MỊ LOẠN HỒNG NHAN

Tác giả: Anh Lạc Mị
Người dịch: QT
Người edit: Uyển Nhi

Đệ nhất quyển – Đệ nhị thập thất chương

Trải qua lần nháo loạn này, nguyên bổn hành trình cũng chỉ có hai người giờ biến thành tám người, đối mặt với nụ cười ý vị thâm trường của Mộ Dung U, Nạp Lan Mị rất bất đắc dĩ tiếp nhận một cách bị động đề nghị cùng bọn họ lên đường, bởi vậy, dọc theo đường đi liền náo nhiệt lên, trong đó, vui vẻ nhất không ai ngoài Quân Liên rồi.

Ngày đó, sau khi bọn họ hội hợp, liền chưa vội quay về Nhân Duyên trấn, mà trực tiếp đi Thương Viên thành ngủ lại gian khách sạn, tối đêm Quân Liên đã tỉnh, chứng kiến Nạp Lan Mị đã kéo mặt nạ xuống hét lên một tiếng bổ nhào, kết quả tại nửa đường ở phía sau vẫn lạnh cả người hàn khí của Mặc Liên, kết quả, Mặc Liên còn chưa phản ứng lại, Quân Liên liền cắn mạnh một cái trên tay Mặc Liên, Mặc Liên ăn đau đớn, định nâng tay rút kiếm, Mộ Dung U lãnh lãnh liếc mắt một cái, Mặc Liên mặt liền không chút thay đổi tùy ý Quân Liên cắn, cứ như vậy, Quân Liên được voi đòi tiên liền mượn cơ hội này bò hoàn toàn lên trên đầu Mặc Liên ngồi.

Trừ Nạp Lan Mị, Mộ Dung U cùng Quân Liên, mấy người khác cũng đánh nhau cả ngày nên mất khí lực, vừa lại chạy dọc đường, cho dù nội lực thâm hậu, mấy vị trưởng lão cuối cùng cũng có chút tuổi, vừa đến khách sạn liền vào phòng nghỉ ngơi, chỉ để lại tùy thân đi theo Mặc Liên cùng Vô Danh Tử Tiếu.

Vô Danh Tử Tiếu thấy Quân Liên càn quấy như thế, mấy lần khuyên can nhưng cũng không có tác dụng, theo sau thấy Mộ Dung U không nói gì, đương sự Mặc Liên cũng không có bất cứ phản ứng gì khi bị hắn càn quấy, dặn dò vài câu cũng trở về phòng mình.

Rất nhanh tới bữa tối, Lân trưởng lão ăn tối trong phòng, trong đại đường trống trải, bàn rộng trống rỗng, Xích Hành Xích Hành hai vị trưởng lão cùng Vô Danh Tử Tiếu ngồi chung một bàn, Nạp Lan Mị cùng Mộ Dung U ngồi một bàn, Quân Liên rất ngạc nhiên mà không cùng Nạp Lan Mị ngồi cùng nhau, chạy qua Mặc Liên bên kia, trong miệng líu ríu cùng hắn nói chuyện, cả đại đường vang vọng thanh âm thanh lượng của Quân Liên cùng Mặc Liên trái lại trầm mặc.

Ngược lại cái ồn ào bên kia của Quân Liên, Vô Danh Tử Tiếu cùng Xích Hành Xích Hành đang từng chút từng chút ăn cơm trong tay, ánh mắt dời về phía Nạp Lan Mị cùng Mộ Dung U ngồi chung bàn, sau khi hội hợp đến bây giờ bọn họ cũng không nói một câu, cảm giác này không khỏi làm bọn họ nghĩ tới tràng cảnh trước khi hội hợp, vẻ mặt của Mộ Dung U tự tiếu phi tiếu, Nạp Lan Mị sắc mặt bình tĩnh nhưng vành tai lại phiếm đỏ ửng.

Bọn họ đoán, sau khi bọn họ rời khỏi xảy ra gì sao?

Nạp Lan Mị cùng Mộ Dung U ngay cả ngồi, trầm mặc, không có mở miệng, không có động đũa, thời gian tựa hồ dừng lại, trong lúc đó bọn họ ngay cả hô hấp cũng nhẹ đến không thể nghe thấy, trong hào khí trầm mặc giữa bọn họ có chút quỷ dị kỳ diệu, cuối cùng, Nạp Lan Mị nhận thấy được tầm mắt người chung quanh, nhẹ nhàng hít một hơi, bỏ qua tay mũi người bên cạnh, bắt đầu cầm đũa gắp rau, đồng thời, người bên cạnh cũng động, hai đôi đũa rất không đúng dịp mà cùng kẹp lấy một miếng măng.

Nạp Lan Mị đầu ngón tay dừng lại, ngẩng đầu nhìn, đối lại ánh mắt hẹp dài đầy khinh điêu, ánh nến lung lay trước khuôn mặt trắng tịnh của Mộ Dung U, hắn đem miếng măng gắp vào trong bát Nạp Lan Mị, cười nói, “Bổn tôn gắp cho ngươi.”

“Tạ ơn minh chủ.” Nạp Lan Mị thấp con ngươi xem trong chén mình, nhẹ nói, chính mình vừa lại gắp một miếng, đem miếng kia trong chén để qua một bên, thấy thế, Mộ Dung U cười tà, các loại thức ăn cũng mang bỏ vào trong bát Nạp Lan Mị, xem Nạp Lan Mị nheo mắt nhìn chằm chằm đống thức ăn càng ngày càng cao trong bát, hắn cười, tiếng cười ra rất lạnh, “Như thế nào, không hợp khẩu vị?”

Nạp Lan Mị ngưng liếc hắn một cái, cười khẽ, “Không phải, Nạp Lan chỉ là cảm giác no rồi, Mộ Dung minh chủ chậm rãi dùng.” Buông bát cùng đũa trúc, hắn đứng dậy đi hướng thang lầu, “Các vị tiền bối chậm dùng.”

Vô Danh Tử Tiếu cùng Xích Hành Xích Hành đồng thời hướng hắn gật đầu, Mặc Liên phát giác không hợp lý cũng quay đầu nhìn hắn, Quân Liên đang vùi đầu ăn cơm, hậu tri hậu giác tựa hồ cũng cảm giác được hào khí kỳ quái, ngẩng đầu nhìn thấy Nạp Lan Mị đang lên lầu, liền hỏi hắn, “Nạp Lan đại ca, ngươi ăn no rồi sao?” Nạp Lan Mị cười cười, “Quân Liên từ từ ăn, ta về phòng nghỉ ngơi trước.”

“Oh, vậy Nạp Lan đại ca đi ngủ sớm một chút.” Quân Liên ứng một tiếng, vừa lại cúi đầu ăn cơm, chỉ có ăn no mới có khí lực, có lực khí mới có thể làm đại hiệp.

Nạp Lan Mị hướng mọi người lễ phép cười cười, bước lên thang lầu biến mất tại góc lâu, Vô Danh Tử Tiếu cùng Xích Hành Xích Hành ba người đưa mắt nhìn nhau, vừa lại thống nhất dời về phía Mộ Dung U, trong đó cũng có ánh mắt hoài nghi thắc mắc của Mặc Liên, người sau đang lo ăn cơm, cảm giác được tầm mắt của bọn họ, đuôi mày khẽ nhíu, phong tình xinh đẹp, nhưng ánh mắt lại hàn băng thấu xương, “Sao? Cũng không hợp khẩu vị?”

Mấy người cùng lắc đầu, vội vàng cúi đầu ăn cơm, chỉ có Vô Danh Tử Tiếu có chút chần chừ, sau đó nói, “Minh chủ, Nạp Lan công tử từ buổi sáng đến bây giờ cũng không có dùng cơm, cứ như vậy. . . Tựa hồ không được tốt? ! . . .” Mộ Dung U liếc nhìn hắn một cái rồi lại vòng đi, ánh mắt không còn cái lẫm liệt vừa rồi.

“Hắn không ăn, chẳng lẽ bổn tôn này sẽ ăn? . . .” Mộ Dung U nheo mắt cười, tiếng cười lạnh sống lưng ngưng tụ thành hàn khí triệt cốt, làm cho người ta không nhịn được run run, nhưng đương sự lại ưu nhã buông đũa, phiên nhiên đứng dậy, thản nhiên đi hướng thang lầu, khi lên cầu thang có chút dừng lại, hắn suy nghĩ một chút, nói, “Bưng thức ăn lên.”

“Vâng.” Vô Danh Tử Tiếu liếc qua chén cơm của Mộ Dung U, cơm bên trong cũng chưa hề động qua, cảm giác được nên đem cả phần cho hai người, cũng để tránh ăn không đủ no, nghĩ tới, hắn đứng dậy đi hướng phòng bếp.

Trong đường, Xích Hành Xích Hành nhìn nhau, lắc đầu bắt đầu ăn cơm, Mặc Liên nhìn thân ảnh Mộ Dung U biến mất tại góc lâu, con ngươi màu đen tựa hồ đang suy tư cái gì, trước mắt đột nhiên xuất hiện một đôi tay nhỏ bé, hắn cúi đầu, đáp lại con ngươi hổ phách sắc của Quân Liên, trầm giọng hỏi, “Làm gì?”

“Ngày ngày nhìn không đủ a?! Ăn cơm của ngươi!” Vừa nói, Quân Liên hoàn lại gắp một đũa thịt bò bỏ vào trong bát Mặc Liên, vừa lại gắp rất nhiều rau xanh bỏ vào, xem khuôn mặt tái nhợt của Mặc Liên, cười mễ mễ mà nói, “Nếu ngươi dám khi dễ ta, ta liền nói cho Nạp Lan đại ca, cho Nạp Lan đại ca nói cho Mộ Dung minh chủ, muốn Mộ Dung minh chủ giáo huấn ngươi!”

“Dựa vào cái gì!” Mặc Liên cười lạnh.

Quân Liên nháy mắt mấy cái, suy nghĩ hồi lâu cũng nghĩ không ra cái gì, cuối cùng nói lái lại, “Mặc kệ dựa vào cái gì, dù sao Mộ Dung minh chủ khẳng định sẽ đứng bên Nạp Lan đại ca, sẽ không đứng về bên ngươi, Nạp Lan đại ca cũng sẽ chỉ đứng bên ta. . .”

Cuộc biện luận dưới lầu còn đang tiếp tục, nhưng hào khí trên lầu lại càng thêm áp lực.

Nạp Lan Mị bước chân trở lại phòng, bước chân sau đó có người theo vào, Nạp Lan Mị nhìn bóng người đỏ sẫm tà tà tựa vào cạnh cửa, thái dương một trận đau đớn, hắn cố gắng bảo trì làm cho ngữ khí của mình bình tĩnh thân hòa, “Mộ Dung minh chủ, phòng của ngươi ở kế bên.”

Mộ Dung U nghiêng dựa vào cánh cửa dừng ở hắn, ánh nến doanh nhược (yếu ớt) bao phủ Nạp Lan Mị, ngoại sam thâm tím sát thân, họa lên thân hình đều đặn thon dài của hắn, đản lộ ra bên ngoài cái cổ trắng nõn ưu mỹ, tóc dài đen nhánh che vai, Nạp Lan Mị trong mắt Mộ Dung U lúc này lại có vẻ mê người. Mê người? Mộ Dung U sửng sốt, một cái chớp mắt khôi phục lại, hắn đạp bước đi vào trong phòng, một chân câu đóng cửa lại, ánh mắt lười biếng nhìn chung quanh đến nội thất trong phòng một vòng rồi lại dừng lại trên người hắn, ý cười nhẹ tứ, “Không thể gặp sao?”

Nạp Lan Mị khép khép mắt, rồi lại mở ra, sắc mặt đã bình tĩnh trở lại, hắn mời Mộ Dung U ngồi xuống, hoàn lại vì hắn đổ một chén nước, cười nói, “Nạp Lan vốn chuẩn bị nghỉ ngơi, xin hỏi Mộ Dung minh chủ tìm Nạp Lan có chuyện gì sao?”

Mộ Dung U nâng chung trà lên uống một cái, cảm giác cái lạnh của trà bắt đầu hơi nhíu mi, nhẹ nhàng buông, trầm mặc chốc lát, hắn nâng con ngươi xem Nạp Lan Mị, cũng không quanh co lòng vòng, trực tiếp hỏi, “Ban ngày là ai?”

Nghe vậy, Nạp Lan Mị cười khẽ, không trực tiếp trả lời, “Mộ Dung minh chủ hỏi có mục đích gì sao?”

Mộ Dung U rõ ràng lãnh đạm mà câu dẫn khóe môi, chỉ điểm không có quy luật trên mặt bàn, hắn ôn nhu cười, “Ngươi có thể không nói, dù sao cũng có thể tùy tiện nắm một người của Thần Miểu Môn, tùy ý khảo đánh một phen có thể rõ ràng sự tình, bổn tôn không bức ngươi.”

Quả nhiên điều tra hắn rồi, Nạp Lan Mị mâu quang lóe lóe, cười, “Này chỉ là chuyện riêng của Nạp Lan, tựa hồ cùng Mộ Dung minh chủ không có dính líu gì?”

“Chuyện riêng? . . .” Ngón tay thon dài nhẹ hoãn cọ xát mép chén trơn bóng, hắn nhìn Nạp Lan Mị, thản nhiên cười khẽ, phong tình vạn chủng, “Ngươi tựa hồ quên ngươi từng đáp ứng bổn tôn cái gì. . .”

Nao nao, trong đầu đột nhiên xông vào tràng cảnh ban sáng dưới tàng cây, thân hình ấm áp, khí tức mập mờ, trằn trọc mà hôn môi triền miên. . . Nạp Lan Mị mạnh đứng lên, tràng cảnh như thế hắn dĩ nhiên nhớ rõ như mới. . .

Mộ Dung U bị động tác bất ngờ của hắn kinh ngạc, hoàn hồn ngắm đến vành tai phiếm ra phấn hồng đáng ngờ của hắn, rất dễ dàng đoán được cái gì, ánh mắt quỷ dị đứng lên, “Xem ra không cần bổn tôn nhắc nhở ngươi đã nghĩ tới. . .”

“Câm miệng!” Hắn tiềm thức mà khẽ quát một tiếng, lời vừa ra khỏi miệng, Nạp Lan Mị ngây ngẩn cả người, lúc này mới ý thức được chính mình vừa mới thất thố rồi, chứng tỏ rằng tự chế lực mình luôn tự hào hình như đột nhiên tan thành mây khói, hắn làm sao vậy? Chỉ là một cái hôn thôi, vì sao hắn tức giận như thế? . . .

Mộ Dung U nhìn Nạp Lan Mị cười lạnh, nụ cười tùy ý bên trong ẩn cuồng dã thị huyết, đột nhiên lại phai nhạt xuống, ngón tay bắt đầu lấy chén trà, mi mắt liễm hạ che lại con ngươi đen nhánh, hắn cười, “Ngươi là người đầu tiên dám nói chuyện như thế với bổn tôn. . .”

Nạp Lan Mị rất đau đầu điều chỉnh lại, sao đối mặt người này, mình một điểm cũng không còn như chính mình rồi?! “Mộ Dung minh chủ, Nạp Lan. . .”

Đúng lúc tiếng đập cửa vang lên, cắt đứt thanh âm của Nạp Lan Mị, hắn nhìn thoáng qua Mộ Dung U, người sau nhìn lại hắn, trong phòng yên tĩnh, ngoài cửa là thanh âm cung kính của tiểu nhị, hỏi hai vị có tiện mở cửa không.

Nạp Lan Mị trầm lắng mắt, đứng dậy mở cửa, Mộ Dung U trước hắn một bước giựt mở cửa, tiểu nhị đứng ở ngoài cửa, trong tay đang cầm mâm, nhìn hai vị trong phòng đứng lên, hào khí có chút ngưng trọng, tưởng rằng chính mình cắt đứt chuyện trọng yếu gì, ánh mắt có chút vô phương.

Phảng phất không chú ý tới sự tồn tại của tiểu nhị, Mộ Dung U bước ra cánh cửa, vừa lại hơi chút nghiêng đầu qua một bên, “Nhớ kỹ ngươi đáp ứng bổn tôn cái gì, nếu không. . .” Hắn cũng không tiếp tục vế sau, sải bước rời đi. Bên trong cánh cửa, Nạp Lan Mị liễm hạ con ngươi.

Ngoài cửa tiểu nhị thấy Mộ Dung U rời đi, khom khom lưng, vừa lại cẩn cẩn dực dực mà hỏi Nạp Lan Mị mình có tiện vào không, mãi đến khi Nạp Lan Mị hoàn hồn đối với hắn cười cười, hắn mới cầm mâm trong tay đi vào gian phòng đặt lên bàn, nói một tiếng khách quan chậm dùng, liền mang theo cửa lui ra ngoài.

Nạp Lan Mị nhìn chằm chằm thức ăn trên bàn trầm mặc chốc lát, sau đó bưng bát lên ăn, ăn hết sức nhã nhặn ưu nhã. Cơm nước xong, hắn từ từ bước tới bên cạnh bàn sách, chấp bút trám mực qua loa viết vài hàng chữ, trang tín phong tịch. (bỏ thư vào phong thư)

“Đem phong thư này đích thân giao cho Khanh vương gia.” Lưu quang bạch sắc từ trong tay Nạp Lan Mị bay ra, ẩn vào bóng tối, kèm theo tiếng bước chân rất nhỏ, ánh nến vàng sáng có chút lay lay, chập chờn trầm tư nơi đáy mắt hắn.

Khanh, sát thủ này. . .

Hết chương 27

Comments on: "[Mị Loạn Hồng Nhan] Đệ nhất quyển – Đệ nhị thập thất chương" (2)

  1. Hết chương 27 chứ bạn (chỉ chỉ bên trên)^_^

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: