MỊ LOẠN HỒNG NHAN

Tác giả: Anh Lạc Mị

Người dịch: QT

Người edit: Uyển Nhi

Đệ nhất quyển – Đệ nhị thập lục chương

Gió thổi qua bên tai Nạp Lan Mị, sợi tóc màu đen ở sau người tung bay, cùng sợi tóc màu đen của Mộ Dung U lẩn quẩn cùng một chỗ, Mộ Dung U ôm Nạp Lan Mị, chân điểm mái hiên cùng lá cây, khinh phiêu như gió mát bay trong khoảng không trên Nhân Duyên trấn.

Tựa hồ qua thật lâu, khi Nạp Lan Mị đang muốn hỏi người này muốn dẫn hắn đi đâu, Mộ Dung U liền dọc theo một gốc cây đại thụ chậm rãi hạ xuống, nhưng vẫn không có ý định buông hắn ra, Nạp Lan Mị nhìn bốn phía, phát hiện bọn họ đã rời Nhân Duyên trấn một khoảng rồi, Nạp Lan Mị chuyển con ngươi qua, nhẹ giọng nói: “Mộ Dung minh chủ có thể buông Nạp Lan rồi?”

“Đây là thái độ đối với ân nhân cứu mạng?” Mộ Dung U ngạo nghễ nhìn kỹ hắn, thái độ không ai bì được, tâm tình tựa hồ tốt lắm, khóe miệng bật cười, nhưng lại như trước không có ý định buông hắn.

Nạp Lan Mị có chút bất đắc dĩ mà nhìn hắn, hoàn toàn không rõ rốt cuộc người này suy nghĩ cái gì, “Mộ Dung minh chủ, chẳng lẽ ngươi muốn nói chuyện với ta bằng cái dạng này?” Nam nhân ôm nam nhân, thành bộ dáng gì nữa, hết lần này tới lần khác xem hắn như một phụ nữ ôm này kia.

Mộ Dung U chọn mi, đồng mâu màu đen tinh khiết mang tà khí dư dật, sau đó siết chặt cánh tay, trong ánh mắt có chút kinh ngạc cùng tức giận của Nạp Lan Mị, từ từ cười nói, “Ngươi thật tưởng rằng bổn tôn cứu ngươi vô điều kiện?”

Nạp Lan Mị nheo mắt, ngón tay thon dài lén nắm lại, tựa hồ đã khôi phục một ít khí lực, bất quá là không đủ, cần có thời gian, hắn suy nghĩ một chút nói, “Mộ Dung minh chủ có điều kiện gì?”

“Bổn tôn cứu ngươi, cho nên từ nay về sau mạng của ngươi thuộc về bổn tôn, không có lệnh, không cho phép rời đi nửa bước.” Mộ Dung U nhìn kỹ con ngươi thâm sắc của hắn, ánh mắt cường thế. Nạp Lan Mị kinh ngạc, sau đó hắn câu dẫn môi, cười tươi đẹp, “Mộ Dung minh chủ, đây là mục đích ngươi cứu ta?” Sóng mắt vòng chuyển, hắn hạ con ngươi, còn nói, “Ngươi trước thả ta xuống.”

Mộ Dung U khom lưng buông hắn, cho hắn dựa vào cây ngồi, chính mình ngồi chồm hổm trước mặt hắn, ngón tay thon dài câu dẫn sợi tóc trước ngực hắn, mái tóc được nước suối mùa xuân gột rửa lưu lại mùi thơm tự nhiên thấm vào xoang mũi hắn, hắn nhẹ nhàng ngửi, Nạp Lan Mị mất tự nhiên quay đầu đi, “Mộ Dung minh chủ, xin tự trọng.”

Mộ Dung U nheo mắt nhìn gương mặt trước mắt vì hơi thở của mình mà đỏ ửng lên, càng thêm cười hứng thú, ngón trỏ hoàn lại có chút uy hiếp mà cọ xát làn da bóng loáng của hắn, “Nói cho bổn tôn đáp án của ngươi.”

Trừ khi Cửu nhi tinh nghịch cọ xát má mình, hắn chưa bao giờ cùng người khác có tiếp xúc thân mật như thế, huống hồ đối phương bây giờ là một nam nhân trưởng thành, thân thể Nạp Lan Mị có chút cứng đờ, tình huống kì quặc ngay lúc đó giảm, sau đó hắn thoáng nhích thân, giựt lại một khoảng cách, khẩu khí nhẹ hoãn nói, “Nộ nan tòng mệnh.” (khó lòng tuân theo)

Tựa hồ đã nghĩ đến đáp án của hắn, Mộ Dung U trong mắt không có chút kinh ngạc, ngược lại ý cười càng thêm thâm trầm, ngón tay hắn nâng nhẹ dưới cằm Nạp Lan Mị, buộc hắn nhìn mình, lạnh lùng cười, “Ta cứu ngươi, cũng có thể giết ngươi.”

“Nạp Lan khi nào thỉnh cầu Mộ Dung minh chủ cứu giúp?” Nạp Lan Mị hỏi ngược lại, hai tròng mắt vì cảm giác lạnh lẽo mơ hồ bắt đầu lưu động trong thân thể mà càng ngày càng phát sáng.

“Ta đây bây giờ giết ngươi cũng không muộn.” Mộ Dung U khóe miệng cong lên nụ cười tàn nhẫn, nhưng ngón tay lại dọc theo cái cổ ưu mỹ của hắn trượt xuống, tùy ý mà kéo đai lưng màu tím nhạt bên hông xuống, hắn giọng nói tà dị mà nói, “Bất quá, trước khi giết ngươi. . .”

Tựa như điện quang thủy hỏa, Nạp Lan Mị tay phải thành chưởng bổ về phía hắn, Mộ Dung U nghiêng người bắt được tay hắn kéo lại, Nạp Lan Mị liền bị hắn đặt ở dưới thân, hai tay cũng bị hắn khấu tại hai sườn, nhìn khuôn mặt phẫn nộ kia, Mộ Dung U cười nhẹ, “Đừng tưởng rằng bổn tôn không biết ý định trì hoãn thời gian của ngươi, bây giờ ngươi hẳn là rõ ràng, cho dù khôi phục khí lực, ngươi như trước cũng không phải đối thủ của bổn tôn.”

“Cái này gọi là giang hồ đạo nghĩa sao?” Nạp Lan Mị trừng mắt nhìn hắn, ra sức giãy dụa, Mộ Dung U chân dài duỗi ra, ngăn chặn hai chân Nạp Lan Mị, không nhìn gương mặt dưới thân đỏ tươi vì tức giận, con ngươi màu đen hiện lên tia thích thú trêu cợt, hắn cúi đầu tại trên mặt Nạp Lan Mị hôn một cái, hoàn lại tấm tắc lấy làm lạ nói, “Chăm sóc thật tốt!”

Nạp Lan Mị thân thể cứng đờ, lý trí theo cái hôn đột nhiên tỉnh táo, hắn thôi giãy dụa, dương con ngươi chống lại con ngươi đen tà tứ của Mộ Dung U, dùng ngữ khí rất bình thản hỏi, “Mộ Dung minh chủ, ngươi rốt cuộc muốn làm gì?”

“Không phải đã nói rồi?” Mộ Dung U thấp con ngươi nhìn hắn, “Nếu muốn sống, tuân theo bổn tôn hết thảy, nếu như không đáp ứng, bổn tôn sẽ giết ngươi, trước khi chết. . .” Ánh mắt không có hảo ý của hắn rơi vào cái cổ ưu mỹ trắng nõn của Nạp Lan Mị, “Bổn tôn không dám cam đoan sẽ không làm ra loại sự tình khác. . .”

“Mộ Dung minh chủ là đang uy hiếp ta sao?” Nạp Lan Mị êm ái cười, “Chẳng lẽ Mộ Dung minh chủ cũng thu phục Mặc Liên công tử như thế, làm cho hắn chân thành như thế? Thật sự là không ngờ, đường đường Võ lâm minh chủ lại dùng phương thức như thế. . .”

“Ha hả.” Môi mỏng đạm sắc nhếch lên một hình cong, Mộ Dung U tà mị mà ưu nhã cười rộ lên, “Chỉ sợ suy nghĩ của ngươi sai lầm rồi, bổn tôn từ trước tới nay không tự nhận là cái gì chính nhân quân tử, phép khích tướng đối với bổn tôn mà nói là vô ích, ngươi bây giờ muốn lo lắng thì lo đáp ứng hay là không đáp ứng, bổn tôn không có kiên nhẫn. . .”

Nạp Lan Mị hít sâu giọng, quyết định vào thẳng vấn đề, “Mộ Dung minh chủ, ngươi không tiếc dùng phương thức như thế thu phục Nạp Lan, mục đích là gì? Tại sao phải nhất định là Nạp Lan?”

“Vấn đề của ngươi thật đúng là nhiều.” Mộ Dung U thở dài một tiếng, ánh mắt rơi vào đôi môi đỏ mọng hơi mỏng trước mắt, duỗi lưỡi liếm liếm môi mình, rõ ràng đôi môi đạm sắc vì đầu lưỡi ướt át mà trở nên liễm diễm, Nạp Lan Mị thấy đáy mắt hắn chợt lóe u lam quỷ dị, lúc phát hiện điều sắp phát sinh, môi của Mộ Dung U đã ép xuống.

Mộ Dung U hai tay giữ chặt hai tay của hắn, cúi đầu hôn trụ đôi môi mỏng hồng nhuận, thừa dịp hắn ngây người, dễ dàng mà liếm khai hàm răng đang khép của hắn, cái lưỡi ấm áp lọt vào vòm miệng, linh hoạt và thuần thục mà liếm láp nội bích mềm mại, hoàn lại luôn chơi đùa đầu lưỡi hơi ngây ngô trong miệng cùng mùi thơm ngát nhàn nhạt.

Nạp Lan Mị kinh ngạc mà trừng to mắt, trong đầu trống rỗng, chỉ có thể cho Mộ Dung U trong miệng hắn muốn làm càn gì thì làm, trong miệng? . . . Đầu ngón tay nhẹ nhàng run rẩy, hắn mặc dù hàng năm thân cư thâm sơn, nhưng cũng biết cái gì là chuyện nam nữ, nhưng hôm nay. . . Đây là cái tình huống gì? . . .

Chỉ đến khi Nạp Lan Mị hô hấp khó khăn, Mộ Dung U mới buông hắn ra, nhìn phiến môi trước mắt vì sự tùy tiện của hắn mà trở nên hồng tươi đẹp, vừa lại ý do vị tẫn (vẫn còn muốn =)) ) mà duỗi lưỡi liếm liếm, sau đó hắn nhìn chăm chú Nạp Lan Mị có chút thở dốc, cảm giác thất vọng mà nói, “Đáng tiếc địa điểm không đúng, nếu không bổn tôn nhất định làm ngươi. . .”

Cũng không biết bởi vì cái hôn vừa rồi hay là cố nén tức giận, Nạp Lan Mị thở hào hển thật sâu, nhìn về phía Mộ Dung U trong ánh mắt cũng vài phần tâm tình không hiểu, hắn bình phục hô hấp, nói nhỏ, “Mộ Dung minh chủ, ngươi muốn biết hình tượng của ngươi lúc này trong tâm Nạp Lan là cái gì?”

“Sắc lang? Hay là ma quỷ?” Mộ Dung U trầm thấp mà cười, khí tức ấm áp phả thẳng vào vành tai trắng nõn trong suốt của Nạp Lan Mị, sau đó hài lòng mà nhìn nó chậm rãi phiếm ra đỏ ửng, “Ta còn có thể hư hơn nữa, ngươi có muốn thử không?”

Nạp Lan Mị hít sâu giọng, dùng sức nắm tay, phát hiện dược lực đã qua, khí lực toàn thân đã khôi phục rồi, hắn hết lần này tới lần khác bị lấn áp, tránh phạm vi khí tức Mộ Dung U thở ra, lẳng lặng nói, “Mộ Dung minh chủ, mọi việc không thể vượt qua biên giới, chỉ cần ngươi bây giờ thả ta, chuyện hôm nay ta có thể làm như cái gì cũng chưa phát sinh.”

“Thật sự? . . .” Mộ Dung U oa mặt vùi vào vai hắn, hắn hít hà mùi thơm trong trẻo nhưng lạnh lùng trên người, chóp mũi mập mờ mà cọ xát vào da cổ hắn, nghe từ mặt đất truyền đến tiếng vang rất nhỏ, thản nhiên nói: “Đáng tiếc ngươi không có thời gian rồi. . . Ta một điểm cũng không ngại để cho bọn họ nhìn thấy bộ dáng chúng ta lúc này. . .”

Nạp Lan Mị hiển nhiên cũng nghe thấy được tiếng bước chân từ xa xa phi nước đại đến, trong đó có một người có bước chân nặng hơn, hiển nhiên là ôm một người, Nạp Lan Mị biết đó là Vô Danh Tử Tiếu đang ôm Quân Liên bị mê man, nghĩ đến Quân Liên, Nạp Lan Mị không khỏi nhíu mi, nghĩ đến tình cảnh lúc này của mình, không khỏi có chút ảo não.

“Sao?” Thanh âm Mộ Dung U ghé vào lỗ tai hắn vang lên, hắn ngẩng đầu, từ trên xuống dừng ở Nạp Lan Mị, bày ra bộ dáng tùy thời sẽ hôn xuống, pha lẫn uy hiếp. Bên tai là tiếng bước chân càng ngày càng gần, trước mắt là Mộ Dung U đầu chậm rãi đè xuống, Nạp Lan Mị trầm mặc chốc lát, than nhẹ một tiếng, nói nhỏ: “Hảo, ta đáp ứng ngươi, ngươi buông ta ra đi.”

“Đáp ứng cái gì?” Mộ Dung U không thể bị đánh lừa, quả quyết hỏi.

“Từ nay về sau, mạng Nạp Lan thuộc về Mộ Dung minh chủ, không ra lệnh, không tự tiện rời đi.” Nạp Lan Mị chiếu theo ngữ khí của Mộ Dung U, hoàn toàn thỏa hiệp.

“Tốt lắm!” Mộ Dung U tại trên mặt Nạp Lan Mị lại hôn một cái, trước khi Nạp Lan Mị tức giận, xoay người đứng lên, thuận tay kéo hắn, bọn họ mới vừa sửa sang quần áo hơi xốc xếch ngay ngắn lại, vài bóng người liền tới cách bọn họ không xa.

Một vị lão giả tóc bạc phơ toàn thân mặc hắc bào, hai vị lão giả khác mặc lam bạch đạo bào (áo đạo sĩ), khuôn mặt có chút tương tự, còn có một vị trung niên, diện mục tuấn lãng, trong lòng ôm một hài tử mười hai mười ba tuổi một lớn một nhỏ, còn có một người một thân đen thuần, diện mục trẻ tuổi nhưng vô cảm.

Trải qua máu tanh tàn sát, bọn họ quần áo như trước sạch sẽ, đi tới trước mặt Mộ Dung U, bọn họ tư thái cung kính, Nạp Lan Mị nghiêng đầu xem Mộ Dung U, người sau đã khôi phục lại tà tứ lạnh như băng như khi gặp hắn tại khách sạn, cùng Mộ Dung U giống như vô lại vừa rồi tưởng như hai người, hắn tiếp nhận mặt nạ màu bạc Mặc Liên dâng lên đeo vào, dung mạo khuynh thế bị che đậy, lộ ra đôi môi mỏng đạm sắc thần bí.

Nạp Lan Mị tại góc độ người khác không nhìn thấy, nhận thấy miệng hắn tương khởi hứng thú, trong lòng hắn vừa động, cảm giác tựa hồ hắn tận lực cất dấu cái gì. Khuôn mặt thật bị che giấu dưới lớp mặt nạ kia vốn là yêu là ma, hắn chưa biết, nhưng khẳng định được rằng Mộ Dung U này không phải tiên, bởi vì hắn ——

Rất vô lại!

Hết chương 26

thích nhất chương này…. thật dễ thương, lần đầu thấy Mị ca e thẹn =))

Mộ Dung ca thật cao tay

chắc sắp có couple U – Mị =))

Comments on: "[Mị Loạn Hồng Nhan] Đệ nhất quyển – Đệ nhị thập lục chương" (4)

  1. hầy …
    E thẹn a….
    Khổ thân mị ca vì thằng bé kia mà mua dây buộc mình , với lại càng đọc càng công nhận tên minh chủ này là một tên vô cấp biến thái , vô cấp dâm loạn …hừ ….
    Đọc 1 lượt hẳn 26 chương …
    Trong chuyện này tự nhiân có cảm giác tội nhất là anh thái tử , anh ấy yêu cửu nhưng cửu lại không đặt anh ấy trong tim mình , tâm cửu luôn luôn nhớ đến hình bóng của mị . Chả nhẽ cửu không thể tử bỏ mà yêu anh ấy thật lòng dược sao . Gì thì cửu cũng chấp nhận làm thái tử phi rồi mà .
    Chuyện này có thể nói hignh như xoay quanh 2 đôi thì phải , mị và cửu …ầy …chả biết nói sao cả , chuyện tình của mị vẫn chưa ra đâu với đâu mà …
    Thôi cứ đợi chương mới của bạn vậy …
    Com nhảm .
    Đừng giận nha …
    Ngày lành
    1: 53AM

  2. hok có chương mới …thôi tiếp tục đợi vậy ..
    Ngày lành

  3. Bạn Mị là Hộ quốc sư nhưng mà còn…ngây thơ lắm. Thực ra em Cửu cũng vợi. Cứ hai người với nhau thôi nên đâm ra dây dưa không dứt, có bạn khác chen vào mới biết “của ngon vật lạ” a~~
    Cái kiểu vô lại của bạn U làm cp này đỡ mệt hơn cp Thấu-Cửu.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: