Mị Loạn Hồng Nhan

Tác giả: Anh Lạc Mị
Dịch: QT
Edit: Uyển Nhi

Đệ nhất quyển – Đệ lục chương

Dinh thự Khanh vương phủ.

Sắc thu đỏ tiêu điều suốt nửa ngày, tràn ngập khắp nơi bệ lầu đình viện như “cờ trên bàn cờ”, từ khi chớm đầu đông, lá vàng cây ngân hạnh (bạch quả) rơi trên sàn nhà, đan xen cùng sắc đỏ tươi của lá phong rơi.

Mùi đàn hương thơm mát tràn ngập tiểu đình.

“Nạp Lan, ngươi thua. . .”

Trong đình truyền ra thanh âm nhẹ nhàng, trong lộ ra lãnh ý, chủ nhân thanh âm mặc nhu sam tông sắc (hình như là màu bờm ngựa), khoác áo choàng màu xám đậm, sống lưng ngồi thẳng, càng thấy rõ thân hình gầy gò đơn bạc, tóc đen xõa được bích ngọc trâm kết cố định, vài sợi tóc buông xuống hai bên thái dương, diện mục tuấn lãng phiêu dật, đôi mắt như hồ sâu, vô tình lộ ra một cỗ hồn nhiên hiên ngang thiên thành (sẵn có).

“Nạp Lan, ngươi hôm nay đã thua ta ba ván rồi.”

Bàn tay như bạch ngọc nâng trà nóng trên bàn cờ, thổi bay lá trà nhấp một ngụm, ánh mắt như nghĩ tới cái gì liếc hướng bàn cờ, Nạp Lan Mị giơ con ngươi nhìn hắn, tầm mắt theo ánh mắt hắn đến trên bàn cờ, sắc mặt sửng sốt khôi phục thái độ bình thường, miệng tương khởi ôn nhu cười.

“Kỳ nghệ của Khanh càng ngày càng cao thâm, Nạp Lan hổ thẹn.”

“Vô tâm chi kỳ, thắng bất khả thắng. . .” (Vô tâm chơi cờ, thắng như không thắng)

Khanh nhẹ nói, thân thủ thu hồi cờ đen của mình, trong nháy mắt, trên bàn cờ chỉ còn lại ít hơn mười lỗ trống, trắng tĩnh hơn tuyết, quang nhuận như ngọc, giăng khắp nơi thành một chữ.

Cửu <镹>.

Nạp Lan Mị suy nghĩ xuất thần.

“Nạp Lan, có lẽ người trong thiên hạ không biết, nhưng ngươi ta rất rõ, ngươi thân là Nguyệt Độc quốc Hộ quốc sư, tâm tư trọng yếu nhất chỉ có thể là Nguyệt Độc Quốc. . . Tư tình nhi nữ, cũng bất quá chỉ là mây khói. . . Huống hồ Nạp Lan Cửu lại là nam nhi. . .”

“Khanh nói quá lời, ta đối với Cửu nhi bất quá là tình huynh đệ.” Nạp Lan Mị cười khẽ, đem một viên cờ trắng thu vào kỳ chung (chén đựng cờ), nâng tay ý bảo tiếp tục, “Ta lúc này lo lắng chính là, hôn điển thái tử lần này có thể thuận lợi không, tuy thuyết phục được bệ hạ, nhưng đối với quốc dân là không có công đạo.”

Khanh ngắm hắn liếc mắt một cái, tay đặt xuống một con cờ đen, “Ngươi không phải có biện pháp rồi sao?”

“Có đôi khi nhất phẩm Hộ quốc sư này hữu dụng.” Nạp Lan Mị sâu kín mà cười, mắt nhìn xuống cờ, “Ta đã cùng bệ hạ hảo thương lượng, đại điển cùng ngày ta sẽ dâng chỉ cầu phúc.”

Tay đột nhiên có chút hạ, Khanh (hơi khựng lại) đặt cờ xuống, thản nhiên nói, “Quyết định rồi?” Nạp Lan Mị cười hạ cờ, Khanh cũng tiếp tục đánh cờ, ngước mắt, “Có từng nghĩ tới hậu quả?”

“Đã nghĩ tới.” Nạp Lan Mị nhẹ tay đặt cờ, “Mặc dù sẽ khiến cho quốc dân bất an, nhưng lại có thể thừa dịp này biết rõ lòng người trong triều, thái tử cũng có thể mượn củng cố địa vị, liên tiếp làm cho quan hệ mỗi nước rung chuyển, ẩn tuyến bất an cũng sẽ nhất nhất hiện lên, lòng trung thành hay phản bội sẽ lộ ra rõ ràng, này đối với Nguyệt Độc hữu ích vô hại.”

“Đem thái tử đặt giữa bầy sói, Hộ quốc sư thật có thể nói là xứng lòng xứng chức.” Khanh châm chọc cười.

Nạp Lan Mị thản nhiên vừa uống trà vừa chơi cờ, nhiệt khí dày mịt phả vào mặt y, da thịt trơn ướt, “Ta không tin một soài lang như Nguyệt Độc Thấu ngay cả điểm ấy cũng không đối phó được.”

“Ngươi không lo lắng sư đệ bảo bối của ngươi sao?” Khanh hạ cờ.

“Lo lắng là có, bất quá, ta cũng tin tưởng Cửu nhi.” Nạp Lan Mị cười điềm tĩnh, “Cửu nhi võ công mặc dù không cao, nhưng những chủ kiến ma quỷ trong đầu hắn cũng làm cho người ta khó lòng phòng bị, Khanh, cho dù ngươi ở trước mặt hắn, ngươi cũng có thể bị thiệt thòi.”

Khanh nhìn Nạp Lan Mị hạ cờ, cau mày, “Xem ra sẽ có thời gian không thái bình.”

“Muốn xem sự chịu đựng của người rồi.” Nạp Lan Mị nhìn chăm chú bàn cờ, êm ái nói, “Có khả năng đại hôn trôi qua sẽ có động tĩnh, cũng có lẽ vài thập niên không có động tĩnh.”

“Vậy ngươi vẫn hy vọng?” Khanh hạ quân cờ xuống.

Nạp Lan Mị nghiêng tay có chút suy tư, “Sau khi bệ hạ thoái vị, ta sẽ đem chức vị Hộ quốc sư giao cho Cửu nhi.”

“Thay sư đệ ngươi lót đường sẵn?”

Nạp Lan Mị ôn nhu cười, “Đây là ta nợ hắn.”

Khanh tựa hồ còn muốn hỏi chút gì, con ngươi mắt vừa chuyển nhưng không hỏi, âm thầm lắc đầu, mi mắt hạ xuống.

Hồi lâu, trong đình truyền ra thanh âm Nạp Lan Mị.

“Khanh, ngươi thua.”

Hết chương 6

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: