mà trao đổi nước miếng lẫn nhau, phát ra tiếng vang dâm tà. Tay của Sở Thiên Ngọc đã sớm lớn mật mà lẻn vào trong cái váy củn cỡn ca ca mặc, tính khí hắn bắt đầu chuẩn bị phóng đãng, khiến cho Sở Thận Chi ô ô mà cúi khóc, thiếu chút nữa tại trên tay đệ đệ tiết ra rồi.

Hai người không coi ai ra gì mà quấn quanh, hồn nhiên không biết cảnh tượng như vậy đều đã bị người hoan hỉ vô cùng mà chụp ảnh.

Chỉ là ánh mắt của quần chúng nhạy cảm, làm mọi người nguyên bổn xem hoạt xuân cung trợn mắt há hốc mồm, phát hiện có người quay chụp, lập tức bừng tỉnh đại ngộ kết luận, nguyên lai đây là người chụp ảnh cảnh phim A (phim XXX) a!

Vì vậy mọi người bắt đầu hưng phấn mà tiến lên hướng “nhiếp ảnh sư” hỏi thăm tin tức.

“Chụp gần lại (zoom)! Gái AV siêu cấp này tên là gì a? Các ngươi khai phá ở nơi nào? Cô này thật sự rất hot, bề ngoài thoạt nhìn như quý phụ, trên thực tế tao lên quả thực so với dâm phụ còn kinh khủng hơn, này! Tiên sinh, các ngươi là người hãng phim nào?”

“Đúng vậy! Cô này thật sự rất hợp, ta xem phim A nhiều năm như vậy, chưa từng xem đẹp như vậy, gái AV có khí chất như vậy, cuộn phim này các ngươi lúc nào bắt đầu phát hành a? Chúng ta phải thế nào mới có thể mua được?”

“Này! Ngươi sao không nói lời nào a? Cô này rốt cuộc tên gọi là gì a? Nàng có thành lập câu lạc bộ gì người hâm mộ có thể tham gia không?”

Ngay lúc “nhiếp ảnh sư” bị mọi người bao quanh, ép hỏi đến mồ hôi lạnh lã chã, đoàn xe cũng đã tới trạm tiếp theo.

Đợi cửa xe vừa mở ra, nam diễn viên phim A đột nhiên ôm lấy nữ diễn viên hướng xông ra ngoài, cũng hung hăng mà lược câu tiếp theo…

“Vương Gia Vĩ, ngươi còn không mau lăn ra đây cho ta!”

Để ca ca trên tường điên cuồng mà hôn môi, hai người đứng ở trạm tàu ngầm bên cạnh một cái đường hầm yên lặng u tối, như là một đôi cẩu phát tình dây dưa không thôi…

“Tự mình kéo váy lên đi.”

Vừa nghe đến lời ra lệnh thở dốc của đệ đệ, toàn thân Sở Thận Chi liền nóng lên mà rất nhanh nắm tới làn váy, lộ ra trừ đôi tất chân màu đen mang bên ngoài, hạ thể không có bất cứ gì che chắn.

“Mẹ kiếp, ngươi tao hóa này sao tao thành như vậy? Còn không có mặc quần ta đưa cho ngươi?”Dùng sức mà kéo lông hạ thể của ca ca, Sở Thiên Ngọc không biết chính mình rốt cuộc là tức giận hắn đi ngược lệnh của mình, hay là tức giận hắn làm cho dục vọng của mình càng thêm không cách nào khống chế.

“Ô… Đau quá đau quá oh! Ngọc nhi đừng nóng giận, kiện quần trong kia bị ca ca không cẩn thận làm rách ma!”

“Lý do! Đều là lý do! Ngươi yêu tinh căn bản là cố ý có đúng không? Ngươi chính là thích xem ta nổi giận ngươi có đúng không?”

Quần áo bị thô bạo mà xé mở, ngực giả trên người bị đệ đệ yêu mến loạn thất bát tao mà vuốt ve, đáng lẽ không nên có cảm giác, nhưng không biết tại sao, Sở Thận Chi lại kỳ dị mà cảm thấy một trận khoái cảm dâm loạn khó tả, không khỏi nhỏ giọng mà kêu lên.

“Mẹ kiếp, ngay cả giả ngươi cũng có thể gọi thành như vậy?”Sở Thiên Ngọc càng thêm nổi trận lôi đình.

“Ô… Không có cách nào… Ca ca chính là có cảm giác a… A… Ngọc nhi… Ngọc nhi của ta… Van cầu ngươi đừng hành hạ ca ca nữa… Ngươi nhanh cho ta… Cho ta…” Đang gấp gáp và đợi kéo quần của đệ đệ xuống, Sở Thận Chi cũng không quan tâm trên mặt đất có bao nhiêu bẩn liền quỳ gối dưới chân hắn, móc ra thứ thật lớn vừa nóng vừa cứng để vào trong cái miệng đói khát của mình, cuồng nhiệt mà mút.

“Người nào cho phép ngươi, ha hả… Ha hả… Mẹ kiếp… Tức chết ta rồi… A… Chết tiệt… Kẹp chết người đi được…”

Chổ hiểm cứng rắn rành rành như thế lại có vẻ vô cùng yếu ớt bị bao vào trong vòm miệng ấm áp cố sức mà mút, cái miệng nhỏ nhắn vừa chật vừa nóng của ca ca quả thực cũng có thể đem não tủy của mình hút ra…

Sở Thiên Ngọc tại giờ khắc này không phải không cảm thấy sợ hãi.

Chính mình đối với người này khát vọng rốt cuộc có điểm dừng không?

Đã biết cuộc đời có phải đều sống trong sợ hãi suy tính hơn thiệt như vậy?

Có đôi khi hắn thậm chí cảm giác được chính mình đối với người quỳ gối dưới chân này đã đến gần tình trạng thống hận.

“Thoải mái sao… Ngọc nhi… Thật sự thoải mái như vậy sao… Uh a… Thật là cao hứng… Ca ca thật là cao hứng a…” Mùi đàn ông nồng hậu của đệ đệ tràn ngập gian mũi của mình, hai tay Sở Thận Chi đang cầm cự đại đủ để xé rách thân thể cùng linh hồn của mình càng không ngừng liếm láp, trong lòng tràn ngập ý nghĩ vô cùng yêu thương, cơ hồ hận không thể đem nó nuốt vào trong bụng.

“Đủ rồi!” Sở Thiên Ngọc cảm giác chính mình đã sắp bộc phát, một tay nắm yêu tinh điên cuồng làm cho hắn bị đẩy ngã xuống đất.

Tóc giả vừa dài vừa xoăn bù xù trên mặt đất, cái áo nguyên bổn tuyết trắng hôm nay đã trở nên dơ bẩn không chịu nổi, lại bị xé rách lộn xộn mà vương trên bả vai, nịt ngực đường viền hoa gợi cảm cũng bị kéo lộ ra một bên đầu nhũ hồng hồng, làn váy dâm loạn mà quấn cao đến phần eo, tất chân màu đen bị xi măng ma sát mà rách một mảng lớn, nếu như không phải thứ cương cao vút giữa hai chân không cách nào bỏ qua, bộ dáng Sở Thận Chi sống sờ sờ tựa như một mỹ nữ nhu nhược ở trong hầm tối bị kẻ bắt cóc gian dâm.

Cảm giác biết các phim A từng xem qua trên đời cũng không có một cảnh tượng dâm tà tục tĩu so với bây giờ, Sở Thiên Ngọc đột nhiên chợt lóe linh quang, có chủ ý mới.

“Ca, lần này cho ngươi một cơ hội lấy công chuộc tội, chúng ta trở lại chơi sắm vai nhân vật.”

“Hảo a hảo a! Chỉ cần Ngọc nhi không giận ca ca, mặc kệ Ngọc nhi gọi ca ca làm gì, ta cũng làm theo.”

“Hảo, vậy ngươi nghe kĩ cho ta, bắt đầu từ bây giờ ta muốn ‘cường bạo’ ngươi, ngươi sắm vai con gái đàng hoàng nghiêm túc cho ta hảo lăng nhục, bi thảm hề hề, khóc rống chảy nước mắt, tuyệt đối không cho phép cho ta phát tao, có nghe không?”

“Hảo! Ca ca lần này nhất định sẽ không làm đổ bể nữa!”

Mặc dù có điểm hoài nghi lời tín dụng của ca ca, nhưng nhìn hắn nói xong như đinh chém sắt như thế, Sở Thiên Ngọc quyết định tin tưởng hắn một lần nữa.

“Hắc hắc, hảo, chúng ta bắt đầu đi! Tiểu mỹ nhân…”Sở Thiên Ngọc lộ ra nụ cười hạ lưu, bước hướng “thiếu nữ tử” nửa nằm trên mặt đất đi đến.

Vừa nhìn đến nụ cười tà ác kia của đệ đệ, Sở Thận Chi liền xuân tình nhộn nhạo, thật sự rất muốn cứ như vậy nhào vào trong lòng hắn, nhưng nghĩ đến chính mình vừa đáp ứng, vội vàng thu hồi nước miếng sắp chảy xuống, giả bộ thanh âm run rẩy, “Không nên… Không nên a… Đại hiệp… Van cầu ngươi… Buông tha tiểu nữ tử đi…”

Oa kiềm chế, còn đại hiệp cơ đấy! Hắn cho ta đóng phim cổ trang a? Sở Thiên Ngọc thiếu chút nữa cười một trận rồi.

“Khụ khụ, đừng dài dòng! Lão tử ta đã sớm muốn thượng ngươi rồi, cầu tình ta cũng vô ích! Ta hôm nay nhất định phải làm đến ngươi ai ai gọi, làm đến ngươi kêu cha gọi mẹ, làm đến ngươi ở trước mặt ta quỳ xuống cầu xin tha thứ!”

Vừa nghe đệ đệ rồi hình dung đến “bi thảm tình hình” liền kích động thiếu chút nữa không nhịn được mà bắn ra, Sở Thận Chi vội vàng nghiêng thân đi, dùng hai tay ngăn chặn tính khí không nghe sai khiến của mình, giả bộ bộ dáng sợ hãi.

“Không muốn không muốn a! Đại hiệp, ngươi tha ta đi! Ngươi cường bạo ta một hai lần thì được rồi, đừng làm nhiều lần như vậy, như vậy tiểu nữ tử ta sẽ chịu không nổi…”

Sở Thận Chi tự cho đã nói hết sức như trinh tiết liệt nữ, đột nhiên cái mông bị hung hăng chụp lấy!

“Ngươi nói gì vậy a? Có người bị cường bạo sẽ cầu kẻ bắt cóc như vậy sao?”Sở Thiên Ngọc quả thực sắp nghe không nổi nữa.

“Ô… Vậy nếu không thì phải nói như thế nào?”Sở Thận Chi một bộ dáng rất ủy khuất.

“Quên đi quên đi, bắt đầu từ bây giờ, ngươi chỉ có thể nói vài câu ‘không nên’, ‘ ta không dám rồi’, ‘ tha ta’, ‘ van cầu ngươi’ này, biết không?”

“Hảo hảo, ca ca nghe Ngọc nhi.”

Sở Thận Chi một lòng suy tính cẩn thận, thầm nghĩ muốn đệ đệ yêu mến mau tới “cường bạo” mình, không cần đệ đệ muốn mình nói cái gì.

“Hảo, bây giờ chuyển lại quỳ rạp trên mặt đất cho ta!”

Cơ hồ vốn không thể chờ được mà chuyển lại ngã thật tốt, Sở Thận Chi vì phối hợp kịch bản đệ đệ hoàn lại phát ra rên rỉ kháng cự, “Van cầu ngươi… Không nên… Tha ta đi… Van cầu ngươi…”

Nhìn biểu hiện của ca ca, Sở Thiên Ngọc hài lòng mà cười.

“Tự mình lấy tay đem cái mông hạ lưu của ngươi bài khai!”

Nghe được lệnh dâm tục của đệ đệ, Sở Thận Chi quả thực cương đến sắp nổ mạnh rồi, hắn hai tay run rẩy bài khai mật huyệt của mình đã khát vọng đến không ngừng co rút lại, trong miệng còn không quên kêu: “Van cầu ngươi… Không nên… Tha ta đi… Van cầu ngươi…”

Một bên phát ra tiếng cười dâm tà, một bên dùng côn thịt sớm đã trướng đến phát đau cọ xát huyệt khẩu vừa xinh đẹp vừa dâm đãng kia, Sở Thiên Ngọc đắc ý hưởng thụ thanh âm ca ca cầu xin tha thứ.

Cảm giác được côn thịt cực nóng thật lớn kia chỉ cách một tấc là có thể đi vào trong cơ thể mình, Sở Thận Chi không nhịn được thống khổ mà khóc ra, trong lòng càng không ngừng cuồng khiếu: “Bảo bối của ta, van cầu ngươi, van cầu ngươi mau vào giết chết ta!”

“A a… Van cầu ngươi… Van cầu ngươi…”

Vừa nghe đến thanh âm ca ca khóc cầu xin tha thứ liền nóng đến đầu phát ngất, Sở Thiên Ngọc kích động mà khom người xuống, vươn đầu lưỡi thật dài điên cuồng mà liếm lên hình xăm song long bên hông đích thân mình lưu lại kia, phát ra tiếng thở dốc của dã thú…

“A… . a…”Từng đạo dịch trắng đục đục bắn đầy đất.

Bắt đầu từ ngày đệ đệ tại trên người mình xăm ký hiệu yêu thuộc về hai người, hình xăm song long này đã trở thành lớp gợi cảm trí mạng người của Sở Thận Chi, hôm nay bị tâm can bảo bối của mình hung hăng mà liếm láp như vậy, Sở Thận Chi lập tức không nhịn được bắn ra, ở trong hầm tối phát ra tiếng thét dâm đãng chói tai.

“Ngươi…” Sở Thiên Ngọc vốn định nói “ngươi phạm quy ” nhưng lại vì bị nam căn cương cứng của mình đột nhiên hướng chỉa thẳng tới cái mông săn chắc muốn chiếm đoạt, mà hô hấp cứng lại không mắng được.

“Ha hả… Ha hả… Van cầu ngươi… Không nên… Tha ta… Không nên… Tha ta…”

Niêm mạc vừa ẩm ướt vừa nóng cố sức gặm nuốt vào côn thịt thật lớn, khoái cảm tiêu hồn thực cốt đã làm cho Sở Thiên Ngọc không rõ dáng người dưới thân là đang gọi “Không nên, tha ta”, hay là gọi “Không nên tha ta”.

“Hô… Hô… Mẹ kiếp… Ngươi yêu tinh này… Căn bản là cẩu không đổi tính nết… Căn bản… Căn bản sinh ra là khắc ta.”Nắm chặt vòng eo hoạt mềm rắn chắc kia, càng thêm dùng sức mà vọt vào nhục huyệt nóng như lửa đang hòa tan mình, Sở Thiên Ngọc cơ hồ nghiến răng nghiến lợi mà nói.

“Ô… Ô… Không nên a… Tha ta… Tha ta…” Biểu hiện ra liều mạng xoay động thắt lưng, như một con thú mẹ bị thượng mãnh liệt mà cố sức giãy dụa, Sở Thận Chi rơi lệ đầy mặt mà lớn tiếng kêu rên, nhưng hạ thể thành thật một cách đáng sợ này cơ hồ cũng đã dâm tà mà lần nữa nhếch lên cao cao.

“Hô… Hô… Chết tiệt… Chết tiệt… Ngươi yêu tinh này sao chật như vậy…”

“A a… Tha ta đi… Ta muốn chết… Muốn chết!”

“A a… Hảo sảng khoái hảo sảng khoái… Cùng chết đi… Cứ như vậy cùng chết đi… Hô hô… Không được… Muốn ra rồi… A…”

Bên tai truyền đến hí rống hưng phấn, cảm giác được đệ đệ yêu mến tại bên trong đường ruột mình bắn tinh nóng đến sắp tan ra, Sở Thận Chi toàn thân kích động mà một trận co quắp, cũng thoải mái đến chịu không được mà ngửa đầu khóc hô, lại lần nữa mà phun ra tinh dịch nóng như lửa…

“Thiếu nữ tử” gặp rủi ro cứ như vậy trong hầm đen dơ bẩn, một lần lại một lần bị thiếu niên bất lương “lăng nhục” đến bất diệc nhạc hồ (chết đi được).

Chỉ đáng thương “cộng phạm” kia canh gác tại miệng hầm, quần áo đơn bạc, bị gió lạnh vù vù thổi, một lỗ mũi lưu lại máu mũi, còn một lỗ mũi lưu lại nước mũi…

Hoàn chương 2

Comments on: "[Bối Đức Hữu Lý] Đệ nhị chương" (4)

  1. Đi tiếp máu đi A Vĩ à *ôm mũi cười gian*

  2. Khổ thân A Vĩ =))
    Xem AV live đầy nóng bỏng thế ko đổ máu mới lạ =))

  3. _Phương Nam công tử_

    *câm nín tòan tập*
    Ta đau bụng wó =]]
    p/s: Ta cũng muốn biến thành A Vĩ nha~

  4. Ô ô..=)))
    Anh Vĩ thành fan boy bất đắc dĩ rồi.XD

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: