Mị Loạn Hồng Nhan

Tác giả: Anh Lạc Mị
Dịch: QT
Edit: Uyển Nhi

Đệ nhất quyển – Đệ thập nhất chương

Đồng dạng bóng đêm.

Hàn phong thanh lạnh phất qua, bóng cây lay động, nguyệt quang trên mặt đất tán ra thành một điểm màu bạc, lá phong cũng từ từ thưa thớt, rơi vào trong tay một người, bàn tay tinh tế thon dài, diệp mạch (gân lá) lá phong rõ ràng dưới ánh trăng trắng nhạt, Nạp Lan Mị đứng yên, y bào đạm tử sắc tại gió đêm mùa hạ có chút tung bay chuyển động, dung nhan trong trẻo, lạnh lùng mà tuyệt mỹ, con ngươi thâm thúy chẳng những không vì đêm tối mà ám trầm, ngược lại càng thêm tinh sáng đến hoa mắt.

“Các ngươi ra đi.”

Bóng đen thoáng một cái, lặng yên không một tiếng động, phía sau Nạp Lan Mị xuất hiện hai mạt bóng dáng, hai người toàn thân trong bộ hắc y áp sát, chỉ lộ ra hai con mắt lạnh lẽo như sương lạnh, nhìn thấy Nạp Lan Mị, hai người quỳ gối xuống, cung kính mà chắp tay hành lễ.

“Thiếu chủ.”

Nạp Lan Mị xoay người, phất tay, lá phong trong lòng bàn tay rơi xuống. Nạp Lan Mị nhìn bọn họ, giơ tay ý bảo đứng dậy, đợi bọn hắn đứng dậy, liền mở miệng nói:

“Ta ngày mai phải rời khỏi hoàng cung, các ngươi. . .”

“Thuộc hạ nguyện đi theo thiếu chủ!” Hai người không đợi Nạp Lan Mị nói xong liền không chút do dự cùng đồng thanh.

Nạp Lan Mị nhẹ nhàng thán một tiếng, tay vỗ vỗ bả vai của hai người, nhẹ nhàng chậm rãi cười, “Thủ, Tu, các ngươi từ nhỏ đi theo ta, cho nên, ta hôm nay mục đích gọi các ngươi tới, các ngươi tâm lý hẳn là rất rõ ràng, tại trong cung, chỉ có Cửu nhi nhận thức các ngươi, cũng chỉ có thể tin tưởng các ngươi, Cửu nhi tuổi còn nhỏ, cũng vừa mới vào cung, cái gì cũng không hiểu, ta lo lắng hắn xảy ra chuyện.”

Hai mạt bóng người cúi đầu lặng im.

Nạp Lan Mị thân thủ kéo hạ cái khăn đen trên mặt một người, lộ ra khuôn mặt oa oa xinh xắn, mắt thật to cộng thêm đôi môi anh đào nhỏ xinh, càng hết sức đẹp đẽ đáng yêu, xem tuổi cũng chỉ có mười bốn mười lăm tuổi, nhưng hắn lại là danh liệt đệ tứ của đại nội cao thủ, nhìn như đơn thuần đáng yêu, nhưng thủ đoạn ra tay lại hết sức sạch sẽ lưu loát, vốn là ám vệ Nạp Lan Mị an bài trong hoàng cung bảo vệ Kính Ninh đế.

“Ta sau khi rời đi, Cửu nhi cũng là đối tượng mà ngươi cần phải bảo vệ, có lẽ là làm khó ngươi rồi, nhưng ta tin tưởng ngươi có thể làm được.”

Thủ ngước mắt nhìn chủ tử trước mặt, ánh mắt lóe ra, mấy lần muốn nói lời ngăn cản, cuối cùng bỏ cuộc, cúi đầu, thanh âm uẩn khuất nói: “Thuộc hạ đã rõ.”

Tay vỗ vỗ, Nạp Lan Mị nhìn về phía một người khác, thấy chính hắn kéo mặt nạ xuống, liền nói thẳng: “Tu, sau khi ta rời đi, mặc kệ thái tử có hành động gì, ngươi cũng không được ngăn cản, ngươi chỉ cần làm tốt bổn phận ngươi là được rồi, chuyện khác tùy ý nó phát sinh, biết không?”

Có chút nhăn lại mày kiếm, đôi mắt màu trà mực híp lại, hắn là thám tử Nạp Lan Mị sắp đặt trong cung, sau khi thăm dò mọi chuyện xảy ra trong cung hắn đều nói tất cả cho Nạp Lan Mị, dù Nạp Lan Mị không nhúng tay, đều có thể rất rõ ràng chuyển biến của triều chính, hóa giải nguy cơ ẩn dấu của Nguyệt Độc quốc, cho nên mặc kệ sẽ phát sinh cái gì, hắn chỉ cần tin tưởng theo suy toán của người này là được, hôm nay cũng như thế.

“Thuộc hạ ghi nhớ.”

Đôi môi mỏng nhạt mím chặt lại, tiếng nói của Tu vang trầm thấp.

“Ủy khuất các ngươi.”

“Thiếu chủ nói quá lời.”

Rét lạnh thổi qua, thổi bay góc áo ba người, tàn lá cuồn cuộn nổi lên, tung bay hướng đêm tối không biết tên.

Thông thường, Thủ cùng Tu lúc này hẳn đã rời đi chấp hành nhiệm vụ rồi, nhưng hôm nay bọn họ lại nhất trí trụ lại, bởi vì bọn họ cũng cảm giác được chủ tử hôm nay bất đồng so với thường ngày, hôm nay vốn là ngày hỉ của Cửu thiếu gia, chủ tử mặc dù vui, nhưng trong nét tươi cười luôn cất giấu một cỗ cô đơn đau thương, để cho bọn họ rất muốn lưu lại cùng hắn.

Nạp Lan Mị cũng nhận thấy được tâm tư bọn họ, tùy ý bọn họ lưu lại, trầm mặc hồi lâu, hắn thanh âm nhẹ điềm vang lên, “. . . Các ngươi ai biết Mộ Dung U bây giờ ở địa phương nào?”

Thủ ngẩn ra, lộ ra vẻ mặt khó hiểu, “. . . Thiếu chủ, Mộ Dung U này rất thần bí, tiếp nhận minh chủ vị chưa đầy nửa tháng liền biến mất, cho tới bây giờ một tin tức cũng không có.”

“Thiếu chủ, thuộc hạ lập tức đi điều tra!”

Nói xong, Tu xoay người rời đi, lại bị Nạp Lan Mị nhẹ nhàng kéo lại, hắn quay đầu, Nạp Lan Mị khuôn mặt tươi cười ôn hòa đáp.

“Được rồi, ta chỉ vốn là thuận miệng hỏi một chút thôi.”

“Thiếu chủ. . .”

“Nạp Lan.”

Đạm thanh âm nhẹ nhàng vang lên.

Thủ cùng Tu kinh ngạc nhìn nhau, có người đến gần bọn họ cư nhiên cũng không có phát hiện, có thể thấy được công lực của người kia ở trên bọn họ, lại nhìn chủ tử, đã thấy hắn phảng phất dự liệu được, khóe miệng cong lên nụ cười, nhưng không chào hỏi, mà là xoay người đối với hai người bọn họ nói: “Các ngươi đi xuống trước đi.”

Thủ cùng Tu nhìn nhau, không hẹn mà cùng hướng phía thanh âm bay tới, vốn là phải bảo vệ người kia đi, rốt cuộc là ai đây? Trong hoàng cung còn có người bọn họ không biết sao? Võ công lại cao đến trình độ người có thể không bị phát hiện như thế sao? . . . Dù cho có rất nhiều nghi vấn, nhưng đây là điều bọn họ không cần hiểu rõ, bóng đen chợt lóe, hai người biến mất tại chỗ.

Chỗ bóng người vừa biến đi truyền ra tiếng bước chân rất nhỏ, dần dần, một mạt bóng người xuất hiện trước mặt Nạp Lan Mị, một thân lãnh đạm long bào thêu kim tuyến, đai lưng rộng khảm ngọc, tóc dài phi tán, hai mắt u thâm tựa hồ sâu, khuôn mặt trong sáng tuấn dật, cả người tóa ra quý khí thiên thành.

Nạp Lan Mị nhìn người, nhợt nhạt cười. Trên tiệc rượu, bởi vì chính mình thân phận mẫn cảm, cũng vì tránh cho phiền toái không tất yếu , cho nên hắn không có cùng Khanh nói chuyện với nhau.

“Khanh, ta nghĩ ngươi còn muốn tiếp tục nghe lén.”

Mày kiếm hở ra, mâu quang tinh sáng hướng về phía Nạp Lan Mị, hí mắt.

“Không nên nói sang chuyện khác.”

Nạp Lan Mị văn nhã mà nhún nhún vai, tại trong ánh mắt giống như châm của Khanh, ngẩng đầu nhìn bầu trời đen nhánh, đôi mắt thâm thúy thâm ám khôn cùng, nhưng cái gì cũng chưa nói, hắn biết, người bên cạnh sẽ hiểu.

“Quyết định đi rồi sao?”

Khanh thản nhiên mà nói, không có hỏi gì nhiều, cũng không có bất cứ lời giữ lại nào.

“Muốn đi xông xáo giang hồ một phen.” Nạp Lan Mị êm ái cười, nguyệt quang soi rọi, tinh xảo tuyệt luân. Khanh lạnh nhạt mà liếc nhìn hắn một cái, tay lấy từ trong lòng ra một quyển trục (để dễ hình dung “quyển trục” giống như tờ lịch mình cuộn lại a), tiện tay ném đi, tại không trung vẽ ra một đường vòng cung hoàn mỹ rơi vào đôi tay thon dài của Nạp Lan Mị.

Nạp Lan Mị tiện tay mở ra, thấy rõ nội dung trong quyển, mắt chợt lóe kinh ngạc, sau đó ai oán cười, “Khanh, ngươi là có chủ tâm không hy vọng ta vui a.”

“Có việc làm, ngươi cũng không cảm thấy nhàm chán.” Khanh thản nhiên xoay người. Nạp Lan Mị cười đến êm ái, “Khanh chính là khanh, ta thật bái phục ngươi rồi.”

Ám sắc quang mang từ trong tay Khanh ném ra, Nạp Lan Mị vững vàng tiếp được, mở tay ra, trong tay vốn là miếng lệnh bài, “Thần Miểu lệnh, đừng hy vọng ta sẽ nhặt xác cho ngươi.” Khanh lãnh đạm mà nói, quầng trăng thật thanh đạm, nhưng miệng của hắn tương ghìm ra một đường cong nhợt nhạt, không sâu, hiển lộ ôn nhu tiềm ẩn của hắn chỉ quan tâm tri kỷ duy nhất trong cả đời này.

Nạp Lan Mị nhìn Khanh, ánh mắt vui mừng càng phát ra, biết được mình như thế, hà cầu (còn đòi hỏi chi), “Yên tâm, ta sẽ còn sống trở về.” Tử ảnh (bóng màu tím) thoáng một cái, cước điểm rất nhỏ vang lên, mang theo gió đêm nhẹ thổi, vén lên góc áo màu vàng nhạt, lá rụng cuồn cuộn tung bay, trống rỗng mà thổi qua nơi Nạp Lan Mị vừa mới đứng.

“Ca! Ca! . . .” Tiếng bước chân dồn dập truyền đến, một bộ thân ảnh đạm phấn xuất hiện trong tầm mắt của Khanh, trên gương mặt dịu dàng tao nhã mang theo lo âu cùng khẩn trương, người nọ vừa nhìn đến Khanh, bật người dẫn theo lưới bắt chim nhỏ chạy tới, hai tròng mắt hoàn lại nhìn chung quanh, “Ca, Mị ca ca đâu?”

Khanh không tiếng động mà nhìn tiểu muội của mình, không nói gì lắc đầu, “Hắn đã đi.”

“Đi rồi. . .” Cô gái lăng lăng giật mình đứng đó, nước mắt dần dần tràn ra hốc mắt, “Mị ca ca. . . Đi rồi. . .” Nàng nhào vào trong lòng Khanh, thất thanh khóc rống.

Vốn là duyên, hay là nghiệt. . .

Khanh nhẹ nhàng hoàn trụ thân thể trong lòng, tâm than nhẹ.

Hết chương 11

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: