MỊ LOẠN HỒNG NHAN

Tác giả: Anh Lạc Mị
Người dịch: QT
Người edit: Uyển Nhi

Đệ nhất quyển – Đệ thập bát chương

“Bùng——!”

Khói lửa tại không trung nổ tung, sặc sỡ đến cực điểm, như một hồi phiếm quang của tuyết trên trời rơi xuống, bầu trời đêm đen như mực phát sáng như ban ngày.

Đêm trừ tịch, trong cung đại yến tiệc rượu khao văn võ bá quan, cùng uống mai tửu (rượu hoa mai), cùng nhau thưởng thức ca múa pháo hoa, tuy là giữa đêm khuya, trời giá rét đông lạnh, nhưng vẫn đắm chìm trong ca múa mừng cảnh thái bình, ti trúc thanh nhạc, hào khí náo nhiệt không kém ngày đại hôn của thái tử.

Tiệc rượu được bố trí tại giáo tràng ngoài trời (sàn đấu võ), tiệc rượu phân thiết ở cả hai hàng dài, trên bàn đặt đầy rượu ngon cao lương mỹ vị, ngồi ở vị trí cao nhất của tiệc rượu vẫn là Tĩnh Ninh đế, ngồi dưới bên trái là thái tử Nguyệt Độc Thấu cùng thái tử phi Nguyệt Độc Cửu, tiếp theo đó là tả hữu Thừa tướng, còn lại ấn theo thứ tự quan chức lớn nhỏ sắp xếp xuống, tay phải là sứ giả các nước lệ thuộc đến đây chúc mừng, cũng ấn theo thứ tự quốc thổ lớn nhỏ mà ngồi, đứng phía sau là cung nữ châm rượu và các cung nhân tùy thời sai gọi.

Bữa tiệc lúc đó bắt đầu ca vũ, vũ cơ kỹ thuật múa xinh đẹp, không vì khí trời rét lạnh mà trở nên chậm chạp, đáng tiếc ánh mắt văn võ bá quan cùng sứ thần mỗi nước không có đặt trên người các nàng, mà luôn miệng đàm tiếu ngắm hướng thái tử cùng thái tử phi bên trái thủ tọa, đường đường là nhất quốc thái tử lập nam tử vi phi, là nhất quốc chi mẫu mai sau, oanh động khắp bốn nước lân cận, bọn họ cũng tò mò thái tử phi này là thiên tiên hạ phàm gì.

Trên thủ tọa, một thiếu niên hồn nhiên tướng mạo thanh tú không hay biết mà oa trong lòng thái tử, mở miệng uống rượu và ăn thức ăn thái tử cho hắn, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng tịnh tinh tế, trên nét mặt lộ ra ngây thơ cùng vô tội, như chỉ là một nai con ngoan ngoãn tùy ý thái tử ôm, lúc này, hắn đang ngóng nhìn pháo hoa được phóng ra ở khoảng không trên đầu, đôi mắt sáng trong phản xạ ánh sáng của pháo hoa lúc sáng lúc tối.

“Thật là đẹp. . .”

Há mồm ăn miếng thịt bò còn nóng được đưa tới, ngậm trong miệng chậm rãi nhấm nuốt, nhưng hai mắt lại chưa từng rời đi pháo hoa bắn khắp nơi ở giữa bầu trời, tâm Nguyệt Độc Cửu có chút thở dài, thời gian qua thật nhanh, thoáng cái đã tới đêm trừ tịch rồi. Ngày xưa đều là cùng sư huynh trải qua, lá rụng hiên lãnh thanh, rất ít thanh âm pháo trúc, mặc dù không nháo nhiệt, nhưng cũng chưa bao giờ cảm giác không thú vị. Hôm nay, tiếng pháo liên thiên, náo nhiệt phi thường, nhưng hắn một điểm cũng không vui vẻ nổi, sư huynh, tại sao ngươi hẹp hòi đến ngay cả một phong thư cũng không gửi về đây?

“Lại nghĩ cái gì à?”

Nguyệt Độc Thấu gặp hắn ánh mắt trống rỗng, không để ý ý nghĩ ở đáy lòng, tay nhẹ vỗ vỗ gương mặt của hắn, Nguyệt Độc Cửu chớp mắt, nâng mắt nhìn hắn, đã thấy hắn cười có chút gượng ép, hắn nghiêng đầu, tay lại đột nhiên ôm lấy cổ Nguyệt Độc Thấu, môi chạm bên tai, nhẹ nhàng a khí.

“Thấu, nơi này hảo nhàm chán, chúng ta hồi cung đi, ta hơi lạnh.”

Nguyệt Độc Thấu kéo chặt áo lông trên người Nguyệt Độc Cửu, giương mắt nhìn một chút hào khí hòa hợp của trăm quan, mặc dù mỗi người diện mục mỉm cười, nhưng như trước trên trán khó nén xu nịnh, ton hót nịnh nọt, nhưng những người này đều là đối tượng ngày sau sẽ trợ lực, nếu như ngay lúc này rời đi. . .

“Thấu, ta hảo lạnh. . .”

Nguyệt Độc Cửu đem mặt vùi vào ngực Nguyệt Độc Thấu, hai tay ôm chặt thắt lưng Nguyệt Độc Thấu, như một con mèo nhỏ trước ngực hắn loạn cọ mặt. Nguyệt Độc Thấu ôm hắn, cảm giác Nguyệt Độc Cửu so với trước khi tiến cung gầy hơn, hắn khe khẽ thở dài.

Sau khi thành thân, hắn vào triều tham chính, trong triều chính sự bận rộn, hắn cũng biết Cửu nhi ghét nhất điều đó, cho nên hắn cũng tận lực chính mình xử lý, bởi vậy chậm trễ rất nhiều thời gian, đôi khi cũng quên mất hắn, mặc dù Cửu nhi không nói gì, nhưng cô đơn trong mắt kia làm cho hắn đau lòng, Cửu nhi vào cung chưa lâu, người quen rất ít, hôm nay chính mình cũng lạnh nhạt hắn, tâm Cửu nhi khẳng định rất khó chịu, không lo lắng đến cảm thụ của Cửu nhi, là lỗi của hắn.

Hôm nay vốn là đêm trừ tịch đầu tiên sau khi Cửu nhi tiến cung, tâm lý sẽ khó tránh có chút nhớ nhà, cũng sẽ nhớ tới. . . nhớ tới người kia, tâm lý cũng sẽ có bao nhiêu khó chịu, hắn không phủ nhận chính mình đang ghen, nhưng hắn cũng biết Cửu nhi vì mình mà vào cung, cho nên hắn không hy vọng Cửu nhi không vui.

Nghĩ tới, hắn đứng dậy ôm lấy Nguyệt Độc Cửu, chuẩn bị hướng thủ tọa Kính Ninh đế hành lễ, nhưng giữa bữa tiệc lại có một người đi lên phía trên hướng hoàng đế đi đến, thân triều phục hậu trọng, mão quan màu nhung đen, thân hình khôi ngô rắn chắc, đi nhanh đến trước bàn cao nhất, quỳ gối xuống, tay phải vịn vai, cung kính nói: “Phục Du đặc sứ Lỗ Vượng Lỗ Phu ra mắt bệ hạ! Cung chúc bệ hạ long thể thánh an!”

“Lỗ Vượng Lỗ Phu đặc sứ miễn lễ.” Kính Ninh đế mỉm cười nâng tay, “Lỗ Vượng Lỗ Phu đặc sứ ngàn dặm xa xôi đến bổn quốc chúc mừng, dọc đường khổ cực rồi, nếu chiêu đãi không chu toàn, hoàn lại thứ lỗi.”

“Bệ hạ thánh khiêm (khiêm nhường)!” Lỗ Vượng Lỗ Phu thân đứng lên, cúi đầu hành lễ, “Từ lúc tại Phục Du, Lỗ Vượng Lỗ Phu nghe nói qua Hộ quốc sư đại nhân võ nghệ siêu quần, Lỗ Vượng Lỗ Phu sinh hiếu kỳ, đã sớm muốn cùng Hộ quốc sư đại nhân luận bàn một phen, không biết bệ hạ có thể cho phép Hộ quốc sư gặp mặt để Lỗ Vượng Lỗ Phu hả lòng hả dạ.”

Lời này vừa nói ra, lập tức yến tiệc một phen xôn xao, trăm quan cùng đặc sứ mỗi nước rỉ tai thì thầm thảo luận, đối Lỗ Vượng Lỗ Phu chỉ chỉ trỏ trỏ, cuối cùng lại đem ánh mắt chuyển hướng về phía Nguyệt Độc Cửu, Nguyệt Độc Thấu không bận tâm chung quanh, chỉ nhìn chăm chú vào người trong lòng, muốn biết phản ứng của Cửu nhi khi nghe cái tên này, ai ngờ Nguyệt Độc Cửu không vừa ý mà oa trong lòng hắn, nghiêng mắt nhìn Lỗ Vượng Lỗ Phu.

Tĩnh Ninh đế có chút sửng sốt, sau đó cười nói: “Này sợ rằng làm Lỗ Vượng Lỗ Phu thật sự thất vọng rồi, từ sau thái tử đại hôn, Hộ quốc sư liền xuất môn tuần du, hôm nay đang ở phương nào cũng chưa ai biết.”

“Bệ hạ xin yên tâm, luận bàn võ nghệ không hơn không kém, Lỗ Vượng Lỗ Phu sẽ không đả thương đại nhân nhất phân nhất hào.” Lỗ Vượng Lỗ Phu cao ngạo nói, tự cho là bệ hạ lo lắng an thể Hộ quốc sư mới ra hạ sách này, cảm thấy Hộ quốc sư cũng không lợi hại như trong truyền thuyết.

Lỗ Vượng Lỗ Phu vừa dứt lời, Tĩnh Ninh đế còn chưa mở miệng, giữa bữa tiệc liền có người cười ra tiếng đến, ngẩng đầu nhìn, chỉ thấy thái tử phi Nguyệt Độc Cửu oa trong lòng thái tử, che miệng không ngừng khúc khích cười, không đợi Lỗ Vượng Lỗ Phu tức giận, hắn lại ngây thơ nói: “Khiêu chiến Hộ quốc sư đương nhiên vẫn có thể, nhưng cho dù ngươi là đặc sứ cũng phải dựa theo quy củ.”

“Quy củ?”

“Ân.” Nguyệt Độc Cửu nghiêm túc gật đầu, “Ngươi muốn đánh trước phải thắng được mấy kẻ thủ hạ mà Hộ quốc sư tự mình dạy, nếu không mỗi một người đến đây khiêu chiến cũng phải đích thân thượng trận, Hộ quốc sư còn không mệt chết a.”

“Có lý.” Lỗ Vượng Lỗ Phu gật đầu, “Như vậy thỉnh điện hạ mời mấy vị thuộc hạ của Hộ quốc sư.”

“Cửu nhi, không nên hồ đồ.” Nguyệt Độc Thấu ý bảo Nguyệt Độc Cửu không nên xằng bậy, vô luận bên nào thắng thua đều ảnh hưởng hòa khí, nhưng Nguyệt Độc Cửu lại đối với hắn cười giảo hoạt, vỗ vỗ ngực, “Yên tâm, ta biết làm thế nào, sẽ không gặp chuyện không may.”

“Bất quá, khi nãy thuyết hảo, không hơn không kém, cũng không thể đả thương người.” Nguyệt Độc Cửu đối với Lỗ Vượng Lỗ Phu nói, thấy Lỗ Vượng Lỗ Phu đáp ứng, liền phất tay nói, “Thủ nhi, ra đi!”

Thân ảnh nhỏ gầy từ chỗ tối nhảy ra, Thủ vững vàng rơi đến giữa sân, chạm đất không tiếng động, lúc này vũ cơ sớm đã lui ra, song bữa tiệc trong lúc đó trống rỗng, chỉ có Thủ cùng Lỗ Vượng Lỗ Phu đứng đối mặt, gương mặt oa oa tinh tế của Thủ không chút thay đổi, ánh mắt hờ hững, nhưng Lỗ Vượng Lỗ Phu lại xoa xoa hai tay vào nhau, ánh mắt nóng lòng không thể chờ đợi muốn thử, trong sân hào khí thoáng cái ngưng kết lại.

“Thủ nhi, dừng tay đúng lúc, thiết không thể đả thương đặc sứ.” Nguyệt Độc Cửu như nghĩ tới cái gì mà nhìn Thủ, cười tủm tỉm nói, Thủ có chút hướng Nguyệt Độc Cửu cung kính khom người, khóe miệng câu dẫn ra nụ cười không thể nhận ra, “Điện hạ yên tâm.”

“Có thể bắt đầu chưa?” Lỗ Vượng Lỗ Phu không nhịn được hỏi, hai tay ca ca rung động, hiển nhiên đã chuẩn bị tốt rồi.

Thủ ngắm hắn liếc mắt một cái, khẽ gật đầu, “Xin mời.” Vừa mới nói xong, Lỗ Vượng Lỗ Phu liền nắm quyền huy lại, Thủ nghiêng người duỗi cánh tay ngăn cản, sau đó chân quét ngang, Lỗ Vượng Lỗ Phu cũng đáp trả, lần nữa huy quyền lên, Thủ bình tĩnh mà tránh khai, hai người nhất chiêu nhất thức nhằm hướng đối phương, trong lúc nhất thời khó phân thắng bại, làm cho quân viên khác trên bữa tiệc cũng há họng.

Tĩnh Ninh đế thần sắc bình tĩnh, ánh mắt đảo qua hai người so chiêu giữa sân, rồi đến Nguyệt Độc Cửu đang xem trò hay, Nguyệt Độc Cửu không hề hay biết ôm cổ Nguyệt Độc Thấu cười vui vẻ, mà hào khí Nguyệt Độc Thấu nhìn hắn, không biết là nên giận hay nên cười, vẻ mặt rất mâu thuẫn.

Theo thời gian trôi qua, hai người trong sân như trước không thể phân ai mạnh ai yếu, tựa hồ cảm giác xem đủ rồi, Nguyệt Độc Cửu một tay cuộn cuộn sợi tóc loạn điệu, một tay ôm lấy cổ Nguyệt Độc Thấu, cười rạng rỡ, “Thấu, chúng ta đi thôi, cho Thủ nhi hảo hảo vui đùa hắn, nếu không hắn thật không biết ở Nguyệt Độc quốc chúng ta đừng nói đến sư huynh, người khác hắn cũng không bằng.”

Hết chương 18

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: