Sủng Nịch Vô Tội

Editor: Siu nhân Gà Kon + Uyển Nhi

Đệ nhất chương

Con đường đi đến đại hội vốn trống trải, nay vạn đầu người tụ họp về. Hôm nay là ngày đại hội mỗi năm một lần của Doanh nghiệp Sở thị “Khen ngợi mười đại kiệt xuất công nhân toàn cầu” của Sở thị – doanh nghiệp nổi tiếng cả nước.

Chỉ cần là công nhân của Sở thị, mặc kệ ngươi ở ngõ ngách nào trên địa cầu, chỉ cần trong vòng một năm có những cống hiến trác tuyệt đối với công ty, thì trong những ngày này, ngươi được trở lại tổng bộ ở Đài Loan, đừng ở trên đài trao giải trang nghiêm long trọng ở hội trường, nhận được những tràng vỗ tay cực kỳ hâm mộ của toàn thể các công nhân. Mà tùy theo mức độ thăng tiến, lương tháng cũng tăng theo không có giới hạn.Tóm lại, tiền đồ rộng mở, không thể nói chơi.

Chính cái gọi là “Trong nghề thích trông cửa nói, người thường thích xem náo nhiệt”, nếu ngươi cho là làm cho Sở thị doanh nghiệp toàn cầu hơn mười vạn công nhân vì thế thù quang vinh tranh khiến ngươi chết ta sống, đầu rơi máu chảy thì nguyên nhân chính đã là đủ loại… Vậy ngươi liền mười phần sai , kỳ thật nội tình chỉ có chính các công nhân mới biết được, nguyên chân chủ yếu khiến mọi người chân chính phấn đấu quên mình, vì công ty cúc cung tận tụy đến chết chỉ còn có một, đó chính là…

*********************

“Mẹ, còn không có tin tức của Ngọc nhi sao?”

“Không có không có, Thận Chi, mẹ không phải nói cho ngươi nếu có tin tức của hắn thì ta sẽ lập tức thông tri cho ngươi biết hay sao? Van cầu ngươi có thể không cần mỗi thập phân chung (10 phút) liền gọi điện thoại trở về hỏi một lần ? Ta bị ngươi khiến cho tinh thần suy nhược a. Đúng rồi, ngươi mấy ngày nay vì tìm đệ đệ của ngươi không đi làm còn chưa tính, nhưng hôm nay là sự kiện mỗi năm một lần của Sở thị chúng ta, ngươi phải nhớ ngàn vạn lần không thể vắng họp a.”

“Yên tâm đi, mẹ, ta hiện giờ đã ở hội trường …”

“Aiii, ngươi đứa nhỏ này, đệ đệ của ngươi cũng đã là một sinh viên, không phải tiểu hài tử , cho dù nghỉ hè chưa báo cho trong nhà hay một tiếng liền chạy ra ngoài chơi vài ngày, cũng không phải cái chuyện gì, nhìn ngươi khẩn trương đến nỗi cơm cũng ăn không vô, ngủ cũng ngủ không được, tội gì ngươi phải làm thế?”

“Mẹ, ta như vậy chỉ có duy nhất một đệ đệ, ngươi có biết ta không thể… không thể không có hắn …”

“Đúng vậy a, ta biết đệ đệ của ngươi từ lúc vừa sinh ra, ngươi trong lòng cũng chỉ nhớ hắn một cái, nâng ở trong tay sợ nát, ngậm trong miệng sợ hư, cả ngày vì hắn vội đến nỗi ngã trái ngã phải, có đôi khi ta thực hoài nghi rốt cuộc ngươi là mẹ nó, hay ta là mẹ nó a?”

“Ta không thèm nghe ngươi nói nữa, ta phải cúp điện thoại , mẹ, nếu có… ”

“Nếu có tin tức của đệ đệ ngươi thì lập tức thông tri cho ngươi biết, có phải hay không? Hảo hảo, ta biết ta biết.”

“Gặp lại mẹ sau”

Khép lại di động, nét mặt Sở Thận Chi đích lộ vẻ mỏi mệt cùng mờ mịt. Ở trên ghế salon ngơ ngác ngồi một hồi, đến khi bí thư đứng ở ngoài cửa, nhẹ giọng nhắc nhở hắn rằng đã đến giờ, lúc đó hắn mới đứng dậy sửa sang lại xiêm y, mở cửa đi ra ngoài.

*************
Có một loại người, trời sinh chính là đã tỏa sáng.

Mặc kệ ở mọi trường hợp có náo nhiệt, ồn ào, chỉ cần hắn đứng ra, có thể làm cho mọi người một phen khuynh đảo, lặng ngắt như tờ.

Tổng gíam đốc của Sở thị hoàn toàn chính là người như thế.

Cao lớn đĩnh đạt, dáng vẻ trời sinh; tóc thẳng màu nâu tự nhiên chưa từng qua bất luận tân trang nhẹ bay tùy ý tán trên vai, hé ra dung nhan tuấn mỹ mặc kệ xem qua bao nhiêu lần cũng đều khiến người ta nín thở, trên vẻ mặt tuyệt không hề nhìn thấy nét vui mừng hay đau buồn, cũng không làm cho người ta cảm giác lạnh như băng, chỉ cảm thấy phiêu dật thoát tục, cao quý phi phàm, ngay cả khi từ xa cũng triệt để muốn tìm đủ mọi biện pháp để được thân cận.

“Khổ cực ngươi rồi.” Chỉ thấy Sở tổng tài mỉm cười, còn được thưởng nắm tay.

Đơn giản chỉ một câu, đơn giản chỉ một cái mỉm cười, đơn giản một cái bắt tay…Tính từ khi bắt đầu đến kết thúc toàn bộ không đến ba mươi giây.

Nhưng thế này cũng là quá đủ, dù chỉ 30 giây ngắn ngủi cũng là nguyên nhân đủ làm cho toàn thể công nhân trong xí nghiệp liều chết hợp lại để được như thế này.

Một người công nhân cao lớn tráng kiện, tuổi chừng ba mươi đã cảm động tới mức hốc mắt phiếm hồng, cả người run rẩy, tựa hồ ngay sau đó sẽ nhịn không được mà đứng lên gào khóc. Người điều khiển chương trình đứng một bên rất có kinh nghiệm liền nháy mắt, hai vị tiểu thư xinh đẹp lập tức tiến lên đem nam tử kia đỡ xuống đài.

Dưới đài tiếng cười vang lên thành một mảnh, phụ trách bố cảnh đạo cụ núp ở phía sau nhìn lén, vài tên nhân viên công tác cũng hi hi ha ha cười thành một đoàn.

“Wow, Tổng giám đốc của chúng ta đích mị lực thật sự là không giống người thường, người kia không phải là tổ trưởng tổ nghiệp vụ được xưng danh hung tàn lãnh khốc nhất ở phân nhánh bên Nhật Bản sao? Như thế nào Tổng giám của chúng ta liếc hắn một cái, hắn liền cảm động tới mức thiếu chút nữa quỳ xuống cúng bái, thật sự là rất vô dụng, rốt cuộc có phải là nam nhân hay không a?”

“Ngươi còn không biết xấu hổ mà nói người ta, lần trước xe của Tổng giám đốc cũng chẳng qua chạy ngang trước mặt ngươi, ngươi liền thất hồn lạc phách cả ngày, chỉ la hét nếu như có thể khiến hắn làm bạn trai của chính mình một ngày, thì chết cũng cam tâm.”

“Đáng ghét, Thục Mẫn, ngươi gì chứ luôn chọc người ta a, chẳng lẽ chính ngươi không phải cũng nghĩ như vậy sao?”

“Đúng vậy a, ta không phủ nhận ta cũng nghĩ như vậy, nhưng ta còn có tự mình hiểu lấy, biết đây là chuyện không có khả năng, nằm mơ hoàn lại nằm mơ, hay là muốn sống ở sự thật, giống như Tổng giám tồn tại như một vương tử bàn cao quý, thì chúng ta là loại tiểu nhân xấu xí, ở bên nhau chả xứng đôi.”

“Ai yo, đại tỷ tỷ của nhóm như thế nào có thể nói mình là tiểu nhân xấu xí ? Ở trong mắt ta xem ra, các tỷ tỷ đều là xinh đẹp nhất như thiên nga mà.” Một thiếu niên tuổi chừng mười bảy, mười tám tuổi, ngũ quan tuấn lãng nghe vậy lập tức nhảy đi ra.

“Ha ha, A Thiên miệng thực là ngọt, không uổng công các tỷ tỷ mấy ngày nay như vậy chiếu cố ngươi. Bất quá ngươi cũng coi như thật là may mắn, vừa làm vừa học còn mới đến không tới hai ngày có thể ở khoảng cách gần như vậy nhìn thấy Tổng giám của chúng ta, có người đến vài năm còn không có cơ hội tốt như vậy mà.”

“Kỳ thật ta cảm thấy được chính mình bộ dạng so với Tổng giám cũng không kém, các tỷ tỷ như thế nào cũng không lo đem ta làm bạn trai a? Hiện tại không phải đang lưu hành chuyện tình cảm tỷ đệ hay sao?”

“Ha ha, ngươi là bộ dạng không tồi rồi, nhưng cùng tổng tài khi xuất ra kia còn kém xa lắm , huống chi người ta chẳng những lớn lên đẹp trai, còn xuất thân trong gia phong phú quý, vẫn là, ngươi này đáng thương vừa làm vừa học thì lấy cái gì so với người ta được a? Bớt mộng tưởng hão huyền đi, vẫn là làm công tác đến nơi đến chốn là được, lĩnh tiền lương đi chước học phí, hảo hảo đem đại học niệm xong mới là việc đứng đắn. Tốt lắm, đừng náo loạn nữa, tiệc tối đã muốn xong, chúng ta nhanh đem bố cảnh đạo cụ thu thập xong, mọi người mệt mỏi một ngày, làm xong việc, mọi người chuẩn bị đi cuồng hoan đi.”

********************

“A Thiên, muốn cùng chúng ta đi ca hát hay không? Vì khao thưởng mọi người mấy ngày qua thực vất vả, hôm nay giám đốc quyết định cho nhân viên chúng ta phiếu ưu đãi đi KTV miễn phí, chúng ta cùng đi đi?” Thục Mẫn đi đầu giơ giơ lên phiếu ưu đãi trên tay mở miệng hỏi.

“Tốt, ta muốn đi, ta muốn cùng các tỷ tỷ cùng nhau xướng tình ca.”

“Ha hả, ngươi này tiểu hoạt đầu, sẽ chiếm tiện nghi của các tỉ tỉ. Kia chúng ta đi thôi, A Thiên, ngươi cứ ngồi làm tiểu cừu của ta, A Phân các ngươi tự chính mình tìm đường đi đến đó đi, chúng ta tập hợp ở KTV đại sảnh, vẫn là Trung Hiếu Đông lộ đến nhà phân phối mà chúng ta thường đi đó, đừng đi lầm a.”

“Không thành vấn đề.”

Đoàn người đều tự tách ra, thiếu niên tên gọi A Thiên ngồi ở phía sau xe máy, bởi vì đội nón bảo hộ nghe không rõ thanh âm, cho nên mỗi lần thấy đèn đỏ liền cùng Thục Mẫn ngồi ở phía trước động đậy tay chân.

Xe trong vòng ba mươi phút liền đến đích, đoàn người vào bao sương (phòng ca), vài người sau khi đến đã nhanh tay lẹ chân giành hát trước, tạo một chuỗi dài các ca khúc được yêu thích, khiến A Thiên thấy vậy trợn mắt há hốc mồm.

“Này, các tỷ tỷ cũng quá độc ác đi, phải chờ các ngươi ca xướng hết các bài kia rồi mới đến phiên ta, phải chờ tới khi nào a?”

“Hi, tỷ tỷ cam đoan trước trời sáng nhất định luân được đến ngươi.”

Sau đó cả nhóm tiếp tục ca cũng không để ý đến vẻ mặt bất đắc dĩ của thiếu niên, nắm lên microphone liền sát khởi kê lai. Bởi vì nhất thời mặc kệ âm sắc cùng chuẩn âm như thế nào, âm lượng nhất định là đủ giết chết một con gà.

Đến phiên lên sân khấu nhảy, Thục Mẫn không hổ là đại tỷ đứng đầu cả đám, liền lôi kéo người đầu tiên là A Thiên lên sân nhảy tận tình mà lắc lắc xoay xoay, mọi người một mảnh thét chói tai hoan hô.

Đang lúc tất cả mọi người ồn ào huyên náo, âm nhạc lại đột nhiên ngừng lại, máy vi tính dùng để hát cùng TV cũng phút chốc một mảnh tối đen —

“Làm cái gì a? Người ta đang nhảy cao hứng mà.”

Mọi người thanh âm oán giận còn chưa lạc, cánh cửa lại vào lúc này bị đạp mở ra, một người mà các nàng nằm mơ cũng không nghĩ ra đi vào —

“Tổng… Tổng tài!”

Còn không kịp ngẫm nghĩ nữa vì cái người luôn luôn không ưa đi ra ngoài công cộng Tổng tài lại ở chỗ này xuất hiện, nhóm con gái vốn đang ngã trái ngã phải trên ghế sa lon chính là theo bản năng xoạt một tiếng nghiêm chỉnh đứng dậy, ở trước mặt bạch mã hoàng tử chính mình bày ra tư thái cực kì đoan trang cao nhã, mà ngay cả Thục Mẫn luôn luôn tự đại cũng không ngoại lệ.

Nga, không, vẫn còn một ngoại lệ.

Phát hiện đến Tổng tài người trong phòng cũng không nhìn ai, chính là khi yên lặng nhìn thiếu niên đứng ở bên cạnh mình, Thục Mẫn không khỏi thầm sốt ruột kéo kéo ống tay áo của hắn, “A Thiên, còn không mau đứng thẳng dậy.”

Không biết A Thiên là không có nghe đến hay là không đáng để ý tới, hắn vẫn với vẻ mặt “cà lơ phất phơ” nghiêng dựa trên tường, hai mắt ngạo ngược nhìn chằm chằm tuấn mỹ nam tử trước mắt, rất có điệu bộ “Ngươi có thể bắt ta như thế nào”.

Trời ạ, A Thiên chết dẫm này, hôm nay uống lộn thuốc à? Thục Mẫn lại sốt ruột kéo kéo ống tay áo của hắn, lại bị một tiếng rống to thình lình xảy ra, sợ tới mức thiếu chút nữa vỡ tim —

“Không được lôi kéo nữa!”

Nhìn mỹ nam tử trước mắt rốt cuộc không hề thong dong tao nhã mà là tức giận đến cả người phát run, sắc mặt xanh mét, không khí bốn phía nhất thời căng như dây đàn, tràn ngập hết sức căng thẳng nguy hiểm.

Thời gian từng giây từng phút qua đi, nam tử hai mắt vẫn là gắt gao nhìn chằm chằm thiếu niên ở trước mắt, sắc mặt cũng đã dần dần nhu hòa xuống tới mức mọi người ở đây cuối cùng thở phào, chưa gì chuyện khác đã làm người ta kinh ngạc không thôi, á khẩu không trả lời được, trợn mắt há hốc mồm trước chuyện đang xảy ra —

Chỉ thấy Tổng tài Doanh nghiệp Sở thị luôn luôn cao cao tại thượng, mong muốn mà không được… đột nhiên nước mắt bất ngờ chảy xuống, một tiếng khóc to, nhào vào trong lòng thiếu niên —

*******************

Trong bao sương kín mít tràn ngập tiếng thút thít cùng tiếng thở dốc vô tận.

Liên can không biết bao nhiêu người xem kể cả những nhân viên tiệm vô tội, đến thư kí Tổng tài đi theo cũng rút lui sạch sẽ, chỉ để lại hai người đàn ông dính chặt vào nhau trên ghế sa lon …

“A a… Ngọc nhi, Ngọc nhi, đừng đối với ta như vậy, đừng không nói một tiếng mà rời ta đi như vậy, ca ca chịu không được… Chịu không được…” Bước dài ngồi lên trên người thiếu niên, dùng tiểu huyệt phía sau mỗi nhịp nuốt vào nhả ra khối thịt to lớn rắn chắc, Sở Thận Chi tóc tai tán loạn, trên mặt đầy nước mắt, càng không ngừng tập trung hôn lên môi người trước mặt.

Yến yến nhẹ nhàng, như khóc như nói, lời cầu khẩn của tuyệt sắc mỹ nhân chính là tiên nhân nghe xong cũng nhịn không được mà động lòng phàm.

Nhưng Sở Thiên Ngọc nghe vậy như không chút động lòng, chỉ nhắm mắt lại, không nói một câu.

“Ô… Ngọc nhi, ngươi tức giận sao… Ngươi lại giận ca ca nữa sao? Ca ca làm sai cái gì? Ta rốt cuộc làm sai cái gì a?”

Sở Thiên Ngọc mở to hai mắt, oán hận mà nhìn thẳng nhân nhi trên người, nhưng cuối cùng lại không mở miệng, chỉ phất tay mạnh, quét một cái khiến chén dĩa trên bàn rơi xuống, đem hai chân Sở Thận Chi đang mở rộng nắm lên, một phát mạnh cắm sâu vào——

“A ——” trong cơ thể như bị căng ra bởi một vật thật lớn đâm xuyên vào, Sở Thận Chi vừa thống khổ vừa sảng khoái mà thét chói tai, hai mắt mở to gấp đôi, cả người cơ hồ muốn ngất đi.

Cũng không biết chính mình đến tột cùng đã tiết ra bao nhiêu lần, Sở Thận Chi chỉ biết rằng thứ đang hung hăng trong cơ thể hắn chính là đệ đệ yêu quý nhất của mình, cả người liền không còn nhận ra phương hướng mà ngất đi trong vui sướng, mặc cho chính mình như con búp bê nát bị loay hoay thành các loại tư thế kỳ quái cũng không hề có câu oán hận.

“A a… Ngọc nhi, cho ta, cho ta a… Ngươi tại sao không cho ta? Ngươi không muốn ca ca rồi sao? Nhưng ca ca muốn ngươi a… Ngọc nhi… Ngọc nhi, bắn vào ta ——” phát giác thiếu niên nãy giờ chưa một lần tiết vào trong người, Sở Thận Chi cắn răng, dâm đãng mà xoay thắt lưng lại, đem côn thịt cắm ở tiểu huyệt của mình sống chết mà xoắn chặt, rốt cục nghe thấy Sở Thiên Ngọc kêu lên một tiếng đau đớn, sau một trận điên cuồng xuyên vào mãnh rút, như mong muốn làm cho tinh dịch của hắn bắn vào trong nhục huyệt cực nóng của mình ——

“Ô a… nhiều hơn, nhiều hơn nữa!” Sở Thận Chi liều mạng co rút lại đường ruột, nghĩ muốn ép quỳnh tương ngọc lộ (chỗ này chắc biết là gì rồi a) của bảo bối hắn ra, vĩnh viễn lưu lại trong thân thể mình.

Nhưng động tác của hắn lại khiến cho nam căn của Sở Thiên Ngọc nguyên bổn mềm nhũn lại dần dần ngẩng đầu lên, cảm nhận được thiếu niên lại lần nữa điên cuồng lao băng băng trên người mình, Sở Thận Chi vốn đã mệt mỏi không chịu nổi nhưng lại mặc kệ bất cần mà ôm chặt hắn, khóc đáng thương.

“Ngọc nhi… Tiếp tục… Tiếp tục… Không sao… Lộng phá ca ca cũng không sao… Ca ca yêu ngươi… Yêu ngươi a…”

Từ sau khi hai người gặp lại, Sở Thiên Ngọc từ đầu tới đuôi không nói một câu, nghe vậy toàn thân đột nhiên chấn động, y như bị người điểm trúng tử huyệt, động tác vốn dĩ hung bạo như cọp vồ cũng mềm mại xuống, đến cuối cùng lại thở dài, nhẹ nhàng hôn lên hai phiến môi hồng nộn kia.

Chỉ là cái hôn nhẹ nhàng lại khiến cho Sở Thận Chi trong nháy mắt đạt tới đỉnh điểm cao trào, trong miệng khóc hô “Ngọc nhi, Ngọc nhi “, kêu kêu như thế rồi trong lòng thiếu niên mất đi ý thức…

Hoàn chương 1

Edit ngày 13/6/2010

Edit thêm đoạn ya ở cuối chương

Xin lỗi các  bạn nào đã đọc chương này rồi. Do bản raw mình kiếm được không đầy đủ nên edit có phần thiếu sót

PS: cảm ơn bạn Minh Du đã nhắc

Comments on: "[Sủng Nịch Vô Tội] Đệ nhất chương" (5)

  1. _Tử An tiên sinh_

    A! A! A! Mèn ơi, từ đệ nhất chương đã “mặn mà” thế này. ;))

    Bộ này giờ mới đọc thật chậm trễ quá!
    Đa tạ Uyển Nhi lắm lắm a!😄

  2. aaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa ta thik xôi thịt

  3. Ta rất tkyk bạn A Thận

  4. cm cho nàng … dạo này bị đưa vào vòng lẫn quẫn huynh đệ :X tks nàg đã dịch bộ này🙂

  5. mẹ ơi, ta tưởng caca là công chứ, hóa ra là thụ ah?? đọc đến đoạn mà giật nảy cả mình, ôi hình tượng tổng tài đẹp trai, tài giỏi, lãnh khốc, sủng thụ củ ta bị ngâm nước giếng rồi. huhu

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: