Sủng Nịch Vô Tội

Editor: Uyển Nhi

Đệ nhị chương

Sở Thận Chi từ lúc nhỏ đã biết cái gì gọi là “cô độc” .

Đó là một loại xâm nhập cốt tủy, kéo dài cảm giác của sự xa cách, một loại cảm giác tưởng như toàn bộ thế giới chỉ có một mình mình còn hô hấp.

Chưa người nào cùng mình đồng bước, mình cũng không muốn cùng bất luận kẻ nào đồng bước.

Là nguyên nhân gì khiến chính mình biến thành một tiểu hài tử lầm lì như vậy?

Là người mẹ bệnh nhiều năm nằm ốm đau trên giường, hay là người cha nhiều năm bôn ba bên ngoài? Hắn cũng không muốn tìm hiểu, cũng không cần biết chính mình đến cuối cùng sẽ trở nên như thế nào.

Một tiểu hài tử năm ấy mới bảy tuổi hẳn là có quyền không nghĩ nhiều về nó đi.

Nhưng do vận mệnh lại không cho hắn nhìn kỹ biến hóa của sinh mệnh.

Mẹ vào mùa xuân năm đó rốt cục cũng buông tay, kết thúc hai mươi tám năm sinh mệnh ngắn ngủi của nàng. Qua không bao lâu, cha liền nghênh cưới y tá nhiều năm chăm sóc mẹ.

Mùa đông cùng năm, nàng sinh hạ người em duy nhất của ta trên đời này…

Từ bệnh viện ta chứng kiến cái vật nhỏ kia lần đầu tiên mở mắt, lúc đó ta biết sinh mệnh của ta không bao giờ thuộc về chính ta nữa.

Mặc dù mẹ kế cười nói hắn lớn lên giống một con khỉ con, nhưng ta thì chưa từng thấy thứ gì xinh đẹp hơn thế. Khi hai tròng mắt đen đen tinh sáng ngây thơ nhìn ta, ta ngay cả tại trước linh đường mẹ cũng không hề rơi một giọt lệ, lần đầu tiên ở trước mặt mọi người lại rơi lệ. Từ nay về sau ta không cho bất luận kẻ nào gọi hắn “Ngọc nhi” — đó là cái tên chỉ một mình ta có thể gọi.

Ta cũng kiên trì không cho mẹ kế cho hắn bú sữa, ta chán ghét hắn cùng bất cứ kẻ nào thân cận như vậy. Nhưng ta biết trẻ con sơ sinh cần kháng thể của người mẹ, cho nên ta yêu cầu nàng tự cho sữa vào bình, ta sẽ tự mình chăm hắn bú.

Đến cả thay tã, tắm rửa, thay quần áo, dỗ hắn ngủ, mặc kệ nhiều chuyện do tuổi còn nhỏ mà gây cho ta không ít phiền hà, ta cũng không muốn người khác nhúng tay vào. Đến cuối cùng ta thậm chí ngay cả trường học cũng không nguyện đi, ta muốn trông coi Ngọc nhi, giữ hắn ở bên người, ta không dám tưởng tượng vạn nhất Ngọc nhi không ở bên người ta, hắn khóc, hắn đói bụng, hắn bị bệnh, vậy phải làm sao bây giờ?

Rốt cuộc chuyện ta bỏ học đã kinh động đến cha mẹ, bọn họ cảm giác được tính chiếm hữu của ta đối với Ngọc nhi đã quá mức thái quá, nhưng làm được thế nào? Tóm lại ta nhất định không rời hắn nửa bước. Vì vậy ta bắt đầu phát động tuyệt thực để kháng nghị, năm ấy ta chỉ bảy tuổi mặc nhiên có thể liên tục ba ngày không ăn cơm, thái độ kiên quyết như vậy rốt cục làm cho cha mẹ đầu hàng.

Đến cuối cùng, cha không thể làm gì khác hơn là đáp ứng ta có thể không đi học, cũng vì ta cam kết sẽ học gia sư. Nhưng điều kiện duy nhất chính là kế hoạch dưỡng thành người nối nghiệp Doanh nghiệp Sở thị cũng phải tiến hành sớm. Đối với điểm ấy ta cũng không dị nghị.

Cho nên dù sau khi lớn lên bị bạn bè cười nói Tổng tài Doanh nghiệp Sở thị ngay cả tiểu học cũng chưa tốt nghiệp, ta cũng chỉ bất cần mà cười trừ. Bọn họ có thể nào hiểu rõ, có thể làm bạn Vương nhi vượt qua mỗi một quá trình phát triển quý giá, đối với ta mà nói so với cái gì văn bằng thì vẫn trọng yếu hơn.

Mãi cho đến Ngọc nhi lên tiểu học, ta mới một lần nữa bước vào ngưỡng cửa trường học. Khi đó, ta đã là một quốc trung sinh (học sinh THCS) rồi…

*****************

“Sở Thận Chi, nhanh lên một chút, nhanh đến trường tiểu học đi, đệ đệ ngươi vừa lại cùng người đánh nhau rồi, Tổng giám thị mới tới đang muốn phạt hắn đây!”

Mặc dù không phải lần đầu tiên, nhưng mỗi lần nghe Ngọc nhi xảy ra chuyện, Sở Thận Chi lại tâm hoảng ý loạn chạy đến tòa cao ốc kế bên.

“Ca ca!” Tiểu nhân nhi đáng thương khóc nhào vào lòng hắn, làm cho Sở Thận Chi liền đau lòng không chịu được.

“Ngọc nhi ngoan, có bị thương chỗ nào không? Nhanh cho ca ca xem một chút.”

“Có, ta nơi này đau quá, nơi nào cũng thật đau đớn, ô… Ca ca, bọn họ khi dễ ta!”

Mặc dù đã xoay toàn thân năm lần cũng nhìn không ra có biểu hiện vết thương gì, nhưng hắn lại kêu lên đau đớn, vậy khẳng định là rất đau đớn a, không phải là bị nội thương chứ? Sở Thận Chi trong lòng vừa vội vừa tức, chính là đứng dậy đối với kẻ đứng đầu đám người bên cạnh mắng một trận tưng bừng!

“Người nào không biết sống chết dám đả thương Ngọc nhi nhà ta, tất cả đứng ra cho ta!

“Sở Thiên Ngọc, ngươi còn dám xấu bụng vu khống người khác, rõ ràng chính là ngươi động thủ trước, bọn họ hai người bị ngươi đánh cho mặt mũi bầm dập, ngươi như thế nào không nói? Còn có, ngươi chính là ca ca của Sở Thiên Ngọc – Sở Thận Chi, sớm nghe nói ngươi cưng chiều đệ đệ ngươi vô pháp vô thiên, hôm nay quả nhiên là trăm nghe không bằng một thấy. Tóm lại bây giờ mời ngươi đi về lớp quốc trung của các ngươi trước, nơi này tất nhiên có Tổng giám thị ta sẽ xử lý.”

Một người nam tử cao lớn da ngăm đen đứng dậy, nghĩa chính nghiêm từ mà răn dạy.

“Do ngươi xử lý? Nực cười, chuyện Ngọc nhi nhà ta toàn bộ thế giới cũng chỉ có ta có tư cách xử lý! Cho dù ta cưng chiều đệ đệ ta lên trời thì cũng là chuyện Sở gia chúng ta, ngươi đứng ở địa bàn Sở gia chúng ta còn dám nói xằng nói bậy, lá gan thật đúng là không nhỏ.

“Hừ, vương tử phạm pháp cùng đồng tội thứ dân, cho dù trường học là Doanh nghiệp Sở thị các ngươi thành lập, nhưng chỉ muốn các ngươi tuân thủ giáo quy của học sinh trường học này, ta thân là Tổng giám thị hôm nay sẽ xử lý công bằng, nếu không như thế nào phục chúng? Sở Thiên Ngọc, ngươi khi dễ bạn học, động thủ đánh người, ta muốn ngươi lập tức hướng bạn học xin lỗi, cũng phạt ngươi đi quét dọn nhà xí cả năm khối, có nghe hay không?”

“Ca ca! Ta không muốn theo chân bọn họ xin lỗi, ta không muốn dọn nhà xí, ta không muốn!”

Ôm sát dáng người nho nhỏ trong lòng mình khóc nước mắt rơi liên tục, Sở Thận Chi lần đầu tiên có xúc động muốn giết người. Bảo bối hắn một tay từ nhỏ nuôi lớn, nâng niu ở lòng bàn tay hết mực yêu thương che chở mặc nhiên bị người phạt đi dọn nhà xí? Thật sự là mượn gan trời mà!

“Hảo a, cố gắng uy phong đi? Đáng tiếc Tổng giám thị nho nhỏ ngươi trong mắt Sở Thận Chi ta vốn không là cái gì! Ta nói cho ngươi biết ngươi bị khai trừ rồi!”

“Hừ, khai trừ thì khai trừ, nhưng cho dù ta phải rời khỏi, cũng phải chờ ta đem việc này xử lý hết!”

Sở Thận Chi lần đầu tiên gặp phải người ngạnh khí như thế, mặc dù tức giận có phần hơn cũng không ngăn đối với hắn có ba phần thưởng thức.

“Ai nha, Đại thiếu gia xin bớt giận, Trịnh Thượng Nhâm vừa tới trường học chúng ta, đối với tình huống bên trong còn chưa thật sự rõ ràng, chắc chắn ta sẽ hảo hảo chỉ giáo lại hắn, lần sau nhất định sẽ không có loại tình huống này xảy ra. Ta xem tiểu thiếu gia có điểm sợ hãi, hôm nay trở về nghỉ ngơi sớm một chút đi.”

Một ông lão tóc hoa râm từ ngoài cửa thở hồng hộc chạy vào, bối rối mà cúi đầu cúi người.

“Vương hiệu trưởng, ngươi hoàn lại biết đến a? Hảo, ta hôm nay nể mặt ngươi. Về phần Giám thị mới tới này… Xử phạt thật ra không nên, ngươi cho ta hảo hảo giáo dạy hắn, trong một trường học thế này, hắn nghĩ muốn giáo huấn người nào cũng được, chính là bản thân Sở Thận Chi phạm sai cũng tuyệt không trốn tránh, nhưng chỉ có Ngọc nhi nhà ta là ai cũng không được chạm vào! Nếu như hắn không thể tiếp nhận sự thật này, vậy hắn nên sớm một chút rời đi thì tốt hơn. Về phần trách nhiệm ngươi đối với thuộc hạ quản lí không chu toàn… sau này ta sẽ tính. Lầm bầm – Ngọc nhi, chúng ta đi.”

“Hảo, ca ca ôm một cái!”

Sủng nịch mà hôn khuôn mặt đáng yêu của thân vương nhi, Sở Thận Chi ôm ngang tiểu đệ của hắn, cũng không quay đầu lại mà nhanh rời đi.

Chớ sợ chớ sợ, Ngọc nhi của ta, có ca ca ở đây, cho dù người nào cũng đừng nghĩ muốn khi dễ ngươi, ta sẽ vĩnh viễn ở bên cạnh bảo vệ ngươi.

Bởi vì ngươi vốn là bảo bối của ta, bảo bối của ta… Ngọc nhi… Ngọc nhi…

****************

“Ngọc nhi… Bảo bối…”

Nỉ non mà từ trong mộng tỉnh lại, Sở Thận Chi từ mùi hương ấm áp quen thuộc bên cạnh **, biết được mình đang nằm trong lòng người yêu, lập tức thầm thở phào nhẹ nhõm, lộ ra nụ cười thỏa mãn.

Chính mình khẳng định tối hôm qua lại bất tỉnh, Ngọc nhi cũng thật là, luôn dũng mãnh như vậy, như vậy ca ca làm sao chịu được a? Vừa xấu hổ vừa giận mà mở to mắt nhìn thiếu niên ngủ bên cạnh mình, Sở Thận Chi khuôn mặt có chút đỏ lên.

Rõ ràng ngày hôm qua tại trong mộng chỉ là dáng người nho nhỏ kia muốn ta an ủi che chở, tại sao chỉ trong chớp mắt liền biến thành nam tử cao lớn trước mắt này có thể đem chính mình ** chết đi sống lại?

Thời gian trôi qua đúng như cát chảy qua kẽ tay, nhưng dù là thế sự biến hóa như thế nào, lại chỉ có một mình mình có thể xác định, đó chính là dù là Ngọc nhi trước kia hay khóc gọi ca ca, hay là Ngọc nhi hiện tại có thể làm cho ca ca khóc cầu xin tha thứ, đều đã khắc vào tâm khảm chính mình, đời này cũng tốt, kiếp sau cũng được, đời đời kiếp kiếp vĩnh viễn cũng không có cách nào dứt bỏ con người này…

Vài ngày không gặp, Ngọc nhi hình như gầy đi. Đau lòng mà vuốt ve khuôn mặt tuấn tú của thiếu niên, Sở Thận Chi đến bây giờ cũng không rõ một bảo bối đệ đệ chính hắn luôn yêu quý đến tột cùng tại sao muốn bỏ nhà đi.

Hắn luôn luôn đối với Ngọc nhi trăm y trăm thuận, nếu như hắn trong lúc vô tình làm gì khiến Ngọc nhi không vui, hắn có thể trực tiếp nói cho hắn a, không quan tâm mình phạm lỗi gì, mặc kệ Ngọc nhi lại trừng phạt hắn như thế nào, hắn cũng chưa bao giờ phản kháng qua.

Nghĩ đến dĩ vãng từng tiếp nhận qua “trừng phạt “, Sở Thận Chi tinh thần rung động, toàn thân lại bắt đầu phát nhiệt.

Không được, không được, bây giờ không phải lúc suy nghĩ lung tung! Sở Thận Chi hung hăng véo chính mình một cái.

Hắn phải nhanh đi hầm thuốc bổ cho Ngọc nhi, đem hắn bồi bổ lại mấy ngày qua. Ngọc nhi bây giờ còn đang tuổi dậy thì, thức ăn tuyệt đối không thể qua loa được. Huống chi Ngọc nhi luôn luôn kén ăn, không dễ dàng ăn thứ gì bên ngoài, ngay cả khi trước thời điểm hắn chuyển trường vào đại học Đài Bắc học tại Cao Hùng, hắn cũng đã từng phái Sở gia đệ nhất đầu bếp hầu hạ. Mấy ngày nay một mình một người sống bên ngoài, khẳng định Ngọc nhi ăn không đủ dinh dưỡng, hắn phải nhanh đi nấu món gì đó Ngọc nhi thích, hảo hảo giúp hắn bồi bổ lại.

Trên khuôn mặt ngủ say đáng yêu của Ngọc nhi nhẹ nhàng đặt một nụ hôn, Sở Thận Chi lanh tay lẹ chân xoay người xuống giường, nhặt áo ngủ bị ném xuống đất phủ lên, nhưng mới đứng dậy ngước mắt lên, cả người liền thất thần.

Này. . . Đây là nơi nào a? Này không phải phòng ngủ của ta cùng Ngọc nhi a?

Cẩn thận dò xét lại một phen, Sở Thận Chi rốt cục nghĩ tới. Từ hơn một năm trước cùng Ngọc nhi xảy ra quan hệ vượt quá huynh đệ, hắn liền mua căn biệt thự bên bờ biển, cùng đệ đệ ở cùng cha mẹ dọn ra khỏi nhà. Mà cái địa phương này chính là lúc đầu…

Vì dấu diếm cha mẹ, không để cho bọn họ biết hai huynh đệ họ cùng ngủ một giường, mà vì đệ đệ đặc biệt bố trí một căn phòng ở lầu ba. Chỉ là bởi vì Ngọc nhi luôn luôn cùng mình ở trong phòng ngủ chính tại lầu hai, phòng này cho tới bây giờ vẫn chưa đụng qua, cho nên hắn mới nhất thời nhận thức không được.

Kỳ quái, Ngọc nhi cũng đồng ý ôm mình trở về, tại sao cũng không chịu vào phòng hai người họ đây? Chẳng lẽ là… Sở Thận Chi không hổ từ nhỏ được xưng là thần đồng, cũng là nhân vật phi phàm chịu qua huấn luyện đặc biệt, trong lòng hơi trầm ngâm, đối với nguyên nhân bảo bối đệ đệ của mình tại sao rời nhà đã nắm chắc chín trên mười.

Nổi giận đùng đùng xuống lầu hai, một cước đá văng cánh cửa phòng khách bên cạnh phòng ngủ chính, bắt đầu lại ôm đồm con người đang ngủ như lợn chết trên giường, Sở Thận Chi một quyền khiến cho nam tử nguyên bổn tướng mạo tuấn mỹ thành “Chó hoang” – phim hoạt hình được hoan nghênh trong hầu hết các bộ phim.

“Ai u! Đau đớn chết đi được, là tên nào không biết sống chết dám ám toán bổn đại gia?”

“Hừ, chỉ sợ tên không biết sống chết là cái đầu heo ngươi! Nói, ngày đó Ngọc nhi thi hết kì thi cuối kỳ từ trường học trở về, ngươi có phải lại say bí tỉ không còn biết gì chạy đến giường ta ngủ, bị hắn nhìn thấy rồi?”

“Không… Không có! Tuyệt đối không có!” Hắn Diệp Phương Diêu cũng không phải chán sống, biết rõ tên gia hỏa khủng bố này luyến đệ thành si, vì bảo bối đệ đệ của hắn chuyện gì cũng làm được, nếu như mình chủ động thừa nhận, vậy mạng nhỏ này của hắn cũng không phải nát thành bánh bao thịt cẩu rồi a — một đi không trở lại!

“Hừ, không nói a? Không sao, ta đây liền lập tức thả tin tức tại nước Mỹ, nói đồ phản đồ ngươi chạy khỏi Thần Học Viện, bây giờ đang ở Đài Loan thảnh thảnh thơi thơi mà tiêu dao, ngươi nghĩ nếu như các gia tộc trưởng lão của ngươi biết tin tức của ngươi rồi, có phải sẽ thật hứng thú a? Trọng yếu nhất, nếu như người kia biết được hành tung của ngươi, không biết hắn sẽ cảm kích ta như thế nào đây…”

“Không nên không nên! Tuyệt đối không thể cho người kia biết! Sở Thận Chi, ngươi thật không có nghĩa khí! Vì đệ đệ của mình liền bán đứng bạn bè, ngươi có còn là người không a?”

“Ta không nghĩa khí? Ta không phải người? Từ khi ngươi tới Đài Loan bắt đầu nhập băng vào đám bạn tốt chúng ta liền gây chuyện sinh sự khắp nơi, bị người liên tiếp đá ra đi, đến cuối cùng ngay cả Nai Con mà A Đức duy nhất yêu quý cũng không chịu được ngươi, đem ngươi đuổi đi. Nghĩ lúc đầu nếu ta không quá thiện tâm lưu giữ ngươi, ngươi bây giờ đã sớm thất lạc đầu đường rồi! Đáng hận ta nhất thời mềm lòng, dẫn sói vào nhà, lại liên lụy bảo bối Ngọc nhi của ta rời nhà chịu khổ…” Nói tới đây, Sở Thận Chi mũi đầu đau xót, nghĩ đến vì rước lấy họa tinh đáng chết kia, hại Ngọc nhi của hắn gầy một vòng lớn, hắn liền hận không thể một nắm bóp chết hắn!

“Diệp Phương Diêu! Ngươi nghe rõ cho ta, đợi nhìn thấy Ngọc nhi lập tức theo hắn giải thích rõ ràng, cũng hướng hắn dập đầu xin lỗi, nếu như hắn không tha thứ ngươi, xin lỗi, đừng trách ta không để ý tình bạn bè, mời ngươi lập tức thu thập hành lý cút ra ngoài cho ta!”

“Dập đầu xin lỗi? Này, Sở Thận Chi, ngươi cho rằng Ngọc nhi nhà ngươi là tổ tông của ta a? Còn muốn ta theo hắn dập đầu, có lầm hay không?”

“Hừ, vừa vặn bị ngươi đoán trúng, Ngọc nhi chính là tiểu tổ tông nhà ta, ở nhà này chính là hắn lớn nhất, ngay cả Sở tổng tài ta cũng không dám đắc tội hắn, ngươi ăn tim hùng mật báo, cũng dám làm cho hắn giận đến rời nhà bỏ đi. Ngươi thật đúng là có bản lãnh a?”

“Ta van ngươi, chỉ bất quá rượu vào hơi nhiều đi nhầm phòng, ngủ sai giường mà thôi, ta cũng theo hắn giải thích qua, này cũng không phải lần đầu tiên, trước kia chúng ta vào chuyến tốt nghiệp trung học lữ hành cũng từng phát sinh qua a, có gì kinh ngạc.” Diệp Phương Diêu đảo cặp mắt trắng dã, một bộ dáng “Có nghiêm trọng như vậy sao?”.

Sở Thận Chi nghe vậy nhất thời ngã hít một hơi, giọng nói run rẩy ngay cả nói cũng sắp nói không rõ, “Ngươi… Ngươi nói cho Ngọc nhi ta… Chuyện chúng ta tốt… Tốt nghiệp lữ hành?”

“Đúng vậy, ta chỉ là muốn chứng thật quan hệ chúng ta thật tình cũng rất tầm thường, không cẩn thận ngủ sai giường vốn là bình thường, rồi kêu hắn không nên để ý.”

“Trời ạ, Diệp Phương Diêu, ta muốn giết ngươi!”

Trời ơi là trời, tại sao lúc đầu ta không nhận ra cái miệng này nói không hề biết chừng mực, thiên sát hỗn đản a? Sở Thận Chi thống khổ mà ôm đầu, hối hận mà điên cuồng đấm tâm can!

Ngọc nhi của hắn từ nhỏ đối với hắn chiếm hữu rất mạnh, tại phương diện khiết phích càng thêm nghiêm trọng, cũng không để cho người khác chạm hắn một chút. Ngay cả lúc đầu hắn muốn học nhu đạo đều bị Ngọc nhi nghiêm khắc cấm, cuối cùng là hắn bảo đảm thay đổi tuyển chọn thật cặn kẽ, sẽ không cùng người dạy kiếm đạo có tiếp xúc thân thể, lúc đó hắn mới cho phép.

Bây giờ mặc nhiên bị Ngọc nhi biết hắn từng cùng người khác ngủ chung giường, lại không chỉ một lần, khó trách hắn bị chọc giận muốn rời nhà bỏ đi, ngay cả vất vả trở về cũng không vào phòng mình.

Làm sao bây giờ? Làm sao bây giờ? Lần này e rằng không thể dễ dàng làm cho Ngọc nhi hết giận a. Nghĩ đến ngày hôm qua trong KTV, ánh mắt tràn ngập hận ý kia của Ngọc nhi, Sở Thận Chi sợ hãi mà chân quả thực không đứng thẳng nổi rồi.

Không được, không được, hắn nhất định phải nhanh nghĩ ra biện pháp…

Hoàn chương 2

Comments on: "[Sủng Nịch Vô Tội] Đệ nhị chương" (8)

  1. ‘_’ mình xin lỗi vì mình chưa đọc chi tiết toàn bộ chương này (do bạn edit), nhưng mình xin hỏi một vấn đề thôi, chắc trước khi post bạn cũng đoán đc sẽ có reader hỏi chuyện này rồi: bạn xử lý thế nào với phần tả cảnh ái ân của bạn Chi và bạn Ngọc vậy? mình chỉ thấy bạn lược bỏ phần đó và để lại hai dấu sao ‘_’ ~ bạn có thể ghi chú vài chữ giải thích bên dưới là những đoạn và từ nhạy cảm sẽ bị lược hẳn hay chỉ tạm thời và có thể được bổ sung sau không?

    mong bạn không thấy khó chịu khi mình hỏi thẳng, vì với một số truyện cắt bỏ kiểu này không chỉ ảnh hưởng đến phong cách mà cả nội dung truyện nữa ‘ ‘ ~

    Thân.

    • cảm ơn câu hỏi của bạn
      thật ra mình cũng sơ suất khi không giải thích cho mọi người
      mình đã cố gắng giữ nguyên gốc của tác giả
      những dấu ** đều là của tác giả, thú thật thì mình cũng chưa hỉu dụng ý của tác giả khi để như thế

      Thân!

      • ơ :O ? vậy thì bạn có thể check lại bản raw bạn đang dùng để dịch được không? vì mình cũng lưu mấy bản raw của bộ này, phần ** ở đây trong những bản mình có đều là cảnh make love của bạn Chi vs bạn Ngọc cả *_* ~ mình đang nghĩ là bạn lược bỏ những đoạn đó đi cơ ó_ò ~

      • mình sẽ xem kĩ lại
        nếu là do bản raw của mình ko đủ
        mình sẽ edit

  2. moi 2 huong ma thay hay roi,,, thanks ban da dich nha…ban thu nay coi ra kho dai dai nhi ???

  3. Tự dưng ấn ấn thế nào lại đọc được truyện này😀 may mà kịp đọc kô thì phí chết mất. Thực sự mới đọc 2 chương nhưng mà rất ấn tượng với tình yêu của Sở Thận Chi.

    Mong tìm được 1 người yêu mình như thế này :))

    Cảm ơn bạn vì đã edit. Cố gắng nhé. Mình ủng hộ bạn đến cùng😀

  4. có dấu ấn của Nai Con và Âu Dương Đạo Đức trong Yếu đuối Khoái hoạt :”>

  5. bạn Ngọc nhi có tính chiếm hữu mạnh nhĩ , k cho người khác chạm vào cái j là ‘ của mình ‘ luôn ^^😀
    bạn ơi cho mình hỏi có riêng cái bộ nào của Nai Con w A Đức k vậy bạn ?

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: