MỊ LOẠN HỒNG NHAN

Tác giả: Anh Lạc Mị
Người dịch: QT
Người edit: Uyển Nhi

Đệ nhất quyển – Đệ nhị thập bát chương

Một đêm yên giấc, sáng sớm ngày thứ hai, khách sạn liền tới một vị khách không mời, kỳ thật cũng không tính là khách không mời, nàng chính là Niêm Hoa Môn môn chủ Hàn Phong tẩu tán tại Nhân Duyên trấn, Nạp Lan Mị rửa mặt thật kĩ khi xuống lầu liền nhìn thấy nàng, hồng sa y mỏng manh, mơ hồ có thể thấy được yếm đào, phía sau nàng còn có hai vị nữ tử trẻ tuổi đứng, hồng sa che mặt, xem thái độ tựa hồ là thị nữ.

Nạp Lan Mị chậm rãi xuống lầu, lễ phép hướng Xích Hành Xích Hành trưởng lão đã sớm xuống lầu hỏi an, hai người đang ăn sáng, cũng hướng hắn cười cười đáp lễ. Nạp Lan Mị tùy ý chọn một bàn trống ngồi xuống, tiểu nhị lại ân cần thăm hỏi, hắn tùy ý điểm mấy thứ, tiểu nhị mới vừa đi, Hàn Phong liền phong tình vạn chủng mà đi tới, hai vị phía sau cũng đi theo, nàng ngồi xuống chỗ bên cạnh, mang theo một cỗ mùi son thơm dễ ngửi.

“Hàn môn chủ chào buổi sáng.” Nạp Lan Mị lễ phép hướng nàng chào hỏi. Nàng đáp nhẹ một tiếng, cũng điểm mấy thứ điểm tâm cho tiểu nhị, đợi tiểu nhị đưa điểm tâm đến, nàng liền mở miệng hỏi, “Ngươi gọi Nạp Lan Mị, ngươi năm nay bao nhiêu tuổi rồi?”

Nghe vậy, Nạp Lan Mị cười nhẹ, không giấu diếm mà nói, “Nạp Lan Mị năm nay vừa mới mười chín.” Hàn Phong nghĩ kĩ chốc lát, lại hỏi, “Đã thành thân?”

Nạp Lan Mị lắc đầu, ngón tay lấy lên cái bánh bao, nhiệt khí bay lên, hắn thân thủ rút một vĩ đẩy đến trước mặt Hàn Phong, đổ một phần nước tương tới trước mặt nàng, hắn khách khí cười, “Hàn môn chủ xin mời dùng.”

Hàn Phong trầm mặc chốc lát, trên dưới đánh giá hắn một phen, nói về tướng mạo, hắn trắng tịnh tỉ mỉ, mắt ngọc mày ngài, thậm chí so với phụ nữ còn xinh đẹp hơn, nhìn dáng vẻ này, mặc dù không phải khôi ngô cao lớn, cũng có cái gầy gò thon dài của nam tử, thoạt nhìn văn nhược, nhưng cũng có cỗ khí chất nho nhã đặc biệt của văn nhân, này không phải là tiêu chuẩn lý tưởng nhất của con gái khi chọn hôn phu sao? Sao. . .

Hàn Phong nhìn chăm chú động tác của hắn, nghiêng đầu về phía sau giơ giơ tay, hai vị thị nữ phía sau hiểu ý, phất thân rời đi, chờ tiếng bước chân phía sau đi xa, Hàn Phong chống tay lên mặt bàn, tay nâng má, ống tay áo theo làn da trơn nhẵn lộ ra cánh tay trắng nõn, nàng cười khanh khách mà nhìn sườn mặt tinh xảo của Nạp Lan Mị, nói, “Ngươi đi Vô Lượng Sơn có chuyện gì sao?”

Nạp Lan Mị êm ái mỉm cười, nói, “Bằng hữu nhờ vả đi Vô Lượng Sơn làm một chuyện.”

“Có liên quan Truy Nguyệt Trang?” Hàn Phong nói, suy nghĩ một chút, lại hỏi, “Ngươi cũng cho rằng là Minh chủ gây nên?”

Nạp Lan Mị thoáng suy tư, lắc đầu, “Mộ Dung minh chủ hẳn là khinh thường chuyện như thế, Truy Nguyệt Trang này nếu thật sự đắc tội Mộ Dung minh chủ, Mộ Dung minh chủ rất có thể quang minh chính đại làm cho Truy Nguyệt Trang biến mất, không cần phải hưng sư động chúng như thế, ta nghĩ hẳn có người tận lực giá họa, hẳn là vì Minh chủ vị.”

“Ngươi thật thấy rất rõ ràng, bất quá, giang hồ phức tạp không phải người nào tuổi còn nhỏ như ngươi cũng có thể thấy rõ.” Móng tay sơn hoa lan đỏ bắt đầu gõ, Hàn Phong cười quyến rũ, “Biểu hiện ra, các phái cũng lựa chọn rõ lập trường của mình, nhưng lập trường bên trong thì người nào biết?! Khó đo lòng người, trong miệng thì nói ủng hộ Minh chủ, ai biết ý nghĩ thật sự là hướng về ngược lại? Nói không chừng chính là gian tế phái nào đó cài vào?! . . .”

Hàn Phong thanh âm không lớn, nhưng nội đường đều là cao thủ, cũng nghe được tinh tế rõ ràng, động tác tay ngừng lại, tâm lý cũng rõ ràng Hàn Phong vốn thoại lý hữu thoại (có hàm ý), không thể nào phản bác, nếu không lại bị hiềm nghi có tật giật mình, Xích Hành Xích Hành hai mắt nhìn nhau, lắc đầu trầm mặc.

Nạp Lan Mị lẳng lặng mà nghe, tâm lý cũng rõ ràng mục đích của Hàn Phong, thấy hào khí nội đường trầm ức xuống, cười cười, hoà hoãn hào khí, “Người trong cuộc u mê người ngoài cuộc tỉnh táo, Mộ Dung minh chủ đến nay vẫn khoanh tay đứng nhìn, ta nghĩ Minh chủ hẳn có ý nghĩ của mình, tâm lý tự nhiên sẽ có chừng mực, chúng ta không cần lo lắng.” Dứt lời, suy nghĩ một chút, vừa lại nhẹ giọng nói, “Hàn môn chủ, điểm tâm sắp nguội rồi, không bằng trước ăn nhanh thì hơn.”

Hàn Phong vừa nghe, cảm giác được hắn nói cũng không vô lý, huống hồ đường dài mới biết sức ngựa, lâu ngày mới có thể gặp người đồng tâm, nàng cũng muốn dùng thời gian hảo hảo quan sát, “Hảo, chúng ta trước không nói về chuyện này, vậy bây giờ nói ngươi đi, ngươi đi Vô Lượng Sơn làm chuyện gì? Nói ra không chừng ta có thể giúp ngươi. . .”

“Nạp Lan đại ca chào buổi sáng!”

Nạp Lan Mị đang muốn mở miệng nói, thanh âm trên lầu liền cắt đứt, hắn nhìn lại, Quân Liên đang cốc cốc chạy xuống lâu, phía sau là Mộ Dung U một thân hồng y, mặt nạ màu bạc che khuất mặt hắn làm cho người ta không thấy rõ vẻ mặt của hắn, môi mím lại dưới mặt nạ chứng tỏ tâm tình hắn không tốt lắm, phía sau hắn vẫn là Mặc Liên quần áo đen nhánh tay cầm trường kiếm, mặt vô cảm theo sát phía sau Mộ Dung U, phía sau Mặc Liên là Vô Danh Tử Tiếu trầm ổn nội liễm (khép kín).

Mộ Dung U liếc Nạp Lan Mị một cái, cái gì cũng chưa nói, tìm một bàn trống khác ngồi xuống, Mặc Liên đứng thẳng tắp phía sau hắn. Vô Danh Tử Tiếu hướng Nạp Lan Mị gật đầu đi hướng Xích Hành Xích Hành, bắt chuyện ngồi xuống, tiểu nhị cơ trí vội vã bước lên phía trước ân cần hỏi.

Quân Liên cũng không để ý tới Xích Hành Xích Hành, trực tiếp hướng Nạp Lan Mị chạy tới, không thèm nhìn Hàn Phong ngồi cùng bàn với hắn nhào vào lòng hắn, cái trán cọ xát cằm hắn nói, “Quân Liên muốn ăn mật tiễn, nhị thúc không chịu đi chung Quân Liên, Nạp Lan đại ca dẫn Quân Liên đi mua, có được không?”

Nạp Lan Mị đem ánh mắt từ trên người Mộ Dung U kéo về, tay kéo Quân Liên đứng lên, kéo chặt ngoại sam còn nới lỏng của hắn, ngữ khí bất đắc dĩ nói, “Còn chưa tỉnh ngủ đã nghĩ tới ăn mật tiễn, thật sự là mèo con tham ăn.” Sau đó đứng lên, đối Hàn Phong cười cười nói, “Vậy Hàn môn chủ chậm dùng.” Hàn Phong từ sau khi Mộ Dung U xuất hiện, trong tầm mắt trừ thân ảnh đẹp đẽ kia ra sắc mặt không có gì khác, Nạp Lan Mị lễ phép bắt chuyện nàng chỉ tùy ý gật đầu.

Nạp Lan Mị lôi kéo Quân Liên đi ra đại môn, cảm giác được phía sau vẫn có tầm mắt dõi theo, hắn có chút dừng chân, Quân Liên bên người khó hiểu mà nhìn hắn, hắn suy nghĩ một chút, đột nhiên nhớ tới cái gì, quay người lại nói, “Bây giờ thị tập hẳn là rất náo nhiệt, Mộ Dung minh chủ muốn cùng đi chứ?”

Môi mỏng thanh sắc có chút cong lên, Mộ Dung U lãnh ngưng mục quang nhìn thẳng Nạp Lan Mị, Nạp Lan Mị sắc mặt bình thản, Quân Liên bên người lại đột nhiên rùng mình, rụt xuống phía sau Nạp Lan Mị, tay nhỏ bé bất giác mà nắm chặt ngón tay thoáng lạnh.

Vô Danh Tử Tiếu cùng Xích Hành Xích Hành dừng đũa, ánh mắt dời về phía này, ánh mắt Hàn Phong lúc này qua lại tại Nạp Lan Mị cùng Mộ Dung U, muốn từ thần sắc bọn họ nhìn ra cái gì, nhưng cũng nhìn không ra, Mộ Dung U thủy chung trầm mặc, hào khí đại đường áp lực đến thở không thông.

Nạp Lan Mị đột nhiên rất hối hận quyết định rủ Mộ Dung U cùng đi của mình trước đó, nhưng Mộ Dung U không phải nói không có mệnh lệnh của hắn mình không được phép tự tiện rời đi sao? Bây giờ, hắn muốn xuất môn, nếu không thể rời đi, vậy chỉ có thể cho Mộ Dung U đi theo rồi, xem tình huống này, hắn cũng biết thái độ đêm qua của mình chọc giận Mộ Dung U rồi, lập tức thở dài, chuẩn bị hướng hắn xin lỗi.

“Mặc Liên, chúng ta cũng đi dạo chơi.”

Nhưng Mộ Dung U lại trước một bước mở miệng, thanh âm lười biếng, nghe không ra suy nghĩ, Nạp Lan Mị nhìn hắn đi qua người mình, trực tiếp hướng phía trước đi, bất đắc dĩ lắc đầu, lôi kéo Quân Liên theo sau, phía sau lại truyền đến thanh âm, “Minh chủ, Hàn Phong cũng muốn đi dạo chơi. . .”

Trên đường sóng người chật chội, nhưng lại tự động tránh ra một con đường ở giữa.

Nạp Lan Mị đau đầu đi cạnh Mộ Dung U, tay trái là Mộ Dung U cả người uể oải, Quân Liên kéo tay phải hắn dính chặt, bên kia, Hàn Phong không coi ai ra gì mà dựa sát Mộ Dung U bước đi, hoàn lại lâu lâu hướng bốn phía nhìn, ánh mắt thập phần phong tình lập tức mê hoặc người chung quanh, rồi lại đồng thời sợ hãi Mặc Liên ở phía sau trường kiếm trong tay phiếm quang, cả người phát ra sát khí. . . Bọn họ sao có thể không làm người khác chú ý đây? . . .

“Tới rồi! Tới rồi!” Quân Liên nhìn chung quanh thấy một hiệu mật tiễn phía trước, mắt sáng ngời, buông đôi tay kéo Nạp Lan Mị ra, thẳng đến hướng hiệu mật tiễn, vừa vào cửa liền phóng tới quầy đặt mật tiễn, hai tròng mắt mở to nhìn nhìn qua cũng cảm giác được vị ngọt liệm của mật tiễn, nước miếng đều chảy xuống, “Lão bản! Đem tất cả mật tiễn cao cấp của ngươi lấy ra!”

Nạp Lan Mị chậm rãi theo sau, lúc chờ hắn đến, cửa hàng lão bản đem toàn bộ các loại mật tiễn đặt ở trước mặt Quân Liên, mời hắn ăn thử, Quân Liên cũng không khách khí, lần lượt ăn, Nạp Lan Mị đi qua, Quân Liên quay đầu lại nhìn hắn, tay nhỏ bé đang vớt một viên, hắn suy nghĩ một chút, giơ lên mép Nạp Lan Mị, “Rất ngọt oh, Nạp Lan đại ca cũng nếm thử.”

Ngón tay thon dài của Nạp Lan Mị tiếp mật tiễn trong tay Quân Liên, vốn đang chuẩn bị nếm thử mùi vị mật tiễn Quân Liên thích ăn như vậy, có bóng người ngầm hạ bên cạnh, hắn nghiêng đầu, phát hiện Mộ Dung U cũng đi theo vào hiệu mật tiễn, bên người không có thân ảnh Hàn Phong cùng Mặc Liên, phỏng chừng đi địa phương khác rồi.

Mộ Dung U tháo mặt nạ, hai tròng mắt ngắm các loại mật tiễn trên quầy trước mặt Quân Liên, lông mi đen nhánh có chút chớp chớp, nhưng động tác gì cũng không có, Nạp Lan Mị nghiêng mặt nhìn hắn, chạm phải tầm mắt của hắn đang rơi lên người Quân Liên ăn rất hoan hỉ, hắn cười cầm mật tiễn trong tay đưa tới miệng Mộ Dung U, “Quân Liên nói rất ngọt.”

Mộ Dung U chuyển tầm mắt qua, nhìn hắn một cái, Quân Liên thâm sắc không biết giấu gì, chờ Nạp Lan Mị thấy rõ hưng nhiên trong mắt hắn, hắn há mồm ngậm trụ mật tiễn trong tay Nạp Lan Mị, đầu lưỡi ấm áp thuận thế liếm qua đầu ngón tay hơi lạnh của Nạp Lan Mị, khiến Nạp Lan Mị thoáng cứng đờ, hắn cười trêu, “Đúng là rất ngọt.”

Nạp Lan Mị cũng không ngại, quên đi cái ướt át trên đầu ngón tay, hắn bắt đầu cầm lấy một viên khác ngậm vào trong miệng, đầu lưỡi nổi lên xúc cảm mềm dịu của vị ngọt, bên trong còn có một cỗ mùi thơm ngát tràn ra, hắn mút rồi mút, cảm giác mùi không sai, liền nhẹ giọng nói, “Lão bản, chúng ta lấy cái này.”

“Hảo.” Lão bản lên tiếng, thuần thục mà đem các loại mật tiễn trên quầy bỏ vào bao, lại nghe đến thanh âm trầm thấp của Mộ Dung U, “Nghe không hiểu? Không phải nói toàn bộ sao?!”

“Toàn bộ sao?” Lão bản dưới con ngươi lạnh lùng có chút run rẩy nói, Nạp Lan Mị cùng Quân Liên cũng nghi hoặc mà nhìn hắn.

Mộ Dung U ánh mắt lạnh nhạt dạo một vòng quanh điếm, ý tứ rất hiển nhiên. Lần này không chỉ lão bản, ngay cả Nạp Lan Mị cũng kinh ngạc nghiêng đầu nhìn hắn, hắn lúc nào nói toàn bộ trong hiệu? Người sau không cho là đúng mà đội mặt nạ, đạp bước đi ra, thập phần lạnh như băng nói vọng vào.”Toàn bộ bỏ kĩ vào bao đưa tới Lưu Nguyệt khách sạn, nếu chậm, bổn tôn hủy điếm của ngươi.” Lưu Nguyệt khách sạn là khách sạn bọn hắn bao hết.

“Nạp Lan đại ca, Mộ Dung minh chủ xem ra cũng rất thích ăn ngọt.” Quân Liên nhìn góc áo đỏ tươi biến mất ở ngoài cửa, lôi kéo Nạp Lan Mị lén lút nói. Nạp Lan Mị nhìn lão bản trong hiệu hoảng bối đem các loại mật tiễn gói lại, đang lo lắng có nên hỗ trợ không, nghe Quân Liên nói, khẽ cười, “Mộ Dung minh chủ cũng là con người, đương nhiên cũng có cái hắn yêu thích, không có gì kỳ quái. . .”

Không kỳ quái, nhưng hắn lại cảm giác rất ngạc nhiên.

Để Quân Liên lấy một bao mật tiễn cũng đủ ăn tùy thân, mới vừa quay người lại, chỉ thấy trước cửa vài người vây quanh, một bộ dáng mặc hoa phục đứng ở giữa, thoạt nhìn rất có tiền, hắn đang vuốt cằm, trên dưới đánh giá Nạp Lan Mị, ánh mắt tạm thời có thể nói là tìm tòi nghiên cứu, mấy vị vóc người khôi ngô rắn chắc phía sau hắn, vừa nhìn liền cảm thấy rất có khí lực, không dễ chọc.

“Quân Liên, chúng ta đi.” Nạp Lan Mị không lắm để ý mà lôi kéo Quân Liên, Quân Liên gật đầu nắm hắn, muốn từ cạnh cửa rời đi, cánh tay duỗi đến chặn ngang bọn họ. Hiển nhiên lai giả bất thiện a (nhìn biết không phải người tốt), Nạp Lan Mị thở dài, lui về phía sau một bước, hắn kéo Quân Liên bên người đến phía sau, lễ phép hỏi, “Xin hỏi các vị có chuyện gì sao?”

“Ngươi tên là gì?” Đối phương hỏi Nạp Lan Mị, khẩu khí trương cuồng, sau đó lại không đợi Nạp Lan Mị trả lời liền nói, “Ngươi, thiếu gia ta để ý, sau này đi theo bổn thiếu gia, cam đoan sau này ngươi ăn ở thoải mái. . .”

Hết chương 28

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: