MỊ LOẠN HỒNG NHAN

Tác giả: Anh Lạc Mị
Người dịch: QT
Người edit: Uyển Nhi

Đệ nhất quyển – Đệ nhị thập chương

Đồng dạng bóng đêm, đồng dạng rét lạnh.

Sau khi diễm hỏa phóng ra được đốt không lâu, Nạp Lan Mị liền về tới khách điếm, mọi người ở khách điếm đã đi xem diễm hỏa, trong lâu im ắng, chỉ có thanh âm lên lầu rất nhỏ như có như không, đèn lồng trong phòng rọi sáng dáng người nghiêng nghiêng kéo thành một đường dài nhỏ trên mặt đất in lên cầu thang.

Đi qua lan can hành lang quay về, bóng tối đầy phòng, gió lạnh thấu xương thổi từng cơn vào cửa sổ, hây hẩy góc áo phiêu nhiên của Nạp Lan Mị, tóc dài ở sau lưng đường hoàng bay múa, khiến cho cảm giác cả người hắn như muốn bay lên, hắn dựa vào cửa sổ ngẩng đầu nhìn trời, pháo hoa như trước tứ vũ.

Cửu nhi bây giờ thế nào rồi? Hoàn lại quen trong cung chưa? Cuộc sống qua có vui vẻ không? Nguyệt Độc Thấu đối với hắn tốt không? Bệ hạ có làm khó hắn? Có người khi dễ hắn không? Đêm trừ tịch có nhớ nhà chứ? . . .

Từ trong ngực lấy ra một phong thư, Nạp Lan Mị cúi đầu nhìn chăm chú thư trong tay. Bao nhiêu lần, hắn nghĩ muốn liên lạc cùng Thủ và Tu, hỏi thăm bọn hắn cuộc sống trong cung của Cửu nhi, nhưng do dự rất nhiều lần, hắn như trước không làm như vậy.

Cho dù không tiếp xúc trong cung, nhất cử nhất động trong cung cũng sẽ bị dân chúng lưu truyền trở thành đề tài tán dóc, từ miệng dân chúng có thể thấy được Nguyệt Độc Thấu tuân thủ lời hứa, hết sức sủng ái Cửu nhi, nếu Cửu nhi được hạnh phúc, hắn cần gì phải quấy rầy đây?

Gió lạnh thổi tung tóc, lộ ra đáy mắt ôn nhu của hắn, như đại dương mênh mông hồ nước mềm mại khăng khít, hắn thản nhiên cười ra tiếng, tay đóng cửa sổ để ngăn lại gió lạnh, đi tới cạnh bàn điểm ánh nến, ánh nến trong suốt run run dần phát sáng, xua tan cái thanh lạnh trong phòng.

Ngọn lửa màu cam ấm áp nhiễm thượng con ngươi hắn, hắn nhìn phong thư trong tay từ từ dấy lên ngọn lửa, sau đó lan tràn ra, hắn buông tay, mảnh thư còn sót lại bay xuống mặt đất, trên mặt đất duy trì liên tục thiêu đốt, cuối cùng hóa thành tro bụi phủ trên đất, Nạp Lan Mị lẳng lặng nhìn lẳng lặng cười.

Cửu nhi có lẽ đã không muốn hắn rồi.

Ánh nến có chút lắc lư, Nạp Lan Mị liền ngồi xuống chỗ ngọn đèn, chớp mắt một cái, bên người hạ xuống một mạt bóng dáng, nửa quỳ bên cạnh thân hắn, hai tay đang cầm tín hàm được giao dâng lên. Cũng không nhìn bóng người đến, Nạp Lan Mị trực tiếp tiếp nhận tín hàm, vung tay lên, bóng dáng lập tức biến mất tại chỗ.

Xé mở phong thư, rút ra tín chỉ bên trong, mở ra, vài hàng chữ ngay ngắn dương dương sái sái trên trang giấy trắng như tuyết, nhưng là chữ viết Nạp Lan Mị quen thuộc nhất, sau khi xem hết, hắn đốt thư, nhìn ngọn lửa thiêu đốt, mi mắt đẹp có chút nhếch lên, trên trán ẩn ý cười nhàn nhạt, “Khanh, nhất chiêu dẫn xà xuất động này sẽ dẫn ra con rắn lớn nào đây. . .”

Lúc tín hàm hoàn toàn hóa thành tro phiêu phiêu rơi xuống, Nạp Lan Mị thổi tắt ánh nến, mở cửa đi ra ngoài, che đậy thật tốt một trục thân ảnh phía sau cửa, bóng dáng liền mất đi.

Bóng đêm tràn ngập che khuất mấy phần bóng đen, cách trấn hai mươi dặm trong một tòa tiểu trang viên ngoài thành đông Thương Viện Thành, bên trong ốc xá tường cao ngói đỏ được sắp xếp tề chỉnh, trong phòng có hoa nến lay động, nơi này là phân đường của Thần Miểu Môn, lúc này bên trong có thanh âm thỉnh thoảng truyền ra.

Cả đại sảnh ngăn nắp mỹ lệ, ánh sáng của nến, cái bàn chỉnh tề không nhiễm một hạt bụi, trên tường treo vài bức mẫu tự (thư pháp) danh gia, bồn hoa lá xanh đặt đầy góc, bày biện có một phong cách riêng, giản dị mà không tầm thường. Nạp Lan Mị ngồi ở trên, nhìn chung quanh phòng một vòng, nha hoàn vừa mới bưng lên một tách trà Thiết Quan Âm, cảm thụ hương trà thơm nồng tràn ngập cả cổ họng, sau đó mở miệng hỏi: “Thanh đường chủ, tìm ta có chuyện gì sao?”

Ngồi ở thủ tọa chính là một người thanh niên, khoảng hai mươi lăm hai mươi sáu, kính sam màu xanh đậm, tóc dài được một sợi dây quấn lấy buông thẳng xuống bên hông, màu da hơi đen, hai mắt tinh sáng hữu thần, hắn là Thần Miểu Môn Huyền Vũ Đường đường chủ — Thanh Liên. Nhìn chăm chú Nạp Lan Mị chốc lát, hắn có chút suy tư sau đó nói: “Truy Nguyệt Trang bảy ngày trước bị người diệt trang, toàn bộ trang không còn người sống.”

“Truy Nguyệt Trang?” Nạp Lan Mị suy tư một chút nói, “Nhưng nghe nói Truy Nguyệt trang chủ Trạch Tâm là người nhân hậu, luôn luôn thích làm vui lòng người khác, người này hẳn sẽ không kết nhiều cừu oán, cho dù có, Truy Nguyệt Trang ít nhất cũng là một trong bốn trang đứng đầu, có thể tiêu diệt Truy Nguyệt Trang như thế, thực lực của cừu gia cũng dễ dàng bại lộ mới đúng, Thanh đường chủ, kết quả ngươi điều tra như thế nào?”

Thanh Liên lắc đầu, “Truy Nguyệt trang chủ khi còn sống chí hữu rất nhiều, tạm thời tra không ra người nào có hiềm nghi nhất.” Trầm ngâm một chút rồi nói, “Bất quá, sau đó nghe đồn đãi nói có người ở hiện trường nhặt được Minh Chủ lệnh.”

“Lời đồn cũng không đủ tin cậy.” Nạp Lan Mị cười cười, buông chén nói, “Bất quá, Truy Nguyệt Trang này diệt môn sau đó lại xuất hiện tiếp Minh Chủ lệnh, phỏng chừng trên giang hồ sẽ có sóng to gió lớn, cũng sẽ dao động vài phái khác cũng tín nhiệm Minh Chủ, Thanh đường chủ, đồng thời ngươi điều tra cũng phải chú ý huynh đệ dưới đường không nên bị quấn vào, Thần Miểu Môn chúng ta chỉ cần tĩnh quan kỳ biến.”

“Ta rõ.” Thanh Liên gật, nghiêng đầu, gương mặt nhiễm thượng ấm sắc của quang mang, như là nhớ tới cái gì quay đầu lại nói, “Phó môn chủ, sau khi Truy Nguyệt Trang diệt môn, ta từng tự mình đi điều tra mấy vị chí giao trước đó với Truy Nguyệt trang chủ, mặc dù không tra ra đối tượng có hiềm nghi, nhưng lại biết được Truy Nguyệt trang chủ từng phản đối qua tức vị Mộ Dung minh chủ, ngay sau đó lại xuất hiện Minh Chủ lệnh, hiện nay, một ít bang phái từng đối với Mộ Dung minh chủ thậm cảm bất phục trực tiếp liên hợp lại thanh thảo Mộ Dung U.”

“Mộ Dung U không phải thông qua toàn bộ mới ngồi lên Minh chủ vị sao?” Nạp Lan Mị nghi hoặc hỏi, ánh mắt hướng đến ánh nến lay động, mâu quang lưu chuyển, chẳng lẽ đều có điều che dấu rồi? “. . . Vậy còn có bang phái nào phản đối?”

Thanh Liên trầm giọng nói: “Trừ Không Động, Đường Môn, Bạch Vân Trang, Niêm Hoa Môn phản đối, Cưu Trại, Vân Tiêu Trại, Thần Miểu Môn đồng ý, các phái khác giữ thái độ trung lập.”

“Tại sao Thần Miểu Môn phản đối?” Nạp Lan Mị không hỏi ra miệng, hắn vẫn mang theo mặt nạ của Khanh hành tẩu giang hồ, cũng dùng thân phận Thần Miểu Môn Phó môn chủ của Khanh cùng Thần Miểu lệnh đến tìm hiểu tin tức, cái nghi vấn này vừa ra, hắn sẽ lộ chân tướng.

Thanh Liên thấy Nạp Lan Mị hồi lâu không nói gì, tưởng rằng hắn suy tư, liền không lên tiếng quấy rầy, trầm mặc một lát sau, trong phòng vang lên thanh âm của Nạp Lan Mị, “Thanh đường chủ, phiền chuẩn bị giấy mực.”

Thanh Liên liếc hắn một cái, phân phó gã sai vặt ngoài cửa vài tiếng, giấy và bút mực liền rất nhanh đưa tới, Nạp Lan Mị chấp bút nhúng mực, lưu loát viết xuống vài hàng mực, chữ viết đoan chính tao nhã, cất giấu quý khí vô hình, nhìn nét bút Nạp Lan Mị cùng chữ viết của Khanh giống nhau tám phân, hài lòng mà cười cười.

“Đây là. . . ?” Thanh Liên nhìn vài hàng chữ trên giấy, có chút liễm mi, tiếp theo nhìn Nạp Lan Mị, ánh mắt lộ ra thần sắc kinh ngạc, rồi lại bật người lo lắng đứng lên, “Phó môn chủ, làm như vậy. . . Được không?”

“Ta nói rồi, chúng ta chỉ cần tĩnh quan kỳ biến.” Nạp Lan Mị ưu nhã cười, đứng dậy, mở cửa, rời đi.

Gió từ cửa thổi vào, thổi tắt ánh nến trên bàn, khói màu trắng trong bóng đêm từ từ dâng lên, Thanh Liên nhìn mạt thân ảnh thâm sắc kia dần dần biến mất ngoài cửa tối mịt, trong con ngưởi liễm hạ không biết nghĩ gì.

Phía chân trời đã bắt đầu có chút sáng, mới vừa đi vào gian phòng, Nạp Lan Mị liền nhìn thấy thân ảnh nhỏ nằm trên bàn, Quân Liên ôm kiếm nằm dài trên bàn ngủ say, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn chôn ở tấm áo mao nhung lông chồn đỏ sẫm, hắn cười cười, cầm áo choàng của y khoác lên thân hắn.

Dù động tác Nạp Lan Mị rất nhẹ, Quân Liên vẫn bừng tỉnh, hắn giơ lên đôi mắt nhập nhèm buồn ngủ, tiêu cự có chút mơ màng mà nhìn Nạp Lan Mị, nhìn hơn nửa ngày mới nhận ra, “. . . Nạp Lan đại ca, ngươi đã trở về?”

“Ân.” Nạp Lan Mị cười cười, bên sườn hắn ngồi xuống, mở nắp tách đổ trà, hai tròng mắt ngắm ngắm giường chiếu sạch sẽ phẳng phiu, cười nói, “Như thế nào không ngủ trên giường, ngươi ngủ như vậy rất dễ lạnh, quên lần trước ăn dược rồi?”

Quân Liên lắc đầu, chỉ cần nhớ tới chén dược sệt sệt kia, ngay cả nằm mơ hắn đã muốn nôn.

Nạp Lan Mị cười cười, mang trà lên uống một ngụm, chất lỏng lạnh như băng chảy vào lồng ngực, đã để qua một đêm rồi, thấy Quân Liên cũng thanh tỉnh nhiều, liền nhẹ giọng hỏi, “Chờ ta có chuyện gì sao?”

Quân Liên xoa mắt, “Không có việc gì, chỉ là xem hết diễm hỏa trở về không nhìn thấy ngươi, có điểm lo lắng.” Vừa nói, đôi mắt nhập nhèm bật người tỉnh táo lại, nhìn quét trên dưới toàn thân Nạp Lan Mị, có chút cấp bách hỏi, “Nạp Lan đại ca, ngươi không sao chứ, đám phôi đản (tương tự như hỗn đản) kia không có làm khó dễ ngươi chứ?!”

“Ta không có việc gì.” Nạp Lan Mị cười tay xoa đầu hắn, chậm rãi lắc đầu, trong đầu lại đột nhiên hiện ra một đạo thân ảnh, trường bào đỏ tươi, mặt nạ màu bạc, trong tà khí mang theo ngữ điệu khinh cuồng, còn có khí quán cùng kiếm thuật tinh thông kia. . . Nếu như đoán không sai, kia hẳn là chiêu thức trong kiếm phổ [Nhạn ảnh phân phi], chỉ là [Nhạn ảnh phân phi] này sớm đã thất truyền rồi, như thế nào lại. . .

“Nạp Lan đại ca, kiếm pháp của ta đã luyện được tương đối rồi. . .” Quân Liên nói cắt đứt suy nghĩ của Nạp Lan Mị, lấy lại tinh thần, nhìn Quân Liên chính đang chờ đợi mình, mỉm cười, hắn cầm lấy kiếm trên bàn đưa cho Quân Liên nói, “Hảo, cho ta xem ngươi tiến bộ như thế nào, ngươi trước dưới lầu chờ ta, ta rửa mặt một chút.”

“Hảo!” Quân Liên đoạt lấy kiếm, định liệu chạy ra cửa, “Ta dưới lầu chờ ngươi, Nạp Lan đại ca phải nhanh a!” Nạp Lan Mị ứng một tiếng, cười nhìn Quân Liên nháy mắt đã bước ra ngoài, liền tiến lên đóng cánh cửa chưa chốt lại.

Thanh âm vụn vặt từ sau bình phong truyền đến, y phục khoác lên người giao tạp giữa màu tím cùng màu trắng, che khuất thân hình thon dài trắng nõn như ẩn như hiện sau bình phong, ngón tay linh hoạt từ trong y phục rút ra một cẩm mang màu tím bắt đầu quấn lại mái tóc dài đến đầu gối, nương theo chiếc ghế đủ dài để bước vào dục thùng (thùng tắm), thanh thủy lạnh như băng ánh lên da thịt càng phát ra ánh sáng trong suốt long lanh, phảng phất dòng nước màu trắng di chuyển xuống theo làn da.

Đôi tay thon dài múc nước lên chiếc cổ trắng nõn ưu nhã, bọt nước trong suốt dọc theo da thịt chảy xuống, thấm ướt rồi vài sợi tóc tán hạ ở tai áp lên xương quai xanh tinh xảo, mi mắt thanh đậm nhắm hờ, nói không nên lời, hắn dựa vào thùng, đột nhiên cười nói: “Nếu tới, sao không vào ngồi?”

Hết chương 20

Comments on: "[Mị Loạn Hồng Nhan] Đệ nhất quyển – Đệ nhị thập chương" (2)

  1. Thanks bạn đã dịch bộ này nha ~~ Mình thấy đến tận bây giờ cốt truyện vẫn chưa hé mở hết, làm mình tò mò ^^. Giọng văn rất nhẹ nhàng, bạn dịch cũng khá mượt a~ Truyện nhẹ nhàng nhưng vẫn có chút gì đó đau đớn, nhất là lúc mình thấy Cửu nhi một mặt vui vẻ với Thấu nhưng sau đó lại buồn rầu và còn cho người dò tin tức Mị ca ca, ôi đau, không biểu hiện rõ nhưng rất thấm a~~

    • thanks bạn đã cmt
      truyện này còn rất dài, về sau sẽ xuất hiện thêm nhân vật mới =>> kịch tính hơn ^^

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: