MỊ LOẠN HỒNG NHAN

Tác giả: Anh Lạc Mị
Người dịch: QT
Người edit: Uyển Nhi

Đệ nhất quyển – Đệ tam thập chương

Tân niên vừa qua, trên đường như trước vẫn còn không khí vui mừng, đèn lồng trên phố vẫn không ngừng được thắp lên, ánh lên sự vui tươi, hân hoan trên đường, người đi qua trên mặt cũng mang theo nụ cười vui mừng, nhưng phần hỉ nhạc hòa hợp này lại bị một đạo thanh âm trầm nộ hòa tan.

“Mơ tưởng!” Mặc Liên vừa nghe, không đợi Mộ Dung U nói liền lạnh giọng cắt đứt lời Quân Liên, đổi lấy cái trừng tức giận của Quân Liên, Mặc Liên trầm lắng mi, không có ý định cùng hắn so đo, nhưng lời kế tiếp Mộ Dung U nói làm cho hắn sửng sốt.

Mộ Dung U nhìn chằm chằm Quân Liên, trong mắt không che đậy ý cười dư dật, “Hảo, bổn tôn đáp ứng ngươi, từ hôm nay trở đi, do hắn dạy ngươi võ công.” Hắn liếc nhìn Mặc Liên, tiếp tục nói, trong giọng nói cất giấu tà khí, “Hơn nữa, nếu ngươi đánh thắng hắn, bổn tôn còn có thể tự mình dạy ngươi.”

“Công tử. . .” Mặc Liên không thể tin, công tử rốt cuộc suy nghĩ cái gì, sao có thể. . . Tiếng hắn mới ra đã được thanh âm tinh rõ trong lòng cắt đứt, Quân Liên nhãn tình sáng lên, “Thật sự? Không nuốt lời?”

Mộ Dung U lãnh lãnh cười, “Bổn tôn luôn luôn giữ lời.”

Mộ Dung U nói xem như một lời hứa cùng Quân Liên, Quân Liên hoan hô một tiếng, thân thể nhanh chóng liền bổ nhào về Mộ Dung U, chỉ tiếc bị Mặc Liên cầm lấy hai tay chỉ có thể liều mạng quơ, “Mộ Dung minh chủ! Không! Phải là sư phụ! Ta muốn bái sư phụ!”

Mộ Dung U không để ý đến nhiệt tình của Quân Liên, góc áo tại không trung vẽ ra hình cong ưu mỹ, hắn xoay người, ngữ khí tùy ý, “Chờ ngươi thắng Mặc Liên rồi trở lại bái sư, ngươi bây giờ, còn chưa đủ tư cách.”

“Hảo, một lời đã định!” Quân Liên kiên quyết nói, Mộ Dung U lưu lại bóng lưng hắn thon dài, hắn không ngại mà cười cười, dương mắt nhìn Mặc Liên, hoàn toàn không để ý tới ánh mắt tức giận gợn sóng của Mặc Liên, cười tủm tỉm nói, “Bắt đầu từ hôm nay, ngươi phải tùy thời đi theo bên cạnh Quân Liên, ở đâu cũng không cho đi, mãi khi đến Quân Liên đánh thắng ngươi mới thôi.”

Mặc Liên hừ nhẹ, không thèm để ý tới.

“Mộ Dung minh chủ.” Bàn tay thon dài Nạp Lan Mị kéo ống tay áo đỏ tươi của Mộ Dung U, Mộ Dung U tại bên cạnh hắn dừng cước bộ, nghiêng đầu, nhẹ giọng hỏi, “. . . Tại sao làm như vậy? Quân Liên không thích hợp học võ của Mặc Liên.”

“Muốn biết? . . .” Mộ Dung U tà khí mà câu dẫn ra khóe miệng, hoàn toàn không thèm để ý hành động của hắn sẽ mang đến hậu quả gì, tay hắn thân mật mà đáp lên vai hắn, đôi môi hồng tươi đẹp liền dừng lại bên tai Nạp Lan Mị, thanh âm nhẹ trầm cộng thêm khí tức ấm áp thở ra luồng vào tai Nạp Lan Mị, “. . . Bởi vì, bổn tôn không cho phép trong mắt ngươi còn có những người khác tồn tại.”

Như là tư thế thân mật ôm cùng một chỗ lập tức cuốn hút khí chung quanh, cũng làm cho Hàn Phong một bên vẫn trầm mặc có chút mị mắt, tư thế khoanh tay không có thay đổi, nhưng bàn tay lại dùng sức nắm lấy, ban ngày ban mặt hai người kia. . . Nhưng đồng thời nàng không thừa nhận cũng không được, hai người kia đứng chung một chỗ lại hài hòa như thế. . .

Mà Nạp Lan Mị chỉ là thoáng chếch đầu, thần sắc bình tĩnh như trước ôn hòa, lại có chút buồn cười mà nói, “Cho nên, Mộ Dung minh chủ đã nghĩ biện pháp như vậy dời đi tầm mắt của Quân Liên?. . .”

Mộ Dung U gần gũi thưởng thức da thịt trắng nõn gần như trong suốt của hắn, thu hồi cánh tay khoát trên vai, xoa sườn mặt trắng noãn của Nạp Lan Mị, lại vuốt ve tới cái cổ ưu mỹ nhẵn mịn, đáy mắt lờ mờ toát ra một cỗ khí phách bẩm sinh, dùng thanh âm chỉ có bọn họ có thể nghe thấy nói, “Đừng quên, ngươi là người của bổn tôn, không có bổn tôn cho phép, không cho phép bất luận kẻ nào đến gần, cũng không chuẩn ngươi đến gần bất luận kẻ nào.”

“Mộ Dung minh chủ, ngươi hà tất làm khó Nạp Lan?” Nạp Lan Mị bất đắc dĩ mà thở dài.

“Thân là người của bổn tôn, ngươi không có quyền cự tuyệt.” Hắn ngưng cười một tiếng, huy tay áo rời đi.

Nạp Lan Mị lẳng lặng đứng thẳng tại chỗ, trên cổ tựa hồ còn lưu lại độ ấm đầu ngón tay của Mộ Dung U, tay sờ sờ, muốn xóa đi xúc cảm còn lại, khóe môi tràn ra tiếng than nhẹ, người của hắn a? . . .

Mặc Liên nhìn Nạp Lan Mị một cái đuổi theo Mộ Dung U, Quân Liên trong lòng như trước giãy dụa không ngừng, nhưng cũng như trước bị bỏ qua. Hàn Phong ngóng nhìn bóng lưng Mộ Dung U càng lúc càng xa, đến gần Nạp Lan Mị, cười đùa nói, “Nạp Lan công tử phát si à? Cũng đi xa rồi, nếu không chạy theo sẽ không kịp.”

Nạp Lan Mị lấy lại tinh thần đối nàng cười cười, nghiêng người nhường đường, Hàn Phong không khách khí mà đi phía trước, Nạp Lan Mị cũng bước chân đuổi theo, chạy đến trước hướng cửa hàng dặn dò vài câu, nếu nghe tin bọn Chu thiếu gia đánh hắn nhất định thành thật nói cho bọn họ, hắn không thể bởi vì quan hệ của bọn họ hại đến cửa hàng vốn nhỏ lợi ít này.

Đoàn người lẳng lặng đi tới, Mộ Dung U đi tuốt đàng trước, thân hình kỳ trường, một bộ hồng bào chói mắt ở sau người đường hoàng phiêu đãng, sợi tóc màu đen buông xuống trước ngực, thỉnh thoảng sẽ theo gió dương đến trên mặt hắn rồi lại lướt nhẹ qua, khuếch ra ngoài khuôn mặt tinh xảo trác tuyệt của hắn, con ngươi đen như mã não phiếm quang mang lạnh ngưng, làm cho cả người hắn lạnh đến mức tận cùng, một thân hồng y lại làm cho hắn tươi đẹp đến mức tận cùng, chính là lãnh diễm như thế này, làm cho người ta nhịn không được mà chuyển mắt về phía hắn.

Hàn Phong nâng mắt nhìn hồng y tung bay phía trước, vừa lại nghiêng đầu nhìn về phía Nạp Lan Mị bên cạnh, bạch y phiêu dật, đường nét mặt nhu hòa, làn da tinh tế trắng đến như trong suốt, lông mi kéo dài càng có vẻ nồng đậm quyển kiều (uốn cong đẹp), môi sắc thanh đạm, khóe miệng giữ vài tia cười như có như không, làm cho cả người hắn lộ ra khí chất ấm điềm ôn nhuận thanh nhã, xinh đẹp như vậy, chớ nói nữ tử, chỉ sợ ngay cả nam tử thấy cũng sẽ động tâm.

Hàn Phong cười cười, đây là nàng ghen ghét sao? Ghen ghét xinh đẹp của Nạp Lan Mị? Xinh đẹp? Minh chủ chỉ sợ cũng thuộc về người ở phía sau, mê luyến dung mạo không thuộc về nam tử của Nạp Lan Mị kia, có lẽ chờ qua thời gian thật dài, quen rồi, hoặc chán ngán rồi, chán ghét rồi, minh chủ có lẽ sẽ rời hắn. Nếu như Minh chủ thật sự động tâm. . . Nàng nắm chặt tay, nếu thật sự động tâm rồi, nàng sẽ đích thân giết con người ôn nhuận như ngọc này, nàng yêu Mộ Dung U, cho nên nàng nghĩ đến.

Lúc này, nàng có lẽ vĩnh viễn cũng không nghĩ ra, thật lâu sau này, chính do một tay nàng tác thành tình yêu thê mỹ của Mộ Dung U cùng Nạp Lan Mị, mà lúc ấy mặc dù nàng như trước yêu Mộ Dung U, nhưng lại vì không chiếm được, mà lựa chọn buông tay.

Đương nhiên, đó đều là về sau.

Chờ bọn hắn trở lại khách sạn, không đợi Quân Liên tìm Mặc Liên khai đánh, khách sạn liền bị quan binh vây thủy tiết bất thông (đông như kiến), có thể là biết trong bọn họ có người võ công cao cường, bọn họ điều khiển cung tên, đầu tên chỉ hướng trong khách sạn, chỉ cần ra lệnh một tiếng, cả khách sạn cơ hồ có thể bị bắn thành tổ ong. Đứng tại phía sau người bắn cung là Chu thiếu gia bị Mộ Dung U cho ăn một trận giáo huấn trên phố, hắn nhìn Mộ Dung U cùng Nạp Lan Mị, thần sắc cứ kiêu ngạo khinh thường.

“Chỉ cần ngươi thức thời đầu hàng, bổn thiếu gia có thể sẽ bỏ qua chuyện cũ!”

Chu thiếu gia dẫn quan binh tại ngoài khách sạn la hét, trong khách sạn, Mộ Dung U cùng Nạp Lan Mị đối mặt ngồi, cuộc đối mặt này, hết thảy thần sắc lạnh nhạt, tựa hồ sớm đã dự liệu đến, Nạp Lan Mị càng lại cười lạnh trong lòng, hắn không nghĩ tới cung tên không đối phó địch nhân chiến trường, ngược lại dùng ở chỗ này, nguyệt độc quốc có lẽ thật là an dật quá mức rồi.

“Minh chủ, muốn giải quyết bọn họ sao?” Lân trưởng lão đi tới trước bàn Mộ Dung U ngồi, cung thanh hỏi, không đợi Mộ Dung U phản ứng, Vô Danh Tử Tiếu cũng đã đi tới, nhưng là phản đối phương pháp của Lân trưởng lão, “Minh chủ, kiến định này của Lân trưởng lão tuyệt đối không thể!”

Mộ Dung U thản nhiên ngắm hắn, những người khác cũng đồng dạng nhìn về phía hắn, Vô Danh Tử Tiếu giải thích nói, “Thái thú này vốn dễ dàng đối phó, nhưng chỗ dựa sau lưng hắn là tân nhậm Châu đốc sát (người giám sát 1 châu), Châu đốc sát này là đường chất nhi (cháu họ) của đương triều Ninh Hữu tướng, cũng là đường đệ của đương kim Ninh phi được sủng ái nhất, nếu giết thái thú này, có lẽ sẽ dính đến triều đình, Minh chủ, tình trạng hiện nay, chúng ta không nên cùng triều đình đối địch a.”

“Ninh Hữu tướng? . . .” Nạp Lan Mị lẩm bẩm nói, ánh mắt có chút lóe ra, lén mua chức quan là tư thông quan quyền, nhiễu loạn hoàng quyền chi hiềm, Ninh Hữu tướng này luôn nhát gan như chuột, hiện nay lại trở nên lớn mật như thế, xem ra, triều đình này rối loạn thật. . .

Mộ Dung U ánh mắt chuyển hướng hắn, toát ra quang mang suy tư. Vô Danh Tử Tiếu thấy thế, tưởng rằng Nạp Lan Mị mới thấy quen mặt, đối với tình huống đương kim triều đình không hiểu nhiều lắm, liền lại mở miệng nói, “Ninh phi được sủng ái hậu cung, ngay cả Ninh Hữu tướng ăn theo cũng được chịu trọng dụng, mà ở trước mặt trăm quan thẳng thắn yêu thân (đòi hỏi vô lý), đến nay không người dám đắc tội, mà Châu đốc sát Ninh Trung này cũng luôn được Ninh Hữu tướng sủng ái, dưới tình huống muốn không đắc tội Ninh Trung giải quyết tên thái thú này, sợ rằng có chút khó khăn.”

“Đúng vậy, là muốn tránh cho cùng triều đình đối địch, nếu không nội ưu ngoại hoạn lại tăng thêm, minh chủ trước sau đều là địch, lại mở đầu cho nhiều điều sinh ra. . .” Xích Hành khẽ gật đầu, đồng ý quan điểm Vô Danh Tử Tiếu, Xích Hành bên cạnh cũng gật đầu đồng ý, tình trạng trước mắt, bọn họ vốn không nên cùng triều đình đối địch.

Tiếng cười nhẹ giòn đưa tới sự chú ý của mấy vị đang ngồi, Hàn Phong hai tay mảnh mai như không xương huy huy tay áo mỏng, móng tay sơn đỏ tươi tại không trung điểm xuyến mấy phần phong tình, “Sát không được, lại không thể đánh, phải làm sao bây giờ? Sẽ không ngồi đợi chết, thúc thủ chịu trói?!”

“Đúng vậy, chúng ta phải làm sao bây giờ?” Quân Liên ngồi ở vị trí trung gian Mộ Dung U cùng Nạp Lan Mị, nằm bò trên bàn thấp giọng hỏi, đột nhiên nhãn tình sáng lên, bật người từ ghế nhảy dựng lên, hăng hái bừng bừng mà đoán, “Chúng ta mạnh lao ra đi?” Cử động này của hắn đổi lấy cái hừ nhẹ khinh thường của Mặc Liên, Quân Liên lập tức không cam lòng yếu thế mà trừng lại.

Nạp Lan Mị đang suy tư cũng bị động tác đột ngột của Quân Liên cả kinh, hắn hoàn hồn, tiềm thức mà ngẩng đầu, chạm phải tầm mắt Mộ Dung U đang ở đối diện nhìn qua, thâm ám như uyên (vực sâu), có loại thâm thúy làm cho người ta không nhịn được trầm mê, hắn có chút ngẩn người, nói, “Mộ Dung minh chủ có ý kiến gì không?”

Mộ Dung U cúi nhẹ mắt xuống, che lại đáy mắt gợn sóng u lam, hai tay chống giữ trên mặt bàn, mười ngón thon dài đan nắm, dương con ngươi quét mấy vị đang ngồi, quét một vòng, cuối cùng rơi vào trên người Nạp Lan Mị đối diện, ý muốn không rõ mà cười, “Chuyện gây ra tại ngươi, hẳn là do ngươi giải quyết, sao hỏi ngược lại bổn tôn?”

Tất cả ánh mắt chuyển hướng Nạp Lan Mị, Nạp Lan Mị kinh ngạc, rõ ràng vốn là trách nhiệm của Mộ Dung U, sao đổ lên đầu hắn rồi? Hắn nhìn Mộ Dung U, rất rõ ràng mà bắt đến cái không có hảo ý thoáng bên môi hắn, hắn vi ngạc, rõ ràng thích ý của người này.

“Nạp Lan công tử, ngươi nói làm sao bây giờ?” Hàn Phong phượng nhãn ngắm đến, mở miệng hỏi. Quân Liên chấm dứt trừng mắt nhìn Mặc Liên, cũng quay đầu lại, con ngươi hổ phách sắc tinh sáng rõ ràng mà nhìn Nạp Lan Mị, “Đúng vậy, Nạp Lan đại ca, phải làm sao bây giờ a?”

Ánh mắt Vô Danh Tử Tiếu cùng ba vị trưởng lão thẳng ngoắc mà nhìn chăm chú hướng Nạp Lan Mị, Nạp Lan Mị âm thầm thở dài, cảm giác có chút vô lực, “Các vị, Nạp Lan. . .” Đột nhiên, trong đầu hắn hiện lên một điểm tử (mấu chốt), khóe miệng lướt qua một tia quỷ dị, hắn dương con ngươi xem người đối diện, cười tủm tỉm mà nói, “Biện pháp cũng không phải không có.”

Mọi người nhãn tình sáng lên.

Mộ Dung U trầm mâu, mạt quỷ dị kia trong ánh mắt Nạp Lan Mị tiếp nhìn hắn mà không vuột qua, đột nhiên làm cho hắn có loại dự cảm bất hảo, khi vẫn đang nghĩ không ra không đúng nơi nào, chỉ nghe đến thanh âm như nước của Nạp Lan Mị nhẹ nhàng vang lên:

“Nếu thật muốn bảo toàn mọi người, không thể làm gì khác hơn là phiền Mộ Dung minh chủ cùng Nạp Lan đi một chuyến rồi. . .”

Hết chương 30

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: