Sủng Nịch Vô Tội

Edit: Uyển Nhi

Chính văn phiên ngoại

Kế trong kế: Đệ nhất ca ca

“Thận Chi, đừng làm nữa, trong bếp có bà bà, ngươi nhanh đi phòng khách ngồi, ngươi đã bề bộn đến trưa rồi.”

“Cũng nhanh lắm, mẹ cũng không phải không biết, Ngọc nhi trở về nếu không nhìn thấy cá chưng bột quế hoa cùng viên tôm cuộn dứa hắn thích ăn nhất, hắn nhất định sẽ tức giận.” Chỉ thấy một nam tử tuấn mỹ thoát tục, vóc người thon dài đang khom lưng, cẩn cẩn dực dực làm khâu trang trí bàn cuối cùng sau khi làm toàn bộ thức ăn đủ loại sắc hương vị.

“Ngươi a, thật sự là đem đệ đệ ngươi làm hư rồi, hắn cũng đã lên sinh viên năm nhất rồi, đã không còn tiểu hài tử, hoàn lại mọi chuyện đều phải ỷ lại ca ca ngươi, Thận Chi, ngươi như vậy sẽ hại Thiên Ngọc.” Lâm Bình Bình hao tâm tổn trí mà xoa trán.

“Mẹ, mẹ cũng quá khoa trương rồi, Ngọc nhi từ nhỏ được ta sủng tới lớn, sao cũng không thấy hắn đi phá hư nơi nào a.”

“Đúng vậy, hắn cũng chỉ bất quá khi còn trong quốc trung thì đánh nhau hỗn độn thiếu chút nữa vào sở cảnh sát, khi trung học vừa lại cùng bang phái sống chết với nhau thiếu chút nữa đem người đánh tới vào bệnh viện, quả thật cũng không đi phá hư nơi nào.”

Ngữ khí đùa cợt của mẫu thân làm cho Sở Thận Chi nghe xong có chút căm tức?” Mẹ, Ngọc nhi chỉ là phòng vệ thôi, mẹ nói hắn như vậy nữa, ta sẽ tức giận. Hôm nay vốn là đêm giao thừa, ta không muốn cùng mẹ cãi nhau.”

“Hảo hảo, không nói sẽ không nói, dù sao người mẹ như ta trong tâm ngươi, vốn là thua xa so với bảo bối đệ đệ kia của ngươi.”

“Kỳ quái, thức ăn hôm nay ta làm rõ ràng không có cho dấm chua, tại sao ta lại nghe vị dấm chua đầy trời vậy?”

“Hảo a, tên tiểu tử thúi ngươi, dám trêu chọc lão mẫu ngươi như vậy, ngươi ngứa da rồi phải không?”

“A, hảo ngứa hảo ngứa, mẹ, dừng tay, mẹ mau dừng tay… Ha… Ha…” Sở Thận Chi vừa cười đáp không thở nổi, bất ngờ chợt hiện “ma trảo” vội vàng lấy tay ngăn cản đối phương tập kích.

“Ca ca!”

Một tiếng gọi lớn, sợ đến hai người cũng nhảy dựng lên!

“Ngọc nhi? Ngươi đã trở về, Ngọc nhi!” Sở Thận Chi vừa nhìn thấy thiếu niên trước mắt, lập tức đẩy lão mẫu của hắn qua một bên, không chờ được mà vọt tới!

“Ngọc nhi, Ngọc nhi…” Ôm chặt lấy thân hình thon dài rắn chắc trong lòng, nước mắt Sở Thận Chi thiếu chút nữa không nhịn được mà rơi xuống. Lúc đầu thật không nên đáp ứng cho hắn đến Cao Hùng xa như vậy để đi học, cả cuộc đời của mình còn không cùng hắn tách ra lâu như vậy, hắn thật sự chịu đủ rồi, chịu đủ rồi!

“Ngọc nhi, ngươi đừng quay lại trường học, làm thủ tục xin tạm dừng học, ở lại Đài Bắc cùng ca ca có được không?”

“Hảo a, ta không sao cả.”

“Câm mồm cho ta! Các ngươi tưởng rằng lên đại học như đi nhà trẻ sao? Nói không chơi đùa sẽ không chơi đùa?” Lâm Bình Bình nghe xong quả thực nổi trận lôi đình.

“Mẹ, Ngọc nhi thật vất vả đáp ứng ta rồi, mẹ không nên ở bên cạnh phá rối có được không?” Sở Thận Chi chỉ sợ đệ đệ tính tình luôn bất định này của hắn sẽ thay đổi chủ ý, gấp đến độ thiếu chút nữa đá lão mẫu hắn một cước ra đi!

“Sở Thiên Ngọc, ngươi nghe cho ta, học đại học là để bồi những điểm kiến thức còn thiếu thốn cho người ngu ngốc như ngươi, ngươi nếu có dũng khí không tốt nghiệp đại học, sau này Doanh nghiệp Sở thị chúng ta ngươi đừng mơ tưởng được chia phần!”

Thôi mẹ, mẹ câm mồm cho ta! Ngọc nhi, đừng nghe mẹ, ngươi tại đại học học gì ca ca có thể dạy ngươi giống như vậy, không không, ca ca có thể dạy ngươi càng nhiều càng nhiều hơn. Bây giờ công ty vốn là ca ca làm chủ, ngươi sau này đi theo ca ca cùng nhau bắt đầu sự nghiệp, huynh đệ chúng ta liên thủ khẳng định là thiên hạ vô địch, Ngọc nhi, ngươi có chịu không?”

“Không, ca ca, mẹ nói đúng, ta… Ta là một người ngu ngốc. . .

“Ngọc nhi ta mới không phải người ngu ngốc! Mẹ, mẹ hơi quá đáng rồi, ta muốn mẹ lập tức xin lỗi Ngọc nhi!”

“Xin lỗi? Ngươi muốn mẹ xin lỗi con mình?” Lâm Bình Bình cũng sắp tức giận đến hộc máu rồi!

“Hừ, nếu như mẹ không xin lỗi Ngọc nhi, bữa cơm đoàn viên này hôm nay chúng ta cũng không cần ăn. Ngọc nhi, đi, ca ca dẫn ngươi ra ngoài ăn, dù sao ta đã sớm hoài nghi nàng không phải mẹ ruột ngươi rồi.”

“Thận Chi…” Lâm Bình Bình chứng kiến bộ dáng tức giận của đứa kế tử nàng luôn luôn ôn nhu chăm sóc, không khỏi sợ đến có chút co rụt lại.

“Ca ca, ngươi không nên như vậy, mặc dù ta biết ta có thể là được nhặt nuôi, bất quá dưỡng dục chi ân lớn như trời, ta… Ta còn là rất cảm kích mẹ.”

“Sở — Thiên — Ngọc! Ta muốn làm thịt ngươi! Lão nương nhịn ngươi bao lâu, đã bị ngươi làm khổ bao lâu, những ngày thai nghén khiến ngay cả nước trong ruột gan cũng ói ra, thật vất vả tân tân khổ khổ mà sinh hạ ngươi, ngươi cũng dám nói ngươi là nhặt được!”

“Ca ca, thật là như vậy sao? Ta thật là con ruột của mẹ?”

“Đúng vậy, Ngọc nhi đương nhiên vốn là con ruột của mẹ, ca ca mới rồi là nói giỡn với ngươi.” Sở Thận Chi không đành mà kéo hắn, “Ngươi khi còn bọc trong bụng mẹ, thỉnh thoảng làm khổ mẹ kêu khổ tận trời, thật sự là một tiểu gây sự!”

“Được rồi, hiểu lầm này giải thích rõ ràng rồi, xin hỏi hai vị thiếu gia Sở gia, chúng ta có thể ăn cơm chưa?” Lâm Bình Bình mắt thấy Sở Thận Chi vừa yêu lại vừa thương, mặt đều sắp tái rồi.

“Ca ca, đợi một bằng hữu của ta tới cùng chúng ta ăn bữa cơm đoàn viên oh.”

“Bằng hữu? Đó là bạn học đại học của Ngọc nhi sao?”

“Đúng vậy.”

“Vì cảm tạ hắn chiếu cố Ngọc nhi nhà chúng ta, ca ca nhất định sẽ hảo hảo chiêu đãi hắn.”

***********************

“Kỳ Kỳ, đây là cha mẹ ta, còn có, vị mỹ nam tử anh tuấn tiêu sái này chính là ca ca ta.”

“Sở bá bá, Sở bá mẫu, Sở đại ca, chào các ngài, quấy rầy các ngài rồi.” Hơi nghiêng người, Hà Kỳ Kỳ được giáo dục đúng đắn lập tức hiển lộ không bỏ sót.

“Kỳ Kỳ, không nên khách khí, cứ coi chúng ta như người nhà.” Sở Trọng Thu thân thiết mà bắt chuyện bạn gái đầu tiên mà tiểu nhi tử mang về.

“Cá của ca ca làm là ngon nhất rồi, mẹ ăn nhiều một chút a.” Trên bàn ăn, Sở Thiên Ngọc ân cần mà giúp Hà Kỳ Kỳ gắp thức ăn.

“Cá hôm nay không được tươi, ăn khéo bị tiêu chảy!” Sở Thận Chi đột nhiên không hề báo trước mà đem trọn con cá bưng đi, ngay cả chén đĩa cũng vứt vào thùng rác!

“Vậy Kỳ Kỳ nếm thử tôm viên ca ca làm đi, ca ca là vì ta đặc biệt đi học đầu bếp oh.” Con tôm Sở Thiên Ngọc mới kẹp đến giữa không trung, đã bị một đôi đũa bất ngờ chặn ngang đánh rơi!

“Con tôm hôm nay… Con tôm hôm nay…” Sở Thận Chi nhìn thấy Sở Thiên Ngọc dùng ánh mắt hồ nghi nhìn hắn, trái tim đột nhiên co rút một trận đau đớn khó tả, “Xin lỗi, ta… Ta ăn no rồi, các ngươi chậm dùng.”

Vội vã trốn vào trong phòng mình, Sở Thận Chi gục trên giường thống khổ mà thở phì phò.

Ngọc nhi, Ngọc nhi, từ nhỏ chỉ cần là thức ăn ca ca tự mình làm cho ngươi, ngươi tuyệt không để cho người khác chạm một chút, ngay cả ba mẹ cũng không ngoại lệ, tại sao hôm nay ngươi lại tự mình gắp cho nữ nhân đó?

Ngươi thích nàng như vậy, thích nàng như vậy sao?

Không, ca ca không cho, không cho!

*********************

“Ngọc nhi, Ngọc nhi, ngươi đã ngủ chưa?” Nhẹ nhàng gõ cửa phòng, Sở Thận Chi chờ trong chốc lát cũng không thấy bất cứ động tĩnh gì. Hắn nhẹ nhàng đẩy cánh cửa ra.

“A… Thiên Ngọc… Hình như có người gõ cửa… A a… Dừng tay… Ngươi mau dừng tay a…”

Tiếng rên rỉ ngọt nị cơ hồ muốn đem máu toàn thân Sở Thận Chi đóng băng.

“Tối như vậy không có người đến đâu, Kỳ Kỳ, ta sắp bị nhịn muốn chết, mau mở chân ra, cho ta vào trong động vừa chật lại vừa nóng kia của cô, ta chịu không được rồi, cho ta vào, cho ta vào!”

“Không được… A a… Không…”

Roi, như roi.

Thanh âm tràn ngập dục vọng kia của đệ đệ tựa như roi phác vào trái tim ghen tuông muốn nổi giận của Sở Thận Chi!

Không… Không… Ta không cho, không cho! Chết cũng không cho!

Như phát điên vọt vào cửa phòng, Sở Thận Chi bắt đầu ôm đồm phụ nữ tản mát ra khí tức dâm mỹ kia, không lưu tình chút nào mà “ba ba” tát nàng trái phải hai bạt tay!

“A –! Thiên Ngọc, cứu ta, cứu ta!” Bị hung hăng kéo ra khỏi cửa phòng, kéo xuống thang lầu, lại xuyên qua khoảng sân thật dài, Hà Kỳ Kỳ như miếng vải bố rách bị ném ra ngoài cửa lớn Sở gia —

“Người điên, ngươi tên điên này! Mở cửa nhanh, ta muốn gặp Thiên Ngọc, mở cửa nhanh!”

“Mơ tưởng! Tiện nhân không biết xấu hổ như cô! Sau này cô nếu có dũng khí gần Ngọc nhi của ta nửa bước, ta liền đích thân làm thịt cô!”

“Biến thái! Trên đời nào có ca ca chiếm lấy đệ đệ như ngươi vậy? Ngươi tên biến thái này!”

“Hừ, tùy cô nói sao. Bây giờ ta hạn cô nội trong ba giây biến mất, nếu không ta sẽ khiến cô từ giã mãi mãi cái khuôn mặt luôn lấy làm tự hào của cô, từ nay về sau cũng không ngẩng mặt lên được!”

Sở Thận Chi nổi giận đùng đùng mà quay vào nhà mình, nhưng lại thấy vẻ mặt trợn mắt há hốc mồm của ba mẹ đang đứng tại phòng khách.

“Nữ nhân đó thật sự rất không biết hổ thẹn, cũng dám câu dẫn đệ đệ. Cha, mẹ, các ngươi yên tâm, Ngọc nhi còn nhỏ, ta sẽ hảo hảo giáo huấn hắn, không cho hắn quan hệ nam nữ lộn xộn. Bây giờ đã khuya rồi, các ngươi đi ngủ đi, ngủ ngon.”

“Oh… Khuya. . . Ngủ ngon.”

Đưa mắt nhìn ba mẹ sau khi trở về phòng, Sở Thận Chi mở tủ rượu cầm một chai rượu mạnh lâu năm nhất, về tới phòng đệ đệ.

“Ngọc nhi…”

“Ca ca, ngươi sao đem Kỳ Kỳ đuổi đi? Như vậy không có lễ phép.”

“Ngọc nhi, uống rượu này mau.”

“Ca ca, ngươi biết rõ tửu lượng ta không tốt, rượu này rất mạnh, ta nhất định phải uống rượu.”

“Uống rượu thì uống rượu, có quan hệ gì, có ca ca ở đây, ta sẽ hảo hảo chiếu cố ngươi. Bây giờ sớm qua mười hai giờ, coi như là ngày đầu tiên của tân niên rồi, Ngọc nhi bồi ca ca uống một chén rượu tân xuân này, được không?”

“Được rồi, nếu ca ca hăng hái như vậy, ta cùng ngươi uống là được.” Tiếp nhận chén rượu, Sở Thiên Ngọc ngửa đầu ừng ực ừng ực một hơi liền đem rượu nuốt xuống.

“Ngọc nhi, ngươi sao uống nhanh như vậy?” Lo lắng đem dáng người vẻ mặt đỏ bừng ôm vào trong lòng, Sở Thận Chi nhẹ nhàng vuốt lưng hắn.

“Ca ca… Đầu ta chóng mặt quá oh…”

“Ngoan, hảo hảo nằm, ca ca sẽ làm Ngọc nhi rất thoải mái…”

Đem thân hình mềm nhũn phóng lên giường, Sở Thận Chi hai tay run rẩy không thể chờ được mà dỡ tất cả quần áo trên người hai người xuống.

“Ca ca… Ta nóng quá. . . Nóng quá…”

“Ngọc nhi… Ngọc nhi…” Điên cuồng, đói khát mà vuốt ve da thịt màu kim mật bóng loáng rắn chắc dưới thân, bản thân Sở Thận Chi làm sao không nóng đến phát ngất đây?

“Ca ca… Ta thật khó chịu… Thật khó chịu a… Ta muốn… Muốn… Ngươi đi gọi Kỳ Kỳ trở về, gọi nàng trở về!” Sở Thiên Ngọc cầm hạ thể đã sưng tấy của mình cố sức mà bao quanh.

“Không –” Sở Thận Chi nghe vậy quả thực sắp điên rồi, hắn liều mạng mà hôn khuôn mặt của đệ đệ yêu mến bị dục vọng khai trí mà càng thêm phát mê người, nước mắt từng giọt rơi trên mặt hắn…

“Ngọc nhi… Ngọc nhi… Ta không cho ngươi tìm nữ nhân đó, ta không cho! Ngươi muốn cái gì ca ca cũng có thể cho ngươi a… Ngọc nhi…” Nước mắt rơi như mưa, Sở Thận Chi đau lòng tựa như bị vỡ vụn ngay tại chỗ, “Ngọc nhi muốn động vừa chật lại vừa nóng, có đúng không? Ca ca có, ca ca có thể cho ngươi, ca ca cái gì cũng có thể cho ngươi!”

Bài khai hai bên mông của mình, đem huyệt động nho nhỏ chưa có người đụng chạm để ở ngạnh đĩnh đang nóng lên của đệ đệ, Sở Thận Chi cắn răng một cái liền dùng sức ngồi xuống!

“A –” thời khắc điên cuồng này làm cho hai người đồng thời không nhịn được mà kêu to lên!

“Ca ca… Thoải mái… Thật thoải mái a!” Sở Thiên Ngọc nắm chặt eo ca ca không để ý mà dùng sức hướng phía trên nhấp lên!

“Ngọc nhi… Ngọc nhi của ta!” Đau đớn, khóc, rên rỉ, Sở Thận Chi có thể cảm giác được máu tươi nóng hổi từ vết thương bị rách mà mãnh liệt chảy ra, nhưng hắn cả đời này, chưa bao giờ lại có một khắc như bây giờ ngọt ngào thỏa mãn như thế…

“A a… Ngọc nhi… Ngươi vốn là bảo bối của ta… Bảo bối của ta… Ca ca không đem ngươi giao cho bất luận kẻ nào… Ngọc nhi… Van cầu ngươi đừng rời ca ca… Ca ca cái gì cũng nguyện ý làm… Cái gì cũng nguyện ý làm…”

***********************

“Ca ca đã là của ta rồi, mẹ ngăn cản nữa cũng vô dụng.”

“Nghiệt tử ngươi! Ca ca ngươi là mẹ nó khi còn sống đích thân giao cho ta, muốn ta hảo hảo nuôi dưỡng chiếu cố, ngươi từ nhỏ đã không nên người, chỉ có ca ngươi là hy vọng cùng kiêu ngạo duy nhất của Sở gia chúng ta, bây giờ ngươi đem hắn ăn khô chùi sạch rồi, ngươi bảo ta sao không làm thất vọng cha ngươi cùng liệt tổ liệt tông của Sở gia a?”

“Đó là chuyện của mẹ, không quan hệ với ta. Huống chi đây là ca ca chủ động tới tận cửa, ta cũng không vi phản ước định của ta cùng mẹ oh.”

“Làm ơn đi! Ngươi từ nhỏ thì thích đánh nhau nháo sự, gây chuyện sinh sự, mỗi ngày đều phải khiến ca ngươi lo lắng đề phòng cho ngươi, nóng ruột nóng gan, ngươi dám nói không phải ngươi cố ý? Bây giờ tốt rồi, chọn ngay đêm giao thừa đem một phụ nữ về nhà, khiến cho ca ngươi ghen ghét nổi điên, chủ động nhảy lên giường ngươi, chiêu này của ngươi thật là độc a.”

“Không có biện pháp, ta thích xem bộ dáng ca ca khổ tâm trên người ta, vì ta nóng vội loay hoay, thế nào? Ghen ghét a?”

“Ngươi súc sinh này! Súc sinh!”

“Ta là súc sinh? Vậy mẹ không phải là mẹ của súc sinh sao? Vậy mẹ cũng không nơi nào tốt ma. Được rồi, mẹ nhỏ giọng lại đi, không nên đánh thức ca ca, hắn bị ta làm ba lần, đang ngủ say. Ta bây giờ không muốn đếm xỉa tới mẹ, dù sao lần đánh cuộc này ta thắng, ca ca bây giờ cả người cũng là của ta rồi, mẹ phải chấp hành ước định của chúng ta, cho ta cùng ca ca ra ngoài ở.”

“Hừ!”

“Mẹ, ngày ca ca trở thành của ta, ta đã đợi lâu lắm rồi, mẹ hẳn nên cười chúc mừng ta a.”

“Đáng tiếc ta cười không nổi. Thiên sứ rơi vào tay ác ma, ta chắc bắt đầu ăn chay từ hôm nay, vi ca ca ngươi cầu phúc.”

“Là phúc hay họa, ta không dám nói, ta chỉ biết ca ca đời này nhất định là của ta, hắn phải chấp nhận số phận, mẹ cũng phải chấp nhận số phận. Tốt lắm, ta muốn ngủ, ngủ ngon, lão mẫu thân ái của ta, chúc mẹ có giấc mộng đẹp.”

Sở Thiên Ngọc hướng lão mẫu hắn sắc mặt đã biến thành màu đen huy phất tay, liền vào phòng ôm mỹ nhân!

Ca ca đáng thương cách ngày tỉnh lại trong những giấc mơ, lúc đối mặt sự thực là đệ đệ đã “cường bạo” mình mà không biết sao cho phải, cũng không biết gian kế đệ đệ rốt cục đã thực hiện được.

Hoàn phiên ngoại

Hoàn bộ 1

bộ 2 mỗi chương rất dài, nên có thể sẽ post chậm hơn bộ 1

mong mọi người thông cảm

Comments on: "[Sủng Nịch Vô Tội] Phiên ngoại" (9)

  1. Tiểu Diệp said:

    Ngọc Nhi thật đáng sơ =o=”
    Ca ca hắn yêu hắn phát cuồng, hắn lại lợi dụng điều đó để câu dẫn ca ca hắn =.=”
    Mình thấy sợ Ngọc Nhi ah =))

  2. 2 người này đều cuồng nhau … hay quá đi !!!

  3. thanks ban edit

  4. _Phương Nam công tử_

    Ta thật là hêm ngờ dc….
    trời ạh
    dù sao 2 ng` vẫn rất dễ thg XD~

  5. Bạn ơi, có thể gửi cho mình bản word của đam mỹ này không?
    Mình biết là mình chưa có com gì cho bạn cả nhưng đến bây giờ mình mới biết đến nó nên bạn thông cảm cho mình nhé.
    Gởi cho mình bản word được không bạn?
    Cám ơn bạn nhiều lắm.
    Email mình là dotrannhatmy65@gmail.com
    Vô cùng cảm ơn bạn.

  6. bạn có thể gửi cho mình file word dc ko email của mình là superk232@yahoo.com mình sẽ không post ở đâu cả,chỉ muốn có để đọc cho dễ thui,cảm ơn bạn rất nhiều vì đã edit bộ này

  7. Cám ơn vì đã dịch đam mỹ này.
    Cám ơn bản word của bạn ^^
    Chúc bạn càng ngày càng thành công hơn nữa nhé.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: