Mị Loạn Hồng Nhan

Tác giả: Anh Lạc Mị

Dịch: QT

Edit: Uyển Nhi

Đệ nhất quyển – Đệ thập tam chương

Dưới đường phố chật chội, người đi đường vội vã qua, mỗi người cũng bề bộn nhiều việc chuẩn bị hàng tết, mà các thương phiến cũng muốn thừa dịp trong khoảng thời gian này buôn bán hốt bạc về nhà, qua năm mới tốt đẹp hơn.

Trong đám người hi nhương (nhốn nháo), có hai mạt bóng người thon dài chậm rãi đi ra, trong đó một người một thân áo choàng hỏa hồng lập tức lọt vào ánh mắt thương phiến đi đường, nhưng lại bị mũ rộng che nhan nên không cách nào thấy rõ mặt hắn, có một người đi theo phía sau hắn, người kia một thân thiếp thân hắc y, tay cầm trường kiếm, bình thản nghiêm mặt, trầm tĩnh như nước theo sát phía sau hồng y nam tử.

Hai người một trước một sau từ từ đi qua.

“. . . Vậy mấy lão gia hỏa còn đang tìm chúng ta khắp nơi sao?”

“Hồi công tử, từ khi chúng ta rời Tiên Nhân Đàm, trên đường vẫn không có dừng lại.”

“. . . Vậy mấy lão đầu tử kia làm mất hứng rồi, cứ tiếp tục như vậy, không khỏi quá nhàm chán a. . .”

“. . .”

“. . . Mặc Liên, thả ra phong thanh (tin đồn), nói đêm trừ tịch phải gặp tại. . . Nhân Duyên trấn, cũng không quá mức trêu cợt bọn họ nga. . .”

“Vâng, công tử.”

“. . . Mặc Liên, này đến Nhân Duyên trấn mất mấy ngày hành trình?”

“Hồi công tử, đại khái cũng mười ngày lộ trình.”

“. . . Đêm trừ tịch năm nay. . . Phỏng chừng sẽ rất náo nhiệt. . . Mặc Liên, trước nghỉ ngơi một đêm, mua đồ vật, ngày mai vừa chơi đùa vừa lên đường, như thế nào? . . .”

“. . . Vâng, công tử.”

Bên này, hai người càng lúc càng xa, chậm rãi biến mất giữa biển người tại đầu đường, bên kia, Quân Liên lôi kéo Nạp Lan Mị đi ra trà lâu, hướng trái ngược hướng cửa hàng mứt quả đi đến.

Trên đường tiếng động ồn ào như trước, đột nhiên, trong đám người có người hô lớn.

“Có tiểu thâu (trộm cướp)! Trảo (bắt) tiểu thâu!”

Nạp Lan Mị mới vừa nghe được tiếng vang, còn chưa kịp phản ứng, đồng thời cảm giác được vật thể trên tay không còn, vừa mới lôi kéo chính mình hoàn lại bàn tay nhỏ bé đã buông lỏng ra, hài tử này mới vừa nằng nặc muốn ăn mật tiễn lúc này hoàn lại không thấy bóng dáng, trực giác đem ánh mắt dời về phía địa phương gặp chuyện không may.

Chỉ thấy một người hoảng hốt bối rối cố gắng mở đường hướng nơi nhiều người chui, mục đích là muốn thừa dịp nhiều người đục nước béo cò chạy trốn, nhưng hắn nhảy lên tới vị trí kia đám người đều đã tản ra, dần dần, ngược lại bị sóng người né ra vây quanh, vì bảo vệ an toàn của chính mình, hắn hoàn lại xuất ra chủy thủ mang theo tùy thân muốn trảo người phía trước uy hiếp, lúc này bình dân trung hậu thành thật đúng là bị chủy thủ này hù dọa, đám người thần sắc do dự mà đứng yên tại chỗ, suy nghĩ có nên tiến lên hay không, dù sao lễ mừng năm mới, thấy máu chung quy là điềm không hay.

“Đem hà bao (bóp, ví) của đại nương giao ra đây! Nếu không bổn thiếu gia đối với ngươi không khách khí!”

Quân Liên bước từ trong đám người đi ra, bạch y như tuyết, sắc mặt cứ ngạo nghễ nhìn người trước mặt, trường kiếm trong tay phát sáng, ngữ khí sinh lạnh mà mở miệng nói. Kẻ trộm kia vừa thấy trường kiếm trong tay Quân Liên, sắc mặt nhất thời khó nhìn vài phần, nhưng vừa thấy Quân Liên vẻ mặt thanh tú chưa hết ngây thơ, thân hình gầy gò mà tinh tế, lập tức không còn cảm giác áp bách, cười khẩy nói:

“Tiểu tử kia, nhìn thể cốt này của ngươi, tuổi còn nhỏ không ở nhà chờ mẫu thân cho nãi (bú sữa), hoàn lại cầm lợi khí này đi ra chơi đùa, cẩn thận làm bị thương chính mình. . .”

“Ngươi!” Quân Liên nheo mắt lại, trong mắt toát ra tức giận, dương tay rút kiếm đâm tới, lại bị người nọ nhanh nhẹn tránh ra, vì vậy Quân Liên lại tiếp tục bổ ngang, nhưng lại liên tục thất bại, chung quanh không chút che dấu tiếng thở dài, Quân Liên tức giận đến hai tròng mắt cũng đỏ, chỉ có thể lấy khí lực lớn nhất bản thân dùng sức bổ chém tới!

Nạp Lan Mị bước vào trong đàn người vây xem, ánh mắt rơi vào tiểu thâu giữa đám người rồi chậm rãi chuyển qua tiểu nhân ở phía sau, âm thầm lắc đầu hưng thán, đứa nhỏ này nghĩ muốn hành hiệp trượng nghĩa cũng phải ngẫm lại phân lượng của chính mình đi, một tiểu hài tử, cho dù có vài công phu thủ tam cước miêu (công phu mèo quào a), như thế nào có thể địch lại người trưởng thành thân cường lực tráng đây, càng bất đắc dĩ chính là, đứa nhỏ này ăn mấy lần thất bại cũng hoàn lại không biết thu kiếm. . . Bàn tay nhanh chóng nắm lại, Nạp Lan Mị nhẹ nhàng cầm viên đá trong tay, như trước, chuẩn bị lần nữa ra tay giải nguy cho hắn.

Đang lúc này, lăng không (trên trời) phóng tới một chuỗi đường hồ lô hồng tươi đẹp.

Từ dưới tay (QT dịch là “nách”, nhưng để thì thô quá) Quân Liên xuyên qua, đem tay tên trộm càn rỡ cười to đinh lên vách tường ở ngã tư, nhất thời máu tươi văng khắp nơi, nhiễm hồng một vùng tường trắng. Chuyện phát sinh quá mức bất ngờ, Quân Liên trong lúc nhất thời sửng sờ, chung quanh người xem náo nhiệt cũng đều ngây ngẩn cả người, mãi đến bị tiếng kêu thê lương kia bừng tỉnh, lúc này mới phiên nhiên tỉnh ngộ, vội vàng hướng phía đường hồ lô bay tới nhìn lại.

Đầu đường hi nháo hi nhương, Quân Liên mở to hai mắt nhìn cũng chỉ có thể bắt đến một góc áo đen tung bay qua, mãi đến bóng lưng lạnh nhạt như băng kia hoàn toàn biến mất trong tầm mắt, mãi đến khi đám người bắt tiểu thâu kia tống quan, trên đường chỉ còn lại vài người trông hàng.

Nạp Lan Mị nhìn một chút bóng lưng màu đen kia dần dần đi xa, tâm trạng hồi tưởng lại thủ pháp tiện tay ném ra đường hồ lô kì lạ kia, vừa quay đầu lại đã thấy Quân Liên vẫn còn kinh ngạc đứng yên tại chỗ, liền quay lại nhẹ nhàng vỗ vỗ hắn.

“Được rồi, người đã đi, chúng ta cũng đi thôi.”

Quân Liên yên lặng chỉ chốc lát, chậm rãi đi tới đường hồ lô rơi trên mặt đất dưới vách tường nhiễm vết máu nhặt lên, vừa lại đứng dậy tay sờ sờ ở động mắt (lỗ thủng) trên tường, “. . . Sư phụ, Quân Liên lần đầu tiên biết đường hồ lô cũng có thể giết người, người kia. . . Thật là lợi hại!”

“Quả thật rất lợi hại. . .” Nạp Lan Mị cười nhẹ nói, không thể không thừa nhận người ra tay đối với lực đạo rất nắm vững, cây trúc sâm thật nhỏ này, ra tay nếu nhẹ có thể đâm xuyên bàn tay, nhưng không cách nào cắm vào tường đá cứng rắn, mà nếu lực đạo nặng rồi, thì sẽ trực tiếp xuyên qua tường, nhưng lúc này, cây trúc sâm không nhẹ không nặng vừa vặn đàng hoàng ra tay làm đường hồ lô không rơi xuống mà dính chắc trên tường, này đúng thật nắm vững rất tốt.

“Ngay cả sư phụ cũng nói lợi hại. . .” Tiếng than khóc vang lên, trung ương đường phố rộng mở, thiếu niên bạch y bào thất vọng ngồi xổm thân xuống, ngay cả trường kiếm mang theo tùy thân cũng tiện tay để qua một bên, thanh âm rầu rĩ lầm bầm lầu bầu: “. . . Quân Liên lúc nào mới có thể lợi hại như vậy đây, nhẹ nhàng một ném liền có thể giải quyết rồi. . .”

Thanh âm không cao, nhưng cũng đủ mình nghe thấy được, Nạp Lan Mị bật cười, đứa nhỏ này rõ ràng đúng là nói cho mình nghe mà, bất quá, ngẫm lại tình huống vừa mới xuất hiện, mâu quang Nạp Lan Mị vừa chuyển, nhẹ nhàng ngồi xổm xuống, nâng ngón tay sờ mái tóc mềm của Quân Liên, ôn nhu cười: “Ta có thể dạy ngươi mấy chiêu.” Đến hai mắt Quân Liên tỏa sáng như trước, lại thêm vào một câu, “. . . Nhưng sau này không được gọi ta là sư phụ nữa, có thể chứ?”

“. . . Vậy sau này Quân Liên gọi như thế nào đây? Ngươi dạy Quân Liên võ công cũng không nhận Quân Liên, không công dạy cho Quân Liên, Quân Liên sẽ rất áy náy. . .” Không được, vậy chỉ có thể làm người hầu, nhưng bản thân y hiếu động như thế, phỏng chừng chỉ biết làm trở ngại chứ không giúp gì lại thêm phiền toái, vậy làm sao bây giờ đây? Quân Liên khó xử mà nhăn mày.

“. . . Gọi Nạp Lan đại ca, như thế nào?” Duỗi ngón tay vuốt lên lông mày đang nhăn lại của hắn, Nạp Lan Mị cười dịu dàng, trong ánh mắt lộ ra nồng đậm sủng nịch ôn nhu, Quân Liên nghe xong nhãn tình sáng lên, hắn hưng phấn mà nhảy vài cái, sau đó nhào vào lòng Nạp Lan Mị, vui vẻ cười.

“Nạp Lan đại ca!”

Xoa cái đầu nhỏ, Nạp Lan Mị cười đến ôn nhu, càng ngày càng cảm giác được đứa nhỏ này như Nạp Lan Cửu khi còn bé, vừa nghĩ đến Nạp Lan Cửu, trái tim Nạp Lan Mị liền trầm xuống, khóe miệng tươi cười cũng thốn (mất) quang mang ấm áp.

Cửu nhi, hôm nay có khỏe không? . . .

Hết chương 13

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: