MỊ LOẠN HỒNG NHAN

Tác giả: Anh Lạc Mị
Người dịch: QT
Người edit: Uyển Nhi

Đệ nhất quyển – Đệ nhị thập tứ chương

Đêm trừ tịch trôi qua, hoàng thành Tấn Dương cùng Tiên Nhân Đàm liên tiếp truyền ra tin tức làm khiếp sợ cả Nguyệt Độc quốc.

Hoàng thành Tấn dương, nơi cư ngụ của con cháu hoàng thất Nguyệt Độc quốc, truyền ra đặc sứ nước láng giềng vào đêm trừ tịch trong một lần tỷ thí tiêu khiển ngoài ý muốn bị thị vệ giết chết, nguyên nhân là vì đặc sứ tâm cường háo thắng, trong cuộc tỷ thí qua lại hung ác, đối với thị vệ Nguyệt Độc quốc xuống tay tàn nhẫn, thị vệ dưới tình huống bị thương ngoài ý muốn giết chết đặc sứ.

Nghe nói, vị đặc sứ bị giết chết kia vốn là sứ giả của một tiểu quốc nào đó ở biên giới lệ thuộc vào Kỳ Nghiễn quốc, bởi vì khoảng cách gần Nguyệt Độc quốc, cho nên được Kỳ Nghiễn quốc phái đi tham gia chúc mừng tân niên ở Nguyệt Độc quốc, vốn ứng với trừ tịch khai khai tâm tâm, nhưng bất luận kẻ nào cũng không ngờ sẽ phát sinh chuyện hậu quả nghiêm trọng.

Nghe nói, Kỳ Nghiễn quốc rộng lớn giàu có, binh mã cường tráng khôn cùng, cùng Nguyệt Độc quốc cùng Lam Mịch quốc xưng gọi Trung lục tối cường tam quốc. Một bên lục đục liền sẽ gây chiến tranh, vì đền bù tội vừa qua, cả triều nhôn nhao thượng thư tuyên bố xử tử thị vệ, cuối cùng lại bị đương triều thái tử phi ngăn lại, trong lời đồn đãi, thái tử phi trên đại điện miệng cười, thản nhiên ném ra một câu “Nếu làm bị thương phụ hoàng, các ngươi ai tới đảm đương?” Khinh phiêu chặn đứng miệng trăm quan.

Nghe nói, lúc ấy tất cả trăm quan mặt cũng tái rồi, nhưng không ai dám hé ra một thanh âm, trong triều người nào biết đều nói, thái tử phi này không đơn giản được chịu sự sủng ái của Nguyệt Độc quốc thái tử, đồng thời cũng là vị sư đệ yêu thương nhất của Hộ quốc sư, rất được thái tử xem trọng, người nào cũng đắc tội không nổi a, cũng may cuối cùng, hoàng tụ (tay áo) minh bào của Kính Ninh đế vung lên, một câu xá miễn nhẹ nhàng, việc này liền như vậy kết thúc.

Việc này vừa ra, quan hệ Nguyệt Độc quốc cùng Kỳ Nghiễn quốc trong lúc đó vốn không yên định lại tăng thêm tia lo lắng.

Bên kia, tin tức này mới vừa bị truyền khai, khi mọi người còn đang nói chuyện say sưa đoán mục đích của hoàng đế bệ hạ, lịch đại Võ lâm minh chủ ở Tiên Nhân Đàm cũng chính thức phát ra chiếu lệnh, trong chiếu lệnh thanh minh một cách cường điệu chưa tra rõ trước sự kiện tại Truy Nguyệt Trang, Đông Tây Nam Bắc tứ đại hộ pháp gì đó tạm thay mặt Minh chủ canh giữ Minh chủ vị, hết thảy công việc cũng do tứ đại hộ pháp xử lý.

Lệnh này vừa ra, cả giang hồ vốn kết bè phái bất ngờ bị chia ra thành ba phần. Trong đó, lấy Niêm Hoa Cung cầm đầu, bao hàm Không Động, Đường Môn, Bạch Vân Trang, Vô Danh Trang đều ủng hộ Mộ Dung U làm chủ. Bên kia lấy Xích Tiêu Trang cầm đầu, Vân Tiêu Trại, Hằng Sơn, Nga Mi kiên trì cử hành Võ lâm đại hội luận võ chiêu chủ, còn lại vẫn duy trì thái độ trung lập. Trong đó Thần Miểu Môn phản đối Mộ Dung U được tuyển Minh chủ vị.

Truy Nguyệt Trang diệt môn, như là hòn đá rơi vào trong hồ gây động tạo sóng, từ sau khi Mộ Dung U ngồi trên Minh chủ vị, bất an ẩn giấu trên giang hồ định theo tin tức đồn đại mà lặng yên trôi nổi, nhằm vào tân nhậm Võ lâm minh chủ thanh âm chất vấn (đòi giải thích) cũng càng ngày càng vang, tiếp theo, liền truyền ra Võ lâm minh chủ Mộ Dung U xuất hiện tại Nhân Duyên trấn ở Giang Nam, vì vậy, Nhân Duyên trấn vốn do tân niên mà náo nhiệt lại càng trở nên chật chội hơn.

Chỉ là lúc đó không can hệ Nạp Lan Mị, sau khi nghe đồn đãi về thái tử phi Nguyệt Độc Cửu hắn chỉ là thật thản nhiên cười, thầm than một tiếng Cửu nhi trưởng thành, liền sau đó không nói gì nữa. Hai ngày đầu tiên của năm mới, hắn mang theo Quân Liên đến cầu nguyện dưới tàng cây Nhân Duyên, cách ngày, Vũ Vô Thương liền bị Thị Huyết Trại triệu hồi, biến đi trước, hắn để lại cho Nạp Lan Mị cùng Quân Liên phương thức liên lạc mình, cũng cùng Nạp Lan Mị ước định địa điểm gặp mặt ba tháng sau.

Kế tiếp, Nạp Lan Mị liền mang theo Quân Liên du ngoạn khắp nơi, chơi vài ngày, Quân Liên liền cảm thấy chán ngán, cũng may trong mấy ngày nay Nạp Lan Mị đợi được tin tức hắn muốn, cảm giác được ở lại cũng không có giá trị, liền chuẩn bị mang Quân Liên rời đi, đến trước Thần Miểu Môn tổng đường Vô Lượng Sơn, nhưng trước một ngày đi, hắn gặp phải vài người khiến hắn không thể không thay đổi kế hoạch định sẵn.

Hôm nay, hắn đi thị tập chuẩn bị mua mật tiễn cho Quân Liên ăn trên đường, trở lại khách sạn, khách sạn tựa hồ được người bao, giữa đại đường trừ mấy người xa lạ ngồi rải rác, trong đại đường không còn những người khác, thậm chí ngay cả khách sạn lão bản cùng tiểu nhị cũng không thấy bóng dáng.

Nạp Lan Mị cầm túi giấy chứa mật tiễn, chân nhẹ bước vào.

Nội đường, một vị lão giả một mình ngồi tại chiếc bàn rộng, tóc bạc phơ cùng hắc bào trên người trông hết sức bắt mắt. Còn có hai vị lão giả khuôn mặt có chút tương tự, mặc đạo bào xanh trắng đặc trưng của phái Hành Sơn, bọn họ ngồi đối nhau, trên bàn trước mặt đặt trường kiếm. Còn có một vị trung niên, diện mục tuấn lãng, hai mắt thâm thúy hữu thần, mấy vị gia phó của Quân Liên đứng phía sau, Quân Liên cũng đang rúc vào trong lòng hắn, làm nũng mà cọ xát cằm vào hắn.

Hắn mới vừa tiến vào, hào khí của khách sạn lập tức nặng nề xuống, vài đạo ánh mắt bắn về phía hắn cũng mang theo đề phòng cùng sát khí, Nạp Lan Mị dừng lại cước bộ, cảm thấy có chút áp lực, một lát sau lại biến mất, giây tiếp theo đã bị Quân Liên bổ nhào vào lòng. Quân Liên tiếp nhận mật tiễn trong tay hắn, một tay không chờ đợi mà lôi kéo hắn tới trước người trung niên giữa sảnh đường, cười hì hì nói, “Nạp Lan đại ca, đây là nhị thúc của Quân Liên oh.”

“Nạp Lan Mị ra mắt tiền bối.” Nạp Lan Mị lễ phép hành lễ.

Người trung niên kia thấp giọng cười, sủng nịch mà xoa tiểu đầu của Quân Liên, nhìn Nạp Lan Mị với ánh mắt mang theo từ ái cùng thưởng thức, tràng cảnh hắn vừa mới vào cửa cũng xem tận mắt, có thể dưới khí lực áp bách bốn phía như trước bình tĩnh, khí phách như vậy ở những thiếu niên cùng tuổi vốn rất hiếm thấy.

“Thiếu niên xuất anh hùng, thật không sai! Tại hạ Vô Danh Tử Tiếu, nhị trang chủ nhỏ bé của Vô Danh Trang, cũng là nhị thúc của Quân Liên, Quân Liên đứa nhỏ này ít nhiều được Nạp Lan công tử chiếu cố, Quân Liên đã ở trước mặt ta nói rất nhiều lời tốt về Nạp Lan công tử, sau này mọi người chính là người một nhà, nếu không chê, cũng xưng hô một tiếng nhị thúc.”

Nạp Lan Mị nhẹ nhàng cười, lễ phép hô tiếng nhị thúc, Vô Danh Tử Tiếu hài lòng gật đầu, Quân Liên cũng vui vẻ mà phe phẩy cánh tay của hắn, nhìn ra được Quân Liên hết sức vui vẻ, “Nạp Lan đại ca, nhị thúc cũng đi Vô Lượng Sơn oh, nhị thúc đi, Nạp Lan đại ca cũng đi, hắc hắc, thật tốt!”

Quân Liên vừa mới dứt lời, cách đó không xa liền truyền đến tiếng hừ nhẹ khinh thường, Nạp Lan Mị nhìn lại, vốn là vị lão giả tóc bạc phơ kia, giờ phút này hắn đang dùng ánh mắt sáng quắc mà nhìn chằm chằm Nạp Lan Mị, ngữ khí lạnh lẽo, “Mao tiểu tử chưa dứt sữa, đi cũng là chịu chết vô ích.”

Nạp Lan Mị nhẹ hoãn cười, không để ý ngữ khí coi rẻ của đối phương, có chút thi lễ, nhẹ giọng hỏi: “Không biết vị tiền bối này xưng hô như thế nào?”

“Tiểu huynh đệ, vị trước mắt ngươi này là Đường Môn Lân trưởng lão.” Trả lời hắn chính là một thanh âm hùng hậu, Nạp Lan Mị nghiêng thân, nhìn về phía hai vị khuôn mặt tương tự vừa lên tiếng, trong đó một vị lão giả màu da lệch vàng, đối phương đối với hắn ôn hòa cười, tự giới thiệu, “Người giang hồ xưng hô ta là Hằng Sơn Xích Hành trưởng lão, người bên cạnh này, tiểu huynh đệ có thể xưng gọi Xích Hành trưởng lão.”

“Nạp Lan công tử hữu lễ.” Xích Hành trưởng lão khẽ gật đầu.

Nạp Lan Mị lần nữa thi lễ, đột nhiên cảm giác bên cạnh thân gió lạnh tập qua, trực giác lui một bước về phía sau, vươn song chưởng ngăn trở đối phương giống như thế công Song long tiễn (kẹp), từ khe hở trước mắt xuất ra một trận mùi hương bay tới, một cái ngây người song chưởng đã bị bắt được ném ra ngoài, trong không trung nhẹ nhàng trở mình, rơi xuống cạnh bàn, nhưng thân thể khi rơi xuống đất có chút không vững, chỉ có thể chống mép bàn mới tránh bị ngã xuống.

“Nạp Lan đại ca!” Quân Liên kinh hô một tiếng, chạy đến bên người Nạp Lan Mị dìu hắn ngồi xuống, nhãn tình hữu thần màu hổ phách hung hăng căm tức Đường Môn Lân trưởng lão đột nhiên ra tay, “Hừ, đánh lén sau lưng còn tính gì là giang hồ hảo hán?! Hay là bỏ sót ngươi Đường Môn Lân trưởng lão, ngươi có xấu hổ hay không a?!”

“Quân Liên, ta không có việc gì, Lân trưởng lão chỉ là kiểm tra ta có năng lực đi Vô Lượng Sơn.” Nạp Lan Mị cười cười, nâng con ngươi nhìn về phía Lân trưởng lão nói, “Hoàn lại xin mời Lân trưởng lão chỉ điểm.”

Lân trưởng lão đột nhiên cười rộ lên, tiếng cười vang vọng khắp lâu, nếp nhăn trên mặt cũng vì tươi cười mà nhúm lại cùng một chỗ, lại càng nổi bật ánh mắt u thâm tinh sáng kia, “Tiểu tử, phản ứng thật ra không tồi, bất quá ngươi lại trúng Nhân Uân Hương của bổn trưởng lão, Nhân Uân Hương chỉ là nhuyễn kính tán bình thường nếu không có nội lực thì chỉ di chuyển khó khăn, cũng may ngươi thông minh, không có vận dụng nội lực, nếu không ngươi bây giờ đã kinh mạch nghịch chuyển, cho dù bảo trụ mạng, cũng sẽ chỉ là một phế nhân.”

Hạ ngươi mắt nhìn xuống tay chống lên trên bàn, ngón tay trong suốt dài nhỏ, hắn dùng lực nắm tay cũng chỉ có thể làm cho ngón tay nhẹ nhàng run rẩy vài phần, Nạp Lan Mị cười khổ, lần đầu tiên trải nghiệm như vậy, “Lân trưởng lão giáo huấn phải.”

Nhưng Quân Liên bên cạnh vừa nghe lại lộ ý không vui, hung hăng nói, “Nạp Lan đại ca có đi Vô Lượng Sơn liên quan gì đến ngươi a?! Ngươi chỉ cần coi chừng tốt chính ngươi thì được rồi, chuyện người khác mắc gì ngươi quản!”

“Quân Liên, không được làm càn!” Vô Danh Tử Tiếu khẽ quát một tiếng, thấy cái miệng nhỏ nhắn của Quân Liên cong lại, má phồng tức giận, bộ dáng bất mãn, vừa lại ấm ngôn bật cười, “Lần này đi vào Vô Lượng Sơn hung hiểm dị thường, Lân trưởng lão là cho Nạp Lan đại ca ngươi tốt mới ra tay chỉ điểm.”

“Đúng vậy, Quân Liên tiểu huynh đệ, ngươi không nên hiểu lầm hảo ý của Lân trưởng lão.” Xích Hành trưởng lão cũng mở miệng giải thích, Xích Hành trưởng lão bên cạnh cũng có chút gật đầu, chỉ có Lân trưởng lão phất y bào hừ nhẹ một tiếng, xoay người ngồi xuống, không thèm để ý tới người khác, mà Quân Liên khi nghe tiếng hừ của Lân trưởng lão đồng thời cũng khẽ hừ một tiếng, quay đầu hướng bên kia.

Thấy thế, mọi người bật cười.

“Yêu, thật náo nhiệt ma, như thế nào thiếu Thượng Hàn Phong đây? . . .”

Hết chương 24

Chương này hơi khó hiểu

Khi mình edit cũng đã rất cố gắng để hiểu được tác giả đang miêu tả hay nói về cái gì . =.=”

Comments on: "[Mị Loạn Hồng Nhan] Đệ nhất quyển – Đệ nhị thập tứ chương" (2)

  1. thanks Uyển Nhi, sao 3 ngày mòn mỏi tớ cũng..giật thêm 1 cái tem mới a ^^ mấy chap này hơi dài, tính ra tốc độ edit của Nhi cũng rất nhanh đấy chứ, nên …hoàn toàn không có chút kiến nghị nào! (dám sao??? ^^)

    • tớ sẽ cố gắng edit nhanh
      trường tớ năm nay hình như bắt đầu học sớm, nên chắc thời gian edit sẽ không còn nhiều nữa

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: