MỊ LOẠN HỒNG NHAN

Tác giả: Anh Lạc Mị
Người dịch: QT
Người edit: Uyển Nhi

Đệ nhất quyển – Đệ thập thất chương

Tuyết không biết khi nào ngừng, đèn lồng ở hai bên đường phố nối dài thành đường thẳng, uốn lượn thành hai hàng trường long màu đỏ, mà đầu rồng chính là Nhân Duyên thụ ở trung tâm phố, lúc này hoa nến tại Nhân Duyên thụ sáng rực, chói lọi sinh động, tựa như một tòa Linh Lung Tháp, chói đến hoa mắt. Trên hồng mai bên cạnh còn vương hạt nước, dưới ánh nến yếu ớt phản xạ một màu hồng tươi đẹp, lộ vẻ đáng yêu phấn nộn.

“Đúng lúc, Vũ mỗ cũng muốn lãnh giáo mấy chiêu, không biết công tử có ngại chỉ giáo?”

Thanh âm tao nhã lịch sự từ trong đám người vang lên, theo tiếng nhìn lại, trong đám người lui tới, một mạt thâm lam văn nhã chậm rãi đi ra, tóc dài được cột lên, cùng một cây bạc phiến (quạt) không phù hợp với tay, tóc và vai bị phủ một lớp hơi nước ẩm ướt.

Hắn chậm rãi đến gần, vầng trán rộng, mi dài cong cong cùng với đôi mắt sáng tỏa ra ôn hòa, trên khóe mắt có một cái bớt nhỏ, đỏ như máu điểm xuyến thêm trên gương mặt trắng sáng của hắn, cho dù dưới ngọn đèn mờ mờ vẫn lộ ra nét đẹp dị thường. Hắn dừng trước Nạp Lan Mị một khoảng không xa, thu quạt, chắp tay: “Tại hạ Vũ Vô Thương ra mắt công tử.”

Mặc Liên trong nháy mắt xuất hiện trước Vũ Vô Thương, tay bất giác liền nắm chặt kiếm trong tay, phòng bị tùy thời nghênh địch, nhưng lời nói của Vũ Vô Thương khiến hắn đem ánh mắt hướng về phía Nạp Lan Mị bên cạnh, hai người kia. . . Nhận thức?

Mặc Liên mơ hồ, công tử không phải nói chỉ cần hắn đi một vòng, sẽ tự gặp những người đó sao? Vì sao xuất hiện một số người không quan trọng, thi tử phỏng chừng sai lầm rồi, hay là. . . Bọn họ đang diễn trò?

Mặc Liên lựa chọn tĩnh quan kỳ biến (xem xét rồi hành động).

Nạp Lan Mị nhìn Vũ Vô Thương, trong đầu chợt lóe suy nghĩ, sau đó hắn dẫn ra cái cười ôn nhu ở khóe môi, chắp tay đáp lễ, nói: “Nguyên lai là Vũ công tử, tại hạ phục họ (họ kép >> họ hai chữ) Nạp Lan, hạnh ngộ.”

“Nạp Lan công tử, hạnh ngộ.” Vũ Vô Thương ôn hòa cười, “Vũ mỗ thấy công tử công phu rất cao, không biết công tử có ngại chỉ giáo?”

“Không dám chỉ giáo, tại hạ. . .”

Nạp Lan Mị ấm ấm mở miệng, nhưng lại đột nhiên ngừng, mũi chân một điểm, nhẹ nhàng nhảy vài bước, Nạp Lan Mị biến mất trong nháy mắt, Mặc Liên cùng Vũ Vô Thương cũng đồng thời có động tác, đi theo, vị trí bọn họ vừa đứng trên mặt đất hiện đang cắm vài mũi tên dài, tái ngẩng đầu, bọn họ phát hiện người đi đường vừa mới còn đang đi tới đi lui lúc này đã vây bọn họ xung quanh Nhân Duyên thụ. (có người muốn ám sát a~~)

Nạp Lan Mị đem ánh mắt chuyển hướng về phía Vũ Vô Thương, nhìn thấy Vũ Vô Thương đồng dạng thần sắc nghi hoặc, vì vậy hai người đồng thời nhìn Mặc Liên ở phía bên kia, chỉ thấy Mặc Liên tay đã đặt lên chuôi kiếm, sắc mặt mặc dù trầm, nhưng Nạp Lan Mị cùng Vũ Vô Thương lại chưa từng có một cỗ hưng phấn khó tả như thế.

Bản năng thị huyết? (khát máu =.=??)

Vũ Vô Thương quay đầu lại cùng Nạp Lan Mị liếc nhau, cũng từ trong mắt đối phương nhìn thấy sự ngỡ ngàng, nhưng tình huống bây giờ không cho phép bọn họ có thể suy xét, những người này hình như cố tình, không cho bọn hắn một cơ hội kịp thở, sau một khắc bọn họ rơi thẳng xuống mặt đất phía trước, trường mâu phi tiên (thương roi da), minh ám kiếm.

Bên này Mặc Liên một tay trường kiếm bay múa, nơi đi qua, nhất thời cuống quýt kêu thảm thiết, máu tươi văng khắp nơi (ghê rợn >.<); bên kia Vũ Vô Thương bạc phiến trong tay xoay chuyển, mép phiến sắc bén như dao, vô hình đả thương người, trực tiếp để cho bọn họ tạm thời mất đi năng lực hành động.

Ngược lại, Nạp Lan Mị dường như thản nhiên, ngón tay liên điểm, vô cùng đơn giản, không có bất cứ máu tanh gì, cũng không phí bao nhiêu khí lực đem đám người phía trước xông tới điểm thành đầu gỗ, hắn biết công phu cao tới đâu, thể lực cũng có hạn, đặc biệt với chiến thuật biển người như thế, người mạnh đã giữ lại xuất hiện cuối cùng, trước tiên không nên lãng phí bất cứ một tia khí lực chính mình.

Lúc này, có người đột nhiên hô lớn một tiếng.

“Mọi người tránh ra! Phóng dây thừng! Tung võng!”

Ba người vừa nghe đột nhiên cả kinh, ngẩng đầu nhìn, chỉ thấy một cái ngư võng ùn ùn hướng bọn họ đánh tới, bốn phía chung quanh dây trói có khoảng trống, nếu tay chân bị cuốn lấy, chỉ có thể chờ bị bắt.

Nạp Lan Mị có chút suy tư, sau đó liền dừng hai tay, thuật biển người vừa rồi chỉ là dời đi sự chú ý của bọn họ, để chuẩn bị cho úng trung tróc miết (bắt con mồi dễ dàng như bắt một con rùa), chờ bọn hắn phản ứng lại đây, đã chạy không thoát, cho dù chạy ra rồi, ngoài võng phỏng chừng có đông đảo cao thủ mai phục, đã như vậy, nhân tiện tạm xem mục đích bọn hắn trước.

Như dự liệu ba người bị bắt lại, cũng may người Nạp Lan Mị bị điểm trụ giữ cao đầu, có một khoảng trống nhỏ trên mặt võng cho Nạp Lan Mị tựa vào.

“Vũ mỗ tự nhận cùng các vị không quen biết, cũng không thù oán, vì sao lại đối đãi lẫn nhau như thế?” Thu hồi cây quạt chống giữ võng, Vũ Vô Thương không có một tia chật vật, chỉ có như trước tao nhã lịch sự, phong độ.

“Lão phu vô tình mạo phạm hai vị, chỉ là muốn mời Mặc Liên hộ vệ nói ra vị trí của chủ tử.”

Nhìn lại, đám người tự động tránh ra đi, một vị trung niên từ đằng sau đám người đi ra, thân hình cao lớn thẳng thắn, sắc mặt khỏe mạnh hồng nhuận, hai mắt tinh sáng hữu thần lộ ra duệ khí khôn khéo, hắn đi hướng Mặc Liên, bước đi chửng chạc lại không phát ra tiếng động, Nạp Lan Mị biết, người này nội lực nhất định thâm hậu.

“Mặc Liên, ngươi hãy nói cho lão phu biết, chủ tử hắn bây giờ đang ở nơi nào?”

Vũ Vô Thương nhìn một chút người đi đến, phát hiện không hề nhận thức hắn, có chút nghiêng đầu, thoáng thấy khóe mắt Nạp Lan Mị, bắt gặp hắn đang mải mê suy nghĩ cái gì, sườn mặt ánh quang, thần thái ấm áp mà yên lặng. Đáy mắt Vũ Vô Thương phiếm ra ý cười, thiếu niên này, trấn định ngoài hắn dự liệu.

Khắp nơi yên ắng đến kỳ lạ, tựa hồ nín thở chờ đợi câu trả lời của Mặc Liên, Mặc Liên ánh mắt lạnh lùng mà nhìn người trung niên kia, nhưng vẫn thủy chung trầm mặc.

“Nếu như Mặc Liên nhứt định không chịu nói, như vậy chớ trách tội lão phu dùng thủ đoạn.”

Người trung niên đợi một hồi lâu không thấy Mặc Liên mở miệng, sắc mặt biến đổi, từ trong tay người bên cạnh tiếp nhận cung tên, lắp tên vào cung, đầu tên chỉ thẳng Mặc Liên, hai mắt hướng bốn phía đảo một vòng, sau đó hướng về phía Mặc Liên nói: “Mặc Liên, ta biết chủ tử ngay gần đây, chỉ cần chủ tử đi ra. . .”

“Thật sao? . . .”

Không trung vang lên tiếng cười trầm thấp, đang lúc mọi người ngẩng đầu tìm kiếm, trên trời ném tới một bầu rượu, người trung niên lắc mình né tránh, nhưng lại cảm giác được một trận gió nhẹ phất qua thân, chờ khi thấy rõ, ngư võng vây quanh ba người đều đã bị đứt ra, mà giữa sân đã xuất hiện một mạt bóng người cao lớn, hắn một tay vịn trường kiếm bên hông, tay kia tùy ý mang theo bầu rượu vừa mới ném, thân hình thẳng tắp thon dài.

“Mặc Liên, ngươi thật mất hứng.”

Người nọ lười nhác nói, mặt nạ màu bạc ánh dưới hoa nến đỏ bừng, trên mặt hắn phiếm quang mang ấm áp, chỉ lộ ra chiếc cằm của hắn trơn nhẵn không tỳ vết, môi đạm sắc như anh túc không có chút máu, sợi tóc khấu vào phía sau mặt nạ ánh đỏ bị rơi xuống mà tung bay, hắn xoay người xem Mặc Liên, y phục đỏ thẫm bó sát người phất di chuyển, hồng đai trên áo cũng tùy ý tung bay, đai lưng đỏ thẫm bó vào thắt lưng, cổ áo mở phanh lộ ra làn da trắng tịnh hoàn mỹ, vòng cổ bằng bạc càng tăng nét đẹp tinh xảo cho xương quai xanh của hắn, làm cho cả người toát ra một cỗ xinh đẹp một cách cuồng dã mị hoặc.

Giữa phố thoáng cái yên tĩnh, nhân tiện ngay cả trong mắt của Nạp Lan Mị cũng lộ ra thần sắc kinh ngạc, trong nháy mắt bầu rượu vút qua ba người sắc bén chém vào võng, sau đó bầu rượu quay vòng lại trước, tiếp theo liền thong thả tiếp được bầu rượu, động tác thuần thục trót lọt, thực hiện một mạch, không hề có một tia động tác dư thừa, trong thời gian ngắn như thế có thể chém gãy hai mươi bốn thanh kiếm, có thể thấy được người này võ công rất cao.

Nạp Lan Mị cùng Vũ Vô Thương lấy lại tinh thần, chậm rãi nắm những sợi võng vướng trên người mình ra, lần lượt qua biển người đứng một bên, lẳng lặng đánh giá toàn cảnh. Bên kia, Mặc Liên nghe được thanh âm, bật người quỳ gối xuống, cúi đầu cung kính nói: “Thuộc hạ đáng chết.”

Tiện tay đưa kiếm trong tay vứt cho Mặc Liên, người nọ môi hơi mỏng đỏ mọng câu dẫn ra thành hình cong, sau đó xoay người, mặt hướng mọi người, trong thần thái biếng nhác lộ ra uy nghiêm vô hình bật người làm cho người chung quanh quỳ gối trên mặt đất, trong đó kể cả vị trung niên kia.

“Biết rõ Mặc Liên là bổn tôn hộ vệ hoàn lại như thế làm xằng, xem ra ngươi cũng không đem bổn tôn để vào mắt. . .”

“Chủ tử thứ tội, tha thứ lão phu tìm chủ sốt ruột.” Người trung niên cung kính mà nói.

“Ta rất hiếu kỳ, ngươi phải như thế nào bắt ta trở về. . .”

Người nọ câu dẫn khóe môi, ngưng ra tiếng cười, nhưng lại lạnh lòng người, làm cho người ta bất giác rùng mình một cái. Có lẽ ngoại nhân chỉ biết minh chủ Mộ Dung U vô tình hung tàn thị huyết, nhưng thân là hộ pháp của hắn lại khắc khắc lúc nào cũng thấy hậu quả của việc Mộ Dung U tức giận, cái này so với lăng trì thủ đoạn còn tàn khốc hơn, là cơn ác mộng hắn đời này cũng không bao giờ quên.

“Đây chỉ là kế sách tạm thời của thuộc hạ, huống hồ, với thân thủ của chủ tử muốn rời khỏi rất dễ dàng.” Người trung niên kia đổ mồ hôi lạnh nói. Mộ Dung U từ trên nhìn xuống ngạo nghễ nhìn kỹ trên người nọ, trong ánh mắt ẩn chứa sự không kiên nhẫn, “Biến.”

Thấy Mộ Dung U không có truy cứu, người trung niên kia hiển nhiên là thở phào nhẹ nhõm, lau lau mồ hôi, cung kính khom người đứng dậy rời đi, hợp với bốn phía cũng nhất tịnh lui đi. Vũ Vô Thương nhìn một chút Mặc Liên cùng Nạp Lan Mị, vừa lại liếc mắt xem thân ảnh thẳng tắp trong sân kia, suy nghĩ một chút theo dòng người nhẹ nhàng rời đi.

Mộ Dung U khinh thường mà cười lạnh một tiếng, ánh mắt lưu chuyển, rơi vào trên người một thân tím đậm của Nạp Lan Mị. Coi như không biết tình huống chung quanh, Nạp Lan Mị cư nhiên nhã nhặn chỉnh lý xiêm y chính mình, tựa hồ đã nhận ra ánh mắt của hắn, nghiêng đầu đối lại tầm mắt dò xét của Mộ Dung U, có chút sửng sốt, sau đó lẳng lặng nhìn lại hắn.

Mộ Dung U nheo mắt, sự tình phát sinh sau khi Nạp Lan Mị xuất hiện hết thảy đều thâu vào mắt hắn, kể cả động tác đoạt được kiếm trong tay Mặc Liên, cho dù chứng kiến chính mình xuất hiện, hắn cũng chỉ là thoáng kinh ngạc trong mắt, tiếp theo đó là thái độ bàng quan bình tĩnh, người này trấn định đến tựa hồ hoàn toàn không đem mình để vào mắt.

“Ngươi là ai?” Mộ Dung U thản nhiên mở miệng.

Nạp Lan Mị chọn mi mỉm cười, “Hỏi tính danh người khác trước chẳng lẽ không báo tính danh bản thân sao?”

Lúc này đổi lại Mộ Dung U chọn mi, hắn nhìn Nạp Lan Mị, đáy mắt đột nhiên trồi lên quang mang hứng thú, “Nếu như ngươi đồng ý tháo bỏ diện cụ trên mặt ngươi, không chừng ta sẽ suy xét lại.”

“Ngươi cũng vậy.” Nạp Lan Mị nhìn mặt nạ màu bạc trên mặt hắn, cười khẽ.

“Vậy muốn xem ngươi có hay không bản lĩnh này rồi. . .”

Mộ Dung U đột nhiên câu dẫn ra một mạt cười kỳ quái, tay vuốt ve mặt nạ màu bạc trên mặt, tay hắn hết sức thon dài, giữa cổ tay quấn một sợi tơ tằm màu đỏ, ngón tay hoàn lại đeo chiếc nhẫn hồng bạch đối lập màu bạc, làm cho hắn cả người như anh túc từ địa ngục, có sức trí mạng.

Nạp Lan Mị dừng ở hắn, y phục nhẹ bay như không, nhưng nụ cười tà tứ khinh cuồng của hắn lại vô hình làm cho người ta một cỗ áp bách, tư thái hờ hững như không vì hắn tăng thêm vài phần thần bí, chỉ cần khí thế bên ngoài, hắn đã có thể trấn áp toàn bộ.

“Có bản lĩnh hay không cũng không trọng yếu, quan trọng là tại hạ vô tình biết được tục danh các hạ, cáo từ.”

Dịu dàng cười, góc áo tung bay, Nạp Lan Mị nhẹ cước rời đi, cử chỉ văn nhã phiêu dật, hoàn toàn không thèm để ý tầm mắt dõi theo sau lưng kia, thân ảnh thâm tử sắc dần dần biến mất tại góc phố, ngã rẽ trong nháy mắt, khóe môi Nạp Lan Mị có chút nhếch lên.

Cùng lúc đó, mạt bóng người đỏ tươi bao phủ dưới bóng cây, anh túc không chút máu tản ra mùi thơm nồng đậm trí mạng, màu lam quỷ dị đan xen màu đen trầm tĩnh tại con ngươi thâm ám để phiếm ra.

Lúc này, bầu trời đột nhiên phát sáng lên, Mộ Dung U ngẩng đầu nhìn, kèm thêm một tiếng nổ, trên bầu trời nổ tung một đóa diễm hỏa sặc sỡ đến cực điểm, mặt nạ màu bạc chợt hiện quang mang mơ hồ không rõ.

“Bùng——!”

Trên đường phố u tĩnh, Nạp Lan Mị cũng ngừng cước bộ, lẳng lặng ngẩng đầu nhìn, quang mang hoa mỹ ánh vào mắt hắn, đôi mắt của hắn trở nên rất sáng, có rõ ràng ưu thương nhàn nhạt, ôn nhu điềm tĩnh, cùng mong ước chân thành.

Cửu nhi, ngươi lại lớn thêm một tuổi rồi. . .

Hết chương 17

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: