Mị Loạn Hồng Nhan

Tác giả: Anh Lạc Mị
Dịch: QT
Edit: Uyển Nhi

Đệ nhất quyển – Đệ thập chương

Đầu đông ban đêm rét lạnh mà yên tĩnh.

Nguyệt quang trên cao, chúc quang yếu ớt, công công bồi hành (dẫn đường) mang theo đại đèn lồng màu đỏ ở phía trước dẫn đường, Nguyệt Độc Thấu thân thể cao ngất mà đi ở chính giữa, phía sau cung nữ đi theo tay cầm khay bạc, đoàn người nhịp bước vững vàng từ từ đi tới. Lăng Tiêu Điện cách Đông Cung Xuân Oán có chút xa, đường xá qua cả ngự hoa viên, đường về quanh co phức tạp, không có cung nhân quen thuộc dẫn đường, rất dễ dàng bị lạc hướng.

Dọc theo đường đi, hồng trù tung bay, hồng sắc đèn lồng rọi đỏ mặt đường, địa phương đi qua bách hoa tranh tươi đẹp, mùi thơm oanh quanh quẩn thoảng vào mũi, làm cho hậu cung thanh lãnh này tăng thêm phần ấm sắc. Đi ngang qua Thu uyển, càng đến gần Xuân uyển, nhịp bước của Nguyệt Độc Thấu lại càng thấy thong thả, hắn nhìn ngọn đèn dầu lay lắt ở tẩm cung phía trước, tâm không biết suy nghĩ chút gì.

“Các ngươi cũng đi xuống đi.” Nguyệt Độc Thấu đột nhiên dừng lại cước bộ, huy phất tay.

“Điện hạ. . .” Cung nhân dẫn đường dừng lại cước bộ, khó hiểu, này cách tân phòng hoàn là có chút khoảng cách, điện hạ vì sao. . . . Mọi người nghi hoặc mà xem một chút tân phòng ở xa xa, cuối cùng hay là phất phất thân rời đi.

Đêm tĩnh xuống, Nguyệt Độc Thấu ở tại chỗ đứng thẳng thật lâu, cuối cùng cất bước đi vào Xuân uyển, nghĩ chần chờ hay là đẩy cánh cửa ra. Sau khi vào cửa, có người hành lễ, hắn phất tay cho ra, hít sâu khẩu khí, quanh quẩn qua bình phong mờ mờ, dọc theo thảm trải màu đỏ, đi vào nội thất.

Nhận thấy được có người tiến vào, Nạp Lan Cửu ngửng đầu, nhan sắc đỏ hồng cùng ánh nến màu vàng sáng càng tôn lên khuôn mặt của hắn, trắng nõn không tỳ vết cùng đỏ đỏ của lớp phấn phủ, nâng con ngươi mắt chốc lát, đôi mắt sáng môi đỏ mọng, tam quang lưu dật, phong tình vạn chủng, trong nháy mắt, Nguyệt Độc Thấu dĩ nhiên xem ngây người, kinh ngạc mà đứng tại chỗ.

Ngoài ý muốn chứng kiến Nguyệt Độc Thấu, Nạp Lan Cửu nghi hoặc mà nhìn một chút sắc trời ngoài cửa sổ, lúc này mới tỉnh ngộ lại, canh giờ đã không còn sớm, lại nghĩ nghi thức kế tiếp, Nạp Lan Cửu trên mặt lập tức hồng càng thêm diễm lệ, lại nhìn xem cả người rượu ý của Nguyệt Độc Thấu, trong đôi mắt ám trầm kia tiết sắc tình làm cho trống ngực Nạp Lan Cửu chậm rãi tăng gia tốc.

Đột nhiên, Nguyệt Độc Thấu cất bước hướng hắn đi đến.

“Thấu. . .” Nạp Lan Cửu có chút bất an mà nuốt khẩu thủy (nước bọt).

Không để ý đến bất an của Nạp Lan Cửu, Nguyệt Độc Thấu xoa gương mặt tiếu hồng của Nạp Lan Cửu, từng phân mịn màng bóng loáng, còn có nhiệt độ ấm ấm, không sai, là chân thật, cũng không phải ảo giác! Hô hấp của Nguyệt Độc Thấu không khỏi dồn dập, sau đó lúc Nạp Lan Cửu vẫn còn đang sững sờ, cúi đầu hôn Nạp Lan Cửu, một tay chế trụ sau gáy, một tay kia thoáng sờ hạ ngạc trơn bóng (vòm họng dưới), đầu lưỡi ấm áp linh hoạt tiến nhanh vào.

Nạp Lan Cửu khiếp sợ nhìn mi mắt gần trong gang tấc, trong kẽ hở đôi môi bị ép mở ra mang ấm áp không phải của mình, ngay cả hô hấp cũng trở nên khó khăn, tiềm thức yếu ớt muốn đẩy ra, nhưng không mạnh bằng khí lực của Độc Thấu, chỉ có thể nâng đầu miễn cưỡng chấp nhận nụ hôn của Nguyệt Độc Thấu.

“Đừng. . .”

Nạp Lan Cửu liều mạng giãy dụa, nhưng lại chỉ khiến nụ hôn càng sâu hơn, lâu không thấy Nguyệt Độc Thấu dừng lại, Nạp Lan Cửu cấp bách muốn hô hấp, mặt đỏ như hồng trù, chưa bao giờ cùng bất luận kẻ nào từng có động tác thân mật như vậy, cho dù chính mình ái mộ sư huynh cũng chỉ là ôm ôm mà thôi, nhưng giờ phút này, chính mình đang làm cái gì vậy?

“Đừng. . . Thấu. . . Buông ra. . .”

Rõ ràng cảm giác được Nạp Lan Cửu kháng cự, Nguyệt Độc Thấu lộ vẻ cứng đờ, trong đầu đột nhiên hiện ra thân ảnh Nạp Lan Mị, hôm nay là đêm tân hôn của hắn cùng Cửu nhi, vì sao. . . Động tác ngừng lại, hắn buông Nạp Lan Cửu ra, hơi thở gấp gáp gần bên, Nạp Lan Cửu sắc mặt đà hồng, ánh mắt khổ tâm nhưng lại ôn nhu.

“Xin lỗi, làm ngươi sợ rồi.”

Nạp Lan Cửu ngơ ngác nhìn Nguyệt Độc Thấu, vô thức mà nháy mắt.

“Thấu. . . Ta. . .”

“Không có việc gì, chúng ta hoàn lại có rất nhiều thời gian.”

Nhẹ nhàng mơn trớn khuôn mặt nhỏ nhắn hoạt nị (trắng muốt, không vấy bẩn) của Nạp Lan Cửu, tay nắm lấy phượng quan nặng nề cồng kềnh, sợi tóc như lụa dọc theo tay rơi lên vai tán hạ lưng, mang theo mùi hoa hải đường thoang thoảng, thuận hoạt (suôn mượt) làm cho hắn yêu thích không buông tay, nhưng là, hắn không cách nào quên thân hình cứng ngắc gồng chặt của Nạp Lan Cửu.

Vốn là muốn thời gian qua, hắn như vậy an ủi chính mình.

“Hôm nay ngươi hảo hảo nghỉ ngơi, ta đi thiên điện.” Hấp khẩu khí, thân đứng lên, lộ rõ nụ cười lãnh đạm, sau đó xoay người.

Nạp Lan Cửu nhìn hắn xoay người, Nguyệt Độc Thấu không quen tươi cười, bình thường khuôn mặt lạnh nhạt xa cách, cười rộ lên có điểm cứng ngắc, nhưng là lúc này, Nạp Lan Cửu lại cảm giác được trong nụ cười này lộ ra một cỗ kì dị, nhân ý ôn nhu mà thiện giải (lương thiện), Nạp Lan Cửu liễm hạ đôi mắt (nheo mắt).

Nạp Lan Cửu vươn tay, nhẹ nhàng bắt được góc áo đỏ tươi, Nguyệt Độc Thấu dừng lại cước bộ, nhưng không có quay đầu lại.

Hồi lâu, Nguyệt Độc Thấu xoay người, quay đầu lại nhìn về phía góc áo bị kéo, ngón tay dài nhỏ trong trẻo, theo cánh tay hướng lên nhìn về phía Nạp Lan Cửu, đã thấy Nạp Lan Cửu sâu kín mà nhìn hắn, đôi mắt màu đen nhiễm quang mang ấm áp của hoa nến.

“Cửu nhi. . .”

Nguyệt Độc Thấu tiếng nói khàn khàn.

Này, vốn là hy vọng hắn lưu lại sao? Hắn, thật là hàm ý lưu lại sao?

“Thấu. . .”

Nạp Lan Cửu ngượng ngùng nhưng lại thản nhiên mà đón nhận ánh mắt Nguyệt Độc Thấu, hôm nay là hắn cùng Thấu thành thân, đây là chuyện tránh cũng không thể tránh, từ lúc chính mình đáp ứng sư huynh theo hắn hồi cung, chính mình không phải đã nghĩ thông suốt rồi sao? Tại sao bây giờ còn muốn cố chấp như vậy, thản nhiên mà cười, hắn nhìn Nguyệt Độc Thấu.

“Chúng ta đã thành thân rồi. . .”

Nguyệt Độc Thấu có chút sửng sốt, sau đó nhẹ nhàng mà cười.

Nạp Lan Cửu thoáng chốc sắc mặt như hồng trù.

Ngoài cửa sổ, trăng rằm thanh lạnh.

Bên trong, xuân ý ấm áp tan ra.

Tình cảm mãnh liệt như tinh chi hỏa (sao hỏa), bị khuôn mặt nhẹ điêu (ngả ngớn) của Nạp Lan Cửu khơi thành liệt hỏa hừng hực, vứt lại tất cả băn khoăn, Nguyệt Độc Thấu trút bỏ xiêm y, hôn trụ Nạp Lan Cửu thật sâu, dẫn dắt Nạp Lan Cửu vào một đêm triền miên.

Rèm đỏ chậm rãi buông xuống.

Trên bàn, long phượng hỉ chúc lẳng lặng mà thiêu đốt.

Đêm, thật sâu.

Hết chương 10

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: