Sủng Nịch Vô Tội

Edit: Uyển Nhi

Đệ thập nhị chương

Cách một ngày, tâm lý của Sở Thiên Ngọc vẫn luôn không thoải mái, chung quy cảm giác lồng ngực rất khó chịu, toàn thân cũng không thích hợp, rất muốn tìm người đánh một trận thống khoái.

Đáng tiếc hắn đã ở trường thoáng cái một ngày, cũng không thấy được có thể đối tượng “xuống tay”, tâm tình thì càng nguy.

Quên đi, muốn vấn đề kết thúc phải tìm người mở đầu, hay là tìm ca ca hỏi cho ra thì tốt hơn.

“Ca, buổi tối ta mời ngươi ăn cơm.” Đánh điện gọi ca ca, Sở Thiên Ngọc dùng ngữ khí hòa bình nhất nói.

“Ngọc nhi… Xin… Xin lỗi, buổi tối ta đã hẹn khách hàng trước để nói về việc giao dịch rồi, chúng ta hôm khác được không?”

“Là khách hàng trọng yếu gì a? Sao Sở đại tổng tài ngươi hôm nay lại đồng ý tự thân xuất mã?”

“Đó là… Đó là khách hàng Ngọc nhi không biết đâu…”

“Thật sự? Tốt xấu ta đã ở công ty làm qua, hoàn lại thật không biết có khách hàng nào ta không biết? Chúc mừng ca ca rồi, việc giao dịch của Doanh nghiệp Sở thị càng ngày càng phát triển lớn hơn a.” Trực giác Sở Thiên Ngọc tự thấy có chuyện kỳ hoặc, lời nói tự nhiên kẹp thương mang côn (lời nói chứa dao găm).

Hắn biết ca ca ghét nhất đi xã giao uống rượu, nếu công ty có khách hàng trọng yếu gì hết thảy cũng do chủ quản cao cấp ra mặt tiếp đãi, hơn nữa ca ca đối với mình luôn trăm y trăm thuận, chỉ cần mình mở miệng tìm hắn ra ngoài, hắn chưa từng cự tuyệt qua, không nghĩ tới hôm nay hắn mặc nhiên vì khách hàng chó má gì mà cự tuyệt lời hẹn của hắn.

Sở Thiên Ngọc vì chuyện Lâm Trí Viễn, tâm lý vốn đã khó chịu với ca ca, bây giờ lại bị ca ca cự tuyệt, càng nổi trận lôi đình.

Vừa nghe đến ngữ khí trào phúng của đệ đệ, Sở Thận Chi chỉ biết chuyện không ổn, “Ngọc nhi, ngươi đừng nóng giận, ca ca ngày mai nhất định ra ngoài ăn cơm với ngươi được không? Van cầu ngươi đừng giận ca ca.”

“Quên đi, là ta không biết tự lượng sức mình, đã quên Sở tổng tài vốn là một người đại bận rộn, hoàn lại gọi điện hẹn ngươi đột ngột. Lần sau ta sẽ nhớ kỹ hẹn trước với thư kí của ngươi.”

“Ngọc nhi, ngươi đừng như vậy… Van cầu ngươi đừng như vậy…” Sở Thận Chi nghe vậy sắp khóc ra.

“Ta buổi tối muốn đi tham gia hội cựu học sinh, có thể không về. Ngươi vui vẻ cùng ‘khách hàng’ của ngươi xã giao đến mấy giờ cũng tùy ngươi, dù sao chúng ta đều đi chơi, ai cũng đừng động người nào!” Sở Thiên Ngọc vừa nói xong liền tức giận gập điện thoại.

***********************

Âm nhạc mê huyễn, ánh đèn sặc sỡ.

Trong PUB được xây thêm tại lầu hai khách sạn Phú Hào, hội cựu học sinh náo nhiệt được triển khai như hỏa như đồ.

“A Thiên, ngươi bị thần kinh rồi à? Hội cựu học sinh mỗi năm một lần, mọi người hiếm khi tụ lại một chỗ, ngươi lại quái gở một mình uống rượu sầu gì chứ?” Nhìn Sở Thiên Ngọc oa tại ghế sa lon không nói một câu, chỉ là uống rượu liên tục, Trần Tấn Đông tức giận nói.

Nhưng Sở Thiên Ngọc lại chỉ như nhắm mắt bịt tai, ngay cả nhìn cũng không thèm liếc tới hắn một cái, tiếp tục uống rượu của hắn.

“A Đông, ngươi không muốn sống rồi à, dám làm phiền A Thiên, cẩn thận hắn phát cáu, đem khách sạn nhà ngươi đập bể.” Một gã bạn học hiểu tính khí của Sở Thiên Ngọc vội vàng đi ra ngăn cản Trần Tấn Đông.

“Đúng vậy, ngươi tốt nhất cẩn thận, có lần một đứa lớp bên không biết tại sao đắc tội hắn, A Thiên đem người kia đánh gần chết, ngay cả xe hắn cũng bị đập bể gần như nán vụn, thiếu chút nữa khiến người xem tận mắt là chúng ta bị hù chết.” Một bạn học khác nghe nói cũng bắt đầu kể lại đoạn tích cũ vẫn phảng phất nỗi sợ hãi trong lòng.

“A, ta nhớ ra rồi, tên hỗn đản nào dường như là nói tục tĩu gì đó về học trưởng Thận Chi, cho nên mới khiến A Thiên nổi dựng lên.”

“Đúng vậy, A Thiên với ca ca hắn cảm tình tốt nhất rồi, ta nếu có ca ca ôn nhu xinh đẹp như học trưởng Thận Chi vậy, ta cũng sẽ liều chết giữ gìn hắn.”

“Ai dám ở trước mặt ta nhắc ca ca ta lại một lần, ta sẽ liều mạng với người đó!” Đem chén rượu đập mạnh xuống mặt đất, Sở Thiên Ngọc đứng dậy lạnh lùng mà nói.

Mọi người nghe vậy nhất thời câm như hến. Ai cũng không biết Sở Thiên Ngọc luôn luôn cùng ca ca hắn cảm tình tốt đến kẻ khác đỏ mắt hôm nay tại sao lại nói ra lời như vậy.

Xem ra hai huynh đệ cãi nhau cái gì rồi. Mọi người nhìn thoáng qua, trong lòng thầm nói.

“Các học sinh thân ái, lâu không gặp!” Đột nhiên một người mặc quần áo thời trang mặt mày đẹp đẽ từ ngoài PUB xoay eo lắc mông đi đến, “Ô? Mọi người làm sao vậy? Sao không khí trầm lắng vậy? Chúng ta hôm nay là mở tiệc cựu học sinh, không phải lễ truy điệu a.”

Mọi người nghe vậy tất cả đều tức giận mà trừng mắt nhìn nàng.

“Chẳng lẽ ta nói không đúng sao?” Cô gái vô tội mà nháy mắt mấy cái, quyết định bỏ qua đám cựu học sinh nhàm chán này mà chuyển hướng thần tượng của nàng thời trung học. Ba một tiếng nàng vãn trụ lại tay của Sở Thiên Ngọc mà làm nũng, “A Thiên, người ta rất nhớ ngươi oh!”

Sở Thiên Ngọc không tỏ rõ ý kiến mà trả lời một câu, “Thật sự? Đáng tiếc ta một điểm cũng không nhớ ngươi.”

Toàn trường nhất thời cười dữ dội như sấm.

“Đáng ghét, A Thiên đáng ghét nhất, đối với nữ hài tử nói thô lỗ như vậy. Hay là học trưởng Thận Chi ôn nhu hơn.”

Mọi người nghe vậy trong lòng cũng thầm kêu một tiếng hỏng bét. Đáng tiếc cô gái kia không biết sống chết mà tiếp tục nói, “Ta vừa mới tại đại sảnh thấy học trưởng Thận Chi, lâu rồi chưa thấy hắn, không nghĩ hắn lớn lên so với trước kia càng ưu mỹ cao quý, thật sự là mê chết người!”

“Ngươi nói gì? Tại đại sảnh nhìn thấy hắn?” Sở Thiên Ngọc ôm đồm cánh tay cô gái.

“Đau quá đau quá! Ô… A Thiên, ngươi buông tay, xương ta sắp bị gãy rồi.”

“Ít dong dài! Nói mau, ngươi gặp hắn đi nơi nào?”

“Ô… Hắn… Hắn đi thang máy lên lầu rồi, ta cũng không biết hắn đi nơi nào. A Thiên, ngươi mau buông ta ra có được không?”

Sở Thiên Ngọc mặc dù buông lỏng tay ra, lại tiếp tục nhìn chằm chằm nàng không tha, “Hắn có đi cùng với ai không?”

“Có… Có đi cùng một người đàn ông.”

“Vậy bộ dáng cao lớn của người nam đó ra sao?”

“Ước chừng ba mươi tuổi, cao lớn rất anh tuấn. Ta thấy hai người bọn họ đang nói chuyện, hoàn lại cùng nhau chờ thang máy, sau đó liền đi lên lầu.”

Sở Thiên Ngọc nghe vậy hai mắt đỏ đậm, trong lòng giống như hỏa đốt, “Trần Tấn Đông!”

“Ta… Ta ở chỗ này. A Thiên, ngươi muốn làm gì?”

“Nhanh tra cho ta phòng của Lâm Trí Viễn, lập tức báo ta!”

“Lâm Trí Viễn? Vậy không cần tra, Lâm Trí Viễn của tập đoàn Hoàng Gia sẽ ở trong phòng tổng thống. Nhà ta hai ngày trước có mời hắn ăn cơm đây.”

“Hảo, tốt lắm…” Mệt mỏi nhắm mắt lại, Sở Thiên Ngọc nhẹ nhàng nói.

***************************

“Ngươi muốn nói chuyện gì thì nói nhanh, ta không muốn lãng phí thời gian.” Đứng trước cửa sổ thủy tinh phòng cao nhất trên khách sạn, nhìn ra đèn đóm vạn nhà xa dưới lòng bàn chân, Sở Thận Chi thản nhiên nói.

“Cha ta muốn gặp ngươi.”

“Ta cùng hắn không có gì để đàm.”

“Hắn bệnh rất nặng, căn bản không nên đáp máy bay đến Đài Loan. Nhưng vì muốn gặp đứa con hắn chưa từng gặp mặt, vì muốn thấy đệ đệ cùng cha khác mẹ của ta, hắn kiên trì tới.”

“Nói chuyện với ngươi ta chú ý một điểm! Người nào là con của hắn? Ai là đệ đệ của ngươi? Ngọc nhi là con cháu Sở gia ta, là đệ đệ của Sở Thận Chi ta!” Sở Thận Chi phút chốc xoay người lại, căm tức nhìn Lâm Trí Viễn.

“Mặc kệ ngươi phủ nhận ra sao, chảy trên người Sở Thiên Ngọc hắn không phải dòng máu của Sở gia, là dòng máu của Lâm gia! Ta không biết tại sao tất cả mọi người sợ ngươi như vậy, đây không phải lúc ngươi đồng ý hay không, ngươi căn bản không có tư cách cướp đoạt quyền lợi cha con bọn họ biết mặt nhau, cũng không có tư cách cướp đoạt quyền lợi huynh đệ chúng ta nhận nhau, càng không có tư cách cướp đoạt quyền lợi của hắn biết chân tướng mình! Sở Thận Chi, ngươi rất ích kỷ!” Lâm Trí Viễn cũng không cam yếu thế mà phản kích.

“Tùy ngươi mắng ta như thế nào, không sao cả.” Sở Thận Chi lạnh lùng mà nhìn hắn, “Tóm lại một câu, các ngươi rốt cuộc có đi hay không?”

“Ngươi dựa vào cái gì muốn chúng ta đi?”

“Bằng tất cả lực lượng của Doanh nghiệp Sở thị ta cũng không tiếc vận dụng, muốn tập đoàn Hoàng Gia các ngươi tan thành mây khói!”

“Sở Thận Chi, ngươi khinh người quá đáng!” Tiến lên nắm trụ cổ áo Sở Thận Chi, Lâm Trí Viễn nổi giận đùng đùng mà nói.

“Thương trường như chiến trường, coi trọng chính là thực lực. Lâm đại tổng tài, ngươi nói xem, Sở Thận Chi ta có thực lực phá hủy tập đoàn Hoàng Gia ngươi không?” Cười lạnh mà nhìn vẻ mặt thất bại của Lâm Trí Viễn, Sở Thận Chi gỡ tay hắn ra, chậm rãi đi tới ghế sa lon bên cạnh, tư thái nhàn nhã mà ngồi xuống.

“Ta không biết tại sao ngươi nhất định phải cố chấp như vậy, cho dù ngươi cho Thiên Ngọc cùng chúng ta nhận nhau, cũng không mất mát gì tình nghĩa huynh đệ nhiều năm qua của các ngươi. Sở gia các ngươi nếu như cùng với sự ủng hộ của Lâm gia chúng ta, như hổ thêm cánh, nhưng ngươi không làm như vậy, đừng đẩy tất cả mọi người vào ngõ cụt, tranh đến ngươi chết ta sống, hà tất ngươi phải như vậy?”

“Ngươi không cần nói! Ta tuyệt đối không có khả năng đáp ứng chuyện này. Ta chỉ có một câu, các ngươi đi, tương lai từ ta lấy được chỗ tốt, vốn cuồn cuộn không ngừng, các ngươi lưu, vậy chờ nhặt xác tập đoàn Hoàng Gia!” Nói xong, Sở Thận Chi cũng không quay đầu lại đi về phía cửa, ngay cả tạm biệt cũng không nói.

“Cha ta sắp chết… Sắp chết! Ngươi có biết không? Ngươi có biết không? ! Ngươi tại sao tàn nhẫn như vậy, để bọn họ ngay cả lần cuối gặp mặt cũng được?” Đột nhiên nhào lên chèn Sở Thận Chi lên tường, Lâm Trí Viễn đem cánh tay hắn giơ lên cao, phẫn nộ không thể kiềm mà nhìn thẳng hắn.

Khoảng cách hai người trong lúc đó không tới mười cm, Lâm Trí Viễn có thể thấy tỉ mỉ diện mạo tuấn mỹ của Sở Thận Chi. Hắn không rõ người trước mắt rõ ràng lớn lên lại đẹp như vậy, nhưng tại sao tâm lại độc như rắn rết?

“Ngươi tại sao tàn nhẫn như vậy? Tại sao?”

“Buông tay, nếu không ta —— ”

Sở Thận Chi lời còn chưa dứt, đột nhiên nghe được tiếng vang thật lớn phía trước cửa truyền đến ——

“Mở cửa!”

“Ngọc nhi!” Sở Thận Chi một tiếng thét kinh hãi, sợ đến mặt không có chút máu.

“Sở Thận Chi, ngươi mở cửa cho ta!”

Lần đầu tiên nghe đệ đệ yêu mến dùng ngữ khí phẫn nộ như thế thẳng hô tên mình, lồng ngực Sở Thận Chi đau nhói, nước mắt lập tức rơi xuống.

“Ngươi… Ngươi sao khóc?” Nhìn dáng người một khắc trước nhẫn tâm vô tình mà giờ lại đáng thương hề hề mà chảy lệ, Lâm Trí Viễn càng khiếp sợ hơn, đột nhiên cảm thấy không hiểu gì cả… Đau lòng.

“Trốn đi, ngươi nhanh trốn đi!”

“Hả? Ngươi nói cái gì?” Lâm Trí Viễn ngơ ngác mà nhìn đôi mắt xinh đẹp lóe lệ quang kia của Sở Thận Chi.

“Ngươi nhanh trốn đi! Ta không thể cho Ngọc nhi phát hiện hai người chúng ta ở chỗ này, ngươi nhanh tìm chỗ trốn đi, ta nghĩ biện pháp mang hắn đi.”

“Ta van ngươi, ngươi muốn ta trốn đi đâu a?” Lâm Trí Viễn phát hiện mình dĩ nhiên không cách nào cự tuyệt thỉnh cầu của Sở Thận Chi, không khỏi cười khổ.

“Ta mặc kệ! Ngươi nhảy xuống ta cũng không quan tâm! Dù sao ta cũng không thể cho Ngọc nhi phát hiện ngươi. A, ban công, ngươi mau tránh đến ban công!”

Cũng không quan tâm mọi việc, Sở Thận Chi liền đem Lâm Trí Viễn đẩy lên ban công, kéo cửa khóa lại.

“Sở Thận Chi! Ngươi nếu không mở cửa, ta liền đốt phòng này!”

“Ngọc nhi!” Vội vã ra mở cửa phòng, Sở Thận Chi không kịp nói đã bị đệ đệ tát một cái đánh bay đến tường ——

“Người kia ở nơi nào? Nói!”

Gương mặt nóng như hỏa thiêu, nước mắt đau đớn rơi xuống, nhưng Sở Thận Chi lại không một chút để ý, chỉ vội vàng ôm lấy đệ đệ đang cuồng nộ, cố sức mà trấn an, “Ngọc nhi, Ngọc nhi, ngươi tỉnh táo, không có người nào cả, không có người nào ở chỗ này.”

“Thật sự?” Sở Thiên Ngọc nghe vậy cười lạnh, hắn vừa mới rõ ràng nghe được thanh âm người nói chuyện, ca ca còn dám lừa gạt hắn! Sở Thận Chi, ta hôm nay cho ngươi biết mặt, ngươi hoàn lại coi Sở Thiên Ngọc ta như tiểu hài tử ba tuổi!

“Nói vậy ca ca bây giờ một mình?”

“Ta, ta, ta bây giờ vốn một mình. Ta vừa mới cùng khách hàng đàm hết việc giao dịch, hắn đi trước rồi, ta cũng vừa sắp rời khỏi, Ngọc nhi, chúng ta đi thôi, chúng ta nhanh về nhà đi.” Sở Thận Chi kéo đệ đệ muốn nhanh rời đi.

“Đừng đi, ca ca, phòng tổng thống này ta còn khó được đến, chúng ta cũng không nên lãng phí.”

“Hả? Ngọc nhi… Ngươi. . . Ý của ngươi là?”

“Đem quần áo cởi toàn bộ cho ta, ta muốn ở chỗ này thao ngươi thật thống khoái.”

Sở Thận Chi nghe vậy cũng ngây cả người.

“Cởi a, ngươi không phải thẹn thùng? Tiểu yêu tinh.” Sở Thiên Ngọc thấy thế cười càng lạnh hơn.

“Không nên… Không nên! Ngọc nhi, chúng ta về nhà làm có được không? Ca ca về nhà tùy ngươi thế nào cũng không sao, chính là không nên ở chỗ này, van cầu ngươi!” Sở Thận Chi gấp đến độ cũng khóc ra.

“Ta muốn ở chỗ này! Ngươi hôm nay nếu như không cho ta làm ở chỗ này, sau này đời này ngươi dù quỳ xuống cầu ta, cũng đừng mơ tưởng ta chạm ngươi một chút!”

“Ô… Ngọc nhi, ca ca cởi là được, ngươi không nhắc tới nữa làm ta sợ…” Sở Thận Chi biết đệ đệ bây giờ đang trong cơn giận dữ, nói gì với hắn cũng vô dụng, không thể làm gì khác hơn vừa rơi lệ một bên cởi quần áo, một bên lặng lẽ hướng đến địa phương người kia trốn tại ban công khó nhìn ra.

Sở Thiên Ngọc chứng kiến ca ca dùng khóe mắt hướng phương hướng ban công, tâm lý đã biết người kia trốn nơi nào, không khỏi cười lạnh trong lòng.

Kéo lấy tóc ca ca đè hắn quỳ gối, Sở Thiên Ngọc móc ra tính khí nặng trịch đưa đến miệng hắn, “Hảo hảo liếm cho ta, liếm mạnh ta hảo thao ngươi!”

Sở Thận Chi run rẩy mà vươn đầu lưỡi, liếm từng chút từng chút, tâm lý mặc dù sợ hãi bị người nhìn thấy, nhưng cảm giác được mùi quen thuộc của đệ đệ, cả người liền không tự chủ được mà bắt đầu phấn khởi.

“Nuốt toàn bộ vào.” Đem tính khí thật lớn cắm vào trong miệng ca ca, Sở Thiên Ngọc cúi đầu có thể nhìn hình dạng tính khí của mình từ cổ họng của ca ca cố nuốt lấy.

“Mẹ kiếp, ngươi tao hóa này, kỹ thuật càng ngày càng tốt rồi…” Nghĩ đến ca ca có lẽ cũng từng giúp người khác làm như vậy qua, cả người Sở Thiên Ngọc đã ghen sắp điên rồi, hắn càng thêm dùng sức kéo lấy tóc ca ca, cuồng bạo mà trong cổ họng vừa hẹp vừa chặt quất xuyên vào ——

Căn bản là không quan tâm liệu có người nhìn lén.

Cảm giác thiếu dưỡng làm cho ý thức Sở Thận Chi bắt đầu mơ hồ không rõ, mơ màng muốn say, căn bản là không quan tâm liệu có người nhìn lén. Của đệ đệ thật lớn vừa cứng lại vừa nóng được hắn bóp nặn nước miếng càng không ngừng từ bên môi chảy xuống, mỗi khi cố gắng nén mạnh toàn bộ thân vào trong miệng mình, hai khối bóng thịt kia của đệ đệ sẽ phẩy đập vào họng dưới của hắn, phát ra tiếng vang tục tĩu…

Mà từ mũi truyền đến mùi đàn ông của đệ đệ, khiến Sở Thận Chi càng lại đói khát mà ngửi, nhiệt toàn thân cơ hồ muốn bốc cháy lên, hạ thể cứng như muốn nổ tung!

“Ngươi tao hóa này, được người xuyên vào trong miệng liền cứng dậy, sao ngươi ti tiện như vậy!”

Rút ra tính khí của bản thân, một chân đá ca ca ngã lăn trên mặt đất, Sở Thiên Ngọc quả thực sắp bùng nổ rồi!

“Ô… Ngọc nhi thật xấu… Rõ ràng chính là ngươi hại ca ca biến thành như vậy a…” Sắc dục điên cuồng đã ăn mòn tất cả lý trí, Sở Thận Chi hai mắt đẫm lệ mê mông mà nhìn dáng người yêu mến, vươn hai tay tìm kiếm cái ôm của hắn, “A a… Nóng quá… Nóng quá a… Ngọc nhi… Ngươi mau tới có được không… Ca ca muốn…”

Cúi đầu nhìn xuống thân thể mê người dâm đãng nằm trên mặt đất trắng nõn không che chắn, Sở Thiên Ngọc không cam lòng phát hiện chính mình căn bản không thể nào kháng cự, muốn hung hăng chà đạp hắn, ác niệm trả thù hắn liền càng thêm tràn đầy.”Ngươi muốn cái gì? Nói!”

“Ca ca muốn… Muốn bảo bối của Ngọc nhi…” Miệng khô lưỡi khô mà liếm môi miệng mình, Sở Thận Chi đáng thương hề hề mà nói.

“Cái gì bảo bối? Ta nghe không hiểu.”

“Ô… Ngọc nhi thật xấu… Ca ca muốn côn thịt của Ngọc nhi… Ô… Ngươi cho ta cho ta…” Không kiên nhẫn mà trên mặt đất giãy dụa không ngớt, Sở Thận Chi ai ai mà khóc .

Vừa nghe tiếng khóc tao đến tận đáy lòng của ca ca, Sở Thiên Ngọc thiếu chút nữa nhịn không được mà bắn ra.”Mẹ kiếp, ta cũng không tin Sở Thiên Ngọc ta trị không được ngươi!”

Xoay thân ca ca qua như con chó quỳ rạp trên mặt đất, Sở Thiên Ngọc bài khai hai phiến mông vừa vểnh vừa tròn kia, tính khí nộ trướng liền nhắm ngay huyệt khẩu dâm loạn kia, thẳng tắp xuyên vào——

“A ——” Khoái cảm phảng phất cũng muốn xuyên thấu linh hồn, hết thảy trên đời tại giờ khắc này cũng không còn trọng yếu nữa, Sở Thận Chi chỉ cần có người này trong cơ thể mình là tốt rồi, chỉ cần có người này là tốt rồi… Những cái khác hắn cũng có thể không cần.

“Mẹ kiếp, bên trong nóng như vậy, ngươi có phải mới vừa bị người khác đâm vào?” Sở Thiên Ngọc phẫn nộ mà kéo lấy mái tóc dài ẩm ướt mồ hôi kia, như kỵ mã mà lao điên cuồng trong cơ thể vừa ẩm ướt lại vừa trơn.

“Ô a… A a… Dùng sức… Dùng sức… Ca ca muốn bắn, muốn bắn ——” ngửa đầu cao giọng khóc kêu, khoái cảm cấp bách muốn bắn tinh làm cho Sở Thận Chi trước mắt một mảnh mơ hồ ——

“Không dễ như vậy đâu!” Một tay bóp trụ tính khí run rẩy của ca ca, Sở Thiên Ngọc như ác ma mà ghé vào lỗ tai hắn nói nhỏ, “Nói ta biết, có phải từng có người trải qua như vậy với ngươi?”

Khiếp sợ mà nghe lời nói tục tĩu của chính đệ đệ, Sở Thận Chi kích động mà khóc ra, “Không có! Không có! Ca ca… Ca ca không phải chỉ cùng Ngọc nhi làm sao? Ô… Ca ca chỉ cùng Ngọc nhi làm… Ca ca chỉ có Ngọc nhi…”

“Ta không tin ngươi! Ngươi bảo ta sao tin tưởng ngươi? !”

Như điên mà đẩy thắt lưng, đâm sâu vào thân thể vô lực kháng cự kia, tuyệt vọng chưa từng có khiến Sở Thiên Ngọc giống như dã thú phát cuồng hành hạ con mồi dưới thân.

Rút toàn trụ ra huyệt khẩu, rồi lại thô bạo cắm vào, tính khí thô to của đệ đệ mỗi một lần cũng đều hung hăng trúng điểm nhạy cảm nhất trong cơ thể, dục vọng điên cuồng không thể tả trong cơ thể xâm nhập loạn xạ, Sở Thận Chi chỉ có thể khóc cố sức mà cầu xin tha thứ, “Ô… Ngọc nhi… Ca ca sắp chết! Tha ta tha ta… Van cầu ngươi cho ta bắn, cho ta bắn —— ”

“Vậy thề ngươi vĩnh viễn chỉ có một mình ta, thề ngươi vĩnh viễn cũng không rời ta, ngươi nói ngươi nói!”

Tính khí bị bóp trụ đã trướng đến phát tím, hung khí tàn nhẫn kia lại không lưu tình mà đánh vào điểm trí mạng nhất của mình, Sở Thận Chi khóc gọi đến độ sắp không thể hô hấp, “Ô… Ngọc nhi… Ngọc nhi của ta… Ca ca thề, ca ca vĩnh viễn chỉ có một mình ngươi… Ca ca vĩnh viễn sẽ không rời ngươi… Ta yêu ngươi… Ta yêu ngươi a —— ”

Chính tai nghe được lời thề của ca ca, cả người Sở Thiên Ngọc run lên, rốt cục không nhịn được ra sức đâm đỉnh đầu vào chỗ sâu nhất, kêu to bắn vào chỗ sâu nhất trong ruột ca ca, cũng đồng thời buông lỏng tay kiếm chế ra ——

“Ô a a——” Tinh dịch rốt cục được phóng thích phun ra, Sở Thận Chi cảm giác được chính mình dường như nằm trên một lớp sóng hợp một lớp sóng, trong cao trào vô tận không ngừng, không biết chính mình rốt cuộc bắn bao lâu, ngay lúc hắn cảm giác hết bắn ra và không còn phân biệt được thời gian, hắn rốt cục ngã vào trong bóng tối thật sâu…

Không đủ, căn bản là không đủ!

Sở Thiên Ngọc sau khi bắn tinh cơ hồ lập tức liền cứng lên, hắn hoàn lại trong tư thế cắm vào cơ thể ca ca đem cả người hắn trở mình lại ——

Tính khí sôi sục bang bang mạnh vào tràng bích chật hẹp mà hung hăng quát dạo một vòng, cảm thụ điên cuồng vừa đau lại vừa sảng khoái khiến cho Sở Thận Chi trong vô thức được thao tỉnh lại ——

“A a—— đau quá đau quá! Ô… . . . Ngọc nhi, ngươi muốn giết ca ca sao? Ô… . . . Ngươi giết ta đi… Giết ta đi! A a—— ta sắp điên rồi —— ”

Khóc kêu, kêu thảm, núm vú ửng đỏ bị thô bạo mà gặm cắn ra máu, tính khí đứng thẳng cũng bị kịch liệt mà đùa bỡn, Sở Thận Chi dưới công kích liên tục của đệ đệ vô tận không ngừng, đã hoàn toàn đánh mất lý trí cùng tôn nghiêm, hóa thân thành dã thú nhục dục…

Cuộc giao hợp điên cuồng của hai huynh đệ không bỏ sót một chút mà ánh vào cặp mắt kinh ngạc ở ngoài cửa kia.

Máu tại bất an mà tao động, hạ thân không thể khống chế mà cương , Lâm Trí Viễn tại giờ khắc này rốt cục biết tại sao Sở Thận Chi không tiếc hết thảy cũng không cho đệ đệ hắn đi.

Bởi vì hắn căn bản không ly khai hắn. Tinh thần, thân thể, một điểm cũng không ly khai đệ đệ hắn.

Một cánh cửa ở trái tim tại thời khắc này đột ngột bị mở ra, ánh mắt của Sở Thận Chi khi cao trào dâm mỹ đẹp đẽ, giống như là một đóa yêu hoa có độc, thật sâu trong lòng Lâm Trí Viễn…

Cuộc giao hợp trong phòng còn đang duy trì liên tục, Sở Thận Chi cứ như vậy lần lượt bị thao bất tỉnh rồi lại trong tuần hoàn điên cuồng bị thao tỉnh, đạt tới khoái cảm địa ngục rồi rơi xuống hắc ám…

Mắt thấy toàn thân ca ca trên dưới cũng hiện đầy dấu vết hòa khí vị của mình, Sở Thiên Ngọc rốt cục cảm giác chưa từng đói khát như vậy, hắn ôm chặt dáng người đã bất tỉnh trong lòng, miệng mở to mà thở hào hển…

Mãi đến sau khi khí tức thoáng bình phục, hắn mới cẩn thận mang quần áo ca ca phủ thêm, chặn ngang ôm lấy hắn.

Sở Thiên Ngọc đứng thẳng thân, lạnh lùng mà đối một phương hướng nói, “Lâm Trí Viễn, ngươi nhìn rõ cho ta, người này là của ta, vĩnh viễn cũng là của ta! Ngươi sau này nếu có dũng khí tới gần hắn một bước, ta liền đem ngươi từ ban công ném xuống!”

Sở Thiên Ngọc ôm ca ca không quay đầu lại mà nhanh rời đi.

Đáng thương cho hai tròng mắt thấy vậy sắp rớt ra, hạ thân sắp nổ mạnh Lâm Trí Viễn cứ như vậy chảy máu mũi bị khóa tại ban công, bị gió lạnh thổi một đêm còn chưa phục hồi tinh thần lại.

Bánh xe vận mệnh đã lệch khỏi quỹ đạo vốn có.

Lâm Trí Viễn phảng phất nhìn thấy chính mình đạp bước trên con đường không có lối về, xa xa mà truy đuổi theo bóng lưng hư ảo của hai con người kia…

Hoàn chương 12

Comments on: "[Sủng Nịch Vô Tội] Đệ thập nhị chương" (13)

  1. chutuocthanvu said:

    KHÔNG AI THANKS VẬY. TRUYỆN HAY MÀ. HI HI . CỐ GẮNG.CỐ GẮNG.

  2. phụt máu… ta cũng mún giống anh Lâm … phụt… coi live show …!!!

  3. truyen mau gap mat thui

  4. _Phương Nam công tử_

    Ta thấy anh nềy rất nà có tiềm năng phan bôi =]]
    đa tạ Uyển Nhi nhìu lớm
    *ôm ôm*

    • trong bộ này chỉ thấy Thận Chi hy sinh quá nhiều (trong lòng luôn bênh vực bạn thụ)😉
      nên cũng chưa thấy rõ tình cảm của Thiên Ngọc
      tớ thấy Thiên Ngọc rất ghen tuông a, ghen tuông thì giận, giận rồi thì hành hạ Thận Chi => cũng hơi quá đáng >.<

  5. tuongnhodimat said:

    thanks rất nhiều, đợi các chương tiếp theo của b nha…cố lên . truyện rất hay

  6. Mình thật cảm tạ bạn vô cùng, mình tìm bộ này mãi đó. Truyện thật hay. Cố lên bạn nhé.

  7. lần đầu ghé blog of pạn đã kết ngay tr nì oy ^^
    thank pạn rât nhìu a ^^

  8. ô, so hit nga

  9. […] [SỦNG NỊCH VÔ TỘI] ĐỆ THẬP NHỊ CHƯƠNG […]

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: